Duy Ngã Độc Tôn - Chương 949 - 950

CHƯƠNG 949: THANH LÝ MÔN HỘ!

So sánh lại, Hoa Anh Hùng hết sức rộng lượng nhân từ, lại tha thứ tội nghiệt của những người này. Mặc kệ có thể tính sổ về sau hay không, nhưng cuối cùng cũng đã nói ra lời, làm một Giáo chủ siêu cấp đại phái, dù là Hoa Anh Hùng muốn tính nợ về sau này, e rằng cũng phải lén lút vụn trộm, không thể nào quang minh chính đại dẫn người giết tới.

Hoa Phượng Hoàng một lòng chỉ muốn báo thù nhà, điểm này mọi người đều có thể hiểu được. Mặc kệ nói như thế nào, thù hận giết hại người nhà, đều là không đội trời chung, về phần những người khác vì trung thành với Hoa Anh Hùng mà chết. Hoa Phượng Hoàng không không muốn báo thù cho bọn họ, mà là thù này thật sự không dễ báo!

Không nói đâu xa, chỉ nói giữa những bộ phận vừa đầu hàng phụ thân nàng, lại có mấy ai trên tay không nhuộm máu đông môn? Nếu thật sự tính kỹ, e rằng những người này không còn ai còn sống rời đi!

Nói tới cùng, vẫn là do Hoa Anh Hùng thương thế quá nặng, cảm thấy thật sự trả thù vào lúc này, rất dễ khiến cho Lang Gia Thần Giáo rung chuyển. Còn Hoa Phượng Hoàng chỉ là một cô gái, lại không có khả năng phục chúng, đến lúc đó làm cho lòng người hoảng sợ, một siêu cấp đại phái sợ rằng cũng phải hủy diệt.

Nhưng ở trong mắt Tần Lập, việc này căn bản là không thành vấn đề!

Nếu như hủ bại, vậy không bằng triệt để hủy diệt nó!

Phá xong xây lại là được!

Tần Lập bình thản nhìn Hoa Anh Hùng, khẽ nói:

- Bá phụ, ở trong hang núi kia có mười mấy người trung thành với bá phụ. Người thân của bọn họ, cha mẹ huynh đệ tỷ muội con cháu bọn họ, cũng đều bị những người này chém giết. Bá phụ ra quyết định như thế, vậy thì bá phụ đặt những người đó ở nơi nào? Bọn họ sẽ thoải mái yên lòng như trước nữa sao, còn đi theo làm việc cho ngài được sao?

Hoa Anh Hùng toàn thân khẽ run lên, ánh mắt lộ ra thần sắc hổ thẹn. Trọng thương hay không, tối đa chỉ có thể ảnh hưởng một chút, nói tới cùng là ông ta không hề nghĩ tới chuyện này, ông ta không phải một kẻ kiêu hùng, vô số năm trong quá khứ, đã có nhiều người đánh giá về Hoa Anh Hùng, nói rằng ông thủ thành có thừa, sáng tạo không đủ lại lòng dạ mềm yếu, không làm được chuyện lớn.

Chẳng qua căn cơ Lang Gia Thần Giáo thật quá tốt, cũng vốn không cần Hoa Anh Hùng phải làm chuyện lớn gì. Chỉ cần bảo vệ tốt cở nghiệp, những chuyện khác sẽ có người đi làm.

Hơn nữa Hoa Anh Hùng vẫn say mê tu luyện võ cũng không quản lý nhiều chuyện. Lại không ngờ tới, chuyện ập tới nơi, ngay cả một người trẻ tuổi cũng không theo kịp.

Hoa Phượng Hoàng nghe Tần Lập nói như thế, cũng lập tức nghĩ rõ ràng chuyện này, không khỏi có chút xấu hổ. Chính nàng chỉ nghĩ tới người nhà mình bị giết, còn Tần Lập nghĩ tới, là cảm nhận của mọi người.

