Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 02 - Phần 3

Thùng xe rộng lớn, dùng màn vải bố màu đỏ tím chia thành hai phần, phía sau màn tưởng tất phải là phòng ngủ của chủ nhân.

Bên ngoài có một cái giường dài, một cái bàn, vài cái ghế gỗ tử đàn. Vài bức danh gia tự họa, vài thứ đồ cổ tinh mỹ, còn có một ngọn đèn, một lư hương, một bàn cờ.

Mỗi một vật hiển nhiên đều đã trải qua thiết kế tinh trí, bày biện ở nơi xảo hợp nhất.

Mỗi một tấc mỗi một phân đều được lợi dụng tối đa, cho dù là người tỉ mỉ khó khăn nhất cũng tìm không ra một điểm lỗi.

Ngã người trên giường là một trung niên nhân tóc hai bên thái dương điểm bạc, tu sức chỉnh tề, y phục vừa vặn, trên khuôn mặt anh tuấn luôn luôn mang theo nụ cười ôn hòa.

Vô luận là ai đều nên nhìn thấy ông ta trước đây nhất định là một nam nhân rất được nữ nhân ưa thích.

Nếu quả không phải vì lưng ông ta, ông ta hiện tại nhất định cũng rất được nữ nhân ưa thích.

Nhưng trên lưng ông ta lại mang một cái giá đúc bằng nhôm, nếu quả không có cái giá đó, cả người ông ta có thể biến thành nhão nhẹt ra.

Vô luận là ai lần đầu tiên nhìn thấy ông ta, trong tâm đều có một thứ cảm giác rất kỳ quái.

Thứ cảm giác đó giống như mình lần đầu tiên nhìn thấy một người một người đang chịu khổ hình vậy.

Chỉ bất quá khổ hình người ta chịu rất mau chóng đi qua, ông ta lại phải chịu cả đời.

Triệu Vô Kỵ chỉ nhìn người đó một lần.

Bởi vì chàng không muốn nhìn lần thứ hai, cũng bất nhẫn nhìn lần thứ hai.

Tư Không Hiểu Phong ngồi trên một cái ghế gỗ tử đàn đối diện cửa xe, mỉm cười:

- Ngươi cuối cùng đã đến!

Triệu Vô Kỵ tịnh không hỏi lão “Ông làm sao biết tôi có thể đến?”

Con người đó chừng như luôn luôn biết những chuyện vốn đáng lẽ không thể biết.

Tư Không Hiểu Phong nói:

- Ta vốn muốn tự mình đi tiếp ngươi, nhưng ta...

Triệu Vô Kỵ bỗng ngắt lời lão:

- Nhưng ông sợ mắc mưa.

Tư Không Hiểu Phong lộ vẻ kinh ngạc:

- Sao ngươi biết?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Tôi biết, ba chuyện ông sợ nhất là đạp phân, đánh cờ, mắc mưa.

Tư Không Hiểu Phong cười lớn.

Triệu Vô Kỵ hỏi:

- Tôi luôn luôn không hiểu ông tại sao lại sợ đánh cờ?

Tư Không Hiểu Phong đáp:

- Bởi vì đánh cờ không những phải dụng tâm, mà còn quá tổn thương thần.

Một người như lão đương nhiên không chịu để lãng phí tâm thần vào chuyện đánh cờ.

Trên thế gian nàycòn có rất nhiều chuyện cần lão dụng tâm thương thần. Rất nhiều chuyện quan trọng hơn đánh cờ!

Chủ nhân trên giường bỗng cười cười:

- Một phế nhân lưu lãng bốn phương như ta lại không sợ dụng tâm thương thần!

Nụ cười của lão tuy ôn hòa, lại mang theo một nỗi tịch mịch khôn tả:

- Ta chỉ sợ không có ai đánh cờ với ta.

Gió phì mưa phà ngoài song cửa, vài giọt rơi trên nửa cuộc cờ tàn!

Lẽ nào ông ta luôn luôn sinh sống ngày ngày như vầy, luôn luôn vác cái giá đó trên lưng?

Triệu Vô Kỵ tuy một mực giả như không nhìn thấy nỗi thống khổ của ông ta, lại giả không kín cho lắm.

Chủ nhân lại cười cười:

- Ta đương nhiên cũng rất sợ cái giá khủng khiếp này của ta, chỉ là ta không thể không có nó.

