Duy Ngã Độc Tôn - Chương 869 - 870

CHƯƠNG 869: NGƯỜI ĐÁNH KHÔNG LẠI TA!

Những người chưa tận mắt thấy Tần Lập ra tay, hoài nghi Tần Lập là kẻ có tiếng không có miếng. Những người trước đó chửi bởi Tần Lập, ngông cuồng làm bậy, vào lúc này toàn bộ câm miệng tập thể.

Cường giả cảnh giới Đế vương, thật sự không phải bọn họ có thể tưởng tượng!

Dù là Liễu Thiên Khung cảnh giới Thần Vương, bởi mới bước vào cảnh giới này không lâu, có chút có danh không thực, nhưng dù sao cũng là Thần Vương đó!

Trước kia ở thời đại mà Địa Tiên là người mạnh nhất Giới Hạ, quả thật mạnh mẽ không thể tưởng tượng được!

Đặt ở nơi Thần Vực, võ giả cảnh giới Thần Vương cũng có địa vị cực cao!

Một cường giả như vậy, đặt trước mặt Tần Lập, không ngờ... đỡ không được một chỉ của hắn!

Trên thế gian này, nếu đơn đả độc đấu, ngoại trừ Thông Thiên Đại Đế ra thì còn có ai là đối thủ

Ba ngày sau, truyền đến tin tức Ngưu Bôn xông vào đại doanh Liên quân Thần Vực ở phía đông. Sau một phen huyết chiến, chém giết bảy tám Thánh Chủ cuối cùng dùng phương thức tự bạo trọng thương một Thần Vương!

Tin tức truyền về, Tần Lập im lặng một hồi sau đó phân phó:

- Sau này Liễu Thành sửa làm Ngưu Thành!

Ngày thứ tư, dưới Viêm Hoàng Sơn, một nam tử trẻ tuổi quần áo trắng tuyết, xinh đẹp tới mức làm cho nữ nhân cũng phải đố kỵ. Người này chỉ đích danh, muốn khiêu chiến Tần Lập!

Tuyệt thế cường giả tự xưng là người ứng vận khác, từ Giới Thượng đuổi tới Giới Hạ, rốt cuộc tìm được Tần Lập!

- Tần Lập. Nhớ kỷ tên của ta, ta là Hoa Phong!

Nam tử xinh đẹp tới mức làm cho nữ nhân tự ti, không kiêu ngạo ngang ngược, không ngông cuồng ta đây, chỉ là vẻ mặt khinh miệt nhìn Tần Lập, nhàn nhạt nói.

- Người là nữ giả nam trung phải không?

Tần Lập nhìn thoáng qua hầu kết nổi lên rõ ràng trên cổ Hoa Phong, mỉm cười nói.

- Ngươi... Ngươi dám sỉ nhục ta!

Hoa Phong bỗng nổi giận, hắn tuyệt không thích tướng mạo này của mình. Nếu như có thể, Hoa Phong thà rằng tự biến mình thành một nam nhân cao to thô kệch, cũng không muốn mình có một bộ dạng khiến nữ nhân phải tự ti như thế này.

- Đã từng có rất nhiều người chế nhạo tướng mạo của ta...

Hoa Phong cắn răng, lạnh lùng nhìn Tần Lập.

- Bọn họ như thế nào?

Tần Lập rất phối hợp hỏi một tiếng, không biết vì sao khi đối mặt với Hoa Phong, Tần Lập có một loại cảm giác không nhịn được cười. Mặc dù kẻ địch bao vây xung quanh, bầu không khí Viêm Hoàng Sơn hết sức khẩn trưởng, nhưng Tần Lập vẫn không nhịn được, tràn ngập cảm giác đùa cợt với mỹ nam tử trẻ tuổi này.

- Bọn họ, đều đã chết.

