Duy Ngã Độc Tôn - Chương 903 - 904

CHƯƠNG 903: LANG GIA THẦN GIÁO!

Âu Dương Định mặt già đỏ lên, mắt trừng Lãnh Thu Thủy, nhưng không lên tiếng phản bác, chỉ nói:

- Loại chuyện cao tầng này, chúng ta biết nhiều tác dụng gì? Lang Gia Thần Giáo là họ Hoa cũng được, hay là họ Hà cũng thế, có liên quan gì tới chúng ta?

Lãnh Thu Thủy bĩu môi:

- Cũng phải, chúng ta nên nghiên cứu xem làm sao chia chác mạch khoáng Thần Nguyên này đã. Ta sáu, ngươi bốn, thế nào?

- Thối lắm, mạch khoáng này là Lang Gia Kim Ưng Phái chúng ta phát hiện trước, Lang Gia Hắc Thủy Phái các ngươi là người tới sau, dựa vào cái gì để các ngươi chiếm phần nhiều? Chúng ta sáu, các ngươi bốn!

Âu Dương Định một bước cũng không lùi cười lạnh nói.

- Bớt nói lời thừa, Âu Dương lão đầu, vừa nảy nếu không có vị cường giả trẻ tuổi này, lão đã sớm bỏ trốn vào mảnh núi non Lang Gia như chó nhà có tang rồi, còn dám ở đây chia chác với chúng ta? Vừa nảy dù là đối mặt với người Lang Gia Cổ Giáo, ta cũng không sợ hãi, ngược lại là lão, nếu không có ta nhắc nhở, lão dám ra tay với bọn chúng không?

- Lãnh Thu Thủy, ngươi còn không biết xấu hổ nói thế, ngươi như vậy gọi là nhắc nhỡ hay sao? Ngươi rõ ràng là rắp tâm hại người mà, muốn kéo chúng ta xuống nước!

- Đúng thì thế nào?

Lúc này trong lòng Tần Lập tràn ngập kinh ngạc, cũng mặc kệ hai tên may mắn sống sót này đang vì lợi ích mà cãi vã, có Tần Lập ở đây, hai người có cãi nhau dữ dội thế nào, cũng không thể nào đánh lên.

Hoa Phong, Hoa Phượng Hoàng... Hai người này lẽ nào thật là một người? Lẽ nào Thi Vũ nàng... một lời thành sự thật?

Hoa Phong quả thật diện mạo cực xinh đẹp, nhưng hẳn có hầu kết, cùng giọng nói trầm trầm, còn có mỗi một hành động đều rõ ràng là một nam nhân. Điểm này, Tần Lập tự tin sẽ không nhìn lầm.

Hoặc là, Hoa Phong cùng Hoa Phượng Hoàng căn bản không phải một người, trước kia Hoa Phong đánh lừa mình? Tần Lập cau mày nghĩ, bỗng nhiên lên tiếng cắt đứt hai người Lãnh Thu Thủy cùng Âu Dương Định đang tranh cãi:

- Bên trong Thánh tử dự khuyết Lang Gia Thần Giáo, có một người nào tên Hoa Phong hay không?

Hai người đang tranh cãi dò tận mang tai, cùng nhìn về phía Tần Lập, thần sắc có chút xấu hổ nói:

- Điều này, cũng không quá rõ ràng. Lúc bình thường, Thánh tử dự khuyết cùng Thánh nữ dự khuyết siêu cấp đại phái đều tương đối trầm lặng, cho nên rất ít nổi danh. Nếu như ngài muốn biết rõ, có lẽ nên đi hỏi người nội bộ Lang Gia Thần Giáo mới biết được

Tần Lập gật đầu, thầm nghĩ xem ra chính mình phải đi Lang Gia Thần Giáo một vòng, mới có thể biết được chân tướng.