Triệu Vô Kỵ cũng không thể giả như không nghe, nhịn không được phải hỏi:

- Tại sao?

Chủ nhân đáp:

- Bởi vì trên lưng ta có một cột xương sống khủng khiếp, đã hoàn toàn gãy vụn, nếu quả không có cái giá khủng khiếp này, ta có thể biến thành giống hệt một vũng bùn!

Ông ta mỉm cười, lại nói:

- Cho nên cả ta cũng cảm thấy rất kỳ quái, ta không ngờ còn có thể sống tới bây giờ.

Triệu Vô Kỵ chợt cảm thấy sống lưng mình đã phát lãnh, từ sống lưng lạnh tới gót chân.

Tuy chàng vô phương hiểu thấu con người đó thật ra đang chịu đựng thống khổ tới cỡ nào, nhưng một người biết rõ mình cả đời phải sống trên giá không ngờ thường có thể nở nụ cười, bằng vào một điểm đó, đã đủ để khiến cho chàng không thể không bội phục.

Chủ nhân phảng phất đã nhìn ra trong tâm chàng đang nghĩ gì:

- Nhưng ngươi không cần phải bội phục ta, kỳ thật mỗi một người trên mình đều có một cái giá như vậy, chỉ là không để ngươi nhìn thấy.

Ông ta ngưng thị nhìn Triệu Vô Kỵ, giống như một người đang thưởng thức tận tường một món đồ sứ:

- Thậm chí cả ngươi cũng vậy.

Triệu Vô Kỵ không hiểu:

- Tôi cũng vậy?

Chủ nhân đáp:

- Ngươi cũng là bệnh nhân, trên mình ngươi cũng có một cái giá, cho nên ngươi còn chưa ngã quỵ.

Triệu Vô Kỵ hiển nhiên vẫn chưa minh bạch ý tứ của ông ta, chỉ còn nước bảo trì vẻ trầm mặc đợi ông ta nói.

Chủ nhân thốt:

- Trên người ngươi vận tang phục, biểu thị gần đây ngươi nhất định có người rất thân cận đã qua đời.

Triệu Vô Kỵ buồn bã.

Nghĩ đến cái chết của phụ thân mình, trong tâm chàng đau đớn, đau đớn đến nỗi cơ hồ vô phương chịu đựng.

Chủ nhân nói:

- Sắc mặt của ngươi trắng tái tiều tụy, trong mắt toàn những tia máu li ti, biểu thị trong tâm ngươi không những bi thương mà còn chứa đầy cừu hận.

Ông ta thở dài, lại nói:

- Bi thương và cừu hận đều là tật bệnh, ngươi đã bệnh rất trầm trọng.

Triệu Vô Kỵ thừa nhận.

Chủ nhân nói:

- Tới bây giờ ngươi còn chưa ngã quỵ chỉ là vì muốn phục thù, cho nên không thể ngã quỵ.

Triệu Vô Kỵ nắm chặt song quyền:

- Ông không nhìn lầm!

Chủ nhân nói:

- Ý niệm phục thù là cái giá của ngươi, không có cái giá đó, ngươi đã sớm ngã gục!

Hiện tại Triệu Vô Kỵ cuối cùng đã minh bạch ý tứ của ông ta.

Ý tưởng của con người đó tuy đặc biệt, lại bao hàm một thứ triết lý làm cho người ta sực tỉnh, khiến người ta vô phương biện bác.

Nhục thể của ông ta tuy đã tàn phế, tư tưởng lại linh mẫn kiện toàn hơn xa đại đa số người.

Triệu Vô Kỵ nhịn không được muốn hỏi: “Con người đó thật ra là ai?”

Chàng còn chưa hỏi, Tư Không Hiểu Phong đã mỉm cười:

- Con người đó là quái nhân.

Tại sao ông ta là quái nhân?

Tư Không Hiểu Phong nói tiếp:

- Ta chưa từng nhìn thấy ông ta làm ra một xu, nhưng ông ta lại sống hệt như vương hầu.

Triệu Vô Kỵ nhìn ra điểm đó.

Trong cỗ xe ngựa, mỗi một thứ đồ cổ và đồ trang hoàng giá trị đều trên ngàn vàng, y phục trên người ông ta vô luận thức dạng hay chất liệu đều rất cao quý.

Đương nhiên còn có những chuyện Triệu Vô Kỵ nhìn không ra.