Hoa Phong nhìn bộ dạng Tần Lập không chút để ý, tức muốn nổ phổi. Đây là Tần Lập người ứng vận được nói vô cùng kỳ diệu hay sao? Đây là Tần Lập được xưng thay đổi thiên đạo pháp tắc Giới Hạ? Đây là Tần Lập đột phá đến cảnh giới Đế vương?

- Ta

Tiếng quát của Hoa Phong như xuyên thấu ra từ hàn băng vạn năm, không chút dấu hiệu đột nhiên ra tay!

Không sử dụng bất Kỳ binh khí gì, cứ thẳng một chưởng đánh về phía mặt Tần Lập, hắn muốn dùng một chưởng đánh chết cái tên dám cười nhạo diện mạo của mình.

Ẩm Huyết Bàn Long Kiếm trong tay Tần Lập liền thu về, tiếp đó lao thẳng về phía Hoa Phong.

Cận chiến hả? Ai sợ!

Bùm!

Một tiếng vang thanh thúy, hai người đấu một chưởng, thoạt nhìn giống như hai kẻ vừa mới học võ thuật đang chiến đấu. Những người xem chiến, căn bản không cảm nhận được không gian sinh ra bất kỳ dao động gì!

Chỉ có hai người Tần Lập cùng Hoa Phong, mới rõ ràng nhất. Thực lực hai người đều đã đạt tới cảnh giới chí cao, đem tất cả lực lượng đều ẩn chứa trong bàn tay, không chút lộ ra ngoài.

Nói cách khác, một tiếng thanh thúy vừa rồi, là do hai người trẻ tuổi cảnh giới Đế vương, dùng hết mười phần lực lượng va chạm với nhau!

Chẳng qua đem tất cả lực lượng đều khống chế trong cơ thể, căn bản không lộ ra ngoài một tia nào!

Người này, cũng đã bước vào cảnh giới Đế vương!

Trong lòng Tần Lập thầm nghĩ: khó trách tự tin như thế. Vừa nghĩ, nháy mắt hai người đã giao nhau bảy tám hiệp.

Tần Lập không vận dụng lực lượng cực mạnh, Hoa Phong cũng không kém!

- Tiểu tử này... cuối cùng nhảy từ đâu ra?

Tần Lập cau mày, tránh khỏi một chưởng Hoa Phong đánh tới ngực, sau đó một quyền hung hăng đánh vào bụng Hoa Phong.

- Tần Lập này cũng không phải chỉ có hư danh, nhưng ta có truyền thừa Lang Gia, mới có thể tăng lên nhanh như vậy. Hắn là người trẻ tuổi sinh ra ở Giới Hạ, dựa vào cái gì có được thực lực hôm nay? Truyền thừa gia tộc Thần Vương hay sao?

Hoa Phong vừa đánh, trong lòng liền âm thầm phủ định suy đoán này.

Nếu gia tộc Thần Vương mạnh mẽ như thế, năm đó cũng không bị Thông Thiên Đại Đế diệt mất!

Bùm bùm bùm bùm bùm bùm bùm bùm!

Giữa hai người đánh đi đánh lại, tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng chỉ còn lại hai cái bóng nhàn nhạt, làm cho những người ở phía dưới trợn mắt há mồm.

- Tần tông chủ đang làm cái gì vậy? Hai cái võ phu đánh nhau hay sao?

- Thật là nhìn không hiểu mà, cảm giác như giữa quyền cước của bọn họ rất có lực lượng, nhưng vấn đề là... ngươi nhìn không gian kìa, không có một chút dao động nào!

- Đúng thế, ta là võ giả Lôi Kiếp, một kích toàn lực cũng có thể đánh bầu trời ra một cái lỗ thủng mà?

- Thật là bí hiểm!

- Ta thấy cái này không có gì bí hiểm cả, mà là hai người đang thử lẫn nhau?

