Duy Ngã Độc Tôn - Chương 759 - 760

CHƯƠNG 759: TRẢM HOÀNG!

Lúc này, chỉ thấy bốn phương tám hướng có vô số bóng người lăng không bay tới. Hơn nữa có mấy đại năng trực tiếp phong kín một mảnh thiên địa này, ngay cả trận bàn cũng không thể khơi động được!

Muốn triệt để hủy diệt bọn người Tần Lập!

Nếu như lúc này Tần Lập muốn rời đi, không ai có thể cản được. Nhưng phía dưới còn có một đứa nhỏ cùng một nữ tử yếu đuối, Chu Vô Phong không có khả năng buông tha các nàng, Tần Lập càng không làm ra loại chuyện bỏ chạy một mình.

Chu Vô Phong nhìn về phía Tần Lập, trầm giọng nói:

- Chủ nhân, liên lụy ngài rồi!

Tần Lập khoát khoát tay, cười nói:

- Không cần nghĩ tệ như vậy!

Chu Vô Phong chỉ coi Tần Lập đang an ủi hắn, thở dài một tiếng, trong mắt hiện một tia kiêng quyết. Cho dù chết, mình cũng phải chết trước!

Chẳng qua là chết!

Có gì lớn lắm đâu?

Hắn đã từng là đế vương Đại Chu, nhưng thật là thất bại, về đến nhà rồi, vốn tưởng rằng chỉ là Chu Vô Tình cùng một nhóm nhỏ thành viên hoàng thất phản bội mình, hiện giờ xem ra, là toàn bộ hoàng tộc phản bội mình!

Hơn nữa, hắn vẫn cho rằng mình là chính thống hoàng thất, hoàng tử dòng chính, lại bị Chu Vô Tình phê phán không đáng một đồng. Tuy rằng biết rõ Chu Vô Tình luận điệu hoang đường, nhưng được làm vua thua làm giặc, hiện giờ mẫu thân Chu Vô Tình đã được truy phong làm thái hậu đại Chu!

Ai dám không thừa nhận điều này?

Cái gọi là huyết mạch, cái gọi là chính thống!

Ai ngồiị trí kia, kẻ đó sẽ là chính thống!

Chu Vô Phong vẻ mặt cười khổ, có chút áy náy nhìn thoáng qua chắt trai Chu Đồng dựa sát vào lòng mẫu thân thở ra một hơi dài, nói:

- Đồng nhi, thái gia gia có lỗi với các ngươi mà!

- Thái gia gia, Đồng nhi không sợ!

Bé trai giọng nói thanh thúy, trong ánh mắt ngây thơ chóp động nước mắt, nhưng biểu tình lại vô cùng kiên nghị.

- Ha ha ha! Tốt. tốt!

Chu Vô Phong cảm thấy an ủi, nhìn thoáng qua trên đầu càng tụ càng nhiều các lão tổ nội tình hoàng gia Đại Chu.

Chu Vô Phong ngửa đầu, lớn tiếng nói:

- Các vị lão tổ, ở giữa các ngươi có gia gia ta, có phụ thân ta, có thái gia gia ta... Ta biết nhà đế vương vô tình nhất, nhưng không ngờ tới các ngươi cũng sẽ lạnh lùng như vậy. Ngày hôm nay các ngươi đều tới đây, là tới giết ta phải không? Yên tâm, ta nhất định sẽ phản kháng! Các ngươi có thể mặt không biểu tình hạ thủ với hậu nhân của ta, ta cũng không thể trơ mắt nhìn chắt trai của ta chết thảm trên tay các ngươi!

- Nghịch tử!

Một tiếng quát lớn, truyền từ trên đầu xuống, một lão già hoàng bảo khuôn mặt nghiêm nghị khí độ uy nghiêm đạp hư không bước tới, trong ánh mắt nhìn về phía Chu Vô Phong, tràn ngập ý lạnh.

- Năm đó sai lầm lớn nhất của ta, chính là lập ngươi làm đế. Chính ngươi vô năng không thể thống trị tốt lãnh thổ lớn như thế, còn trách người khác mưu quyền soán vị? Hoàng tộc Đại Chu, một quái vật lớn như vậy, nếu như chỉ niệm thân tình, không để ý tới sự thật, chỉ sợ đã sớm diệt vong vô số năm rồi! Có biết vì sao mưu quyền soán vị, các lão tổ hoàng tộc mặc kệ hay không? Chính là vì để cho hoàng triều này được nắm giữ ở trong tay con cháu càng xuất sắc hơn! Ngươi làm cho ta quá thất vọng!

