Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 04 - Phần 3

Thiên Thiên cũng không thể không thừa nhận công lực trên tay người đó thật rất kinh hãi.

Nhưng Đường Lực lại nhất định còn đáng sợ hơn cả gã, con gái lọt vào tay hai người như vậy thật chết còn tốt hơn.

Đường Lực thốt:

- Ta hi vọng các ngươi cũng không nên nghĩ đến chết, bởi vì ta bảo đảm các ngươi nhất định có chết cũng chết không được.

Thiên Thiên nghiến răng:

- Ngươi muốn gì?

Đường Lực đáp:

- Ta chỉ cần các ngươi ngoan ngoãn đi theo bọn ta, đợi đến khi bọn ta tìm ra Triệu Vô Kỵ, ta sẽ giao các ngươi cho Khúc bằng hữu, lúc đó không cần biết các ngươi muốn làm gì cũng không quan hệ gì đến bọn ta.

Thiên Thiên hỏi:

- Hắn có thể tìm ra Triệu Vô Kỵ?

Đường Lực đáp:

- Hắn đã đáp ứng bọn ta, nội trong ba ngày nhất định tìm ra Triệu Vô Kỵ cho bọn ta.

Gã lại dùng ánh mắt như độc xà trừng trừng nhìn Khúc Bình:

- Ngươi có phải đã nói vậy không?

Khúc Bình đáp:

- Phải.

Đường Lực thốt:

- Ta hi vọng ngươi nói được là có thể làm được.

Khúc Bình đáp:

- Ta nhất định làm được.

Đường Mãnh lại cười ngất:

- Nếu quả ngươi làm không được, không những thân thể ngươi đột nhiên biến thành hôi thúi phi thường, cả thân thể của hai ả này cũng sẽ rất khó coi.

Gã đặc biệt cường điệu hai chữ “thân thể”, đối với thân thể người khác, gã luôn luôn rất có hứng thú.

Thiên Thiên chỉ cảm thấy toàn thân nổi da gà, chừng như toàn thân bị muỗi bu chích. Nàng cũng hi vọng bọn chúng có thể tìm ra Triệu Vô Kỵ, nàng tin rằng Triệu Vô Kỵ nhất định có cách đối phó những người đó, nàng đối với Triệu Vô Kỵ luôn luôn có lòng tin tuyệt đối.

Dương Kiên trừng mắt nhìn nàng:

- Hiện tại ta có phải đã nói rất rõ mọi chuyện rồi chứ?

Thiên Thiên chỉ còn nước gật đầu.

Đường Lực thốt:

- Tốt.

Gã lại hỏi Khúc Bình:

- Triệu Vô Kỵ có thật đang trốn trên Cửu Hoa sơn không?

Khúc Bình đáp:

- Phải.

Đường Lực thốt:

- Sáng sớm ngày mai bọn ta lên núi, đêm hôm nay nghỉ ở đây.

Gã quay mình nhìn Vệ Phượng Nương:

- Ngươi xuống nhà bếp nấu vài món cho bọn ta ăn, xem bộ dạng của ngươi là biết ngươi nấu ngon lắm.

Thiên Thiên nói theo:

- Để ta đi theo.

Đường Lực thốt:

- Ngươi không thể đi.

Thiên Thiên hỏi:

- Tại sao?

Đường Lực đáp:

- Bởi vì ngươi đã sinh bệnh.

Câu nói đó còn chưa dứt, gã đã xuất thủ như thiểm điện, điểm huyệt Thiên Thiên.

Gã xuất thủ vừa nhanh vừa độc, võ công của Thiên Thiên trước mặt gã đơn giản giống như một đứa con nít.

Trên mặt Đường Lực lộ vẻ thỏa mãn:

- Hiện tại ta chỉ muốn thư thư thả thả ăn uống.

