Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 04 - Phần 1

Hồi 4: Chôn sống độc dược và ám khí

“Thục Trung Đường môn” tịnh không phải là một môn phái võ công, cũng không phải là một bang hội bí mật, mà là một gia tộc.

Nhưng gia tộc đó lại đã hùng cứ Xuyên Trung suốt hơn hai trăm năm liền, chưa từng có đệ tử môn nhân của bất cứ môn phái bất cứ bang hội nào dám vọng nhập địa bàn của bọn họ một bước.

Bởi vì độc dược ám khí của bọn họ quả thật quá đáng sợ.

Ám khí của bọn họ nghe nói có bảy loại, thứ giang hồ thường thấy chỉ có ba thứ: độc châm, Độc Tật Lê, và Đoạn Hồn Sa.

Tuy chỉ có ba thứ, lại đã đủ khiến cho người trong giang hồ kinh hồn khiếp đảm, bởi vì vô luận bất kỳ người nào trúng bất kỳ một thứ ám khí nào của bọn họ, đều chỉ còn nước chờ chết, chờ cho vết thương mưng mủ thối rữa, chết từ từ, chết một cái chết tuyệt đối thống khổ.

Ám khí của bọn họ tịnh không phải là không có giải dược, chỉ là giải dược của Đường gia cũng giống như độc dược ám khí của Đường gia, vĩnh viễn là một trong những bí mật lớn nhất trong giang hồ, ngoại trừ con cháu của Đường gia ra, tuyệt đối không ai biết bí mật đó, cả trong đám con cháu của Đường gia, có thể có thứ độc môn giải dược đó cũng tuyệt đối không quá ba người. Nếu quả mình thụ thương, mình chỉ còn nước đi tìm ba người đó mới có thể cầu được giải dược.

Lúc đó mình lại đụng phải một vấn đề không những nghiêm trọng phi thường, căn bản vô phương giải quyết: mình căn bản không biết ba người đó là ai?

Cho dù mình có biết bọn họ là ai, cũng không tìm ra bọn họ. Cho dù mình có thể tìm ra bọn họ, bọn họ cũng tuyệt không cấp giải dược cho mình.

Cho nên mình nếu quả trúng độc dược ám khí của Đường gia, chỉ còn nước chờ chết, chờ vết thương thối rữa, chết từ từ, rất chậm, rất chậm.

Triệu Vô Kỵ còn chưa chết.

Trong cơn hôn mê, chàng luôn luôn cảm thấy người mình xóc nảy lên, giống như một chiếc lá giữa nộ hải kinh đào.

Nhưng lúc chàng tỉnh dậy, chàng lại đang bình bình ổn ổn nằm trên một cái giường rất rộng rãi.

Hiên Viên Nhất Quang đang đứng ở đầu giường nhìn chàng, trên mặt kéo theo một thứ biểu tình rất lý thú, rất nghiêm túc, khiến cho khuôn mặt vốn đã rất kỳ quái của hắn nhìn lại càng hoạt kê.

Nhìn thấy Triệu Vô Kỵ mở mắt, con người đầy tính truyền kỳ đó cười tươi giống như một đứa bé.

Hắn nháy mắt cười nói:

- Ngươi có biết ta cũng đã đổ với mình không?

Triệu Vô Kỵ liếm đôi môi khô ran nứt nẻ, dùng giọng nói yếu ớt hỏi:

- Đổ cái gì?

Hiên Viên Nhất Quang đáp:

- Ta đổ ta nhất định có thể bảo tồn cái mạng của ngươi.

Ánh mắt của hắn phát sáng, cười khoái trá như một đứa bé, lại nói:

- Lần này cuối cùng ta đã thắng!

Triệu Vô Kỵ bắt đầu ăn một chút cháo nấu từ nhân sâm và tổ yến. Miệng chàng đắng nghét, đắng đến mức muốn ói ra.

Ăn xong chén cháo ngọt đó mới cảm thấy thư thả một chút.

Cháo nóng rất ngon. Cách bố trí trong phòng cũng giống như chén cháo ngon đó, không mặn, cũng không lạt, vừa khớp. Chàng tin rằng đây tuyệt không phải là nhà của Hiên Viên Nhất Quang, một tên cờ bạc mỗi lần đổ là thua có lẽ vẫn có thể có một căn nhà rất đẹp, lại tuyệt không thể có một căn nhà như vầy.

