Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 05 - Phần 1

Hồi 5: Hẻm Lạc Tiêu

Rượu cũng có rất nhiều loại.

Có một loại màu đỏ giống như máu, là rượu bồ đào của Ba Tư tiến cống.

Rót vào chén thủy tinh dạ quang lại càng đẹp hơn. Một cái đẹp vừa thần bí, vừa thê lương.

Bạch y nhân nhấp một ngụm, trên khuôn mặt trắng nhợt phảng phất cũng có một nét đỏ hồng vừa thần bí, vừa thê lương.

Y chầm chậm nói tiếp:

– Hành tung của ta tuy rất bí mật, nhưng mấy năm gần đây chừng như cũng dần dần bị tiết lộ ra, đám anh em con cháu của cừu gia năm xưa của ta đã có người đến Cửu Hoa Sơn tìm nơi hạ lạc của ta.

Y cố ý không nhìn Phượng Nương:

– Người hôm đó bị Tiểu Lôi trừ khử là môn hạ của một cừu gia cực kỳ lợi hại.

Phượng Nương cúi đầu, tận lực kềm mình không nghĩ đến đứa bé kỳ quái đó, không nghĩ đến chuyện đêm đó.

Nàng đã nhận thấy quan hệ giữa nó và bạch y nhân.

Bạch y nhân thốt:

– Ta tuy không sợ bọn chúng, nhưng độc của ta lúc nào cũng có thể phát tác, lúc đó ta khó tránh khỏi chết trong tay bọn chúng.

Nét đỏ hồng trên mặt y đã dần dần tan biến, chung quy lại quay mặt ngưng thị nhìn Phượng Nương:

– Chỉ cần ta vừa chết đi, những người theo ta cũng tất phải chết, mà còn có thể chết rất thảm.

Phượng Nương không mở miệng. Nàng thật không biết nên nói gì, y vốn không nên đem mấy chuyện đó kể cho nàng biết.

Bạch y nhân nói:

– Ta nói cho ngươi biết những chuyện đó chỉ vì ta... ta muốn ngươi ở lại đây với ta.

Y bất chợt nói câu đó ra, Phượng Nương thất kinh.

Bạch y nhân nói:

– Những năm gần đây, ta luôn luôn rất tịch mịch, chưa bao giờ tìm được một người hợp ý có thể nói chuyện với ta.

Dạng nữ nhân như Phượng Nương trên thế gian quả thật không có nhiều.

Bạch y nhân nói:

– Nhưng ta đối với ngươi tịnh không có ý tứ gì khác, ngươi chắc nhìn ra ta là phế nhân.

Y tuy đang tận lực khống chế lấy mình, nhưng một thứ thống khổ và bi thương mà ai ai cũng vô phương khống chế nổi đã lộ ra từ trong ánh mắt lãnh khốc vô tình của y.

Phượng Nương không để y nói nữa, chợt thốt:

– Tôi đáp ứng ông.

Bạch y nhân phảng phất cũng giật mình:

– Ngươi... ngươi đáp ứng ta?

Phượng Nương đáp:

– Tôi có thể lưu lại đây với ông.

Hiện tại nàng còn chưa thể gặp Vô Kỵ, không cần biết là vì nguyên nhân gì, điều đó là sự thật vô phương cải đổi.

Nàng tin rằng Thiên Thiên và Khúc Bình nhất định có thể tự chiếu cố lấy mình, tuyệt sẽ không vì nàng mà thương tâm.

Nàng cảm thấy chuyện duy nhất mình hiện tại có thể làm là giúp cho con người vừa kiêu ngạo, vừa thống khổ, vừa đáng sợ, lại vừa đáng thương này có vài ngày khoái lạc hơn xưa.

Trên mặt bạch y nhân lại ửng hồng:

– Ta tịnh không miễn cưỡng ngươi.

Phượng Nương đáp:

– Đây là do tôi nguyện ý, chuyện tôi không nguyện ý làm, ai cũng không thể miễn cưỡng tôi.

Bạch y nhân thốt:

– Nhưng ngươi...

Phượng Nương nói:

– Tôi chỉ hi vọng ông cũng có thể đáp ứng một chuyện với tôi.

Bạch y nhân thốt:

– Ngươi cứ nói.

