Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 05 - Phần 5

Lửa trong ống điếu đã tắt. Lão đầu tử ngưng thị quan sát vết thương của bọn chúng, trên mặt vẫn không có chút biểu tình gì.

Lão chầm chậm gõ đá lửa, châm lửa vào ống điếu rồi mới từ từ hỏi:

– Đương thời các ngươi dùng tay không?

Đinh Bãi đáp:

– Không phải.

Đồ Cường nói:

– Tôi mang tang môn kiếm, gã mang nhạn linh đao.

Lão đầu tử hỏi:

– Các ngươi không xuất thủ?

Đinh Bãi cười khổ:

– Bọn tôi căn bản không kịp xuất thủ.

Lão đầu tử hỏi:

– Ai trúng kiếm trước?

Đinh Bãi nhìn Đồ Cường, hai người đồng thời lắc đầu:

– Bọn tôi không rõ.

Lão đầu tử hỏi:

– Không rõ hay là căn bản không phân biệt được?

Đồ Cường nhìn Đinh Bãi, hai người chỉ còn nước thừa nhận.

Bọn chúng tịnh không phải không rõ, mà là căn bản không phân biệt được. Một kiếm đó thật quá nhanh, bọn chúng chừng như đồng thời trúng kiếm.

Bọn chúng thậm chí cả chân nào trúng kiếm trước cũng không phân biệt được.

Lão đầu tử chợt thở dài một hơi:

– Hảo, hảo kiếm pháp!

Lão lại đưa ống điếu cho Hồ Bả Tử:

– Ngươi có nhìn ra hắn dùng kiếm pháp gì không?

Hồ Bả Tử lắc đầu:

– Tôi chỉ nhìn ra hắn không phải dùng Hồi Phong Vũ Liễu Kiếm của Triệu Giản, cũng không phải là Thập Tự Kiếm của Tư Không Hiểu Phong.

Lão đầu tử hỏi:

– Cho nên ngươi đoán định hắn không phải là Triệu Vô Kỵ?

Hồ Bả Tử trầm mặc, qua một hồi rất lâu mới trả lời:

– Tôi không thể đoán định.

Lão đầu tử không nói gì nữa.

Bọn họ lẳng lặng chuyền trao ống điếu cho nhau, khói mù phun ra càng đậm đặc.

Giữa ánh lửa chập chờn lúc chớp lúc tắt, trên trán Hồ Bả Tử phảng phất đã toát mồ hôi.

Lại qua một hồi rất lâu, Lão đầu tử mới chầm chậm nói:

– Ngươi hình như không có dẫn Liêu lão bát đến?

Hồ Bả Tử đáp:

– Tôi không thể dẫn lão ta đến.

Lão đầu tử hỏi:

– Tại sao?

Hồ Bả Tử đáp:

– Bởi vì lão đã được một vị bằng hữu dẫn đi.

Lão đầu tử hoi:

– Bằng hữu của lão là ai?

Hồ Bả Tử đáp:

– Là “Ngọc Diện Tiểu Mạnh Thường” trong bảy huynh đệ Nam Hải Trương gia, Trương Hữu Hùng Trương Nhị Ca.

Trên mặt của lão đầu tử tuy vẫn không có chút biểu tình gì, nhưng lúc nghe thấy cái tên đó, khóe mắt lại hơi giật giật.

Nam Hải thất huynh đệ rất ít khi xuất hiện trên giang hồ, nhưng hiệp nghĩa, phú quý, quyền thế và võ công của bọn họ, trong giang hồ lại rất ít người không biết đến.

Đặc biệt là vị Trương nhị ca đó, trọng nghĩa khinh tài, lời hứa trọng hơn ngàn vàng, vô luận là ai đều nghĩ y là một bằng hữu rất đáng để kết giao.

Không có ai muốn đắc tội với bằng hữu như vậy.

Lão đầu tử chầm chậm thốt:

– Ngươi đến đây đã gần một năm, chuyện nên làm cả một chuyện cũng chưa làm.

Hồ Bả Tử nói:

– Tôi không thể làm.

Lão đầu tử lại ngậm miệng.

Ống điếu đã chuyền vào tay lão rất lâu, nhưng lần này lão tịnh không đưa lại cho Hồ Bả Tử.

Lòng bàn tay của Đinh Bãi đã đổ mồ hôi lạnh giùm cho Hồ Bả Tử.

