Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 06 - Phần 3

Nàng cười cực kỳ cởi mở.

Mắt nàng vốn rất to, lúc cười lại híp lại thành một đường, hai lúm đồng tiền càng tròn sâu.

Đối với một cô gái như vậy, mình có thể có biện pháp gì đây?

Vô Kỵ chỉ có một biện pháp.

Liên Nhất Liên cũng biết biện pháp của chàng:

– Hiện tại có phải ngươi muốn chuồn đi không?

Vô Kỵ đáp:

– Phải.

Liên Nhất Liên nói:

– Nhưng ngươi không chuồn được.

Nàng cũng có cách đối phó Vô Kỵ:

– Ngươi đi đến đâu, ta theo đến đó.

Vô Kỵ hỏi:

– Ngươi có biết ta muốn đi đâu không?

Liên Nhất Liên đáp:

– Ta không cần biết.

Vô Kỵ nói:

– Nhưng ta nhất định muốn nói cho ngươi biết, ta muốn đi vào căn nhà có quỷ kia.

Liên Nhất Liên thốt:

– Ta cũng đi, ta vốn đã chuẩn bị đi.

Vô Kỵ nói:

– Ta khuyên ngươi tốt nhất là đừng đi.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Tại sao? Ta không tin nơi đó thật có quỷ.

Vô Kỵ nói:

– Tin hay không tin tùy ngươi, nhưng...

Chàng bỗng ngậm miệng lại, kinh hãi nhìn sau lưng nàng, giống như sau lưng nàng lại xuất hiện một người.

Liên Nhất Liên lắc đầu:

– Lần này ngươi không hù được ta đâu, cách của ngươi cũng hết linh rồi, thử cách khác mới đúng.

Nàng cười ngất, quay đầu lại.

Tuy nàng biết phía sau tuyệt không thể có người, nhưng vì để biểu thị nàng tuyệt không còn sợ nữa, nàng cố ý quay đầu lại nhìn.

Đầu nàng vừa quay lại, đã không còn cười nỗi nữa.

Liên Nhất Liên không những cười không nổi, cả đầu cũng không quay trở về được, bởi vì cổ của nàng đã cứng đơ, hai chân lại bắt đầu mềm nhũn ra.

Lần này nàng thật đã nhìn thấy một người.

o0o

[Cô nương mặc quần Đỏ]

Người đó tịnh không giống người lắm.

Chính nàng cũng không biết mình nhìn thấy thật ra có phải là người hay không?

Nàng chỉ bất quá nhìn thấy một cái bóng trắng xám.

Một cái bóng dài dài, ai cũng không phân rõ được là người hay là quỷ.

Cái bóng bỗng lại biến mất.

Cổ Liên Nhất Liên chung quy lại đã mềm mại trở lại, dần dần bắt đầu có thể di động được.

Vì để biểu thị nàng hồi nãy kỳ thật không sợ, lòng can đảm không nhỏ, cô nương nhiều mưu lắm kế lại chuẩn bị nghĩ cách tu lý Triệu Vô Kỵ.

Ngoại trừ chính nàng ra, ai cũng không biết nàng tại sao lại đặc biệt có hứng thú đối với Triệu Vô Kỵ như vậy.

Chỉ tiếc lúc nàng quay đầu trở lại, Triệu Vô Kỵ cũng đã biến mất.

Bóng tối âm trầm, rừng già mờ ảo, bóng quỷ lúc ẩn lúc hiện khiến cho nàng cơ hồ nhịn không được muốn la lớn.

Nhưng nàng cho dù thật có thể kêu Triệu Vô Kỵ về, cũng khó tránh khỏi không bị mất mặt.

Nàng dụng lực cắn chặt môi.

“Ngươi nghĩ ta không dám theo ngươi đến chỗ quỷ sứ đó sao? Ta cứ khơi khơi đi cho ngươi xem”.

“Đâu đâu cũng có quỷ, đi đến đó cũng đâu có gì khác?”.

Đứng xa xa mà nhìn, chỗ quỷ sứ đó không biết lúc nào đã thắp đèn lên.

