Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 05 - Phần 6

Hiện tại bọn họ đã gỡ được một mắc gút.

Hiện tại bọn họ chuẩn bị gỡ mắc gút thứ nhì.

Đường Ngọc đề xuất vấn đề chính:

– Nơi đây không có bằng hữu của Hiên Viên Nhất Quang, cũng không có chỗ để gã trốn tránh, gã tại sao lại muốn chạy đến đây?

Vấn đề đó nhìn rất đơn giản, kỳ thật lại rất mù mờ.

Đường Tử Đàn là một tay lão luyện giang hồ kinh nghiệm phong phú, lập tức nói ra đáp áp:

– Bởi vì Triệu Vô Kỵ đang đợi gã ở đây.

Lão lại giải thích:

– Lão đi nghe ngóng tin tức cho Triệu Vô Kỵ, đương nhiên phải trở về đem kết quả nói cho Triệu Vô Kỵ biết, không chừng bọn chúng vốn đã ước hẹn gặp mặt ở đây.

Trong mắt Đường Ngọc lộ vẻ tán thưởng:

– Hoàn toàn chính xác.

Đường Tử Đàn thốt:

– Nói ngược lại, gã đã đến đây, Triệu Vô Kỵ nhất định đang ở đây.

Đường Ngọc nói – Hoàn toàn chính xác.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Người Bả Tử gặp hôm nay, bộ dạng tuy đã biến đổi, nhưng cũng không có ai có thể đoán định hắn tịnh không phải là Triệu Vô Kỵ.

Hồ Bả Tử đồng ý điểm đó.

Đường Tử Đàn thốt:

– Nếu quả hắn là Triệu Vô Kỵ, nhất định sẽ nghĩ ra cách đi gặp Hiên Viên Nhất Quang.

Lão lại nghĩ ngợi, lại nói:

– Nói ngược lại, nếu quả bọn chúng đã gặp mặt, hắn nhất định là Triệu Vô Kỵ.

Đường Ngọc thốt:

– Hoàn toàn chính xác.

Đường Tử Đàn nói:

– Cho nên...

Cho nên làm sao, lão không nói tiếp.

Đó là lối phân tích và suy luận tinh mật phi thường, đầu óc già nua suy nhược của lão đã không còn đủ sức ứng phó những vấn đề đó.

Đường Ngọc nói tiếp giùm lão:

– Cho nên bọn ta chỉ cần tìm ra gã, là có thể tìm ra Triệu Vô Kỵ.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Bọn ta còn có thể tìm ra gã?

Đường Ngọc cười cười:

– Cho dù bọn ta tìm không ra, gã cũng sẽ để bọn ta tìm ra.

Điểm đó Đường Tử Đàn không hiểu.

Đường Ngọc nói:

– Bởi vì sau khi bọn chúng gặp mặt, Triệu Vô Kỵ sẽ biết Đường gia đã có ba người theo dõi gã đến đây.

Đường Tử Đàn thốt:

– Không sai.

Đường Ngọc nói:

– Mình nếu là Triệu Vô Kỵ, biết Đường gia có ba người lọt vào địa bàn của Đại Phong Đường, mình có sẽ để ba người đó sống sót trở về sao?

Đường Tử Đàn đáp:

– Không.

Đường Ngọc thốt:

– Hắn cũng không, nhưng hắn nếu quả muốn giết bọn ta, nhất định trước tiên phải tìm ra bọn ta.

Đường Tử Đàn nói:

– Hắn cũng vị tất nhất định có thể tìm ra bọn ta.

Đường Ngọc thốt:

– Cho nên hắn nhất định sẽ dùng Hiên Viên Nhất Quang làm mồi câu cá, đi câu ba con cá mập bọn ta.

Đường Tử Đàn giật mình:

– Cho nên bọn ta cho dù có tìm không ra Hiên Viên Nhất Quang, gã cũng sẽ có cách để bọn ta tìm ra.

Đường Ngọc mỉm cười:

– Cho nên bọn ta chỉ cần tìm ra Hiên Viên Nhất Quang, là có thể tìm ra Triệu Vô Kỵ!