Bên này hai người Lãnh Thu Thủy cùng Âu Dương Định náo loạn nữa ngày, cuối cũng không có kết quả, ai cũng không chịu lui ra sau một bước. Dù sao, hai người đều có một môn phái phía sau, ai lùi bước thì có nghĩa là mềm yếu, có ý nghĩa thoái nhượng, như thế thì uy vọng trong môn phái sẽ suy giảm mạnh.

Bên trong môn phái nhỏ, cũng có các loại tranh đấu, cho nên hai người mặc dù đều có ý muốn nói chuyện tốt lành, nhưng có bất kỳ biện pháp nào. Đến cuối cùng, hai người này rốt cuộc chuyển ánh mắt về phía Tần Lập.

Lãnh Thu Thủy chắp tay nói với Tần Lập:

- Vị ân công này, nếu không có ngài, sợ rằng người hai phái chúng ta đều đã bị diệt. Nếu không, ngài nói một lời công bằng, chắc là vừa rồi ngài cũng đã nghe rõ những chuyện trải qua, ngài cho một lời hợp lý, chúng ta sẽ làm theo lời ngài nói!

Âu Dương Định cũng gật đầu:

- Phải, không có ân công, chúng ta đều đã chết. Ân công nói phân chia thế nàom cứ phân chia như thế?

Tần Lập như cười như không liếc nhìn hai người, còn có những người hai môn phái kia đang khân truởng, tùy tiện nói:

- Chia năm năm là được. Môn phái nhỏ cần phải đoàn kết, nếu có mấy chục môn phái như các ngươi đoàn kết lại, coi như là Lang Gia Cổ Giáo, e rằng cũng không dám tùy tiện động tới các ngươi?

Âu Dương Định cùng Lãnh Thu Thủy đều có chút xấu hổ cúi đầu, bọn họ làm sao không rõ đạo lý này. Nhưng làm được điểm đó, nói dễ vậy sao?

Môn phái có nhỏ, vậy cũng là một môn phái hoàn chỉnh, có Chưởng môn nhân, có Trưởng lão có Hộ pháp, nếu như môn phái nhỏ xác nhập, chỉ có thể có một chưởng môn. Ai làm chưởng môn sợ rằng một bên khác cũng sẽ không chịu phục.

Càng đừng nói đoàn kết thật nhiều môn phái nhỏ lại, vậy càng không thể nào.

Chẳng qua phương thức phân phối Tần Lập đưa ra, rốt cuộc cũng được hai đám người bọn họ chấp nhận, vốn bọn họ cũng chỉ cần một cái cái bậc thang mà thôi, hiện giờ ân nhân cứu mạng cho bọn họ bậc thang này, người hai bên tự nhiên thuận theo bậc thang bước xuống.

Như thế, bất luận là người Lang Gia Kim Ưng Phái hay người Lang Gia Hắc Thủy Phái, cảm kích Tần Lập đều rất sâu, đều nhìn ra được Tần Lập là một ường giả chân chính, đều có ý muốn kết giao.

Tần Lập lại sốt ruột chứng thực chuyện Hoa Phong, phất tay tạm biệt những người này, nói bọn họ nhanh chóng khai thác, ai biết người Lang Gia Cổ Giáo bị hắn tiêu diệt có nói ra chuyện mạch khoáng này hay không. Một khi bị Lang Gia Cổ Giáo biết được, hai môn phái nhỏ này sẽ phải đối mặt với tai ương ngập đầu.

Âu Dương Định cùng Lãnh Thu Thủy cũng đều hiểu được, cho nên lưu luyến chia tay

Tần Lập, liền bắt đầu khai thác mạch khoáng Thần Nguyên này.

Một mình Tần Lập, lại lên đường lần nữa.

Lấy ra một khối trận bàn, dựa theo bọn người Lãnh Thu Thủy cùng Âu Dương Định chỉ điểm, Tần Lập nhắm hướng Lang Gia Thần Giáo hư không hoành độ mà đi.

