Duy Ngã Độc Tôn - Chương 927 - 928

CHƯƠNG 927: ĐỘNG NHƯ NGÀN QUÂN SẤM SÉT!

- Cặn bã? Ha ha ha ha, tuy rằng ta rất thích có hai chữ này, nhưng ta quả thật rất nhiều năm rồi chưa từng nghe đến. Tiểu cô nương, ngươi là đệ tử nhà ai? Lá gan của ngươi thật không nhỏ mà!

Người trung niên mặt trắng không râu kia tiếng nói lạnh băng ác độc, chỉ cần nghe đến giọng nói này, liền có một loại cảm giác như rắn độc nhìn trúng, làm cho người ta cảm thấy rất khó chịu.

- Còn nữa... Xin lỗi?

Người trung niên cười lành lạnh, giọng nói âm nhu mang theo vài phần châm chọc:

- Người thanh niên, ngươi chính là Bất Động Như Sơn danh tiếng vang dội gần đây? Tốt, nghe nói ngươi rất kiêu ngạo, luận võ với người ta không động đậy một chút nào, thật là rất kiêu ngạo, rất có phong phạm của ta năm đó. Chẳng qua, gặp phải ta tính là ngươi không may.

Tần Lập không đổi, lẳng lặng nhìn Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo:

- Đệ tử giáo phái ngươi giết người cướp thẻ bài, bị ta gặp phải liền muốn giết người diệt khẩu. Không giết bọn hắn đã là hạ thủ lưu tình, nhưng như thế vẫn cứ kết oán. Sau này ở Như Ý Tiên Phường, ngươi lại tới tìm ta gây sự, ta vẫn không muốn để ý đến ngươi. Thế nào, có phải là ta nhường bước, làm cho ngươi hiểu lầm rằng ta thật sự không dám giết ngươi?

- Giết ta? Ha ha ha ha!

Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo giống như nghe đến chuyện buồn cười nhất trên đời, cười không dứt nhìn Tần Lập:

- Quả nhiên mà, một khi người ta có chút danh tiếng liền bắt đầu lâng lâng rồi. Chẳng qua có thể bành trướng đến mức như ngươi, đời này ta thật là ít thấy. Tần Lập, ta cứ đứng ở đây, chờ ngươi đến giết. Nếu ngươi có thể giết ta, ta không oán không hối!

Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo lảng tránh chuyện đệ tử trong giáo giết người cướp thẻ bài, ngược lại cười nhạo Tần Lập không dám giết hắn, đứng ở bên cạnh Thu Vũ Hàn, vẻ mặt đắc ý nhìn Tần Lập.

- Tần huynh, quên đi, chúng ta đi thôi.

Ngoài dự đoán mọi người, Cổ Kiếm Phong luôn luôn cứng rắn, lại như không thấy ánh mắt phẫn nộ của thiếu nữ váy đỏ mà quay sang khuyên Tần Lập. Đồng thời truyền âm cho Tần Lập:

- Thu Vũ Hàn này là một tên dâm tặc xú danh vang xa trên Lang Gia Đại Lục, bản lĩnh dùng độc hoành hành thiên hạ, hơn nữa am hiểu dùng độc cùng bộ pháp. Đừng nhìn hắn quang minh chính đại xuất hiện ở đây, nhưng nếu có nhân vật cấp Giáo chủ đại giáo xuất hiện, hắn lập tức sẽ bôi dầu bàn chân bỏ chạy, hơn nữa bản lĩnh dùng độc của ngươi này xuất thần nhập hóa, ngay cả siêu cấp đại giáo như chúng ta... Khụ khụ.

Cổ Kiếm Phong truyền âm đến đó, thần sắc có chút xấu hổ, nhưng Tần Lập đã nghe rõ ràng. Rất hiển nhiên Thu Vũ Hàn này chính là một con rắn độc chân chính, nhìn trúng ai người đó không may, hơn nữa trơn tuột như cá chạch, rất khó bắt được hắn. Cho nên, ngay cả siêu cấp đại phái hùng mạnh như Lang Gia Cổ Giáo cũng không muốn chọc đến kẻ như thế.