Hiện tại mắc gút thứ nhì đã giải khai xong.

Đường Ngọc thốt:

– Dưới tình huống này, Triệu Vô Kỵ nhất định sẽ an bài một hầm bẫy, để cho bọn ta mắc câu.

Đường Tử Đàn nói:

– Không sai.

Đường Ngọc thốt:

– Hắn nhất định ẩn mình trong bóng tối, đợi Hiên Viên Nhất Quang dẫn bọn ta ra, hắn đột kích từ trong bóng tối, chỉ cần có thể nhất kích thành công, trước tiên giết được một người trong bọn ta, còn lại hai người, bằng vào võ công của bọn chúng có thể coi như ứng phó nổi. Hà huống bọn chúng còn có thể tìm đến người trong phân đà của Đại Phong Đường ở đây làm trợ thủ.

Đường Tử Đàn cười lạnh:

– Đó là vọng tưởng của hắn.

Đường Ngọc thốt:

– Đối với hắn mà nói, vọng tưởng đó tịnh không sai lầm, bởi vì hắn tuyệt không thể tưởng được bọn ta đã tính ra hắn đang ở đây.

Đường Tử Đàn nói:

– Điểm đó rất trọng yếu.

Đường Ngọc thốt:

– Một điểm càng trọng yếu hơn là hắn hoàn toàn không biết hư thật về bọn ta.

Đường Tử Đàn nói:

– Ít ra hắn biết bọn ta có ba người đến.

Đường Ngọc thốt:

– Nhưng hắn lại không biết ba người đó là ai? Cũng không tính ra được thực lực của bọn ta.

Đường Tử Đàn điềm đạm nói:

– Bọn chúng đương nhiên càng không tưởng được Đường Ngọc cũng đã đến.

Đường Ngọc xem chừng căn bản không nghe thấy vẻ trào phúng trong lời nói của lão:

– Ta hồi đang ở trong một khách sạn nhỏ ở Xuyên Tây, đã cố ý xuất thủ đánh hụt, không những để cho gã chạy trốn, còn để cho gã mang theo một mũi Độc Tật Lê, là vì muốn để cho gã đánh giá thấp thực lực của bọn ta, để gã nghĩ Độc Tật Lê đó là ám khí lợi hại nhất của bọn ta.

Y mỉm cười, chầm chậm nói tiếp:

– Tri kỉ tri bỉ, mới có thể bách chiến bách thắng, gã nếu coi thường bọn ta, tất đã tự mình tìm đường chết.

Đường Tử Đàn thở dài nhè nhẹ:

– Cho nên trận chiến này bọn chúng chắc chắn bại, không còn nghi ngờ gì nữa.

Đường Ngọc thốt:

– Nhưng bọn chúng cũng tịnh không phải không có điều kiện có lợi đối với bọn chúng.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Điều kiện gì?

Đường Ngọc đáp:

– Đây là địa bàn của Đại Phong Đường, bọn chúng ít ra cũng đã chiếm địa lợi.

Đường Tử Đàn thừa nhận.

Đường Ngọc thốt:

– Bọn chúng đối với ám khí của Đường gia đương nhiên còn có chút đắn đo, cho nên bọn chúng nhất định sẽ tìm chỗ có lợi nhất cho bọn chúng, bố trí hầm bẫy ở đó.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Chỗ nào là chỗ có lợi nhất cho bọn chúng?

Đường Ngọc đáp:

– Thứ nhất, chỗ đó nhất định phải rất rộng rãi, giúp cho bọn chúng có dư đất để chống đỡ.

Đường Tử Đàn thốt:

– Không sai.

Đường Ngọc nói:

– Thứ hai, chỗ đó nhất định phải có rất nhiều yểm hộ có thể giúp cho bọn chúng tránh né.

Y lại giải thích tiếp:

– Cây cối là thứ yểm hộ rất tốt, nếu quả cây cối dày đặc, ám khí rất khó đánh trúng.

Đường Tử Đàn đáp:

– Không sai.

