Duy Ngã Độc Tôn - Chương 775 - 776

CHƯƠNG 775: CÔNG CHÚA THÚ VƯƠNG TỘC!

Không nói đến lai lịch của nàng làm người ta mê hoặc, chỉ riêng thân thủ của Linh Nhi, quả thật cường hãn tới tận cùng, thậm chí như một yêu nghiệt!

Trong lòng Thượng Quan Thi Vũ cùng mấy người lão vượn Bạch Trung Sơn, cũng chỉ có Tần Lập mới có thể sánh bằng!

Một người, đứng vững trước mười mấy Địa Tiên đại năng công kích, dường như chính vì tiểu cô nương này xuất hiện mới làm cho ngươi ẩn nấp kia kiêng Kỵ, không xuất hiện.

Bởi vì lúc tiểu cô nương này xuất hiện, đã từng khiêu khích liếc nhìn trên cao, không đợi mấy người Thượng Quan Thi Vũ động thủ đã xông lên, cùng lúc đánh ra mấy loại bí thuật, hoàn toàn chặn mười mấy người ở trên không. Đánh nửa ngày, mười mấy người kia không chiếm được một chút tiện nghi!

Lúc đó không ai suy nghĩ nhiều, nhưng chiến đấu kết thúc, ánh mắt những người này nhìn tiểu cô nương bái môn phái Viêm Hoàng, đã có mấy phần dị dạng.

Loại thực lực yêu nghiệt này, ai còn dám dạy nàng?

Tiểu cô nương thấy Tần Lập ý vị sâu xa nhìn mình, biểu tình động lòng đáng yêu. Mặc dù đều biết là nàng giả vờ, nhưng các nàng Thượng Quan Thi Vũ cùng Cơ Ngữ Yên vẫn cảm thấy băn khoăn.

Mặc kệ nói thế nào, nàng coi như cũng giải thoát nguy cơ cho Viêm Hoàng Sơn.

Bằng không, mười mấy Địa Tiên tuyệt đỉnh đại năng kia, thật sự không dễ ứng phó như vậy.

- Phu quân làm gì nhìn Linh Nhi như thế.

Thượng Quan Thi Vũ khẽ giọng nói.

Tần Lập mặt không biểu tình, nhàn nhạt nói:

- Cô đi đi, từ đâu đến thì đi về đó. Xem biểu hiện hiện hôm nay của cô, ta không tính toán cùng cô nữa, đi đi.

Mọi người nghe vậy, đều giật mình. Bọn họ đều hiểu rõ tính tình Tần Lập, không phải là người không thông tình lý kiêu ngạo ương ngạnh, làm sao lại dùng thái độ đó đối với một tiểu cô nương khả ái như vậy?

Ánh mắt mọi người đều rơi trên người tiểu cô nương Linh Nhi này, không ai lên tiếng. Không khí phòng khách bổng trở nên khẩn trương quy dị.

Linh Nhi khẽ cong môi nhỏ, vẻ mặt ủy khuất nói:

- Tông chủ, ngài như vậy là có ý gì, người ta có ý tốt giữ gìn tôn nghiêm môn phái, ngài lại muốn đuổi người ta đi. Ngài... ngài thật là quá đáng!

Tần Lập cười lạnh một tiếng, không nhìn bộ dạng ủy khuất của tiểu cô nương này, nhàn nhạt nói:

- Giới Hạ, rất thú vị phải không?

Tần Lập vừa nói ra lời này, Nam Cung Tử Lăng, Hô Diên Kiêu Dưởng cùng Hạ Văn Vũ, cùng với những người Thượng Quan Thi Vũ đều sững sờ, tiếp đó trong ánh mắt nhìn về phía tiểu cô nương này đều tràn ngập không thể tưởng tượng.