Vực Nội to lớn khó có thể tưởng tượng, Tần Lập dùng thời gian tròn một ngày, hư không hoành độ khoảng cách hơn năm trăm vạn dặm, mới đến phạm vi thế lực Lang Gia Thần Giáo.

Ở đây, đã tiếp cận khu vực trung tâm Lang Gia đại lục.

Ở cực xa, một mảnh núi non kéo dài phập phồng, khí thế hùng vĩ, to lớn cổ xưa, là một cái long mạch rất lớn. Lang Gia Thần Giáo tọa lạc ở ngay trên long mạch này.

Tần Lập hai mắt quan sát địa khí, có thể thấy được trên cả đường long mạch, có rất nhiều long khí hùng hồn xông thẳng trời cao, xuyên tận tầng mây. Từng đạo long khí, có cái thậm chí bao trùm phạm vi mấy trăm dặm.

Có lẽ, người Lang Gia Thần Giáo sẽ ở ngay trên chỗ này.

Cái gọi là địa linh nhân kiệt, trước tiên phải có địa linh, sau đó mới có thể có nhân kiệt!

Kỳ thật lớn lên ở vùng đất linh vận, long khí tận trời này, nếu như cư ngụ lâu năm còn không thể trở thành nhân kiệt, vậy cũng chỉ có thể nói bản thân người đó có chuyện...

Tần Lập hạ xuống từ bầu trời, hóa thành một tu sĩ bình thường, bề ngoài khoảng ba bảy ba tám tuổi để râu hai bên quai hàm, hai mắt lấp lánh có thần tóc búi cao, cắm một chiếc kẹp gỗ, mặc trường sam màu xanh, sau lưng thêm một thanh trường kiếm. Cả người có vẻ hết sức tiêu sái, hơn nữa tu vi cảnh giới bản thân Tần Lập dù có che giấu thế nào, cũng vẫn tiên phong đạo cốt. Người nào nhìn thấy, ấn tượng đầu tiên cũng sẽ vô cùng tốt.

Mấy dặm phía trước, tọa lạc một tòa thành nhỏ phồn hoa. Tòa thành nhỏ này có vẻ rất cổ xưa, tường thành tràn đầy dấu tích loang l khí tức cỗ xưa yên lặng tản mát ra, phảng phất đang kể lại năm tháng vô tận.

Thành nhỏ phồn hoa nhưng không ổn ào ầm ỹ, các loại mua bán cùng người đi đường đều trật tự rõ ràng, vẻ mặt mỗi người dường như mang theo một loại vui mừng. Đi trên đường thành nhỏ này, gần như không cảm nhận được bất cứ khí tức táo bạo bất thường nào, mọi người đều có vẻ rất hòa nhã.

Tần Lập âm thầm gật đầu, thầm nghĩ: Quả nhiên không hổ là tòa thành tọa lạc trên long khí, cho dù là một người thường không hề có võ lực gì, đều có được thọ mệnh trăm năm trở lên, hơn nữa tâm tính đều rất nhã nhặn.

Thật là một nơi dưỡng người mà!

Trong lòng Tần Lập nghĩ, tùy tiện tìm một nhà tửu quán, tiểu nhị trong tiệm khách khí mời Tần Lập vào, nhìn Tần Lập đạo cốt tiên phong, cho tiểu nhị này cảm giác hết sức tốt, bởi vậy thái độ tiếp đãi Tần Lập càng thêm nhiệt tình.

- Khách quan, mời vào trong!

Tiểu nhị dẫn Tần Lập tới một vị trí tương đối yên tĩnh bên cạnh cửa sổ, sau đó cung kính hỏi:

- Khách quan muốn dùng thứ gì?

- Tùy tiện chọn vài món đặc sắc chỗ các ngươi là được rồi.

Tần Lập nói rồi, lấy trong túi ra một khối Nguyên to bằng nắm tay, đặt ở trên bàn.