Trong tâm nàng đang tự an ủi mình:

“Quỷ không thể thắp đèn được”.

Nơi có đèn tuyệt không thể có quỷ.

Chỉ tiếc những suy luận đó rất mau chóng lại bị nàng vứt bỏ.

Nàng vốn muốn đi về phía trước, suy luận một hồi, cước bộ của nàng đã dừng hẳn, suy luận thêm một hồi, nàng lại bắt đầu thoái lui, lui được vài bước, bỗng đụng phải một vật mềm mềm.

Ở đây là rừng đào hoa, chỉ có cây đào hoa, cây đào hoa tuyệt không mềm.

Nàng lại cơ hồ muốn rú lên.

Lần này nàng còn chưa la, chỉ vì vật nàng đụng phải đã la lên trước.

Vật mềm mềm đó nguyên lai cũng là người, hơn nữa cũng là nữ nhân.

Một cô nương mặc quần đỏ, thắt tóc bím, nhìn rất đẹp.

Thoáng thấy đối phương cũng là con gái, Liên Nhất Liên thở phào, nhìn cô gái còn sợ hãi hơn cả mình, lòng nàng đã an tĩnh lại.

Cô nương mặc quần đỏ lại kinh hãi đến mức co rúc toàn thân lại thành một khối:

– Ngươi... ngươi là người hay là quỷ?

Liên Nhất Liên đáp:

– Ngươi nhìn xem ta giống người hay giống quỷ?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Ngươi không giống quỷ.

Liên Nhất Liên cười nhẹ:

– Ngươi làm sao mà nhìn thấy vậy?

Cô nương mặc quần đỏ cúi đầu:

– Quỷ không dễ nhìn như ngươi.

Liên Nhất Liên tươi tỉnh hẳn.

Cô nương mặc quần đỏ nói:

– Nhưng ta nghe nói chỗ này có quỷ.

Liên Nhất Liên thốt:

– Có ta ở đây, ngươi sợ gì chứ? Cho dù thật có quỷ đi nữa, ta cũng đánh cho nó chạy!

Hiện tại nàng lại biến thành có thần có khí, bởi vì nàng đã phát hiện có người còn nhát gan hơn cả nàng.

Cô nương mặc quần đỏ chừng như cũng đã cảm thấy nàng rất có thần khí, cúi đầu cười cười:

– Ngươi có phải là bằng hữu của sư ca ta không?

Liên Nhất Liên hỏi:

– Sư ca của ngươi là ai?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Huynh ấy tên là Triệu Vô Kỵ.

Liên Nhất Liên nhìn nàng ta chằm chằm cả nửa ngày, bỗng thở dài:

– Không tưởng được Triệu Vô Kỵ không ngờ có một tiểu sư muội đẹp như vầy.

Cô nương mặc quần đỏ mặt ửng hồng.

Không những nàng ta rất nhát gan, mà còn rất mắc cỡ.

Liên Nhất Liên trong lòng cảm thấy buồn cười, vị cô nương kia hình như có chút ý đối với nàng, chừng như đã để ý nàng.

Cô nương mặc quần đỏ cúi đầu hỏi:

– Công tử... chàng... quý tính của chàng là gì?

Liên Nhất Liên đáp:

– Ta họ Liên.

Cô nương mặc quần đỏ thấp giọng:

– Liên công tử, chàng...

Liên Nhất Liên thốt:

– Không nên gọi ta là Liên công tử, cứ kêu ta là Liên đại ca.

Liếc thấy vị cô nương kia sắc mặt đỏ ửng, đầu càng cúi thấp, trong tâm nàng cũng càng đắc ý, cố ý nắm lấy tay nàng ta:

– Nàng là sư muội của hắn, đương nhiên cũng đã luyện qua công phu.

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Ừm.

Liên Nhất Liên vuốt nhẹ lòng bàn tay nàng ta:

– Xem tay nàng thật không giống có luyện công phu, tay nàng mềm quá.

Cô nương mặc quần đỏ chừng như rất muốn đẩy tay Liên Nhất Liên ra, lại chừng như có chút không nỡ.