Tư Không Hiểu Phong nói:

- Chính ông ta tuy sống trong cỗ xe ngựa, lại ít ra có ba chục người nội trong vòng năm trăm dặm quanh cỗ xe này đang đợi chờ ông ta phân phó, trong đó bao gồm cả bốn gã đầu bếp giỏi mà cả nhà bếp của hoàng cung cũng không mời được, và cả mã phu từng nuôi ngựa cho đại tướng quân chinh tây!

Chủ nhân mỉm cười:

- Không phải là bốn, là sáu người.

Trong nụ cười của ông ta không có ý kiêu ngạo, cũng không có ý tự khoa trương.

Câu nói đó của ông ta chỉ bất quá muốn cải chính một chút sai lầm của người khác.

Tư Không Hiểu Phong nói:

- Thùng xe và bánh xe của cỗ xe ngựa này đều đặc biệt tinh chế, còn kiên cố hơn xa phòng ốc của nhà người bình thường, cho nên kích cỡ khó tránh khỏi nặng nề, tám thớt ngựa kéo xe tuy đều là ngựa tốt, sau khi kéo bốn năm trăm dặm là có một trạm đổi ngựa của ông ta.

Lão thở dài, lại nói:

- Theo ta tính toán, ngựa ông ta nuôi ít nhất cũng có trên tám trăm thớt, hơn nữa còn toàn là ngựa tốt tuyển chọn trong cả ngàn con.

Một người nuôi tám trăm thớt ngựa, đó cơ hồ là thần thoại.

Nhưng Tư Không Hiểu Phong lại nói một cách rất thành khẩn, Triệu Vô Kỵ cũng biết lão tuyệt không phải là người khoác lác thổi phồng.

Tư Không Hiểu Phong nói:

- Chỉ duy trì ba chục người tùy tùng danh tiếng và tám trăm thớt ngựa, chi phí mỗi tháng của ông ta tối thiểu cũng cỡ năm ngàn lượng!

Triệu Vô Kỵ thốt:

- Nhưng ông chưa bao giờ nhìn thấy ông ta làm ra một xu tiền.

Tư Không Hiểu Phong nói:

- Ông ta thậm chí cả một mẫu đất làm nhà cũng không có.

Triệu Vô Kỵ thốt:

- Không chừng ông ta đã mở nhiều tiệm buôn bán, thương mại luôn luôn là nghề làm ra tiền.

Chủ nhân bỗng thở dài:

- Lẽ nào ngươi nhìn thấy ta là thương nhân? Lẽ nào ta nhìn tục khí như vậy?

Triệu Vô Kỵ không thể không thừa nhận con người đó nhìn quả thật không giống thương nhân, không có một chút tục khí nào.

Tư Không Hiểu Phong nói:

- Ông ta tuy hành động bất tiện, cả con ruồi cũng không đập chết được, nhưng người vô lễ đối với ông ta lại thông thường có thể sang ngày thứ hai vô duyên vô cớ đột nhiên bộc bệnh mà chết.

Chủ nhân thở dài:

- Một người nhẫn tâm khi phụ người tàn phế, ông trời luôn luôn giáng vận xui cho hắn!

Tư Không Hiểu Phong nói:

- Ta lại luôn luôn không rõ cho lắm, vận xui của những người đó thật ra là do ông trời giáng cho, hay là do chính ông ta?

Lão cười cười, lại nói tiếp:

- Ta chỉ biết trong ba mươi tùy tùng đó, ít nhất có mười người tuyệt đối có thể coi là nhất lưu cao thủ trong võ lâm.

Triệu Vô Kỵ nghe lão kể giống như đang nghe một cố sự về nhân vật trong thần thoại.

Tư Không Hiểu Phong hỏi:

- Hiện tại ngươi có biết ông ta là ai chưa?

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Không biết!

Tư Không Hiểu Phong cười khổ:

- Kỳ thật ta cũng không biết, ta cùng ông ta đã kết giao bằng hữu rất lâu năm, cả tên tuổi thật của ông ta mà ta cũng không biết, nhưng ta một khi biết ông ta đang ở vùng phụ cận là ta có thể bỏ mọi thứ đến gặp ông ta!

Chủ nhân mỉm cười:

- Bọn ta đã rất lâu rồi không gặp, cho nên ngươi muốn đến thăm ta.