Con mắt tiểu nhị lập tức sáng ngời, ở Vực Nội, vàng bạc cũng có thể làm tiền lưu thông, nhưng đồng tiền mạnh chân chính lại là Nguyên ẩn chứa rất nhiều năng lượng!

Mà dùng bữa ở trong tiệm như thế này, một khối Nguyên to bằng ngón cái đã có thể ăn một bữa ngon lành, nhưng Tần Lập vừa ra tay là một khối Nguyên to bằng nắm tay.

Tiểu nhị này cũng là một người biết hàng, lập tức nhìn ra độ tinh khiết của khối Nguyên này cực cao, dao động năng lượng bên trên rất mãnh liệt, thái độ lập tức trở nên càng thêm cung kính.

- Khách quan ngài chờ một chút, ta lập tức an bài cho ngài ngay!

Nói rồi, sắc mặt mừng rỡ thu khối Nguyên này lại. Phàm là gặp phải loại khách hào sảng thế này, ông chủ đều sẽ chia một phần cho Tiểu nhị, hôm nay coi như kiếm lớn rồi.

Một số người đang uống rượu trong tửu quán cũng chú ý tới phía bên Tần Lập, thấy Tần Lập không chớp mắt lấy ra một khối Nguyên to bằng nắm tay trả tiền, không ít người tròng mắt

Mấy năm gần đây, tài nguyên trên Lang Gia Đại Lục càng lúc càng giảm bớt, đại đa số môn phái thế lực mạnh mẽ đều bắt đầu tồn trữ tài nguyên. Như thế, các môn phái nhỏ, cùng tán tu không có môn phái, và một số gia tộc nhỏ sống qua ngày bắt đầu càng thêm khó khăn.

Đi lại bên ngoài cũng khó mà gặp được loại người hào sảng như Tần Lập, không nhịn được đánh giá vài lần. Tần Lập thường nhìn những người đó mỉm cười thiện ý, không ít người cũng cười lại, chỉ có một số ít người ánh mắt hơi lóe lên, không biết trong lòng đang nghĩ gì.

Tần Lập cũng không sợ, đây là địa bàn Lang Gia Thần Giáo, bất cứ kẻ nào muốn gây chuyện ở chỗ này, cũng phải suy nghĩ cho kỹ trọng lượng của mình.

Một lát sau, tiểu nhị bắt đầu dọn bốn món nguội và bốn món nóng, tản ra mùi hương dụ người. Trong đó có hai loại, lại còn tản ra một tia dao động năng lượng nhàn nhạt!

Thịt ma thú?

Tần Lập khẽ híp mắt lại, xem ra người có thể kinh doanh trong phạm vi thế lực Lang Gia Thần Giáo, đều không thể xem thường. Căn cứ dao động tản ra từ trên thịt kia, có thể phán đoán ước chừng được đây là một con ma thú phẩm bậc không thấp.

Một nhà tửu quán nho nhỏ, đã có được loại thực lực này, làm cho người ta có chút kinh ngạc. Chẳng qua lại nghĩ tới nơi này là Vực Nội, cũng sẽ không khó giải thích nữa.

Tần Lập an tĩnh ngồi ăn, lúc này bên ngoài lại đi vào vài người. Vốn tửu quán không tính là ồn ào náo nhiệt, theo những người này tiến vào, liền triệt để yên lặng.

Tần Lập nao nao, ngẩng đầu nhìn mấy người thanh niên nam nữ đi từ ngoài vào. Nam khí thế hiên ngang, nữ ôn nhu xinh đẹp, mặc trang phục thống nhất, giữa hàng mi mang theo ngạo khí nhàn nhạt. Loại ngạo khí này không làm người ta chán ghét, mà là một loại khí chất ra do sự ưu việt trường kỳ tự nhiên sinh ra.

Đây là... người Lang Gia Thần Giáo?

Trong lòng Tần Lập nghĩ, nhìn lại biểu tình mọi người trong tửu quán, cảm giác mình suy đoán hắn là tám chín phần mười...