Liên Nhất Liên cơ hồi nhịn không được muốn cười lớn, trong tâm lại đang nghĩ:

“Nếu quả tiểu a đầu này phát hiện mình cũng là nữ nhân, không biết sẽ ra sao?”.

Nếu quả nàng biết Triệu Vô Kỵ căn bản không có sư muội, nàng còn lâu mới nắm tay “tiểu a đầu” đó!

Cô nương mặc quần đỏ chung quy lại mở miệng:

– Chàng có gặp sư ca của tôi không? Tôi nghe nói huynh ấy vừa về đến đã đi vào đây.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Nàng đến tìm hắn?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Ừm.

Liên Nhất Liên thốt:

– Hắn hồi nãy có đi ngang, nhưng vừa nghe nói có quỷ đã sợ quá bỏ chạy rồi.

Cô nương mặc quần đỏ hỏi:

– Chàng lẽ nào không sợ chút nào?

Liên Nhất Liên hỏi lại:

– Sợ cái gì?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Sợ quỷ.

Liên Nhất Liên nói:

– Quỷ có gì mà phải sợ, ta hồi nãy mới gặp một con.

Cô nương mặc quần đỏ hỏi:

– Sau đó rồi sao?

Liên Nhất Liên cười:

– Ta vốn muốn bắt nó, kêu nó làm mặt quỷ cho ta xem, không tưởng được ta không sợ nó, trái lại nó còn có vẻ sợ ta...

Nàng đang khoa trương một cách đắc ý, sắc mặt đột nhiên lại biến đổi, nụ cười cũng cứng đơ như hồi nãy. Nàng lại đã nhìn thấy cái bóng quỷ kia.

Một bóng quỷ dài dài lắc lư loáng thoáng trên một cành cây, cười lạnh âm trầm.

Cô nương mặc quần đỏ cũng đã nhìn thấy, cũng không biết là vì quá sợ, hay là vì quá hưng phấn, toàn thân phát run, la lớn:

– Mau đi bắt nó lại, ép nó làm mặt quỷ cho bọn ta xem.

Liên Nhất Liên thốt:

– Được... được...

Miệng nàng tuy nói “được”, nhưng mình cho dù có kề đao sát cổ nàng, nàng cũng không dám đi.

Bóng quỷ bỗng cười âm trầm:

– Ta không thể làm mặt quỷ, ta không có mặt.

Nó thật không có mặt, không có mũi, không có miệng, không có tai, không có mày, cái gì cũng không có.

Ngoại trừ một cái đầu xám xịt chết chóc dẹp dẹp ra, chỉ có đôi mắt lấp lánh phát quang.

Trên đầu còn đội một cái nón nhọn làm bằng vải gai dầu trắng cao ba thước, lắc lư rung rinh trong gió không ngừng.

Cô nương mặc quần đỏ bỗng hỏi:

– Quỷ đáng lẽ cũng có mặt, mặt của ngươi đâu?

Bóng quỷ đáp:

– Mặt của ta đã cho người ta rồi.

Cô nương mặc quần đỏ thốt:

– Ngươi cả mặt cũng không có, còn có thần khí gì nữa chứ, mau cút đi, đi xa một chút.

Hai câu nói đó không ngờ rất hữu hiệu, bóng quỷ đó không ngờ chừng như còn có chút sỉ diện, dùng hai ống tay áo vừa rộng vừa dài che lấy cái đầu không có mặt, bỗng chớp một cái chui vào bóng đêm, không còn nhìn thấy nữa.

Liên Nhất Liên cuối cùng đã thở phào:

– Lòng can đảm của nàng sao lại đột nhiên biến thành gan lì như vậy?

Cô nương mặc quần đỏ cười nhẹ:

– Chàng có nói qua, chỉ cần có chàng bên cạnh, tôi không cần sợ gì hết.

Nàng ta đối với Liên Nhất Liên bội phục như vậy, tín nhiệm như vậy, còn coi nàng như một người vĩ đại, Liên Nhất Liên lại thật sự không có biện pháp nào cố giả tạo cái thần khí hồi nãy, cả một bóng quỷ không có mặt cũng biết xấu hổ, hà huống là nàng.