Bởi vì loại người này căn bản không có một chút nguyên tắc hay giới hạn gì mà nói, đối với tiểu cô nương đáng yêu như thiếu nữ váy đỏ này cũng có thể dùng ngôn ngữ công kích ác độc như vậy, nhân phẩm thấp kém không cần phải nghĩ.

- Sao hả, người thanh niên, có phải được khuyến cáo rồi không, đã biết khó mà lui

Thu Vũ Hàn giọng nói âm nhu, mang theo ý châm chọc không nói nên lời, liếc nhìn mấy người Tần Lập, ánh mắt tràn ngập dâm tà, không kiêng nể đánh giá thiếu nữ váy đỏ cùng Phong Tiêu Tiêu.

- Muốn chết!

Thiếu nữ váy đỏ đã nổi giận không thể nén được, thân hình hóa thành một đoàn ánh sáng đỏ, chém ra một đạo kiếm khí trực tiếp chém rách không gian, chém về phía Thu Vũ Hàn!

- Ồ, còn rất chua ngoa, chẳng qua ta thích như thế!

Thân hình Thu Vũ Hàn biến mất tại chỗ, trong nháy mắt mất đi hình bóng, đạo kiếm khí của thiếu nữ váy đỏ hung hăng đánh lên trên đài ngắm cảnh, cấm chế tiền nhân thiết đặt lập tức bùng lên một trận hào quang, trừ khử đạo kiếm khí này.

Lúc này tiếng nói đắc ý của Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo vang lên:

- Thu tiền bối, tiểu tiện nhân này quan hệ không nhỏ với Thủy gia, ngài cần phải thương hương tiếc ngọc đó!

- Hắc hắc! Cứ yên tâm, dù là Thủy Hận Sinh lão nhi đến đây, ở ngay trước mặt hắn thì ta cũng sẽ chiếu cố... chiếu cố thật tốt tiểu tiện nhân đáng yêu này!

Thu Vũ Hàn giọng nói đắc ý có chút sắc nhọn, những người trên đài ngắm cảnh thấy đánh lên, tất cả đều chạy tứ tán, căn bản không có dự định xem náo nhiệt.

Nếu như Bất Động Như Sơn Tần Lập đánh với người ta, bọn họ có thể còn hăng hái ở lại xem, nhưng Thu Vũ Hàn là ai chứ?

Là Độc Vương ác danh vang xa!

Một kẻ trên dưới toàn thân đều tràn ngập đủ loại Kỳ độc khó giải, công phu trốn chạy độc bộ thiên hạ. Hắn ra tay với người ta, ai ngại sống quá lâu mới có thể theo dõi.

Tần Lập lẳng lặng đứng tại chỗ, không ngăn cản thiếu nữ váy đỏ, cũng không ra tay với ai.

Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo bên kia châm chọc nói:

- Ha ha! Thấy Bất Động Như Sơn Tần công tử hùng mạnh, lại bắt đầu bày ra tạo hình Bất Động Như Sơn của hắn rồi đó! Thật là làm người ta... Ặc!

Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo còn chưa dứt lời, đột nhiên phát ra tiếng gào thét khủng khiếp. Tiếng la cực kỳ ngắn ngủi, giống như một con gà trống đang gáy đột nhiên bị người ta bóp cổ

Một tiếng xương vỡ thanh thúy, trong tiếng tay áo vung lên phần phật, có vẻ cực kỳ chói tai.

Vốn mọi người chuẩn bị chạy thật xa, tất cả đều bị tiếng la hét của Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo thu hút, quay đầu lại, cực kỳ kinh hãi thấy một màn làm bọn họ hoảng sợ.