Nghe nói có người đến khiêu chiến Tần Lập, vô số người liền chạy đến xem, nhưng lại thấy được một màn làm bọn họ trợn mắt há mồm. Gần như không ai có thể giải thích được vì sao lúc hai người đánh nhau, ngay cả không gian cũng không đánh vỡ.

Dựa theo thực lực Tần Lập một chỉ bắn chết Thần Vương Liễu Thiên Khung, điều này không đúng chút nào!

Lẽ nào, hắn thấy Hoa Phong diện mạo xinh đẹp, liền động tâm tư khác?

Người sinh ra loại ý nghĩ này, không khỏi nhìn về phía các phu nhân của Tần Lập, thầm nghĩ nếu là thế, sợ rằng các nữ tử tuyệt sắc kia sẽ thương tâm muốn chết?

Trong vô số người vây xem, chỉ có một số ít người, biểu tình trên mặt càng ngày càng ngưng trọng.

Hô Diên Kiêu Dưởng, Hạ Văn Vũ, Ngọc Châu, Kiền Kính, bốn người này đã đạt đến cảnh giới nửa bước Thần Vương, ánh mắt nhìn không chớp mỗi một hình ảnh hai người đang chiến đấu.

Nam Cung Tử Lăng cũng chăm chú nhìn, chẳng qua cảnh giới của nàng kém một chút, chỉ có thực lực Thánh Chủ đỉnh cấp, cho nên xem còn có chút không hiểu.

Nhưng điều đó cũng không cản trở nàng rõ ràng tính nguy hiểm giữa hai người Tần Lập cùng Hoa Phong chiến đấu.

Hiển nhiên, Hoa Phong này tuyệt đối cũng là một cường giả cảnh giới Đế vương! Nếu không, thậm chí không đỡ được một ngón tay của Tần Lập!

Mà hai người ngươi tới ta đi, ở trên bầu trời đánh nửa ngày, lại thành cục diện bất phân thắng bại!

Điều này cũng đủ làm cho người ta kinh hãi. Hiển nhiên, Hoa Phong tự xưng phải là người ứng vận này, thực lực cũng mạnh đến thái quá

Các nàng Thượng Quan Thi Vũ vừa bước vào cảnh giới Thánh Chủ, hoàn toàn nhìn không hiểu chiến đấu giữa hai người. Nhưng các nàng hiểu rõ Tần Lập, biết Tần Lập căn bản không phải loại người thích làm chuyện nhàm chán. Nếu không phải thực lực Hoa Phong đủ chiến đấu với hắn lâu như thế, chỉ sợ chiến đấu đã sớm kết thúc!

Chân chính sắc mặt càng ngày càng ngưng trọng, là đám cường giả cảnh giới Thần

Vương!

Lão già lông mi dài, Diệt Tuyệt Thượng Nhân, Ngao Thưởng Hải, Phong Tử Tiệm, Mạc Thanh Sơn còn có mười mấy cường giả Thần Vương không gia nhập môn phái Viêm Hoàng. Ngay từ đầu, bọn họ cũng chỉ cho rằng hai người đang thử nhau, nhưng theo tốc độ chiến đấu giữa hai người càng lúc càng nhanh, rốt cuộc bọn họ lĩnh ngộ ra: hai người này, căn bản đang dùng lực lượng bổn nguyên nhất chiến đấu!

Hai người Tần Lập cùng Hoa Phong, khống chế lực lượng đã đạt tới một cảnh giới cực cao. Mỗi một quyền, mỗi một cước của bọn họ, tất cả đều là lực lượng cảnh giới Đế vương, nhưng sẽ không gây ra bất cứ dao dộng ảnh hưởng gì đến không gian!

Nói không chút quá đáng, nếu như hiện giờ có một Thần Vương ngũ trọng đứng ở cạnh hai người, bị tay chân hai người thôi qua một cái, khẳng định sẽ bị trọng thương!

Về phần bọn họ, bất kỳ quyền cước của một trong hai người này, nếu bị đánh trúng thì xem chừng có thể trực tiếp bị đánh nổ!

