Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 06 - Phần 7

Gió vuốt ve bờ má, đêm khuya âm hàn, nóc nhà cao vút đã bị nàng chọc thủng một lỗ.

Trong tâm nàng chợt có thứ cảm giác kỳ quái, phảng phất hi vọng Vô Kỵ sẽ đuổi theo.

Bởi vì nàng biết, một khi ly khai khỏi nơi đây, sau này vĩnh viễn không thể quay trở lại nữa, cũng vĩnh viễn không thể gặp lại người trẻ tuổi khuôn mặt mang vết sẹo anh tráng đó.

Có lẽ nàng căn bản không nên đến nơi này, bọn họ căn bản không nên tương kiến, nhưng nàng đã đến, trong tim nàng đã lưu lại một bóng hình vĩnh viễn vô phương quên lãng.

Nàng không nhịn được tự hỏi trong tâm:

“Nếu quả hắn rượt theo, bắt ta về, ta có sẽ đem bí mật kể cho hắn biết không?”.

“Nếu quả hắn biết bí mật của ta, sẽ làm sao với ta?”.

Nàng không nghĩ nữa, nàng cả nghĩ cũng không dám nghĩ.

Hiện tại nàng muốn đi đến một nơi xa lạ, sau khi đi đến đó, bọn họ càng không thể có cơ hội tái kiến.

Không gặp cũng tốt, gặp trái lại chỉ gây phiền não.

Nàng nhẹ nhàng thở dài, vực khởi tinh thần, nghênh đón làn gió lướt qua mặt, phóng ra khỏi Hòa Phong Sơn Trang.

Nàng quyết tâm không quay đầu trở lại nhìn, quyết tâm bỏ rơi hết mọi phiền não.

Nhưng khơi khơi nàng lại cảm thấy trong tâm có một thứ bi thương và tịch mịch khôn tả.

Bởi vì nàng vĩnh viễn không thể bộc lộ kể lể cho người ta biết.

o0o

Mấy mũi ám khí bình dị đã bị đánh rớt dưới đất, là mấy mũi thoa chế tạo rất tinh xảo, trong bóng tối lấp lóe ngân quang. Thứ ám khí đó không những khinh xảo, mà còn đẹp đẽ, có lúc thậm chí có thể cắm trên đầu làm trang sức.

Có rất nhiều cô gái thích tìm người ta rèn dũa ám khí dạng đó để mang trên mình, bọn họ cũng tịnh không thật muốn dùng chúng để hại người, chỉ coi như là một món đồ chơi thú vị.

Một thứ ám khí vừa đẹp đẽ, lại vừa thú vị, đương nhiên không ngăn chận được người như Triệu Vô Kỵ.

Chàng không rượt theo nàng chỉ vì chàng căn bản không muốn đuổi theo.

Cho dù có đuổi theo thì sao, lẽ nào thật có thể lột sạch y phục của nàng, nghiêm hình khảo vấn?

Không cần biết thật ra lai lịch của nàng ra sao, không cần biết nàng có bí mật gì, nàng đối với Vô Kỵ tuyệt không có ác ý.

Một điểm đó Vô Kỵ đương nhiên thấy được.

Cho nên chàng không những không muốn rượt theo, cả bí mật của nàng cũng không muốn biết.

Một cô gái như nàng cũng có thể có bí mật vĩ đại gì sao?

Sau này chàng mới biết là mình đã lầm, lầm rất đáng sợ.

Trong thư phòng hỗn loạn giống như có một bầy chuột đã quậy nát nồi vậy.

Vô Kỵ không thắp đèn lên.

Chàng không muốn tìm đồ dẫn lửa ở nơi hỗn loạn này, chỉ hi vọng có thể tĩnh tại ngồi xuống, đem những chuyện xảy ra trong ngày tĩnh tại ôn lại một lần, bởi vì sau này chỉ sợ sẽ không còn cơ hội như vầy nữa.

Chàng nghĩ đến phụ thân chàng, nghĩ đến “ngày lành hoàng đạo” đáng sợ bi thảm đó, nghĩ đến Phượng Nương, nghĩ đến Tư Không Hiểu Phong, cũng nghĩ đến Đường Ngọc và Thượng Quan Nhẫn.