Mấy người Nam Cung Tử Lăng đã sớm từ chỗ Ô Quận Vương biết thế giới này là do Vực Nội Vực Ngoại Giới Thượng cùng Giới Hạ cấu thành. Mấy người Thượng Quan Thi Vũ cũng là gần đây mới biết chuyện này từ Tần Lập. Hiện giờ, nghe ý trong lời Tần Lập, tiểu cô nương này rõ ràng không phải là người ở bất Kỳ đại lục nào ở Giới Hạ, rất có khả năng tới từ nơi khác, làm sao không làm người ta giật mình.

Trên tiểu cô nương này cũng không lộ ra biểu tình bất ngờ gì, mà khẽ than một tiếng, động lòng đáng yêu nói:

- Thật là, bị ngươi xuyên qua rồi, đừng đuổi ta đi có được không? Ta đã không có nhà để về nữa...

Tần Lập nhìn các nàng Thượng Quan Thi Vũ vẻ mặt không đành lòng, lại nghĩ tiểu cô nương này ngoại trừ bướng bỉnh một chút, cũng không làm chuyện gì sai. Hơn nữa lần đầu tiên hai người gặp nhau, Tần Lập còn coi nàng là một con linh thú hóa hình.

Đúng vậy, hiện giờ Tần Lập đã nhớ tới tiểu cô nương này chính là tiểu cô nương bồi hồi bên ngoài Hoàng Kim Cung mình gặp được, khi quay về Tần Gia Bảo mang Hoàng Kim Cung đi!

Tuy rằng bộ dáng của nàng có chút biến hóa, nhưng thần vận lại không hề có chút thay đổi nào.

Tới loại cảnh giới như Tần Lập, đã không cần thông qua bề ngoài phân biệt rõ một người, Thiên Mục Thần Quang không chỉ có thể giết địch, càng có thể nhìn thấu mặt thật của một người!

- Cô đi theo ta.

Tần Lập nhìn thoáng qua các nàng Thượng Quan Thi Vũ, sau đó vẻ mặt trầm xuống vung tay gọi tiểu cô nương kia vào thiên thính.

Tiểu cô nương bĩu môi, vẻ mặt mất hứng đi theo phía sau Tần Lập, miệng còn lẩm bẩm:

- Thật là không nên ra tay, thấy đám người Lâm Hoan kia muốn giết người thì thôi đi, làm gì còn muốn ra tay kia chứ, chọc người ta phát ghét, còn muốn đuổi người ta đi...

Các nàng Thượng Quan Thi Vũ hai mặt nhìn nhau, tiểu cô nương này lại nhận biết người trốn sau màn vậy chẳng phải nói... bất luận là tiểu cô nương này hay là người ở sau màn. đều là tới từ... cùng một nơi?

Nơi Thần Vực hay sao?

Mấy người Thượng Quan Thi Vũ đều lộ ra vài phần sầu lo.

Tuy rằng biết sớm muộn gì ngày này cũng sẽ tới, nhưng không ngờ rằng sẽ tới nhanh như vậy. Hơn nữa, đã bị người ta đánh tới môn phái, khó trách Tần Lập lại không thèm khách khí với tiểu cô nương này như thế.

Vào thiên thính, tiểu cô nương như phạm phải chuyện sai, đứng đó, ánh mắt to tinh thuần chóp chóp nhìn Tần Lập.

Tần Lập ngồi xuống, phát tay bày một đạo kết giới, tức giận nói:

- Được rồi, nơi này không có người ngoài, hiện ra tướng mạo vốn có của cô đi, tiểu nha đầu

- Ngươi mới là tiểu nha đầu!

Tiểu cô nương tức muốn bốc khói, trong lòng thầm mắng:

- Dám nói chuyện với bản cung như vậy, thật là chán sống rồi!

Tuy nhiên trên mặt, nàng lại không biểu hiện ra được. Đừng nói hiện giờ, chỉ sợ nàng bày ra toàn bộ thực lực, cũng không phải đối thủ của Tần Lập.

