Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 04 - Phần 4

Trong số mười vị trưởng lão của Đường Mãnh, lão là người ra ngoài hành tẩu giang hồ nhiều nhất, cho nên danh tiếng cũng vang lừng.

Người trong giang hồ chỉ cần nhìn thấy một lão đầu tử vận lam bố bào, đầu thắt khăn bố trắng, miệng ngậm ống điếu, không cần biết lão có phải là Đường Nhị tiên sinh hay không, đều mau mau tránh xa.

Không cần biết là hữu ý hay vô ý, một khi là người đắc tội với Đường Nhị tiên sinh, tuyệt không thể sống an thân được một ngày.

Khúc Bình thốt:

- Đường Nhị tiên sinh độc thân cho đến già, thu đồ đệ cũng không nhiều, tên Đường Lực đó không những đã ra không biết bao nhiêu sức cho Đường gia, hơn nữa còn chịu đựng biết bao gian khổ mới có thể được lão ta truyền thụ.

Phượng Nương thở dài, nàng biết Đường Lực quả thật là người có thể chịu đựng gian khổ.

Đối với một nam nhân mà nói, trên thế gian còn có thống khổ nào không thể chịu đựng được hơn là bị thiến?

Tâm nàng luôn luôn rất mềm yếu, đới với sự thống khổ mà người khác phải chịu đựng, nàng cũng khó chịu không khác gì người ta.

Khúc Bình nói:

- Ta biết bọn ta tuyệt không phải là đối thủ của bọn chúng, ta...

Hắn cúi đầu, buồn bã thốt:

- Xuất thân của ta bình phàm, lại không được sự truyền thụ của danh sư, bao nhiêu năm nay, ta toàn làm việc lặt vặt, cả ba chiêu của gã ta cũng tiếp không nổi.

Phượng Nương lập tức lại cảm thấy rất đồng tình với hắn, dịu dàng nói:

- Một người võ công có giỏi hay không tịnh không phải là trọng yếu nhất, bọn ta lại không phải là dã thú, tịnh không nhất định lúc nào chỗ nào cũng phải lệ thuộc vào bạo lực.

Khúc Bình miễn cưỡng cười cười, trong mắt dâng trào niềm cảm kích:

- Ta cũng nhìn thấy Đường Mãnh là một tên điên, tuyệt không thể để các người lọt vào tay gã, cho nên ta chỉ còn cách dẫn bọn chúng đến đây.

Phượng Nương hỏi:

- Ngươi biết bọn chúng đến đây là không thể không chết?

Khúc Bình đáp:

- Lần trước lúc ta đến tìm Triệu công tử, từng tận mắt chứng kiến ba người võ công còn hơn xa bọn chúng đã chết dưới bia đá đó, ta muốn chạy tới nhìn người chết, lại nghe có một bóng người cảnh cáo ta: “Đây là cấm địa, lọt vào là phải chết!”

Hắn nói rất ngắn gọn, kỳ thật chuyện phát sinh ngày đó cho đến bây giờ hắn nhớ lại vẫn còn có cảm giác rùng mình.

Những gì hắn biết còn hơn xa những gì hắn nói ra.

Ngày đó ba người chết dưới bia đá đều là kiếm khách thành danh đã lâu, hơn nữa đều đã quy ẩn lâu nay.

Bọn họ đến đây là vì tầm thù.

Thù gia của bọn họ là người đã chết từ rất lâu trong truyền thuyết, nhưng theo sự suy đoán của Khúc Bình, người đó hiện tại vẫn còn sống, đang ẩn cư phía sau bia đá “Phi Nhân Gian” kia.

Kiếm pháp của người đó tung hoành thiên hạ ba mươi năm trước, hiện tại nghĩ chắc lại càng xuất thần nhập hóa.

Y đã không chịu để người ta biết y còn sống, Khúc Bình tại sao lại tiết lộ bí mật của y?