Đường đường Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo, một đời trẻ tuổi tuấn kiệt có chút danh tiếng trên Lang Gia Đại Lục, đang dùng hai tay điên cuồng cào xé yết hầu của mình. Mà quỷ dị ở chỗ, trước mặt hắn căn bản không có ai, nhưng giống như có một bàn tay vô hình bóp chặt yết hầu hắn, hơn nữa căn bản không có sức chống cự!

Lúc tiếng thanh thúy kia vang lên, chính là khoảng khắc đám đông quay đầu lại!

Thời gian, dường như... ngưng trệ vào giờ phút này!

Cổ Kiếm Phong kéo tay Phong Tiêu Tiêu, tuy rằng không rời đi, nhưng mở ra tất cả toàn bộ bảo vật phòng ngự, hơn nữa lập tức lấy ra hai viên đan dược giải độc, còn có hai viên nắm trong tay để chuẩn bị cho Tần Lập cùng thiếu nữ váy đỏ.

Lúc này, hai người Cổ Kiếm Phong cùng Phong Tiêu Tiêu đều sững sờ tại chỗ, ngơ ngác đứng nhìn.

Thiếu nữ váy đỏ cũng ngừng truy sát Thu Vũ Hàn, đứng đó có chút mờ mịt nhìn Tần Lập. Còn Thu Vũ Hàn cũng ngừng trêu đùa thiếu nữ váy đỏ, hai mắt trừng lớn, trong ánh mắt nhìn về phía Tần Lập tràn ngập phẫn nộ cùng... tuyệt vọng!

Trong mắt Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo tràn ngập sợ hãi, cũng không thể tin nổi. Không có hối hận gì đó, tuyệt đại đa số là không thể tin được, hắn không tin trên Lang Gia Đại Lục ngoại trừ những nhân vật lão thành hoá thạch sống chân chính ra, còn có người hoàn toàn không nhìn tới uy lực Độc Vương Thu Vũ Hàn, thật sự dám ra tay giết hắn!

- Ta nói rồi, ta nhường bước không phải sợ ngươi, lại càng không phải không dám giết ngươi, mà là... lười để ý tới ngươi!

Tiếng nói bình thản của Tần Lập truyền ra không khí, nhưng người của hắn lại không thấy được cả cái bóng dáng, không ai có thể thấy hắn!

Ầm!

Thân thể Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo bị một cỗ năng lượng vặn vẹo đến cực điểm trực tiếp xoắn thành cặn thần hồn cùng nhau bị nghiền nát!

Trực tiếp tiêu tán trong không khí, giống như chưa từng xuất hiện người này!

- Con của ta! Con chết thật là thảm mà! Chết thật là thảm quá! Tần Lập, ta muốn giết tất cả người bên cạnh ngươi! A a a a a a a!

Thu Vũ Hàn ở bên kia đột nhiên vang lên tiếng gào thét chói tai thảm thiết thê lương, làm cho mấy người đã trốn ra xa xa lập tức chấn động tột đỉnh, miệng đều há to.

- Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo... là con trai của Độc Vương Thu Vũ Hàn xú danh vang xa? Ta... ta không có nghe lầm chứ?

- Mẹ nó, nhất định là lão tử xuất hiện ảo giác rồi! Điều đó không thể nào là thật!

- Bà nội nó, thiên hạ đại loạn rồi sao? Giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo... Là tên Thu Vũ Hàn dâm...

Có người nói được một nửa, liền thu lại kịp thời. Bây giờ Thu Vũ Hàn đã rơi vào trạng thái cuồng bạo, đã triệt để điên cuồng, lỡ như bị hắn nghe được, vậy sẽ hậu hoạn vô cùng đó!

Mọi người đều xôn xao, ngay cả rất nhiều nhân vật lão thành có chút thân phận địa vị cũng đều có vẻ kinh ngạc nhìn trên đài ngắm cảnh.

