Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 09 - Phần 04

Trong viện rất mát mẻ, bởi vì trong viện có rất nhiều cây.

Đường Khuyết đứng dưới một gốc cây cành lá rất um tùm, cũng không biết là cây hòe? Cây xuân? Hay là ngân hạnh?

Đối với cây, Vô Kỵ không biết nhiều lắm. Đối với người, chàng biết lại không ít.

Tuy chàng không biết gốc cây đó là cây gì, lại biết con người đó là người ra sao.

Con người đó, không còn nghi ngờ gì nữa, là người đáng sợ nhất trong số những người bình sinh chàng từng gặp.

Chàng chưa bao giờ tưởng được người đó có võ công cao như vậy, thân thủ nhanh như vậy.

Đó vẫn không phải là chỗ đáng sợ của Đường Khuyết.

Đáng sợ nhất là biến hóa của hắn.

Chủ ý của hắn lúc nào cũng đều đang biến hóa, làm cho người ta vĩnh viễn không đoán nổi trong lòng hắn thật đang nghĩ gì.

Con người của hắn cũng lúc nào chỗ nào đều đang biến, có lúc thông minh, có lúc ấu trĩ, có lúc nhân từ, có lúc tàn khốc.

Có lúc hắn làm chuyện còn buồn cười hơn cả khờ dại, có lúc chuyện làm lại khiến cho người ta cả khóc cũng khóc không ra.

Hiện tại Khúc Bình đã lọt vào tay hắn, bằng vào tính khí của Thiên Thiên, nếu biết tin tức của Khúc Bình, nhất định sẽ bất chấp tất cả, mạo hiểm đến Đường Gia Bảo Phố cứu người.

Nàng có thể cứu được ai?

Sau khi đến Đường Gia Bảo Phố, chuyện duy nhất nàng có thể làm chỉ sợ là đợi người ta đem dây thừng câu cổ nàng. Vô Kỵ chỉ hi vọng có thể cứu Khúc Bình ra trước khi nàng nghe được tin này. Nếu quả chàng là người ẩn hình ba đầu sáu tay, không chừng có thể làm được. Chỉ tiếc chàng không phải.

Ngân phiếu mới tinh.

Tuy đại đa số người mập đều dơ bẩn, đều lười hơn người khác, Đường Khuyết lại là ngoại lệ.

Hắn giữ mình sạch sẽ.

Nam nhân không thích nữ nhân hình như đều giữ mình sạch sẽ, bọn họ đều nghĩ chuyện nam nữ là chuyện rất dơ bẩn.

Vô Kỵ chầm chậm bước qua, đưa ngân phiếu lại cho Đường Khuyết.

Đường Khuyết thốt:

- Ngươi bất tất phải trả cho ta.

Vô Kỵ nói:

- Ta chưa bao giờ giết người miễn phí, cũng chưa bao giờ thu tiền vô cớ.

Đường Khuyết thốt:

- Người ta muốn giết tịnh không phải chỉ có vị Triệu công tử đó.

Vô Kỵ hỏi:

- Ngươi còn muốn ta đi giết ai?

Đường Khuyết cười cười:

- Con người ta muốn ngươi đi giết, ngươi chỉ nên thu nửa giá tiền.

Vô Kỵ hỏi:

- Sao vậy?

Đường Khuyết đáp:

- Bởi vì ngươi khinh ghét gã, gã cũng căm ghét ngươi. Ngươi không giết gã, gã sẽ giết ngươi.

Vô Kỵ hỏi:

- Ngươi nói Tiểu Bảo?

Đường Khuyết thốt:

- Trừ gã ra còn có ai khác chứ?

Đó thật là chuyện vượt ngoài ý liệu, ai cũng không tưởng được Đường Khuyết không ngờ muốn người ta đi giết Tiểu Bảo, nhưng ai cũng không thể phản đối, Tiểu Bảo tịnh không phải là người làm cho người ta ưa thích.

Một người như vậy nếu có chết đi, ai cũng không thể vì gã mà nhỏ lệ.

Vô Kỵ càng không thể.

Nếu Đường Khuyết hôm qua muốn chàng đi giết Tiểu Bảo, chàng tuyệt không cảm thấy khó khăn chút nào.

Hiện tại tình huống lại đã khác biệt.

Chàng đã biết Tiểu Bảo là “Tây Thi”, cũng là người duy nhất chàng có thể hoàn toàn tín nhiệm.

Chàng đột nhiên phát hiện người Đường Khuyết mỗi lần kêu chàng đi giết đều là người chàng tuyệt đối không thể giết.