Đường Ngọc thốt:

– Thứ ba, chỗ đó nhất định phải nằm trong địa bàn của bọn chúng, bọn chúng có thể mai phục người của bọn chúng ở đó, thí dụ mà nói, chỗ đó nếu quả có tửu điếm, bọn chúng có thể hoán đổi chưởng quầy và đám chạy bàn bằng đám đệ tử của Đại Phong Đường.

Đường Tử Đàn nói:

– Không sai.

Đường Ngọc thốt:

– Nhưng phàm chuyện gì có lợi tất cũng có điểm yếu, bọn chúng làm như vậy cũng có chỗ hư hoại.

Đường Tử Đàn lại không hiểu:

– Hư hoại chỗ nào?

Đường Ngọc đáp:

– Mấy chỗ như vậy nhất định không có quá nhiều, nếu quả bọn ta có thể đoán đúng chỗ bọn chúng chọn, chính bằng vào đạo lý của người ta mà nhập mình vào người ta, cũng bố trí mai phục ở đó.

Châu chưởng quầy chợt nói:

– Tôi biết có một chỗ như vậy.

Đường Ngọc mỉm cười:

– Ta đang đợi ngươi nói đây.

Châu chưởng quầy nói:

– Thành nam có Sư Tử Lâm, nơi đó rất rộng rãi, cây cối um tùm, có một tửu quán lộ thiên, chủ quán ở nơi đó chính là lão bằng hữu của Kiều Ổn.

Lão lại nói tiếp:

– Kiều Ổn là đà chủ phân đà của Đại Phong Đường ở đây.

Đường Ngọc cười:

– Đối với bọn chúng mà nói, nơi đó thật không còn chỗ nào tốt hơn.

Châu chưởng quầy chừng như rất muốn lập công chuộc tội, cho nên tỏ vẻ rất nhiệt tình, rất tận lực:

– Hiện tại bọn ta nên làm sao để bố trí nhân thủ?

Đường Ngọc đáp:

– Trước hết ta phải đến đó xem rồi mới có thể quyết định được.

Châu chưởng quầy hỏi:

– Lúc nào đi xem?

Đường Ngọc đáp:

– Ta nghĩ bọn chúng nhất định sẽ chọn khoảng hoàng hôn ngày mai phát động chuyện này, cho nên bọn ta cũng không cần phải quá gấp gáp.

Y cười cười, lại nói:

– Từ bây giờ cho đến hoàng hôn ngày mai, còn khoảng không quá mười canh giờ, mười canh giờ cũng có thể làm rất nhiều chuyện.

Mười canh giờ đích xác có thể làm rất nhiều chyện, bọn họ chuẩn bị làm những chuyện gì?

Đường Ngọc thốt:

– Đây là lần đầu tiên bọn ta chính thức hành động trong địa bàn tâm phúc của Đại Phong Đường, cho nên bọn ta đã không động thì thôi, một khi động là phải làm cho người ta kinh hoàng, phải giết tận nhuệ khí của bọn chúng.

Ánh mắt vốn rất ôn nhu ấm dịu của y chợt đã biến thành bén nhọn như đao phong.

Y điềm đạm nói tiếp:

– Giết... giết... giết... giết hết người ở đây...

Y nói liên tục bốn tiếng “giết”, trên mặt lại lộ xuất một nụ cười mỉm ôn hòa.

Lúc đó gió càng lớn, giữa trời đêm chợt vang lên một tiếng sấm kinh thiên động địa.

Đường Ngọc mặt không biến sắc, mỉm cười:

– Lần này bọn ta phải nhổ tận gốc Đại Phong Đường từ đây! Lần này bọn ta không những giết Hiên Viên Nhất Quang, giết Triệu Vô Kỵ, giết Kiều Ổn, còn phải giết sạch những người của Đại Phong Đường ở đây.

Lúc đó Hiên Viên Nhất Quang đã cho Triệu Vô Kỵ một câu trả lời rất xác minh:

– Không sai, Thượng Quan Nhẫn đang ở Đường gia bảo phố.

Tiếng sấm xé tan màn trời lấn át tiếng gió gào, mưa rơi mờ mịt.

Vô Kỵ vẫn đang ngồi bất động nơi đầu thuyền, cơn mưa lớn rất mau chóng thấm ướt toàn thân chàng.