Lang Gia Liệt Hỏa Giáo tuy rằng không tính là siêu cấp đại phái, nhưng cũng không phải môn phái nhỏ hoàn toàn không có nội tình gì. Cho đến nay, môn phái này cũng không tính là loại làm cho người ta quá mức chú ý, môn hạ đệ tử cũng không mềm yếu, cũng sẽ không quá mức ngang ngược. Mỗi một đời Giáo chủ tuy rằng không nói có bao nhiêu hành động lớn, nhưng hành vi nhân phẩm đều coi như đoan chính, không có tiếng ác nào truyền ra.

Cho nên, dưới tâm tình cực độ kích động. Thu Vũ Hàn hô lên những lời này, làm cho mọi người đều sợ ngây người. Nếu như Thu Vũ Hàn không phải Giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo, nhưng Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo lại là con trai của hắn, như vậy... không ít người tuy rằng khiếp sợ, nhưng cũng đều lộ ra nụ cười hiểu ý.

Đúng là một cái sừng thật to mà!

Nhưng đồng thời, còn có một loại khả năng khác, đó chính là Giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo chính là cái tên Độc Vương - Thu Vũ Hàn, ác danh vang xa trên Lang Gia Đại Lục!

Nếu như chuyện này là thế, vậy thật quá kinh người!

Ai có thể ngờ tới, một chưởng giáo môn phái không tính là nhỏ, lại là một người như thế? Thật là quá kinh người mà!

Bên kia lại có chuyện mới phát sinh, tạm thời cắt đứt suy đoán của mấy người này. Thu Vũ Hàn dưới phẫn nộ cực độ, rống lên câu kia, sau đó giống như một con dã thú hung mãnh đánh về phía thiếu nữ váy đỏ

Tốc độ Thu Vũ Hàn độc bộ thiên hạ, từng có Giáo chủ đại phái một đường truy sát Thu Vũ Hàn mười mấy vạn dặm, cuối cùng để hắn chạy thoát, có thể thấy được tạo nghệ thân pháp của hắn mạnh mẽ cỡ nào.

Hôm nay dưới cơn thịnh nộ, đánh về phía thiếu nữ váy đỏ, không ít người trái tim treo lên cao.

Thiếu nữ váy đỏ kia nguy rồi!

Lúc này, trong không khí xuất hiện một cỗ dao động mãnh liệt vô cùng, một cỗ lực lượng dũng mãnh như thủy triều trực tiếp vặn vẹo mảnh không gian trên đài ngắm cảnh vắng vẻ, xé thành mảnh vụn!

Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn một màn này. Đài ngắm cảnh nơi đây vì nguyên nhân hồ sâu bên dưới, từng có đại cường giả thời đại siêu cổ thiết đặt cấm chế cực mạnh. Tuy rằng rất ít có người chiến đấu ở nơi này, nhưng chỉ cần đi lên đó là có thể cảm nhận được lực lượng cấm chế rất mạnh.

Mà nay, lại có người đem không gian nơi này xé thành mảnh nhỏ, như thế cần thực lực mạnh đến mức nào?

- Bất Động Như Sơn, hay cho Bất Động Như Sơn, ra tay sẽ là ngàn quân sấm sét - Lôi Đình Vạn Quân mà!

Một vị nhân vật lão thành nhìn rõ ràng, biết đó không phải là động tĩnh do Thu Vũ Hàn làm ra, không nhịn được phát ra tiếng kinh hô...

CHƯƠNG 928: GIẾT NGƯƠI LÀ LẼ ĐƯƠNG NHIÊN!

Đồng thời, những người thực lực mạnh mẽ khác cũng nhìn ra được dị thường trên đài ngắm cảnh, hẳn là do Tần Lập làm ra, tất cả đều tràn ngập vẻ kinh hãi, ngây ngốc tại chỗ.

- Đây là thực lực chân chính của Bất Động Như Sơn? Không động thì thôi, vừa động là thế như sấm sét ngàn quân...

Trong đám đông có những tuấn kiệt trẻ tuổi vốn tràn đầy lòng tin, vẻ mặt dại ra lẩm bẩm.