Chàng cảm thấy trong những chuyện đó có một mắc gút không giải khai được.

Nếu quả chàng cứ không tháo gỡ được, mắc gút đó sớm muộn gì cũng thắt lấy cổ chàng, thắt chàng đến chết.

Bất hạnh là, tuy chàng biết có một mắc gút như vậy, lại không thể tìm ra mắc gút đó ở đâu?

Chàng không nhịn được thở dài nhè nhẹ, trong sân cũng có người đang thở dài nhè nhẹ.

Tiếng thở dài tuy rất nhỏ, nhưng đột nhiên nghe thấy giữa đêm khuya vắng lặng vẫn có thể làm cho người ta giật mình.

Vô Kỵ lại cả động cũng không động.

Chàng chừng như đã sớm biết đêm hôm nay còn có người đến tìm chàng.

Trong bóng tối quả nhiên xuất hiện mọt người, đến trước cửa bỗng hỏi:

– Ngươi có phải đang đợi người?

Vô Kỵ hỏi:

– Ngươi làm sao biết ta đang đợi người?

Người đó đáp:

– Bởi vì lúc đợi người không cần phải thắp đèn, ai đến ngươi bất tất nhìn cũng biết.

Người đó cười cười, lại nói:

– Ngươi đương nhiên không tưởng được bây giờ còn có người đến, càng không thể tưởng được lại đích thị là ta.

Vô Kỵ thừa nhận:

– Ta quả thật không tưởng được.

Người đến không ngờ lại là Liên Nhất Liên, nàng không ngờ lại đã quay về.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Trong tâm ngươi nhất định nghĩ con người ta thật là một âm hồn bất tán, không dễ gì bỏ chạy được, lại trở lại đây làm gì?

Vô Kỵ thốt:

– Ta đang muốn hỏi ngươi ngươi trở lại làm gì?

Liên Nhất Liên thở dài:

– Lần này không phải là ta tự nguyện trở lại.

Vô Kỵ hỏi:

– Lẽ nào có người bắt ngươi trở lại?

Liên Nhất Liên đáp:

– Nếu không có người, nhất định là ta lại đã nhìn thấy quỷ.

Vô Kỵ thốt:

– Ngươi xem chừng thường hay thấy quỷ.

Liên Nhất Liên thở dài:

– Đó chỉ bất quá là vì chỗ của ngươi có quá nhiều quỷ, nam quỷ nữ quỷ, lão quỷ tiểu quỷ, quỷ kiểu nào cũng có.

Vô Kỵ hỏi:

– Lần này ngươi đụng phải quỷ nào?

Liên Nhất Liên đáp:

– Là lão quỷ.

Nàng cười khổ:

– Lão quỷ đó tay nghề xem chừng còn ghê gớm hơn tiểu quỷ nhiều, không cần biết ta chạy tới đâu, lão thình lình cứ chặn đường ta, ta đơn giản không còn cách nào khác.

Đảm lượng của nàng tuy hơi nhỏ, xuất thủ tuy hơi mềm, nhưng khinh công của nàng lại rất không tệ.

Làn này kẻ nàng đụng phải, vô luận là người hay là quỷ, khinh công nhất định hơn nàng xa.

Người khinh công cao hơn nàng tịnh không nhiều.

Vô Kỵ hỏi:

– Y nhất định muốn bắt ngươi trở lại tìm ta?

Liên Nhất Liên đáp:

– Y nghĩ ta đã lừa ngươi, muốn ta trở lại nói thật cho ngươi biết.

Vô Kỵ hỏi:

– Ngươi có chịu nói không?

Liên Nhất Liên đáp:

– Lời ta nói vốn là nói thật.

Vô Kỵ hỏi:

– Ngươi là độc hành đại đạo, đến đây chỉ bất quá là muốn kiếm tiền?

Liên Nhất Liên hỏi:

– Ngươi không tin?

Vô Kỵ thở dài:

– Ngươi thật muốn ta tin?