CHƯƠNG 904: CÔNG CHÚA LANG GIA!

Mấy người thanh niên nam nữ nhìn một vòng tửu quán, ánh mắt hơi ngừng một chút trên người Tần Lập, có lẽ là bị khí chất trên người Tần Lập hấp dẫn. Cuối cùng mấy người này ngồi trên một bàn cách Tần Lập không xa, chọn chút rượu thức ăn mấy người bắt đầu nhỏ giọng

- Thất sư huynh huynh nói Lang Gia Đại Bỉ sang năm, chúng ta có cơ hội xông vào một trăm hạng đầu tổ thanh niên hay không?

Một người thanh niên hai tám hai chín tuổi nhỏ giọng hỏi một nam từ ba hai ba ba tuổi bên cạnh.

- Đúng thế. Thất sư huynh, giữa mấy người chúng ta huynh là mạnh nhất. Huynh nói chúng ta có cơ hội tiến vào trong một trăm hạng đầu hay không?

Một nữ tử xinh đẹp, cũng chỉ hai bốn hai lăm tuổi, mỉm cười hiện lên hai má lúm đồng tiền, thật là đáng yêu.

Nam tử ba hai ba ba tuổi kia, mày rậm mắt to, trên người tràn ngập khí dương cương, nghe vậy cười phì một tiếng, rất tùy tiện nói:

- Khó khăn rất lớn. Người dưới ba ngàn tuổi, đều tính là thuộc tổ thanh niên, đến lúc đó nhất định sẽ cũng như trước kia, có loại lão gia hai ngàn chín trăm chín mươi chín tuổi mặt dày tiến vào tổ thanh niên. Loại chuyện này mỗi lần Đại Bỉ đều có, những lão già này tuy rằng da mặt rất dày, nhưng thực lực đều rất mạnh...

- Cảnh giới Thất sư huynh đã rất cao rồi, như thế thì Đại Bỉ sang năm, Thất sư huynh có thể bắt được thứ hạng tốt!

Nữ tử dáng người thướt tha ngữ khí êm dịu nói, trong ánh mắt nhìn người thanh niên này cũng mang theo ái mộ không chút che giấu.

Người thanh niên gọi là Thất sư huynh kia khẽ than một tiếng, lắc lắc đầu:

- Không dễ dàng như các ngươi nghĩ, cảnh giới thứ này rất gạt người, có một số người nắm giữ thần thông hùng mạnh, dù cho hắn chỉ có cảnh giới Thần Vương, cũng có thể đánh bại được Đế vương, còn có vài người thân thể mạnh mẽ, rõ ràng chỉ có thực lực Thánh Chủ, nhưng cường độ thân thể lại đã đạt đến Thần Vương thậm chí là Đế vương. Những người này mỗi lần đều sẽ có được thành tích ngoài dự đoán của mọi người. Cho nên mới nói, không thể chỉ bằng cảnh giới so sánh mạnh yếu của mỗi người. Nếu thật sự là thế, vậy thì Đại Bỉ cũng không có ý nghĩa triệu tập nữa, mọi người dứt khoát dựa theo thực lực mạnh yếu phân phối tài nguyên cho xong.

Trong lòng Tần Lập âm thầm gật đầu, thanh niên này suy nghĩ thật rõ ràng. Như thế ở trong Lang Gia Thần Giáo cũng sẽ không phải là hạng người bình thường vô danh.

Lúc này, nghe nữ tử ái mộ Thất sư huynh khẽ giọng báo oán nói:

- Kỳ thật luận thực lực, muội cảm thấy thực lực Thất sư huynh phái mạnh hơn Hà Đan Đằng một chút, nhưng môn phái tuyên truyền bên ngoài cứ là Hà sư huynh, thật là không công bằng mà!