Gã đã từng nhìn thấy võ công của Hồ Bả Tử, gã tin Hồ Bả Tử tuyệt đối có thể coi là một cao thủ nhất đẳng.

Nhưng những người trong Lạt Tiêu Điếm này, mỗi một người phảng phất đều có một thứ lực lượng vừa thần bí, vừa tà ác, có thể tùy theo ý tưởng của bọn họ mà chủ tể sinh tử của người ta.

Bọn họ chừng như lúc nào cũng đều có thể bắt một người gục ngã.

Đêm đã rất khuya.

Châu chưởng quầy chợt đứng dậy, đằng hắng:

– Tôi không biết người hôm nay Bả ca gặp có phải là Triệu Vô Kỵ hay không, nhưng tôi biết năm ngoái hắn nhất định đã thụ thương.

Lão đầu tử hút ống điếu không mở miệng.

Tên trẻ nhìn giống như một con khỉ ốm cũng không mở miệng.

Vị thiếu hiệp đẹp trai bẽn lẽn đương nhiên càng không thể mở miệng.

Hồ Bả Tử nhìn bọn họ, lại nhìn Châu chưởng quầy:

– Ngươi có chắc không?

Châu chưởng quầy đáp:

– Chắc.

Hồ Bả Tử thốt:

– Nhưng lúc đó ngươi tịnh không có mặt trên lầu.

Châu chưởng quầy đáp:

– Lúc đó tôi tuy không tận mắt chứng kiến, nhưng tôi đoan chắc hắn nhất định đã thụ thương!

Hồ Bả Tử hỏi:

– Ngươi bằng vào cái gì mà đoán định?

Châu chưởng quầy đáp:

– Lúc Đường Hồng đến, tôi đã điều tra tin tức về bọn họ, ngày trước khi bọn họ xuất môn mới nhận được hai mươi ba mũi Độc Tật Lê, và hai ba nắm Đoạn Hồn Sa.

Lão lại bổ sung:

– Hai thứ gã lãnh nhận đều là đồ hạng chín, là dấu hiệu Khuyết ca cấp cho gã.

Hồ Bả Tử thốt:

– Không sai.

Châu chưởng quầy nói:

– Sau khi gã theo Thượng Quan Nhẫn vào Hòa Phong Sơn Trang, vì để giết một gia đinh của Triệu gia diệt khẩu, đã dùng một mũi Độc Tật Lê.

Hồ Bả Tử hỏi:

– Gã không rút mũi Độc Tật Lê đó đem đi?

Hồ Bả Tử đáp:

– Nghe gã nói lúc đó thời gian quá cấp bách, gã không có cơ hội.

Hồ Bả Tử hỏi:

– Người gã giết chỉ bất quá là một gia đinh, tại sao lại phải động dụng tới bổn môn ám khí?

Châu chưởng quầy đáp:

– Cho nên tôi đã dùng gia quy xử gã, gã đã phải nằm liệt giường mấy ngày.

Hồ Bả Tử thốt:

– Được, nói tiếp đi.

Châu chưởng quầy nói:

– Trừ một mũi đó ra, trên người gã còn lại hai mươi hai mũi Độc Tật Lê, mười lượng ba phân độc sa còn nguyên chưa động tới.

Hồ Bả Tử thốt:

– Không sai.

Châu chưởng quầy kể:

– Đêm trước khi chuyện xảy ra, gã muốn bọn tôi tìm người chế ra hai bao tay da nai, giao cho hai huynh đệ thuộc phòng dưỡng lão dùng.

Hồ Bả Tử hỏi:

– Ngươi đã đáp ứng gã?

Châu chưởng quầy gật đầu:

– Bởi vì gã nói người gã muốn đối phó là Triệu Vô Kỵ, con trai của Triệu Giản.

Hồ Bả Tử hỏi:

– Người của phòng dưỡng lão làm sao có bổn môn ám khí được?

Châu chưởng quầy đáp:

– Gã đem Độc Tật Lê của mình chia mười sáu mũi cho bọn họ, kêu bọn họ cùng gã tiền hậu giáp kích, ra tay là phải dồn Triệu Vô Kỵ vào tử địa.

Hồ Bả Tử hỏi:

– Rồi sau đó?

Châu chưởng quầy đáp:

– Sau khi bọn chúng thất thủ, tôi lập tức phong bế chỗ đó, tổng cộng tìm ra mười lăm mũi Độc Tật Lê.

Hồ Bả Tử hỏi:

– Bọn chúng quăng ra tổng cộng mười sáu mũi?