Ông ta quay về phía Triệu Vô Kỵ:

- Nhưng người trẻ tuổi này lại vị tất muốn đến gặp một người tàn phế như ta, hiện tại trong tâm hắn không chừng cảm thấy rất buồn chán!

Triệu Vô Kỵ đáp:

- Có thể gặp một người như ông, vô luận là ai đều không thể cảm thấy buồn chán!

Chàng nói rất thành khẩn:

- Chỉ tiếc tôi còn có chuyện khác, hiện tại đã phải đi rồi!

Chủ nhân nói:

- Nếu quả ngươi chịu lưu lại, ta bảo đảm đêm hôm nay ngươi còn có thể nhìn thấy bao nhiêu người càng lý thú hơn, bao nhiêu chuyện càng lý thú hơn.

Triệu Vô Kỵ do dự, tâm hiếu kỳ của chàng đã bị kích thích, vô phương cự tuyệt lời mời đó.

Chủ nhân cười càng khoan khoái. Một người cả đời sống trong cô độc luôn luôn đặc biệt hiếu khách.

Ông ta lại bảo đảm với Triệu Vô Kỵ lần nữa:

- Ta nghĩ ngươi tuyệt không thể thất vọng đâu.

Đêm hôm nay thật ra có những người nào đến đây?

Trong một cỗ xe ngựa kỳ quái như vầy, đối diện một vị chủ nhân kỳ quái như vậy, đã là một kinh nghiệm khiến người ta rất khó quên.

Triệu Vô Kỵ không nghĩ ra đêm hôm nay còn có thể gặp chuyện gì càng lý thú hơn!

Trên chỗ dựa tay gần giường có treo một cái chuông vàng nho nhỏ, Chủ nhân cầm cái chuông nhỏ lên, rung nhẹ một tiếng.

Ông ta mỉm cười giải thích:

- Đây là cái chuông ta dùng để kêu người, ta chỉ rung một tiếng biểu thị người ta muốn gọi là Hồ Cự, quản gia của ta.

Tiếng chuông vừa vang lên, ông ta còn chưa dứt lời, Hồ Cự đã xuất hiện, giống như một tinh linh giờ nào phút nào cũng đều đang đợi chờ ma pháp hiệu triệu.

Gã là một người khổng lồ cao chín thước, mắt sâu hoắm, đầu tóc quăn queo, trên mặt đen bóng, mang theo vẻ hung hãn như dã thú, đôi tay to nổi vồng gân xanh, giắt bên hông một thanh loan đao Ba Tư lấp lánh ánh hàn quang, khiến cho gã nhìn càng nguy hiểm đáng sợ.

Nhưng trước mặt chủ nhân của gã, gã lại hiển lộ vẻ cung thuận phục tùng tuyệt đối.

Gã vừa xuất hiện đã vập đầu quỳ bái sát rạt dưới đất, bái lạy dưới chân chủ nhân, dùng thái độ cung kính nhất nhẹ nhàng hôn lên đôi giày mềm mại của chủ nhân gã.

Đối với gã mà nói, có thể hôn giày chủ nhân đã là một vinh sủng to lớn.

Thái độ của chủ nhân đối với gã lại lãnh tuấn nghiêm túc:

- Hiện tại đã gần đến giờ tý phải không?

- Dạ.

- Ngươi đã chuẩn bị hết rồi phải không?

- Dạ.

Chủ nhân tuy rất vừa lòng, lại không để lộ một chút ý tứ tán thưởng nào, chỉ điềm đạm phân phó:

- Vậy hiện tại bọn ta có thể bắt đầu rồi.

“Dạ”. Hồ Cự lại vập đầu rồi mới lui ra.

Gã tuy chỉ nói một chữ “dạ”, Triệu Vô Kỵ lại nghe rõ khẩu âm của gã cứng ngắc kỳ dị phi thường.

Chủ nhân lại nhìn ra sự hiếu kỳ của khách nhân:

- Phụ thân của gã là thương nhân Ba Tư, gã vốn là lực sĩ dưới trướng đại tướng quân, có một lần ngộ phạm quân pháp, đáng lẽ phải bị xử quyết.

Quân lệnh của đại tướng quân như núi, thiên hạ đều biết, gã làm sao có thể thoát khỏi lưỡi đao?

Chủ nhân nói:

- Là ta dùng một đôi hãn huyết mã Đại Uyển danh chủng đổi lấy cái mạng của gã từ trong tay đại tướng quân.

