Duy Ngã Độc Tôn - Chương 887 - 888

CHƯƠNG 887: CÔNG CHÚA MUÔN NĂM!

Những kẻ muốn bỏ chạy, bị mấy người Phong Tử Ngạc trấn áp bốn phương tám hướng trực tiếp quay trở về. Tất cả đều là cảnh giới Đế vương, mỗi người đều hùng mạnh đến mức làm người khác khó mà tin nổi!

Khắp bên ngoài Thú Thần Thành, quả thật biến thành địa ngục nhân gian, nơi này, chính là một Tu La Trang!

Máu chảy thành sông?

Không, nơi này là máu chảy thành h

Mấy chục dặm khu vực ngoài Thú Thần Thành, bị Linh Nhi đánh ra vô số hố to hố nhỏ. Bên trong những hố sâu này, nước ngầm chảy ra, hòa lẫn cùng với máu tươi, hình thành những chiếc hồ máu!

Nhìn vào đó, chói mắt giật mình!

Hơn vạn người, không ai sống sót!

Linh Nhi giết đến cuối cùng, cả người giống như người Sát Thần, mái tóc dài như thác xõa tản ra, trên người không nhiễm một chút máu lại tản ra sát khí kinh thiên, người bình thường ngay cả dũng khí đến gần nàng cũng không có!

Giết xong một địch nhân cuối cùng, đôi mắt Linh Nhi cũng đã trở nên đỏ đậm, còn là do Thượng Quan Thi Vũ đi tới gần Linh Nhi quát bảo nàng tỉnh lại.

Nếu không như thế, coi như là cảnh giới Đế vương giết chóc như vậy, cũng sẽ làm mình rơi vào trạng thái giết chóc tẩu hỏa nhập ma.

Trận giết chóc kinh thiên động địa này, chấn động toàn bộ Thú Thần Thành, những nhân loại đến từ Nhị Địa Tam Địa cùng với các Thánh địa khác, mỗi người đều hoảng sợ câm lặng.

Cỗ máu tanh nồng đậm kia, tiếng gào thét kinh thiên, từ ngoài mấy chục dặm cũng có thể nghe được rất rõ ràng!

Một ông chủ đang dùng roi da quật nô lệ Thú tộc, vừa nhấc roi lên, nhìn ánh mắt thù hận cùng bất khuất của nô lệ Thú tộc kia, lại nghe tiếng hô chém giết khủng bố ở bên ngoài thành, hung hăng quất một rơi xuống, đánh lên trên mặt nô lệ Thú tộc kia. Một vết máu dài xuất hiện, tiếp đó máu tươi tràn ra.

- Mẹ nó, nhìn cái gì đó? Nhìn nữa móc mắt ngươi ra! Đám ti tiện các ngươi, trời sinh là mệnh làm nô lệ, còn không làm việc tốt lành cho tạ lão tử sẽ làm thịt ngươi ăn sống!

Ông chủ cửa hàng tàn bạo nói, nhưng thần sắc có chút e dè.

Ngày hôm trước, một vị phó thành chủ Dương Quang Thành cùng hai vị thành chủ đại nhân có thân phận vương tử Nhị Địa Tam Địa bị giết, trực tiếp kinh động Vương tộc Nhị Địa cùng Tam Địa, phái đông đảo người tới vây giết đoàn người Tần Lập.

Nhưng nghe nói một thân thực lực Tần Lập kia đã đạt đến cảnh giới Đế vương. Cảnh giới Đế vương đó, dễ giết vậy sao?

Chẳng qua ông chủ cửa hàng này vẫn cảm giác bên mình nhiều người như vậy, dù là không giết được Tần Lập, nhưng đánh hắn thành trọng thương, vẫn không thành vấn đềĐúng Lúc này, ngoài đường phố bắt đầu trở nên hổn loạn, rất nhiều người điên cuồng chạy về phía cửa thành ngược với phương hướng chiến đấu, quả thật là hoảng loạn không thể ở lại được dù chỉ một ngày.