Chỉ tiếc chàng lại khơi khơi không thể cự tuyệt.

Đường Khuyết hỏi:

- Ngươi không tưởng nổi ta lại muốn ngươi đi giết gã?

Vô Kỵ đáp:

- Ta không tưởng nổi, ta nghĩ các ngươi là bằng hữu, bằng hữu rất tốt.

Đường Khuyết đáp:

- Hảo tửu có thể biến thành chua, hảo bằng hữu cũng có thể biến thành xấu.

Vô Kỵ hỏi:

- Sao vậy?

Đường Khuyết đáp:

- Bởi vì ta không thích một bằng hữu không có mũi.

Hắn nheo mắt cười cười, thản nhiên hỏi:

- Ngươi nghĩ lý do đó còn chưa đủ?

Vô Kỵ đáp:

- Hình như còn chưa đủ.

Đường Khuyết thốt:

- Đối với ta mà nói đã đủ rồi.

Vô Kỵ hỏi:

- Tại sao?

Đường Khuyết đáp:

- Trước đây ta thích gã, bất quá là vì gã có khuôn mặt rất dễ nhìn.

Hắn nói rất thẳng thắn.

Vô luận khuôn mặt dễ nhìn cỡ nào, nếu không có mũi, cũng không còn dễ nhìn nữa.

Hắn đương nhiên không muốn nhìn một người như vậy nữa, càng không muốn dây dưa với người đó nữa.

Lý do đó đã đủ rồi.

Đường Khuyết chợt cười:

- Ta nhớ ngươi giết người hình như chỉ hỏi có mười vạn ngân lượng hay không, tịnh không hỏi lý do.

Vô Kỵ điềm đạm thốt:

- Ta chỉ bất quá muốn biết ngươi có thật muốn giết gã không.

Đường Khuyết hỏi:

- Nếu ta thật muốn giết gã, ngươi sẽ làm sao?

Vô Kỵ đáp:

- Chuyện có thể kiếm tiền, ta đương nhiên sẽ không cự tuyệt.

Đường Khuyết mỉm cười:

- Vậy số tiền đó ngươi đã thu được rồi, hơn nữa thu rất dễ dàng.

Vô Kỵ cũng không thể không thừa nhận:

- Muốn giết gã quả thật không khó.

Đường Khuyết hỏi:

- Ba ngày có đủ không?

Vô Kỵ hỏi:

- Ngươi muốn gã chết lúc nào?

Đường Khuyết đáp:

- Tốt hơn hết là không quá ba ngày.

Vô Kỵ lạnh lùng thốt:

- Vậy gã tuyệt đối sống không đến rạng đông ngày thứ tư.

Đường Khuyết cười:

- Ta biết ngươi tuyệt sẽ không làm ta thất vọng.

Vô Kỵ thốt:

- Nhưng ta còn có điều kiện.

Đường Khuyết hỏi:

- Điều kiện gì?

Vô Kỵ đáp:

- Ta không thể ngồi trong phòng đợi gã tự dẫn mình đến cửa cho ta chém.

Đường Khuyết hỏi:

- Ngươi muốn sao?

Vô Kỵ đáp:

- Ngươi ít ra nên thông tri cho đám cảnh vệ mai phục xung quanh để cho ta có thể tự do hành động.

Đường Khuyết thốt:

- Điểm đó ta đương nhiên sẽ làm.

Hắn cười càng khoái trá:

- Hiện tại xem chừng lại đến giờ ăn tối rồi, bọn ta có phải nên đi ăn không?

Vô Kỵ đáp:

- Hiện tại vị khẩu của ta tuy không được tốt, ít nhiều gì cũng có thể bồi ngươi ăn chút ít.

Đường Khuyết thốt:

- Vậy thì cực tốt.

o O o

Đêm.

Đêm mát như mặt nước.

Cả ngày trôi qua một cách hồ đồ làm sao, ngoại trừ trong bao tử chất nghẽn thịt heo thịt gà thịt vịt nấu nướng bằng đủ phương pháp ra, Vô Kỵ đơn giản không thu hoạch được chút gì khác.

Không những không thu hoạch được, trái lại còn có nhiều nan đề.

Khúc Bình, Tiểu Bảo đều là nan đề của chàng.

Hiện tại hành động của chàng tuy có tự do hơn, lại càng không dám sơ xuất. Sau khi chàng đề xuất điều kiện, Đường Khuyết nhất định càng chú ý đến chàng.

Đường Khuyết tuyệt không thể thật sự để một người lạ mặt thân phận còn chưa xác định được tùy ý đi lại trong cấm khu của bọn chúng.