Chàng từ nhỏ đã ghét mưa rơi, trời mưa là bị bắt ở trong phòng, đọc mấy thứ kinh thư cho đến bây giờ vẫn không thể hoàn toàn hiểu rõ được.

Nhưng hiện tại chàng tịnh không ghét bỏ cơn mưa này, nước mưa ít ra đã có thể giúp cho đầu não chàng lãnh tĩnh.

“Thượng Quan Nhẫn đang ở Đường gia bảo phố”.

Hiện tại chàng đã biết nơi hạ lạc của thù nhân, chàng nên làm sao để đi phục thù?

“Đường gia bảo phố rất rộng lớn, ta không thể xác định lão ta thật ra đang ở đâu, chỉ bất quá nghe nói lão ta đã đính hôn với một muội muội ở góa của bảo chủ, hơn nữa đã trở thành một chủ quản của vài bộ môn rất trọng yếu trong nội bộ Đường gia.

Thượng Quan Nhẫn đã góa vợ từ lâu.

Chính sách đối ngoại của Đường gia lại giống hệt như của Hán triều, rất thích dùng thủ đoạn “thân thuộc” để kết giao. Đoạn hôn nhân này của Thượng Quan Nhẫn chính là để bảo chứng quan hệ giữa lão ta và Đường gia.

“Những năm gần đây nhân thủ của Đường gia rất vượng thịnh, cao thủ vô số, sau khi liên minh với Phích Lịch Đường, thế lực càng lớn hơn, Đường Nhị tiên sinh và Đường Ngạo – Đường Ngọc huynh đệ tuy vang danh trong giang hồ, nhưng Đường gia bảo phố còn có những cao thủ vô danh, không chừng còn đáng sợ hơn cả bọn chúng.”

Những chuyện đó căn bản không cần Hiên Viên Nhất Quang nói ra, Vô Kỵ cũng đã sớm hiểu được.

Sau khi trải qua một năm khổ luyện, chàng đã trưởng thành hơn nhiều so với trong tưởng tượng của bất kỳ người nào.

Hiên Viên Nhất Quang trốn trong khoang thuyền, hắn không muốn mắc mưa, nhưng hắn cũng không phản đối người khác mắc mưa.

Vô Kỵ chung quy đã ngẩng đầu nhìn hắn, chợt cười cười:

– Ta biết trong tâm ngươi đang nghĩ gì?

– Ồ?

Vô Kỵ cười:

– Ngươi sợ ta đến Đường gia bảo phố tìm chết.

Hiên Viên Nhất Quang thừa nhận.

Vô Kỵ thốt:

– Nhưng ngươi đừng lo, ta đã không còn là một tiểu tử đôi mắt thất thần, đầu óc si dại, trong tâm chỉ nghĩ đến đi tìm thù nhân liều mạng, ta tuyệt không khóc rống trào hết ruột gan, mắt mũi đỏ ngầu, bộ dạng như vậy mà xông vào Đường gia bảo phố đi tìm Thượng Quan Nhẫn.

Thái độ của chàng trầm lạnh:

– Bởi vì hiện tại ta đã biết, thống khổ và xung động căn bản không thể giải quyết bất cứ chuyện gì, mình càng thống khổ, thù nhân của mình càng khoan khoái, mình càng xung động, thù nhân của mình càng đắc ý.

Hiên Viên Nhất Quang cười:

– Ta đã sớm nhận biết ngươi không phải là hạng lưu manh giả bộ làm hiếu tử.

Vô Kỵ thốt:

– Hồi nãy ngươi thấy ta lại đã bị gạt, nhưng ta bảo đảm đó tuyệt đối là lần cuối cùng.

Hiên Viên Nhất Quang mỉm cười:

– Hi vọng đó là lần cuối cùng.

Vô Kỵ thốt:

– Ta cũng có thể bảo đảm ta tuyệt không đi tìm chết một cách khơi khơi, một khi Thượng Quan Nhẫn còn sống, ta không thể chết.