Trong lòng ông chủ cửa hàng lúc này run lên, chặn một người đang vội vàng chạy đi hỏi:

- Xảy ra chuyện gì? Xảy ra chuyện gì rồi?

Người kia nhìn thoáng qua nô lệ Thú tộc đang quỳ, vẻ mặt không nhịn được nói:

- Mẹ nó, ngươi thật là to gan, còn dám ngược đãi Thú tộc. Liên quân Vương tộc Nhị Địa cùng Tam Địa bên kia bị giết đến thảm bại. Máu chảy thành sông, nhanh chạy trối chết đi, Thú tộc phải đổi rồi!

Người kia nói xong, xoay người liều mạng bỏ chạy, người trên đường ngày càng nhiều, gia nhập vào đội ngũ chạy trốn, ông chủ cửa hàng này mất hồn lạc phách sững sờ ở đó, khóe miệng co quắp, hai mắt vô thần thì thào:

- Sao lại có thể như vậy, tại sao có thể như thế được chứ?

Bỗng nhiên, hắn cảm giác eo sau lưng mình truyền đến một trận đau nhức kịch liệt, hẳm quay mạnh đầu lại, căm tức nhìn nô lệ Thú tộc kia cắm móng vuốt vô cùng sắc bén vào eo lung mình, đau đớn dữ dội làm cho hắn gần như không nói ra lời được:

- Người... Người dám giết ta?

Nô lệ Thú tộc lang tộc kia khóe miệng hiện một tia cười lạnh hung tàn:

- Công chúa Thú tộc chúng ta đã trở về, cái tên không biết sống chết kia, giết ngươi thì tính là gì?

Cảnh tượng như thế diễn ra ở trong toàn bộ Thú Thần Thành, vô số nhân loại ngược đãi Thú tộc giải trí, tất cả đều bị Thú tộc vùng lên phản kháng!

Trên thực tế, ngay trong nháy mắt Linh Nhi mở ra hai cánh, triển khai tàn sát, tất cả Thú tộc trong Thú Thần Thành liền cảm giác được: công chúa của bọn họ đã trở về!

Hơn nữa, công chúa đã trở nên vô cùng hùng mạnh!

Thú tộc bị ức hiếp nhiều năm, sẽ đổi đời rồi!

Thú tộc đỏ mắt nhưng không phát điên, cũng không vì thế mà lạm sát vô tội. Cũng là bởi bọn họ biết rằng, giúp đỡ công chúa của bọn họ, còn có nhân loại!

Nhân loại, cũng không phải tất cả đều là người xấu, giống như bên trong Thú tộc cũng không phải tất cả đều là hạng người lương thiện.

Nhưng cỗ oán khí tích lũy nhiều năm, lửa giận bộ tộc Thú Vương bị diệt, luôn luôn phái tìm cách trút ra. Vì vậy, đám người vì chột dạ chạy trốn kia, liền xui tám đời.

Phương thức Thú tộc truyền đạt tin tức, mạnh mẽ vượt xa nhân loại tưởng tượng. Rất nhanh, Thú tộc trong phạm vi ngàn dặm quanh Thú Thần Thành đều chạy ra khỏi nơi ẩn nấp, bắt đầu vây đuổi chặn đường những nhân loại chạy trốn về phía truyền tống trận.

Còn có rất nhiều Thú tộc, dứt khoát trực tiếp vây quanh từng truyền tống trận, có thể thấy được xung đột giữa nhân loại cùng Thú tộc, ở Nhất Địa này sẽ ngày càng nghiêm trọng!

Khi Linh Nhi bay trở về Thú Thần Thành, toàn bộ Thú Thần Thành đã sôi trào!

Vô số Thú tộc, tất cả đều quỳ gối trước cửa nhà mình, hoặc là ở trên đường phổ. ở trên nóc nhà... khắp nơi đều là Thú tộc!