Phượng Nương nói:

– Một khi có tin tức của Triệu Vô Kỵ, ông phải để tôi đi gặp chàng.

Bạch y nhân hỏi:

– Ngươi không có điều kiện khác?

Phượng Nương đáp:

– Nếu quả ông còn muốn đáp ứng điều kiện khác của tôi, ông... ông đang vũ nhục tôi.

Bạch y nhân nhìn nàng, trên khuôn mặt trắng tái chợt phát sáng, giống như một thân cây khô héo chợt có sinh cơ.

Đối với một thứ người mà nói, “ban cấp” hạnh phúc khoái lạc hơn xa “tranh giành”.

Phượng Nương, không còn nghi ngờ gì nữa, là thứ người đó.

Người mù đang đứng xa xa, trong đôi mắt không nhìn thấy đó lại phảng phất đã nhìn thấy bi ai bất hạnh.

Sau khi đến đây, Phượng Nương cũng không bỏ rơi thói quen viết nhật ký của mình.

Nàng căn cứ vào đồng hồ cát mà tính toán ngày giờ, mỗi một tháng đều không đoán sai quá nửa canh giờ.

Lịch thời đó mỗi năm chỉ có ba trăm sáu chục ngày.

Sinh hoạt dưới đất vừa đơn thuần, vừa bình đạm, chỉ cần chọn ra ghi chú của ba ngày là đã có thể biết được hết những tao ngộ và kinh nghiệm nàng trải qua trong bao nhiêu tháng ngày đó.

Ba ngày đó đương nhiên là ba ngày đặc biệt quan trọng, có rất nhiều chuyện đủ để cải biến cả mệnh vận của một người, là chuyện đã xảy tra trong ba ngày đó.

Có hạnh vận, cũng có bất hạnh.

Chuyện bất hạnh thứ nhất xảy ra vào ngày hai mươi ba tháng chín.

Ngày hai mươi ba tháng chín, nắng ấm.

Ở đây tuy không nhìn thấy khí hậu là trong lành hay là âm u, tôi lại biết hôm nay nhất định là ngày nắng ấm.

Bởi vì lúc vị tiên sinh mù đó đi ra, y phục vận rất đơn bạc, lúc trở về chân tay người ngợm đều khô ráo.

Y đi ra là vì muốn đi tìm Tiểu Lôi.

Tiểu Lôi đã bỏ đi.

Tôi ở đây không gặp nó, “Địa Tạng” chừng như cố ý tránh để bọn tôi tương hội.

“Địa Tạng” thật là một quái nhân, Tiểu Lôi cũng thật là một đứa bé kỳ quái.

Kỳ thật tâm địa bọn họ đều rất thiện lương.

Đặc biệt là Tiểu Lôi, tôi chưa từng tức hận nó, nó làm vậy đối với tôi có lẽ chỉ vì nó chưa từng hưởng nhận tình mẹ, có lẽ tôi giống mẫu thân của nó.

Trong tâm tưởng của đám trẻ, mẫu thân vĩnh viễn là nữ nhân ôn nhu mỹ lệ nhất trong thiên hạ.

Nhưng nó tại sao lại phải bỏ đi?

Tìm "Địa Tạng" hỏi, tính khí của ông ta lại đột nhiên biến thành rất hung bạo, đối với tôi cũng hung ác hơn bình thường.

Tôi cũng không trách ông ta, tôi biết ông ta đang vì chuyện Tiểu Lôi đã bỏ đi mà tức giận, thương tâm.

Ông ta có kỳ vọng rất cao đối với Tiểu Lôi.

Lúc bọn họ đang tìm kiếm Tiểu Lôi, tôi lại phát hiện ra một quái sự.

Chỗ này tổng cộng có mười sáu gian phòng, đằng sau còn có một cửa đá, bình thời đóng chặt, tôi đoán nhất định là một bảo khố bí mật.

Hôm nay bọn họ đi tìm đủ mọi chỗ, lại không đến đó tìm, lẽ nào bọn họ nghĩ Tiểu Lôi tuyệt không thể trốn trong đó, chỉ vì nơi đó bất cứ người nào cũng không vào được?

Tôi nhịn không được len lén đi hỏi vị tiên sinh mù, y vừa nghe câu hỏi của tôi, lại giống như đột nhiên bị độc xà cắn một phát, không nói gì bỏ đi liền.