Châu chưởng quầy đáp:

– Không sai.

Hồ Bả Tử hỏi:

– Giả lão lục và Liêu lão bát đương thời cũng có mặt tại trường, có phải bọn chúng đã mang đi?

Châu chưởng quầy đáp:

– Tuyệt đối không phải, bọn chúng căn bản không dám đụng đến.

Hồ Bả Tử thốt:

– Cho nên các ngươi phán định một mũi Độc Tật Lê thiếu mất đó nhất định đã ghim trên người Triệu Vô Kỵ.

Châu chưởng quầy nói:

– Hơn nữa hắn cũng bỏ đi rất vội vàng, có người nhìn dõi theo lúc hắn đi ra, cước bộ đi không ổn vững, còn có người nói mắt hắn đã trợn trừng.

Lão ngẫm nghĩ, lại nói:

– Kỳ quái là, vài ngày sau lại có người ở Thái Bạch Cư dưới Cửu Hoa Sơn nhìn thấy hắn, sau đó Lực ca và Mãnh ca đã đến đó tìm, không ngờ có đi mà chưa trở lại.

Hồ Bả Tử hỏi:

– Hắn đã trúng ám khí bổn môn, tại sao lại chưa chết?

Châu chưởng quầy đáp:

– Điểm đó tôi cũng không nghĩ ra.

Tới bây giờ Đinh Bãi và Đồ Cường đương nhiên đều đã minh bạch, người trong Lạt Tiêu Điếm này, ngoại trừ hai người bọn chúng ra, đều là người một nhà.

Hồ Bả Tử không phải họ Hồ, Châu chưởng quầy cũng không phải họ Châu, hiển nhiên đều là người của Thục Trung Đường gia.

Độc dược ám khí của Thục Trung Đường gia, bọn chúng đương nhiên đã biết từ sớm, nhưng bọn chúng lại không tưởng được tổ chức của Đường gia cũng nghiêm mật như vậy, mỗi một người phái xuất đến đều chừng như rất không đơn giản, tất cả hành động đều phối hợp nhất trí. Lối xuất thủ của tên trẻ nhìn giống khỉ đã khiến cho bọn chúng thất kinh. Sự kĩ càng của vị Châu chưởng quầy này càng làm cho bọn chúng thêm bội phục.

Lão đầu tử một mực hút thuốc nhả khói nãy giờ vẫn một mực an tọa bất động, ổn như Thái Sơn, bằng vào công phu vững chải đó cũng đã cho phép nhìn thấy được người đó nhất định càng không giản đơn.

Ngoại trừ tiểu tử đẹp trai bẽn lẽn kia ra, hiện tại mỗi một người đều đã nói rõ nhiệm vụ của mình.

Nhiệm vụ của Hồ Bả Tử là giám thị Liêu lão bát, đợi tên “hạnh vận báo tử” tái xuất hiện.

Nhiệm vụ của tên trẻ giống khỉ là đối phó Giả lão lục.

Nhiệm vụ của Châu chưởng quầy là tiềm phục ở đây lo chuyện liên lạc.

Sứ mạng của bọn chúng có thành đạt, có thất bại, bất luận là thành hay bại đều phải báo cáo tổng kết.

Người lo kết luận đáng lẽ phải là lão đầu tử hút ống điếu, nhưng lão ta cũng không mở miệng.

Lẽ nào lão ta cũng đang đợi người?

Người lão ta đợi là ai?

Đinh Bãi chợt có một thứ cảm giác rất kỳ quái, cảm thấy lão đầu tử đó tịnh không phải là chủ tể chân chính.

Chủ tể chân chính nhất định là một người khác, một người mà bọn chúng không nhìn thấy.

Chỉ có người đó mới là người chân chính có thể quyết định sinh tử mệnh vận của người ta!

Từ lúc bắt đầu, người đó đã khống chế tất cả mọi việc ở đây.

Mọi người đều phải đem hành động của mình báo cáo cho người đó, đợi người đó quyết định.

Người đó là ai? Tại sao nãy giờ bọn chúng không thấy người đó.

Tim Đinh Bãi đập thình thịch. Hắn ẩn ước cảm thấy người đó hiện tại đã phải xuất hiện.

Đêm càng khuya, bên ngoài chợt bốc lên một luồng gió, gió đập vào giấy bồi dán cửa sổ cũ kĩ, “cạch cạch” thê lương.