Những nhân loại bình thường, tất cả đều đóng chặt cửa nhà, thành thành thật thật ngồi yên trong nhà, trong lòng vô cùng sợ hãi, không biết chờ đợi bọn họ sẽ là số phận gì.

Có trời mới biết Thú tộc nổi giận không kiềm chế được, sau khi đổi đời có thể lấy bọn họ khai đao hay không?

Linh Nhi hai mắt ngậm lệ, lăng không đứng giữa bầu trời Thú Thần Thành, một đôi cánh màu đen như mực, chậm rãi rung động:

- Các con dân của ta, các ngươi... chịu khổ rồi!

- Công chúa muôn năm!

- Công chúa muôn năm!

- Công chúa muôn năm!

Bên trong Thú Thần Thành, vang lên bốn chữ như sóng cuộn biển gầm, ban đầu còn không đồng đều, về sau ngày càng chinh tề đồng loạt. Tâm tình trong áp lực khuất nhục vô tận, tiếng hô bùng phát ra như muốn đánh văng cả vòm trời!

Thẳng đến một lúc lâu, những Thú tộc quỳ bên dưới lệ rơi đầy mặt, môi ngừng phát tiết rống giận rít gào, vẻ mặt cuồng nhiệt nhìn công chúa trên bầu trời.

- Nhất Địa chúng ta đã thu phục được, còn Nhị Địa, Tam Địa đã từng thuộc về chúng ta, trong tương lai không lâu sau, một lần nữa cũng sẽ trở về trong tay Thú tộc chúng ta!

- Ngao!

- Công chúa muôn năm!

Thú tộc tâm tình kích động, một lần nữa phát ra tiếng gào thét như biển gầm.

- Thế nhưng, chúng ta không phải nhân loại Nhị Địa Tam Địa hung tàn. Chúng ta chỉ là báo thù, không phải lạm sát kẻ vô tội! Các ngươi nhớ kỷ, Thú tộc cùng nhân loại, có thể chung sống hoà bình! Đó, cũng là hy vọng của ta.

Linh Nhi tràn ngập cảm xúc chậm rãi nói.

- Chúng ta đều nghe theo lời công chúa!

- Lời công chúa, chính là ý chí của Thú tộc!

- Công chúa, lưu lại làm Vương giả Thú tộc đi, chúng ta cần công chúa dẫn dắt!

- Chúng ta cần công chúa dẫn dắt!

Tiếng hô rung trời, một lần nữa hội tụ lại, vẻ mặt tất cả Thú tộc đều mang theo mong chờ, nhìn Linh Nhi trên bầu trời.

- Ta, sẽ vĩnh viễn tồn tại cùng các ngươi!

Linh Nhi sắc mặt nghiêm túc trang trọng, nghiêm nghị nói ra một câu xa xưa nhất Thú tộc, truyền thuyết Thú Thần đã từng nói ra.

- Ngao!

- Rống rống!

- Công chúa muôn năm!

- Muôn năm!

Tần Lập mỉm cười nhìn Linh Nhi trên người đã bắt đầu tản mát ra khí tức vương giả, tràn ngập vui mừng. Tiểu nha đầu ngây thơ bướng bỉnh khi trước, rốt cuộc... trưởng thành rồi!

Lúc này, Linh Nhi quay đầu lại, thâm tình nhìn Tần Lập.

Không đợi nàng mở lời, Tần Lập khẽ cười nói:

- Linh Nhi, nàng yên tâm ở lại đây. Xây dựng Thú tộc còn cần có nàng, con dân Thú tộc cũng cần sự lãnh đạo của nàng. Cứ yên tâm, tương lai của chúng ta còn rất dài, rất dài!

Linh Nhi dùng sức gật đầu, đôi mắt đẹp như thu thủy ẩn một tầng hơi nước:

- Phu quân, thật xin lỗi, Linh Nhi không thể ở bên cạnh chàng. Chỉ cần chuyện bên Thú tộc ổn định xong, Linh Nhi nhất định sẽ đi tìm phu quân, đến lúc đó chúng ta sẽ không chia cách nữa!