- Người rất mạnh!

Hoa Phong lại hung hăng đánh một quyền với Tần Lập, khóe miệng rốt cuộc tràn ra một tia máu nhàn nhạt, cắn răng nói.

- Người cũng không yếu!

Tần Lập cảm giác được khí huyết trong thân thể đang sôi lên, đã bao lâu rồi không đánh đến thống khoái đầm đìa như vậy? Cảnh giới Đế vương, tuyệt đối là nơi đỉnh cao của tất cả võ giả, nắm giữ lực lượng cùng nguyên tố đều đã đạt tới một cực hạn!

Hai người đều dùng lực lượng bổn nguyên đánh nhau, không sử dụng bất Kỳ nguyên tố nào, bởi vì hai bên rất rõ ràng: sử dụng nguyên tố pháp tắc tự nhiên chiến đấu, ngoại trừ có thể phá hỏng mảnh thiên địa này thành những mảnh nhỏ, căn bản không tổn thương đối phương một cọng lông mao nào!

- Chẳng qua, Hoa Phong ta mới chân chính là người ứng vận!

Vẻ mặt tuấn mỹ của Hoa Phong hiện lên một tia kiên nghị chân chính Lang Gia như ta, mới là tồn tại cực mạnh trên đời này!

Dù là Thông Thiên Đại Đế, cũng không được! Sớm muộn gì có một ngày ta sẽ dẫm hắn dưới chân!

- Người thích danh hào người ứng vận như thế? Cho ngươi là được.

Ầm ầm ầm!

Hai người lại va chạm lần nữa, loại lực lượng bổn nguyên cùng cấp cảnh giới Đế vương đánh tới làm cho hai người đều cực kỳ khó chịu.

- Ngươi... ngươi lại xem nhẹ danh hiệu người ứng vận như thế?

Hoa Phong sững sờ một lát, thiếu chút bị Tần Lập một chưởng đánh trúng ngực, cắn răng mắng mt tiếng:

- Để tiện!

Nhưng trong lòng vô cùng kinh ngạc. Người ứng vận, đây không đơn giản là một danh hiệu. Nếu như hiện giờ còn có ai phá Giới phi thẳng, như vậy sợ rằng chỉ người ứng vận mới có thực lực này!

- Thông Thiên Đại Đế một mực tìm kiếm người ứng vận bù đắp mắt trận Thập Địa...

Tần Lập nói ra nguyên nhân hắn không muốn làm người ứng vận:

- Hơn nữa, ta không thích mấy chữ này!

- Người ứng vận bù đắp mắt trận?

Vẻ kinh ngạc của Hoa Phong không giống giả vờ, tiếp đó cười lạnh nói:

- Ngu xuẩn!

- Ngu xuẳn? Bây giờ hắn còn muốn nuốt sống ta, đem ta luyện hóa, đoạt lấy số mệnh trên người ta nữa đó.

Khi Tần Lập nghe Diệp Tử Kỳ nói đến chuyện về mình, cũng sững sốt nửa ngày, thầm mắng Thông Thiên Đại Đế điên rồi hay sao? Hắn muốn luyện hóa ta? Không hổ là chúa tể nơi Thần Vực mà, con mẹ nó đúng thật là một kẻ điên!

- Hiện giờ, chuyện Thông Thiên Đại Đế muốn làm nhất là muốn giết ngươi!

Hoa Phong vừa nói, bỗng nhiên sắc mặt biến đổi, thân hình lui ra, ngừng tay không đánh lạnh lùng nhìn chằm chằm bốn phương tám hướng xa xa, ở chân trời xa xôi, đội ngũ như thác lũ dùng tốc độ như tia chớp đánh tiến tới.

- Đám không nói chữ tín kia!

Hoa Phong bổng lạnh lùng mắng một tiếng, nhìn sang Tần Lập

- Chiếu theo ngươi nói, dù là ta đánh bại ngươi, Thông Thiên Đại Đế cũng tuyệt đối không bỏ qua cho ta?