Tiết lộ chuyện riêng của người ta vốn là chuyện rất không đạo đức.

Khúc Bình đã phát thệ tuyệt không đem bí mật đó nói ra.

Phượng Nương cũng không hỏi nữa, chỉ thở dài nhè nhẹ:

- Ta biết ngươi hồi nãy trong tâm nhất định rất khó chịu.

Khúc Bình hỏi:

- Tại sao lại khó chịu?

Phượng Nương đáp:

- Bởi vì bọn ta không những đã trách lầm ngươi, hơn nữa còn muốn giết ngươi.

Nàng nắm tay Khúc Bình:

- Ta cũng biết ngươi hồi nãy không giải thích là vì lúc đó ngươi cho dù có nói ra bọn ta cũng không tin.

Thiên Thiên chợt cười lạnh:

- Chị làm sao biết được hắn hiện tại đang nói thật?

Phượng Nương quay đầu lại nhìn nàng ta, dịu dàng đáp:

- Chị không trách em, bởi vì chị biết trong tâm em cũng cũng rất hối hận như chị, cũng khó chịu như chị, cho nên mới nói như vậy.

Thiên Thiên ngậm miệng, cũng nhắm luôn cả mắt.

Tịch dương đã chìm biến, bóng đêm đã dần dần bao phủ mặt đất, gió càng lạnh buốt.

Khúc Bình thốt:

- Hiện tại ngươi nhất định phải nghĩ cách đốt lửa lên.

Phượng Nương phảng phất đang trầm tư, lại không mở miệng.

Khúc Bình thốt:

- Trên người Đường Lực có lẽ có vật dẫn lửa.

Phượng Nương chừng như căn bản không nghe hắn nói, chợt đứng dậy:

- Ta phải đi xem xem, nhất định phải đi xem xem.

Khúc Bình hỏi:

- Đi đâu xem? Xem cái gì?

Phượng Nương vọng nhìn bia đá chễm chệ như môt quái thú hoang dại giữa bóng tối:

- Ở đó đã có người, Triệu Vô Kỵ không chừng cũng đang ở đó.

Miệng nàng vừa nói, người cũng đã bước qua.

Khúc Bình thất thanh:

- Nơi đó là cấm địa, ngươi tuyệt không thể đi.

Phượng Nương căn bản không lý gì đến hắn.

Nhìn theo bóng nàng bước tới bia đá “Phi Nhân Gian”, mồ hôi lạnh thấm ướt y phục của Khúc Bình.

Thiên Thiên cũng vội vàng hét:

- Nơi đó thật là cấm địa, bất cứ ai vào cũng chết sao?

Khúc Bình đáp:

- Ừm.

Thiên Thiên hỏi:

- Chị ta là một cô gái, lại là người không có võ công, lẽ nào cũng giết chị ta?

Khúc Bình đáp:

- Nơi đó đã không phải là nhân gian, làm sao có người được?

Thiên Thiên hỏi:

- Đã không có người, làm sao có thể chết được?

Có quỷ.

Đêm đen, hoang sơn, Phi Nhân Gian.

Phượng Nương từng bước lọt vào bóng tối, chung quy đã hoàn toàn bị bóng tối nuốt trọng.

Trên mặt Khúc Bình tuy hoàn toàn không có chút biểu tình gì, trong mắt lại có lệ quang, chừng như đang nhìn thấy một thân nhân rơi xuống vực sâu vạn trượng không thấy đáy, lại không có cách nào nắm giữ lại.

Thiên Thiên chợt hỏi:

- Ngươi đang khó chịu cho chị ta?

Khúc Bình đáp:

- Ừm.

Thiên Thiên nói:

- Nếu quả người đi vào đó là ta, nhất định sẽ không có ai cảm thấy khó chịu, bởi vì ta chỉ bất quá là một nữ nhân không biết tốt xấu, ngang ngược vô lý, sống hay chết cũng không có ai để trong lòng.