Đợi đến khi thể lực của chàng đã khôi phục lại chút đỉnh, chàng nhịn không được phải hỏi:

- Đây là chỗ nào?

Hiên Viên Nhất Quang đáp:

- Đây là chỗ thứ tám.

- “Chỗ thứ tám” nghĩa là sao?

Triệu Vô Kỵ không hiểu.

Hiên Viên Nhất Quang đáp:

- Nội trong một đêm hôm qua, ta đã mang ngươi đi bảy tám chỗ.

Hắn cưỡi ngựa cả đêm, cưỡi rất mau. Đó là tại sao Triệu Vô Kỵ luôn cảm thấy mình chừng như đang nhấp nhô giữa sóng nước.

Hắn tìm bảy tám người để trị thương cho Triệu Vô Kỵ, nhưng người ta một khi nghe nói người bị thương trúng độc dược ám khí độc môn của Đường gia, chỉ nói với hắn hai tiếng “Xin lỗi”!

Hiên Viên Nhất Quang lại hỏi:

- Ngươi có biết hiện tại vì sao ngươi còn sống không?

Triệu Vô Kỵ hỏi:

- Vì sao?

Hiên Viên Nhất Quang đáp:

- Thứ nhất, bởi vì ba con rùa rút đầu họ Đường đó tịnh không phải là cao thủ của Đường gia, ám khí dùng đến chỉ là rác rến tàn dư đám đệ tử của Đường gia làm rơi rớt lại.

Hắn tịnh không khoa trương:

- Độc Tật Lê ghim trên người ngươi nếu là tinh phẩm, hiện tại ngươi đã rữa thành một vũng bùn.

Triệu Vô Kỵ cười khổ.

Hiên Viên Nhất Quang nói:

- Thứ nhì, bởi vì chủ nhân nơi đây xảo hợp có một viên Thiên Sơn Tuyết Liên, xảo hợp lại là hảo bằng hữu của ta!

Thiên Sơn Tuyết Liên được người người trong võ lâm công nhận là thánh dược giải độc, là trân phẩm vô thượng, giá trị còn quý trọng hơn xa mấy thứ bảo thạch trân quý nặng gấp mười lần.

Chủ nhân ở đây không ngờ lại chịu vì một người xa lạ mà xuất ra dược vật trân quý như vậy, tuy một mặt cũng nhờ có Hiên Viên Nhất Quang, Triệu Vô Kỵ đối với người đó cũng không thiếu phần cảm kích.

Hiên Viên Nhất Quang thốt:

- Thứ ba, đương nhiên là vì ta đã tự đánh cá với mình không thể để ngươi chết được.

Triệu Vô Kỵ chợt gật gật đầu:

- Bởi vì ngươi muốn biết ta làm sao có thể quăng ra ba mặt “lục”? Dùng thủ pháp nào? Ngươi muốn biết rõ xem lần thua đó ngươi có thua oan uổng hay không?

Hiên Viên Nhất Quang trừng mắt:

- Ngươi đã biết?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Ta đương nhiên biết.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Lẽ nào ngươi cố ý làm như vậy?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Ta đương nhiên là cố ý.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Tại sao?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Bởi vì ta không tìm ra ngươi, chỉ còn nước nghĩ cách bắt ngươi đến tìm ta.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Ngươi biết ta nhất định sẽ đi tìm ngươi?

Triệu Vô Kỵ cười:

- Chuyện gì còn chưa rõ, ngươi nhất định không nuốt trôi cơm được.

Hiên Viên Nhất Quang cười lớn:

- Giỏi, hảo tiểu tử, ngươi thật là có nghề!

Triệu Vô Kỵ hỏi:

- Có nghề gì chứ.

Hiên Viên Nhất Quang chợt không cười nửa, nghiêm mặt trừng trừng nhìn Triệu Vô Kỵ:

- Thật ra lần đó ngươi đã dùng thủ pháp gì? Ta lần đó có thua quá oan uổng không?

Triệu Vô Kỵ mỉm cười:

- Ngươi đoán thử xem.

Hiên Viên Nhất Quang chợt nhảy dựng, nhảy cao tới hơn một trượng, la lớn:

- Hảo tiểu tử, ta gian gian khổ khổ cứu lấy cái mạng nhỏ thó của ngươi, ngươi báo đáp ta như vầy đó hả?

Triệu Vô Kỵ tịnh không bị hắn làm giật mình, cười càng khoan khoái:

- Không cần biết ra sao, lúc đó ngươi nhìn không ra, tất phải nhận thua.