Lúc này, đột nhiên có mấy người đồng thời lao về phía Hoa Anh Hùng đã trọng thương, cảm thấy sự tình phát triển về phía không có lợi cho bọn họ, dứt khoát một không làm hai không dứt, muốn bắt giữ Hoa Anh Hùng rồi

Tần Lập cười lạnh, trào phúng nói:

- Rốt cuộc không nhịn được muốn ra tay rồi đó, bá phụ, ngài có thấy không? Sói, vĩnh viễn sẽ không nuôi thành khuyển được! Ngàn vạn lần đừng trông cậy vào người khác sẽ cảm động, những người này sẽ vĩnh viễn không có lòng biết ơn đâu!

Tần Lập Nói rồi, cách hư không chỉ tay về phía những người lao tới chỗ Hoa Anh Hùng, bắn ra mấy đạo hỗn độn khí, tốc độ nhanh đến mức khó tin, trực tiếp đánh xuyên qua mi tâm mấy người kia, thần hồn câu diệt!

Lúc này Hoa Phượng Hoàng cũng lao tới bên cạnh Hoa Anh Hùng, lạnh lùng nhìn chằm chằm những người khác.

- Tần Lập, chuyện này có quan hệ gì tới ngươi, ngươi cần gì phải bức người đến cùng như thế?

- Làm người để lại một đường, ngày sau cũng dễ gặp mặt, Tần Lập, lẽ nào ngươi không có người nhà con cháu hay sao?

- Không lẽ ngươi muốn chém tận giết tuyệt?

Những người này thấy Tần Lập thật sự ra tay, trong nháy mắt diệt trừ mấy trưởng lão Lang Gia Thần Giáo thực lực hùng mạnh, dù là không muốn trêu chọc Tần Lập, lúc này cũng phải lên tiếng chỉ trích Tần Lập.

- Bức người đến cùng? Làm người để lại một đường? Chém tận giết tuyệt?

Tần Lập liên tiếp hỏi lại ba câu, trên mặt tràn ngập tươi cười trào phúng, chỉ vào mấy chục bóng người ở phương xa đang liều mạng chạy tới, lớn tiếng nói:

- Có thấy không? Bọn họ, những người trung thành với Giáo chủ các ngươi, khi trước các ngươi bức bách họ thế nào? Làm người để lại một đường? Lúc các ngươi theo Hà Thanh Tùng tạo phản làm loạn, có từng nghĩ tới việc để lại một đường hay không? Các ngươi có nghĩ tới việc để lại cho mình đường lui hay không? Chém tận giết tuyệt? Thật là đáng cười! Những người các ngươi không phải bộ tộc Quỷ Mị, các ngươi không bị bọn súc sinh lạnh băng kia đoạt xác chiếm giữ thân thể, nhưng máu tươi trên tay các ngươi còn nhiều hơn cả bộ tộc Quỷ Mị! Các ngươi chém tận giết tuyệt những người trung thành với Giáo chủ, những người trung thành với Lang Gia Thần Giáo, có từng nghĩ tới mình cũng có người nhà, cũng có huynh đệ tỷ muội? Các ngươi có từng nghĩ tới, chính mình cũng sẽ có ngày hôm nay?

Tần Lập nói một phen, nói đến mức những người này á khẩu không trả lời được, không một lời nào phản bác được Tần Lập.

- Tần Lập, nếu ta tự sát, ngươi sẽ có thể người nhà của ta bình yên?

Một người trưởng lão hai mắt đỏ đậm, nhìn Tần Lập.

- Chúng ta... chỉ truy cứu người gây tội.

Một vị Thái thượng trưởng lão tử xa bay tới, ở xa xa đã nói ra lời này.

- Đúng thế, chỉ cần những người các ngươi đã chết, chúng ta sẽ không truy cứu người nhà các ngươi!

Một vị trưởng lão khác nói.

Những người này nói rồi, tất cả bay đến cạnh Hoa Anh Hùng, bảo hộ Hoa Anh Hùng ở giữa.