Khúc Bình không nói gì.

Thiên Thiên nói:

- Nhưng chị ta lại vừa ôn nhu, vừa đẹp đẽ, nam nhân chỉ cần nhìn chị ta một cái là thích chị ta liền.

Nàng lại cười lạnh:

- Cả gã họ Đường cũng thích chị ta, ta biết mà.

Khúc Bình chung quy nhịn không được:

- Người ta thích nàng ta chỉ vì nàng ta tâm địa lương thiện, không cần biết là đẹp xấu gì đều như nhau!

Thiên Thiên nói:

- Đúng, tâm địa của chị ta lương thiện, ta thì lại tâm trường ác độc, lại không thể nắm tay người ta, cố ý làm ra vẻ ôn nhu dịu ngọt, ta... ta...

Thanh âm của nàng càng thổn thức, nước mắt ràn rụa.

Kỳ thật trong tâm nàng lẽ nào không biết mình không nên nói mấy lời đó? Trong tâm nàng lẽ nào không khó chịu?

Đang lúc nàng nghiền ngẫm nỗi ganh tỵ bi thương của mình, chợt nhìn thấy một cái bóng bay tới.

Một bóng trắng lợt lạt, phảng phất là người, một người rất nhỏ.

Nếu quả đó thật là bóng người, người đó nhất định là con nít!

Con nít sao lại có thể bay? Sao lại có tốc độ mau lẹ như vậy?

Nàng đang thấy kỳ lạ, chợt có cảm giác tê dại, một màn đen mê muội che phủ mắt nàng.

Nàng lập tức cảm thấy mình chừng như là mười năm chưa ngủ vậy, phải phất phải ngủ liền.

Nàng thật đã ngủ.

o O o

Ngoài song cửa dương quang xán lạn.

Ánh dương sáng lạn từ ngoài song cửa chiếu vào, chiếu trên mặt bàn sáng như gương.

Trong phòng mỗi một vật đều giống cái bàn đó, sáng chói, sạch sẽ, không nhuốm chút bụi bặm.

Lúc Thiên Thiên tỉnh dậy đã phát hiện mình đang ở trong căn phòng này.

Nàng rõ ràng đang ở trên đỉnh núi hoang dã hắc ám lạnh giá, lẽ nào đây là mộng?

Đây không phải là mộng, nàng thật đã tỉnh, hoàn toàn thanh tỉnh, nàng cũng nhìn thấy Khúc Bình, Khúc Bình vốn đang nhìn nàng, đợi đến lúc nàng nhìn thấy hắn, hắn lại đã tránh né ánh mắt nàng, nhìn một bồn hoa nho nhỏ treo trên song cửa.

Hoa cúc đã nở rộ.

Phòng của Phượng Nương cũng luôn luôn không có chút bụi bặm, trên song cửa cũng có treo một bồn hoa như vậy.

Đây không phải là phòng của Phượng Nương.

- Phượng Nương đâu?

Khúc Bình không trả lời, ánh mắt lại dâng tràn một thứ bi thương mà bất cứ một ai cũng đều có thể thấy được.

“Bọn ta sao lại có thể đến đây? Chỗ nào là chỗ nào?” Thiên Thiên không hỏi, những chuyện đó không quan trọng lắm.

Nàng tịnh chưa quên lời nói của Khúc Bình, cũng chưa quên biểu tình của Đường Mãnh trước lúc lâm tử.

Nàng nhất định phải đi tìm Phượng Nương, không cần biết nơi đó có phải là nhân gian hay không.

Nhưng nàng còn chưa đi, Phượng Nương đã đến:

- Ta hồi nãy vượt qua bia đá đó, nhìn thấy một bóng trắng nho nhỏ bay qua bên ta, chỉ nghe một người nói với ta “Người ngươi muốn tìm không có ở đây”, sau đó ta chừng như đột nhiên lăn ra ngủ.