Thu Vũ Hàn đang đánh về phía thiếu nữ váy đỏ, bản năng cảm giác được nguy hiểm cực lớn ập tới, lập tức thân hình vừa lộn muốn tránh khỏi cổ năng lượng khủng bố có thể dễ dàng xé xác người ta thảnh những mảnh nhỏ.

Đồng thời Thu Vũ Hàn vừa vung tay, một mảng lớn khói đen nháy mắt bao phủ cả đài ngắm cảnh, khiến cho ngươi bên ngoài căn bản không thấy được trên đài ngắm cảnh đã xảy ra chuyện gì.

- Mẹ nó, là Gần Mực Thì Đen!

Trong đám đông xa xa có người nghiến răng nghiến lợi gọi ra tên khói đen do Thu Vũ Hàn thả ra.

- Gần Mực Thì Đen? Đó là cái gì?

Có người không hiểu, lên tiếng hỏi.

- Một loại độc sở trường nhất của Thu Vũ Hàn, có thể độc đến sụp đổ cả hư không. Phàm là bị khói đen này bao phủ, là người là vật, không có bất kỳ thứ gì có thể bảo tồn được!

Có người giải thích.

- Trời ạ, làm sao có thứ khủng bố như thế?

- Khủng bố? Trên người Thu Vũ Hàn còn có nhiều thứ khủng bố hơn thế! Không thì ngươi cho rằng là nguyên nhân gì mà làm siêu cấp đại giáo phải làm như không thấy một tên cặn bã như vậy?

Có người cười lạnh nói.

- Vậy Bất Động Như Sơn...

Có người lo lắng cho Tần Lập.

- Bất Động Như Sơn? Mặc kệ là ai, cũng không sống được! Đáng tiếc, Thánh tử cùng Thánh nữ Lang Gia Cổ Giáo ở trên đó, còn có một thiếu nữ quan hệ rất sâu với Thủy gia. Hắc, lần này náo nhiệt rồi. Thu Vũ Hàn quả thật điên rồi, xưa nay khi dễ những đệ tử bình thường siêu cấp đại phái thì cũng thôi, bây giờ vì nhi tử chết thảm, lại không quan tâm gì cả, ngay cả Thánh tử Thánh nữ Lang Gia Cổ Giáo cũng muốn độc chết. Từ nay về sau, chỉ sợ hắn sẽ đối mặt với Lang Gia Cổ Giáo truy sát điên cuồng, không chết không thôi.

- Ôi, đáng tiếc, thật là đáng tiếc mà!

Ở xa xa đám đông đang xôn xao, đều cảm thấy tiếc hận cho Bất Động Như Sơn Tần Lập cùng Thánh tử Thánh nữ Lang Gia Cổ Giáo. Cũng có người e sợ thiên hạ không loạn, trong lòng âm thầm hò hét, cảm thấy có trò hay để xem.

- Mau nhìn! Đó là cái gì?

Có người đột nhiên kinh hô một tiếng, chỉ vào đài ngắm cảnh hô lên:

- Làm sao có ánh sáng hiện ra từ trong khói đen?

- Thật đó, không phải nói loại độc Gần Mực Thì Đen này ngay cả hư không cũng có thể ăn mòn hay sao? Làm thế nào có ánh sáng chiếu ra từ bên trong?

Mọi người kinh ngạc không thôi, mấy vị nhân vật lão thành híp mắt, kinh nghi không chừng nhìn một màn này. Mọi người đều đang suy đoán: Lẽ nào chuyện này còn có bước chuyển đổi? L người Bất Động Như Sơn Tần Lập bị loại khói độc Gần Mực Thì Đen kinh khủng này bao phủ, còn có thể sống sót hay sao?