Liên Nhất Liên cười lạnh:

– Ngươi tại sao lại không thể tin? Lẽ nào chỉ có nam nhân mới có thể làm độc hành đại đạo? Nữ nhân cũng là người vậy, tại sao không thể làm cường đạo?

Nàng càng nói càng cảm thấy cường tâm tráng khí, cả chính mình cũng không khỏi có chút bội phục mình, chừng như cảm thấy mình đã thay mặt cho phái nữ vùng lên, bởi vì nàng đã tranh giành được quyền lực cường đạo cho phái nữ.

Chàng lại thở dài:

– Ta chỉ bất quá cảm thấy ngươi không giống cường đạo.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Cường đạo nên giống bộ dạng ra sao? Có nên dán chiêu bài trên đầu không?

Vô Kỵ hỏi:

– Ngươi thật là cường đạo? Là độc hành đại đạo?

Liên Nhất Liên đáp:

– Đương nhiên là thật, nếu quả ngươi còn chưa tin, ta cũng không còn cách nào khác.

Vô Kỵ thốt:

– Ta tin.

Liên Nhất Liên thở phào:

– Ngươi tin là tốt nhất.

Vô Kỵ thốt:

– Không tốt.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Có gì không tốt?

Vô Kỵ đáp:

– Ngươi có biết bọn ta lúc bắt được cường đạo, sẽ dùng cách nào đối phó không?

Liên Nhất Liên lắc đầu.

Vô Kỵ thốt:

– Có khi bọn ta lột sạch y phục của y ra, treo lên cây, có khi bọn ta thậm chí còn móc mắt y, cắt tai y xuống, đánh gãy chân y.

Liên Nhất Liên biến sắc, miễn cưỡng cười:

– Đối với nữ nhân các ngươi đương nhiên không thể làm vậy.

Vô Kỵ thốt:

– Nữ nhân cũng là người vậy, y đã có thể làm cường đạo, bọn ta tại sao không thể đối như vậy với y?

Liên Nhất Liên không nói gì.

Vô Kỵ thốt:

– Nhưng ta đương nhiên sẽ không làm vậy, bọn ta dù gì cũng là bằng hữu.

Liên Nhất Liên cười:

– Ta đã sớm thấy ngươi không phải là người hung ác như vậy.

Vô Kỵ cũng cười, chợt hỏi:

– Ngươi có nghe đến cái tên Tư Không Hiểu Phong không?

Liên Nhất Liên đáp:

– Người chưa từng nghe qua cái tên đó nhất định là kẻ điếc.

Vô Kỵ hỏi:

– Ngươi có biết ông ta là người ra sao không?

Liên Nhất Liên đáp:

– Nghe nói thời trẻ ông ta là một mỹ nam tử, nhưng ai cũng không biết tại sao ông ta một mực không thành hôn, hơn nữa cũng chưa từng lai vãng với bất cứ nữ nhân nào.

Chuyện nữ nhân quan tâm nhất, chú ý nhất luôn luôn là những chuyện đó. Đối với một nam nhân mà nói, những chuyện đó tuyệt không phải là một bộ phận trọng yếu.

Vô Kỵ hỏi:

– Ngươi còn biết gì nữa?

Liên Nhất Liên đáp:

– Nghe nói nội gia miên chưởng và Thập Tự Tuệ Kiếm của ông ta có thể coi là công phu nhất lưu trong giang hồ, cả chưởng môn nhân phái Võ Đang cũng từng nói qua, kiếm pháp của ông ta tuyệt đối có thể gồm trong thập đại kiếm khách của đương kim thiên hạ, thậm chí so với danh túc của phái Võ Đang là Long tiên sinh còn cao hơn một chút.

Vô Kỵ hỏi:

– Còn gì nữa?

Liên Nhất Liên ngẫm nghĩ:

– Nghe nói ông ta cũng là một trong mười người có quyền lực nhất đương kim.