- Ngươi đánh không lại ta!

Tần Lập nhún nhún vai, coi như trả lời.

CHƯƠNG 870: CHIẾN CHIẾN CHIẾN CHIẾN!

- Cuồng vọng!

Khóe miệng Hoa Phong co quắp, bổng nói:

- Nếu không thì chúng ta so xem hai ta giết nhiều người Liên quân Thần Vực hơn thế nào?

Tần Lập sững sờ, còn nói ta cuồng vọng, ngươi càng cuồng vọng hơn cả ta nữa? Đây là Liên quân Thần Vực! Mười vạn người tới đây, tùy tiện một người nào cũng là cảnh giới Thánh Chủ đó!

Trong đó Thần Vương càng vô số kể, ít nhất cũng mấy trăm cái!

- Chuyện này không có quan hệ tới ngươi!

Tần Lập nhàn nhạt nói:

- Từ đâu đến thì quay về nơi đó, đừng chen vào vũng nước đục này!

Lúc này trong lòng Tần Lập đã đấy lên lửa giận hừng hực. Ngay từ đầu, ta đã chưa từng trêu chọc bất kỳ thế lực nào nơi Thần Vực, không chủ động khiêu khích Thông Thiên Đại Đế. Nhưng các ngươi, không ngừng bức ép tạ từ Giới Thượng đến Giới Hạ. Hôm nay, lại phái ra quân đội đông đúc như thế, muốn tiêu diệt cả nhà ta!

Tần Lập ta, hôm nay dù là chết, cũng sẽ không lui ra sau nửa bước!

Lúc này, các nàng Thượng Quan Thi Vũ cùng đoàn người Mạc Thanh Sơn cùng với cường giả các thành trì đối mặt Liên quân Thần Vực xông lên như thủy triều, tất cả đều bay lên trời, tự xếp thành hàng, đứng phía sau Tần Lập!

Mặc kệ trận chiến đấu này vì sao dựng lên, cũng không để ý thực lực của đối phương mạnh tới mức nào. Hôm nay, đều phải chiến! Phải tử chiến!

Cường giả nhân loại toàn Giới Hạ, coi như đều tụ tập đến nơi cực Tây Trung Châu, nơi đã từng là chiến trường thời đại Thái cổ! Mười mấy vạn năm trước, cũng đã tàn phá một lần, mãi cho đến giờ cũng chưa hoàn toàn khôi phục lại.

Trận chiến đấu mười mấy vạn năm trước, tất cả cường giả trung Châu gần như hao hết một tia sức lực cuối cùng, chảy cạn giọt máu cuối cùng

Đổi lấy, là mười mấy vạn năm hòa bình cho Giới Hạ!

Mà nay, nơi Thần Vực ùn ùn kéo tới, lúc này bọn họ cuốn tất cả người Giới Hạ vào trong trận chiến tranh này. Như vậy, cứ chiến đi!

Võ giả chân chính, tất cả đều có một trái tim kiên cường, cùng với ý chí bất khuất!

Địch mạnh ta yếu, đó không phải cái cớ để buông tha!

Hoa Phong cười lạnh, nhìn Tần Lập:

- Ngươi cho là lá gan của ta nhỏ hơn ngươi? Ngươi cho rằng hôm nay ta không xen vào vũng nước đục này, ngày mai Thông Thiên Đại Đế sẽ bỏ qua ta? Đừng có nằm mơ! Ta sẽ không đi! Ta không phải kề vai chiến đấu với ngươi, ta là đang...

Vừa nói, thân hình Hoa Phong hóa thành một đoàn ánh sáng, nhắm thẳng tới trận hình Liên quân Thần Vực.

- Chiến vì chính ta!

Tiếng nói của hắn theo gió lan đi, khoảng khắc thân ảnh biến mất trong hư không, rất nhiều người không nhịn được nhiệt huyết sôi trào.