- Lúc chị tỉnh dậy là đã đến đây? - Thiên Thiên hỏi.

Phượng Nương gật gật đầu, trong mắt đầy nét hoang mang:

- Đây là đâu?

Ai cũng không biết chỗ này là chỗ nào.

Không cần biết chỗ này là chỗ nào, đều có thể coi là một chỗ tốt.

Ngoài song cửa là một cái sân nho nhỏ, ánh dương sáng lạn đang chiếu trên những đóa hoa nở rộ.

Ngoài vài khóm hoa còn có thưa thớt vài bụi trúc, cửa gỗ nửa kín nửa hở, hồ cá bên dưới hòn giả sơn nuôi mấy chục con cá chép nhanh nhẹn hoạt bát, con họa mi trong lồng treo dưới mái hiên đang hót ríu rít.

Căn ốc sáu gian nửa sáng nửa tối, bố trí cực kỳ thanh nhã giản đơn, có thư phòng, có phòng ăn, còn có ba gian phòng ngủ, cả chăn gối trên giường cũng mới tinh.

Trong căn ốc nhỏ sau nhà bếp chất đầy củi khô, trên giá gỗ còn treo đầy lạp xưởng, thịt khô, cá muối, gà thui.

Phía sau còn có vườn rau, ớt tiêu, đậu bí, và củ cải to bằng cánh tay trẻ nít.

Nơi đây, không còn nghi ngờ gì nữa, là một gia đình sơn cư rất sung túc, chủ nhân không còn nghi ngờ gì nữa là một danh sĩ phong nhã đã thoái ẩn.

Mọi thứ cần thiết cho sinh hoạt thường ngày, chỉ cần mình có thể nghĩ đến thứ gì, nơi đây đều có đủ, không thiếu tới một món.

Nhưng ở đây lại không có người. Chủ nhân có lẽ đã đi ra ngoài. Nhưng bọn họ đợi đã lâu, vẫn không thấy bóng dáng chủ nhân.

Thiên Thiên hỏi:

- Người sống trong Phi Nhân Gian này thật ra là ai?

Khúc Bình đáp:

- Đã là Phi Nhân Gian, làm sao có thể có người?

Hiện tại cả Khúc Bình cũng biết người ta nhất định thấy được hắn đang che giấu một bí mật gì đó.

Hắn đã hạ quyết tâm, không cần biết ra sao, đều tuyệt không nói ra bí mật đó.

Bởi vì vô luận là ai biết được bí mật đó cũng tuyệt đối không tốt đẹp gì.

Thiên Thiên nói:

- Bọn họ là người cũng được, là quỷ cũng được, bọn họ đã đem bọn ta đến đây, bọn ta có thể ở đây đợi.

Khúc Bình hỏi:

- Bọn ta tại sao lại phải trú ở đây?

Phượng Nương đáp:

- Bởi vì Vô Kỵ tuy không có trong Phi Nhân Gian, lại nhất định đang ở Cửu Hoa sơn này, bọn ta chỉ cần nhẫn nại, sớm muộn gì cũng nghe được tin tức của chàng!

Nàng luôn luôn rất ít khi phát biểu ý kiến, ý kiến của nàng luôn luôn rất ít khi có ai có thể phản đối.

Khúc Bình tuy không muốn lưu lại đây lắm, cũng chỉ còn nước ngậm miệng.

Phòng ngủ có ba gian, bọn họ mỗi người đều có thể chọn một gian, nơi đây giống như đã đặc biệt chuẩn bị cho bọn họ.

Thiên Thiên hiển lộ vẻ cao hứng như một đứa bé, nàng vốn luôn lo lắng lên núi tìm không ra chỗ ở, không tưởng được bất chợt lại xuất hiện một địa phương như vầy.

Đó thật là một chuyện rất tốt, đơn giản giống như đám trẻ đang chơi nhà chòi vậy.