Chàng tịnh không nghiến răng, không thót ruột đổ máu trong lòng mà thề thốt, thứ thái độ lãnh tĩnh này, trái lại, lại càng hiển xuất sự quyết tâm của chàng.

Vô Kỵ thốt:

– Ba người theo dõi ngươi đến đây, ta cũng tuyệt không để bọn chúng sống sót trở về.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

– Ngươi chuẩn bị làm gì?

Vô Kỵ trầm tư không trả lời.

Hiên Viên Nhất Quang nói:

– Muốn câu cá cũng nên chọn chỗ buông câu tốt, ta biết có Sư Tử Lâm, chỗ đó rất rộng, có rất nhiều cây...

Vô Kỵ ngắt lời hắn:

– Ta biết chỗ đó, ta đã đi qua.

Hiên Viên Nhất Quang nói:

– Chỗ rộng rãi, dễ dàng tránh né ám khí, chỗ cây nhiều, dễ dàng tìm yểm hộ.

Vô Kỵ thốt:

– Nhưng chỗ rộng rãi cũng dễ dàng để bọn chúng trốn chạy, hơn nữa bọn chúng lại ở trong tối, nhân thủ của bọn ta lại không đủ.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

– Ngươi nghĩ chỗ đó không tốt?

Vô Kỵ đáp:

– Không tốt.

Hiên Viên Nhất Quang nói:

– Vậy ngươi...

Vô Kỵ lại ngắt ngang lời nói của hắn, chợt hỏi:

– Ngươi làm sao trà trộn tiến được vào Đường gia bảo phố?

Hiên Viên Nhất Quang đáp:

– Nhìn bề ngoài, Đường gia bảo phố không khác gì một thị trấn phồn vinh, mặt trong có nhiều phố xá, mấy chục hàng quán, chỉ cần ngươi có thể nghĩ đến cái gì, nơi đó đều có.

Vô Kỵ thốt:

– Đã có hàng quán, đương nhiên khó tránh khỏi phải lai vãng với thương nhân bên ngoài.

Hiên Viên Nhất Quang cười:

– Không sai chút nào, cho nên ta giả làm một đại thương nhân từ Liêu Đông đến, mang theo một rương sâm Trường Bạch và một rương da thuộc, ngang nhiên tiến vào Đường gia bảo phố.

Vô Kỵ hỏi:

– Sau đó bọn chúng làm sao lại nhận ra được ngươi là một đại lão bản giả mạo?

Hiên Viên Nhất Quang đáp:

– Đường gia có một tên lưu manh, lúc đánh bạc chơi trò gian lận với ta, bị ta đánh nhừ tử một trận, sau đó...

Hắn không nói tiếp.

Tới lúc đó mà còn đi cờ bạc, còn đánh người, chính hắn cũng cảm thấy không hay ho gì.

Vô Kỵ mỉm cười:

– Ta nhớ dân cờ bạc có một câu tục ngữ.

Hiên Viên Nhất Quang thốt:

– Tục ngữ thông thường đều là lời hay, ít nhiều gì cũng có chút đạo lý.

Vô Kỵ nói:

– Có lúc không phải chỉ có một chút đạo lý.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

– Câu tục ngữ đó nói gì?

Vô Kỵ đáp:

– Nếu thua vì bị gian lận, chỉ còn nước chơi gian lận mới có thể gỡ lại.

Hiên Viên Nhất Quang cười:

– Có lý, thật rất có lý.

Vô Kỵ thốt:

– Lần trước bọn chúng chơi trò gian lận mà nắm được cái đuôi của ngươi, lần này chắc ngươi cũng nên để bọn chúng nắm lần nữa.

Hiên Viên Nhất Quang nói:

– Một khi có độ cờ bạc, ta luôn tán thành.

Vô Kỵ thốt:

– Cây cối tuy là vật yểm hộ rất tốt, nhưng còn có vật yểm hộ còn tốt hơn cả cây.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

– Vật gì?

Vô Kỵ đáp:

– Người.

Có chỗ cờ bạc, đương nhiên có người, chỉ cần gầy sòng nhiệt náo, người tuyệt không thiếu.