Nàng lại giải thích:

– Bởi vì ông ta vốn lại một trong tứ đại cự đầu của Đại Phong Đường, từ lúc tổng đường chủ của Đại Phong Đường là Vân Phi Dương Vân lão gia tử bế quan luyện kiếm, chuyện của Đại Phong Đường toàn bộ đều do ông ta tác chủ, ông ta nhất thanh hiệu lệnh, tối thiểu có hai ba vạn người sẽ liều mạng cho ông ta.

Vô Kỵ hỏi:

– Còn gì nữa?

Liên Nhất Liên hỏi:

– Còn chưa đủ sao?

Vô Kỵ đáp:

– Còn chưa đủ, bởi vì mấy điểm ngươi kể tịnh không phải là chỗ đáng sợ nhất của ông ta.

– Ồ?

Vô Kỵ thốt:

– Kiếm pháp của ông ta tuy cao, lại vẫn không bằng khinh công của ông ta.

– Ồ?

Vô Kỵ thốt:

– Khinh công của ngươi cũng không tệ, nhưng ngươi nếu đụng phải ông ta, không cần biết là chạy đi đâu, ông ta đều có thể chặn trước mặt ngươi, ngươi không còn cách nào khác.

Liên Nhất Liên chung quy đã minh bạch:

– Người hồi nãy bắt ta quay về có phải là Tư Không Hiểu Phong?

Vô Kỵ đáp:

– Ta cũng không biết có phải là ông ta hay không, ta chỉ biết ông ta đã đến.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Ngươi làm sao biết được?

Vô Kỵ đáp:

– Bỏi vì ta biết Liễu Tam Canh là người mù, đích đích xác xác là người mù.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Liễu Tam Canh có phải là người mù hay không có quan hệ gì tới Tư Không Hiểu Phong?

Vô Kỵ đáp:

– Một người mù làm sao có thể biết Như Ý Đại Đế là Tiểu Lôi mà y muốn tìm? Làm sao có thể biết Tiểu Lôi ở đây? Cho dù tai của y thính hơn tai người ta, những chuyện đó cũng không phải dùng tai là có thể suy ra được.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Cho nên ngươi nghĩ nhất định là có người khác cho y biết?

Vô Kỵ đáp:

– Nhất định.

Liên Nhất Liên hỏi:

– “Người khác” đó nhất định là Tư Không Hiểu Phong?

Vô Kỵ đáp:

– Nhất định.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Tại sao?

Vô Kỵ đáp:

– Bởi vì ta không nghĩ ra được ngươi thứ hai.

Lý do đó tịnh không thể coi là rất tốt, nhưng đối với Liên Nhất Liên mà nói, lại đã quá đủ.

Liên Nhất Liên tịnh không phải là người không biết lý lẽ!

Vô Kỵ thốt:

– Ta tuy không thể lột trần ngươi, cũng không thể cắt tai ngươi, người khác lại không chừng có thể làm như vậy.

Liên Nhất Liên hỏi:

– “Người khác” mà ngươi nói cũng là Tư Không Hiểu Phong?

Vô Kỵ không thừa nhận, cũng không phủ nhận, chỉ điềm đạm thốt:

– Môn hạ đệ tử của Đại Phong Đường tịnh không phải là rất nghe lời, nếu quả có người nhất thanh hiệu lệnh, có thể đủ để khiến cho bọn họ đi liều mạng...

Chàng cười cười:

– Người đó là người ra sao, ta không cần nói ngươi cũng nên biết.

Nụ cười của chàng rất ôn hòa, nhưng vết sẹo trên mặt lại khiến cho nụ cười của chàng xem chừng phảng phất có nét âm trầm tàn khốc.

Chàng nói tiếp:

– Từ lúc ta mười ba tuổi, phụ thân ta đã gởi ta mỗi năm đến nhà ông ta ở nửa tháng, cho đến khi ta hai mươi mới đình chỉ.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Vậy ngươi nhất định cũng có học qua Thập Tự Tuệ Kiếm của ông ta?

Vô Kỵ đáp:

– Phụ thân ta gởi ta đi học tịnh không phải là kiếm pháp của ông ta, mà là thái độ làm người của ông ta, phương pháp hành sự của ông ta.

