Bạch Ngọc Lão Hổ - Hồi 01 - Phần 4

Thiên Thiên đang ngồi trong góc phòng nhìn chàng thay y phục, đang ngồi dưới đất.

Trong phòng cho dù có tám trăm cái ghế, nàng cũng không ngồi trên ghế, bởi vì nàng thích ngồi dưới đất.

Nàng thích ngồi thoải mái dưới đất.

Cho dù dưới đất có hai vũng sình phía sau, một khi nàng thích ngồi, vẫn ngồi xuống như vậy.

Y phục dơ, nàng không thèm để ý tới một chút nào, người khác nói nàng ngồi mà không giống như ngồi, nàng càng không thèm để ý tới.

Nàng khác với Vệ Phượng Nương.

Nàng một mực chỉ làm chuyện nàng thích làm.

Triệu Vô Kỵ lắc đầu:

- Bằng vào cách ngồi của muội, sau này làm sao xuất giá chứ?

Thiên Thiên “hừm” một tiếng trong mũi:

- Huynh lo tôi không xuất giá được? Trời có sập tôi cũng không cưới người như huynh!

Triệu Vô Kỵ cười khổ.

Chàng chỉ còn nước cười khổ.

Thiên Thiên vẫn còn tức:

- Hà huống nam nhân như huynh còn có thể cưới vợ, tôi sao lại không xuất giá được chứ?

Triệu Vô Kỵ nhịn không được, lại muốn biểu thị ý kiến của mình:

- Nhưng muội là con gái, con gái ít ít nhiều nhiều gì cũng phải có chút bộ dạng như con gái!

Thiên Thiên bỉu môi:

- Con gái nên có bộ dạng ra sao? Giống như Hương Hương của huynh?

Đề khởi đến Hương Hương, Triệu Vô Kỵ không nói gì được nữa.

Thiên Thiên lại không chịu buông tha:

- Nàng ta có phải thật sự rất thơm? Nàng ta thật ra thơm bao nhiêu chứ?

Nàng chừng như rất có hứng thú đối với vấn đề đó, Triệu Vô Kỵ chỉ còn nước mau mau đổi chủ đề:

- Hôm nay có phải có rất nhiều người đến không?

- Ừm!

- Những người nào đã đến?

- Người nên đến lại chưa đến, người không nên đến đều đã đến.

Triệu Vô Kỵ liếc muội muội mình:

- Huynh biết con trai của Đại đại gia nhất định chưa đến!

Thiên Thiên nhịn không được phải hỏi:

- Huynh làm sao biết?

Triệu Vô Kỵ cố ý cười theo điệu bộ rất âm hiểm:

- Bởi vì hắn vốn nên đến.

Mặt Thiên Thiên đột nhiên đỏ hồng lên.

“Đại đại gia” là Trí Đa Tinh Tư Không Hiểu Phong, người trong giang hồ đều công nhận là người có quyền lực nhất của Đại Phong đường.

Con trai của lão là Tư Không Khúc.

Tư Không Khúc có ý với Thiên Thiên, vô luận đối với một ai mà nói đều không phải là bí mật.

Triệu Vô Kỵ rất đắc ý.

Chàng cuối cùng đã làm cho muội muội nhiều chuyện của mình tạm thời ngậm miệng lại, nhưng chàng đã quên mình cũng có rất nhiều bí mật không còn là bí mật.

Tròng mắt của Thiên Thiên háy háy, đột nhiên thở dài:

- Đáng tiếc, thật đáng tiếc!

Triệu Vô Kỵ cũng nhịn không được phải hỏi:

- Muội nói đáng tiếc cái gì?

Thiên Thiên đáp:

- Đáng tiếc một người lại không đến.

Triệu Vô Kỵ hỏi:

- Người nào?

Thiên Thiên đáp:

- Là một người vốn nên đến.

Triệu Vô Kỵ hỏi:

- Ai?

Thiên Thiên đáp:

- Linh Linh đáng thương.

Triệu Vô Kỵ hỏi:

- Nàng ta có gì liên quan đến huynh? Huynh còn chưa gặp mặt nàng ta nữa là.

Thiên Thiên đáp:

- Bởi vì huynh còn chưa gặp mặt nàng ta cho nên mới đáng tiếc.