Hiên Viên Nhất Quang tức giận:

- Lẽ nào ngươi không nhìn thấy ta đã chung số vàng đó sao?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Đó là ngươi đã chung cho Tiêu tiên sinh, đừng quên người còn thua ta một thứ.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Ta thiếu ngươi cái gì?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Thiếu ta một câu nói.

Ký ức của Hiên Viên Nhất Quang chừng như đột nhiên biến thành rất mơ hồ, lắc đầu:

- Ta không nhớ!

Triệu Vô Kỵ thốt:

- Ngươi nên nhớ lại, ngươi đã nói chỉ cần ta có thể đổ ra “báo tử”, ngươi tùy tiện làm theo lời ta.

Hiên Viên Nhất Quang có muốn cãi nữa cũng không còn cách cãi, hắn tịnh không phải là người nuốt lời, trí nhớ thật ra cũng không tệ.

Gã lại nhảy dựng lên, hét lớn:

- Ngươi muốn gì đây? Không phải muốn ta làm vợ ngươi?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Ta chỉ bất quá muốn ngươi đi tìm một người giùm ta.

Trong ánh mắt chàng lộ xuất một niềm hi vọng bừng cháy, lại nói:

- Ngươi đã từng nói ngươi không những giỏi nghề thua tiền, nghề tìm người càng là thiên hạ đệ nhất.

Hiên Viên Nhất Quang có chút cao hứng:

- Bốn chữ “thiên hạ đệ nhất” đó ai ai cũng đều thích nghe.

Hắn lập tức hỏi:

- Ngươi muốn tìm ai?

Triệu Vô Kỵ nắm chặt song quyền, ráng khống chế lấy thanh âm mình, gằn từng tiếng:

- Thượng Quan Nhẫn.

Hiên Viên Nhất Quang chừng như giật mình:

- Thượng Quan Nhẫn của Đại Phong đường?

Triệu Vô Kỵ gật đầu, trên trán toát mồ hôi lạnh vì bi phẫn cừu hận.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Ngươi là con của Triệu Giản, cho nên muốn tìm Thượng Quan Nhẫn báo thù?

Triệu Vô Kỵ gật đầu, buồn bã đáp:

- Ngươi đã cứu mạng ta, ta vĩnh viễn ghi nhớ, ta tịnh không phải là người vong ân bội nghĩa, nhưng ta nhất định phải tìm ra Thượng Quan Nhẫn.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Ngươi cả một chút manh mối cũng không có?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Một chút cũng không có!

Hiên Viên Nhất Quang không nói gì, đi một vòng trong phòng, chợt nói lớn:

- Được, ta đi tìm cho ngươi, chỉ bất quá...

Triệu Vô Kỵ hỏi:

- Bất quá cái gì?

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Ngươi tìm ra lão thì sao chứ? Bằng vào thể lực của ngươi, chỉ có ba tên tiểu lưu manh mà cả Đường gia cũng không nhận đã cơ hồ lấy được mạng ngươi, ngươi bằng vào cái gì đi đối phó Thượng Quan Nhẫn?

Triệu Vô Kỵ trầm mặc, qua một hồi rất lâu mới nói tiếp:

- Điểm đó ta cũng đã nghĩ đến!

Hiên Viên Nhất Quang thốt:

- Ồ?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Từ sau khi ta đến chỗ của Tiêu tiên sinh, đã biết võ công trên thế gian này còn hơn xa trong tưởng tượng của ta nhiều, võ công của ta lại còn thua xa trong tưởng tượng của mình!

Hiên Viên Nhất Quang nói:

- Ngươi vẫn còn chút minh mẫn đó!

Triệu Vô Kỵ thốt:

- Ta muốn báo thù, không phải là muốn đi chết!

Hiên Viên Nhất Quang nói:

- Ngươi tịnh không khờ dại!

Triệu Vô Kỵ thốt:

- Cho nên ngươi chỉ cần có thể giúp ta tìm ra Thượng Quan Nhẫn, ta đã có cách đối phó lão!

Hiên Viên Nhất Quang nói:

- Muốn tìm ra Thượng Quan Nhẫn tịnh không phải là chuyện dễ.

Triệu Vô Kỵ thốt:

- Ta biết.

Hiên Viên Nhất Quang nói:

- Chính lão cũng biết chuyện mình đã làm, không thể nhìn người ta, nhất định có thể đã sửa tên đổi họ, tìm một chỗ mà người ta tuyệt đối không nghĩ tới mà trốn!