- Giáo chủ, ngài sao có thể đi không nói một lời? Nếu ngài ngã xuống, chúng ta làm sao có thể sống một mình?

Một vị Thái thượng trưởng lão lệ già ngang đọc, nhìn Hoa Anh Hùng trọng thương nói.

Nước mắt Hoa Anh Hùng rốt cuộc không nhịn được rơi ra, nhìn những người trung thành với mình, mỗi người sắc mặt bi thương, nghẹn ngào không nói nên lời.

- Tốt lắm, đã làm sai, ta sẽ nhận!

Một vị Thái thượng trưởng lão tham dự sát hại người nhà Hoa Phượng Hoàng lớn tiếng hét lên, một chưởng đánh lên đầu mình, đánh nát xương sọ, trực tiếp tử vong!

Thân thể con người, nơi cứng cỏi nhất chính là xương sọ. Nhất là những Thái thượng trưởng lão đã tu luyện đến cảnh giới Đế vương, thậm chí có thể dùng xương sọ bọn họ làm vũ khí. Nhưng Lúc này, bị chính hắn ta một chưởng đánh nát, có thể thấy được tính tình cương liệt, sai chỉ ở chỗ bọn họ lựa chọn theo sai người!

Có Thái thượng trưởng lão này dẫn đầu, lại có mười mấy cao tầng Lang Gia Thần Giáo đều tự sát mà chết, thi thể rơi xuống từ trời cao. Nhất thời, phía dưới ai oán tuôn trào, tất cả đều là người thân của bọn họ.

Còn có rất nhiều người không cam lòng chết đi như thế, điên cuồng giết về phía mấy người Hoa Phượng Hoàng, muốn giết một người lấy vốn, giết hai người kiếm lời một!

Tần Lập làm sao có thể để những người này toại nguyện, Hoa Phượng Hoàng cũng không phải thịt cá. Nhất thời, trên bầu trời lại một lần nữa bị màu sắc hoa mỹ tràn ngập, từng đạo hào quang như sao bàng lấp lánh, mỗi một cường giả lần lượt ngã xuống.

Đến cuối cùng, trên bầu trời không còn tồn tại một kẻ phản bội, còn lúc này Hoa Anh Hùng đã sớm ngất

Đợi đến khi tất cả bình tĩnh trở lại, Hoa Phượng Hoàng đi đến cạnh Tần Lập, nhưng không nói lời cảm ơn. Bởi vì nàng biết, không cần như thế, Hoa Phượng Hoàng chỉ bình tĩnh nói với Tần Lập một câu:

- Tần Lập, muội mệt quá.

Ngã vào ngủ ngay trong lòng Tần Lập.

Một cô gái ở trong thời gian ngắn ngủi, đã trải qua quá nhiều chuyện. Còn có thể trụ được đến bây giờ, đã là rất không dễ dàng, Tần Lập cẩn thận ôm lấy Hoa Phượng Hoàng, rời khỏi không trung.

Tất cả người Lang Gia Thần Giáo còn lại đều vận động đi ra, xử lý hậu sự. Còn có một số người chưa thanh lý sạch, cũng cần phải thanh lý, còn có một số người nhà mà người gây chuyện đã chết vẫn còn không cam lòng, cũng cần xử lý.

Toàn bộ Lang Gia Thần Giáo nhìn có vẻ hết sức hổn loạn, thậm chí có chút người trong lòng hoảng sợ. Chẳng qua cũng may, mấy vị Thái thượng trưởng lão đức cao vọng trọng cùng nhau đứng ra, áp chế cỗ xao động này xuống.

Tần Lập không nhìn những người khác, chỉ ôm lấy Hoa Phượng Hoàng, cho người dẫn đến trạch viện Hoa Phượng Hoàng. Trong không khí còn lơ lửng mùi máu tanh nhàn nhạt, không lâu trước, mọi người nơi này đều bị những người Hà Thanh Tùng tàn sát không còn, thậm chí Tần Lập có thể cảm giác được trong viện này có một cổ oán khí mãnh liệt.