Đại tướng quân thích ngựa quý, trong mắt của đại tướng quân mà nhìn, một đôi ngựa tốt danh chủng còn trân quý hơn xa bất cứ tính mạng của một ai.

Tư Không Hiểu Phong thở dài:

- May là ông có một đôi ngựa quý mới có thể đánh đổi một bộc nhân trung tâm như vậy.

Chủ nhân thốt:

- Gã không phải là bộc nhân của ta, gã là nô lệ của ta, ta lúc nào cũng có thể kêu gã đi chết.

Ông ta điềm đạm nói, tịnh không có một chút khoa trương, chỉ bất quá nói ra sự thật.

Nhưng trong tai người khác mà nghe, lại không còn nghi ngờ gì nữa, giống hệt cố sự trong thần thoại.

May là Triệu Vô Kỵ đối với mấy chuyện này đã dần dần quen thuộc, đã không còn kinh ngạc nữa, càng không thể hoài nghi.

Tới lúc đó, trong khu rừng hắc ám đột nhiên sáng choang như một kỳ tích.

Triệu Vô Kỵ vốn cả một trản đèn cũng không thấy, hiện tại bốn bề lại đã được ánh đèn chiếu rọi sáng như ban ngày.

Những cây cổ thụ đứng trước cỗ xe ngựa đột nhiên toàn bộ ngã xuống. Cây vừa ngã xuống là rất mau chóng bị một vòng dây kéo đi.

Một khoảnh rừng trong phút chốc đã biến thành bình địa. Triệu Vô Kỵ tuy tận mắt chứng kiến, cơ hồ vẫn không tin vào mắt mình.

Trên khuôn mặt trắng nhợt của chủ nhân chung quy đã lộ vẻ thỏa mãn.

Đối với hiệu suất hành sự của đám thuộc hạ của ông ta, không ai còn có thể cảm thấy không thỏa mãn.

Tư Không Hiểu Phong lại đang thở dài. Lão luôn hi vọng thuộc hạ của lão làm việc cũng có thể có hiệu suất như vầy.

Lão nhịn không được phải nói:

- Người như Hồ Cự, phải dùng mười đôi ngựa quý đi đổi cũng đáng giá.

Chủ nhân mỉm cười.

Con người đó tuy không phải là thương nhân, lại luôn luôn rất ít khi làm chuyện mua bán lỗ vốn.

Mưa đã tạnh.

Bên ngoại cánh rừng đột nhiên vang lên tiếng gõ ống tre, một người rao lớn:

- Thịt bò ướp ngũ vị hương, hoành thánh thịt bằm đây.

Trong tiếng rao xuất hiện một người đầu đội nón tre, gánh một đòn gánh hoành thánh bước vào khoảnh đất trống.

Một gánh phía trước đòn gánh có một lò lửa cháy phừng phừng, nhiệt khí trong cái nồi trên lò bốc đằng đằng, gánh đằng sau ngoại trừ chén dĩa gia vị nêm nếm ra còn có một lồng đậy vải lụa che thịt bò. Ở Giang Nam, lúc nửa đêm ngủ không được, lúc nào cũng đều có thể đi tìm một gánh hàng rong như vầy ăn một chén hoành thánh nóng hổi.

Nhưng Triệu Vô Kỵ có nằm mộng cũng không tưởng được ở đây cũng có thể nhìn thấy thứ gánh hàng rong đó.

Nơi này có ai có thể ăn hoành thánh của gã?

Gánh hoành thánh vừa đặt xuống, bên ngoại lại vang lên tiếng rao bán, một người dùng tiếng Tô Hàng rao:

- Bánh bột lọc chấm đường đây, bánh bột lọc nhân đậu xanh đậu đỏ đây.

Bao nhiêu thứ bánh bột lọc đó đều là món ăn chơi ưa thích nhất ở đất Tô Hàng.

Nhưng gã làm sao có thể đem đến tận đây để bán?

Người đến cũng không chỉ có hai người đó.

Theo sau bọn họ còn có người bán dưa muối, bán rượu, bán bánh tai heo Hồ Bắc, bán bánh bột chiên, bán bánh bò Sơn Đông, bán bánh bột nhào đường Phúc Châu, bán bánh bột gạo Lĩnh Nam, bán vịt quay, bán bánh da lợn, bán chè tào hủ, bán sữa đậu nành Bắc Kinh, ngũ hoa bát môn, đủ các thức các dạng hàng gánh, dùng đủ các thức các dạng lời rao từ nam chí bắc, từ bốn phương tám hương đổ vào một khoảnh đất trống sáng choang ánh đèn đó.