Triệu Vô Kỵ thốt:

- Ta chỉ hi vọng ngươi có thể nội trong một năm giao cho ta tin tức!

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Ngươi có thể đợi một năm?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Có người vì báo thù mà mười năm cũng có thể đợi, ta tại sao không thể đợi một năm?

Thái độ của chàng rất trấn định, không còn là một thiếu niên mắt dâng trào thù hận chập choạng vô tri xông ra ngoài.

Chàng xem chừng ngập tràn vẻ tự tin và quyết tâm.

Hiên Viên Nhất Quang lại chằm chằm nhìn chàng thêm một hồi rất lâu, chợt thò tay ra, dụng lực vỗ vai chàng một cái:

- Được, một năm sau ngươi trở lại đây, ta nhất định có tin tức giao cho ngươi.

Hắn không để Triệu Vô Kỵ biểu thị sự cảm kích, lập tức lại hỏi:

- Hiện tại ngươi có phải đã có thể nói cho ta biết ngươi đã dùng thủ pháp gì?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Ta quả thật có dùng chút thủ pháp, lại không phải là thủ pháp “lang trung”.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Thật ra ngươi đã dùng thủ pháp gì?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Là thứ thủ pháp tuyệt không thể bị người ta khám phá ra, cho dù ta có nói cho người ta biết thứ thủ pháp ta dùng, người ta cũng chỉ còn nước nhận thua!

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Tại sao?

Triệu Vô Kỵ gật gật đầu:

- Ngươi có xí ngầu không?

Hiên Viên Nhất Quang đáp:

- Đương nhiên là có.

Giống hệt như đại đa số đổ quỷ chân chính, trên người hắn cũng có mang theo đổ cụ hắn ưa thích nhất.

Hắn ưa thích nhất là xí ngầu, thò tay rút ra một hột.

Triệu Vô Kỵ cầm hột xí ngầu:

- Mỗi một mặt trên hột xí ngầu đều có khắc điểm, số điểm của mỗi một mặt đều khác biệt, mặt sáu điểm thông thường đều nặng hơn mặt năm điểm.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Sao vậy?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Bởi vì sơn trên điểm làm cho phân lượng của xí ngầu nặng hơn.

Chàng lại bổ sung:

- Nếu quả là xí ngầu làm bằng ngọc thạch, mặt sáu điểm lại nhẹ hơn mặt năm điểm.

Sự quan sát của chàng quả thật rất tinh tế, Hiên Viên Nhất Quang đổ xí ngầu cả ngày, đạo lý đó lại chưa từng nghĩ đến.

Triệu Vô Kỵ thót:

- Sự sai biệt nặng nhẹ đó đương nhiên rất nhỏ, một người bình thường căn bản không thể chú ý đến, cho dù có chú ý đến cũng không cảm thấy được, nhưng một người đã huấn luyện từ lâu lại khác!

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Có gì khác?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Nếu quả ngươi thường xuyên luyện tập, có thể lợi dụng chút khác biệt về phân lượng đó đổ ra mặt mà ngươi muốn đổ, nói cách khác, ngươi muốn đổ ra bao nhiêu điểm là có thể đổ ra bấy nhiêu!

Hiên Viên Nhất Quang giương tròn mắt lắng nghe, chừng như đang nghe thần thoại trong Phong Thần Bảng.

Triệu Vô Kỵ nói:

- Ta từ lúc tám chín tuổi đã bắt đầu luyện, thậm chí tới lúc đi ngủ cũng đem ba hột xí ngầu lên giường quăng, mỗi ngày cũng không biết đã đổ bao nhiêu lần, luyện liên tục đến năm hai mươi tuổi, ta mới nắm chắc tuyệt đối có thể đổ ra số điểm mà ta muốn đổ!

Hiên Viên Nhất Quang ngây người cả nửa ngày mới chầm chậm thở ra:

- Ngươi sao lại có thể nghĩ đến muốn luyện thứ trò chơi đó?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Nhà bọn ta luôn luôn không cho phép cờ bạc, chỉ tới lúc tết nhứt mới lơi lỏng vài ngày, lại vẫn không cho phép con nít cờ bạc.

Chàng gật gật đầu:

- Bởi vì không cho phép con nít bọn ta cờ bạc, cho nên bọn ta trái lại càng muốn đi cờ bạc.

Thứ tâm lý đó Hiên Viên Nhất Quang đương nhiên rất hiểu rõ.