Hắn đáp ứng điều kiện của Vô Kỵ, rất có thể là một cách dò thám.

Mỗi một chuyện hắn làm đều có dụng ý, Vô Kỵ không thể không đặc biệt đề phòng.

Hiện tại hạn kỳ còn lại bốn ngày, Vô Kỵ lại chỉ có thể nằm trên giường trừng trừng nhìn nóc phòng ngây ngốc cả người.

Chàng rất muốn ngủ một giấc, ngủ không những có thể bổ sung thể lực, cũng có thể khiến cho thân thể buông lỏng.

Chỉ tiếc chàng khơi khơi không ngủ được, càng muốn ngủ, càng ngủ không được, trên thế gian có rất nhiều chuyện giống như vậy.

Nơi đây luôn luôn rất yên tĩnh, đến đêm, rất ít khi nghe thấy có thanh âm gì.

Nhưng hiện tại ngoài song cửa lại đột nhiên có thanh âm vang lên, có người đang hò hét, có người đang chạy, Vô Kỵ đang lúc chuẩn bị ngã người, chuẩn bị quyết chí không ngủ, lại khơi khơi buồn ngủ, những thanh âm đó đã vang vọng.

Chàng cảm thấy rất buồn cười, một người lúc không thể làm gì được nữa, ngoại trừ cười một tiếng, còn có thể làm sao đây?

Chàng cảm thấy rất kỳ quái. Thanh âm từ trong cánh rừng ngoài song cửa phát ra, xem chừng lại có gian tế xuất hiện, kinh động đến mai phục ngầm.

Lần này chàng rõ ràng còn đang nằm trên giường, lẽ nào Đường Gia Bảo Phố thật còn có người khác là gian tế?

Chàng nhịn không được bật ngồi dậy, mở song cửa nhìn ra, trong cánh rừng quả nhiên có bóng người và ánh lửa lấp lóe.

Ngoại trừ chàng ra, còn có ai có thể là gian tế?

Còn có ai mạo hiểm xông vào cấm khu của Đường Gia Bảo Phố?

Không cần biết là ai đến, đều là đến tìm chết!

o O o

Người treo cổ

Ánh lửa vẫn đang lấp lóe, thanh âm hò hét lại đã dần dần xa xăm.

Lúc đó, Vô Kỵ chợt lại nghe thấy một thứ thanh âm khác. Thanh âm từ trong tàng lá của một gốc cây phát ra, tịnh không phải là tiếng lá khua xào xạc, là thanh âm xích sắt chấn động.

Trong cánh rừng làm sao có thể có xích sắc lộp cộp?

Vô Kỵ lập tức nghĩ đến xích sắc trên chân Lôi Chấn Thiên.

Ánh lửa từ xa xa lập lòe, chàng phóng qua song cửa, phóng vào một tàng cây trên một gốc cây khác.

Khoảng cách giữa hai gốc cây rất gần.

Chàng tuy không nhìn thấy người ẩn tàng trong đám lá, lại đã nhìn thấy một cánh tay.

Một cánh tay mang xích sắt.

Một cánh tay gầy ốm, hữu lực, ổn định, rửa rất sạch, móng tay cắt rất ngắn.

Đó là tay Lôi Chấn Thiên.

Vô Kỵ lập tức phóng qua, bấu vào mạch môn của đôi tay đó, giữ êm xích sắc trên tay.

Lôi Chấn Thiên không ngờ không tránh né, chỉ hỏi:

- Ai?

- Là ta.

Chàng chỉ nói hai tiếng, Lôi Chấn Thiên đã nhận ra thanh âm của chàng:

- Ta biết nhất định là ngươi.

Vô Kỵ cười lạnh:

- Nếu không phải là ta, hiện tại ngươi đã chết rồi.

Lôi Chấn Thiên thốt:

- Nhưng ta đã sớm biết là ngươi, ta biết ngươi ở trên tòa tiểu lâu đối diện, hồi nãy đã nghe tiếng ngươi mở cửa sổ.

Tai lão quả thật rất thính:

- Ta cũng nghe thấy ngươi phóng qua, cho nên ta mới thò tay ra, hồi nãy ta lắc lắc xích sắt vốn là muốn ngươi nghe.

Vô Kỵ hỏi:

- Ngươi sao lại đi kiếm ta? Ngươi sao lại làm như vầy?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Ta nhất định phải đi kiếm ngươi.

Ánh sao len lỏi qua tàng lá, chiếu lên mặt lão, trên khuôn mặt vốn hoàn toàn không có biểu tình gì của lão hiện tại đã tỏ vẻ rất gấp gáp:

- Ta không thể không đi tìm ngươi!