Tần Lập cười khẽ, kéo Linh Nhi tới, nhẹ giọng nói:

- Có thời gian, huynh sẽ thường tới gặp muội.

-

Linh Nhi dùng sức gật đầu, nước mắt đảo quanh vành mắt, rốt cuộc nhịn xuống, không rơi ra.

Đứng ở truyền tống trận, Tần Lập ngóng nhìn phương hướng Thú Thần Thành bên kia, Linh Nhi đã đem Thú Thần Thành làm trung tâm Vương tộc Nhất Địa.

- Đi, chúng ta đi Nhị Địa!

Tần Lập nói xong, trực tiếp đi vào giữa truyền tống trận.

Những người khác, đều theo sát phía sau.

Thú tộc trông coi truyền tống trận, vẻ mặt cung kính nhìn theo thân ảnh đoàn người Tần Lập biến mất trong truyền tống trận, trong mắt đều hiện lên cảm tình sùng bái.

Những nhân loại này, là người thân cận nhất của công chúa... Không, hiện giờ phải gọi là Nữ vương Thú tộc, Linh Nhi bệ hạ!

Linh Nhi bệ hạ, cũng chính là nhờ bọn họ trợ giúp, mới có được thành tựu ngày hôm nay.

Thú tộc cảnh giới Đế vương!

Cả một Thú tộc, đã bao nhiêu năm rồi không xuất hiện loại cường giả này? Thú tộc chấn hưng quật khởi đã là chuyện không thể cản được nữa!

Vương tộc Nhị Địa, Đoàn gia.

- Cái gì? Sao... sao có thể được chứ? Lão tổ tông ngài... đã chết?

Vương gia Vương tộc Nhị Địa, Đoàn Ngọc Lâm, là một Thần Vương tam trọng. Người này diện mạo anh tuấn nho nhã, khuôn mặt trung niên, có lực sát thương chí mạng với nữ tính.

Thật ra, ngày thường thì vị chúa tể Nhị Địa này thích làm nhất, chính là thay đổi thân phận khác nhau, chạy đi dân gian Nhị Địa tìm kiếm nữ nhân, là một vị vương giả phong lưu.

Hơn nữa, gần như tất cả những người gặp qua hắn cũng phải khen ngợi: có phong phạm vương giả, gặp đại sự không biến sắc, vô cùng trấn tĩnh.

Nhưng vào Lúc này, vị vương giả phong lưu này lại sắc mặt mất hồn mất phách, cơ thịt trên mặt co rút kịch liệt, ánh mắt chóp lóe hiện rõ nội tâm không bình tĩnh của hắn.

- Lão tổ tông, tuyệt thế cường giả cảnh giới Đế vương nhị trọng, làm sao lại chết? Làm sao có thể chết được chứ?

Đoàn Ngọc Lâm không cách nào tưởng tượng, tin tức truyền trở về cũng không rõ ràng, nói thế nào

Dù sao, hơn vạn người kia, tất cả đều chết ngoài Thú Thần Thành, không có bất cứ một người nào chứng kiến ngay hiện trờng, có thể cung cấp tin tức chính xác cho hắn.

Tin tức mà hắn nhận được, chỉ là bổn chữ: Toàn quân bị diệt!

Mấy lão giả, đều là trưởng lão trưởng lão Vương tộc Nhị Địa, những người này thường ngày căn bản không xuất hiện trước mắt mọi người, tất cả đều thuộc về những lão gia hoá thạch sống.

Vào lúc này, cũng giống như Đoàn Ngọc Lâm Vương giả Nhị Địa, trợn mắt há mồm ngồi tại chỗ, khuôn mặt vốn phẳng lặng như giếng sâu, hiện giờ đều tràn ngập khiếp sợ, cùng với không thể tin nổi!

CHƯƠNG 888: MỘT ĐƯỜNG GIẾT TỚI!

Trong đầu bọn họ, lật qua lật lại chỉ có một câu: lão tổ Tổng đã chết? Sao có thể được chứ?

Lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận bước chân gấp gáp, một vệ sĩ áo đen không hề gõ cửa, vẻ mặt hoảng hốt kinh hoảng lao vào trong.

Sắc mặt Đoàn Ngọc Lâm vừa trầm xuống, không đợi hắn trách mắng thị vệ không biết quy củ này, thị vệ kia đã thở hổn hển lớn tiếng nói:

- Vương thượng, không xong rồi, đám sát thần Tần Lập kia đã giết tới đây, thế không thể chặn, Vương thượng nhanh vào mật đạo chạy trốn đi!

- Cái gì? Giết tới đây?

Đoàn Ngọc Lâm gần như không thể phản ứng lại, có chút mờ mịt nhìn tên thị vệ áo đen này, cũng quên quớ trách hắn Không biết lễ pháp:

- Ai giết tới đây?

- Vương thượng, Tần Lập, là Tần Lập đó! Tần Lập căn bản không hề ra tay. người của chúng ta, không có bất cứ một ai có thể chống lại được thủ hạ của hắn!

- Sao lại như thế chứ?

Đoàn Ngọc Lâm đặt mông ngã ngồi trên ghế, vẻ mặt mất hồn lạc phách, lẩm bẩm nói:

- Không thể nào, điều đó không thể nào! Bọn họ giết tới làm gì? Làm gì chứ?

Một trưởng lão Vương tộc Nhị Địa cấp bậc hoá thạch sống trầm giọng nói:

- Là vì công chiếm tàn sát Thú tộc Nhất Địa, là vì Liên quân Thần Vực đánh Giới Hạ. Bệ hạ, đừng ngây ngốc ở đó nữa, nhanh đi đi, vì Vương tộc Nhị Địa lưu lại một tia huyết mạch, một ngày nào đó chúng ta sẽ báo lại thù này!

- Chạy? Chạy đi đâu?

Đoàn Ngọc Lâm gần như rơi vào tan vỡ, lão tổ tông cảnh giới Đế vương nhị trọng, sự tồn tại của ngài ấy ngay cả Thông Thiên Đại Đế cũng không biết. Lần này bị bất đắc dĩ, phái ra đi chém giết Tần Lập, lại không ngờ tới trực tiếp bị người ta chém chết, những người bọn họ còn có đường sống gì?

- Từ mật đạo, trước tiên chạy đi rồi nói! Mặc kệ đi đâu, thật sự không được, thì đi Cửu Địa dựa vào Đại Đế! Đại Đế cũng sẽ không thể thấy chết mà không cứu!

Một vị hoá thạch sống khác kiên định nói.

- Vậy các ngài thì sao?

Lúc này, Đoàn Ngọc Lâm dường như cũng có chút hồi hồn lại, nhìn mấy lão già trong phòng hỏi.

Mấy vị trưởng lão hoá thạch sống nhìn nhau, cười khổ một tiếng, đồng loạt nói:

- Chúng ta tận trung vì Vương thượng.

- Vì sao, lại trở nên như thế?

Đoàn Ngọc Lâm mặt đầy vẻ đau khổ:

- Rốt cuộc ta làm sai điều gì?

- Đừng nhiều lời nữa, mau dẫn Vương thượng chạy đi!

Một vị trưởng lão hoá thạch sống thúc giục thị vệ áo đen.

- Chạy con mẹ ngươi!

Theo một tiếng cười lạnh, cánh cửa cung điện bị bạo lực đánh văng ra, trực tiếp vỡ thành cặn bã. Hô Diên Kiêu Dưởng vẻ mặt cười lạnh, đầu đội cổ chuông Hoang cổ trực tiếp vọt vào, không nói hai lời xông thẳng tới. Một đạo sát khí sắc bén ngưng tụ thành một mũi tên, bắn thẳng về phía Đoàn Ngọc Lâm mặc áo bào vàng.

Phốc!