Đường Mãnh cười ngất:

- Chủ ý đó cực hay.

o O o

[Phi Nhân Gian]

Phượng Nương co rúc trong góc phòng, cả người con cuộn lại thành một khối, chỉ cam thấy quá mệt mỏi, thương tâm, lại còn tuyệt vọng.

Bọn chúng tịnh không cầm giữ nàng, cũng không điểm huyệt nàng, bọn chúng căn bản không sợ nàng đào tẩu.

Con heo dâm tiện biến thái kia thậm chí chắc còn hi vọng nàng bỏ trốn.

Trong tâm nàng đã phát thệ, tuyệt không bỏ trốn, tuyệt không làm bất cứ chuyện gì có thể kích nộ bọn chúng.

Nàng chỉ hi vọng Thiên Thiên cũng có thể làm như nàng, dưới tình huống này, bọn họ chỉ còn nước chịu đựng nghe lời.

Nhưng sau này ra sao, bọn họ phải chịu đựng bao lâu, nàng cả nghĩ tới cũng không dám nghĩ tới.

Hai chỗ ngồi trong phòng đều đã bị Đường Lực và Đường Mãnh chiếm cứ, sau khi uống rượu bọn chúng ngủ như heo vậy.

Cả Khúc Bình cũng bị bọn chúng điểm huyệt.

Bọn chúng dùng một sợi dây thừng trói hắn và Thiên Thiên chung một chỗ.

Đường Mãnh cười ngất:

- Ngươi có muốn làm gì thì cứ tùy tiện làm, không quan hệ gì tới bọn ta.

Khúc Bình không thể động.

Đường Mãnh lại cười:

- Nhìn được lại ăn không được, tư vị đó nhất định không quá dễ chịu.

Gã rất đắc ý, đó vốn là chủ ý của gã, gã cũng đã điểm huyệt Khúc Bình.

“Hiện tại còn chưa tìm ra Triệu Vô Kỵ, bọn ta tại sao lại phải để cho hắn chiếm tiện nghi trước?”

Khúc Bình không ngờ vẫn mỉm cười:

- Không quan hệ gì, ta không vội.

Thiên Thiên không dám mở mắt.

Nàng chỉ cần hí mắt là phải nhìn thấy khuôn mặt ngụy quân tử vô sỉ của Khúc Bình.

Mặt Khúc Bình cách mặt nàng không tới nửa thước.

Không cần biết Thiên Thiên dụng lực tới cỡ nào để tránh né, thân thể hai người vẫn ép dính vào nhau.

Nàng hận không thể thò tay bóp cổ hắn, nàng chưa từng gặp phải thứ nam nhân vô sỉ bỉ ổi như vậy.

Nhưng nhiệt lực và khí vị đặc biệt trên mình hắn lại khiến cho trong tâm nàng có cảm giác rối loạn kỳ diệu.

Nàng chỉ hi vọng đêm nay chóng trôi qua, ngày mai sẽ ra sao?

Nàng cũng không dám nghĩ đến.

Mệt mỏi và bi thương cực độ chung quy đã khiến cho Phượng Nương hôn hôn mê mê chợp mắt.

Nhưng nàng lại bất chợt tỉnh dậy, toàn thân lập tức cứng ngắc.

Một bàn tay to lớn nhám thô đang lần theo chân nàng, mò dọc hông nàng, tháo cởi y phục nàng.

Nàng muốn la lên, muốn ói.

Nàng ói không ra, lại không dám la, nàng biết nếu quả kích nộ con heo đó, hậu quả chỉ lại càng khốn đốn.

Nhưng bàn tay mò mẫm đó càng lúc càng không thể chịu đựng nổi.

Bình sinh đây là lần đầu tiên nàng nghĩ đến chết, chỉ tiếc nàng cả chết cũng chết không được.

Áo nàng đã bị cởi ra.

Bàn tay nhám xàm tiếp tục sờ sẫm trên da thịt mềm mại căng chắc của nàng, một hơi thở sặc mùi rượu chầm chậm kề sát cổ nàng.