Vô Kỵ hỏi:

- Có phải đã có người phát hiện ngươi?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Không có, ta rất cẩn thận.

Vô Kỵ thốt:

- Nhưng mai phục ở đây đã bị kinh động.

Lôi Chấn Thiên nói:

- Người bọn chúng phát hiện là người khác.

Vô Kỵ hỏi:

- Người nào?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Một người treo cổ.

Vô Kỵ hỏi:

- Treo cổ?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Bởi vì có người hồi nãy treo cổ trong rừng, kinh động đến mai phục ở đây, cho nên ta mới có cơ hội lén tới đây.

Vô Kỵ hỏi:

- Người đó là ai?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Không biết.

Lão thở dài:

- Ta chỉ biết trong Đường Gia Bảo Phố người muốn treo cổ tuyệt không phải chỉ có mình y.

Vô Kỵ lại hỏi:

- Ngươi tại sao lại nhất định muốn đến tìm ta?

Tay Lôi Chấn Thiên lạnh ngắc:

- Vì Mật Cơ đã đến.

Vô Kỵ hỏi:

- Mật Cơ?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Mật Cơ là vợ trước của ta.

Vô Kỵ hỏi:

- Sao ngươi biết nàng ta đã đến?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Bởi vì hôm nay có người đưa một nhúm tóc của nàng đến cho ta.

Mỗi ngày đều có một cái rổ từ bên trên thòng xuống, đưa đồ ăn thức uống cho lão.

Hôm nay, trong rổ không những có một con gà nướng, mười cái bánh bao, và một bình nước lớn, còn có một nhúm tóc.

Lôi Chấn Thiên thốt:

- Ta tuy không nhìn thấy, nhưng ta có thể sờ thấy đó là tóc của Mật Cơ.

Lão chế tác ra ám khí nguy hiểm nhất trên thế gian, chỉ cần một chút sơ xuất, có thể nổ tung.

Lão là người mù, chỉ có thể bằng vào cảm giác của đôi tay để thao tác tất cả.

Cảm giác của đôi tay đó đương nhiên cực kỳ linh mẫn.

Mật Cơ là vợ của lão, bọn họ đã chung giường sẻ lược bao nhiêu năm, lão sờ vuốt tóc nàng cũng không biết đã bao nhiêu lần, đương nhiên có thể cảm thấy được.

Nghĩ đến điểm đó, trong lòng Vô Kỵ chợt cảm thấy có chút ghen tỵ, nhịn không được hỏi:

- Ngươi đã bỏ rơi nàng ta, hà tất phải lo đến tóc của nàng?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Ta không thể không lo.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Lôi Chấn Thiên nói:

- Bọn chúng đã thấy được ta đang cố ý câu giờ, cho nên lần này cấp cho ta hạn kỳ mười ngày.

Vô Kỵ hỏi:

- Hạn kỳ gì?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Bọn chúng muốn ta nội trong mười ngày phải hoàn thành nhiệm vụ bọn chúng đã giao cho ta.

Vô Kỵ hỏi:

- Nếu ngươi làm không được?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Vậy bọn chúng mỗi ngày sẽ giao cho ta một thứ trên người Mật Cơ.

Giọng nói của lão đã có biến:

- Ngày thứ nhất bọn chúng giao cho ta tóc, ngày thứ hai rất có thể là một ngón tay, ngày thứ ba có lẽ là lỗ tai.

Ngày thứ tư là gì? Ngày thứ năm sẽ là gì? Lão không dám nói ra, Vô Kỵ cả nghĩ đến cũng không dám nghĩ.

Lôi Chấn Thiên nói:

- Ta bỏ rơi nàng quả thật có nỗi khổ bất đắc dĩ, người khác tuy không thể tha thứ, nàng lại không thể không minh bạch.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Lôi Chấn Thiên không trực tiếp trả lời câu đó:

- Không phòng nhất vạn, chỉ phòng vạn nhất, đó là đạo lý mà mọi người trong giang hồ đều nên hiểu rõ. Một khi là người xông pha giang hồ, không cần biết khi đang làm gì, đều nhất định trước hết phải lưu lại một đường lui cho mình.

Vô Kỵ cũng hiểu rõ điểm đó.

Lôi Chấn Thiên nói:

- Ta cũng có thể coi là tay lão luyện giang hồ, cho nên trước khi ta và Đường Gia Bảo Phố liên minh, đã lưu lại một ngõ sau cho mình.