Khẽ thở dài một hơi, trên người Tần Lập tản mát ra một cỗ đạo vận, dần dần đầu tiên là bao phủ trạch viện Hoa Phượng Hoàng, một lát sau, bắt đầu khuếch tán ra bốn phương tám hướng bên ngoài.

Đến cuối cùng, cỗ đạo vận nhu hòa này như một làn gió xuân, bao phủ phạm vi mấy trăm dặm Lang Gia Thân Giáo!

Oán khí không tiêu tan, dưới cỗ đạo vận này trấn an, bắt đầu dần dần biến mất. Ngay cả những Đệ tử Lang Gia Thần Giáo vốn tâm thần không yên, cũng đột nhiên yên ổn Kỳ diệu.

Chỉ có một số ít người nhìn về phía trạch viện Hoa Phượng Hoàng, trong ánh mắt tràn ngập kính sợ.

Mấy ngày sau, Tần Lập đứng ở sơn môn Lang Gia Thần Giáo. Hoa Anh Hùng cùng chúng cao tầng Lang Gia Thân Giáo, gần như mọi người đều đưa tiễn tới cửa sơn môn.

Người ta nói ơn cứu mạng cũng như tái sinh, Tần Lập đã cứu không phải chỉ là một người, mà là cả siêu cấp đại phái Lang Gia Thần Giáo!

Nếu như không có Tần Lập xuất hiện, môn phái bảo tồn xa xưa này cuối cùng s bước lên con đường gì, không ai biết. Nhưng mọi người đều rõ ràng, nếu không có Tần Lập, ít nhất thì bọn họ sẽ không có cơ hội đứng ở chỗ này.

Cho nên, trong lòng những người này đối với Tần Lập đều là tràn ngập cảm kích.

Hoa Phượng Hoàng đứng ở cạnh Tần Lập, sắc mặt cũng không có khổ sở chia tay, bởi vì nàng đã quyết định đi theo cùng Tần Lập xuống núi.

Nguy hiểm còn chưa giải trừ, Lang Gia Cổ Giáo, Lang Gia Bách Gia Phái, còn có vô số môn phái đều đang trong nước sôi lửa bỏng. Tần Lập không phải chúa cứu thế, cho đến giờ cũng không muốn làm chúa cứu thế. Nhưng chuyện nói tới cùng, vẫn phải do hắn giải quyết. Dù Tần Lập muốn buông tay mặc kệ, Kiếm Trần Tử cũng sẽ không bỏ qua cho hắn, bộ tộc Quỷ Mị cũng sẽ không bỏ qua cho hắn!

Hơn nữa, Nhạc Văn Quân cùng Tuyết Phi Phi, Cổ Kiếm Phong cùng Phong Tiêu Tiêu, hai đôi Thánh tử Thánh nữ siêu cấp đại phái này đều là bằng hữu của Tần Lập. Tần Lập phải tìm được bọn họ, trợ giúp bọn họ, đây cũng là nguyên tắc làm người của Tần Lập.

Chia tay đoàn người Hoa Anh Hùng, Tần Lập dẫn theo Hoa Phượng Hoàng hư không hoành độ, biến mất trước mặt mọi người.

Lúc này, trên khắp Lang Gia Đại Lục đã sớm khói lửa tràn lan. Vô số người đều đang tìm kiếm bóng dáng Tần Lập, những môn phái bị bộ tộc Quỷ Mị chiếm lấy, phái ra vô số cường giả tinh anh thề phải tìm được Tần Lập.

Như Ý Tiên Phường, ba ngày trước bị phá hủy. Các nàng Thủy Sinh Liên cùng Thủy Hồng Lăng sau khi khổ chiến, không địch lại, hư không hoành độ bỏ chạy, không biết tung tích.

CHƯƠNG 950: TIẾN VÀO LANG GIA CỔ GIÁO!

Lúc Tần Lập nghe đến tin tức này, trong lòng vô cùng khiếp sợ, những người này lại thật sự dám ra tay với Thủy gia!