Nàng đã vô phương khống chế lấy mình, toàn thân chợt bắt đầu run rẩy không ngừng.

Sự run rẩy đó càng kích thích tình dục của gã đàn ông đó, tay gã càng điên cuồng, càng gấp gáp.

Đột nhiên giữa lúc đó, tay đã bị gạt bắn ra, người bị đẩy văng ra.

Đường Mãnh giận dữ hét:

- Con đà bàn này đâu có phải của con rùa rút đầu kia, lão tử tại sao lại không động đến được?

Thanh âm của Đường Lực băng lãnh:

- Mau lên giường ngủ cho yên, nếu không ta đánh gãy cả hai tay ngươi.

Đường Mãnh không ngờ không dám phản kháng.

Phượng Nương dụng lực cắn chặt môi, cắn đến trào máu, hiện tại toàn thân chợt buông thả, chung quy nhịn không được khóc rống lên.

Đôi mắt như độc xà đó đang nhìn nàng chăm chăm trong bóng tối, không ngờ lại thò tay ra lau nước mắt cho nàng.

Đối với tên đàn ông này, nàng cũng không biết nên cảm kích? Kinh tởm? Hay là ghê sợ?

Nàng sợ gã đã tiến được một bước, sẽ tiến thêm bước nữa.

May là bàn tay của Đường Lực sau khi nhẹ nhàng vuốt mặt nàng một cái là lập tức đứng dậy bỏ đi.

Nàng phảng phất nghe thấy gã thở dài nhè nhẹ.

Sáng sớm ngày thứ hai, Phượng Nương thức sớm nấu một nồi cháo, trước tiên múc một chén đầy cho Đường Lực.

Lần này Đường Lực không ngờ lại tránh né mục quang của nàng, cả nhìn cũng không nhìn nàng một cái, chỉ lạnh lùng thốt:

- Ăn xong cháo, bọn ta lên núi liền.

o O o

Bốn mươi tám ngọn núi như chín đóa hoa sen.

Bọn họ đã qua “Dũng Tuyền Đình”, “Định Tâm Thạch”, “Bán Tiêu Đình”, “Đại Tiên Kiều”, “Tiểu Tiên Kiều”, lại qua “Vọng Giang Lâu”, “Mai Đàn Lâm”, vượt qua tám mươi bốn nấc thang “Thê Lăng Tử Hà”, nhìn thấy nhục thân tháp điện của Địa Tạng Bồ Tát.

Bọn họ đối với Bồ Tát tịnh không có hứng thú.

Bọn họ chung quy đã lên đến Thiên Đài Phong, chỉ nhìn thấy mây trôi nước chảy, núi rừng trùng điệp, đường đèo cheo leo, vách núi thẳng đứng, đá phủ rong rêu, nhánh tùng tách kẽ núi, cũng không biết là sức người tạo thành? Hay là do sức trời?

Muốn leo lên vách Thiên Đài Sơn dựng đứng, còn phải xuyên qua mấy tầng mây khói.

Chân Phượng Nương đã nứt rạch đổ máu, đầu tóc rối bù, y phục thấm đẫm mồ hôi.

Gió buốt từng cơn cào cấu, giống như những mũi tên bén nhọn bắn lên người nàng, toàn thân nàng phát run.

Nhưng nàng không một chút oán thán, cũng không kêu khổ.

Đường Lực nhìn nàng, chợt nói:

- Bọn ta nhất định phải lên đến đỉnh.

Phượng Nương đáp:

- Ta biết.

Đường Lực thốt:

- Ngươi nhất định không lên nổi.

Phượng Nương cúi đầu:

- Ta... ta có thể cố.

Đường Lực nói:

- Không cần thử.

Thiên Thiên thốt:

- Để ta cõng chị ta.

Đường Lực nói:

- Không được.

Thiên Thiên hỏi:

- Tại sao lại không được.