Một tiếng vang nhỏ, chỗ mi tâm Đoàn Ngọc Lâm xuất hiện một lỗ máu, máu tươi trộn lẫn óc chậm rãi chảy xuôi ra. Đoàn Ngọc Lâm mắt trừng thật lớn, miệng khẽ mở, dường như muốn nói gì, nhưng cuối cũng không lên tiếng được.

Phịch một tiếng!

Thi thể Đoàn Ngọc Lâm, té thẳng trên mặt đất.

- A! Ngươi dám giết Vương thượng tộc ta, t

Một vị Lão già hoá thạch sống Vương tộc Nhị Địa phát ra tiếng rít gào phẫn nộ, một thân dao động năng lượng như thủy triều dũng mãnh bộc phát ra, ập thẳng về phía Hô Diên Kiêu Dưởng.

Khóe miệng Hô Diên Kiêu Dưởng nhếch lên một tia cười lạnh khinh thường, một thân khí tức Đế vương bỗng nhiên bùng phát, thoáng cái tới trước Lão già hoá thạch sống này, vung tay lên hung hăng tát xuống một cái.

Bốp!

Một tiếng giòn tan, Lão già hoá thạch sống cảnh giới Thần Vương đỉnh, liền bị mạnh mẽ tát bay ra ngoài, cả phần đâu bị đánh nát bét!

- Thúc thúc!

Một Lão già hoá thạch sống phát ra tiếng rống giận bi phẫn, cùng mấy vị Lão già hoá thạch sống khác vọt tới Hô Diên Kiêu Dưởng.

Mỗi người tự bộc phát ra toàn bộ thực lực, không ngờ mơ hồ ngăn chặn khí thế Đế vương tản mát ra trên người Hô Diên Kiêu Dưởng!

- Chết đi!

Một vị Lão già hoá thạch sống rít gào, tế ra một cái thước ngọc, thước ngọc chỉ dài ba tấc, nhưng tản ra một cỗ uy áp kinh thiên lấp lóe một cổ hào quang bích lục chói mắt, bắn về phía mi tâm Hô Diên Kiêu Dưởng như một tia chớp!

Một vị lão già hoá thạch sống há miệng, phun ra bay cây châm đen kịt như mực, dài nửa tấc, không biết làm bằng chất liệu gì. nhưng trực tiếp xuyên thủng hư không, bắn về phía Hô Diên Kiêu Dưởng!

Lại có một trưởng lão cấp bậc hoá thạch sống, đánh ra một thanh đoản kiếm dài một thước. Đoản kiếm tản ra hào quang đỏ tươi, nhìn có vẻ hết sức yêu dị, trực tiếp chém hư không đại điện ra một vết rách, hung hăng chém về phía eo Hô Diên Kiêu Dưởng.

Những trưởng lão Vương tộc Nhị Địa khác, mỗi người đều tự tế ra bảo vật của mình. Nhất thời, bên trong cung điện Vương tộc Nhị Địa tràn ngập hào quang chói lóe, mười mấy kiện Binh Khí Thần Vương hung hăng đánh về phía Hô Diên Kiêu Dưởng.

Những trưởng lão hoá thạch sống Vương tộc Nhị Địa này, trong mắt lóe ra sát khí lạnh băng, muốn trực tiếp lưu lại Hô Diên Kiêu Dưởng ở chỗ này!

Đang! Đang! Đang!

Cổ Chuông Hoang cổ chợt phóng to nhiều lần bao phủ Hô Diên Kiêu Dưởng ở bên trong.

Những Binh Khí Thần Vương kia đánh lên cổ Chuông Hoang cổ, phát ra những tiếng va chấn động kịch liệt, nhưng không ảnh hưởng chút nào đến Hô Diên Kiêu Dưởng ở bên trong. Bởi vì chiếc cổ Chuông Hoang cổ này, đã được Hô Diên Kiêu Dưởng dùng tinh nguyên bổn mạng tế luyện thành Binh Khí Đế vương!