Nói như thế, bên phía Kiếm Trần Lão tổ đã triệt để làm xong tất cả chuẩn bị. Dù là đối mặt với cơn phẫn nộ của Thủy Hận Sinh, cũng hoàn toàn không sợ hãi.

Dù là nghĩ thông suốt, Tần Lập vẫn cảm thấy có chút khó tin Kiếm Trần Lão tổ này chính là đệ đệ ruột của Thủy Hận Sinh! Là gia gia của Thủy Sinh Liên!

Máu mủ tình thâm, đây là sự thật không cách nào thay đổi!

Lẽ nào, trong lòng Kiếm Trần Lão Tổ, những thứ như tình thân... cũng chỉ là mây bay, hoàn toàn có thể vứt bỏ?

Tần Lập vẫn khó có thể tượng, hắn đang lo lắng hai nàng Thủy Sinh Liên cùng Thủy Hồng Lăng, nghe nói hai người cũng không bị tổn thương gì, hơn nữa lúc bỏ chạy còn mang đi các tỳ nữ xinh đẹp bên trong Như Ý Tiên Phường.

Điều này làm cho Tần Lập thở phào một hơi, những tỳ nữ xinh đẹp kia mỗi người đều là quốc sắc thiên hương, hơn nữa đều hết sức tôn trọng Tần Lập, ở trong Như Ý Tiên Phường lâu như thế, Tần Lập cũng rất có cảm tình với những cô gái này.

Loại cảm tình này không phải tình yêu nam nữ, mà là đều xem những tiểu cô nương này là người thân của mình. Nếu các nàng có người bị tổn thương, Tần Lập sẽ tuyệt đối không buông tha người ra tay.

Chẳng qua dù các nàng không bị tổn thương, Tần Lập cũng sẽ không bỏ qua những người đó, nhìn Như Ý Tiên Phường đổ nát trước mắt, rất khó tưởng tượng không lâu trước nơi này là một chã vô cùng náo nhiệt phồn hoa, xa hoa lộng lẫy như tiên cảnh nhân gian.

Còn Lúc này, chỉ còn lại tường đồ ngói vỡ, rất nhiều chỗ bị người ta phóng lửa thiêu hủy, thỉnh thoảng còn thấy mấy cỗ thi thể, đều là những người Thủy Sinh Liên không kịp chiếu cố.

Bên trong Như Ý Tiên Phường có hơn một ngàn người, Thủy Sinh Liên có lợi hại thế nào cũng không thể mang đi tất cả mọi người. Những người không đi theo được đều gặp tai ương, rất nhiều người thậm chí chỉ là người thường, thực lực kém cỏi, nhưng những kẻ kia lại cũng không buông tha cho bọn họ.

Hoa Phượng Hoàng nhìn thấy một thị nữ sau khi bị lăng nhục đã tự sát, không nhịn được khóc ra, nói với Tần Lập:

- Xin lỗi, nếu không phải vì Lang Gia Thần Giáo, bọn họ cũng sẽ không biến thành như thế.

Tần Lập khẽ than một tiếng:

- Không cần phải nói xin lỗi, điều này không phải do muội sai, huynh sẽ không bỏ qua tất cả người tham dự vào chuyện này!

Sau đó, Tần Lập tìm hiểu được môn phái đánh Như Ý Tiên Phường, trong đó tuyệt đại đa số chủ lực là người Lang Gia Cổ Giáo phái ra, Giáo chủ Lang Gia cả Giáo bị giết, hai Phó giáo chủ cũng không thể trốn thoát, người phát động trận đoạt quyên máu tanh này, là kẻ mà không ai dự liệu được. Người này, chính là đệ đệ ruột của Giáo chủ Lang Gia Cổ Giáo!

Người này tên là Cổ Thiên Đô, trong lòng Tần Lập thầm nghĩ: sợ rằng Giáo chủ Lang Gia Cổ Giáo cũng sẽ không thể nghĩ tới, đệ đệ ruột của mình sẽ ra tay với mình.