Đường Lực đáp:

- Bởi vì ta đã nói qua, bọn ngươi có chết cũng không chết được. Ở chỗ này, không cần biết từ đâu rơi xuống, chắc chắn phải chết.

Thiên Thiên thốt:

- Lẽ nào ngươi muốn để chị ta lại đây?

Đường Lực đáp:

- Ả có thể kiếm người khác cõng.

Thiên Thiên hỏi:

- Kiếm ai?

Đường Lực đáp:

- Ngoại trừ ngươi ra, tùy tiện ả muốn kiếm ai cũng được.

Đường Mãnh xen lời:

- Để ta.

Đường Lực cười lạnh, không lý gì tới gã, lại hỏi Phượng Nương:

- Ngươi muốn ai cõng ngươi?

Phượng Nương không nghĩ ngợi:

- Ngươi.

Mây mù mê mông, đứng ngoài mấy thước là không nhìn thấy bóng.

Phượng Nương phủ phục trên lưng Đường Lực, chợt hỏi:

- Ngươi có biết ta tại sao lại chọn ngươi không?

Đường Lực đáp:

- Không biết.

Phượng Nương thốt:

- Bởi vì ta biết ngươi tịnh không phải là người xấu.

Đường Lực nói:

- Ta xấu.

Phượng Nương hỏi:

- Vậy ngươi tại sao lại phải cứu ta?

Đường Lực trầm mặc, qua một hồi rất lâu mới hỏi:

- Ngươi thật muốn biết?

Phượng Nương đáp:

- Thật.

Thanh âm của Đường Lực băng lãnh:

- Ta cứu ngươi chỉ là vì ta đã bị người ta thiến, căn bản không thể đụng đến ngươi, cho nên ta cũng không muốn nam nhân khác đụng đến ngươi.

Phượng Nương ngây người.

Nàng có nằm mộng cũng không tưởng được một nam nhân có thể đem chuyện đó nói ra.

Đường Lực lạnh lùng thốt:

- Nếu quả ta còn làm được, hiện tại ngươi đã bị ta cưỡng gian rồi.

Phượng Nương không biết nữ nhân khác nghe mấy lời đó sẽ có phản ứng gì.

Trong tâm nàng chỉ có một sự thương cảm và đồng tình mà ai ai cũng vô phương liệu giải nổi, đó vốn là cảm tình cao quý nhất của nhân loại.

Nàng đang lúc không biết nên nói gì để an ủi gã, phía trước mặt đã sáng rõ bằng phẳng.

Bọn họ chung quy đã lên đến đỉnh Thiên Đài Phong.

Một mảng đất đá bằng phẳng, một cánh rừng, một vách đá dựng đứng, một bia đá trên mặt có khắc ba chữ lớn:

“Phi nhân gian”.

Đây là nhân gian hay là trên trời?

Là trên trời hay là quỷ vực?

Không cần biết đây là đâu, đều tuyệt không phải là nhân gian, bởi vì phóng tầm mắt nhìn bốn phía đều không nhìn thấy tới một bóng người.

Đường Lực đặt Phượng Nương xuống, dùng đôi mắt như độc xà chăm chăm nhìn Khúc Bình:

- Còn có đường để đi nữa sao?

Khúc Bình đáp:

- Không có.

Đường Lực hỏi:

- Ngươi có phải đang dẫn bọn ta đi tìm Triệu Vô Kỵ?

Khúc Bình đáp:

- Phải.

Đường Lực hỏi:

- Triệu Vô Kỵ ở đâu?

Khúc Bình chỉ bia đá “Phi Nhân Gian”:

- Ở đó.

Bên cạnh bia đá không thấy ai, ở đó vốn không phải là nhân gian.

Khúc Bình nói:

- Đằng sau còn có huyệt động bí mật. Triệu Vô Kỵ đang trốn trong đó.