Mặt của nàng cũng đã ửng đỏ.

Cô nương mặc quần đỏ cười:

– Nguyên lai những con quỷ đó tịnh không đáng sợ như trong tưởng tượng của tôi trước đây.

Liên Nhất Liên thốt:

– Nhưng... nhưng có những con quỷ cũng rất hung ác.

Cô nương mặc quần đỏ nói:

– Có chàng bên cạnh, quỷ hung ác tới cỡ nào tôi cũng không sợ.

Nàng ta lại nắm lấy tay Liên Nhất Liên:

– Đi, bọn ta đi.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Nàng muốn đi đâu?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Đi tìm quỷ.

Liên Nhất Liên giật mình:

– Nàng... nàng nói gì?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Bọn ta đi tìm quỷ có mặt, kêu nó làm mặt quỷ cho bọn ta xem.

Liên Nhất Liên đơn giản đã ngẩn người, hai chân chừng như đã đóng đinh dưới đất, bảy tám con ngựa cũng kéo không nổi.

Cô nương mặc quần đỏ hỏi:

– Lẽ nào bây giờ chàng đã sợ?

Liên Nhất Liên hỏi lại:

– Ta sợ? Sao ta lại sợ?

Nàng muốn cười, lại cười không nổi, hớp hai hơi nói:

– Chỉ bất quá quỷ có mặt tịnh không nhiều, rất khó tìm được.

Trong bóng tối bỗng lại phát lên tiếng cười âm trầm:

– Ngươi không cần phải đi tìm, ta đã dẫn một con đến cho ngươi nè.

Bóng quỷ không có mặt đó không ngờ vẫn âm hồn bất tán, không những đã quay trở lại, hơn nữa quả thật đã dẫn thêm đến một con.

Nó dẫn đến một con quỷ đầu tóc vừa đen nhánh vừa dài thượt, cơ hồ dài sắp chấm đất, che kín cả nửa bên mặt.

Cô nương mặc quần đỏ hỏi:

– Ngươi thật có mặt sao?

Bóng quỷ tóc dài đáp:

– Ngươi có muốn xem không?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Muốn.

Liên Nhất Liên muốn bịt miệng nàng ta lại mà không kịp, bóng quỷ tóc dài đã thò một bàn tay trắng nhợt ra, vén tóc che trước mặt lên.

Đó là một nữ quỷ, không những thật sự có mặt, mà còn rất đẹp, điểm đáng tiếc duy nhất là mặt ả chỉ còn phân nửa.

Phân nửa mặt bên trái giống như một cục thịt bị thiêu, lại giống như một cục đất bị đè bẹp, nửa mặt bên phải lại nhìn rất đẹp, càng làm gia tăng vẻ quỷ dị khủng bố.

Liên Nhất Liên chỉ cảm thấy tâm can ngũ tạng thay phiên nhau xào xáo, muốn ói mửa ra hết.

Nữ quỷ tóc dài cười khành khạch:

– Ta tuy chỉ có nửa mặt, cũng còn tốt hơn là không có mặt.

Bóng quỷ đó lại nói:

– Các ngươi nếu hiềm mặt ta không còn nguyên, ta đi tìm vài cái mặt tới nữa.

Trong bóng tối lập tức truyền ra tiếng quỷ cười quái dị:

– Ta đã đến rồi.

Lần này con quỷ vừa đến không những có mặt, mà mắt mũi tai miệng đều rất toàn vẹn.

Con quỷ đó thật còn dễ nhìn hơn xa hai con kia.

Nữ quỷ tóc dài cười lạnh:

– Ngươi nhìn thử xem sao.

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Không tệ!

Nữ quỷ tóc dài cười khành khạch:

– Kỳ thật khuôn mặt của y vẫn không thể coi là tốt, y còn có một khuôn mặt khác dễ nhìn hơn.

Con quỷ vừa đến há miệng cười một cái, chầm chậm quay mình, phía sau không ngờ cũng như đằng trước.

Phía sau nó không ngờ còn có một khuôn mặt nữa.