Phiến bình địa đột nhiên biến thành nhiệt náo, giống như tụ tập đình đám vậy.

Triệu Vô Kỵ ngây người.

Chàng chưa từng nhìn thấy bao nhiêu gánh hàng rong bán đồ ăn như vậy, càng không tưởng được bọn họ có thể đến đây.

Bọn họ đến đây làm gì?

Ở đây có ai có thể ăn đồ ăn bọn họ bán?

Không ai ăn, bọn họ chừng như chuẩn bị tự mình ăn.

Nhưng trước khi bọn họ bắt đầu ăn uống, mỗi người đều bưng đồ mình bán, chọn ra một phần ngon lành nhất dâng cho chủ nhân thần bí trong cỗ xe ngựa thần bí.

Người bán hoành thánh trước hết bưng một chén hoành thánh bốc khói đằng đằng đi tới, quỳ ngoài cửa xe cung cung kính kính nói:

- Đây là chút ý tứ đệ tử hiếu kính chủ nhân, cung chúc chủ nhân thân thể khang kiện, mọi sự như ý.

Chủ nhân chỉ mỉm cười gật gật đầu, cả một tiếng “cám ơn” cũng không nói ra.

Nhưng người bán hoành thánh đã cảm kích muốn chết, cao hứng muốn chết, bởi vì gã đã nhìn thấy nụ cười mỉm của chủ nhân.

Sau đó người bán bánh bột lọc, bán dưa muối, bán rượu, bán tào hủ chiên, bán bánh bột nhào đường... từng người từng người đều đi qua, đều quỳ xuống dùng tiếng nói quê hương của mình nói vài lời cảm kích chúc tụng chủ nhân của bọn họ.

Nghe tiếng của bọn họ, nam bắc đều có, hiển nhiên không phải cùng đến từ một nơi.

Bọn họ không hẹn mà đến, không ngại đường xa vạn dặm mà đến đây, lẽ nào chỉ vì muốn dâng một chén hoành thánh, một cái bánh ngọt?

Triệu Vô Kỵ càng cảm thấy kỳ quái!

Đợi đến khi chàng nhìn thấy một lão thái bà bán đậu phộng rang bưng một dĩa đậu phộng tới, chàng cơ hồ nhịn không được muốn kêu lên.

Lão thái bà bán đậu phộng rang đó không ngờ chính là “Kim Cung Ngân Tiễn” Hắc Bà Bà danh chấn giang hồ.

Hắc Bà Bà lại chừng như căn bản không nhìn thấy chàng, càng không nhận ra chàng, cung cung kính kính quỳ dưới đất, hiến xuất lễ vật của mình, đổi lấy nụ cười mỉm của chủ nhân, cảm kích muôn phần lui ra.

Triệu Vô Kỵ cũng chỉ còn nước miễn cưỡng kềm chế sự hiếu kỳ của mình. Chàng luôn là người rất có gia giáo, chàng không chịu thất lễ trước mặt vị chủ nhân hiếu khách đó.

Lúc đó bọn gánh hàng rong đã bắt đầu ăn uống, ngươi uống rượu của ta, ta ăn hoành thánh của ngươi trừ, ăn uống cực kỳ thống khoái. Cách ăn uống đó quả thật lý thú, thống khoái hơn là ngồi ăn một bàn đầy vi cá.

Bọn họ không những đều quen biết nhau, hơn nữa chừng như là bằng hữu rất thân.

Mọi người không khác gì là vì sinh hoạt phải bôn ba, rất khó gặp mặt được một lần, trong năm có một ngày nay mới có thể hoan tụ cùng một chỗ ăn uống no nê, hoan lạc tận hưởng rồi mới chia tay.

Kỳ quái là người bán hoành thánh tịnh không giống như bán hoành thánh, người bán bánh ngọt cũng không giống như bán bánh ngọt.

Thân phận của những người khác tuy không thể xác định, ít ra Triệu Vô Kỵ biết được Hắc Bà Bà tuyệt không phải là người bán đậu phộng rang.