- Tần Lập, đừng mất công vô ích nữa! Gần Mực Thì Đen của ta nếu có thể bị ngươi tùy tiện phá vỡ, sẽ không dám xưng là kỳ độc đệ nhất thiên hạ nữa! Ngươi giết con trai ta ta diệt ngươi, một nợ đền một nợ, rất công bằng!

Tiếng nói âm Lãnh của Thu Vũ Hàn truyền ra từ trên đài ngắm cảnh:

- Tiểu tiện nhân áo đỏ kia, ngươi yên tâm, ta sẽ không cho ngươi dễ dàng chết như vậy, nhất định sẽ làm cho ngươi hưởng thụ cái gì gọi là chuyện sung sướng nhất trên đời! Cái gì Thủy gia hỏa gia, Thủy Hận Sinh lão tổ, ta căn bản không quan tâm! Có bản lĩnh, cứ để bọn chúng tới tìm ta!

Trong tiếng nói của Thu Vũ Hàn, hai loại tâm tình oán độc cùng đắc ý lẫn lộn với nhau, nghe có vẻ cực kỳ chói tai, làm cho người ta khó chịu.

Bên ngoài đột nhiên có người lớn tiếng quát lên:

- Thu Vũ Hàn, hai người trẻ tuổi chỗ ngươi là Thánh tử Thánh nữ Lang Gia Cổ Giáo, ngay cả bọn họ mà ngươi cũng giết, Lang Gia Cổ Giáo tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Bên phía Thu Vũ Hàn trầm mặc một lát, tiếp đó âm trầm nói:

- Không kịp nữa, chỉ có thể trách chúng không may mà thôi, ai bảo chúng không chạy. Tần Lập giết con ta, người có quan hệ với hắn, đều phải chết!

Thu Vũ Hàn nói xong, liền trở nên im lặng, không nói tiếp nữa. Khói đen trên đài ngắm cảnh quay cuồng chuyển động, tản ra một mùi ngòn ngọt nhàn nhạt

Những người ở xa xa sắc mặt hoảng sợ, một lần nữa lui ra chỗ xa hơn đồng thời trong lòng đều cảm khái. Thu Vũ Hàn này thật là điên rồi, ngay cả đại giáo như Lang Gia Cổ Giáo cũng hoàn toàn không quan tâm.

Tốc độ của Tần Lập nhanh đến mức khó tin từ nháy mắt khi khói đen xuất hiện, đã tế ra Thần Miếu, thu ba người thiếu nữ váy đỏ cùng Cổ Kiếm Phong và Phong Tiêu Tiêu vào trong Thần Miếu. Ba người cũng nghe rõ ràng lời Thu Vũ Hàn nói, đều không khỏi nghiến răng nghiến lợi, hận thấu xương tên dâm tặc xú danh vang xa trên Lang Gia Đại Lục này.

Tần Lập nghe lời Thu Vũ Hàn nói, chỉ là cảm thấy buồn cười. Độc? Thân thể Tần Lập từ lúc ở Giới Hạ đã được vô số thiên tài địa bảo rèn luyện qua vô số lần, tu luyện Tử Khí Quyết, bản thân đã không sợ bất cứ kỳ độc nào trong thiên hạ!

Cho nên, Tần Lập chỉ là đứng trên đài ngắm cảnh, thần thức khóa thân thể Thu Vũ Hàn, cũng không phát động, chỉ là để Thu Vũ Hàn tự nói ra vài lời.

Tần Lập tự biết chuyện nhà mình, hắn hết sức rõ ràng mình đến từ Vực Ngoại, muốn không bị người Lang Gia Đại Lục bài xích, vậy chỉ có thể dung nhập vào giữa bọn họ.

Tham gia Lang Gia Đại Bỉ chỉ là bước đầu tiên dung nhập vào Lang Gia Đại Lục, quen biết kết giao với những Thánh tử Thánh nữ cũng chỉ là bước thứ hai. Đừng nhìn Thu Vũ Hàn xú danh vang xa trên Lang Gia Đại Lục, nhưng nếu mình không minh không bạch giết chết hắn, vậy chẳng những sẽ không trở thành anh hùng trong mắt những người Lang Gia Đại Lục, ngược lại sẽ khiến cho các võ giả kiêu ngạo trên Lang Gia Đại Lục có phản cảm mãnh liẹt!