Có Hiên Viên Nhất Quang, đương nhiên không thể không nhiệt náo.

Hiên Viên Nhất Quang bỗng lắc đầu:

– Cách này không tốt.

Vô Kỵ hỏi:

– Tại sao không tốt?

Hiên Viên Nhất Quang đáp:

– Ám khí của Đường gia không có mắt, nếu phóng trúng người khác, những người đó thật chết quá oan uổng.

Vô Kỵ nói:

– Đường gia không phải là quân ô hợp, bọn chúng cũng là võ lâm thế gia, cũng có gia quy của bọn chúng, ám khí của bọn chúng càng trân quý, tuyệt không thể phóng loạn ám khí, tổn hao vô cớ.

Chàng mỉm cười, nói tiếp:

– Cho nên người càng nhiều, càng loạn, bọn chúng càng không dám tùy ý phát ám khí.

Hiên Viên Nhất Quang thốt:

– Nhưng giữa đám đông hỗn loạn, bọn ta cũng không thể tìm ra bọn chúng.

Vô Kỵ nói:

– Bọn ta có thể tìm ra.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

– Tại sao vậy?

Vô Kỵ đáp:

– Bởi vì ở đây Đại Phong Đường có một phân đà, trong phân đà ít ra cũng có mấy chục huynh đệ.

Hiên Viên Nhất Quang cuối cùng đã hiểu thấu:

– Cho nên người đánh bạc với ta đều là huynh đệ của Đại Phong Đường.

Vô Kỵ đáp:

– Mỗi một người đều là huynh đệ của Đại Phong Đường.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

– Ngươi muốn ta trước hết nhìn rõ bộ dạng của mỗi một người bọn họ?

Vô Kỵ đáp:

– Bọn ta thậm chí còn có thể lưu lại trên người bọn họ một tiêu ký để bọn ta có thể nhận ra mà người khác lại không. Người của Đường gia nếu đến, vậy...

Hiên Viên Nhất Quang xen lời:

– Không khác gì ba con chuột đã sa vào hũ nếp, cả kẻ mù cũng có thể mò ra được bọn chúng.

Vô Kỵ cười:

– Không sai chút nào.

Hiên Viên Nhất Quang lại lắc đầu:

– Cách này không tốt, ít ra có một điểm không hay.

Vô Kỵ hỏi:

– Điểm nào?

Hiên Viên Nhất Quang cười lớn:

– Người đánh bạc với ta đều là huynh đệ của mình, ta không thể ham thích gom hết tiền của bọn họ được.

Sấm dội long trời, mưa ào ạt dầm dề.

Kiều Ổn đang đứng bên song cửa, nhìn màn mưa dày đặc ngoài song, lão vốn muốn khép cửa, lại bất tri bất giác đứng nhìn đến xuất thần.

Nơi đây là một nơi rất khô cằn, đã rất lâu rồi không có mưa lớn như vầy.

Lão còn nhớ trận mưa lớn lần trước là vào tháng chín năm ngoái.

Lão nhớ rành rành như vậy là vì đêm hôm đó có hai người đến, một là Khúc Bình, một là đại tiểu thư của Triệu gia Triệu Thiên Thiên.

Hôm đó chính là khí hậu nóng bức chuẩn bị vào thu, ban ngày trời nắng chang chang nóng muốn chết, đêm đến mưa ồ ạt, tẩy rửa sạch hết hơi nóng của ban ngày, lão đã chuẩn bị một chút rượu thịt, đang muốn uống vài chén.

Ngay lúc đó, Khúc Bình và Thiên Thiên đã đến, bộ dạng nhìn giống như gần kiệt sức.

Sau này lão mới biết bọn họ đã sống trên Cửu Hoa Sơn hai tháng vì muốn đi tìm Vô Kỵ. Ai biết được không những không tìm ra Vô Kỵ, Phượng Nương trái lại cũng đã thất tung.

Tính khí của đại tiểu thư rất hư hỏng, đối với Khúc Bình luôn luôn la hét ngang ngược, không nể mặt chút nào.

Khúc Bình lại không tức giận chút nào.