Chỉ nhìn thấy thân hình nó xoay vòng vòng không ngừng, thật ra mặt nào là mặt trước, mặt nào là mặt sau, ai cũng không phân rõ được.

Con quỷ có mặt đó quả thật còn đáng sợ hơn nhiều so với quỷ không có mặt.

Cô nương mặc quần đỏ bỗng quay mình nắm tay Liên Nhất Liên:

– Bọn ta mau chạy đi.

Liên Nhất Liên tuy đã ngây người, chữ “chạy” đó lại là cái nàng muốn nghe nhất.

Nàng đã sớm muốn bỏ chạy.

Cô nương mặc quần đỏ không những khinh công không tồi, khí lực không ngờ cũng không nhỏ, kéo Liên Nhất Liên chạy như gió, chừng như cuối cùng đã chạy thoát khỏi ba con quỷ đằng sau.

Tiếng cười âm trầm quỷ dị hiện tại cuối cùng đã cách rất xa bọn họ.

Hai người vẫn không dám dừng lại.

Nơi này bọn họ căn bản không quen thuộc, trong bóng tối cũng không nhận ra phương hướng, cứ cắm đầu chạy, bọn họ bỗng phát giác đã bị lạc đường.

Nơi nào cây cỏ hoa lá cũng rậm rạp loạn xạ, nhìn chừng như hoàn toàn giống hệt nhau.

Chạy thêm nữa không chừng lại chạy trở về chỗ cũ, thêm oan uổng.

Hai người đền nghĩ đến điểm đó, đảm lượng của hai vị cô nương có lẽ nhỏ xíu, nhưng không khờ dại chút nào.

Liên Nhất Liên dừng chân, thở hổn hển:

– Hiện tại bọn ta làm gì đây?

Cô nương mặc quần đỏ hỏi ngược:

– Chàng nói coi nên làm gì?

Liên Nhất Liên đáp:

– Ta không phải sợ quỷ thật, chỉ bất quá... chỉ bất quá...

Hiện tại quỷ đã không còn nhìn thấy, nàng lại muốn lấy lại chút mặt mũi, lại khơi khơi không nghĩ ra nên nói gì.

Cô nương mặc quần đỏ nói:

– Tôi biết chàng không sợ quỷ, cả tôi cũng không sợ.

Liên Nhất Liên lại muốn cười, nguyên lai vị cô nương kia cũng giống như nàng, cũng thích nói khoác.

Nàng nhìn không được hỏi:

– Nàng đã không sợ, hồi nãy sao lại kéo ta chạy?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Bởi vì tôi đã nhìn thấy bọn chúng không phải là quỷ, mà là người.

Liên Nhất Liên ngẩn người:

– Ba tên hồi nãy đều là người?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Phải.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Đã đều là người, nàng còn sợ gì nữa?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Ba người đó vô luận chỉ cần có một cũng đã đủ đáng sợ rồi, ba người cộng lại một nơi càng đáng sợ hơn, nếu không phải bọn ta hồi nãy mau bỏ chạy, hiện tại bọn ta chỉ sợ đã biến thành quỷ rồi.

Nàng ta thở dài, nói tiếp:

– Quỷ tối đa chỉ có thể hù bọn ta, ba người đó lại có thể lấy mạng bọn ta.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Nàng biết bọn chúng là ai?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Nếu tôi nói ra tên họ bọn chúng, chàng nhất định cũng biết.

Liên Nhất Liên thốt:

– Nàng cứ nói.

Cô nương mặc quần đỏ nói:

– Chàng có nghe nói qua phía nam có một võ lâm thế gia họ Công Tôn không?

Liên Nhất Liên đáp:

– Ta có nghe nói, người nhà đó bằng vào Bát Quái Kiếm mà thành danh, võ công rất ghê gớm.

Nàng ngẫm nghĩ, lại nói:

– Nghe nói người nhà đó hiện tại toàn bộ đã chết hết.

Cô nương mặc quần đỏ hỏi:

– Chàng có biết bọn họ sao lại chết không?

Liên Nhất Liên đáp:

– Không rõ lắm.