Chỉ có loại người thân cận nhất, mới có thể tổn thương tới ông ta bằng vào thực lực Giáo chủ Lang Gia Cổ Giáo, người bình thường muốn chém giết ông ta thì quả thật quá khó khăn!

Hoa Phượng Hoàng yếu ớt nói:

- Sợ rằng tình huống Lang Gia Bách Gia Phái cũng không kém bao nhiêu. Hiện giờ bên phía Lang Gia Bách Gia Phái còn không có động tĩnh gì. Không biết là do ai đảm nhiệm chức Giáo chủ. Trận biến cố này thật giống như một trận lũ quét bất ngờ bùng nổ, nằm ngoài dự liệu của mọi người!

Tần Lập thở dài một tiếng, thầm than không lẽ người áo xanh đã sớm dự liệu đến sự tình hôm nay, mới khiến cho mình đến Lang Gia Đại Lục? Nghĩ lại, quả thật có loại khả năng này, cảnh giới người áo xanh đã cao đến mức không thể tưởng tượng, dù là suy tính ra tai nạn hôm nay, Tần Lập cũng sẽ không cảm thấy có gì kỳ quái.

Tối đa chỉ có thể cảm thán một tiếng, thiên hạ chia lâu sẽ hợp, hợp lâu sẽ tan.

Tần Lập dẫn Hoa Phượng Hoàng chạy về phía Lang Gia Cổ Giáo, nhưng nghĩ đến Giáo chủ Lang Gia Cổ Giáo lúc trước từng mời mình đến Lang Gia Cổ Giáo làm khách, còn nói cánh cửa Lang Gia Cổ Giáo bất cứ lúc nào cũng mở rộng với mình. Không ngờ nay mình đến Lang Gia Cổ Giáo, lại là dưới tình huống như thế.

Thời gian không đến một năm, nhưng đã vật còn người mất.

- Nhìn kìa, người kia có phải Tần Lập không?

Hai người xuất hiện ở nơi cách Lang Gia Cổ Giáo mấy trăm dặm, nhưng gặp phải một đám võ giả thực lực không kém, đứng xa xa chỉ trỏ Tần Lập cùng Hoa Phượng Hoàng.

- Mau lấy tranh vẽ ra xe, nếu thật sự là hắn, chúng ta lập tức đi báo tin, Giáo chủ Lang Gia Cổ Giáo nói chỉ cần có thể cung cấp đầu mối về Tần Lập, sẽ được thưởng một thanh thần binh, vạn cân Thần Nguyên! Vậy là phát tài rồi!

- Đúng thế, nhanh lấy tranh vẽ ra xem!

Một người khác có chút sợ hãi thoáng nhìn về phía Tần Lập, kỳ thật hai bên chỉ cách mười mấy dặm, nhưng những người này lại không có can đảm chạy tới gần hai người Tần Lập cùng Hoa Phượng Hoàng đế xác nhận.

Một trận giết chóc ở Lang Gia Thần Giáo, tuy rằng còn chưa truyền khắp Lang Gia Đại Lục, nhưng đã có không ít người biết những chuyện Tần Lập đã làm ở Lang Gia Thần Giáo.

Danh hiệu Cái Thế Sát Thần không phải nói chơi, bọn họ muốn lấy được phần thưởng kinh người, nhưng không muốn dâng lên cái mạng của mình.

Lại không biết hai người Tần Lập cùng Hoa Phượng Hoàng đã nghe rất rõ ràng những lời đối thoại của bọn họ, hai người liếc nhìn nhau, Hoa Phượng Hoàng giễu cợt nói:

- Không ngờ tới, huynh lại đáng giá như thế!

Khóe miệng Tần Lập co rút, không nói gì. Lúc này, lại nghe những người đó nói thêm:

- Nữ nhân kia có phải là Thánh nữ Lang Gia Thần Giáo hay không? Nghe nói mấy ngày trước hai người bọn họ đã xuất hiện ở chỗ Như Ý Tiên Phường Lang Gia Thần Thành.