Lão đầu tử vẫn còn đang hút thuốc, hỏa quang lấp lóe, chiếu trên khuôn mặt cứng đơ giống như nắp quan tài của lão.

Gió không chui lọt qua song cửa, khói cũng không tản mác được.

Khói mù trong Lạt Tiêu Điếm càng nồng đặc.

Sương khói loáng thoáng mờ mịt.

Đinh Bãi nhìn tiểu tử đẹp trai mắc cỡ kia, bộ dạng của y chừng như đang khó chịu, nhịn không được muốn ho khan.

Y không hút thuốc, không uống rượu, không ăn ớt.

Lẽ nào y cũng không phải là người của Đường gia? Kỳ quái là y vừa mới bắt đầu ho, lão đầu tử đó lập tức bỏ ống điếu xuống, còn dùng ngón cái nhúng nước dập tắt lửa trên ống điếu.

Tiểu tử đẹp trai nhìn lão cười cười:

– Cảm tạ.

Giọng nói của y nhẹ nhàng, hơn nữa khẩu âm thuần túy kinh thành, không có một chút giọng Xuyên.

Y rút ra một chiếc khăn tay lụa trắng như tuyết, lau tay.

Tay y thon dài mềm mại, động tác lại càng ôn nhu như xử nử.

Đinh Bãi nhìn y, cơ hồ nhìn đến ngây ngốc.

Đinh Bãi tịnh không phải là thứ nam nhân có hứng thú với nam nhân.

Nhưng nhìn thấy một mỹ nam tử như vậy, cả gã cũng không khỏi có chút động tâm.

Tiểu tử đẹp trai đó không ngờ cũng nhìn gã cười cười:

– Ta thấy ngươi cũng không ăn cay, nãy giờ nhất định còn chưa no.

Đinh Bãi không dám thừa nhận, lại không thể phủ nhận.

Tiểu tử đẹp trai hỏi:

– Ta nhờ Châu chưởng quầy xào vài món ăn không cay, các ngươi cứ ở đây ăn từ từ, cho ta hỏi các ngươi vài câu, sau đó tiễn các ngươi về có được không?

Thanh âm của y ôn nhu làm sao, thái độ thành khẩn làm sao, đối với một người lạ mặt cũng lịch sự làm sao.

Đinh Bãi làm sao có thể cự tuyệt được?

Chưởng quầy đã sai người chuẩn bị đồ ăn không cay, nhưng tiểu tử đẹp trai đó chợt thở dài nhè nhẹ:

– Ta thật không hiểu tại sao bọn ta mỗi ngày đều có người làm sai chuyện như vầy?

Câu nói đó y nói vẫn ôn nhu như trước, nhưng Châu chưởng quầy vừa nghe thấy, trên mặt lập tức hiển lộ vẻ sợ hãi khủng bố.

Mồ hôi trên trán Hồ Bả Tử càng đẫm ướt.

Tiểu tử đẹp trai đó nhìn Châu chưởng quầy:

– Hôm đó sau khi Triệu Vô Kỵ ra khỏi cửa, đã đi về hướng nào?

Châu chưởng quầy đáp:

– Đi về phía phải.

Tiểu tử đẹp trai hỏi:

– Bên phải tổng cộng có bao nhiêu tiệm?

Châu chưởng quầy ngây người:

– Cái đó tôi chưa từng tính qua.

Tiểu tử đẹp trai thốt:

– Ta đã tính qua.

Y không nghĩ ngợi gì:

– Căn thứ nhất bên phải là một tiệm tạp hóa, căn thứ hai là tiệm cầm đồ, căn thứ ba bán tranh họa và đồ cổ.

Y kể hết một lèo:

– Căn cuối cùng là tiệm quan tài, lớn nhỏ tổng cộng có một trăm hai mươi sáu tiệm.

Mặt Châu chưởng quầy dầm dề mồ hôi. Lão đã đến đây được hơn một năm, tiểu tử kia mới đến có hai ngày đã rành chuyện ở đây còn hơn cả lão.

Tiểu tử đẹp trai lại hỏi:

– Hôm đó lúc Triệu Vô Kỵ ra khỏi Thọ Nhĩ Khang, là mới qua giờ ngọ, tất cả các tiệm đều còn mở cửa, ngươi không đi hỏi họ sao?

Châu chưởng quầy đùa tay áo lau mồ hôi trên trán:

– Không.

Tiểu tử đẹp trai thốt:

– Ta đã hỏi qua.