Đúng thế, chúng ta đều chiến vì chính mình! Cũng là, chiến vì cả Giới Hạ!

- Trời ạ!

Có người đột nhiên nhìn qua phương hướng Hoa Phong vọt tới, không nhịn được phát ra tiếng kinh hô hoảng sợ cực điểm.

Nơi đó một mảng quầng sáng lớn, như mặt trời vừa lên, ánh sáng trực tiếp quét đi bóng tuổi. Mảnh ánh sáng này hung hăng đánh lên đám Liên quân Thần Vực vừa xông tới, có không biết bao nhiêu cường giả Liên quân Thần Vực như lúa mạch bị liềm cắt, ngã rạp thành từng mảnh!

Ở phía chân trời xa xa. truyền đến tiếng nói lành lạnh của Hoa Phong:

- Tần Lập, ngươi dám so không?

Tần Lập cười lạnh một tiếng, quay đầu lại nói với các nàng Thượng Quan Thi Vũ:

- Tụ lại một chỗ. Nhớ kỷ phải bảo vệ mình cho tốt!

Nói rồi, thả người cũng hóa thành một dải ánh sáng, đồng thời như đáp lời Hoa Phong, Ẩm Huyết Bàn Long Kiếm xuất ra, Duy Ngã Cửu Kiếm chém xuống. Một chiêu Sơn hà Vạn Lý che trời ngập đất trực tiếp trấn áp tới một hướng Liên quân Thần Vực!

Sơn hà Vạn Lý cảnh giới Đế vương, quả thật quá khủng bố. Một con sôngào mãnh liệt, như thiên hà đổ xuống, trực tiếp cuốn đi mấy trăm võ giả cảnh giới Thánh Chủ. Dòng nước mãnh liệt này, lại khiến bọn họ không có chút phản kháng!

Một tòa núi cao khí thế hùng hồn, trực tiếp trấn áp cả một mảnh chiến sĩ Liên quân Thần Vực ở bên dưới. Ngoại trừ Thánh Chủ đỉnh cấp cùng cảnh giới Thần Vương ra, những người khác thật đúng là pháo hôi!

Uy lực Sơn hà Vạn Lý mãnh liệt làm cho Liên quân Thần Vực vỡ mật, bất luận con sông rít gào hay là ngọn núi khí thế hùng vĩ, hoặc là thảo nguyên vô tận, bên trên đều tản ra kiếm ý kinh người!

Đó là kiếm ý đến từ võ giả cảnh giới Đế vương!

Người nào có thể cản được?

- Tần Lập, đừng vội ngông cuồng. Tam Địa Lâm Võ Vượng tới chém ngươi!

- Tam Địa Lâm Võ Đồng tới chém ngươi!

- Tam Địa Lâm Võ Huy tới chém ngươi!

- Tam Địa...

Trong nháy mắt, có hơn ba mười cường giả cảnh giới Thần Vương đến tự tam Địa bay ra khỏi trung tâm, trực tiếp nhắm thẳng về phía Tần Lập. Một cỗ uy áp khủng bố, bao trùm lên Tần Lập!

Dù cho ngươi là nhiều như vậy cảnh giới Đế vương, thì sao chứ? Ta không tin nhiều cường giả cảnh giới Thần Vương như vậy, còn không trấn áp được một Đế vương sơ cấp như ngươi!

Chẳng qua, hiển nhiên bọn họ còn đánh giá thấp thực lực chân chính của Tần Lập!

Hơn ba mươi Thần Vương, trấn áp Đế vương nhị trọng tam trọng bình thường, sợ rằng đã đủ rồi. Nhưng muốn trấn áp Tần Lập, như vậy còn xa xa không đủ!

Tần Lập vận hành ngũ hành công pháp, lên đến mức tận cùng!