Triệu Vô Kỵ thốt:

- Lúc đó đổ vận của ta rất tệ, mỗi năm đều thua sạch tiền lì xì, ta càng nghĩ càng không phục, phát thệ phải thắng lại hết số tiền đã thua!

Hiên Viên Nhất Quang nói:

- Sau này ngươi đương nhiên đã thắng trở lại!

Triệu Vô Kỵ cười:

- Sau khi ta đã luyện hai ba năm, vận khí bắt đầu biến thành tốt, sau này lúc mọi người đổ xí ngầu, chỉ cần nhìn thấy ta lảng vảng tới, lập tức tản hàng chạy đi chỗ khác.

Hiên Viên Nhất Quang vỗ tay cười lớn, cười đến mức oằn cả hông.

Một khi vừa nghĩ đến “uy phong” của Triệu Vô Kỵ, gã đổ quỷ đổ đâu thua đó, thua khắp thiên hạ vô địch thủ đã biến thành hưng phấn hoan hỉ giống hệt như một đứa bé vậy.

Triệu Vô Kỵ liếc nhìn hắn, sau đó lại nói:

- Chỉ tiếc ngươi hiện tại mới bắt đầu luyện, không kịp rồi!

Hiên Viên Nhất Quang lập tức ngưng cười:

- Sao vậy?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Bởi vì tay của người lớn đã không còn linh xảo như tay con nít, cũng không có cách nào cả ngày đến lúc ngủ mà cũng đổ xí ngầu như con nít.

Hiên Viên Nhất Quang nắm vai Triệu Vô Kỵ:

- Ngươi xem còn có cách nào bổ cứu không?

Triệu Vô Kỵ không nói gì, chỉ lắc đầu.

Hiên Viên Nhất Quang ngẩn người cả ngày, chợt lại cười lớn, chừng như lại nghĩ ra chuyện gì cực kỳ đắc ý.

Triệu Vô Kỵ nhịn không được phải hỏi:

- Lẽ nào ngươi đã nghĩ ra cách bổ cứu?

Hiên Viên Nhất Quang chỉ cười, không nói gì.

Cửa mở ra, ngoài cửa đột nhiên có người ho khẽ, một trung niên mỹ phụ y phục thanh nhã dắt vai một bé gái bước vào:

- Chuyện gì làm cho huynh vui mừng vậy?

Đôi mắt to tròn của bé gái chớp chớp, cười ngất:

- Tôi hồi nãy nghe đại thúc nói phải gả làm vợ vị Triệu công tử này, hiện tại Triệu công tử nhất định đã đáp ứng.

Phụ nhân trừng bé gái một cái, mình cũng không nhịn được nhoẻn cười.

Vừa thấy phụ nhân đó bước vào, Hiên Viên Nhất Quang không ngờ đã biến thành nghiêm chỉnh, thậm chí có chút vẻ câu thúc.

Triệu Vô Kỵ chưa đoán ra quan hệ giữa bọn họ, Hiên Viên Nhất Quang đã nói với chàng:

- Đây là Mai phu nhân, mới chính là người đã cứu mạng ngươi.

Cô bé nói xen vào:

- Người chân chính cứu mạng anh là tôi, mẹ đã cho tôi viên tuyết liên đó từ trước.

Mai phu nhân trừng nó một cái, nói phụ:

- Con nít không có quy củ, mong Triệu công tử đừng cười.

Triệu Vô Kỵ vội đứng dậy, muốn nói vài câu cám ơn khách khí, lại không biết nên nói làm sao.

Đại ân cứu mạng đó vốn không thể chỉ dùng vài câu nói cảm kích có thể biểu đạt được.

Mai phu nhân thốt:

- Nếu không phải đại ca kịp thời cắt bỏ chỗ thịt rữa nơi vết thương của Triệu công tử, cho dù có tuyết liên đi nữa cũng không có cách nào giải được độc cho Triệu công tử.

Bà ta cười cười, lại nói:

- Đó cũng là Triệu công tử tốt tướng ở hiền gặp lành cho nên mới có thể gặp xảo hợp như vậy.

Cô bé lại xen lời:

- Chỉ tiếc trên mặt anh sau này nhất định sẽ lưu lại một vết thẹo, nhất định xấu thấy mồ.

Nó cười ngất:

- May là anh không sợ không cưới được vợ, bởi vì ít ra còn có đại thúc chịu cưới anh.

Triệu Vô Kỵ cũng cười.