Võ giả Lang Gia Đại Lục e sợ Thu Vũ Hàn như rắn rết thú dữ, có cường giả cấp bậc Đại Giáo chủ từng thập sát hắn, cũng không thể chém giết đương trường. Bây giờ lại bị một người đến từ bên ngoài chém giết, vậy chẳng phải nói Lang Gia Đại Lục không có người hay sao?

Đổi thành trước đây, khẳng định Tần Lập sẽ không quan tâm chuyện này, lúc nên ra tay thì cứ trực tiếp ra tay. Nhưng lần này trên vai hắn gánh nhiệm vụ thật quá nặng, phải khôi phục thế giới siêu cổ, không có siêu cấp cường giả trên Lang Gia Đại Lục ủng hộ, khẳng định sẽ không thể thành công.

Thu Vũ Hàn còn không biết hắn đã trở thành một thằng hề chân chính, thiên hạ Kỳ độc mà hắn vẫn cho rằng tuyệt đối không sở hở, đối với Tần Lập căn bản không hề có chút tác dụng gì!

- Thu Vũ Hàn, ngươi nói vớ vẩn!

Tần Lập cắn răng, tiếng nói như chen ra từ kẽ răng, giống như đang liều mạng kiên trì không cho khói độc tới gần mình:

- Ta chém giết rõ ràng là Thiếu giáo chủ Lang Gia Liệt Hỏa Giáo, cho dù có thù thì cũng là chuyện giữa ta cùng Lang Gia Liệt Hỏa Giáo, có quan hệ gì với ngươi?

Thu Vũ Hàn giọng nói lạnh băng, tràn ngập oán hận:

- Tần Lập, chết đã đến nơi mà ngươi còn muốn chụp mũ ta. Ngươi muốn biết vì sao? Ta không cho ngươi như nguyện ta tuyệt đối sẽ không nói cho ngươi!

Lúc này, đã có đại nhân vật nghe tiếng chạy tới, rất xa đã truyền đến tiếng quát:

- Thu Vũ Hàn, hôm nay nếu ngươi dám tổn thương một sợi tóc Thánh tử Thánh nữ Lang Gia Cổ Giáo ta, ta đảm bảo ngươi tuyệt đối không chạy khỏi mảnh thiên địa này, ta sẽ cho ngươi hối hận vì đã sinh ra trên đời này!

Ở thật đến một giọng nữ lạnh băng:

- Thu Vũ Hàn, ngươi dám tổn thương muội muội ta, Thủy gia ta tuyệt đối không buông tha ngươi!

Thủy Sinh Liên lăng không bay đến, góc áo tung bay như tiên tử.

- A? Người kia là Giáo chủ Lang Gia Cổ Giáo! Trời ạ, vì Thánh tử Thánh nữ môn hạ, ngài ấy tự mình đến đây!

Có người nhận ra Lão già từ xa bay đến, kinh hô.

- Nữ chủ nhân Như Ý Tiên Phường cũng đến, lần này Thu Vũ Hàn chọc vào tổ ong rồi!

Có người nói.

Lúc này, ở xa xa lại bay đến mấy bóng người, một thanh niên thân hình phóng như tia chớp bắn tới, tiếng nói trong trẻo truyền khắp mảnh thiên địa này:

- Thu Vũ Hàn, ngươi dám thương hại tới Tần Lập, Lang Gia Bách Gia Phái sẽ không để yên cho ngươi!

Hoa Phượng Hoàng cũng chạy tới, lớn tiếng quát:

- Thu Vũ Hàn, tên bại hoại kia, ngươi dám tổn thương Tần Lập, Lang Gia Thần Giáo tuyệt đối không buông tha ngươi!