Liên Nhất Liên nói:

– Cho nên ngươi càng hiểu rõ ông ta hơn người ta.

Vô Kỵ thốt:

– Cho nên ta biết ông ta muốn ngươi trở lại tịnh không phải thật là muốn ngươi nói thật cho ta nghe.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Tại sao?

Vô Kỵ đáp:

– Bởi vì ông ta cũng biết ngươi tuyệt sẽ không nói.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Vậy tại sao ông ta nhất định phải bức ta trở về tìm ngươi?

Vô Kỵ đáp:

– Ông ta biết ngươi là bằng hữu của ta, ông ta không chịu tự tay xuất thủ đối phó ngươi, cho nên mới đem ngươi giao lại cho ta.

Liên Nhất Liên muốn cười, lại không cười nổi:

– Ông ta có phải muốn xem xem ngươi sẽ dùng cách gì đối phó ta?

Vô Kỵ đáp:

– Ông ta cũng rất hiểu rõ ta, ta tuy không lột hết y phục ngươi, đem treo ngươi lên, cũng không thể cắt tai ngươi, đánh gãy chân ngươi, ông ta biết ta tuyệt không thể làm những chuyện đó.

Liên Nhất Liên lại thở phào:

– Ta cũng biết ngươi không thể.

Vô Kỵ ngưng thị nhìn nàng, gằn từng tiếng:

– Nhưng ta có thể giết ngươi.

Thái độ của chàng vẫn rất ôn hòa, nhưng thứ thái độ ôn hòa thâm trầm đó lại càng làm cho người ta kinh sợ hơn vẻ hung bạo man di.

Sắc mặt Liên Nhất Liên đã tái nhợt.

Vô Kỵ thốt:

– Ông ta muốn ngươi trở lại là muốn ta giết ngươi, bởi vì ngươi quả thật có rất nhiều chỗ đáng nghi, ta cho dù có giết lầm ngươi cũng còn hơn là thả ngươi đi.

Liên Nhất Liên thất kinh nhìn chàng, giống như lần đầu tiên nhìn rõ con người chàng.

Vô Kỵ thốt:

– Hiện tại bọn ta tuy không nhìn thấy ông ta, ông ta lại nhất định nhìn thấy bọn ta, nếu quả ta không giết ngươi, ông ta nhất định sẽ cảm thấy rất kỳ quái, rất ngoài ý liệu, lại nhất định sẽ không cản chận ngươi nữa.

Chàng bỗng lại cười cười, chầm chậm nói tiếp:

– Cho nên ta phải để ông ta kinh ngạc một lần.

Liên Nhất Liên lại ngây người.

Vô Kỵ thốt:

– Cho nên ngươi tốt hơn hết là mau chạy đi, tốt hơn hết là vĩnh viễn không nên để ta nhìn thấy ngươi nữa.

Liên Nhất Liên càng thất kinh.

Nàng hồi nãy vốn nghĩ mình đã nhìn thấy rõ con người này, hiện tại mới biết mình vẫn còn nhìn lầm.

Nàng bỗng nói:

– Ta chỉ có một câu muốn hỏi ngươi.

Vô Kỵ thốt:

– Ngươi cứ hỏi.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Tại sao ngươi lại thả ta?

Vô Kỵ đáp:

– Bởi vì ta cao hứng.

Lý do đó đương nhiên cũng không thể coi là rất tốt, nhưng đối với Liên Nhất Liên mà nói, lại đã quá đủ.

o0o

Đêm càng khuya, càng tối tăm.

Lúc Tư Không Hiểu Phong từ trong bóng đêm bước ra, Vô Kỵ vẫn còn ngồi lặng mình ở đó.

Vô Kỵ đã sớm biết Tư Không Hiểu Phong sẽ đến.

Tư Không Hiểu Phong cũng đã ngồi xuống, ngồi đối diện Vô Kỵ.

Ông ta nhìn chàng, qua một hồi rất lâu mới chầm chậm thở dài:

– Đích xác là ta đã đến, ta quả thật hi vọng ngươi biết.

Vô Kỵ đáp:

– Tôi biết.