- Được rồi, đừng nói lung tung. Hà sư huynh là chúng ta một trong đệ tử trẻ tuổi ưu tú nhất Lang Gia Thần Giáo là chúng ta, phụ thân là Phó giáo chủ, không phải người như chúng ta có thể so sánh, sau này đừng nói những lời như thế.

Thất sư huynh sắc mặt nghiêm túc nhìn nữ tử yểu điệu này, có chút trách cứ nói.

- Vâng, Đan Nhu đã biết, Thất sư huynh đừng nóng giận.

Nữ tử này khẽ cúi đầu, sắc mặt mang theo vài phần tinh quái nói:

- Dù sao ở đây không có người ngoài.

Thất sư huynh nhìn thoáng xung quanh tửu quán, khẽ giọng nói:

- Tai vách mạch rừng, thảo luận sau lưng người khác luôn luôn là không tốt.

Đan Nhu gật đầu, thề chiếc lưỡi nhỏ:

- Được rồi, người ta biết là nói sai rồi, đừng nói nữa. Đúng rồi. Thất sư huynh, huynh nói Phượng Hoàng sư tỷ thật sự sẽ gả cho Hà sư huynh hay sao?

Ánh mắt Tần Lập chợt ngưng, ly rượu trong tay hơi khựng một chút, khẽ uống một ngụm, đặt ly rượu xuống, muốn nghe Thất sư huynh này nói thế nào.

- Điều này... Hẳn sẽ không có gì bất ngờ, các đời Thánh nữ sẽ gả cho Thánh tử siêu cấp đại phái khác, hoặc là gả cho Thánh tử bản môn. Mà Lang Gia Thần Giáo chúng ta trong mấy chục vạn năm gần đây, cũng không phát sinh chuyện gả Thánh nữ ra ngoài, bởi vì hiện giờ cũng không cần dùng thông hôn để đảm bảo thế lực của chúng ta. Cho nên, tám chín phần mười Thánh nữ sẽ phái gả cho Thánh tử!

Lúc Thất sư huynh nói những lời này, trong ánh mắt lơ đãng hiện một tia buồn bã.

Thánh nữ Lang Gia Thần Giáo dung mạo khuynh quốc khuynh thành, lại thêm một thân thực lực cực kỳ mạnh mẽ, hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất cao thủ trong đời trẻ tuổi Lang Gia Thân Giáo, tính tình ôn hòa, trên người nàng không nhìn thấy một chút ngạo khí

Nữ tử như thế, trong lòng đệ tử trẻ tuổi Lang Gia Thần Giáo nào sẽ không có một phần nhớ nhung?

Đan Nhu rất mẫn cảm chú ý tới, lúc nói đến Thánh nữ Hoa Phượng Hoàng, trong mắt Thất sư huynh hiện lên thần sắc buôn bã, trong lòng không biết cảm giác gì, vì vậy khẽ cười nói:

- Nói tới, mấy trăm năm trước Thánh nữ rời khỏi Vực Nội ra ngoài lịch lãm, dường như còn đi không ít chỗ. Cònớ lúc đó Hà sư huynh còn vì chuyện này mà rầu rĩ thật lâu. Hơn nữa... muội còn nghe nói...

- Được rồi được rồi, đừng bàn chuyện này nữa.

Thất sư huynh khoát tay, nói:

- Mọi người mau ăn nhanh đi, ăn xong chúng ta còn phải xuống núi làm việc. Xử lý tốt chuyện này, môn phái sẽ có khen thưởng không nhỏ!

Nghe Thất sư huynh nói, vẻ mặt mấy người thanh niên kia đều hiện lên nét tươi cười, trở nên rất vui vẻ.

Trong lòng Tần Lập lại cảm giác vô cùng chấn động. Hoa Phượng Hoàng Thánh nữ Lang Gia Thần Giáo này lại cũng đã từng đi ra ngoài lịch lảm, hơn nữa cũng rời khỏi Vực Nội. Tính từ thời gian, dường như cũng chính là lúc Hoa Phong vang danh nơi Thần Vực. Lúc đó Hoa Phong đi khắp nơi tìm người khiêu chiến, hơn nữa vẫn cứ muốn đánh bại mình, cướp lấy danh hiệu người ứng vận treo trên đầu mình.