Tôi chưa bao giờ thấy y sợ như vậy, y sợ cái gì?

Ngày mười lăm tháng mười một.

Tính ra hôm nay đáng lẽ là ngày rằm trăng tròn, không biết bên ngoài trăng có sáng hay không? Trăng sáng có còn tròn trịa giống như trước không?

Tôi đã ở đây độ khoảng hơn bốn đêm trăng tròn.

Tôi thường nghĩ đến Vô Kỵ, khi không cứ nghĩ đến, giờ nào khắc nào cũng nghĩ đến, nhưng tôi lại không nói gì.

Bởi vì tôi biết có nói cũng vô dụng.

Vô Kỵ hình như đang ở trong một tình huống rất đặc biệt, tôi nhất định phải đợi đến một ngày mới có thể gặp được chàng.

Tôi có cảm giác như vậy, cho nên tôi quyết định phải có lòng nhẫn nại.

Hơn nữa tôi tin "Địa Tạng", ông ta tuyệt không phải là người không có tín nghĩa, ông ta đối với tôi cũng rất tốt, chưa từng có ý tứ gì khác đối với tôi, một điểm đó ông ta rất thủ tín.

Nhưng từ khi Tiểu Lôi bỏ đi, tính khí của ông ta càng lúc càng kỳ quái, thường nằm một mình trong quan tài cả ngày không nói gì hết, tôi cũng chỉ còn nước ngồi ngây ở đó.

Ngày tháng như vậy tự nhiên tịnh không tốt đẹp gì, nhưng tôi cuối cùng cũng đã vượt qua.

Có người nói tôi rất mềm yếu, cũng có người nói tôi giống như một thứ đồ sứ vậy, vừa đụng vào là vỡ tan.

Tôi chưa từng phản bác lại.

Trên thân thể con người, mềm nhất là đầu tóc, cứng nhất là răng, nhưng thứ dễ dàng hư hoại nhất, dễ dàng rơi rụng nhất trên thân thể lại cũng là răng. Đợi đến khi người đã chết, toàn thân trên dưới đều rữa nát, đầu tóc lại vẫn còn nguyên.

Trên thân thể con người yếu nhược nhất là mắt, nhưng mọi người mỗi ngày từ sớm cho đến khuya đều phải dùng mắt, dùng không ngừng, mắt lại không mệt, nếu quả mình dùng miệng nói chuyện không ngừng, dùng tay hoạt động không ngưng, dùng chân đi không dừng, mình đã sớm bị mệt muốn chết.

Cho nên tôi nghĩ, giữa “yếu nhược” và “cứng rắn” cũng không phải tuyệt đối có thể phân biệt được.

Cho đến hôm nay tôi mới biết Tiểu Lôi bỏ đi là vì tôi.

Nguyên lai lúc nó bỏ đi còn lưu lại một phong thư, trên thư chỉ có vài câu.

“Tôi thích Phượng Nương, ông giành lấy Phượng Nương, tôi đi, sẽ có một ngày tôi sẽ giành lại”.

Tiểu Lôi thật là một đứa bé kỳ quái, tôi luôn luôn không hiểu nó vì sao lại đối với tôi như vậy.

Mỗi một ngày trăng tròn, "Địa Tạng" lại biến thành đặc biệt hung bạo bất an.

Hôm nay tính khí của ông ta càng tồi tệ, hơn nữa còn uống vào chút rượu, cho nên mới đưa phong thư của Tiểu Lôi cho tôi đọc.

Hiện tại tôi mới minh bạch vị tiên sinh mù đó tại sao lại có ánh mắt như vậy.

Y nhất định nghĩ rằng sau khi tôi đến đây, tất mang đến tai họa và bất hạnh, sự ra đi của Tiểu Lôi chỉ bất quá là một ví dụ.

Tôi tịnh không lo lắng cho Tiểu Lôi, một hài tử như nó, vô luận đi đến đâu cũng không thua thiệt gì.

Tôi chỉ hi vọng nó không bước vào giang hồ, bởi vì nó quá thông minh, kiếm pháp lại cao như vậy, nếu quả nó bước vào giang hồ, thiên hạ tất có đại loạn.

Tôi từ ngày rằm tháng tám đã bắt đầu học kiếm, cho đến hôm nay cũng đã ba tháng rồi.