Đường Lực hỏi:

- Hắn tại sao lại trốn đến chỗ này?

Khúc Bình đáp:

- Bởi vì hắn sợ.

Đường Lực hỏi:

- Sợ cái gì?

Khúc Bình đáp:

- Hắn biết chỉ cần hắn còn sống, nhất định phải báo thù, nếu không bất cứ người nào cũng đều không thèm nhìn hắn.

Trong giang hồ, thù hận bất cộng đái thiên, làm con không thể không báo phục.

Khúc Bình thốt:

- Hắn cũng biết tự hắn tuyệt không phải là địch thủ của cừu nhân của hắn, Thượng Quan Nhẫn.

Đường Lực hỏi:

- Cho nên hắn sợ đi báo thù, sợ tìm ra Thượng Quan Nhẫn?

Khúc Bình đáp:

- Hắn sợ muốn chết.

Đường Lực hỏi:

- Cho nên hắn trốn đến đây?

Khúc Bình lạnh lùng đáp:

- Nhân gian đã không còn có đất cho hắn để đặt chân!

Đường Lực thốt:

- Ta hi vọng lời nói của ngươi là nói thật.

Khúc Bình đáp:

- Không cần biết là thật hay giả, tất cả đều có thể phơi bày trong chốc lát, ta tại sao lại phải nói láo?

Đường Lực thốt:

- Được, ngươi dẫn bọn ta đi.

Khúc Bình nói:

- Ta không thể đi.

Đường Lực hỏi:

- Tại sao?

Khúc Bình đáp:

- Ta đã bán đứng hắn, hắn một khi nhìn thấy ta là nhất định giết chết ta trước.

Hắn cười khổ, lại nói:

- Võ công của Triệu Vô Kỵ tuy tịnh không cao gì lắm, muốn giết ta lại không khó gì, lúc đó bọn ngươi đương nhiên cũng không thể cứu ta.

Đường Lực cười lạnh:

- Lẽ nào ngươi nghĩ ta không thể giết ngươi?

Khúc Bình đáp:

- Bọn ngươi chỉ cần xoay bia đá đó, có thể biết lời nói của ta là thật hay giả, nếu quả hắn không có ở trong đó, bọn ngươi có quay trở lại giết ta cũng không muộn gì.

Dương Kiên chằm chằm nhìn hắn, chầm chậm thò hai ngón tay ra điểm vào nhuyễn huyệt dưới hông hắn.

Khúc Bình hoàn toàn không tránh né.

Tay Đường Lực chợt lướt qua, điểm lên huyệt Huyền Cơ của Thiên Thiên.

Thủ pháp gã dùng tịnh không nặng nề, nhưng lại chuẩn phi thường.

Thiên Thiên lập tức mềm nhũn người.

Khúc Bình cũng ngã quỵ, bởi vì tay Đường Lực lại xoay lại, cũng điểm lên huyệt Huyền Cơ của hắn.

Dương Kiên lạnh lùng thốt:

- Ngươi nên biết Đường gia không những có ám khí độc môn, cũng có thủ pháp điểm huyệt độc môn.

Khúc Bình biết.

Thủ pháp điểm huyệt độc môn của Đường gia cũng giống như ám khí độc môn của Đường gia, ngoại trừ đệ tử Đường gia ra, không có ai có thể giải trừ được.

Đường Lực thốt:

- Cho nên nếu ta không quay trở về, bọn ngươi cũng chỉ còn nước nằm đây chờ chết.

Chờ chết còn thảm hơn cả chết.

Phượng Nương chợt nói:

- Nếu quả ngươi tìm ra Triệu Vô Kỵ, có thể để bọn ta gặp mặt một lần không?

Câu nói đó nàng đã muốn nói từ rất lâu, nàng chưa nói ra chỉ vì nàng một mực không biết nói ra sẽ có hậu quả gì.

Đường Lực ngưng thị nhìn nàng, trong đôi mắt như độc xà, biểu tình đột nhiên biến thành rất kỳ quái.