Lão nói tuy không mấy minh bạch, nhưng Vô Kỵ đã hiểu ý tứ của lão.

Trước khi lão đến Đường gia, nhất định đã đem bí mật hỏa khí của Phích Lịch đường và tài phú tích tồn bao năm giấu kín ở một địa phương cực kỳ ẩn bí, ngoại trừ lão ra, chỉ có Mật Cơ biết bí mật đó.

Lôi Chấn Thiên nói:

- Thỏ chết giết chó, chim hết bẻ ná, nếu ta làm Tán Hoa Thiên Nữ cho Đường gia, bọn chúng tuyệt không để cho ta sống sót nữa.

Vô Kỵ thốt:

- Nếu ngươi làm không xong, bọn chúng nhất định sẽ giết Mật Cơ.

Lôi Chấn Thiên thốt:

- Cho nên ta nhất định phải tìm ngươi, ta chỉ còn nước đến tìm ngươi.

Vô Kỵ hỏi:

- Ngươi muốn ta đi cứu nàng?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Ta cũng biết đó là chuyện rất khó làm được, nhưng ngươi nhất định phải nghĩ cách giùm ta.

Vô Kỵ trầm mặc, qua một hồi rất lâu, chợt hỏi:

- Ngươi có biết Thượng Quan Nhẫn không?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Ta đương nhiên biết, nhưng ta luôn luôn không ưa người đó.

Vô Kỵ hỏi:

- Sao vậy?

Lôi Chấn Thiên lạnh lùng đáp:

- Bởi vì y đã bán đứng Đại Phong đường.

Vô Kỵ khản giọng:

- Đại Phong đường không phải là tử địch của ngươi sao?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Đó là chuyện khác, ta luôn luôn nghĩ một người thà đi bán phân cũng đừng nên bán đứng bằng hữu.

Vô Kỵ hỏi:

- Ngươi có biết lão ta hiện tại sắp trở thành con rể của Đường gia không?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Ta biết.

Lão cười lạnh, lại nói:

- Hiện tại căn ốc lão ở là chỗ ta trú ngụ trước đây, ta chỉ hi vọng sau này hạ trường của lão cũng như ta.

Mắt Vô Kỵ sáng lên:

- Ta cũng hi vọng ngươi có thể làm cho ta một chuyện.

Lôi Chấn Thiên hỏi:

- Chuyện gì?

Vô Kỵ đáp:

- Địa thế và đường đi trong Đường Gia Bảo Phố ngươi nhất định rất quen thuộc, ta hi vọng ngươi có thể nói cho ta biết căn ốc đó ở đâu? Có bao nhiêu phòng? Thượng Quan Nhẫn ở phòng nào? Có mai phục ngấm ngầm gì ở đó không?

Lôi Chấn Thiên hỏi:

- Ngươi muốn đi tìm lão ta?

Vô Kỵ đáp:

- Chỉ cần ngươi có thể giúp ta làm chuyện đó, không cần biết ngươi muốn ta làm gì, ta đều đáp ứng.

Lôi Chấn Thiên đột nhiên không nói gì, trên mặt đột nhiên lại lộ xuất biểu tình rất kỳ quái, chợt thốt:

- Ta biết ngươi là ai rồi!

Vô Kỵ hỏi:

- Ta là ai?

Lôi Chấn Thiên hỏi:

- Ngươi có phải họ Triệu? Có phải là con trai của Triệu Giản, Triệu Vô Kỵ?

Vô Kỵ đáp:

- Không cần biết ta là ai, ta và ngươi hiện tại là bằng hữu chung đường.

Chàng nắm chặt tay Lôi Chấn Thiên:

- Ta chỉ hỏi ngươi, ngươi có chịu làm chuyện đó cho ta không?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Ta chịu.

Câu trả lời của lão không do dự chút nào:

- Ta không những có thể nói cho ngươi biết cách xuất nhập căn ốc đó, hơn nữa còn có thể vẽ cho ngươi một bản đồ, ta tuy mù, nhưng ta còn có tay, hiện tại ta tuy không nhìn thấy gì, nhưng mỗi một con đường trong Đường Gia Bảo Phố, mỗi một hầm bẫy ta đều nhớ rất rõ.

Vô Kỵ hỏi:

- Lúc nào ngươi có thể đưa bức đồ họa đó cho ta?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Ngày mai.

Lão nghĩ ngợi, lại nói:

- Có khi ban ngày phòng thủ của bọn chúng sơ ý hơn, cỡ giờ ăn trưa, ngươi nhất định phải nghĩ cách tìm cơ hội đến gặp ta ở đây.