Cô nương mặc quần đỏ kể:

– Là chết trong tay một nữ nhân có nửa mặt, ả ta trước hết bắt trói hết mấy chục người lớn nhỏ toàn gia, chém nát phân nửa mặt bọn họ, lại đem bọn họ bỏ vào nơi thâm sơn không có người ở chờ chết.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Lẽ nào trước khi ả giết người đều phải trước tiên phá nát nửa mặt người ta?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Thường thường là vậy.

Liên Nhất Liên thở dài:

– Nữ nhân đó xem chừng rất ác độc.

Cô nương mặc quần đỏ hỏi:

– Nếu quả ả không ác độc, làm sao lại bị người ta kêu là Bán Diện La Sát?

Liên Nhất Liên hỏi:

– Ả đã là Bán Diện La Sát, lẽ nào người có hai khuôn mặt chính là Song Diện Nhân Ma?

Cô nương mặc quần đỏ thấp giọng:

– Tôi nghĩ nhất định là vậy.

Một người là la sát, một người là nhân ma, đích xác đều đáng sợ như quỷ.

Liên Nhất Liên cũng biết bọn họ đáng sợ, lại không tưởng được bọn họ sao lại xuất hiện ở đây.

Cô nương mặc quần đỏ hiển nhiên cũng nghĩ không ra:

– Triệu gia cùng bọn họ chừng như tịnh không có thù hận gì, bọn họ tuy hung ác, cũng tuyệt không dám vô cớ tìm đến phá quấy Đại Phong Đường.

Nàng ta thở dài, lại nói:

– Trừ phi sư ca của ta ra ngoài gây họa, đắc tội với mấy quái vật giết người không chớp mắt đó.

Nàng ta tỏ vẻ rất lo lắng.

Cho nên Liên Nhất Liên cố ý giả bộ dạng không quan tâm gì hết, cười lạnh:

– Hiện tại nửa khuôn mặt của hắn có lẽ đã bị bằm nát, không biết nữ la sát đó chuẩn bị đem hắn bỏ đi đâu chờ chết.

Nàng vốn muốn hù dọa vị cô nương kia, trái lại chính nàng lại bị hù.

Bởi vì nàng bỗng nghĩ đến những chuyện đó quả thật có thể xảy ra.

Hiện tại Triệu Vô Kỵ không chừng thật đã bị người ta bằm nát nửa bên mặt, nằm dài ở một chỗ không người chờ chết.

Cô nương mặc quần đỏ nhìn nàng, bỗng nói:

– Tôi thấy chàng nhất định là một bằng hữu rất tốt của sư ca tôi.

Liên Nhất Liên đang ngây người.

Cô nương mặc quần đỏ lại nói:

– Bởi vì tôi thấy miệng chàng tuy nói rất cứng, kỳ thật trong tâm lại rất quan tâm cho huynh ấy.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Ngươi thật thấy được ta đối với hắn rất quan tâm?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Thật.

Liên Nhất Liên cười cười.

Lúc nàng cười, mắt lại híp thành một đường tơ, lại lộ xuất hai lúm đồng tiền vừa sâu vừa tròn.

Nhưng ai cũng không biết tại sao lần này bộ dạng nàng cười lại không dễ nhìn cho lắm, đơn giản giống như đang khóc.

Cô nương mặc quần đỏ nói:

– Nếu quả sư ca tôi biết chàng quan tâm đến huynh ấy như vậy, nhất định sẽ coi chàng là bằng hữu tốt nhất.

Liên Nhất Liên thốt:

– Nếu quả ta nói cho nàng biết một chuyện, nàng nhất định sẽ cảm thấy rất kỳ quái.

Cô nương mặc quần đỏ hỏi:

– Chuyện gì?

Liên Nhất Liên đáp:

– Hắn chưa bao giờ coi ta là bằng hữu, sau này cũng không thể coi ta là bằng hữu.

Cô nương mặc quần đỏ quả thật cảm thấy kỳ quái:

– Sao vậy?

Liên Nhất Liên không nói gì. Nàng xem chừng là một người rất cởi mở, lại khơi khơi chừng như có rất nhiều bí mật.

Rất nhiều bí mật tuyệt không thể nói ra cho bất kỳ một ai biết.

