Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 05 - Phần 7

Nghe nói người đó từng lập kỉ lục giết người nhiều nhất nội trong một đêm. Một trăm lẻ ba huynh đệ “Phủ Đầu Bang” hùng cứ Xuyên Đông bao năm, nội trong một đêm đều toàn bộ chết trong tay y.

Kiều Ổn chợt hỏi:

– Ngươi thật nội trong một đêm giết chết một trăm lẻ ba người?

Đường Ngọc đáp:

– Đó là lời nói láo.

Y hững hờ nói tiếp:

– Ta chỉ giết chín mươi chín người, bốn người còn lại sợ quá mà chết.

Kiều Ổn thở dài:

– Xem ra ta hình như cũng không phải là đối thủ của ngươi.

Đường Ngọc đáp:

– Ngươi tuyệt không phải.

Kiều Ổn hỏi:

– Ngươi chuẩn bị giết ta cách nào?

Đường Ngọc đáp:

– Ta tịnh không nhất định phải giết ngươi.

Kiều Ổn hỏi:

– Con người của ta có phải còn có chỗ hữu dụng đối với ngươi?

Đường Ngọc đáp:

– Có chút ít.

Kiều Ổn hỏi:

– Ngươi muốn ta làm gì ngươi mới chịu tha mạng cho ta?

Đường Ngọc hỏi lại:

– Ngươi có thể làm gì cho ta?

Kiều Ổn đáp:

– Người của Đại Phong Đường đều rất tín nhiệm ta, hiện tại huynh đệ của ta tuy đều đã chết, nhưng ta sắp xếp đầu đuôi câu chuyện, bọn họ vẫn sẽ không hoài nghi ta, cho nên ta vẫn có thể giữ chức vụ Đà chủ ở phân đà này, có thể đem chuyện cơ mật của Đại Phong Đường cung ứng cho các ngươi, có người của các ngươi đến, ta cũng có thể nghĩ cách chiếu ứng.

Đường Ngọc thốt:

– Quá hay.

Kiều Ổn nói:

– Ta thậm chí có thể dụ Triệu Vô Kỵ đến đây cho các ngươi, ta biết các ngươi nhất định rất muốn giết hắn, trảm thảo trừ căn.

Đường Ngọc thốt:

– Hoàn toàn chính xác.

Kiều Ổn nói:

– Ta tuy đã già, nhưng người càng già càng sợ chết.

Đường Ngọc thốt:

– Ta hiểu.

Kiều Ổn nói:

– Ta rất thích hoàn cảnh hiện tại, quả thật không thể chết đi được, ta thường hay nghĩ ngợi, nếu quả ta đụng vào tình huống như hôm nay, nên làm cách nào?

Đường Ngọc hỏi:

– Ngươi nói thử coi?

Kiều Ổn đáp:

– Võ công của ta đã hoang phế từ lâu, cho dù có động thủ với ngươi cũng chỉ là chuốc nhục vào thân.

Đường Ngọc thốt:

– Ngươi rất sáng suốt.

Kiều Ổn nói:

– Cho nên ta đã quyết định từ sớm, nếu quả đụng phải tình huống như vầy, ta chỉ còn nước bán đứng Đại Phong Đường, bảo toàn tính mạng của mình.

Lão chầm chậm nói tiếp:

– Một người chỉ có một cái mạng, vô luận ra sao đều phải trân quý tính mạng của mình.

Đường Ngọc thốt:

– Hoàn toàn chính xác.

Kiều Ổn nói:

– Cho nên một người nếu quả vì chuyện gì đó mà cả tính mạng của mình đều không quan thiết đến, người đó nhất định là một tên khờ.

Đường Ngọc mỉm cười:

– Ngươi đương nhiên không phải là kẻ khờ.

Kiều Ổn đáp:

– Ta là kẻ khờ.

Đường Ngọc hiển nhiên rất ngạc nhiên:

– Ngươi là tên khờ?

Kiều Ổn đáp:

– Cho đến hôm nay, ta thật sự đã đụng phải tình huống như vầy, ta mới biết cái chết của một người tịnh không phải là trọng yếu nhất, có lúc sống cũng không tốt bằng chết.