Vô Kỵ hỏi:

- Địa đạo đó còn dùng được sao?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Đương nhiên.

Vô Kỵ hỏi:

- Bọn chúng không vào địa thất của người lùng sục sao?

Lôi Chấn Thiên đáp:

- Không ai dám vào địa thất của ta, ngươi nếu cho bọn chúng mượn lá gan, bọn chúng cũng không dám.

Vô Kỵ hỏi:

- Sao vậy?

Lôi Chấn Thiên lại ưỡn ngực, kiêu ngạo đáp:

- Bởi vì ta là Lôi Chấn Thiên, Đường chủ thứ mười ba của Giang Nam Phích Lịch đường, Lôi Chấn Thiên.

Hiện tại lão tuy đã không còn gì hết, nhưng hỏa dược trong địa thất đó vẫn đủ để làm cho rất nhiều người phân thân toái cốt.

Lôi Chấn Thiên nói:

- Không có ta cho phép, vô luận là ai tiến vào đều đừng mong có thể sống sót trở ra.

Lão lạnh lùng nói tiếp:

- Bởi vì một khi ta cao hứng, ta lúc nào cũng có thể đồng quy vu tận với bọn chúng.

Loài rít trăm chân, chết không cứng người, sư hổ tuy chết, dư uy vẫn còn.

Lão đích xác có chỗ đáng kiêu ngạo của lão, không cần biết dưới bất cứ tình huống nào lão cũng tuyệt không phải là người dễ đối phó.

Vô Kỵ thở phào nhè nhẹ:

- Tốt, ta nhất định sẽ đi tìm ngươi, chỉ cần có cơ hội, ta sẽ đi tìm ngươi.

Lôi Chấn Thiên thốt:

- Ngươi kết giao được một bằng hữu như ta, ta bảo đảm ngươi tuyệt sẽ không hối hận.

o O o

Vô Kỵ lại quay trở về phòng chàng, nằm dài trên giường.

Chàng tin Lôi Chấn Thiên nhất định có thể bình an trở về, có những người vô luận dưới bất cứ tình huống nào cũng đều không thể làm mất đi năng lực bảo vệ chính mình.

Lôi Chấn Thiên, không còn nghi ngờ gì nữa, là thứ người đó.

Một khi lão còn một hơi thở, không ai có thể dễ dàng đánh gục được lão.

Trời đã gần sáng, Vô Kỵ chung quy đã ngủ.

Nhưng chàng ngủ tịnh không yên ổn, trong mông lung, chàng phảng phất nhìn thấy một người đang treo cổ trước mặt chàng.

Chàng vốn rõ ràng nhìn thấy người đó là Thượng Quan Nhẫn, nhưng đột nhiên lại biến thành chính chàng.

o O o

Bồ câu đen

Hai mươi bốn tháng tư, trời trong.

Lúc Vô Kỵ tỉnh cơn ác mộng, dương quang đã rọi qua song cửa.

Đường Khuyết không ngờ đã đến, đang dùng đôi tay vừa trắng vừa béo của hắn mở cửa sổ cho chàng.

Ngoài song cửa một mảng xanh rờn, không khí trong ngần tươi tắn.

Đường Khuyết quay đầu lại, nhìn thấy chàng mở mắt, lập tức giơ ngón cái vừa mập vừa ngắn ra:

- Ngon thiệt, ngươi ngon thiệt.

Vô Kỵ hỏi:

- Ngon thiệt?

Đường Khuyết cười:

- Ý tứ của ngon thiệt là ngươi thật tài, thật giỏi, thật vĩ đại.

Đó là Xuyên thoại.

Vô Kỵ hỏi:

- Ngươi nói ta ngon thiệt là nói ta thật vĩ đại?

Đường Khuyết đáp:

- Hoàn toàn chính xác.

Vô Kỵ hỏi:

- Ta có gì vĩ đại chứ?

Đường Khuyết lại nheo nheo mắt mỉm cười:

- Ngươi đương nhiên là vĩ đại, cả ta cũng không tưởng được ngươi lại có thể đắc thủ mau như vậy.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Đường Khuyết nói:

- Ta cũng không tưởng được ngươi không ngờ có thể dùng cách đó, ngoại trừ ta ra, tuyệt không thể có ai biết ngươi đã giết gã.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Chàng thật nghe không hiểu Đường Khuyết đang nói gì.

Đường Khuyết nói:

- Hiện tại ta mới biết mười vạn lượng của ta tốn thật không oan uổng.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Đường Khuyết nói:

- Ngươi mau dậy đi, bọn ta đi ăn điểm tâm.