Tôi cả một chút căn cơ kiếm thuật cũng không có, ngoại trừ lúc còn nhỏ tôi có học một chút phương pháp thổ nạp nội công từ tam thúc ra, tôi căn bản cả một chút võ công cũng không hiểu.

Nhưng "Địa Tạng" lại khơi khơi nói tôi có thể học kiếm.

Ông ta nói tôi cũng rất cổ quái, có lẽ có thể luyện một thứ kiếm pháp đã tuyệt truyền trong giang hồ từ rất lâu, “Ngọc Nữ Kiếm Pháp”, bởi vì tính khí và tính cách của tôi rất phù hợp để luyện thứ kiếm pháp đó.

Tôi chưa bao giờ biết luyện kiếm cũng phải xem tính khí và tính cách của một người, tôi đã luyện ba tháng, cũng không biết thật ra đã luyện đến mức nào.

Chỉ bất quá "Địa Tạng" thật là một người vĩ đại, cho dù có nói ông ta trước đây “nhất kiếm tung hoành, thiên hạ vô địch” chừng như tịnh không phải là nói xạo.

Kiếm pháp của ông ta thật rất kinh hồn.

Có một lần ông ta nói ông ta có thể cắt một đoạn của một sợi tóc trên đầu tôi, chỉ cắt đứt một sợi, sau đó lại cắt thêm một đoạn của sợi tóc đó nữa, tùy tiện tôi muốn ông ta cắt bao nhiêu đoạn cũng được.

Ông ta thật đã làm được.

Tôi cố ý chải đầu ép thật chặt, chỉ nhìn thấy kiếm quang trong tay ông ta lóe lên một cái, đầu tóc của tôi đã bị ông ta cắt mất một sợi, đợi đến khi sợi tóc đó rơi xuống đất, đã biến thành mười ba đoạn.

Kiếm quang của ông ta chỉ lóe lên một cái, đầu tóc của tôi bị ông ta cắt đứt mất đúng một sợi tóc, hơn nữa lại cắt thành đúng mười ba đoạn.

Tôi tuy không hiểu kiếm pháp, nhưng tôi cũng thấy được kiếm pháp của ông ta nhất định rất ít có người có thể bì được.

Bởi vì ông ta xuất thủ thật quá nhanh, nhanh đến mức khiến người ta không có cách nào tin được.

Ông ta nói tôi đã học hết bí quyết của “Ngọc Nữ Kiếm Pháp”, chỉ cần sau này thường xuyên luyện tập, người khác cho dù đã luyện kiếm mười năm cũng vị tất đã có thể so với tôi.

Tôi tin ông ta tuyệt đối là một minh sư, lại không thể tin tôi có thể là một đồ đệ giỏi như vậy.

Không cần biết ra sao, một khi ông ta vừa nằm vào quan tài, tôi liền đi luyện kiếm.

Tôi đương nhiên không dám đụng vào thanh kiếm trên miếu thờ của ông ta, cả ông ta cũng không đụng đến.

Ông ta thường nói, hiện tại cả chính ông ta cũng không xứng dùng thanh kiếm đó, bởi vì thanh kiếm đó chưa từng bại, hiện tại ông ta lại đã không còn là kiếm khách thiên hạ vô địch như trước đây.

Ngày hai mươi bảy tháng ba.

Bất tri bất giác, đã ở đây tám tháng rồi, hôm nay đã đến ngày giỗ của phụ thân Vô Kỵ.

Hôm nay năm ngoái, cũng chính là ngày thành thân của tôi và Vô Kỵ, mọi người đều nói đây là ngày lành hoàng đạo đại cát đại lợi.

Ôi! Thảm án xảy ra vào cái ngày lành hoàng đạo đó không những đã lấy đi sinh mạng của lão gia tử, hủy đi một nhà của Vô Kỵ, cũng hủy luôn một đời tôi.

Nếu quả lão gia tử còn chưa chết, hôm nay tôi đã là người hạnh phúc làm sao, khoái lạc làm sao, không chừng tôi đã có con với Vô Kỵ.

Nhưng hôm nay...

Bên dưới hai chữ “hôm nay” có rất nhiều vết ẩm ngấn đọng, phảng phất là lệ ngân.

Lẽ nào chuyện xảy ra hôm nay còn bi thảm đáng sợ hơn so với hôm nay của năm ngoái?