Y chầm chậm nói tiếp:

– Triệu Vô Kỵ đi đến trước tiệm thứ mười tám, đã gần muốn quỵ xuống, ả chủ tiệm bán phấn sáp tận mắt chứng kiến, ả ta thường ngồi sau quầy nhìn nam nhân bên ngoài, bởi vì chồng ả còn có ba ả vợ bé khác.

Cả chuyện đó y không ngờ cũng đã điều tra rất rõ, Châu chưởng quầy vừa thất kinh, vừa bội phục.

Tiểu tử đẹp trai lại nói:

– Lúc đó đang là ngày xuân, chừng như mọi người đều không muốn chết trong ngày xuân, cho nên nghề bán quan tài không ăn khách lắm, thợ mộc và mấy tay khuân vác đều ở trong tiệm đánh bài, có một tên thợ mộc thua sạch túi, đang đứng trước cửa rầu rỉ, đã nhìn thấy Triệu Vô Kỵ bước ngang cửa. Tên thợ mộc đó họ Vu, hôm đó đã thua tổng cộng ba tiền năm phân bạc. Hôm đó chủ tiệm của bọn chúng đã đi vắng, cho nên bọn chúng ăn cơm xong là bắt đầu đánh bài. Tên thợ mộc họ Vu kể Triệu Vô Kỵ vừa quẹo qua góc đó đã đụng vào mình một người. Người đó thân thể rất cao lớn, tướng tá hung mãnh, không những nhận ra Triệu Vô Kỵ, hơn nữa chừng như còn đặc biệt đến để tìm hắn, lập tức mướn xe ngựa chở Triệu Vô Kỵ đi.

Mỗi một chi tiết y đều điều tra rất rõ ràng, cuối cùng còn hạ kết luận:

– Triệu Vô Kỵ quả thật đã trúng một mũi Độc Tật Lê của bọn ta, vừa ra khỏi Thọ Nhĩ Khang là độc tính đã phát tác. Người cứu hắn là người bọn ta đã theo dõi trên đường từ Xuyên Trung đến đây. Vấn đề duy nhất hiện nay là: người trúng ám khí Đường gia tất phải chết, Triệu Vô Kỵ tại sao còn có thể đi đến Cửu Hoa Sơn? Tại sao còn chưa chết?

Nói xong những lời đó, tiểu tử đẹp trai đó nhìn Châu chưởng quầy, đợi chờ lão biểu thị ý kiến.

Châu chưởng quầy lại lắng nghe đến ướt dầm dề mồ hôi lạnh, cả Đinh Bãi và Đồ Cường cũng nghe đến ngây người.

Bọn chúng vốn luôn cảm thấy Châu chưởng quầy là người hành sự rất cẩn thận kĩ càng, nhưng hiện tại so với tiểu tử đẹp trai kia, Châu chưởng quầy thật không khác gì Trư Bát Giới.

Đồ ăn không nấu cay đã bưng lên bàn, trong Lạt Tiêu Điếm này, đồ ăn không cay không ngờ cũng nấu không tệ chút nào.

Chỉ tiếc Đinh Bãi và Đồ Cường ăn không vô, vừa ăn vào đã ngửi thấy có hơi chua.

Bởi vì lúc đó Châu chưởng quầy đã trốn trong một góc len lén nôn mửa.

Lão thật sự quá sợ hãi, sợ đến mức nước chua trong bao tử trào ra luôn.

Lão đầu tử hút ống điếu do dự, chung quy thốt – Con cái của lão ta rất nhiều, gánh nặng gia đình rất nặng... còn có bà mẹ già...

Tiểu tử đẹp trai thốt:

– Ta biết.

Lão đầu tử nói:

– Lão ta tuy đã làm sai chút đỉnh, hành sự cũng đã rất tận tâm.

Tiểu tử đẹp trai thốt:

– Ta biết.

Lão đầu tử thở dài, không nói gì nữa.

Tiểu tử đẹp trai chợt kêu:

– Tiểu Hầu, ngươi qua đây.

Tên trẻ giống khỉ lập tức bước qua, cung kính đứng trước mặt y.

Tiểu tử đẹp trai hỏi:

– Giả lão lục có phải là danh nhân ở đây không?

Đường Hầu đáp:

– Phải.

Tiểu tử đẹp trai hỏi:

– Nếu quả lão đột nhiên thất tung, có phải sẽ có rất nhiều người đi tìm lão không?

Đường Hầu đáp:

– Phải.