Hắn cười càng khoái trá:

- Hôm nay vị khẩu của ta tuy vẫn không tốt mấy, nhưng bọn ta nhất định phải ăn một bữa no nê, ăn mừng.

Vô Kỵ chung quy nhịn không được hỏi:

- Bọn ta ăn mừng cái gì?

Đường Khuyết cười lớn:

- Ngươi đóng kịch thật không tệ, nhưng ngươi hà tất phải giả bộ với ta như vậy.

Hắn cười lớn, vỗ vai Vô Kỵ:

- Ngươi yên tâm, trước mặt người khác, ta cũng xác định là gã tự treo cổ, nhưng hiện tại chỉ có hai người bọn ta, trong lòng ngươi và ta đều hiểu rõ thật ra gã treo cổ cũng là do ngươi đã thắt thòng lọng cho gã.

Vô Kỵ hỏi:

- Sau đó ta đút cổ của gã vào thòng lọng?

Đường Khuyết cười lớn:

- Hoàn toàn chính xác.

Vô Kỵ không nói gì.

Hiện tại chàng đã hiểu lời nói của Đường Khuyết.

--- Người treo cổ trong khu rừng đêm hôm qua không ngờ chính là Tiểu Bảo.

--- Đường Khuyết nhận định Tiểu Bảo chết trong tay Vô Kỵ.

--- Bởi vì hắn biết hạng người như Tiểu Bảo tuyệt không phải là hạng người có thể tự treo cổ mình.

--- Bởi vì hắn đã đưa mười vạn lượng cho Vô Kỵ, muốn Vô Kỵ đi giết Tiểu Bảo.

--- Người rành sát nhân luôn luôn làm cho người bị giết nhìn có vẻ như chết rủi ro.

Bao nhiêu điểm đó cộng lại, sự tình đã rõ ràng không khác gì một cục đá lộ ra sau khi tát nước vậy.

Cả Vô Kỵ cũng cơ hồ hoài nghi Tiểu Bảo có phải đã chết trong tay mình không, bởi vì chàng cũng tin rằng Tiểu Bảo tuyệt không thể tự treo cổ mình.

Hiện tại chàng biết Tiểu Bảo có sứ mệnh cực kỳ cơ mật, cực kỳ trọng yếu, hiện tại nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, gã làm sao có thể hi sinh vô cớ được?

Nhưng tự Vô Kỵ đương nhiên biết chàng không có giết Tiểu Bảo.

Là ai đã bức Tiểu Bảo treo cổ?

Tại sao?

Chuyện đó lại đã thắt một mối gút trong tâm Vô Kỵ, mối gút đó chàng một mực không có cách nào giải khai.

o O o

Điểm tâm quả nhiên rất phong phú.

Đường Khuyết nhai nhồm nhoàm, ăn uống cả nửa canh giờ liền, cả đũa cũng chưa buông xuống lần nào.

Vô Kỵ chưa bao giờ thấy một người nào có thể ăn điểm tâm nhiều như vậy.

Trà lầu này cũng giống như những trà lầu khác, đến ăn điểm tâm đương nhiên không chỉ có hai người bọn họ.

Nhưng hiện tại giờ ăn điểm tâm đã qua, khách nhân khác đại đa số cũng đã đi.

Đường Khuyết chung quy đã buông đũa, rửa đôi tay trắng béo trong thau đồng, dùng một cái khăn lụa trắng như tuyết lau sạch miệng.

Hắn quả là một người rất thích sạch sẽ.

Vô Kỵ hỏi:

- Hiện tại bọn ta có phải đã có thể đi rồi?

Đường Khuyết lắc lắc đầu, chợt hạ giọng:

- Ngươi có biết ta tại sao lại kêu ngươi đi giết Tiểu Bảo không?

Vô Kỵ hỏi:

- Bởi vì ngươi khinh ghét gã.

Đường Khuyết cười:

- Nếu ta khinh ghét một người, tốn mười vạn lượng bạc đi giết, hiện tại ta đã sớm phá sản rồi.

Hắn lại hạ thấp giọng:

- Ta muốn ngươi giết gã chỉ vì gã là gian tế!

Vô Kỵ giật mình trong lòng:

- Gã là gian tế? Người như gã làm sao có thể là gian tế?

Đường Khuyết đáp:

- Gã nhìn thì thật không giống, nhìn không thể nào giống gian tế được.

Hắn cười cười:

- Gian tế giỏi nhìn không thể nào giống gian tế.

Vô Kỵ thốt:

- Có lý.