Nếu quả mình có thể nhìn thấy những ghi chú bí mật đó của nàng, xem đến đó, mình đương nhiên nhất định sẽ xem tiếp phía dưới.

Nét chữ bên dưới rối loạn hơn nhiều so với bình thường.

Sáng sớm hôm nay, "Địa Tạng" không ngờ đã dậy còn sớm hơn tôi, lúc tôi ngồi dậy, ông ta đã đang đợi tôi, thần tình cũng không giống như bình thời.

Ông ta nói trong động phủ của ông ta, chỉ còn một chỗ tôi chưa đi qua, ông ta muốn dẫn tôi đi xem.

Tôi đương nhiên rất hưng phấn, bởi vì tôi đã đoán ra chỗ ông ta muốn dẫn tôi đi, là bảo khố bí mật đó.

Tôi đoán không sai.

Ông ta quả nhiên kêu người mở cánh cửa đá phía sau, lúc tôi theo ông ta tiến vào mới biết tôi còn đoán sai chút ít.

Địa phương đó không những không phải là bảo khố, mà còn hôi thúi muốn chết, tôi vừa tiến vào, liền cảm thấy có một luồng hơi hôi thúi xộc vào mũi, giống như mùi hôi trong chuồng heo vậy.

Tôi tuy bị mùi hôi làm cho gần hôn mê, muốn ói, nhưng trong tâm lại càng hiếu kỳ, vẫn cứng đầu đi theo ông ta tiến vào.

Bên trong cũng là một gian phòng làm bằng đá cẩm thạch, cách bài trí vốn cũng không tệ, hiện tại lại đã hoàn toàn biến dạng, bức màn đỏ thêu kim hoa cơ hồ đã biến thành đen thui, bô tiểu tiện, chén dĩa đồ ăn còn thừa chất đống.

Trên tường, dưới đất, chỗ nào cũng bài đầy kiếm phổ vẽ hình người, mỗi một quyển kiếm phổ đều rất cũ kĩ rách nát.

Một người đầu tóc bù xù, vừa dơ vừa thúi đang ngồi trong đó, nhìn những kiếm phổ đó, có lúc phảng phất nhìn đến xuất thần, có lúc chợt nhảy bật dậy, múa may loạn xạ, ai cũng không đoán ra hắn đang dùng chiêu thức gì.

Người của hắn đã gầy còm đến mức không còn hình dạng người nữa, hơn nữa ít ra cũng đã mấy tháng chưa tắm rửa, trên khuôn mặt vừa dơ vừa ốm mọc đầy râu ria bờm xờm, tôi thật cả nhìn cũng không dám nhìn.

Hắn cũng chừng như hoàn toàn không biết có người tiến vào, cả nhìn cũng không nhìn bọn tôi một lần, đột nhiên cầm một quyển kiếm phổ ôm vào lòng há miệng cười lớn, đột nhiên lại khóc rống lên.

Tôi thấy người đó nhất định là người điên.

"Địa Tạng" lại nói hắn tịnh không điên, chỉ bất quá đã si, bởi vì hắn đã bị những quyển kiếm phổ đó mê hoặc, mê đến mức ăn cũng không ăn, ngủ cũng không ngủ, tắm cũng không tắm, mê đến mức cái gì cũng quên hết.

Tôi cũng không phân biệt được “điên” và “si” có gì khác biệt.

Không cần biết hắn có điên cũng được, si cũng được, tôi không muốn ở lại nơi đó nữa.

"Địa Tạng" vẫn đang nhìn hắn chằm chằm, không ngờ chừng như rất có hứng thú đối với người đó.

Tôi len lén đi ra, bởi vì tôi thật nhịn không được muốn ói, lại không muốn ói trước mặt hắn.

Không cần biết ra sao, hắn cũng là người.

Tôi trốn ra ói một trận, uống một chén trà nóng, "Địa Tạng" đã đi ra.

Ông ta lại chăm chăm nhìn tôi cả nửa ngày mới nói cho tôi biết hiện tại lại đã đến lúc ông ta đi xin giải dược hàng năm, lần này lộ trình không gần, phải khoảng một tháng mới có thể về tới.

Ông ta hỏi tôi có chịu theo ông ta không? Hay là muốn ở lại đây?