Tư Không Hiểu Phong thốt:

– Tiểu Lôi là một đứa bé rất nguy hiểm, chỉ còn nước để Liễu Tam Canh dẫn nó về là tốt nhất.

Vô Kỵ đáp:

– Tôi hiểu rõ.

Tư Không Hiểu Phong nói:

– Nhưng ta lại không rõ tại sao ngươi lại không giết nữ nhân kia?

Vô Kỵ không trả lời.

Tư Không Hiểu Phong đợi một hồi lâu, chợt cười cười:

– Ta có rất nhiều chuyện muốn hỏi ngươi, ngươi cao hứng thì đáp lời, không cao hứng thì cứ giả như không nghe.

Vô Kỵ cũng cười cười:

– Vậy cũng tốt.

Chàng tin rằng Tư Không Hiểu Phong nhất định cũng biết, nếu quả chàng cự tuyệt không trả lời, ai cũng không có cách nào miễn cưỡng chàng được.

Tư Không Hiểu Phong hỏi:

– Ngươi có phải đã biết nơi hạ lạc của Thượng Quan Nhẫn?

Vô Kỵ đáp:

– Phải.

Tư Không Hiểu Phong hỏi:

– Ngươi có phải nhất định muốn đi tìm lão ta?

Vô Kỵ đáp:

– Phải.

Tư Không Hiểu Phong hỏi:

– Ngươi chuẩn bị khi nào lên đường?

Vô Kỵ đáp:

– Sáng sớm ngày mai.

Tư Không Hiểu Phong hỏi:

– Ngươi chuẩn bị đi một mình?

Vô Kỵ đáp:

– Không.

Tư Không Hiểu Phong hỏi:

– Còn có ai?

Vô Kỵ đáp:

– Lý Ngọc Đường.

Tư Không Hiểu Phong hỏi:

– Ngươi biết lai lịch của y?

Vô Kỵ đáp:

– Không biết.

Tư Không Hiểu Phong hỏi:

– Ngươi có thể để y ở lại đây không?

Vô Kỵ đáp:

– Không thể.

Tư Không Hiểu Phong hỏi:

– Sao ngươi lại muốn dẫn y đi?

Vô Kỵ đáp:

– Câu nói đó tôi không nghe.

Tư Không Hiểu Phong cười:

– Hiện tại ta chỉ còn một câu cuối cùng muốn hỏi ngươi, ngươi tốt nhất là nghe.

Vô Kỵ thốt:

– Tôi đang nghe.

Tư Không Hiểu Phong hỏi:

– Có cách nào có thể lưu giữ ngươi lại, khiến cho ngươi cải biến chủ ý không?

Vô Kỵ đáp:

– Không có.

Tư Không Hiểu Phong chầm chậm đứng dậy, chầm chậm đi ra.

Ông ta quả nhiên không hỏi nữa, chỉ bất quá chăm chăm nhìn Vô Kỵ một hồi rất lâu, phảng phất còn có chuyện muốn nói với Vô Kỵ.

Nhưng ông ta tịnh không nói ra.

Trên thế gian tuyệt không có bất kỳ một ai có thể giấu kín tâm sự của mình như ông ta, cũng tuyệt không có bất kỳ một ai có thể bảo vệ bí mật như ông ta.

Trong tâm ông ta thật ra đang ẩn tàng bí mật gì? Tại sao ông ta rõ ràng rất muốn nói ra mà lại khơi khơi không nói?

Có phải ông ta không chịu nói? Hay là căn bản không thể nói?

Ông ta đi rất chậm, thân người cao gầy nhìn còm cõi, chừng như có một áp lực nặng nề vô hình đè ép thân người ông ta.

Dõi theo bóng lưng còm của ông ta, Vô Kỵ bỗng cảm thấy sự già cỗi của ông ta, mỹ kiếm khách năm xưa tung hoành giang hồ, ngày nay đã biến thành một lão nhân tâm tình trầm trọng, tâm sự ngập tràn.

Đó là lần đầu tiên Vô Kỵ có thứ cảm giác đó.