Chiến Kỳ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn loại chiến Kỳ mạnh mẽ nhất thế gian này, mỗi một kiếm đều sẽ ẩn chứa ngũ hành lực hùng mạnh. Địa, thủy, hỏa, phong... các loại nguyên tố tự nhiên đều bám trên kiếm khí, chém về phía đám Thần Vương bên này.

Kẹt! Kẹt!

Thân thể Tần Lập bị mười mấy Thần Vương trấn áp, bắt đầu xuất hiện vết nứt!

Vù!

Từ giữa sóng người Liên quân Thần Vực, lại bay ra hơn ba mươi cường giả

- Tần Lập, ba mươi người không trấn được ngươi, sáu mươi người còn không trấn được ngươi?

Trên bầu trời truyền đến một tiếng hét lớn:

- Chúng ta Thần Vương Ngũ Địa tới đây!

Trọng lực không thể chống cự, tăng lên bội lần thân thể Tần Lập gánh vác cỗ trọng lực này, ép tới mức rút nhỏ vài phần!

- Còn... chưa đủ!

Tần Lập xoạt xoạt xoạt ba kiếm, chém ngang eo sáu vị Thần Vương, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả bầu trời.

Tần Lập cắn răng nói:

- Có gan thì các ngươi cứ tiếp tục xông lên! Hôm nay lão tử chết, đám khốn các ngươi cũng đừng muốn sống!

Ầm!

Tốc độ Tần Lập nhanh đến khó tin, vọt tới trước mặt một Thần Vương, một quyền hung hăng nện lên bụng Thần Vương này, cười lạnh nói:

- Người đến tự tam Địa? Ta thu lãi trước!

Tần Lập nói rồi, thân hình bùng nổ, nháy mắt liền lui lại.

Ầm!

Vị Thần Vương Tam Địa bị Tần Lập một quyền đánh lên bụng, thân thể khoảng khắc nổ tung. Cỗ xung kích mạnh mẽ làm cho không ít người bị tai ương, tất cả đều bị thương trình độ nặng nhẹ.

- Lẽ nào nơi Thần Vực chúng ta không có người hay sao? Lục Địa Thất Địa Bát Địa, ba Địa các ngươi mù hay sao? Vì sao không tới hỗ trợ?

Trên cao, có người phẫn nộ rít gào.

Một đội Liên quân Thần Vực xông tới từ phía bắc, tất cả đều đứng giữa không trung, đội hình nghiêm chinh, nhưng không hề có ý muốn ra tay.

Hoắc Trung Võ cười ha ha, lớn tiếng nói:

- Các ngươi đánh, chúng ta chặn phía sau!

- Mẹ nó!

Tên võ giả kia vừa phun ra lời mắng, nháy mắt tròng mắt mở to, đôi mắt tràn ngập sợ hãi ngày càng lớn.

Ầm!

Tần Lập một quyền hung hăng đánh lên đầu võ giả này, đồng thời rốt cuộc không nhịn được phun ra một ngụm máu.

Hiện giờ, Thần Vương tham dự trấn áp hắn đã tăng lên một trăm hai mươi!

Nếu không phải thân thể Tần Lập trải qua vô số lần rèn luyện nếu không phải hắn ở trong Hoàng Kim Cung tu luyện hhiều năm dưới áp lực mấy trăm đến sau này là cả ngàn lần, vậy thì lúc này coi như Tần Lập là Đế vương tam trọng tứ trọng, cũng đã phải ngã xuống!

Thông Thiên Đại Đế muốn giết hắn, đã quá mãnh liệt!

Mãnh liệt tới mức không tiếc hết thảy mọi giá, cũng phải hủy diệt Tần Lập!

Chỉ nhìn những Thần Vương này, hoàn toàn không sợ chết, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, là có thể cảm giác được Thông Thiên Đại Đế quyết tâm.

- Tần Lập hộc máu rồi! Tần Lập hộc máu rồi!

Có Thần Vương tham dự trấn áp Tần Lập hưng phán hô lớn.