Đường Ngọc hỏi:

– Lẽ nào ngươi tình nguyện làm tên khờ?

Kiều Ổn đáp:

– Ta tình nguyện.

Kiều Ổn ưỡn ngực, dụng toàn lực phóng vụt sang, huy quyền đập thẳng vào mặt Đường Ngọc.

Lão cũng từng khổ luyện qua võ công, “Đại Hồng Quyền” của lão đã luyện đến mức cao thâm khó lường, những năm gần đây tuy rất ít khi xuất thủ, nhưng tới lúc xuất thủ vẫn rất nhanh nhẹn, một quyền đó lão đã dụng toàn lực, quyền thế càng mãnh liệt.

Lão đang liều mạng.

Chỉ tiếc đối thủ của gã là Đường Ngọc.

Lúc quyền đầu của lão huy xuất, ngón tay Đường Ngọc đã ấn nhẹ vào cổ họng của lão.

Lão chậm chạp thoái lui hai bước, chậm chạp ngã quỵ xuống, giống như một người mệt mỏi ngã mình lên giường vậy, hiển lộ vẻ bình tĩnh xuất thần.

Giữa một phút giây trước lúc lâm tử, con người sợ chết đó không ngờ lại hoàn toàn không có tới một chút sợ hãi.

Bởi vì gã cầu được thành nhân, đã thành nhân, hiện tại chung quy đã như nguyện.

Lão cảm thấy mình đã đối đúng với Đại Phong Đường, đối đúng với bốn mươi ba huynh đệ ngoài sân.

Lão cũng đối đúng với chính mình.

Nhìn thấy con người tự tình nguyện làm kẻ khờ ngã gục, trong tâm Đường Ngọc giật thót lên một cái.

Lúc y giết người luôn mang theo nụ cười mỉm, nhưng lần này nụ cười của y đã tan biến.

Sau khi y giết người luôn cảm nhận một sự hưng phấn và thỏa mãn tàn khốc, lần này lại cảm thấy rất hư không.

Y thậm chí cảm thấy mình rất lợt lạt vô nghĩa.

Hiện tại y mới hiểu rõ một người có phải quả thật có chí khí mà lúc bình thời không thấy được.

Người bình thời nhu nhược vô dụng, lúc lâm cảnh sinh tử quan đầu thông thường có thể hiển lộ chí khí hơn người, khẳng khái đối diện với cái chết.

Người bình thời luôn vỗ ngực nói mình không sợ chết, đến lúc đó, trái lại, lại bỏ chạy.

Đường Ngọc không khỏi tự hỏi mình:

“Nếu quả ta là Kiều Ổn, dưới tình huống hôm nay, ta sẽ làm sao?”.

Y không muốn biết đáp án.

Y rất mau chóng bỏ đi ra.

Nếu quả Kiều Ổn thật không ngại bán đứng bằng hữu để bảo toàn tính mạng của mình, Đường Ngọc vẫn sẽ giết lão.

Lúc đó tâm tình của Đường Ngọc sau khi sát nhân lại khác biệt.

Y sẽ cảm thấy rất khoan khoái, bởi vì y lại đã chơi đùa với “nhân tính” thêm một lần.

Nhưng hiện tại y đã minh bạch, trong nhân tính cũng có một mặt tôn nghiêm, bất cứ người nào cũng đều không thể khinh khi phủ nhận.

Điểm đó khiến cho y đối với “nhân” cũng ít nhiều gì đã sinh ra mộ chút tôn kính.

Lúc y bỏ đi ra, cảm giác của y là như vậy.

o0o

[Âm Kính]

Mùng ba tháng tư, trời trong.

Đường Tử Đàn cả đêm không ngủ yên, lúc tỉnh dậy chỉ cảm thấy xương mỏi cốt mệt, tâm tình phiền toái, lại có chút hối hận. Cùng đi với Đường Ngọc, toàn làm chuyện lão tịnh không thích làm.

Lúc lão ra ngoài luôn luôn trú trong khách sạn sang trọng thoải mái nhất, lần này Đường Ngọc lại kiên quyết phản đối.