Nàng cũng dùng khóe mắt háy ca ca mình:

- Huynh không phải luôn luôn rất muốn biết bộ dạng của nàng ta ra sao sao?

Triệu Vô Kỵ không có cách gì phủ nhận.

Chàng quả thật luôn luôn rất muốn gặp “Linh Linh đáng thương” đó xem dáng dấp ra sao. Đó cũng không phải là bí mật!

“Linh Linh đáng thương” đó là con gái một của Thượng Quan Nhẫn, Tam đại gia của bọn họ.

Tên của nàng là Linh Linh.

Thượng Quan Linh Linh.

Mọi người đều biết nàng là tài nữ, cũng là mỹ nữ.

Nhưng chưa từng có ai gặp được nàng.

Bởi vì nàng từ nhỏ đã bị phụ thân dẫn đến Hoàng Sơn, có người nói nàng đi học nghệ.

“Võ công của Hoàng Sơn “Diệu Vũ quán” Diệu Vũ sư thái là thích hợp nhất cho con gái”.

Cũng có người nói nàng đi dưỡng bệnh.

“Nàng trời sinh mắc một chứng bệnh kỳ quái, giống hệt như mẫu thân của nàng, nếu không thể an tâm tĩnh dưỡng rất có thể không sống quá được hai mươi tuổi”.

Thật ra nàng tại sao phải đi?

Không một ai biết, cũng không ai dám hỏi Thượng Quan Nhẫn.

Thượng Quan Nhẫn luôn luôn là người không dễ tiếp cận, càng không chịu để người ta đề cập đến vấn đề đó.

Cái chết của vợ lão, và con gái của lão đều là chuyện lão không chịu đề cập tới.

Nếu quả Thượng Quan Nhẫn không chịu đề cập tới chuyện gì, mình nếu đề cập tới, chẳng khác nào là chuốc khổ vào thân.

Không cần biết mình là ai cũng vậy.

Cả chủ nhân của Đại Phong đường Vân Phi Dương Vân lão gia tử đều biết tính khí kỳ quái của lão.

Đề cập đến Linh Linh, Triệu Vô Kỵ lại chỉ còn nước mau mau đổi đề tài:

- Lão đầu tử hôm nay có uống thuốc chưa?

Thoại đề đó vĩnh viễn là thoại đệ quan tâm nhất của bọn họ.

Bởi vì lão đầu tử là phụ thân của bọn họ.

Lối xưng hô “lão đầu tử” tuyệt đối không có một ý tứ không tôn kính nào, chỉ bất quá biểu thị sự quan tâm thân mật giữa phụ thân và huynh muội bọn họ mà người khác vĩnh viễn vô phương hiểu thấu được.

Trong mắt người khác, phụ thân của bọn họ có lẽ là một người rất đáng sợ, đại đa số người trong giang hồ một khi đề cập tới năm chữ “Kim Long Kiếm Triệu Giản”, trong tâm đều sinh ra một sự tôn kính gần như sợ sệt.

Trong mắt bọn họ, ông ta không những là nghiêm phụ, cũng là từ mẫu của bọn họ.

Triệu phu nhân mất qua đời từ rất sớm, ông ta một tay nuôi dưỡng huynh muội bọn họ thành nguời.

Những đêm lạnh trích thủy thành băng, người đắp mền cho bọn họ là ông ta.

Những bình minh tươi tắn gió xuân, dẫn bọn họ đi thả diều ngoài vườn cũng là ông ta.

Vì nuôi dưỡng hai đứa con, vị võ lâm cao thủ năm xưa một kiếm tung hoành giang hồ hiệp trợ bằng hữu Vân Phi Dương sáng lập Đại Phong đường đã dần dần thay đổi tính khí.

Những năm gần đây tính khí của ông ta càng vui vẻ, thân thể lại dần dần suy nhược, rất dễ bị mệt.

Sau khi xử lý chuyện quan trọng của Đại Phong đường, ông ta thường một mình ngồi trong thư phòng, mệt mỏi đến mức nói không ra hơi, có lúc thậm chí toàn thân đau đớn đến mức co cuộn lại.

Huynh muội bọn họ dần dần đã phát hiện ra sự đau đớn của ông ta, đoán định ông ta nhất định đang ẩn tàng một căn bệnh trong người.