Ở trong lòng chỉ có thể mắng hai tiếng, thắng lợi tinh thần một chút, để cho nội tâm cân đối lại.

- Cô không phải tiểu nha đầu, chẳng lẽ là lão yêu quái?

Tần Lập cũng không bức bách tiểu cô nương này chuyển thành diện mạo thật, bởi vì như vậy cũng bại lộ sự thật là mình có thể nhìn thấu diện mạo thật sự của một người.

- Hừ, hừ!

Tiểu cô nương hừ hừ mấy tiếng bất mãn trong mũi, sau đó ngồi ở một chiếc ghế cạnh Tần Lập, tay chống cằm nhỏ, ánh mắt không nhìn vào Tần Lập, tròng mắt sáng tinh thuần đảo lên đảo xuống, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Bỗng nhiên Tần Lập nhàn nhạt hỏi:

- Người kia gọi là Lâm Hoan?

- À?

Tiểu cô nương già vờ không biết, nhìn thoáng qua Tần Lập, bĩu môi, không nói chuyện.

- Ha ha! Hắn chính là nhi tử Thần Vương đại thành... À, hiện giờ có thể là Đại Đế nơi Thần Vực rồi, phải không?

Tần Lập nhàn nhạt nói, nói xong, còn mỉm cười nhìn biểu tình trên mặt tiểu cô nương này.

Biểu tình khinh thường thoáng cái cứng lại trên mặt tiểu cô nương, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Tần Lập. thất thanh nói:

- Ngươi... Ngươi làm sao biết được?

- Rất lỳ quái sao?

Tần Lập học theo bộ dạng tiểu cô nương, bĩu môi.

- Hừ! Đúng thì thế nào? Ta nói cho ngươi, ngươi giết hắn hai lần, trên cơ bản đã đoạn tuyệt con đường trở thành Thần Vương của hắn. Phụ thân hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!

Trên khuôn mặt phấn của tiểu cô nương tràn ngập vẻ cười lạnh, có chút hả h

- Không giết hắn hai lần phụ thân hẳn sẽ bỏ qua cho ta sao? Nói tiếp, cô tới nơi này, lại có mục đích gì?

Sắc mặt Tần Lập dần dần trở nên nghiêm túc, nhìn chằm chằm vào tiểu cô nương, ánh mắt dần sắc bén.

Tiểu cô nương bị ánh mắt sắc bén của Tần Lập nhìn làm cho có chút không tự nhiên, tránh khỏi ánh mắt Tần Lập, khẽ giọng nói:

- Ta không có ác ý, ngươi nếu không tin thì ta có thể rời đi, nhưng ta thật sự không có ác ý gì. Ta không giống nh Lâm Hoan, hắn đi tới đây là có mục đích, còn ta... lại không có!

- Vậy mục đích của cô là?

Tần Lập nhìn thẳng vào tiểu cô nương này, không có một chút thả lỏng. Cũng không phải là Tần Lập khi dễ một đứa nhỏ, mà là diện mạo vốn có của tiểu cô nương này là một cô gái trẻ tuổi tuyệt sắc khuynh thành, hơn nữa một thân thực lực làm cho Tần Lập phải cảm thấy kiêng kỵ.

Cùng là tới từ nơi Thần Vực, Giới Hạ lớn như vậy, đi đâu không được? Vì sao lại cứ khăng khăng xuất hiện ở Tần gia Bảo, sau đó lại xuất hiện ở giữa môn phái Viêm Hoàng? Điều này làm cho Tần Lập không thể không hoài nghi động cở của nàng.

- Ôi! Được rồi, nói cho ngươi vậy, nếu không thì sợ rằng hôm nay không ra khỏi căn phòng này...

Tiểu cô nương lộ ra một tia cười khổ, sau đó nói:

- Ta là trốn ra khỏi nhà, cha ta là Thú Vương Nhất Địa nơi Thần Vực, muốn đám hỏi cùng Vương tộc Tam Địa, muốn gả ta cho vương tử Vương tộc Tam Địa kia. Ta không thích, cho nên chạy ra đây.