Cho nên bọn họ chỉ còn nước chịu ở phía sau Lạt Tiêm Điếm vừa chật hẹp vừa tồi tàn, cả gian phòng nhuộm màu khói than đen sì, sàn lồi lõm dơ dáy.

Giường của Đường Ngọc hình như cả đêm trống không, Đường Hầu bộ dạng giống hệt khỉ lúc ngủ lại ngáy như sấm.

Châu chưởng quầy và Hồ Bả Tử cũng lăn qua trở lại, hiển nhiên cũng không ngủ ngon.

Cho đến khi trời gần sáng, lão mới mơ màng chợp mắt được một chút, lúc ngồi dậy Đường Ngọc đang ăn điểm tâm.

Một chảo cơm chiên hột gà, y đã ăn quá nửa.

Khẩu vị của y xem chừng rất dồi dào, luôn ăn rất nhiều, lại không kén chọn đồ ăn.

Đường Khuyết luôn luôn tỉ mỉ trong việc ẩm thực từng nói:

“Mình cho dù có đem một khúc gỗ đi hầm rục, y cùng ăn luôn”.

Lời nhận xét của Đường Ngạo có chút bất đồng:

“Cho dù không hầm rục, y cũng ăn”.

Đường gia tịnh không phải là nhà tầm thường, đệ tử Đường gia đối với y phục ẩm thực đều khảo cứu rất kĩ càng.

Ngoại lệ duy nhất là Đường Ngọc.

Đường Tử Đàn thường cảm thấy kỳ quái, con người đó tại sao lại chịu sống khốn khó như vậy chỉ vì muốn giết người? Lão biết Đường Ngọc đêm hôm qua nhất định đã giết người, sau khi giết người khẩu vị của y luôn luôn đặc biệt tốt.

Lúc bọn Đường Hầu và Hồ Bả Tử tiến vào, y đã ăn xong chén thứ bảy.

Cuối cùng y đã buông đũa, nhìn bọn họ mỉm cười:

– Chảo cơm này do ta tự tay chiên, dùng nửa cân mỡ heo, mười cái trứng gà, mùi vị không tệ, các ngươi có muốn ăn thử một hai chén không?

Sáng sớm mới ngồi dậy, ai có thể nuốt nổi cơm chiên đầy trứng đầy mỡ như vậy?

Đường Tử Đàn bỗng hỏi:

– Tối hôm qua ngươi đã giết ai?

Đường Ngọc cười:

– Ông nhìn ra ta đã giết người?

Đường Tử Đàn hỏi lại:

– Nhưng ta lại không nghĩ ra ở đây có ai đáng để ngươi đi giết lúc nửa đêm chứ?

Đường Ngọc đáp:

– Chỗ này người đáng giết tịnh không thiếu, chỉ tiếc ta chỉ giết có bốn mươi bốn người.

Châu chưởng quầy vừa uống một ngụm trà, nghe tới câu nói đó, giật mình kinh hãi đến mức trà trào luôn vào lỗ mũi.

Đường Tử Đàn lại chừng như coi như thường, chỉ hỏi:

– Bốn mươi bốn người nào?

Đường Ngọc đáp:

– Kiều Ổn và bốn mươi ba huynh đệ trong phân đà của gã.

Đường Tử Đàn cũng đã biến sắc:

– Ngươi không thể đợi sau khi giết xong Triệu Vô Kỵ rồi mới giết bọn chúng?

Đường Ngọc đáp:

– Không thể.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Ngươi không sợ đả thảo kinh xà?

Đường Ngọc đáp:

– Không sợ.

Đường Tử Đàn không nói gì nữa, cũng không biết phải nói gì.

Đường Ngọc tự rót cho mình một chung trà nóng, chầm chậm uống, rồi mới mỉm cười nói:

– Đêm hôm qua ta vốn đã quyết định phải ngủ một giấc ngon lành, ta cũng không muốn đội mưa to gió lớn đi giết người.

Đường Tử Đàn không nhịn được phải hỏi:

– Sau đó tại sao ngươi lại cải biến chủ ý?