Huynh muội bọn họ tuy có thể bắt ông ta miễn cưỡng đi gặp đại phu, nhưng lão nhân quật cường đó lại thường thường không chịu uống thuốc.

Ông ta thường nói:

- Chỉ có nữ nhân mới uống thuốc ngày này qua tháng nọ, lẽ nào các ngươi muốn ta coi ta như nữ nhân?

Ý tưởng đó tuy rất không chính xác, nhưng một khi ông ta nghĩ là đúng, tuyệt không có một ai có thể khiến cho ông ta sửa đổi.

Thiên Thiên thở dài nhè nhẹ:

- Hôm nay cha lại len lén đổ chén thuốc xuống cống.

Triệu Vô Kỵ cười khổ:

- Huynh thật nghĩ không ra cha tại sao lại sợ thuốc như một đứa trẻ vậy.

Thiên Thiên thốt:

- Nghe nói một người đến lúc tuổi già thường thường có thể phản lão hoàn đồng.

Triệu Vô Kỵ hỏi:

- Nghe nói Lục lão bá ở Hoa Sơn đặc biệt đến đây, bệnh của cha tuy người khác không chẩn đoán ra là bệnh gì, nhưng dưới tay của Lục lão bá, thiên hạ còn có bệnh gì mà không trị hết được?

Lục lão bá là “Hoa Sơn Y Ẩn” Lục Thông, không những là danh đồ của Hoa Sơn kiếm phái, cũng là thần y hữu danh trong giang hồ.

Thiên Thiên nói:

- Hôm nay sau khi ăn cơm trưa xong, Lục lão bá đã bắt mạch cho cha.

Nàng nghĩ ngợi, lại nói:

- Hai người bọn họ còn ngồi trong thư phòng đàm luận rất lâu.

Triệu Vô Kỵ hỏi:

- Bọn họ khi đi ra có nói gì không?

Thiên Thiên đáp:

- Lúc bọn họ đi ra, lão đầu tử có vẻ rất cao hứng, còn đặc biệt bài một bàn rượu, hẹn Tam đại gia uống rượu ở hậu viên.

Tam đại gia là một trong ba vị cự đầu của Đại Phong đường, cả ngày khó nói ra tới một câu, “Thiết Kiếm Kim Nhân” Thượng Quan Nhẫn.

Kim nhân, tượng vàng. Tượng vàng còn có lúc mở miệng, muốn lão nói chuyện đơn giản còn khó hơn cả mở miệng tượng vàng.

Thiên Thiên nói:

- Lão hôm nay cũng uống rất nhiều rượu với lão đầu tử. Cho đến hôm nay tôi mới biết tửu lượng của lão rất có thể còn mạnh hơn cả huynh.

Triệu Vô Kỵ tươi mặt:

- Nói như vậy, bệnh của lão đầu tử nhất định đã có cơ hội biến chuyển.

Thiên Thiên thốt:

- Nhưng Lục lão bá lại tỏ vẻ tâm sự trùng trùng, không chịu uống rượu.

Triệu Vô Kỵ lại nhíu mày.

Lúc đó ngoài song cửa chợt truyền vào tiếng bước chân nặng nề, một người bên ngoài cất tiếng hỏi:

- Đại thiếu gia có trong đó không?

Triệu Vô Kỵ và Thiên Thiên đều nghe thấy đó là thanh âm của lão Khương.

Lão Khương đã sống trong Triệu phủ mấy chục năm nay, từ chức thư đồng của Triệu Giản đã trở thành tổng quản của Hòa Phong sơn trang, đôi chân vốn nhanh mạnh hơn ai hết, những năm gần đây lại mắc bệnh phong thấp, bước đi rất khốn khó.

Nhưng Triệu Giản trong tâm mục của lão lại vĩnh viễn là đại thiếu gia năm xưa.

Thậm chí cả cách xưng hô lão cũng không sửa đổi.

Thiên Thiên từ dưới đất nhảy dựng lên, đẩy song cửa sổ, phát hiện lão Khương luôn luôn nhẫn nại hiện tại không ngờ chừng như rất khẩn trương, tuy đã dừng chân, vẫn đang thở hổn hển không ngừng.

Nang nhịn không được phải hỏi:

- Thật ra có chuyện lớn gì mà ông khẩn trương vậy?