Một người trong tâm nếu quả có quá nhiều tâm sự và bí mật không thể nói ra, luôn luôn già cỗi đặc biệt mau chóng.

Bởi vì y nhất định cảm thấy thập phần cô độc, thập phần tịch mịch. Đối với lão nhân ôm ấp ưu khổ đó, Vô Kỵ tuy cũng rất đồng tình, lại không khỏi tự hỏi trong lòng:

“Ông ta thật ra có chuyện gì giấu ta?”.

“Ta luôn luôn tìm không ra mắc gút đó, có phải nên tìm trên mình ông ta?”.

Ra tới cửa, Tư Không Hiểu Phong chợt quay đầu lại, từ từ nói:

– Không cần biết Thượng Quan Nhẫn hiện tại đã biến thành người ra sao, trước đây bọn ta cũng vẫn là bằng hữu đồng sinh tử cộng hoạn nạn.

Trong thanh âm của ông ta tràn ngập vẻ cảm thương:

– Hiện tại bọn ta đều đã già, sau này chỉ sợ cũng không thể có cơ hội gặp lại, có vật này ta hi vọng ngươi có thể thay ta hoàn trả lại cho lão ta.

Vô Kỵ hỏi:

– Ông thiếu lão ta?

Tư Không Hiểu Phong đáp:

– Bằng hữu lâu đời, có khó khăn gì cũng khó tránh khỏi lai vãng, chỉ tiếc bọn ta hiện tại không còn là bằng hữu, ta nhất định muốn trong lúc bọn ta còn chưa chết, thanh toán xong nợ nần.

Lão ngưng thị nhìn Vô Kỵ, lại nói:

– Cho nên ngươi nhất định phải đáp ứng ta, nhất định phải đem vật này trao cho lão ta trước lúc lão ta lâm tử.

Vô Kỵ trầm tư:

– Nếu quả người chết không phải là lão ta, mà là tôi, tôi cũng nhất định sẽ trao cho lão ta trước lúc tôi lâm tử.

Tư Không Hiểu Phong thở dài nhè nhẹ:

– Ta tin ngươi, ngươi đã đáp ứng, nhất định sẽ làm được.

Lão chừng như tịnh không thập phần quan tâm đến sống chết của Vô Kỵ, cũng không cố ý giả như quan tâm.

Vô Kỵ hỏi:

– Ông muốn tôi đem theo cái gì?

Tư Không Hiểu Phong đáp:

– Là một lão hổ.

Ông ta rút trong người ra một tượng lão hổ:

– Ngươi nhất định phải đáp ứng ta, vô luận xảy ra chuyện gì, ngươi đều không thể giao tượng lão hổ này cho người khác, vô luận dưới tình huống nào ngươi cũng đều không thể để nó lọt vào tay người khác.

Vô Kỵ cười, cười khổ.

Chàng bỗng phát giác Tư Không Hiểu Phong coi lão hổ đó còn quan trọng hơn xa tính mạng của chàng.

Chàng nói:

– Tôi đáp ứng ông!

Một tượng lão hổ điêu khắc từ bạch ngọc.

Một bạch ngọc lão hổ.

Mùng bảy tháng tư, trời nắng ấm.

Vô Kỵ chung quy đã xuất phát, dẫn theo một người và một bạch ngọc lão hổ, xuất phát từ Hòa Phong Sơn Trang.

Mục tiêu của chàng là Đường Gia Bảo Phố, nơi phát nguyên độc môn độc dược ám khí Đường Môn danh chấn thiên hạ.

Đệ tử Đường Môn, cao thủ như mây, tàng long ngọa hổ, đối với chàng mà nói, nơi đó chính là long đàm, là hổ huyệt. Chàng muốn xông vào long đàm hổ huyệt, bắt hổ tử.

Chàng còn phải đem bạch ngọc lão hổ đó đưa vào hổ huyệt.

Người đồng hành theo chàng chính là một lão hổ ăn thịt người, lúc nào cũng đều chực chờ cơ hội hành động, chuẩn bị nuốt trọng cả da thịt xương cốt của chàng.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này