Sau khi Phượng Nương thất tung, bọn họ cô nam quả nữ giữa thâm sơn đã phát sinh ra chuyện gì, Kiều Ổn đương nhiên không hỏi, cũng không dám hỏi. Lão luôn luôn là một người rất an phận, rất biết bổn phận, tuy chưa làm qua đại sự gì, cũng chưa từng phạm qua sai lầm.

Lão tuy cảm thấy Khúc Bình không tránh khỏi có chút lợi dụng, nhưng cũng không ghen ghét tuổi trẻ chịu vươn tiến, nếu quả Khúc Bình có thể cưới được vị đại tiểu thư đó, lão cũng rất cao hứng.

Cho nên lão lại kêu người lấy thêm rượu, thêm thịt, chuẩn bị khách phòng.

Triệu đại tiểu thư lại kiên trì một mực muốn đi ngay đêm đó, bọn họ đến đó chỉ bất quá vì muốn tìm lão mượn chút tiền lộ phí, cần hai ba ngàn lượng bạc không phải là con số nhỏ, có thể đi đường rất xa, vị đại tiểu thư đó chuẩn bị đi đâu?

Kiều Ổn cũng không hỏi.

Làm nhiều sai nhiều, đa ngôn sẽ dẫn tới họa, chuyện biết càng nhiều, phiền não càng lớn.

Đó là nguyên tắc làm người hay hành sự của lão.

Bởi vì lão luôn luôn theo sát nguyên tắc đó, cho nên lão có thể nắm lấy chức vị này suốt hai mươi năm qua, hai mươi năm thái bình an lạc.

Năm ngoái, chuyện “hạnh vận báo tử” lão tịnh không phải là không nghe phong phanh, cũng tịnh không phải hoàn toàn không biết tên “hạnh vận báo tử” đó là đại công tử của Triệu nhị gia.

Nhưng Vô Kỵ đã không đến tìm lão, lão dĩ nhiên là cứ giả hồ đồ không biết.

Hôm nay người Hiên Viên Nhất Quang kêu lão đi tiếp là ai? Trong tâm lão ít nhiều gì cũng có nghi vấn.

Nhưng người ta đã không nói, lão hà tất phải đa sự?

Làm nhiều sai nhiều, làm ít sai ít, không làm không sai.

Một người đã hơn năm chục tuổi như lão, lẽ nào còn muốn đứng ra chắn gió, lẽ nào còn muốn trèo cao, làm Đường chủ?

Hiện tại lão đã có chút tiền tiết kiệm, có vài mẫu đất ngoài thành cho mấy gia đình nông dân chất phác mướn, mỗi năm cứ lo thu tiền.

Từ lúc vợ của lão bị bệnh suyễn, bọn họ đã ngủ riêng phòng, nhưng lão chưa từng có ý muốn cưới vợ bé, đám a đầu trong nhà cũng không đụng đến chút nào.

Quy củ của Đại Phong Đường rất nghiêm ngặt, cũng không thể để người ta dị nghị.

Nhưng “Lưu Xuân Viện” trong thành nếu quả có gái mới, sạch sẽ tươm tất, luôn luôn phái người đến thông tri cho lão biết, lão thuận tai là an bài một địa phương ổn định, hưởng thụ một đêm.

Đó là vụ giao dịch hai bên đều đồng ý, hai bên đều có lợi không thất thiệt, lão không cần phải xấu hổ ngượng nghịu, cũng không sợ vướng phải phiền hà vô vị.

Hà huống, tuổi tác của lão không ngờ còn có thể còn “dư dã” làm thứ chuyện đó, trong tâm lão ít nhiều gì cung có chút tự hãnh diện về mình, mỗi lần sau khi làm như vậy, đều cảm thấy tinh thần đặc biệt phấn chấn, hoạt lực đặc biệt sung bái.

Đối với thứ sinh hoạt đó cũng cảm thấy rất thỏa mãn.

Khí trời lại đã bắt đầu mát mẻ một chút, lão muốn kêu Bảo Phước đi chuẩn bị chút rượu thịt, đêm hè mưa dầm, lão luôn thích uống vài chén.