Lão Khương hớp hơi:

- Tư Không đại gia đã từ Bảo Định Phủ đến, đang ngồi trong hoa sảnh đợi đại thiếu gia ra gặp mặt, đại thiếu gia lại không biết đã đi đâu.

Thiên Thiên hỏi:

- Ông có đi tìm chưa?

Lão Khương đáp:

- Tôi chỗ nào cũng tìm rồi, không những tìm không được đại thiếu gia, cả Thượng Quan tam gia cũng biến mất không thấy bóng dáng đâu hết.

Thiên Thiên cũng có chút khẩn trương.

Lão Khương đã theo phụ thân nàng bốn chục năm, đối với một gốc cây một ngọn cỏ trong Hòa Phong sơn trang, lão đều rõ như lòng bàn tay.

Nếu quả cả lão cũng tìm không được, còn có ai tìm được?

Triệu Vô Kỵ chợt nói:

- Để tôi đi tìm.

Lão Khương hỏi:

- Ngươi biết ông ta đang ở đâu?

Triệu Vô Kỵ cười:

- Chỗ đó chỉ có tôi biết, để tôi đi tìm cho ông.

Chàng cũng không lo là trên người mình đã mặt áo tân lang, vừa nhún người một cái đã xông ra ngoài.

Lão Khương nhìn chàng, lắc đầu thở dài:

- Tính khí của tiểu thiếu gia thật giống hệt đại thiếu gia lúc trẻ.

Lão tuy thở dài, trong ánh mắt lại tràn đầy vẻ hân hoan.

Đại thiếu gia của lão cả đời chưa từng làm chuyện hại người, hiện nay tất có thiện báo.

Có thể chứng kiến tiểu thiếu gia trưởng thành cưới vợ, cuộc đời ông ta không có gì để hối hận nữa.

Lão chỉ hi vọng tiểu thiếu gia có thể mau chóng tìm ra đại thiếu gia của lão, mau chóng đi bái thiên địa, vào động phòng, để cho lão lại thở ì ạch đi tìm lão đầu bếp uống vài chén thống thống khoái khoái.

Thiên Thiên lại có chút không tin tưởng cho lắm:

- Tôi không tin ở đây còn có nơi mà cả bọn ta cũng không biết đến.

Lão Khương thốt:

- Có những nơi bọn ta vốn không nên biết.

Thiên Thiên hỏi:

- Tại sao?

Lão Khương đáp:

- Bởi vì đó nhất định là trọng địa cơ mật mà đại thiếu gia xử lý công sự, đại thiếu gia luôn luôn công tư phân minh, đương nhiên không thể để cho bọn ta biết.

Thiên Thiên hỏi:

- Vậy tại sao Triệu Vô Kỵ biết được?

Lão Khương đáp:

- Tiểu thiếu gia là truyền nhân của đại thiếu gia, tương lai sau khi đại thiếu gia thoái hưu sẽ kế thừa sự nghiệp của ông ta, những chuyện đó ông ta đương nhiên nên để cho tiểu thiếu gia biết.

Thiên Thiên càng không tin:

- Tại sao chỉ có ca ca của ta mới có thể biết? Ta lẽ nào không phải là con ruột của ông ta?

Lão Khương đáp:

- Ngươi? Ngươi là con gái.

Thiên Thiên hỏi:

- Con gái thì sao?

Lão Khương đáp:

- Con gái phải xuất giá, sau khi xuất giá là người của nhà người khác.

Lời nói của lão là lời nói thật, lão luôn luôn nói thật.

Thiên Thiên muốn bác lão mà không có cách nào bác, chỉ còn nước trừng mắt nhìn lão:

- Tôi không cưới chồng xem ông làm sao.

Lão Khương cười:

- Ta làm sao? Ta có thể làm gì chứ?

Lao nhíu mày, lại nói:

- Chỉ sợ đến lúc đó, người khác cho dù có muốn ngươi không xuất giá cũng không được.

o O o

[Ngày lành hoàng đạo]

Tổ chức Đại Phong đường vừa nghiêm mật, vừa bao la, thế lực của Đại Phong đường không những trải đều khắp Trung Nguyên, mà còn vói xa tới tận quan ngoại.