Nó huyết mạch tương liên cùng Hô Diên Kiêu Dưởng!

Đạo văn thần bí ở bên trên cổ Chuông Hoang cổ, trực tiếp tản mát ra hào quang chói mắt, những Binh Khí Thần Vương mạnh mẽ kia chỉ vừa đánh lên trên cổ Chuông Hoang cả. tiếp đó đã bị mạnh mẽ hút dính lại!

- A, Thần Ngọc Xích của ta! Làm sao không thu lại được nữa?

Trưởng lão hoá thạch sống tế ra chiếc thước ngọc phát ra tiếng thét kinh hãi.

- Tam sinh Trám Thần Châm của ta cũng không thu về được!

- Hồng Quang Kiếm của ta!

- Đoạt Phách Linh của ta!

Một đám trưởng lão Vương tộc Nhị Địa, tất cả đều trợn mắt há mồm nhìn những bảo vật của bọn họ bám dính trên chiếc chuông to lớn tản ra đạo vận kinh người kia, đồng loạt kêu la.

- Các ngươi muốn nó sao? Trả lại cho các ngươi!

Tiếng cười lạnh của Hô Diên Kiêu Dưởng truyền ra từ bên trong cổ chuông Hoang cổ.

- A! Không xong, tránh mau!

Một người trưởng lão hoá thạch sống ý thức được không hay, muốn bỏ trốn.

Phốc!

Chiếc thước ngọc ba tấc kia, trực tiếp xuyên thủng mi tâm chủ nhân nó!

Ba cây Tam Sinh Trảm Thần Châm đen kịt kia, trực tiếp đóng đỉnh chủ nhân của nó!

Hồng Quang Kiếm, Đoạt Phách Linh... những Binh Khí Thần Vương của những trưởng lão hoá thạch sống này, tất cả đều bộc phát ra uy lực khủng bố, trực tiếp chém giết những người vốn là chủ nhân của nó!

Tiếp đó, Hô Diên Kiêu Dưởng bước ra khỏi chiếc chuông lớn, toàn bộ đại điện chỉ còn lại có thị vệ áo đen kia, nhưng lúc này đã sớm bị dọa đến hôn mê bất tỉnh, không biết là ngất xỉu thật hay là giả bộ.

Hô Diên Kiêu Dưởng khinh thường liếc qua thị vệ áo đen kia, trên người khoảng khắc bùng lên một cổ khí thế mãnh liệt, quét tới tòa cung điện khổng lồ này

Một tiếng nổ lớn qua đi, cả một tòa đại điện ầm ầm sụp đổ!

Tên thị vệ áo đen không may kia, cũng trực tiếp bị chôn vùi trong đó, không biết sống chết.

Những nơi khác, tình huống cũng không khác nơi này cho lắm, đã bị giết tới trở tay

không kịp. Hơn nữa, trọng yếu hơn là không có ai ngờ tới, ngay cả những thê tử thủ hạ của Tần Lập cũng đã trở nên hùng mạnh như vậy.

Hai mươi mấy người cảnh giới Đế vương giết vào đây, quả thật giống như một đàn cọp xông vào đàn dê, chiến đấu căn bản không có chút đáng để ý!

Trả thù, đây là trả thù trực tiếp nhất, trắng trợn nhất!

Năm mươi năm trước, những người này đối đãi Thú tộc thế nào, đối đãi Tần Lập thế nào, ngày hôm nay bọn họ đã phải trả lại như thế đó!

Phàm là có người chống cự, trực tiếp tiêu diệt!

Đến cuối cùng, toàn bộ Vương tộc Nhị Địa không còn một người nào dám đứng ra chống lại!

Từ đầu đến cuối, Tần Lập ngay cả ngón tay cũng không động đậy, ngược lại chúng nữ ban đầu còn hứng thú bừng bừng lao ra ngoài, cuối cùng mỗi người mất hứng trở về.

- Những người đó, quá yếu!

Đây là Xà Xà nói.

- Đánh thật không có ý nghĩa!