Đường Ngọc đáp:

– Bởi vì ta bỗng nghĩ đến một chuyện.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Chuyện gì?

Đường Ngọc đáp:

– Ta bỗng nghĩ cây cối tịnh không phải là thứ yểm hộ tốt nhất, còn có một thứ tốt hơn.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Thứ nào?

Đường Ngọc đáp:

– Người.

Đường Tử Đàn hiển nhiên vẫn không hiểu được.

Đường Ngọc nói:

– Nếu quả Triệu Vô Kỵ đủ thông minh, nhất định sẽ nghĩ đến bọn ta tuyệt sẽ không đem bổn môn ám khí còn trân quý hơn cả hoàng kim lãng phí trên thân thể của những người không liên can tới chuyện này.

Đường Tử Đàn thốt:

– Bổn môn ám khí, chưa đến lúc tất yếu, vốn không thể tùy thời xuất thủ.

Đường Ngọc nói:

– Nếu quả Triệu Vô Kỵ đủ thông minh, nhất định sẽ kêu đệ tử của Đại Phong Đường giả thành những người không liên can quan hệ tới, hắn và Hiên Viên Nhất Quang có thể trà trộn vào đám đông bên trong, làm cho bọn ta không dám phóng ám khí.

Miệng Đường Tử Đàn tuy không nói gì, trong tâm cũng không thể không thừa nhận suy nghĩ của y rất chu đáo.

Đường Ngọc thốt:

– Những người đó đều là người của bọn chúng, bọn ta vừa đi vào là giống hệt như ba con chồn lọt vào giữa bầy gà, bọn chúng chỉ liếc một cái là nhìn ra liền.

Y thở dài, lại nói:

– Lúc đó bọn ta không những không thể dùng ám khí đánh bọn chúng, trái lại đã phải biến thành mục tiêu bắn tên của bọn chúng.

Đường Tử Đàn cũng thở dài, chung quy thừa nhận:

– Nếu quả Triệu Vô Kỵ đủ thông minh, nhất định sẽ làm như vậy.

Đường Ngọc nói:

– Xem ra hắn không giống một tên khờ dại.

Đường Tử Đàn đồng ý:

– Đích xác không giống.

Đường Ngọc nói:

– Cho nên ta chỉ còn nước dầm mưa đi giết người giữa đêm khuya.

Đường Tử Đàn ngẫm nghĩ, lại nhịn không được phải hỏi:

– Hiện tại bọn chúng có còn có thể trà trộn vào đám đông không?

Đường Ngọc đáp:

– Không.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Sao vậy?

Đường Ngọc đáp:

– Bởi vì những người đó một khi không phải là người của bọn chúng, bọn chúng cho dù có thể trà trộn vào, bọn ta cũng có thể trà trộn vào như vậy, bọn chúng không nhận ra bọn ta, bọn ta lại nhận ra bọn chúng.

Y cười cười, lại nói:

– Nếu quả Triệu Vô Kỵ đủ thông minh, tuyệt đối không làm chuyện như vậy.

Người muốn làm như vậy đương nhiên là không đủ thông minh.

Đường Tử Đàn tịnh không phải là nghe không hiểu ý tứ của y, trên khuôn mặt giống như nắp quan tài lại vẫn hoàn toàn không có chút biểu tình gì, chỉ hững hờ hỏi:

– Hắn sẽ làm sao?

Đường Ngọc đáp:

– Bọn ta đã giết Kiều Ổn, hắn nhất định càng muốn giết bọn ta.

Đường Tử Đàn thốt:

– Đương nhiên.

Đường Ngọc nói:

– Cho nên trễ nhất là đêm hôm nay, Hiên Viên Nhất Quang sẽ lộ diện.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Gã sẽ lộ diện ở đâu?

Đường Ngọc đáp:

– Sư Tử Lâm.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Vẫn là Sư Tử Lâm?

Đường Ngọc đáp:

– Không chừng gã cũng nghĩ địa phương đó không lý tưởng, nhưng gã tuyệt đối tìm không ra chỗ nào tốt hơn.

Châu chưởng quầy nhịn không được cũng xen vào:

– Sư Tử Lâm rất rộng.