Đại Phong đường có thể có ngày nay, ngoại trừ nhờ vào hùng tâm khí phách khó ai bì kịp của “Long Quyển Phong Thần” Vân Phi Dương ra, cũng còn vì lão còn có ba hảo bằng hữu một mực cùng lão đồng sinh tử cộng hoạn nạn, cùng lão sát vai tác chiến, thủy chung không chia cách.

Ba người đó là Tư Không Hiểu Phong, Triệu Giản, và Thượng Quan Nhẫn.

Bọn họ dùng máu và mồ hôi sáng lập nên Đại Phong đường, thắng lợi và quang vinh đương nhiên cũng nên chia sẻ cho bọn họ cùng hưởng.

Từ khi Vân Phi Dương lão gia tử tuyên bố bế quan năm năm, khổ luyện một thứ kiếm pháp tuyệt đại vô song, quyền đảm trách Đại Phong đường đã hoàn toàn đè lên vai bọn họ.

Bọn họ vốn là sinh tử chi giao, không những có thể cộng hoạn nạn, cũng có thể cộng phú quý.

Cho nên giữa bọn họ chưa từng có chuyện tranh quyền đoạt lợi xảy ra, chỉ một lòng đối ngoại, phù nhược sừ cường.

Nhưng tính khí và tính cách của ba người bọn họ lại tuyệt đối là ba điển hình bất đồng.

Tư Không Hiểu Phong lớn tuổi nhất, tính khí ôn hòa nhất, là “trí giả” hữu danh trong giang hồ.

Lão bình sinh không chịu tranh đo với người ta, càng không thích giết người đổ máu.

Lão nghĩ vô luận là chuyện gì đều có thể dùng trí tuệ của con người để giải quyết, căn bản không cần động đến đao kiếm.

Cho nên người trong giang hồ lén đặt cho lão một ngoại hiệu khó nghe, gọi lão là “Tư Không Bà Bà”!

Đệ tử môn hạ của Đại Phong đường đối với lão thập phần tôn kính, tâm lại tịnh không nhất định thật sự bội phục.

Đám thiếu niên nhiệt tình huyết khí phương cương luôn luôn nghĩ chuyện lão làm khó tránh khỏi có điểm hư ngụy, có điểm yếu nhược.

Bọn họ tràn trề hùng chí, lại không thể thi triển ra.

Bởi vì Tư Không Hiểu Phong đã sớm quyết định phương châm cho bọn họ đối phó Phích Lịch đường.

“Người không phạm ta, ta không phạm người”.

Chưa đến lúc tất yếu, tuyệt không xuất thủ.

Đệ tử môn hạ của Đại Phong đường nếu xâm nhập vào địa giới của Phích Lịch đường, giết không tha!

Thượng Quan Nhẫn là tượng vàng vô luận gặp chuyện gì cũng đều “ngậm kín miệng”.

Cả những người thân tín đã theo lão nhiều năm cũng đều rất khó nghe được lão mở miệng nói một câu.

Lão thủy chung nghĩ mỗi người đều có quyền bảo vệ chuyện riêng tư, tuyệt không cho phép bất cứ một ai hỏi chuyện riêng tư của lão.

Cư thất của lão luôn luôn cấm vệ sâm nghiêm, chưa từng có ai dám vọng nhập một bước.

Lão cũng giống như Triệu Giản, vợ đã quá cố, con gái duy nhất lại đưa đến nơi xa.

Hiện tại lão không những không có thân nhân, thậm chí cả bằng hữu cũng không có bao nhiêu người.

Sự cô tịch và cao ngạo của lão, thiên hạ đều biết, căn bản không có ai có thể tiếp cận lão.

Cho nên ba người bọn họ, được đám đệ tử ưu ái nhất là Triệu Giản.

Triệu Giản thời thiếu niên quất ngựa xông pha giang hồ, ân thù vạch định phân minh, giữa đường bạt kiếm, máu phún năm bước.

Tính khí của lão lúc về già tuy đã dần dần bình tịnh hòa hoãn, lại vẫn là người trung kiên tính tình quang minh lỗi lạc.

Một khi mình thật là bằng hữu của lão, cho dù có muốn lão cắt đầu lâu xuống giao cho mình, lão cũng không nhíu mày.

Thứ người đó chính là anh hùng điển hình trong tâm mục của đám thiếu niên.