Phượng Nương cúi đầu:

- Ta cũng không biết thù hận giữa các người làm sao mà chấm dứt được, ta chỉ muốn tái kiến chàng một lần.

Đường Lực lạnh lùng thốt:

- Chỉ cần có thể nhìn thấy hắn thêm một lần, ngươi có chết cũng cam tâm tình nguyện?

Phượng Nương dụng lực cắn chặt môi, chầm chậm gật đầu.

Biểu tình trong ánh mắt của Đường Lực càng kỳ quái, cũng không biết là thù hận? Hay là bi thương? Hay ghen tị?

Thiên Thiên nhìn hắn chằm chằm, biểu tình trong mắt nàng cũng rất kỳ quái.

Nàng cũng đang đợi lời phúc đáp của Đường Lực.

Nhưng Đường Lực không nói gì, dụng lực thắt lại cái bao giắt bên hông, mang bao tay da nai vào, sắc mặt âm trầm chẳng khác gì sương lạnh trên đỉnh núi.

Sau đó gã bỏ đi, cả nhìn cũng không nhìn Phượng Nương tới một lần.

Đường Mãnh đột nhiên lại quay đầu lại:

- Được, ta đáp ứng ngươi, nhất định để ngươi tái kiến hắn một lần.

Gã vỗ nhẹ cái bao da bên hông, cười ngất:

- Chỉ bất quá lúc đó hắn còn sống hay đã chết, ta không thể đảm bảo.

Sắc trời u ám.

Phượng Nương trơ trọi giữa sương gió, si si nhìn ba chữ “Phi Nhân Gian” trên bia đá.

Tuy đã là tháng bảy, gió núi lại lạnh như dao cắt.

Huynh đệ Đường gia đã vượt qua bia đá, bọn chúng có thể tìm ra Triệu Vô Kỵ không? Tìm ra thì sao?

Nàng tuy không biết võ công, nhưng nàng cũng biết sự khủng khiếp của ám khí độc môn của Đường gia.

Biểu tình lúc Đường Lực bỏ đi càng đáng sợ hơn, hà huống còn có tên điên tàn khốc biến thái kia.

Bọn chúng tuyệt không buông tha cho Triệu Vô Kỵ, đợi đến lúc gặp lại Triệu Vô Kỵ, chỉ sợ đã không còn trên nhân gian.

Phượng Nương chầm chậm quay người nhìn Khúc Bình, buồn bã hỏi:

- Đại Phong đường đối đãi với ngươi tịnh không bạc, ngươi tại sao lại làm như vầy?

Khúc Bình không mở miệng.

Thiên Thiên cười lạnh:

- Hắn căn bản không phải là người, chị hà tất phải nói chuyện với hắn.

Phượng Nương cúi đầu, lại đã rơi lệ đầy mặt.

Thiên Thiên nhìn nàng, trong mắt lại lộ xuất thứ biểu tình rất kỳ quái, chợt hỏi:

- Chị có thật lo lắng cho Triệu Vô Kỵ không?

Phượng Nương quay mặt kinh hãi nhìn Thiên Thiên:

- Lẽ nào ta còn có thể lo lắng cho người khác sao?

Thiên Thiên thốt:

- Tôi tịnh không có ý khác, chỉ bất quá...

Phượng Nương không để nàng ta nói hết:

- Em nên biết, nếu Triệu Vô Kỵ đã chết, tôi cũng tuyệt không thể sống.

Thiên Thiên thở dài nhè nhẹ:

- Nếu quả Triệu Vô Kỵ đã chết, còn có ai có thể sống?

Nàng ta lại nhìn Phượng Nương chăm chăm một hồi rất lâu:

- Không cần biết ra sao, chị cũng là chị dâu của tôi.

Phượng Nương thốt:

- Tôi còn sống là người của Triệu gia, có chết cũng là quỷ của Triệu gia.