Cả Phượng Nương cũng cởi mở tâm sự:

- Từ hôm nay trở đi, ta lãnh chuyện nấu nướng.

Thiên Thiên nói:

- Ta giặt đồ rửa chén.

Khúc Bình cũng chỉ còn nước vực tinh thần:

- Ta đi chẻ củi gánh nước.

Sau triền núi bên trái ốc có một dòng suối trong, trên triền núi đào mận đã kết trái, mận chua chua, đào ngọt ngọt, chính là thứ trái cây ưa thích của đám con gái.

Mọi thứ cần thiết cho sinh hoạt của một người cơ hồ đều có đủ ở đây, chỉ bất quá thiếu một thứ.

Nơi đây không ngờ lại không có đèn.

Không những không có đèn, cả đèn cầy, lồng đèn, đuốc, hay bất kỳ một vật gì có thể dẫn lửa đều không có.

Chủ nhân nơi đây nếu không phải đã đi ngủ từ sớm, sao tới tối còn chưa trở về?

May là trong bếp lò còn lưu lại một chút lửa, Khúc Bình thổi lửa, Phượng Nương đem lạp xưởng gà thiêu xào với đậu mới hái ngoài vườn, nấu một nồi cơm lớn.

Thiên Thiên đổ dầu vào dĩa, dùng vải bông kết thành tim đèn, cũng coi là đèn được.

Nàng đắc ý cười:

- Bọn ta như vầy ít ra cũng không phải sợ cơm lọt vào mũi.

Phượng Nương thốt:

- Phong cảnh bên ngoài đẹp như vậy, nếu quả bọn ta có vài trản đèn chụp làm bằng thủy tinh lại càng đẹp hơn.

Nàng luôn luôn là người rất thích đẹp, luôn cảm thấy trong căn ốc nhỏ non xanh nước biếc đơm hoa kết quả này có thể thắp lên một trản đèn như vậy là chuyện rất có ý thơ.

Nhưng nàng cũng biết ở chỗ như vầy, tuyệt không thể có thứ đèn như vậy.

Cho nên bọn họ đã đi ngủ từ rất sớm, chuẩn bị sang sáng sớm ngày thứ hai đi nghe ngóng tin tức của Triệu Vô Kỵ.

Đêm đó lúc Phượng Nương ngồi dưới ngọn đèn dầu leo lét viết lại đoạn nhật ký xảy ra trong ngày, nàng còn nghĩ về thứ đèn đó.

o O o

Sang ngày thứ hai nàng thức sớm nhất.

Nàng vừa đẩy cửa, đã nhìn thấy mười trản đèn chỉnh chỉnh tề tề bài ngay cửa, chụp đèn làm bằng thủy tinh lấp lánh phát quang dưới ánh rạng đông.

- Những trản đèn này ai đem đến vậy?

- Y làm sao biết mình muốn thứ đèn này?

Phượng Nương không có cách nào hồi đáp. Nàng nhìn những trản đèn đó, si dại ngây ngốc cả nửa ngày, cười khổ:

- Kỳ thật ta căn bản không muốn nhiều như vậy, chỉ cần mỗi phòng một trản cũng đã đủ rồi, nhiều quá lại thành phiền hà.

Sau đó bọn họ ra ngoài đi tìm Triệu Vô Kỵ, đợi đến khi bọn họ trở về, mười trản đèn quả nhiên chỉ còn lại năm trản.

Mọi người đều ngây người, chỉ cảm thấy phảng phất có một luồng khí lạnh từ dưới chân vút lên trên.

Có phải luôn luôn có người trốn trong căn ốc này nghe lén bọn họ nói chuyện?

Miệng bọn họ tuy không nói gì, trong tâm lại đều nghĩ như vậy. Cho nên bọn họ lập tức bắt đầu tìm, lục lọi mỗi một xó xỉnh, thậm chí cả dưới giường, dưới tủ, dưới lò cũng lục lọi, không tìm ra tới phân nửa bóng người.