Tôi đương nhiên chịu theo ông ta, tôi cũng đã ở đây quá lâu rồi, đương nhiên muốn ra ngoài xem xem.

Ra đến bên ngoài, không chừng có tin tức của Vô Kỵ, hà huống tôi cũng muốn biết tình hình của Thiên Thiên và Khúc Bình.

Tôi cảm thấy hai người bọn họ thật rất tương xứng, tính khí của Thiên Thiên không tốt, Khúc Bình nhất định có thể nhường nàng ta, Thiên Thiên gặp phiền hà gì, Khúc Bình nhất định có thể giải quyết cho nàng.

Chỉ tiếc Thiên Thiên đối với Khúc Bình lại luôn luôn lạnh như băng, chưa bao giờ nhìn hắn với một nụ cười.

"Địa Tạng" nghe tôi chịu đi theo cũng rất cao hứng, rót một chén rượu bồ đào cho tôi uống.

Tôi uống được nửa chén là ngủ vùi.

Đợi đến khi tôi tỉnh dậy mới biết bọn tôi đã rời khỏi động phủ dưới đất đó.

Tôi đang ngồi trên một cỗ xe ngựa, toàn thân vận tang phục vải gai dầu, mấy người vận hắc y đang khiêng cỗ quan tài của "Địa Tạng" đi theo đằng sau xe.

Tôi biết ông ta nhất định đang ở trong quan tài, tôi có bộ dạng như vầy cũng là một cách yểm hộ.

Đêm đến bọn tôi dừng chân ở một khách sạn rất vắng vẻ, hơn nữa đã bao cả một khu.

Người chạy bàn của khách sạn nghĩ tôi là một quả phụ chồng mới chết, đối với tôi chiếu cố đặc biệt chu đáo.

Tôi một mình trú trong một gian phòng rộng rãi, lại không ngủ được, bởi vì tôi biết "Địa Tạng" nhất định sẽ đến.

Đến khuya quả nhiên ông ta đã đến, tôi múc cho ông ta một chén cháo, ông ta lại nhìn tôi chằm chằm, chợt hỏi tôi một câu rất kỳ quái:

– Ngươi thật không nhận ra hắn?

Lúc ban đầu tôi còn chưa hiểu, sau đó tôi nhìn thấy biểu tình kỳ quái của ông ta, trong tâm chợt có một ý tưởng vừa cuồng dại, lại vừa đáng sợ. Người vừa dơ vừa thúi mà tôi không dám nhìn tới đó lẽ nào lại là người mà tôi không ngại hy sinh, chỉ muốn nhìn thấy một lần, là Vô Kỵ?

"Địa Tạng" đã nhìn thấy tôi đang nghĩ gì:

– Ngươi không nghĩ sai, hắn là Vô Kỵ.

Tôi muốn điên lên.

Tôi muốn khóc rống, muốn hét lớn, muốn bóp cổ ông ta đến chết, nhưng tôi lại không làm gì hết.

"Địa Tạng" tịnh không thất tín, ông ta tuân thủ theo lời hứa, để cho tôi nhìn thấy Vô Kỵ.

Ông ta tịnh không làm sai, sai chính là tôi, ông ta tịnh không nên chết, nên chết chính là tôi.

Tôi không nhận ra Vô Kỵ.

Tôi ngày ngày đêm đêm muốn gặp chàng, đợi đến khi tôi thật đã gặp được chàng, lại không nhận ra chàng.

Tôi còn gì để nói nữa?

Đợi đến khi tâm tình của tôi bình tĩnh lại chút ít, "Địa Tạng" mới kể cho tôi biết, Vô Kỵ tìm đến ông ta để học kiếm, ông ta cũng nghĩ Vô Kỵ là một nhân tài có thể đào tạo.

Nhưng giữa bọn họ có một lời ước định, trước khi Vô Kỵ còn chưa học thành kiếm thuật, tuyệt không thể gặp bất cứ người nào.

Vô Kỵ cũng đáp ứng tuân thủ lời ước đó, cho nên lúc tôi muốn gặp Vô Kỵ, ông ta đã nói còn chưa đến lúc.

"Địa Tạng" lại nói:

– Bọn ta có một ước định một năm, ước định hôm nay ta phải đi thử kiếm với hắn, chỉ cần hắn có thể đánh bại được ta, ta để cho hắn đi.