Thiên Thiên nói:

- Vậy tôi muốn xin chị một chuyện.

Phượng Nương hỏi:

- Chuyện gì?

Thiên Thiên đáp:

- Trong giày tôi có một lưỡi đao, chị rút nó ra giùm tôi.

Trong giày nàng quả thật có đao, lưỡi đao dài bảy tấc, vừa mỏng vừa bén.

Phượng Nương đã rút đao ra.

Thiên Thiên trừng mắt nhìn Khúc Bình:

- Tôi muốn chị giết tên tiểu nhân bỉ ổi này giùm tôi.

Phượng Nương lại giật mình, thất thanh:

- Em muốn ta giết người?

Thiên Thiên thốt:

- Tôi biết chị chưa từng giết người, nhưng giết người tịnh không khó gì, chị chỉ cần đâm lưỡi đao đó vào ngực hắn, chỉ cần một đao là đủ rồi.

Sắc mặt Phượng Nương trắng nhợt, tay cầm đao đã phát run.

Thiên Thiên nói:

- Nếu quả chị còn là chị dâu của tôi, nên giúp tôi giết chết hắn.

Phượng Nương thốt:

- Nhưng... nhưng bọn chúng vạn nhất có quay trở về...

Thiên Thiên nói:

- Nếu quả bọn chúng trở về, chị cũng nên giết chết tôi liền, tôi thà chết cũng không thể cho tên tiểu nhân vô sỉ kia đụng đến tôi.

Phượng Nương không rơi lệ nữa, lại chảy mồ hôi, mồ hôi lạnh.

Ánh mắt của Thiên Thiên càng căm hận, khản giọng:

- Chị tại sao còn chưa động thủ? Lẽ nào chị nhất định muốn để tôi bị bọn chúng khi phụ?

Phượng Nương chung quy đã nghiến răng, từng bước từng bước đến trước mặt Khúc Bình, giơ đao nhắm ngay lồng ngực hắn.

Nàng chợt cảm thấy rất kỳ quái.

Gã tiểu nhân thô bỉ vô sỉ đó vốn đáng lẽ nên sợ hãi, nhưng hiện tại trên mặt hắn lại không có một chút vẻ lo sợ, trái lại còn rất thản nhiên.

Chỉ có người trong lòng không cảm thấy bứt rứt mới có biểu tình thản nhiên như vậy.

Phượng Nương nhịn không được hỏi hắn:

- Ngươi còn có gì để nói nữa không?

Khúc Bình chung quy đã mở miệng:

- Chỉ có một câu.

Phượng Nương thốt:

- Ngươi cứ nói.

Khúc Bình nói:

- Ngươi nhất định phải nghĩ cách đốt lửa lên.

Phượng Nương cảm thấy kỳ quái:

- Tại sao phải đốt lửa?

Khúc Bình đáp:

- Thủ pháp điểm huyệt độc môn của Đường gia không có ai có thể giải được, nhưng không cần biết là thủ pháp điểm huyệt ác độc bao nhiêu, tối đa cũng chỉ có thể duy trì một hai canh giờ, chỉ cần đốt lửa lên, các người có thể chịu đựng được.

Thiên Thiên lại hét lên:

- Chị tại sao còn chưa động thủ? Tại sao lại lắng nghe lời nói nhảm của hắn? Lẽ nào chị không thấy đó là hắn đang cố ý kéo dài thời gian sao?

Lần này Phượng Nương lại không lý gì đến nàng ta, lại hỏi Khúc Bình:

- Lẽ nào bọn chúng không thể trở về?

Khúc Bình cười cười, nụ cười phảng phất rất khoan khoái:

- Bọn chúng tuyệt không thể sống sót trở về.

Hắn vừa nói xong câu đó, Đường Mãnh đã trở về!

Tịch dương lững lờ, hoàng hôn luộm thuộm.