Thiên Thiên tay chân lạnh ngắc, chợt hỏi:

- Các người có biết tôi muốn gì không?

Phượng Nương hỏi:

- Em muốn gì?

Thiên Thiên đáp:

- Tôi muốn một con búp bê đất sét.

Nàng ta lại hỏi Phượng Nương:

- Còn chị? Hôm nay chị muốn gì?

Phượng Nương đáp:

- Búp bê đất sét dễ bể lắm, ta muốn một con búp bê nhồi bông.

Khúc Bình hỏi:

- Làm bằng vải cũng dễ bị rách vậy, dùng gỗ khắc thành lại càng tốt hơn.

Thiên Thiên hỏi:

- Ngươi cũng muốn một con búp bê bằng gỗ?

Khúc Bình đáp:

- Ta muốn hai con.

Đêm hôm đó, trước khi bọn họ ngủ, lại đi lục lọi khắp nhà thêm một lần nữa, xác định tuyệt không có ai trốn ở đó rồi mới khóa chặt cửa, leo lên giường ngủ.

Bọn họ ngủ không ngon giấc.

Sang sáng sớm ngày sau, bọn họ đẩy cửa bước ra, ngoài cửa không có búp bê đất sét, cũng không có búp bê gỗ.

Ngoài cửa chỉ có một con búp bê vải nhồi bông, một con rất lớn.

Thiên Thiên trừng trừng nhìn Phượng Nương.

Phượng Nương tuy cũng ngây người, lại biết trong tâm Thiên Thiên đang nghĩ gì.

Người khác vô luận là muốn gì, người đó đều không để ý tới, chỉ có Phượng Nương mở miệng y mới đem đến.

Lẽ nào y là “bằng hữu” của Phượng Nương?

Y thật ra là “bằng hữu” nào? Sao không dám lộ mặt?

Chuyện đó Phượng Nương cũng không có cách giải thích, bởi vì chính nàng cũng không nghĩ ra.

Nàng đâu có biết ai ở đây.

Thiên Thiên chớp chớp mắt, chợt nói:

- Đồ ăn chị nấu tôi đã ngán rồi, tôi muốn đổi khẩu vị.

Phượng Nương hỏi:

- Em muốn an gì?

Thiên Thiên đáp:

- Tôi muốn ăn sườn heo nướng và thịt bò hầm tương Dật Hoa, còn muốn ăn bánh bao thịt Tuân Bất Lý nữa.

Những món đó đều là những món điểm tâm nổi tiếng ở kinh thành.

Dật Hoa Trai ở thành tây, hầm thịt dùng một cái lò cũ kĩ, nghe nói đã hai ba trăm năm chưa dập tắt lửa, thịt hầm bọn họ bán chỉ cần ăn một miếng là có thể phân biệt tư vị khác biệt.

Tuân Bất Lý ở hẻm tây, bánh bao làm ở đó cũng tuyệt không có chỗ nào bì kịp.

Khoảng cách từ kinh thành đến đây có hơn ngàn dặm, cho dù là chim bay cũng không có cách nào nội trong nửa ngày đem về.

Phượng Nương biết Thiên Thiên cố ý làm khó, lập tức nói:

- Cực hay, đêm hôm nay ta cũng muốn ăn.

Thiên Thiên còn chưa an tâm:

- Chị muốn ăn gì?

Phượng Nương nói từng tiếng:

- Ta muốn ăn sườn heo và thịt bò hầm tương Dật Hoa, còn có bánh bao thịt Tuân Bất Lý nữa.

Bọn họ lại đi ra ngoài cả ngày, trong tâm lại đang nghĩ đến thịt hầm và bánh bao.

Người đó cho dù tài nghệ chọc trời cũng không có cách nào đến kinh thành mang những thứ đó về kịp.

Thiên Thiên trong bụng cười lạnh:

- Để ta xem ngươi sau này có còn diễn trò nữa hết.