Nãy giờ vốn không còn nghe thấy tiếng cười nữa, bây giờ lại ẩn ẩn ước ước truyền tới.

Ba người còn đáng sợ hơn cả quỷ kia xem chừng vẫn chưa chịu buông tha bọn họ.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Nàng thấy hai người bọn ta có thể đối phó bọn chúng không?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Không thể.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Công phu của nàng tịnh không dở, sao lại phải sợ bọn chúng?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Bởi vì tôi chưa bao giờ dám đánh với người ta, chỉ cần vừa nhìn thấy máu, tôi xỉu liền.

Nguyên lai nàng ta cũng là người lúc nào cũng có thể xỉu.

Thứ duy nhất tệ hơn một nữ nhân lúc nào cũng có thể xỉu là hai nữ nhân lúc nào cũng có thể xỉu.

May là bọn họ hiện tại vẫn còn chưa xỉu, cho nên bọn họ còn ngửi thấy một mùi thơm.

o0o

Mùi thơm của thịt bò hầm.

Thứ duy nhất có thể phát xuất mùi thơm của thịt bò hầm, chỉ có thịt bò hầm.

Muốn hầm thịt bò, không những cần có thịt bò, còn cần có dầu, có muối, có lò lửa, có chảo.

Những thứ đó thông thường chỉ có ở nhà bếp.

Nhà bếp thông thường đều là nơi làm cho người ta cảm thấy rất an toàn, rất ấm cúng.

Một người đang hầm thịt bò thông thường đều không thể nghĩ đến giết người.

Một người muốn giết người thông thường đều không thể đi vào nhà bếp.

Cho nên bọn họ quyết định đi đến nhà bếp.

Nhà bếp nằm đằng sau một bức tường thấp xây bằng gạch đỏ, trong một khu vường rộng rãi.

Đèn đuốc trong nhà bếp sáng choang, trong vườn lại rất tối tăm, chỉ có một ánh đèn loáng thoáng lọt ra từ hai cánh cửa sổ nho nhỏ, rọi lên người một người đang ngồi trên một cái ghế trúc ngoài cửa.

Người trong nhà bếp xem chừng không ít, trong vườn lại chỉ có một mình người đó đang ngồi trên ghế trúc.

Từ lúc Liên Nhất Liên và cô nương mặc quần đỏ phóng qua bức tường thấp vào vườn, mùi thịt bò hầm lại đã không còn ngửi thấy nữa.

Bởi vì một dĩa thịt bò hầm đã bị người đó liệng xuống cống.

Thịt bò hầm thơm phức, đáng lẽ nên chui vào bao tử, tại sao lại liệng đi?

Bởi vì có ngươi bưng dĩa thịt bò hầm đó ra, đưa đến trước mặt người ngồi ghế trúc.

Người đó ngửi ngửi, thở dài, quăng liền xuống cống.

Thịt bò hầm đó đâu có tệ gì, Liên Nhất Liên và cô nương mặc áo đỏ đều nghĩ là rất thơm.

Nhưng lúc người đó ngửi ngửi, biểu tình trên mặt lại không khác gì đang ngửi một đống phân chó.

Người đó gầy gò nhỏ thó, nhìn luôn luôn mặt nhăn mày nhó, chừng như mỗi một người trong thiên hạ đều thiếu gã hai ngàn lượng còn chưa trả, lại chừng như bao nhiêu dầu mỡ hít vào từ trong nhà bếp lúc nào cũng đều muốn ói mửa ra.

Gã nhíu mày, thở dài:

– Dĩa này thật ra là đựng cái gì vậy?

Đại sư phụ hầm thịt đáp:

– Là thịt bò hầm.

Người đó lại thở dài:

– Đó không phải là thịt bò hầm, chỉ bất quá là một dĩa thịt.

Cho nên một dĩa thịt bò hầm thơm phức đã bị liệng xuống cống.

Người đó thở dài, chầm chậm đứng dậy, chầm chậm đi vào nhà bếp, một hồi sau trong nhà bếp lại bay ra mùi thịt bò hầm, hương khí lần này quả nhiên có điểm khác biệt.