Đường Mãnh đã leo qua bia đá đó, từng bước đi về phía trước, tịch dương đang chiếu rọi trên mặt gã.

Biểu tình trên mặt gã vừa kỳ lạ, vừa quỷ dị, phảng phất khoái trá cực kỳ, lại phảng phất sợ hãi cực kỳ.

Thiên Thiên hét lớn:

- Bây giờ chị còn chưa động thủ là không còn kịp đó.

Phượng Nương nghiến răng đâm xuống.

Lúc lưỡi đao đâm vào ngực Khúc Bình, Đường Mãnh đã ngã gục xuống.

Giống như một cây khô ngã gục.

Phượng Nương ngây người.

Thiên Thiên cũng ngây người.

Khúc Bình lại đang cuời, máu tươi đã bắt đầu phún ra từ lồng ngực, nụ cười của hắn không ngờ lại rất khoan khoái.

Lúc đó phía sau bia đá lại bay ra một bóng người, lăng không phi thân về phía bọn họ.

Giữa ánh sáng vàng vọt cuối cùng của tịch dương, chừng như có thể nhìn thấy khuôn mặt và đôi mắt như độc xà của gã.

Trong ánh mắt gã phảng phất ngập tràn niềm oán độc và hối hận.

Phượng Nương buông tay, thoái lui, cả người Đường Lực lại đã bay đến trước mặt Khúc Bình.

Khúc Bình lại cười càng khoan khoái.

Đường Lực thở hổn hển, chằm chằm đanh ác nhìn hắn, khản giọng:

- Ngươi giỏi, ngươi rất giỏi, không tưởng được cả ta cũng bị ngươi gạt.

Gã bỗng nhìn thấy cán đao trên ngực Khúc Bình, lập tức rút ra, cười đanh ác:

- Chỉ tiếc ngươi vẫn phải chết trong tay ta.

Khúc Bình mỉm cười:

- May là ta chết không hối hận.

Đao trong tay Đường Lực đã chuẩn bị đâm xuống, chợt quay đầu nhìn Phượng Nương, trên mặt lại chợt để lộ biểu tình rất kỳ quái.

Giữa giây phúc đó, biểu tình trên mặt gã chợt cứng lạnh.

Đầu của gã ngoẹo xuống.

Bọn chúng đã quay trở về, lại không còn sống sót.

Khúc Bình sắc mặt trắng nhợt, máu tươi nhuộm ướt ngực áo.

Một đao của Phượng Nương tịnh không quá nhẹ, chỉ cần đâm sâu thêm nửa tấc, Khúc Bình hiện tại cũng đã là người chết.

Nghĩ đến điểm đó, mồ hôi lạnh của Phượng Nương lại toát dầm dề, lại đã bắt đầu rơi lệ.

Bởi vì nàng vừa nghĩ đến người nàng hồi nãy muốn giết rất có thể là ân nhân cứu mạng của bọn họ.

Nhưng nàng lại còn chưa nghĩ ra chuyện này thật ra là sao, nàng nhất định phải hỏi Khúc Bình cho rõ.

Khúc Bình thốt:

- Đường Lực tuy không phải là cháu đích tôn của Đường gia, võ công lại là do chính Đường Nhị tiên sinh truyền dạy.

Nghe nói nội bộ của Thục Trung Đường gia tổng cộng chia làm mười bộ môn chính, trong đó bao gồm pha trộn độc dược, chế luyện ám khí, chế tác và bảo quản giải dược, cũng như đội cảnh vệ huấn luyện đệ tử phân phối công tác tuần tra xuất kích.

Mười bộ môn đó chia ra cho mười vị trưởng lão trong dòng họ Đường gia chưởng quản. Đường Nhị tiên sinh là một trong số mười trưởng lão đó.

Không ai biết thật ra lão chưởng quản bộ môn nào, chỉ biết lão lãnh khốc kiêu ngạo, võ công cực cao.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này