Nam Cung Tử Lăng cũng bĩu môi.

- Giết có chút không đành lòng...

Triệu Thiên Thiên yếu ớt nói.

Sắc mặt Tần Lập chỉ có thể hết chỗ nói, các nàng đều đã là cường giả cảnh giới Đế vương, đi giết một chút Thánh Chủ ngay cả cảnh giới Thần Vương cũng không đến, tự nhiên là không có áp lực rồi.

Nếu như ngay cả một đám Thánh Chủ cũng không đối phó được, vậy Tần Lập sẽ thật sự phải suy nghĩ lại, chính mình dẫn một đội ngũ như thế nào đây.

- Đi thôi, chúng ta đi Tam Địa!

Tần Lập quay đâu lại liếc nhìn khu vực hạch tâm Vương tộc Nhị Địa hầu như đã biến thành một mảnh đất bằng, khẽ lắc đầu. Loại giết chóc này không phải là hắn mong muốn chẳng qua nếu bọn họ không làm như thế, tương lai bị giết sẽ chính là hậu nhân bọn họ!

Chúa tể Vương tộc Tam Địa. Vương giả Tam Địa Lâm Bình Nghĩa, có chút đứng ngồi không yên đi tới đi lui trong phòng. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, đã tạo thành loại cục diện này, thật là làm cho người ta quá mức sợ hãi!

Vương tử trẻ tuổi Lâm Dục có thiên phú có hy vọng nhất Tam Địa, một Thần Vương Lâm gia bị chém. Lâm gia phải đi đại quân hơn năm ngàn Thánh Chủ... Toàn quân bị diệt!

Vương tộc Nhị Địa bị diệt!

Mỗi một phần chiến báo, những chữ viết trên đó giống như máu tươi đang chảy, nhìn mà kinh hoàng khủng bố!

Thậm chí làm cho Lâm Bình Nghĩa có một cảm giác không thở nổi. Cái tên yêu nghiệt, cái tên ác ma năm mươi năm trước, hắn đã... đã trở lại nữa.

Người bên ngoài đều nói Vương tộc Tam Địa nhiều lần bị Tần Lập đánh cho rất nhiều cái tát. Trên thực tế, cao tầng Vương tộc Tam Địa lại rõ ràng nhất, nếu như chỉ là đánh mặt mũi đơn giản như vậy, bọn họ thậm chí sẽ còn chúc mừng thật lớn!

Thù hận giữa Vương tộc Tam Địa cùng Tần Lập, ngay từ lúc Tần Lập tiến vào nơi Thần Vực, đã kết xuống.

Hơn nữa, thù hận này càng ngày càng sâu, càng ngày càng nặng!

Thẳng đến bây giờ, đã sớm trở thành không còn có chỗ lùi bước nữa. Lâm Bình Nghĩa rất rõ ràng, giữa Vương tộc Tam Địa cùng Tần Lập, sớm muộn gì cũng sẽ có một trận đại chiến.

Nhưng hiện giờ xem ra, quá đắng hậu quả trận chiến này, tuyệt đối sẽ rơi xuống đầu Tam Địa bọn họ.

Vương tộc Tam Địa có vũ khí bí mật, đó là hai lão tổ tông cảnh giới Đế vương. Một người Đế vương tứ trọng, một người là Đế vương tam trọng!

Hai lão tổ Đế vương này, là cháu trai ruột của Thông Thiên Đại Đế Lâm Thông Thiên!

Nói cách khác, Thông Thiên Đại Đế vẫn luôn biết rõ bọn họ tồn tại, thậm chí Thần Nguyên cho hai vị Đế vương này, quá nửa đều là do Thông Thiên Đại Đế cung cấp.

Đây cũng là nguyên nhân căn bản vì sao những năm qua Thông Thiên Đại Đế một lòng muốn phá Giới phi thăng, mà không hề có một chút áp lực gì!

Thông Thiên Đại Đế đã có lưu lại chuẩn bị, ông ta không sợ!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này