Đường Nhị không để cho lão có cơ hội nói hết, lập tức nói:

– Sáng sớm hôm nay ta đã đi qua, hiện tại vừa mới trở về.

Châu chưởng quầy ngậm miệng.

Đường Ngọc nói:

– Sư Tử Lâm tổng cộng có ba cửa, ta nghĩ gã nhất định sẽ đi con đường nhiệt náo nhất, từ cửa đông người nhất mà tiến vào, bởi vì gã vốn muốn bọn ta phát hiện ra gã.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Sau khi tiến vào thì sao?

Đường Ngọc đáp:

– Ta nghĩ gã nhất định sẽ vào trong quán trà “Hoa Nguyệt Hiên” tìm chỗ ngồi.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Sao vậy?

Đường Ngọc đáp:

– Bởi vì mặt sau của chỗ đó gần nước, hai bên tả hữu đều là vườn hoa, cho nên tuy bốn bề chỉ giăng mành trúc, lại chỉ có chính diện là có thể ra vào, bọn ta vừa tiến vào, gã sẽ có thể nhận ra.

Y lại nói:

– Con người đó có nghề, không cần biết bọn ta cải trang ra sao, gã chỉ liếc một cái là có thể nhìn ra.

Đường Tử Đàn thốt:

– Nhiều năm trước ta từng nghe nói gã là môn hạ của Hoa Ngũ Cô, ám khí, dịch dung, và nhuyễn công đều là nhất lưu cao thủ.

Đường Nhị nói:

– Tới lúc đó, Triệu Vô Kỵ rất có thể đã núp quanh quẩn, không chừng cũng đã ngồi trong quán trà.

Hồ Bả Tử không nhịn được xem vào:

– Tôi có thể nhận ra hắn.

Đường Ngọc hỏi:

– Nếu quả Triệu Vô Kỵ không phải là người hôm qua ngươi gặp thì sao?

Hồ Bả Tử cũng ngậm miệng.

Đường Ngọc nói:

– Cho dù là hắn đi nữa, sau khi đã dịch dung cải trang, ngươi cũng vị tất đã nhận ra được.

Hồ Bả Tử không dám biện bác.

Đường Ngọc nói:

– Ngươi chỗ đó rất tạp nhạp, đủ các thức các dạng lái buôn qua lại, ăn mày xin ăn cũng không ít, mỗi một người đều có thể là Triệu Vô Kỵ, cho nên bọn ta nhất định phải để hắn xuất thủ trước.

Y cười cười, lại nói:

– Chỉ cần hắn vừa xuất thủ, chân diện mục của hắn phải hiện hình đương trường.

Đường Tử Đàn trầm ngâm:

– Từ vết thương trên mình hai người kia mà nhìn, kiếm pháp của hắn không những cực nhanh, hơn nữa còn cực chuẩn, nếu quả nhượng hắn xuất thủ trước, thật quá nguy hiểm.

Đường Ngọc lại cười cười hờ hững:

– Cả xắt thịt cũng có nguy hiểm, hà huống là đi giết người.

Đường Tử Đàn lấy đá lửa ra, chuẩn bị châm lửa hút ống điếu.

Đường Ngọc thốt:

– Hắn biết bọn ta có ba người, bọn ta phải để cho hắn nhìn thấy ba người.

Câu nói đó ai ai cũng đều nghe không hiểu, nhưng ai cũng không hỏi.

Đường Ngọc lại nói:

– Hiên Viên Nhất Quang ngồi xuống, Đàn thúc, Tiểu Hầu, và lão Châu bao vây lấy gã, thậm chí có thể để lộ thân thế, để cho hắn biết người của Đường gia đã đến.

Châu chưởng quầy lại nhịn không được hỏi:

– Tôi cũng đi?

Đường Ngọc đáp:

– Triệu Vô Kỵ đã gặp Bả ca, cho nên chỉ còn nước kêu ngươi đi.

Châu chưởng quầy nói:

– Nhưng tôi...