Tiểu tử đẹp trai hỏi:

– Lúc ngươi dẫn lão đến đây, trên đường có bị người ta nhìn thấy không?

– Đương nhiên là có.

Giả lão lục đã là danh nhân, người nhận ra lão đương nhiên không ít.

Tiểu tử đẹp trai hỏi:

– Ngoại trừ dùng ám khí ra, ngươi còn có thể dùng cách khác để giết lão không?

Đường Hầu đáp:

– Có thể.

Tiểu tử đẹp trai hỏi:

– Vậy ngươi tại sao nhất định phải dùng ám khí bổn môn? Ngươi có phải muốn để người ta biết bổn môn đã có người đến đây? Hơn nữa còn đang trong hẻm Lạt Tiêu?

Đường Hầu không nói gì được, khuôn mặt giống hệt mặt khỉ đã vì sợ hãi khủng bố mà méo mó.

Tiểu tử đẹp trai đó căn bản không nói ra y muốn bọn họ phải làm gì, gã và Châu chưởng quầy cũng đã sợ đến điên người.

Hiện tại Đinh Bãi và Đồ Cường đương nhiên đã biết ở đây ai mới là chủ tể chân chính.

Bọn chúng vốn cả nằm mộng cũng không tưởng được lại chính là tiểu tử đẹp trai đó.

Tim Đinh Bãi vốn đã đập thình thịch, hiện tại đương nhiên đã gần muốn đứt hơi.

Tiểu tử đẹp trai lại cười cười, bỗng hỏi:

– Ngươi có biết bọn họ tại sao lại sợ không?

Đinh Bãi lắc đầu.

Tiểu tử đẹp trai đáp:

– Bởi vì bọn họ biết mình đã làm sai chuyện, cũng biết ta là người ra sao.

Y mỉm cười, lại nói:

– Ta nghĩ ngươi nhất định nhìn không ra ta là người ra sao.

Đinh Bãi thừa nhận.

Tiểu tử đẹp trai thốt:

– Trước đây có người từng bình về ta bằng mười hai chữ: tâm ngoan tay độc, mặt lạnh vô tình, lục thân bất nhận.

Y không ngờ lại cười rất khoái trá:

– Người đó thật rất hiểu rõ ta, dùng mười hai chữ đó để hình dung ta thật là cực hay.

Đinh Bãi thất kinh nhìn y, nhìn cách nào cũng nhìn không ra người đó sao lại đáng sợ như vậy.

Tiểu tử đẹp trai hỏi:

– Ngươi không tin?

Đinh Bãi lắc đầu.

Tiểu tử đẹp trai cười:

– Có lúc cả ta cũng không tin.

Y chợt cải biến chủ đề:

– Những món ăn đó không cay, hai vị sao không ăn đi?

Đồ Cường đáp:

– Bọn tôi đều đã no rồi.

Tiểu tử đẹp trai hỏi:

– Thật đã no?

Đồ Cường đáp:

– Thật.

Tiểu tử đẹp trai thở dài:

– Vậy thì ta yên tâm, ta luôn nghĩ để một người đói đi chết là chuyện rất tàn nhẫn, rất thất lễ.

Y thở dài nhè nhẹ, chợt thò ra ba ngón tay, dùng đầu ngón tay ấn nhẹ lên trái cổ của Đồ Cường.

Đinh Bãi lập tức nghe một tiếng xương vỡ rất khô khan, đồng thời cũng nhìn thấy tròng mắt Đồ Cường đột nhiên lòi ra, hô hấp đột nhiên ngưng hẳn, cả người đột nhiên cứng đơ.

Sau đó, gã ngửi thấy một mùi hôi khiến cho người ta muốn ói.

Tiểu tử đẹp trai lại nhìn gã mỉm cười:

– Hiện tại ngươi có tin chưa?

Đinh Bãi phảng phất đã cứng đơ người.

Gã chung quy đã hiểu rõ Châu chưởng quầy hồi nãy tại sao lại ói mửa, hiện tại gã cũng muốn ói.

Nỗi sợ hãi chừng như một bàn tay vô hình đang bóp chặt ruột gan phèo phổi của gã thành một cuộn.

Ba ngón tay thon dài của tiểu tử đẹp trai đó cũng đã đến sát yết hầu của gã.

Gã chợt dụng toàn lực hét lớn:

– Ngươi là ai?

Một người lúc biết rõ mình không tránh khỏi cái chết thường hi vọng biết rõ mình chết trong tay ai.