Sau khi ông ta nói ra câu đó, tôi mới biết ước định giữa bọn họ tịnh không đơn giản.

Tôi rất hiểu Vô Kỵ.

Chàng biết "Địa Tạng" nhất định không truyền kiếm thuật cho chàng, nhất định đã dùng một phương pháp rất đặc biệt bức "Địa Tạng" không thể không đáp ứng truyền kiếm thuật cho chàng.

Cho nên lúc "Địa Tạng" muốn chàng đáp ứng điều kiện đó, chàng cũng không thể không tiếp thu.

Nhưng chàng làm sao để có thể đánh bại được "Địa Tạng"? Chàng đơn giản cả một chút cơ hội cũng không có.

"Địa Tạng" hiển nhiên lại đã nhìn ra tôi đang nghĩ gì, lạnh lùng nói:

– Hắn tịnh không phải không có cơ hội, bởi vì kiếm thuật của ta cũng là học thành từ những quyển kiếm phổ đó, chuyện ta làm rất công bình.

Ông ta lại nói:

– Nhưng lúc ta gặp ngươi, ý tưởng của ta đã biến đổi, ta sợ kiếm thuật của hắn thật đã luyện thành là sẽ đoạt ngươi mang đi, ta muốn giết hắn, để cho ngươi vĩnh viễn không gặp được hắn.

Nhưng ông ta tịnh không làm như vậy, bởi vì ông ta không phải là thứ tiểu nhân vô sỉ bỉ ổi.

Cho nên trong tâm ông ta cũng tràn đầy mâu thuẫn và thống khổ, cho nên tính khí của ông ta mới biến thành hung bạo cổ quái như vậy.

Mọi việc đều là vì tôi.

Hiện tại tôi mới minh bạch tại sao người mù đó luôn luôn nghĩ tôi sẽ mang đến bất hạnh cho bọn họ.

"Địa Tạng" lại nói:

– Nhưng ta cũng không tưởng được hắn luyện kiếm đến mức “si” như vậy, chừng như hoàn toàn đã biến thành một người khác!

Có lẽ bởi vì ông ta biết Vô Kỵ đã biến thành một người khác, cho nên mới để tôi đi gặp Vô Kỵ.

"Địa Tạng" nhìn tôi chăm chăm, lại nói:

– Ta biết trong tâm ngươi đang nghĩ gì, nhưng ngươi đã nghĩ lầm, ta vốn đã hạ quyết tâm muốn để ngươi về bên mình Vô Kỵ, bởi vì ta đã nhìn ra chân tình của ngươi đối với hắn, ngươi phát giác ta không để bọn ngươi tương kiến, nhất định sẽ hận ta cả đời, ta không muốn ngươi hận ta cả đời.

Ông ta lại nói:

– Nhưng hiện tại hắn đã biến thành như vậy, ngươi nếu đi gặp hắn, trái lại sẽ hại hắn, nếu quả kiếm thuật của hắn có thể luyện thành, đợi một ngày bọn ngươi gặp lại cũng không muộn.

Tôi không mở miệng, bởi vì tôi phát giác lời nói của ông ta tịnh không hoàn toàn là lời nói chân tâm.

Tôi không trách ông ta, mỗi một người đều khó tránh khỏi có tư tâm, ông ta cũng còn là người.

Phải đợi đến ngày nào Vô Kỵ mới có thể luyện thành kiếm thuật? Mới có thể đánh bại được ông ta?

Ngày đó có thể vĩnh viễn cũng không chờ đợi được.

Nhưng tôi có thể đợi đến khi ông ta trở về, lúc đó tôi có thể gặp được Vô Kỵ.

Không cần biết Vô Kỵ có điên cũng được, có si cũng được, lần này tôi gặp lại chàng, không thể rời xa chàng nữa.

Phượng Nương rời khỏi Cửu Hoa Sơn ngày hai mươi tám tháng ba.

Đêm mùng một tháng tư, đám hòa thượng của Mai Đàn Tăng Viện sau khi tụng kinh xong chợt phát hiện có một quái nhân không ra hình người vừa dơ lại vừa thúi đang nằm trên thạch cấp trước đại điện, đang nhìn tinh quang mù trời, chừng như đã rất lâu rồi không nhìn thấy tinh quang vậy, giống như nhìn đến si dại.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này