- Đúng thế, có người ở Như Ý Tiên Phường, từng tận mắt thấy bóng đáng hai người này.

- Ha ha, vậy thì đúng lúc, Giáo chủ Lang Gia Cổ Giáo nói bắt lấy nữ nhân này, cũng sẽ được thưởng một thanh thần binh, vạn cân Thần Nguyên!

Tần Lập nhìn Hoa Phượng Hoàng sửng sốt, không nhịn được cười ha ha, Hoa Phượng Hoàng cho Tần Lập một cái trợn trắng mắt, nhíu hàng mi nhỏ, nàng rất khó hiểu khi nào mà mình cũng trở nên đáng giá như vậy?

Lúc này, nghe những người đó tiếp tục nói chuyện.

- Thật sao? Nữ nhân này cũng đáng giá như thế?

Có người khó hiểu hỏi.

- Người biết cái gì? Nữ nhân này cũng đáng giá như Thủy Sinh Liên nữ chủ nhân Như Ý Tiên Phường cùng thiếu nữ váy đỏ kia, bởi vì bọn họ đều là nữ nhân của Tần Lập. Bắt lấy các nàng tạ có thể dùng để uy hiếp Tần Lập!

- Thì ra là thế!

Người không biết này bừng tỉnh.

Hoa Phượng Hoàng cũng bừng tỉnh hiểu ra, như cười như không liếc sang Tần Lập, vươn hai bàn tay nhỏ tinh xảo, lòng bàn tay đẩy về phía Tần Lập, sau đó hai tay lật lại, xoay lưng bàn tay với Tần Lập, mắt trợn trắng trừng Tần Lập, nhưng không nói lời nào.

Trong lòng Tần Lập lại hiểu được, Hoa Phượng Hoàng đang cười nhạo mình nữ nhân quả nhiều, hai bàn tay cũng đếm không hết...

- Đúng rồi đúng rồi, người kia chính là Tần Lập, nữ nhân kia cũng là Hoa Phượng Hoàng. Mọi người chạy mau lên, tới trước lấy trước!

Người lấy ra tranh vẽ trực tiếp thu lại bức tranh, nhắm về phía Lang Gia Cổ Giáo trực tiếp phá vỡ hư không, hoành độ bước đi.

Những người khác cũng không cam lòng tụt hậu, điên cuồng bay về phía Lang Gia Cổ Giáo. Bọn họ tuyệt đối không có lá gan tới bắt Tần Lập, mặc dù giải thường đưa ra cao hơn gấp trăm lần, đủ làm cho bất kỳ kẻ nào tư chất không tệ vọt thẳng đến cảnh giới Bất Tử Chân Thần.

Nhưng những người này đều coi như có lý trí, biết có mạng kiếm không có mạng tiêu xài là chuyện đau khổ nhất trên đời, căn bản không có ý nghĩ đối mặt với Tần Lập.

Chẳng qua, những người này bị lợi ích che mù tâm linh cùng hai mắt, có lý trí cũng chỉ là một chút mà thôi, không nhiều chút nào. Bọn họ cũng không ngẫm lại, hai người Tần Lập xuất hiện ở phạm vi thế lực Lang Gia Cổ Giáo, là vì cái gì!

Ngay khi hai người không chút hoang mang chuẩn bị chạy tới Lang Gia Cổ Giáo, phía trước đột nhiên xuất hiện hai bóng người, tốc độ cực nhanh chặn lối đi của hai người.

Tần Lập nhìn thoáng qua, cản Hoa Phượng Hoàng muốn ra tay, như cười như không nhìn hai người vừa đến:

- Sao lại là hai người các ngươi?