Một cô bé thông minh lanh lợi như vậy tuyệt dứt khoát không chịu dưới một huynh đệ ruột thịt nào, lại chừng như còn tinh nghịch hơn cả bọn chúng, luôn phải nói lời cuối mới chịu.

Mẫu thân của nó tuy đang trừng mắt nhìn nó, mục quang và ngữ khí lại không có một chút ý tứ trách cứ, chỉ có hoan hỉ và từ ái.

Cả Triệu Vô Kỵ cũng cảm thấy rất hoan hỉ, nhịn không được phải hỏi:

- Tiểu muội muội, em tên là gì?

Mắt cô bé háy một cái, chợt lắc đầu:

- Tôi không thể nói cho anh biết.

Triệu Vô Kỵ hỏi:

- Tại sao?

Cô bé đáp:

- Bởi vì anh là nam nhân, nam nữ thụ thụ bất thân, con gái làm sao có thể tùy tiện đem tên mình nói cho nam nhân biết?

Hiên Viên Nhất Quang cười lớn:

- Bảo bối tốt, ngươi thật là bảo bối.

Cô bé chợt phóng lên mình hắn, muốn nhéo mũi hắn:

- Ông tại sao lại đem tên tôi nói ra vậy, tôi phải bắt ông đền.

Nguyên lai nó tên là Bảo Bối.

Mai Bảo Bối.

Triệu Vô Kỵ đã ghi nhớ cái tên đó, cũng ghi nhớ hai mẹ con đó, ân tình của bọn họ chàng cả đời không quên được.

Bảo Bối nói:

- Tôi cũng biết anh tên là Triệu Vô Kỵ.

Triệu Vô Kỵ nhìn nó cười:

- Sau này em có còn nhận ra ta không?

Bảo Bối đáp:

- Tôi đương nhiên là nhận ra, bởi vì trên mặt ông nhất định có một vết thẹo lớn.

Trong tâm của Triệu Vô Kỵ chợt có vài thắc mắc.

Đó tuyệt không phải vì trên mặt chàng đã có thẹo, càng không phải vì trên vai chàng đã mất đi một phần thịt.

Những chuyện đó chàng căn bản không để ý tới, căn bản không nghĩ tới.

Nhưng có chuyện khác chàng lại không thể không nghĩ tới.

Mai phu nhân đã chuẩn bị một bữa tối vừa tinh trí vừa ngon miệng đãi bọn họ, cuối cùng Triệu Vô Kỵ cảm thấy thoải mái nhất là bà ta tịnh không ở lại với bọn họ.

Một nữ nhân thông minh luôn luôn biết lúc thích hợp nên tránh mặt để bọn nam nhân nói những chuyện mà chỉ có nam nhân nghe lý thú.

Bà ta có lẽ không thể coi là một người mẹ rất tốt, vì bà ta đối với con cái có vẻ quá cưng chìu.

Nhưng bà ta lại, không còn nghi ngờ gì nữa, là một người vợ lý tưởng.

Còn trượng phu của bà ta?

Triệu Vô Kỵ không nhìn thấy chồng bà ta, cũng không nghe bọn họ đề cập đến chồng bà ta.

Lẽ nào bà ta là quả phụ?

Bà ta đối với Hiên Viên Nhất Quang rất ôn nhu thân cận, Hiên Viên Nhất Quang đối với bà ta nghiêm túc tôn trọng, quan hệ giữa bọn họ hiển nhiên rất không tầm thường.

Thật ra quan hệ giữa bọn họ là gì? Có phải có một đoạn cảm tình không thể kể cho người ngoài nghe?

Những chuyện đó Triệu Vô Kỵ rất muốn biết.

Nhưng chàng tịnh không hỏi, bởi vì trong tâm chàng có chuyện khác khiến chàng cảm thấy rất ưu lự, thậm chí có chút lo sợ.

Đó là độc dược ám khí của Đường gia.

Những “rác rến tàn dư đám đệ tử của Đường gia làm rơi rớt lại” đã đáng sợ như vậy, ba tên môn hạ cắc ké phổ phổ thông thông của Đường gia đã cơ hồ lấy được mạng chàng.

Điểm đó chàng vừa nghĩ tới là đã cảm thấy khó chịu.

Hiện tại Đường gia và Phích Lịch đường đã kết minh, trong đám tùy tùng của Thượng Quan Nhẫn không ngờ lại có người của Đường gia.