Mặt trời còn chưa lặn, bọn họ đã vội quay về.

Trên bàn quả nhiên có bài một dĩa sườn heo và thịt bò hầm tương, hai chục cái bánh bao còn nóng hổi bốc khói.

Đó vẫn không phải là chuyện ly kỳ.

Ly kỳ là thịt hầm quả nhiên có tư vị của Dật Hoa Trai, vừa ăn vào là đã có thể nhận ra mùi vị của cái lò cũ kĩ lâu đời, chỗ khác không có được, một điểm nhỏ cũng tuyệt đối không giả được.

Khúc Bình cũng thích ăn thứ thịt hầm đó, nhưng hiện tại ăn vào miệng lại không biết có tư vị gì.

Thiên Thiên lại chằm chằm nhìn Phượng Nương cười lạnh:

- Xem ra bằng hữu của chị quả thật tài nghệ không phải kém cỏi gì.

Phượng Nương không trách nàng ta.

Chuyện này thật quá kỳ quái, vốn khó tránh khỏi khiến cho người ta hoài nghi.

Thiên Thiên hỏi:

- Bằng hữu của chị là ai? Đã đến đây tại sao lại không ngồi ăn cơm chung với bọn ta?

Nàng ta cố ý làm bộ cười rất khoan khoái:

- Không cần biết ra sao, những thứ này đều là do y mua từ xa đem về.

Khúc Bình chợt hỏi:

- Bao xa?

Thiên Thiên đáp:

- Rất xa.

Khúc Bình thốt:

- Nàng có thể nội trong nửa ngày đi đến một nơi xa như vậy mua mấy thứ này về không?

Thiên Thiên đáp:

- Ta không thể.

Khúc Bình hỏi:

- Nàng có nghĩ ra trong thiên hạ có ai có thể nội trong nửa ngày đến kinh thành mua mấy thứ này về không?

Thiên Thiên đáp:

- Ta nghĩ không ra.

Khúc Bình nói:

- Ta cũng nghĩ không ra, bởi vì trên thế gian căn bản không có ai có thể làm được chuyện đó.

Thiên Thiên thốt:

- Nhưng hiện tại những thứ này lại đã đặt ngay trên bàn.

Khúc Bình thở dài:

- Ta chỉ bất quá nói không có “người” nào có thể làm được chuyện như vầy.

Hắn đặc biệt cường điệu chữ “người”.

Thiên Thiên đột nhiên lại cảm thấy phát lãnh:

- Lẽ nào ngươi muốn nói nơi đây có quỷ?

o O o

[Chủ nhân Quỷ Ốc]

Quỷ có thể nghe được mình nói chuyện, không cần biết giọng mình nói nhỏ tới cỡ nào, quỷ đều có thể nghe được, mình lại không nghe được quỷ nói.

Quỷ có thể nhìn thấy mình, nhất cử nhất động của mình quỷ đều có thể nhìn thấy, cho dù trong bóng tối cũng có thể nhìn thấy, mình lại không nhìn thấy quỷ, cho dù quỷ ở sát bên cạnh mình, mình cũng không nhìn thấy.

Quỷ không cần thắp đèn. Trong gian ốc này cái gì cũng có, lại không có đèn.

Quỷ có thể trong chốc lát đi xa nghìn dặm, mình lại phải cưỡi ngựa tung vó cả ba ngày ba đêm mới có thể vội vàng về tới nơi.

“Bằng hữu” của Phượng Nương lẽ nào không phải là người? Là quỷ? Gian ốc này lẽ nào lại là quỷ ốc?

Đêm đầy sao.

Dưới ánh sao, dòng suối treo vắt nhìn giống hệt như một sợi dây thắt lưng thuần ngân.

Phượng Nương chầm chậm đi dọc theo dòng nước. Nàng ngủ không được, trong tâm nàng rất ngột ngạt, không những bực bội, hơn nữa lại rất sợ, sợ muốn chết.