Bảo Phước là nô bộc trung thành của lão, đã theo lão hơn hai mươi năm, bình thời luôn luôn ở quanh lão.

Nhưng hôm nay lão gọi hai tiếng, không ngờ còn chưa hồi ứng.

Tuổi tác của Bảo Phước cũng không nhỏ, tai cũng không còn linh mẫn như trước. Dù gì đi nữa cũng nên để cho lão ta hưởng vài năm yên phước.

“Bảo Phước, Bảo Phước”, một người phải biết làm sao để bảo vệ phước khí của mình mới là chân chính có phước khí.

Kiều Ổn thở dài trong tâm, chầm chậm đi đến trước cửa, lại gọi lớn hai lượt.

Bên ngoài quả nhiên có tiếng trả lời.

“Đến liền”.

Lão vừa nghe thấy hai tiếng đó, đã có người vụt bay vào.

Không phải là bước vào, cũng không phải là chạy vào, mà giống như một khúc gỗ vậy, tà tà bay vào, sau đó “bịch” một tiếng, rơi xuống đất giống hệt như một khúc gỗ.

Người đó quả thật là Bảo Phước, chỉ bất quá đã không còn thở, bởi vì cổ của lão ta đã bị người ta bẻ gãy.

Kiều Ổn toàn thân băng lãnh, chừng như bất chợt lọt vào một hầm nước đá.

Lại nghe một tiếng sấm nổ, một tia chớp xẹt xuống.

Lão nhìn thấy một người, trong tay đỡ một cây dù giấy dầu, đang đứng đối diện dưới mái hiên.

Nhưng đợi đến lúc tiếng sấm thứ nhì vang lên, người đó bất chợt đã đến trước mặt gã.

Một người rất trẻ, mi thanh mục tú, da thịt trắng hồng, nhìn giống như một cô gái.

Lão đương nhiên chưa biết người đó là Đường Ngọc, tâm ngoan nhất, tay lạt nhất trong Đường gia.

Nhưng bằng vào kinh nghiệm nhiều năm của lão, lão đã có cảm giác con người đó vừa đến, mọi sinh hoạt an lành của lão đã hoàn toàn đông kết lại.

Lão nhìn người đó chầm chập xếp dù, đặt sau cửa, gã một mực đang tận lực khống chế lấy mình, tận lực bảo trì vẻ trấn định.

Đường Ngọc chung quy đã ngẩng đầu nhìn lão cười cười:

– Bảo Phước đã đến rồi, ngươi còn muốn tìm ai?

Y cười rất khoái trá:

– Bốn mươi ba vị huynh đệ trong phân đà của ngươi đều đã đến, đều đang ở ngoài sân đợi chờ, ngươi đi ra xem được, chỉ bất quá bọn chúng đương nhiên không thể tự mình tiến vào.

Tâm Kiều Ổn chìm hẳn.

Người đó tuy mặt mày tươi cười, lời lẽ êm dịu, lại mang theo một sát khí đâm thấu tận xương cốt.

Thứ người đó nếu quả nói rằng y đã giết chết bốn mươi ba người, tuyệt đối có đủ bốn mươi ba cái thây đang nằm ngoài sân, tuyệt không thiếu một cái.

Kiều Ổn biết toàn thân mình đều đã đẫm mồ hôi lạnh, thậm chí cả cơ bắp trên mặt cũng vô phương khống chế.

Bốn mươi ba người, bốn mươi ba cái mạng, đều là những huynh đệ sát cánh chung vai với lão bấy lâu nay.

Người đó là ai? Tại sao lại phải hạ độc thủ đối với đám môn hạ của lão vậy?

Đường Ngọc mỉm cười:

– Ngươi không nhận ra ta là ai bởi vì trên tay ta không có đeo bao tay da nai, ám khí của ta cũng không chứa trong bọc da, ta không muốn để người ta vừa nhìn là biết lai lịch của ta.

Kiều Ổn hỏi:

– Ngươi là người của Đường gia?

Đường Ngọc đáp:

– Ta là Đường Ngọc.

Kiều Ổn đã từng nghe qua cái tên đó, nghe qua không phải chỉ một lần.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này