Đường Ngọc thốt:

– Ta biết ngươi bị lôi kéo vào cho đủ số, Triệu Vô Kỵ lại không biết, hắn chỉ biết Đường gia có ba người đến, hiện tại đã nhìn thấy có ba người lộ diện, hơn nữa lúc nào cũng đều có thể lấy mạng Hiên Viên Nhất Quang, hắn đương nhiên sẽ xuất thủ.

Y cười cười, lại nói:

– Lúc đó ta đương nhiên đã đến đó từ sớm, một khi Triệu Vô Kỵ xuất thủ, cái chết của hắn đã định.

Kế hoạch đó quả thật rất chu mật, mỗi một chi tiết, mỗi một bộ sậu, y đều đã tính toán cực chuẩn, hơn nữa kể ra rất tận tường.

Chỉ có một chuyện, một chi tiết, y không nói ra.

Đường Tử Đàn, Đường Hầu, Châu chưởng quầy, trong ba người đó, rất có thể có một người phải chết dưới kiếm của Triệu Vô Kỵ.

Bằng vào kiếm pháp và tốc độ của Triệu Vô Kỵ, khả năng đó có thể coi là rất lớn.

Đối với y mà nói, đó chỉ là một chi tiết không quan trọng, chỉ cần y có thể hạ được Triệu Vô Kỵ, mọi chuyện khác đều không quan trọng, sống chết của người khác càng không để trong tâm.

Y biết bọn Đường Tử Đàn rất có thể cũng nghĩ ra điểm đó. Chỉ tiếc bọn họ căn bản không có đất lựa chọn.

Bởi vì bọn họ tuyệt đối không nghĩ ra kế hoạch nào tốt hơn.

Bởi vì y thông minh hơn bọn họ.

Biết mình thông minh hơn người ta, không còn nghi ngờ gì nữa, là chuyện khiến cho mình khoái trá.

Đường Ngọc khoan khoái thư thả nói:

– Sau khi ăn cơm xong, các ngươi có thể bắt đầu chuẩn bị hành động rồi.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Còn ngươi?

Đường Ngọc đáp:

– Hiện tại ta muốn đi ngủ một giấc, nhưng khi các ngươi đến Hoa Nguyệt Hiên, ta nhất định đã đến rồi.

Y lại cười cười:

– Nhưng các ngươi nếu quả không nhìn thấy ta, cũng không phải lo lắng lắm.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Tại sao vậy?

Đường Ngọc đáp – Bởi vì ta nhất định sẽ tận lực cải trang khiến cho các ngươi không nhận ra.

Đường Tử Đàn lại hỏi:

– Tại sao?

Đường Ngọc đáp:

– Các ngươi nếu quả nhận ra ta, lúc nhìn thấy ta, thần thái khó tránh khỏi có chỗ khác biệt, không chừng Triệu Vô Kỵ có thể nhìn ra lỗ hổng đó.

Y mỉm cười, lại nói:

– Triệu Vô Kỵ là người thông minh, rất có thể còn thông minh hơn ta.

Trong miệng y tuy nói như vậy, trong tâm đương nhiên không nghĩ như vậy.

Y đương nhiên thông minh hơn Triệu Vô Kỵ, thông minh hơn bất cứ người nào.

Y đối với mình rất có tín tâm.

Lúc nhìn thấy thi thể của Kiều Ổn, Triệu Vô Kỵ không rơi nước mắt, cũng không nôn ói.

Bi thương khiến cho người ta rơi nước mắt, sợ hãi khiến cho người ta nôn ói.

Trong tâm chàng chỉ có phẫn nộ.

Chàng tịnh không phải không biết phẫn nộ rất dễ dàng khiến cho người ta sai lầm, nhưng mỗi một người đều có lúc vô phương khống chế lấy mình.

Hiên Viên Nhất Quang nhẹ nhàng sờ soạng trên cổ họng vỡ vụn của Kiều Ổn, chợt hỏi:

– Ngươi có biết trong nội lực có một thứ gọi là Âm Kính hay không?

Vô Kỵ biết.

Âm Kính là thứ khó luyện nhất trong nội lực, cũng là thứ đáng sợ nhất.

Hiên Viên Nhất Quang thốt:

– Người giết Kiều Ổn chính là dùng Âm Kính.