- Trời ạ, Tần Lập này rốt cuộc có địa vị gì? Chuyện của hắn đã kinh động đến ba siêu cấp đại phái rồi. Thu Vũ Hàn lần này khẳng định phải sợ rồi, không có bất kỳ kẻ nào có thể chống lại ba siêu cấp đại thế lực truy sát! Thu Vũ Hàn cũng không được!

- Đúng thế, tuy rằng trước đó để hắn bỏ chạy nhiều lần, đó là bởi siêu cấp đại phái cũng không nghiêm túc nhiều. Nếu thật sự làm nghiêm túc, mười cái Thu Vũ Hàn cũng không đủ cho người ta giết!

Một màn càng kinh người hơn còn ở phía sau, ở cực xa lại có một bóng người nhanh đến mức khó tia vó người nhận ra, người tới chính là Đỉnh Linh Thánh nữ Lang Gia Phi Tiên Phái!

- Thu Vũ Hàn, tên cặn bã kia, lập tức thu hồi khói độc, thả mấy người Tần Lập ra. Nếu không, Lang Gia Phi Tiên Phái tuyệt đối không buông tha ngươi!

Đỉnh Linh từ rất xa đã lớn tiếng quát.

Một màn này làm cho mọi người đều cảm thấy khiếp sợ. Tuy rằng trước đó đã biết Bất Động Như Sơn Tần Lập là con cờ đen xuất thế ngang trời, có giao tình với những Thánh tử Thánh nữ siêu cấp đại phái. Nhưng không ai ngờ tới chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, Tần Lập lại từ một thân một mình, đến lúc này có được nhân mạch làm cho bất kỳ ai cũng phải sợ hả

- Hắc hắc hắc hắc.

Giọng âm nhu của Thu Vũ Hàn truyền ra từ làn khói đen, có chút kinh ngạc nói:

- Không ngờ tới mấy tiểu bối này lại kinh động nhiêu người như vậy. Tốt, tốt, các ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua Tần Lập! Những người khác, vậy phải xem tạo hóa của chúng, về phần mấy người các ngươi muốn bảo vệ Tần Lập... Hắc hắc, muốn trả thù gì, các ngươi cứ việc tới đây. Hắn giết con ta, ta tự nhiên không thể buông tha hắn!

- Được lắm. Thu Vũ Hàn, theo ý của ngươi thì đây là ân oán tư nhân giữa chúng ta, phải không?

Tiếng nói bình tĩnh của Tần Lập cũng truyền ra từ làn khói đen.

Thu Vũ Hàn hơi giật mình, hắn rất kỳ quái vì sao đã trôi qua cả nửa ngày, Tần Lập còn không bị độc chết, lại vẫn còn sống tốt lành như vậy.

Chẳng qua thù hận thúc đẩy đã làm cho hắn căn bản không có tâm tình suy nghĩ nhiều, hắn lạnh lùng nói:

- Nói rất đúng, đây là ân oán tư nhân giữa chúng ta! Các ngươi ở bên ngoài nghe rồi chứ? Tần Lập nói đây là ân oán tư nhân của chúng ta, các ngươi có lý do gì xen tay vào?

- Tần Lập, huynh... huynh sao rồi?

Hoa Phượng Hoàng dung hoa bối rối, gần như mất đi phương tấc.

Hà Đan Đằng theo Hoa Phượng Hoàng đến đây, trong mắt hiện lên một tia phẫn nộ. Chẳng qua tiếp đó, khóe miệng nổi lên một tia cười lạnh. Cả Lang Gia Đại Lục, Thu Vũ Hàn nói hắn dùng độc xếp thứ hai thiên hạ, ai dám nói mình là đứng đầu thiên hạ?

Tần Lập không trả lời Hoa Phượng Hoàng, mà phát ra một tiếng cười lạnh băng:

- Vậy nếu là như thế, ta giết ngươi, cũng là lẽ Đương nhiên!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này