- Thật sao?

Lúc tiểu cô nương này nói chuyện Tần Lập cảm thụ được tinh thần dao động của nàng, xem ra không giống đang nói dối.

- Đương nhiên là sự thật, chuyện như vậy lừa ngươi làm gì. Nếu như cha ta không đáp ứng, Vương tộc Tam Địa cùng Vương tộc Nhị Địa sẽ liên hợp lại, cùng chúng bức hiếp chúng ta. Kỳ thật bộ tộc Thú Vương chúng ta cũng vẫn nằm trong áp bách, trước kia Nhị Địa cũng là địa bàn bộ tộc Thú Vương, lại bị những người đó chiếm mất...

Theo tiểu cô nương chậm rãi kể lại, Tần Lập rõ ràng ngọn nguồn sự tình.

Nơi Thần Vực, hay chính là Giới Thượng, tổng cộng chia làm Cửu Thiên Thập Địa.

Trong đó Thập Địa, bị một tòa cổ trận khổng lồ, không có bất Kỳ ai ở lại nơi đó, bởi vì cổ trận tản mát ra khí tức thì ngay cả Thần Vương cũng khó có thể thừa nhận.

Cho nên, Cửu Địa còn lại đều do một số thế lực khổng lồ chiếm cứ.

Cái gọi là Cửu Thiên Thập Địa, hay Cửu Thiên Cửu Địa, quả thật là một tầng cao hơn một tầng. Cửu Thiên ở trên cùng, nhưng không phải nói là một tầng Thiên Địa đặt lên một tầng Thiên Địa khác.

Nơi Thần Vực là một nơi rất thần kỳ, ngoại trừ Thập Địa cùng Chí Cao Thiên ở trên cùng ra. Cửu Thiên Cửu Địa còn lại đều tự tản ra, trôi nổi hỗn tạp thú vị giữa hư không, giữa các nơi đều có truyền tống trận xa xưa, có thể qua lại lẫn nhau.

Nơi Thần Vực cực kỳ rộng lớn, bất kỳ một Địa nào trong Thập Địa đều lớn hơn cả năm khối đại lục ở Giới Hạ hợp lại, mỗi một Địa đều có vô số thế lực.

Gia tộc Tiểu cô nương Linh Nhi này, là một chi khá xa xưa trong nơi Thần Vực, được xưng là gia tộc Thú Vương, Gia tộc Thú Vương ở thời đại viễn cổ cũng từng rất huy hoàng, tuy rằng không xuất hiện Bất Tử Chân Thần, nhưng Thú Vương cấp bậc Đế vương trước sau cũng ra mười mấy người.

Cấp bậc Thần Vương không cần phải nói, phụ thân Linh Nhi chính là cường giả cảnh giới Thần Vương tứ trọng.

Nhưng cho đến giờ đã trôi qua hơn mười vạn năm, thế lực nhân loại như tằm ăn lên từng chút, đã đè ép bộ tộc Thú Vương chỉ còn lại một Thiên một Địa. Nếu như tiếp tục như vậy, bộ tộc Thú Vương bị diệt là không thể tránh khỏi.

Dưới tình huống như vậy, phụ thân Linh Nhi làm Thú Vương đương đại, tự nhiên phải nghĩ biện pháp. Nhưng nói thì dễ, đối mặt với thế lực nhân loại vô cùng mạnh mẽ, nào có biện pháp gì dễ dàng.

Vừa vặn mấy năm trước, một cơ hội ngẫu nhiên, một vương tử Vương tộc Tam Địa xảo ngộ gặp được tiểu công chúa Linh Nhi bộ tộc Thú Vương, lúc này giật mình không thôi, thề rằng phải lấy nàng về, làm thiếp.