Mọi người không những tôn kính bội phục lão, hơn nữa thật tâm yêu thích lão, hôm nay là ngày đại hỷ của con trai duy nhất của lão, mọi người đương nhiên đều muốn đến uống một chén rượu mừng với lão.

Cả Vân lão gia tử đã bế quan hai năm trên đỉnh núi Thanh Thạch cũng đặc biệt phái người đem quà lễ đến mừng.

Mọi ngươi đang đợi xem phong thái của tân lang, càng muốn xem tân nương tử vừa hiền tuệ vừa mỹ lệ.

Triệu Vô Kỵ vừa xuất hiện, mọi người đã vây quanh.

Tuy chàng tịnh còn chưa bước ra tới đại sảnh, nhưng trong hậu viên cũng có người, đâu đâu cũng đầy người.

Mọi người nhìn thấy tân lang mặt cát phục còn chưa bái thiên bái địa đã chạy loạn ra, đều cảm thấy vừa kinh ngạc, vừa cao hứng, tuyệt không có một ai nghĩ là chàng thất lễ.

Công tử của Triệu nhị gia vốn nên là một nam tử hán không câu nệ tiểu tiết, hào sảng phóng khoáng.

Triệu Vô Kỵ chừng như không dễ gì thoát khỏi vòng vây của bọn họ, xuyên qua một cánh rừng đào hoa trong hậu viên, bước qua một con đường nhỏ uốn khúc, đã đến một tiểu viện bao bọc trúc xanh.

Gió lùa lá trúc xào xạc, tiếng cười nói bên ngoài không lọt được vào đây.

Trong tiểu viện có mái hiên năm gian, ba sáng hai tối, chính là nơi tĩnh tại đọc sách của chủ nhân Hòa Phong sơn trang.

Lão Khương đương nhiên biết nơi này, đương nhiên đã tìm đến.

Lão không tìm ra đại thiếu gia của lão chỉ vì ở đó vốn không có người, sau sau trước trước đều không có ai hết.

Nhưng Triệu Vô Kỵ tịnh không cảm thấy thất vọng, bởi vì chàng biết bí mật của địa phương này. Chỉ có chàng biết.

Gian nhã thất ở mặt sau mới là thư trai của Triệu Giản, bốn mặt đều có kệ sách, bước vào là như lọt vào một thành trì sách vở.

Nhưng ở đó cũng không có người.

Triệu Vô Kỵ bước dài vào trong, xác định ở đó không có ai, không những không khẩn trương, trái lại càng yên tâm.

Bởi vì chỉ có chàng biết cái kệ sách bên vách trái còn có một bí mật, đó mới là trọng địa cơ mật nơi phụ thân chàng xử lý sự vụ của Đại Phong đường.

Chàng tin rằng phụ thân chàng nhất định đang ở trong đó, rất có thể đang cùng Thượng Quan tam gia thương nghị đại sự cơ mật gì đó.

Chàng tịnh không trực tiếp tiến vào, chỉ dùng một cái chặn giấy làm bằng đồng xanh gõ nhẹ ba tiếng lên xà gỗ.

Chàng gõ ba lần đều không có phản ứng gì.

Lúc đó chàng mới bắt đầu có chút khẩn trương, dụng lực đẩy kệ sách, kệ sách hé mở một đường, chàng xông thẳng vào.

Phụ thân chàng quả nhiên đang trong mật thất, trên người còn đang vận trường bào màu tím đặc biệt đặt may để mặc trong ngày vui của con trai lão, trong tay còn đang cầm một hộp thúy ngọc đựng thuốc lá mà bình thời lão không thể nào buông cất.

Nhưng đầu lâu của lão đã biến mất.

Triệu Vô Kỵ quỵ xuống, không khóc rống, cũng không rơi lệ.

Trong mắt chàng không có lệ, chỉ có máu!

Một cơn gió từ bên ngoài thổi vào, thổi bay hai tờ lịch, chừng như bị một bàn tay vô hình bóc lật, lật đến trang thứ ba, trên mặt viết rõ ràng:

“Hai mươi bảy tháng ba, đại cát, nên cưới hỏi”.

Ngày đó quả thật là ngày nên làm mọi sự, là ngày lành hoàng đạo đại cát đại lợi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này