Vô Kỵ nói:

– Ta cũng thấy vậy.

Hiên Viên Nhất Quang thốt:

– Thứ công phu đó tuy lợi hại, nhưng ai ai cũng không chịu luyện nó.

Vô Kỵ hỏi:

– Tại sao?

Hiên Viên Nhất Quang đáp:

– Bởi vì người luyện Âm Kính thông thường sẽ luyện đến mức âm dương quái khí, bất nam bất nữ.

Vô Kỵ hỏi:

– Ngươi có nghĩ ra người nào như vậy không?

Hiên Viên Nhất Quang đáp:

– Ta có nghe qua.

Vô Kỵ hỏi:

– Ai?

Hiên Viên Nhất Quang đáp:

– Đường Ngọc.

Song chưởng của Vô Kỵ nắm chặt lại:

– Ta hi vọng y cũng đã đến.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

– Ngươi có phải vẫn còn muốn câu y ra?

Vô Kỵ đáp:

– Phải.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

– Khi nào?

Vô Kỵ đáp:

– Hôm nay.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

– Chỗ nào?

Vô Kỵ đáp:

– Sư Tử Lâm.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

– Vẫn là Sư Tử Lâm?

Vô Kỵ đáp:

– Ta không nghĩ ra chỗ nào tốt hơn.

Chàng cười, chầm chậm nói tiếp:

– Ta nhớ ở đó có quán trà tên là Hoa Nguyệt Hiên.

Hiên Viên Nhất Quang nói:

– Đó là một chỗ tốt.

Vô Kỵ thốt:

– Sau ngọ hôm nay, trước hết ngươi đi theo đường đó hai vòng, sau đó đến đó giăng câu chờ cá, ta chưa lộ diện, bọn chúng tuyệt không xuất thủ.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

– Còn ngươi?

Vô Kỵ đáp:

– Ta sẽ đến đó trước chờ đợi.

Trong phòng Kiều Ổn có treo một thanh kiếm, tuy chỉ treo làm kiểng, lưỡi kiếm vẫn rất bén.

Vô Kỵ tháo xuống, nhẹ nhàng vuốt lưỡi kiếm lạnh ngắc.

Hoa tươi cần có nước mát, kiếm cũng vậy, cần phải uống máu rồi mới có thể càng lấp loáng, càng bén nhọn.

Vô Kỵ từ từ nói:

– Hôm nay ta mượn ngươi dùng một lần, nhất định để ngươi uống no nê máu tươi của cừu nhân, ngươi cũng không nên làm ta thất vọng.

Chàng dùng ngón tay búng kiếm, kiếm ngân lên một tiếng vang, chỉ tiếc cho dù kiếm có thông linh, cũng không thể nói được tiếng người, nếu không nhất định sẽ nói cho chàng biết:

“Ta tuy sẽ không làm ngươi thất vọng, nhưng mỗi một bước trong kế hoạch của người đều đã rơi vào tính toán của người ta, cái chết của ngươi đã định!”.

Trước khi mặt trời lặn, chính là lúc dương quang xán lạn nhất.

Ánh dương rọi bóng ba người Đường Tử Đàn, Châu chưởng quầy và Đường Hầu in dài trên mặt đất, vừa dài vừa uốn éo, giống như ba quỷ hồn.

Hồ Bả Tử nhìn ba người bọn chúng đi ra, ánh mắt cũng chẳng khác gì nhìn thấy ba người chết vậy.

Hắn tin rằng Triệu Vô Kỵ lần này nhất định phải chết, nhưng ba người đó cũng vị tất có thể sống sót trở về.

May là hắn bất tất phải lo lắng gì quá, nhiệm vụ của hắn rất nhẹ, Đường Ngọc chỉ bất quá muốn hắn chiếu cố vùng phụ cận, hơn nữa cự ly cách Hoa Nguyệt Hiên càng xa càng tốt.

Thứ nhiệm vụ như vậy tuyệt không có nguy hiểm gì.

Cho nên hắn mỉm cười, lết chân bước ra khỏi hẻm Lạt Tiêu.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này