Lúc đó Tần Lập còn nghĩ không lẽ người này đầu óc có vấn đề hay sao, một cái danh hiệu mà thôi, thật có trọng yếu như thế hay sao? Sau này lúc gặp được Hoa Phong, Tần Lập cảm giác kỳ thật người này cũng không tệ lắm, cũng không kiêu ngạo ngang ngược như lời đồn. Lại còn trong lúc Viêm Hoàng Sơn gặp phải nguy hiểm, ra tay trợ giúp. Nếu như không có Hoa Phong hổ trợ khi đó, trận chiến Viêm Hoàng Sơn năm đó khẳng định sẽ gặp tử thương quy mô lớn.

Ít nhất, thì có thể mười mấy hồng nhan tri kỷ hiện giờ có còn bên cạnh Tần Lập hay không, cũng khó mà đảm bảo.

Tần Lập vẫn luôn cho rằng Hoa Phong là một nam nhân, tuy rằng xinh đẹp đến mức khó tưởng, nhưng bất luận là khí chất hay là hầu kết của riêng nam nhân, đều nói rõ Hoa Phong là một nam nhân.

Hắn làm sao có thể trở thành một cô gái được chứ?

Tần Lập nghi hoặc khó hiểu, nhớ tới lúc Thi Vũ nói Hoa Phong có thể là một nữ nhân, loại biểu tình này... Chân mày Tần Lập nhăn lại. Lúc đó hắn cũng không nghĩ nhiều, hiện giờ ngẫm lại, lúc Thi Vũ nói, loại biểu tình này dường như không phải suy đoán mà là giống như hoàn toàn xác định!

Lẽ nào, Hoa Phong có bí thuật độc môn gì, có thể làm thân thể thay đổi, làm người ta hoàn toàn không thể nhìn ra?

Không nói tới, thật đúng là có khả năng này. Càng tu luyện đến cảnh giới thật cao, Tần Lập giải thích các loại bí thuật thần thông cũng càng thêm sâu hơn cũng càng thêm bội phục cường giả thời đại viễn cổ suy nghĩ tuyệt diệu.

Trong lòng nghĩ thế, Tần Lập có một loại cảm giác khóc dỡ cười. Hắn cùng Hoa Phong xưng huynh gọi đệ hơn ba trăm năm, sau đó Hoa Phong lại còn từng đi Giới Hạ một lần, trong lúc hai người nâng cốc trò chuyện, Hoa Phong từng nói qua hắn rất bất mãn người trong nhà an bài hôn nhân của mình, rất muốn trốn tránh, nhưng ở trong Đại Giới này căn bản không có chỗ cho hắn ẩn thân!

Bây giờ nghĩ lại, Hoa Phong nói cũng không quá đáng. Nếu như Hoa Phong thật sự đúng là Hoa Phượng Hoàng, vậy thì bằng vào thực lực Lang Gia Thần Giáo, muốn tìm được một người trong Đại Giới này, thật không phải một chuyện gì quá khó khăn.

Lúc nghĩ tới Hoa Phong rất có thể là một nữ nhân, tâm tư nóng lòng muốn gặp được Hoa Phong của Tần Lập ngược lại chậm rãi nhạt đi. Bên cạnh hắn đã có mười mấy hồng nhan tri kỷ, tuy rằng thọ mệnh đều rất dài, hiện giờ chúng nữ cơ bản đều có chuyện đi làm, nhưng Tần Lập đã cảm thấy rất thỏa mãn rồi.