Giữa bọn chúng có phải có sự câu kết bí mật gì đó? Thượng Quan Nhẫn có phải đã trốn đến Đường gia?

Chàng đương nhiên không thể đến Đường gia tìm người, chàng căn bản không có chứng cớ, hà huống chàng cho dù có chứng cớ cũng không thể đi tìm.

Bằng vào võ công của chàng, chỉ sợ cả cửa lớn của Đường gia cũng vào không lọt.

Nghĩ đến điểm đó, chàng cảm thấy toàn thân phát lãnh.

Chàng chỉ hi vọng Hiên Viên Nhất Quang có thể tìm ra nơi hạ lạc của Thượng Quan Nhẫn, chàng chờ cơ hội hành thích, toàn lực một trận mới có thể có cơ hội thành công.

Cừu hận của chàng tuyệt không phải đơn giản bằng dũng khí huyết khí nhất thời có thể báo được.

Có rượu, rượu rất ngon.

Người thụ thương không thể uống rượu, người thích cờ bạc không thể quá thích uống rượu, một mình uống rượu càng nhạt nhẻo.

Cho nên rượu cơ hồ không động tới.

Triệu Vô Kỵ chăm trà vào chén rượu, nâng chén hướng về phía Hiên Viên Nhất Quang:

- Lần này ta dùng trà thay rượu, lần sau sẽ uống thật với ngươi.

Hiên Viên Nhất Quang nói:

- Chỉ cần thêm hai ba ngày nữa, ngươi đã có thể uống thật.

Triệu Vô Kỵ thốt:

- Ta không đợi được đâu.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Ngươi gấp muốn đi hay là gấp muốn ta đi tìm người cho ngươi?

Triệu Vô Kỵ cười:

- Cả hai đều gấp.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Ngươi gấp muốn đi đâu?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Ta muốn đi Cửu Hoa sơn, đợi người ta đến tìm ta!

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Đợi ai?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Ta không biết tên của y, cũng không biết lai lịch của y, nhưng ta biết trên thế gian nếu quả có người có thể phá được võ công của Đường gia, người đó phải là y.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Y dùng cái gì để phá?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Dụng kiếm.

Hiên Viên Nhất Quang cười lạnh:

- Ngươi có nhìn thấy thủ pháp ám khí độc môn “Mãn Thiên Hoa Vũ” chưa?

Triệu Vô Kỵ chưa từng thấy, lại đã nghe qua.

Nghe nói thứ thủ pháp đó lúc luyện đến mức đăng phong tạo cực, đôi tay có thể đồng thời phát ra sáu mươi bốn kiện ám khí, đánh vào sáu mươi bốn bộ vị khác biệt, vô luận mình tránh làm sao cũng tránh không khỏi.

Hiên Viên Nhất Quang thốt:

- Trừ phi một người có mười cánh tay, mười thanh kiếm mới có thể họa chăng phá được một chiêu “Mãn Thiên Hoa Vũ” đó.

Triệu Vô Kỵ nói:

- Y chỉ có hai tay, một thanh kiếm, nhưng đã quá đủ rồi.

Ánh mắt của Hiên Viên Nhất Quang chợt phát sáng, phảng phất đã đoán ra người chàng nói đến là ai.

Triệu Vô Kỵ lại nói:

- Sự mau lẹ trong kiếm pháp của y, ta bảo đảm cả ngươi cũng chưa từng thấy qua.

Hiên Viên Nhất Quang cố ý cười lạnh:

- Cho dù kiếm pháp của y thật có nhanh đi nữa cũng vị tất sẽ truyền thụ cho ngươi.

Triệu Vô Kỵ thốt:

- Y đương nhiên không nhất định phải truyền thụ cho ta, bởi vì y lúc nào cũng có thể giết chết ta.

Hiên Viên Nhất Quang hỏi:

- Nếu quả y không muốn giết ngươi, nhất định phải truyền kiếm pháp cho ngươi? Nếu quả y không muốn truyền kiếm pháp cho ngươi, nhất định phải giết ngươi?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Đúng vậy.

o O o

[Linh Sơn khai Cửu Hoa]

Khúc Bình đang nhìn bóng mình in trên bình phong ngoài đại sảnh của Hòa Phong sơn trang, sau khi đã vừa ý mới bước ra.

Hắn là một thanh niên rất anh tuấn, kiện tráng cao ráo, một khuôn mặt trẻ trung vĩnh viễn không thể làm cho người ta cảm thấy già nua mệt mỏi, luôn mang theo một nụ cười chân thành vui vẻ.