CHƯƠNG 776: CÔ THẮNG RỒI!

Đúng vậy, chính là làm thiếp. Quan niệm chủng tộc nơi Thần Vực không mãnh liệt như nhân loại bình thường, bộ tộc Thú Vương truyền thuyết cũng có huyết mạch thần thú Hoang cổ, sinh hạ ra đã có hình dạng con người, chỉ là ở trong huyết mạch của bọn họ sẽ có huyết mạch thần thú xa xưa.

Nhưng muốn trở thành chính thê một vị vương tử thuộc Vương tộc thế lực nhân loại, hiển nhiên là chuyện không thể nào. Sở dĩ thế lực cường đại, chính là bởi vì bọn họ bảo trì thông hôn với nhau, giữa các thế lực cũng có tranh đấu, nhưng đối mặt với bộ tộc Thú Vương sẽ biến thành đoàn kết đối ngoại.

Đường đường tiểu công chúa được sủng ái nhất bộ tộc Thú Vương, phải gả cho vương tử nhân loại làm thiếp. Đừng nói bản thân Linh Nhi, coi như là phụ thân nàng, Thú Vương đương đại cũng cực kỳ phẫn nộ.

Trong những năm tháng thời đại Hoang cổ vô tận, thần thú Hoang cổ càng cường đại hơn cả nhân loại.

Tới nơi Thần Vực cũng như thế, tộc nhân bộ tộc Thú Vương ngay từ ban đầu đều có hình bóng ở trên Cửu Địa, đã từng là một chủng tộc huy hoàng.

Đáng tiếc tới hiện giờ, ngoại trừ địa bàn bộ tộc Thú Vương ở Nhất Địa ra, tám Địa khác đã không còn bóng dáng bộ tộc Thú Vương nữa.

Đương nhiên là có tồn tại linh thú tu vi cường đại, nhưng đa số lại không thuộc về bộ tộc Thú Vương.

Bộ tộc Thú Vương, cũng chỉ là một chi cực mạnh trong thần thú thời đại Hoang cổ mà thôi.

Hiện giờ trong tất cả Thiên Địa nơi Thần Vực, Thú tộc cũng không quá tốt. Bộ tộc Thú Vương cực mạnh còn liên tiếp bại lui về sau, càng đừng nói các linh thú cường đại khác, quá nửa đều trốn ở núi sâu rừng già, hoặc là trong thung lũng đầm lầy hoàn cảnh ác liệt, rất ít thấy được ở giữa thế lực nhân loại.

Dưới tình huống như vậy, một công chúa bộ tộc Thú Vương, nếu có thể đổi được hòa bình mấy vạn năm giữa nhân loại cùng Thú tộc, ở trong lòng Thú Vương đương đại tuy rằng không tình nguyện nhưng vẫn phải thừa nhận đây là đáng giá.

Nhưng vấn đề ở chỗ Linh Nhi không ủng hộ loại quan điểm này, nói đến chỗ động tình, mắt lệ mông lung, trên khuôn mặt tiểu cô nương má ngọc da phấn này, càng làm cho người ta cảm thấy đau lòng.

- Ta nói với phụ thân, dù là ta gả cho vương tử kia, cũng chẳng qua là một món đồ chơi. Nhân loại bức bách bộ tộc Thú Vương sẽ không thể nào ngừng lại. Đến cuối cùng, vẫn có kết quả giống nhau, sẽ triệt để đầu hàng. Dựa vào một thế lực nhân loại cường đại, cuối cùng sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt.