Đường Khuyết lại dùng đôi mắt cười cợt bén nhọn như mũi kim nhìn chàng:

- Thí dụ như ngươi...

Vô Kỵ hỏi:

- Ta làm sao?

Đường Khuyết cười:

- Ngươi không giống gian tế, nếu phái ngươi đi làm gian tế, thật không có ai bằng.

Hắn cười ngất, cười giống như một con hồ ly.

Vô Kỵ cũng đang nhìn hắn, nhìn không nháy mắt, điềm đạm hỏi:

- Ngươi cũng hoài nghi ta là gian tế?

Đường Khuyết đáp:

- Thành thật mà nói, ta vốn quả thật có chút nghi ngờ ngươi, cho nên ta mới kêu ngươi đi giết Tiểu Bảo.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Đường Khuyết nói:

- Gian tế đến đây đều là người của Đại Phong đường, bởi vì người khác không cần phải đến mạo hiểm, cũng không có cái gan lớn như vậy.

Vô Kỵ thốt:

- Ồ?

Đường Khuyết nói:

- Nếu ngươi cũng là gian tế, cũng là người của Đại Phong đường, tuyệt không thể giết gã.

Vô Kỵ thốt:

- Vị tất là vậy.

Đường Khuyết hỏi:

- Vị tất?

Vô Kỵ đáp:

- Nếu ta cũng là gian tế, vì để rửa sạch mình, ta càng phải giết gã.

Đường Khuyết cười lớn:

- Có lý, ngươi nghĩ quả thật còn chu đáo hơn cả ta.

Hắn lại nói:

- Nhưng có một điểm nhưng còn chưa nghĩ đến.

Vô Kỵ hỏi:

- Điểm nào?

Đường Khuyết đáp:

- Tự gã chưa biết bọn ta đã khám phá ra bí mật của gã, ngươi cũng không biết.

Vô Kỵ thừa nhận.

Bọn họ luôn luôn nghĩ Tiểu Bảo đã giấu thân phận của mình rất kín.

Đường Khuyết nói:

- Các ngươi đã không biết bọn ta đã phát hiện bí mật của gã, lý do của ngươi căn bản không thể thành lập được.

Hắn lại giải thích:

- Cho nên nếu ngươi là gian tế, cho dù có giết gã, cũng không thể tẩy sạch được mình, nếu ngươi không phải là gian tế, đương nhiên cũng không thể biết gã là gian tế, cho nên ngươi mới có thể giết gã.

Đó vốn là thứ suy luận rất phức tạp, nhất định phải có tư tưởng rất tinh mật mới có thể nghĩ thông.

Tư tưởng của hắn, không còn nghi ngờ gì nữa, rất tinh mật.

Chỉ tiếc trong đó còn có một quan hệ trọng đại nhất, hắn vĩnh viễn không tưởng nổi.

Vô Kỵ tịnh không có giết Tiểu Bảo!

Là ai đã giết Tiểu Bảo?

Tại sao?

Đó còn là một mối gút, một mối gút không gỡ nổi.

Sau khi biết nguyên nhân Đường Khuyết muốn giết Tiểu Bảo, mối gút đó không những không được giải khai, trái lại còn thắt chặt hơn nữa.

May là mối gút đó Đường Khuyết vĩnh viễn nhìn không ra.

Đường Khuyết nói:

- Ngươi đã giết Tiểu Bảo, tuyệt không thể là gian tế của Đại Phong đường.

Hắn mỉm cười, lại nói:

- Cho nên ta lại đã tìm chuyện giao cho ngươi làm...

Vô Kỵ hỏi:

- Chuyện gì?

Đường Khuyết chợt hỏi:

- Ngươi có biết Thượng Quan Nhẫn là ai không?

Hắn tại sao lại bất chợt đề khởi về Thượng Quan Nhẫn?

Vô Kỵ không tưởng thông, sắc mặt cũng không có biến:

- Ta biết chút ít, nhưng biết không rõ mấy.

Đường Khuyết nói:

- Con người đó âm âm trầm trầm, lãnh khốc vô tình, hơn nữa hễ gặp ai là không quên.

Vô Kỵ thốt:

- Điểm đó ngươi đã từng nói tới.

Đường Khuyết nói:

- Con người đó chỉ có một chỗ đáng sợ nhất.

Vô Kỵ hỏi:

- Chỗ nào?

Đường Khuyết đáp:

- Lão ta không tin bất cứ một ai, lão đến đây đã một năm trời, vẫn không để bất cứ một ai có thể tiếp cận lão, càng không có bất cứ một ai có thể kết giao bằng hữu với lão.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này