Nàng tịnh không sợ quỷ. Nếu quả nơi đây thật có quỷ, đã không đối tốt với nàng như vậy, nàng cũng không cần phải sợ.

Nàng từ nhỏ đã không sợ quỷ, nàng cảm thấy có những người còn đáng sợ hơn cả quỷ.

Không cần biết là người hay là quỷ, chỉ cần chân tâm đối tốt với nàng, nàng đều cảm kích như nhau.

Nàng sợ chỉ vì nàng chợt nghĩ đến Triệu Vô Kỵ.

Tuy trên thế gian này thật sự có quỷ hồn đi nữa, cũng chỉ có quỷ hồn của Triệu Vô Kỵ mới có thể đối tốt với nàng như vậy.

Lẽ nào Vô Kỵ đã chết? Lẽ nào người đó chính là Vô Kỵ?

Nàng không dám nghĩ nữa, cũng không dám đề khởi trước mặt Thiên Thiên, nàng phát giác giữa bọn họ đã sinh sôi một khoảng cách.

Đó có lẽ chỉ vì bọn họ vốn không phải là bằng hữu thân mật, quan hệ giữa bọn họ chỉ vì Vô Kỵ mới có dính dấp.

Thiên Thiên vốn không hiểu nàng, cũng không tin nàng, con người nếu quả không thể hiểu nhau, làm sao tin nhau được?

Tận đầu dòng suối là một thủy trì nho nhỏ. Bốn bên đầy cây to bóng mát và những loài hoa dại không tên.

Tinh quang đầy trời.

Nàng nhịn không được khum xuống, dùng tay vọc nước, nước hồ vẫn còn giữ độ ấm của dương quang hồi sáng, vừa trong veo, vừa ôn nhu.

Sau triền núi ở quê nàng, cũng có một hồ nước như vầy.

Lúc nàng còn nhỏ thường chờ nửa đêm len lén đi ra đó vọc nước.

Nàng vốn là một đứa bé rất tinh nghịch, chỉ bất quá luôn luôn đè nén lấy mình.

Hiện tại nàng vô ý nhớ đến thời thơ ấu hoan lạc, không chút âu lo, ngày ngày tự do tự tại.

Nàng không cầm được tự hỏi mình: “Nếu quả thời gian có thể đảo ngược lại, ta có sẽ lại làm một người như hiện tại không?”

Trong tâm nàng chợt có một xung động bí mật.

Một người nếu quả có thể tạm thời vứt bỏ tất cả, ôn lại mộng tưởng hoan lạc êm đềm thời thơ ấu, ý nghĩ đó vô luận đối với ai mà nói đều là một dụ hoặc bất khả kháng.

Tim nàng đang đập mạch, càng lúc càng nhanh.

Nàng thật đã đè nén mình quá lâu, cũng nên buông thả mình.

Đêm khuya, người tĩnh, hoang sơn tịch mịch, nước hồ lại trong veo như vầy, ôn nhu như vầy.

Nàng không nhịn được thò tay mày mò cởi một nút áo... có lè vì một khoảnh đời thơ ấu tinh nghịch, nàng rất nảy nở.

Chân nàng thon dài thẳng thớm, ngực săn chắc nhô cao, chỉ bất quá vì quá lâu không tắm mình dưới mặt trời, cho nên xem có vẻ trắng tái nhu nhược, lại càng hiển lộ vẻ nhu mì nữ tính của nàng.

Đó chính là kho tàng trân quý kiêu ngạo nhất của một thiếu nữ, nàng chưa từng để ai xâm phạm tới, thậm chí cả chính nàng cũng rất ít khi nhìn.

Chính nàng nhìn cũng làm cho tim đập thình thịch.

Nàng rất mau chóng hòa mình vào nước, để cho nước hồ trong veo ôm ấp lấy mộng cảnh thơ ấu.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này