Liên Nhất Liên cũng không nói được khác biệt chỗ nào, chỉ bất quá hồi nãy lúc nàng ngửi thấy mùi thịt bò hầm, tuy cảm thấy rất thơm, lại tịnh không nghĩ đến muốn ăn.

Bởi vì bao tử của nàng căn bản không đói.

Nhưng lần này lúc nàng ngửi thấy mùi thịt bò hầm, tuy không đói, vẫn phải chảy nước miếng.

Con người nhỏ thó gầy gò mặt nhăn mày nhó ngửi mùi dầu mỡ trong nhà bếp mà muốn ói đó nguyên lai là một vị đầu bếp danh tiếng.

Lại nghe tiếng thở dài của gã trong nhà bếp:

– Bây giờ ngươi bắt đầu đếm, đếm từ một tới một trăm hai mươi, sau đó bắt đầu đổ dầu vào, đếm tới một trăm tám mươi lăm là bỏ tô thịt bò đã ướp gia vị vô nồi, dùng thìa xáo bảy lần, không nhiều hơn không ít hơn, chỉ có thể xáo đúng bảy lần, tô phải cách hỏa, ngươi phải mau chóng đem thịt bò dựng vào một cái dĩa đã hâm nóng từ trước, kêu người nhanh chân đem đi, lúc đó thịt bò hầm không tái quá, không mềm quá, cũng không nóng quá, đó mới là thịt bò hầm ngon.

Lúc gã nói, mọi người đều lẳng lặng lắng nghe, cả thở lớn cũng không dám.

Gã ngưng một chút rồi mới nói tiếp:

– Thịt bò hầm tịnh không phải là món ăn danh quý, nhưng chỉ có ở những quán ăn gia đình phổ thông mới có thể có người rành công phu đó, cho nên công phu, hỏa hầu và thời gian đều nhất định phải theo sát, một chút sai sót cũng không được.

Gã nói vanh vách trong nhà bếp, hai cô gái trốn bên ngoài lại nghe đến ngây người.

Bọn họ đều đã từng ăn thịt bò, nhưng bọn họ chưa từng nghĩ đến một dĩa thịt bò hầm cũng cần có học vấn cao thâm như vậy.

Lúc đó người mặt nhăn mày nhó đó đã bước ra khỏi nhà bếp, phía sau lập tức có hai người theo ra.

Gã vừa mới ra khỏi cửa, một người đã vội vàng vàng dâng lên một cái khăn tẩm nước nóng trắng như tuyết.

Đợi đến khi gã dùng cái khăn nóng đó lau mặt xong, người kia liền dâng một chén trà nóng.

Khí phái của gã đầu bếp đó thật không bé nhỏ chút nào.

Người có thể dùng một gã đầu bếp như vậy đến nấu đồ ăn, khí phái tới cỡ nào?

Liên Nhất Liên cơ hồ đã quên luôn ba người còn đáng sợ hơn cả quỷ kia.

Nàng đã hoàn toàn bị khí phái của gã đầu bếp kỳ dị kia hấp dẫn, càng muốn đi xem xem chủ nhân của gã đầu bếp đó là nhân vật nào đây.

Nàng không sợ đầu bếp.

Trong tay đầu bếp cho dù có đao, cũng chỉ bất quá là dao xắt đồ ăn, không phải là đao giết người.

Cô nương mặc quần đỏ thì thào:

– Làm sao đây?

Liên Nhất Liên đáp:

– Ta đi qua trước, hỏi gã đầu bếp đó nơi đây là đâu? Nàng đi theo ta.

Cô nương mặc quần đỏ thốt:

– Lần này nên nhường cho tôi đi.

Liên Nhất Liên hỏi:

– Sao vậy?

Cô nương mặc quần đỏ đáp:

– Bởi vì gã là nam nhân, nam nhân đối với nữ nhân luôn luôn khách khí hơn.

Liên Nhất Liên cười:

– Một cô gái dễ nhìn như nàng đi tìm gã nói chuyện, nàng hỏi gã hai câu, gã tuyệt sẽ không chỉ nói một câu.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này