Linh Nhi khẽ lau khóe mắt, sau đó nhẹ giọng nói:

- Gặp được Hoàng Kim Cung là chuyện khá ngẫu nhiên. Sau khi được mấy người trưởng bối đặc biệt tốt trợ giúp, ta từ nơi Thần Vực xuyên qua Thần Miếu tới nơi đây. Cũng không phải ta muốn biến thành dạng này, mà là thực lực của ta còn không cường đại thế giới này rồi, liền trở thành bộ dáng này, huyết mạch của ta phi thường đặc thù, có thể cảm ứng được sự tồn tại của chí bảo, sau đó bị khí thế của nó chấn nhiếp. Đang nghĩ cách làm sao mang đi, thì ngươi xuất hiện, sau đó...

- Sau đó cô liền đi theo ta, đi tới bên này?

Tần Lập nhẹ giọng hỏi.

- Ừ, đúng vậy! Ta phát hiện chỗ ngươi không tệ, tốt hơn bất kỳ môn phái gia tộc nào ta đi qua trước đó. Đồng thời ta phát hiện, nhi tử Thông Thiên Đại Đế cường đại nhất nơi Thần Vực một mực âm thầm giám thị ngươi, truy sát ngươi. Người kia không phải người tốt, trước đây mỗi lần nhìn thấy ta đều làm cho ta sợ.

Trên khuôn mặt phấn khả ái Linh Nhi lộ ra một tia giận dữ.

Sau đó nói:

- Cũng chính vì nguyên nhân này, ta muốn ở lại đây, ta hy vọng là...

Linh Nhi nói đến đó, bộ dạng đáng thương nhìn thoáng qua Tần Lập:

- Ta hy vọng nếu ngươi có năng lực đi vào nơi Thần Vực, có thể trợ giúp gia tộc Thú Vương một chút. Dù sao... Dù sao Thông Thiên Đại Đế cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi, không bằng liên thủ với gia tộc Thú Vương chúng ta.

Tần Lập cười khổ nói:

- Tiểu nha đầu này, tâm nhãn thật không thiếu. Cô cũng biết muốn bắt ta chỉ có một mình Thông Thiên Đại Đế, nhưng nếu như ta kéo chung với gia tộc Thú Vương, vậy có thể sẽ trở thành công địch của tất cả võ giả nhân loại. Cô nghĩ, ta sẽ đáp ứng cô sao?

Linh Nhi môi nhỏ khẽ động, nhưng không nói ra được điều gì. Do dự một chút, mới nhỏ giọng nói:

- Vậy... Nếu như... Ta nói là nếu như thêm ta nữa thì sao?

- Thêm cô nữa? Có ý gì?

Tần Lập vẻ mặt bỡn cợt nhìn Linh Nhi.

- Ngươi thật là người xấu!

Linh Nhi kiểu sân một tiếng, sau đó nói:

- Ta trở thành nữ nhân của ngươi, ngươi trợ giúp gia tộc Thú Vương, thế nào? Tần Lập, ta nói với ngươi, ngươi đừng nhìn hình dạng hiện giờ của ta. Trở lại nơi Thần Vực, dung mạo của ta cũng không thua kém các phu nhân đâu. Hơn nữa...

- Còn cái gì nữa?

Tần Lập có chút buồn cười nhìn bé con nho nhỏ trước mắt, mặt dù biết dung mạo sẵn có của nàng cũng không phải như bây giờ, nhưng vẫn có một loại cảm giác không nói nên lời. Một tiểu cô nương bảy tám tuổi, tới trước mặt ngươi nói chuyện nam nữ... Tin rằng, bất kỳ một người nào đều sẽ có loại cảm giác này.

Linh Nhi lại do dự, một lúc lâu một nhỏ giọng nói:

- Hơn nữa ta có thể không cần danh phận gì!

Nói xong, thở ra một hơi dài, giống như bỏ được gánh nặng ngàn cân, sau đó khiếp sợ nhìn Tần Lập.

- Ôi!

Tần Lập khẽ than một tiếng, sau đó bình thản nhìn Linh Nhi, nhẹ giọng nói:

- Cô cần gì phải thế chứ, cô không muốn gả cho vương tử kia, nhưng lại chấp nhận theo ta không danh không phận. Nếu như ta lừa cô, cô phải làm sao đây?