Nhìn biểu tình của Tần Lập cùng ánh mắt đề phòng của Hoa Phượng Hoàng, hai người Âu Dương Định cùng Lãnh Thu Thủy toàn thân tràn ngập mồ hôi lạnh, thầm hô lúc đầu gặp được vị đại gia này liên biết không dễ chọc, quả nhiên không bao lâu, đầu tiên là Bất Động Như Sơn đến bây giờ đã đổi thành Cái Thế Sát Thần.

May mắn lớn nhất của hai người, chính là khi đó không lựa chọn đối nghịch với Tần Lập!

Tần Lập mạnh mẽ đã hoàn toàn không thể dùng Bốn chữ hậu sinh khả uy nữa, quả thật là không thể tưởng tượng mà!

- Ân công, ngài đừng hiểu lầm, chúng ta tới là để báo tin cho ngài.

Âu Dương Định nói ngay.

Lãnh Thu Thủy gật đầu nói:

- Đúng thế, ân công, các ngươi không phải muốn đi Lang Gia Cổ Giáo chứ?

Tần Lập gật đầu:

- Đúng vậy, thế thì sao?

- Ân công, ngài ngàn vạn lần không thể đến đó. Nơi đó đã bày ra thiên la địa võng, đang chờ đợi các vị đến đó!

Âu Dương Định cẩn thận từng chút thoáng nhìn xung quanh, mới khẽ giọng nói:

- Kiếm Trần Lão Tổ, đã đến chỗ Lang Gia Cổ Giáo!

- Cái gì?

H người Tần Lập cùng Hoa Phượng Hoàng cũng cảm thấy có chút bất ngờ, Kiếm Trần Lão Tổ, hắn ta thật sự xuất hiện rồi? Siêu cấp cường giả này ngay từ đầu nhắm vào Tần Lập, đồng thời quấy rối tình hình khắp Lang Gia Đại Lục, lại thật sự xuất hiện ở Lang Gia Cổ Giáo?

- Là thật đó. Ân công, ngài đã cứu chúng ta một mạng, chúng ta lại có thù oán với Lang Gia Cổ Giáo, làm sao có thể lừa dối ngài. Kiếm Trần Lão Tổ, hắn ta đã thật sự tới đây!

Âu Dương Định thề thốt nói.

Lãnh Thu Thủy thoạt nhìn Tần Lập, sau đó nói:

- Ân công, là thế này, lúc còn trẻ ta từng may mắn gặp qua Kiếm Trần Lão tổ một lần, đồng thời còn được hắn chỉ điểm. Nếu không, thực lực của ta không thể tăng lên nhanh đến thế. Lúc đó ta không biết Kiếm Trần Lão tổ là loại người gì, cũng giống như mọi người đặc biệt tôn kính hắn, gọi hắn là thầy. Không ngờ tới, hắn lại có quan hệ cùng bộ tộc Quỷ Mị, đồng thời làm cho cả Lang Gia Đại Lục rơi vào giữa Hồn loạn. Cho nên muốn lên đến xem chuyện của chúng ta có bị cao tầng Lang Gia Cổ Giáo biết đến không, kết quả lại không cẩn thận thấy được bọn họ nghênh đón Kiếm Trần Lão Tổ.

Hoa Phượng Hoàng nhìn hai người, đột nhiên hỏi:

- Bằng thực lực Kiếm Trần Lão Tổ, các ngươi ở một bên nhìn lên, hắn ta sẽ không phát hiện ra hai người?

Âu Dương Định cười khổ nói:

- Vị này chính là Thánh nữ Lang Gia Thần Giáo rồi? Cô xem hiện giờ chúng ta mặc y phục gì?

Hoa Phượng Hoàng thoáng nhìn qua, kinh hô:

- Trang phục đệ tử Lang Gia Cổ Giáo, các ngươi...

Âu Dương Định gật đầu:

- Chúng ta lấy được một số trang phục đệ tử Lang Gia Cổ Giáo, Lang Gia Cổ Giáo quá lớn, hơn nữa gần đây lại nội loạn, căn bản không ai quân tâm đến hai người chúng ta. Nếu không, chúng ta làm sao có thể trà trộn vào được?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này