Đó là thứ tâm lý rất buồn cười, vừa ngu xuẩn vừa buồn cười, có thể khiến cho người ta cười văng nước mũi, nước miếng, nước mắt.

Tiểu tử đẹp trai đáp:

– Ta là Đường Ngọc.

Đường Ngọc!

Nghe thấy hai chữ đó, từ trong yết hầu vỡ nát thở phào ra một hơi, chừng như cảm thấy mình chết tịnh không oan uổng.

Một người đụng phải Đường Ngọc, đương nhiên phải chết trong tay Đường Ngọc, đó vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa, là chuyện đương nhiên.

Đường Ngọc lại dùng chiếc khăn tay lụa trắng như tuyết lau tay, giống như một nhà sưu tầm đang cẩn thận lau chùi một món đồ sứ tinh trí.

Tay của y nhìn thật giống một món đồ sứ tinh trí, tươi đẹp, mềm mại, mỏng manh.

Nhưng ai cũng không đoán nổi bàn tay đó trong phút chốc có thể bẻ đoạn yết hầu của người ta.

Đường Hầu chợt nói:

– Ngươi mau động thủ đi! Ta làm sai chuyện, ta không trách ngươi.

Đường Ngọc hỏi:

– Ngươi đã làm sai chuyện gì? Ta sao lại không nhớ ra vậy?

Đường Hầu thất kinh nhìn y:

– Ngươi...

Đường Ngọc mỉm cười:

– Có những chuyện ta rất mau quên, nếu quả không có ai đề tỉnh ta, ta cả đời cũng không nhớ đến.

Vẻ kinh ngạc của Đường Hầu lập tức biến thành hoan hỉ.

Đường Ngọc lại hỏi Châu chưởng quầy:

– Ngươi có nhớ ngươi hồi nãy đã làm chuyện gì không?

Châu chưởng quầy lập tức lắc đầu:

– Tôi không nhớ, không nhớ chút nào.

Đường Ngọc vỗ vai Hồ Bả Tử:

– Đặc biệt là ngươi, ngươi căn bản không làm sai, ta nếu là ngươi cũng làm vậy, ta cũng không muốn đắc tội với Trương nhị công tử, càng không muốn chết dưới kiếm của người khác.

Hồ Bả Tử nhìn y, trong mắt ngập tràn vẻ cảm kích và tôn kính.

Người y giết tuy là người khác, lại đã dại một bài học vĩnh viễn khó quên cho Châu chưởng quầy và Đường Hầu.

Hiện tại y đang cần nhân thủ, bọn họ đều là huynh đệ của y, lúc nào cũng có thể đi liều mạng cho y.

Phương pháp hành sự của y tuy rất tà dị kỳ quái, lại vẫn có thể đạt được mục đích, hơn nữa còn hữu hiệu hơn bất kỳ phương pháp nào khác.

Đường Ngọc đối với việc những người đó biểu hiện vẻ tôn kính hiển nhiên rất đắc ý.

Ý tứ của tôn kính thông thường là phục tùng và trung thành.

Y cần người ta trung thành với y, bởi vì y biết nếu quả y muốn thay thế người cha đã già nua của y trở thành tôn chủ của Đường gia, còn cần có rất nhiều nhân thủ trung thành với y.

Trở ngại lớn nhất của y tịnh không phải là Đường Ngạo.

Đường Ngạo quá kiêu ngạo, kiêu ngạo đến mức cả tranh đấu với y cũng không thèm tranh.

Người y thật sự lo lắng là một người khác, nghĩ đến người đó, trong tâm lý y liền cảm thấy hơi phát lãnh.

Nhưng y khơi khơi lại nhịn không được phải nghĩ đến:

“Nếu quả Đường Khuyết có ở đây, hắn sẽ xử lý chuyện này rao sao? Sẽ đối phó Triệu Vô Kỵ ra sao?”.

Lão đầu tử hút thuốc đang nhìn y, trong mắt chừng như lại xuất hiện một bóng hình của một người khác.

Lão nhân đó luôn luôn không thích Đường Ngọc, lại không thể không tán đồng phương pháp hành sự của y.

Bởi vì phương pháp hành sự của Đường Ngọc cơ hồ hoàn toàn giống hệt với Đường Khuyết.

Lão nhớ có người từng nói:

“Bộ dạng của Đường Ngọc không khác gì một Đường Khuyết thu nhỏ lại, quan hệ giữa hai người đó thật giống như giữa Đường Tử Đàn và nhị ca của ông ta vậy”.