Trang phục của hắn không quá hoa lệ, cũng không sơ sài, cử chỉ và phong cách nói năng của hắn rất nhã nhặn, tuyệt không để một ai cảm thấy ghét sợ.

Nhìn bề ngoài, hắn không còn nghi ngờ gì nữa là một thanh niên không có chút thiếu sót, thân thế và lịch sử của hắn cũng không có gì để người ta chỉ trích.

Phụ thân hắn là một tiêu sư danh tiếng tịnh không vang vọng lắm, nhưng lại có kỉ lục chưa từng thất bại trong chuyến bảo tiêu nào. Sau khi về hưu trở về cố hương, mở trường thâu đệ tử, tuy không đào tạo ra đệ tử xuất chúng nào, lại cũng không có đệ tử hư hỏng.

Mẫu thân của hắn ôn nhu hiền thục, có tiếng ở quê nhà là một hiền thê lương mẫu, hơn nữa rất giỏi nghề đan may. Lúc đông lạnh, trên mình của đám trẻ nít nhà nghèo đều mặc áo bông mà Khúc lão thái thái tận tay may vá.

Gia thế của hắn không hiển hách, nhưng một nhà hòa hòa thuận thuận, luôn luôn rất được người ta tôn trọng.

Hắn năm nay hai mươi ba tuổi, độc thân chưa cưới vợ, ngoại trừ lâu lâu uống một chút rượu ra, tuyệt không có bất cứ thị hiếu xa xỉ lãng phí nào.

Năm mười sáu tuổi, hắn đã vào tiêu cục của phụ thân hắn phục vụ, ba năm sau đã thăng lên chính thức làm tiêu sư.

Lúc đó hắn biết tiêu cục đó cũng lệ thuộc vào Đại Phong đường, hắn cũng theo lý đó mà đầu nhập Đại Phong đường, bái làm môn hạ của một phân đà đà chủ thuộc hạ của Tư Không Hiểu Phong.

Không bao lâu sau, tài năng của hắn đã giúp hắn nở rộ, được chính Tư Không Hiểu Phong thăng chức “phân ty”. Phân ty tuy không có địa bàn quản hạt cố định, lại trực thuộc dưới quyền của tam đại Đường chủ, lương bổng và địa vị đều hoàn toàn giống như Đà chủ của một phân đà, quyền lực có lúc thậm chí còn lớn hơn.

Sự vụ hắn phụ trách là liên lạc và truyền tin, trong đó còn bao gồm cả tiếp tân và giao tế. Bởi vì đặc thù của hắn tịnh không phải là sát nhân, cũng không phải là vũ lực.

Nhân duyên của hắn cực tốt, vô luận là đi đến đâu đều rất mau chóng giao kết bằng hữu.

Hơn nữa quan sát của hắn mẫn nhuệ, phản ứng cực nhanh, chưa từng làm chuyện gì bất cẩn, nếu quả muốn hắn đi điều tra một chuyện, hắn không bao giờ làm người ta thất vọng.

Tư Không Hiểu Phong bình luận về hắn:

- Hài tử đó thế nào cũng có ngày trở thành Đường chủ của một phân đường.

Hắn đã từng gặp Triệu Giản vài lần, hôm nay lại là lần thứ nhất hắn đến Hòa Phong sơn trang.

Hôm nay Tư Không Hiểu Phong đặc biệt kêu hắn đến, nghe nói là vì “một chút chuyện riêng”.

Nếu quả Tư Không đường chủ có chuyện muốn hắn xử lý, điều đó biểu thị hắn đã tiến nhập trọng tâm của tổ chức.

Bề ngoài của hắn tuy vẫn ráng cực lực bảo trì vẻ bình tĩnh, lại không che giấu được sự hưng phấn trong nội tâm. Hắn trước đây đã nghe nói thiên kim của Triệu nhị gia là mỹ nhân hữu danh, hơn nữa cho đến nay vẫn chưa cưới hỏi. Sau khi Triệu nhị gia tạ thế, Triệu công tử bỏ đi, chưởng lý Hòa Phong sơn trang chính là Triệu tiểu thư.

“Ta nếu quả có thể trở thành con rể của Hòa Phong sơn trang...”

Đó là nguyện vọng bí mật trong tâm hắn, hắn rất ít khi nghĩ đến, bởi vì một khi vừa nghĩ đến, tim hắn lại đập thình thịch.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này