- Hì hì, ta không sợ, hiện giờ người ta nhỏ như vậy, ngươi nhẫn tâm làm gì người ta sao?

Có lẽ là thấy Tần Lập không trực tiếp cự tuyệt. Trong lòng Linh Nhi thở dài một hơi, cười hì hì nói:

- Hơn nữa, hợp tác cùng bộ tộc Thú Vương cũng không phải là muốn ngươi công khai khai chiến với những thế lực nhân loại. Chỉ là sau khi ngươi trở nên vô cùng cường đại, đừng giống như những thế lực nhân loại kia, suốt ngày nghĩ cách giết tận diệt tuyệt bộ tộc Thú Vương, cho chúng ta lưu lại một vùng đất yên lành, như vậy là đủ rồi!

- Ồ, cô làm sao biết ta có thể trở nên vô cùng cường đại?

Tần Lập nhìn Linh Nhi cười hỏi.

- Đây là trực giác của ta!

Linh Nhi cười hì hì nói, ánh mắt cũng hồng hồng, nói rồi lại khẽ giọng:

- Ngươi hợp tác với chúng ta, ta sẽ thuyết phục phụ thân ta đưa cho người của ngươi một nơi tu luyện an toàn. Thậm chí... thậm chí ta có thể cho ngươi một Nguyên khoáng cổ xưa.

Tần Lập nghe vậy, nhất thời nao nao, híp mắt nhìn Linh Nhi. Nguyên khoáng... nhân loại áp bách bộ tộc Thú Vương, như thế chưa chắc là vì đấu tranh chủng tộc, sợ rằng càng nhiều hơn là vì lợi ích.

Mà có thể làm cho các Thánh Chủ Thần Vương nơi Thần Vực coi trọng, sợ rằng cũng chỉ có Nguyên khoáng này.

Thứ trọng yếu như vậy, nàng lại có thể mở miệng hứa đưa cho mình. Nên biết rằng, đây không phải là m nhận lời như người bình thường. Người tu luyện, nói ra lời hứa nếu không làm được, sẽ sinh ra nhân quả, sẽ có ảnh hưởng chí mạng tới con đường tu luyện.

- Nguyên khoáng từ xưa, có ý là, phế khoáng?

Tần Lập híp mắt khẽ giọng nói. Hắn không tin công chúa bộ tộc Thú Vương trước mắt này lại chịu dâng lên một Nguyên mạch khoáng đang khai thác cho mình.

- Không, không phải là phế khoáng, chỉ là...

Linh Nhi do dự một chút, vẫn nói ra lời thật:

- Nguyên khoáng này hết sức cổ quái, rất có danh tiếng ở Nhất Địa, chẳng qua là... là hung danh. Truyền thuyết mạch khoáng này đã tồn tại ở trước thời đại Hoang cổ. Nguyên bên trong cực kỳ phong phú, thậm chí còn có Thần Nguyên. Cũng chính mạch khoáng này, đã tạo nên mười mấy vị Đại Đế cùng vô số Thần Vương bộ tộc Thú Vương.

Linh Nhi Nói rồi, vẻ mặt hoài niệm, nói tiếp:

- Nhưng sau đó không biết thế nào, sau khi mạch khoáng khai thác tới chỗ sâu, tất cả người đi vào lấy khoáng đều chết sạch. Vô số tiên hiền bộ tộc Thú Vương đi vào, nhưng không ai đi ra. Vì vậy, tổ tông ta lưu lại tổ huấn: người bộ tộc Thú Vương không được bước vào phạm vi ba ngàn dặm xung quanh mạch khoáng kia, có người không tin tưởng, cực mạnh nhất là một vị Đại Đế cuối cùng bộ tộc Thú Vương ta ngài ấy vì làm cho bộ tộc Thú Vương trở nên cường đại, một mình một người mang theo Thánh Binh Đại Đế tiến vào trong mạch khoáng. Kết quả... cũng không thể đi ra.