Đường Tử Đàn là lão đầu tử hút ống điếu, nhị ca của lão là Đường Nhị tiên sinh danh chấn thiên hạ.

Lão nhân cười khổ trong lòng.

Lão quả thật luôn luôn mô phỏng theo nhị ca mình, nhưng lão biết mình vĩnh viễn cũng không bì kịp nhị ca mình.

Nếu quả Đường Nhị tiên sinh có ở đây, Đường Ngọc tuyệt không dám khoa trương như vậy.

Trong tâm lão nhân tuy cảm thấy tội nghiệp bi thương, trên mặt lại không để lộ ra chút biểu tình gì.

Mặt lão vĩnh viễn giống hệt như cái nắp quan tài vậy, cho nên lão mới được gọi là Đường Tử Đàn.

Gỗ dùng làm quan tài, thứ tốt nhất là gỗ tử đàn. Lão không biết sau khi mình chết đi có thể được chôn trong quan tài làm bằng gỗ tử đàn không?

Vấn đề đó trong tâm lão đã nghĩ qua rất nhiều lần.

Nếu quả Đường Nhị tiên sinh đang hút thuốc, Đường Ngọc tuyệt không thể ho khan, cho dù thật có muốn ho khan, cũng sẽ nhịn.

Đường Tử Đàn lại hút thuốc.

Lão không muốn đắc tội với Đường Ngọc.

Một người lục thân bất nhận, mặt lạnh vô tình, ai cũng không muốn đắc tội.

Nhưng lão cũng không muốn để Đường Ngọc nghĩ lão thật là một lão đầu tử không đáng để tôn kính.

Một lão nhân già cả, ngồi trước ánh mắt băng lãnh của một Đường Ngọc trẻ măng, trong tâm khó tránh khỏi tràn ngập mâu thuẫn và bi ai.

Lần này Đường Ngọc không những không ho khan, trái lại còn thắp lửa châm thuốc cho lão.

Trong tâm Đường Tử Đàn đã bắt đầu có chút thoải mái.

Đường Ngọc mở miệng:

– Hiện tại bọn ta có phải đã có thể xác định Triệu Vô Kỵ quả thật đã trúng ám khí của bổn môn vào ngày đó?

Vì để biểu thị sự tôn trọng đối với lão nhân đó, câu hỏi đó đương nhiên là hỏi lão.

Đường Tử Đàn đáp:

– Phải.

Đường Ngọc thốt:

– Nhưng bọn ta cũng đã có thể xác định Triệu Vô Kỵ còn chưa chết.

Đường Tử Đàn đáp:

– Không sai.

Đường Ngọc thốt:

– Người bọn ta theo dõi suốt từ Xuyên Trung đến đây khinh công cực cao, hơn nữa lại tinh thông thuật dịch dung, có lúc cả chiều cao của thân thể cũng có thể cải đổi, hiển nhiên còn tinh thông luôn Súc Cốt Công khó khăn nhất trong các môn công thun rúc gân cốt.

Đường Tử Đàn nói:

– Không sai.

Đường Ngọc thốt:

– Người đó nhất định rất thích cờ bạc, tuy biết rõ bọn ta đang theo dõi gã, vẫn phải len lén đi cờ bạc, hơn nữa mỗi lần đổ đều thua, thua đến mức cả khăn thắt đầu cũng thua luôn.

Đường Tử Đàn nói:

– Đổ quỷ như gã đích xác rất ít thấy.

Đường Ngọc thốt:

– Một đổ quỷ có thể hoàn toàn hội đủ những điều kiện của gã, hình như chỉ có một người.

Mắt Đường Tử Đàn phát sáng:

– Ngươi nói Hiên Viên Nhất Quang?

Đường Ngọc đáp:

– Không sai, người ta nói đến là gã.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Người đó và bọn ta có rối rắm gì sao?

Đường Ngọc đáp:

– Không có dây dưa, gã đến Đường gia bảo phố chỉ bất quá là vì muốn tìm một người giùm Triệu Vô Kỵ.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Người gã muốn tìm có phải là Thượng Quan Nhẫn?

Đường Ngọc đáp:

– Phải.

Đường Tử Đàn hỏi:

– Cho nên ngươi nghĩ người cứu Triệu Vô Kỵ hôm đó cũng là gã?

Đường Ngọc đáp:

– Tuyệt đối là gã.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này