- Mọi người cố lên, đừng che giấu, dùng chiêu thức cực mạnh trút lên người hắn! Hôm nay nhất định phải đánh chết hắn ở đây!

- Đúng! Không thể buông tha hắn, nếu không sau này mọi người không ai qua ngày lành được!

Ngoại trừ Liên quân Lục Địa, Thất Địa, Bát Địa một mực đứng nhìn bên ngoài. Thần Vương các Thánh địa khác ngày càng đông đúc, tham dự vào đó!

Đối với bọn họ, hôm nay không giết được Tần Lập, chẳng những lửa giận của Thông Thiên Đại Đế, bọn họ không thể thừa nhận được, Tần Lập trả thù ngày sau, cũng không phải bọn họ muốn đối mặt!

Bởi vì, Tần Lập hắn... cũng là một Đế vương đó!

Số lượng Thần Vương đã đạt đến ba trăm! Bầu trời cũng bị ép cong xuống, ba trăm cường giả cảnh giới Thần Vương này giống như một trái cầu thật lớn, bao quanh Tần Lập ở giữa.

Trên dưới trái phải tất cả phương hướng, công kích Tần Lập, đồng thời tuôn ra khí thế mạnh mẽ nhất, muốn trán áp chết tươi Tần Lập ở đây!

Ba người Diệp Tử Kỳ Hoắc Trung Võ cùng Liễu Tiếu Vân gấp đến mức quay vòng vòng. Diệp Tử Kỳ chịu ân huệ Tần Lp rất lớn, Hoắc Trung Võ cùng Liễu Tiếu Vân đều coi Tần Lập trở thành bằng hữu. Nhưng tình huống lúc này, bọn họ không dám tiến lên cứu viện.

Diệp Tử Kỳ rơi nước mắt, cầu xin một người trung niên mặc chiến giáp, vóc người cao lớn

- Lục thúc, ngài giúp hắn đi, hắn sắp chết rồi!

Người trung niên thở dài một tiếng:

- Tiểu công chúa, chúng ta bỏ qua mệnh lệnh như thế này đã là mạo hiểm rất lớn. Lẽ nào, công chúa thật sự muốn ba Thánh địa Lục Thất Bát bị diệt tộc hay sao?

Diệp Tử Kỳ làm sao không biết, nhưng bảo nàng trơ mắt nhìn Tần Lập chết đi. Nàng tự hỏi mình, nàng làm không được!

Nghĩ vậy, trong mắt Diệp Tử Kỳ hiện lên một tia kiên quyết, nhìn người trung niên nói:

- Lục thúc, trở về nói cho phụ vương ta biết, nói rằng Tử Kỳ bất hiếu...

- Con muốn làm gì?

Trung niên mặc chiến giáp cả kinh, vươn tay ra, nhưng không bắt được Diệp Tử Kỳ. Thân hình Diệp Tử Kỳ đã hóa thành một dải sáng, nhắm thẳng về phía đám Thần Vương vây quanh Tần Lập.

- Ngăn nó lại!

Trung niên kinh hoàng biến sắc, giọng nói trấn định cũng run lên, nha đầu kia quả thật điên rời, như thế khôngphải đi chịu chết hay sao?

Một Lão già áo xám bên cạnh người trung niên, tốc độ càng nhanh hơn Diệp Tử Kỳ, vọt tới phía sau Diệp Tử Kỳ, chỉ một cái lên sau cô nàng, nói:

- Công chúa, lão nô đắc tội rồi!

Khoảng khắc trước khi Diệp Tử Kỳ hôn mê, nước mắt không nhịn được tràn mi.

Tần Lập, xin lỗi. Tử Kỳ không giúp được huynh. Nếu huynh chết, Tử Kỳ nhất định báo thù cho huynh! Phàm là kẻ tham dự vây giết huynh muội... một người cũng sẽ không bỏ qua...