- Cô... Cô lại muốn đưa một mạch khoáng khủng bố như thế tặng cho ta? Cô muốn hại chết ta sao?

Tần Lập tức không chỗ đánh, chỉ vào mũi Linh Nhi, khóe miệng co quắp kịch liệt, thầm nghĩ nếu không phải nàng nói thẳng ra, nếu mình thật sự đáp ứng, tiếp nhận mạch khoáng đó, không phải tìm chết hay sao?

Một chỗ mà ngay cả Đại Đế Thú Vương cũng không ra được, hắn chỉ là một Thánh Chủ nho nhỏ đi vào, không phải muốn chết thì là gì?

- Làm sao lại muốn hại ngươi, thật muốn hại ngươi thì ta sẽ không nói cho ngươi nghe chân tướng rồi!

Linh Nhi trắng mắt liếc Tần Lập:

- Hung dữ cái gì, ngươi nghe ta nói hết lời có được hay không?

Tần Lập cũng trợn trắng mắt, cười lạnh nói:

- Nói đi, ta xem cô có thể nói ra lời gì

Linh Nhi không để ý tới Tần Lập, nhàn nhạt nói:

- Ngươi là người ứng vận. Nguyên khoáng kia nếu như ngươi cũng không lấy được, vậy còn có ai đi vào được chứ? Hơn nữa, ngươi có nhiều người càn chiếu cố như vậy, ngươi không muốn bọn họ tăng lên thực lực trợ giúp ngươi? ngươi phái đối mặt với áp lực Thông Thiên Đại Đế, bảo vật trên người ngươi đủ để khiến cho vô số người mơ ước. Ta dám cam đoan, chỉ cần ngươi tiến vào nơi Thần Vực, sẽ có vô số người muốn giết ngươi, khó nói kể cả một số người trong bộ tộc Thú Vương. Lẽ nào ngươi không muốn nhanh chóng tăng lên thực lực của ngươi sao? Không có Nguyên. Ngươi làm sao tăng lên?

- Ấy -

Tần Lập bị tiểu cô nương Linh Nhi nói một phen, nói tới á khẩu không trả lời được. Ngẫm lại tỉ mỉ, Linh Nhi nói kỳ thật rất có lý. Từ sau khi Tần Lập tiến vào cảnh giới Thánh Chủ hoàn toàn mới này, loại cảm giác này càng rõ ràng. Cho dù là cực phẩm linh thạch chồng chất như núi, cũng không hữu dụng bằng một khối Nguyên như móng tay.

Bên cạnh nhiều người như vậy, nếu như không tăng thực lực bọn họ lên, chính Tần Lập cũng không cam lòng. Để cho bọn họ ở lại Giới Hạ, cũng chỉ là tạm thời. Chỉ cần mở ra Thần Miếu, vậy không khác gì chuyện mở ra chiếc hộp Pandora.

Hiện giờ nơi Thần Vực muốn đi vào Giới Hạ, cần tiêu hao rất nhiều tinh lực. Nhưng sau khi Thần Miếu mở cửa, hai giới liên thông, muốn tiến vào sẽ là một chuyện rất dễ dàng.

Đến lúc đó, ai có thể đảm bảo được sẽ không ai sẽ đánh chủ ý lên thân nhân bên cạnh mình?

Sau khi tới cảnh giới Thánh Chủ trong lòng Tần Lập nhìn như bình tĩnh, nhưng trên thực tế hắn lại muốn tăng lên cảnh giới thực lực của mình hơn bất kỳ lúc nào.

Tần Lập trầm tư, Linh Nhi cũng không quấy rối hắn, vẫn ngồi ở đó, yên lặng nhìn Tần Lập.

Một lúc lâu sau, Tần Lập thở dài một tiếng, nói:

- Cô thắng rồi...