Lẽ nào người khác cũng như bà ta, chỉ bất quá dùng gánh hàng rong để che giấu thân phận của mình.

Bọn họ bình thời làm gì?

Triệu Vô Kỵ uống vài chén rượu, ăn bánh tai heo Hồ Bắc, lại ăn bảy tám món tạp nhạp khác, đều là những món mà ngày thường chàng tuyệt đối không có cách nào ăn cùng một lúc được.

Chủ nhân nhìn chàng, trong mắt chứa chan vẻ vui mừng:

- Ta thích người trẻ tuổi có khẩu vị tốt, người cường tráng không để chuyện gì đè nặng tâm sự mới có thể có khẩu vị ngon lành được.

Lời nói của ông ta chừng như có chút kỳ quái, lại rất có đạo lý.

Ông ta lại hỏi Triệu Vô Kỵ:

- Ngươi xem bọn họ có phải rất lý thú không?

Triệu Vô Kỵ thừa nhận:

- Nhưng tôi còn chưa thấy chuyện gì lý thú, ăn mấy món này tịnh không thể coi là rất lý thú được.

Chủ nhân mỉm cười:

- Ngươi sẽ thấy.

Triệu Vô Kỵ còn chưa thấy chuyện gì lý thú, những người đó đã bỏ đi.

Trước khi đi, mỗi người lại hướng về vị chủ nhân thần bí đó cúi đầu chúc phước, sau đó cùng hô:

- Năm sau tái kiến!

Tiếng hô còn lòng vòng quanh màng nhĩ, người của bọn họ đã hoàn toàn đi hết, mấy cây đòn gánh mấy đồ đạc buôn bán bọn họ đem đến lại lưu lại hết, lẽ nào bọn họ vì say quá đã quên hết?

Tư Không Hiểu Phong nhịn không được phải hỏi:

- Ông sao không kêu bọn họ đem mấy vật đó đi?

Chủ nhân đáp:

- Đó vốn là bọn họ đặc biệt mang đến dâng cho ta, sao lại mang đi?

Tư Không Hiểu Phong hỏi:

- Bọn họ tại sao lại muốn dâng cho ông những vật đó?

Chủ nhân đáp:

- Bởi vì bọn họ biết ta phải nuôi ba chục tùy tùng và tám trăm thớt ngựa.

Tư Không Hiểu Phong nhịn không được cười:

- Nhưng ông cần những vật đó làm gì? Lẽ nào ông cũng muốn đổi nghề đi bán hoành thánh?

Chủ nhân cũng cười.

Tới lúc đó, bên ngoài khu rừng lại vang lên thanh âm của người khác, giống như tiếng sấm sét vậy, chấn động mang tai.

Một người cười lớn nói:

- Ta biết ngươi nhất định đang ở đây, ngươi trốn không khỏi ta đâu.

o O o

[Đổ Quỷ]

Lúc tiếng cười mới vang lên, còn ở rất xa, tiếng cười vừa kết thúc, người đó đã đến trước mặt bọn họ.

Một đại hán cơ hồ còn cao hơn cả Hồ Cự, hai tay cầm hai cái bao bố có thể đủ để chứa một thạch gạo, trên lưng còn vác thêm một bao, lại giống hệt như một con yến tử từ trong khu rừng bay ra.

Triệu Vô Kỵ chỉ nhìn thấy bóng của hắn lóe lên một cái, người đó đã đứng bên ngoài cửa xe.

Nếu quả chàng không tận mắt nhìn thấy, chàng thật vô phương tin rằng một đại hán như vậy có thể có thân pháp linh xảo đến thế.

Khí trời tháng tư đã bắt đầu nóng, đại hán đó lại vận áo hồ cừu, đầu tóc rối bù như cỏ dại dùng một sợi dây thừng thắt giữ, trên đôi chân trần mang một đôi giày cỏ.

Chân của hắn còn chưa đứng yên, lại đã chỉ tay về hướng mũi chủ nhân cười lớn:

- Hảo tiểu tử, ngươi thật có hai tay, cả ta cũng không tưởng được năm nay ngươi lại chọn một nơi như vầy, không ngờ ở ngay bên đại lộ, không ngờ còn kêu đám đồ tử đồ tôn của ngươi giả làm mấy tên gánh hàng rong bán hoành thánh.

Đới với vị chủ nhân mà người người đều rất tôn kính, hắn lại không có một chút bộ dạng tôn kính nào.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này