Đặc biệt thân phận cùng địa vị Hoa Phong rất đặc thù, Tần Lập cũng không muốn bị cuốn vào trong chuyện nội bộ của một siêu cấp đại môn phái. Đặc biệt là hắn vừa giết một Quản sự cấp sáu của Lang Gia Cổ Giáo, bây giờ nếu còn đắc tội Lang Gia Thần Giáo, vậy ngoại trừ dùng võ lực đánh mấy cao thủ mấy đại giáo này một trận, sợ rằng không có khả năng nào để bọn họ đồng ý tổ hợp lại Đại Giới này lần nữa.

Chẳng qua, chuyện trên thế gian này, rất nhiều lúc là trùng hợp như thế, không phải ngươi muốn tránh liền nhất định có thể tránh được.

Bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện cùng bước chân, theo tiếng động này, một khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành xuất hiện ở cửa tửu quán nhỏ này. Mọi người trong tửu quán, tất cả đều không nhịn được ngây ngốc tại chỗ.

Đoàn người Thất sư huynh kia đầu tiên là sững sờ, tiếp đó đều đứng dậy chào hỏi:

- Phượng Hoàng sư tỷ sao cũng tới chỗ này?

Tần Lập lại triệt để ngây ra đó, nữ tử tiến vào tóc dài qua vai, toàn thân không có một món trung sức, nhưng đẹp đến mức làm người ta cảm thấy khó thở!

Dáng người yểu điệu, hàng mi như núi xa, mắt như thu thủy, mũi ngọc anh đào, da trắng nõn nà, yên lặng đứng đó, như một đóa phù dung sương sớm!

Đúng với bốn chữ tuyệt sắc nhân gian!

Tần Lập nhìn quen mỹ sắc, trong lòng cũng không khỏi âm thầm khen ngợi một tiếng với nữ tử thanh thuần vô cùng này. Nhưng chân chính làm Tần Lập sững sờ, vẫn là khuôn mặt kia, quả thật giống y như đúc khuôn mặt của

Khác biệt duy nhất, chính là Hoa Phong vẫn luôn mặc trang phục của nam, hầu kết đặc trưng của nam giới ở cổ. Còn vị công chúa Lang Gia Thần Giáo trước mắt đây, lại một thân trang phục nữ, chiếc cổ trắng bóng, làn da trắng nõn non mịn như da trẻ con.

Ai mà dám nói nàng là một nam nhân, sợ rằng sẽ lập tức bị nước bọt dìm chết đuối.

Hoa Phượng Hoàng thấy đoàn người Thất sư huynh khẽ gật đầu, mỉm cười:

- Các ngươi cũng ở chỗ này? Chúng ta cũng muốn xuống núi, đi làm một chuyện. Gian tửu quán này món ăn rất tốt, mỗi lần ra ngoài, tỷ đều tới đây dùng bữa.

Hoa Phượng Hoàng Nói rồi, chầm chậm đi thẳng đến ngồi trên một bàn cạnh Tần Lập, mấy nữ tử có vẻ là thị nữ tùy tùng của nàng cũng theo ngồi ở bên cạnh.

Thất sư huynh ở bên cạnh ân cần nói:

- Nếu không Phượng Hoàng sư tỷ ngồi bên chỗ chúng ta, còn có rất nhiều chỗ trống, để gọi tiểu nhị lại dọn thêm món ăn!

Hoa Phượng Hoàng nhẹ nhàng lắc đầu, nói:

- Không cần, mọi người cứ dùng của mọi người, tỷ ở đây là được rồi...

Nói rồi, vô ý ngẩng đầu, vừa lúc đối mặt với Tần Lập. Hoa Phượng Hoàng khẽ nhíu hàng mi mỏng, khẽ a một tiếng.

Một đôi mắt đẹp nhìn vào mặt Tần Lập, dường như muốn nói gì, đôi môi hồng bóng mịn khẽ giật giật, nhưng không nói ra lời này, lại trực tiếp bó âm thành tuyến, một giọng nói lành lạnh dễ nghe bay vào trong tai Tần Lập:

- Tần huynh?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này