Chu Vô Phong cười thảm, khẽ giọng nói:

- Phụ thân, cho tới bây giờ ta không trách Chu Vô Tình, ta chỉ là tự trách mình vô năng, nhưng hắn tàn sát người nhà của ta thì nói như thế nào? Ngài đừng quên, Chu Hải nó là cháu ruột của ngài! Con cháu đời sau của con, cũng là con cháu đời sau của ngài! Năm đó ngài không phải là người thế này!

Phụ thân Chu Vô Phong trầm mặc một lúc, khẽ thở dài:

- Được làm vua thua làm giặc, nhổ có tận gốc, điều này không có gì đáng nói, muốn trách, thì trách chính ngươi vô năng, không thể bảo vệ được hậu nhân của ngươi! Huyết mạch dòng chính hoàng triều Đại Chu nhiều lắm, thiếu một nhà ngươi thì cũng không bớt!

Tần Lập cũng sững sờ ở đó, hắn thật là lần đầu tiên cảm giác được nhà đế vương lãnh khốc. Năm đó lúc ở Thanh Long Quốc nhìn Triệu Tinh Hà giết cha thí mẹ, ngồi trên bảo tọa Hoàng đế, đã cảm thấy thật khó mà tin được. Nhưng hôm nay nghe được lão đầu bếp cùng phụ thân hắn nói chuyện, Tần Lập mới biết được thì ra máu lạnh đến cực hạn, không phải ở trên người Triệu Tinh Hà!

Lão gia hỏa này, so với Triệu Tinh Hà còn muốn máu lạnh hơn vô số lần mà!

- Được, phụ thân đại nhân, ta đã hiểu được ý của ngài.

Chu Vô Phong bỗng nhiên bình tĩnh trở lại, nhàn nhạt cười nói:

- Ý của ngài, chính là ai thực lực mạnh hơn, thì người đó có thể ngồi trên để vị này. Chỉ cần là tử tôn Chu gia, mặc kệ ai cũng được, phải chứ?

- Vậy thì thế nào?

Lão già lạnh lùng nói:

- Ngươi là con ta, ta sẽ không ra tay. Nhưng ngươi nghĩ, hôm nay ngươi còn có thể đi ra khỏi nơi này hay sao?

- Ta không thảo luận vấn đề này, ta chỉ hỏi ngài một câu: Phụ thân đại nhân nếu như hôm nay trước khi bị những lão tổ hoàng tộc chém giết, ta giết Chu Vô Tình trước, có phải ta chính là người thắng? Các ngươi còn muốn ra tay với ta không?

Chu Vô Phong như cười như không hỏi.

- Không thể nào!

Một Lão già thân khô gầy, diện mạo già cỗi lạnh lùng quát:

- Chuyện Hoàng đế hiện giờ làm, ngươi vĩnh viễn sẽ không làm được! Hơn nữa, chúng ta ở chỗ này, ngươi cho rằng ngươi còn có cơ hội giết hắn? Thật là buồn cười!

- Thật sao?

Chu Vô Phong ngực phập phồng một chút, thở ra một hơi, sau đó thân hình khoảng khắc biến mất. Sau khoảng khắc, nháy mắt xuất hiện trước mặt Hoàng đế Chu Vô Tình, một thân khí tức Hoang cổ khủng bố lập tức bùng phát ra, trùng kích không gian xung quanh thành một mảnh hổn loạn.

Khí tức Hoang cổ khủng bố trực tiếp xuyên thủng hư không, mấy hộ vệ bên cạnh Chu Vô Tình nháy mắt hóa thành máu loãng, máu đỏ tươi nhuộm đỏ bầu trời!

Chu Vô Tình vẻ mặt hoảng sợ về sau, không ngờ tới Chu Vô Phong năm đó chỉ mạnh hơn hắn một chút, lúc này lại có được thực lực như vậy.

- Muốn chết!

Mấy lão tổ hoàng tộc Đại Chu trên bầu trời quát lớn một tiếng, đều tự thi triển ra bí thuật Thái cổ, áp bách về phía Chu Vô Phong!

Chu Vô Phong hồn nhiên không sợ, hét lớn:

- Công tử, giúp ta bảo vệ tốt bọn họ!

Một thân khí tức mãnh liệt, lập tức phá đi toàn bộ bí thuật Thái cổ mấy người lão tổ hoàng tộc Đại Chu.

Vươn tay ra, trực tiếp chộp lấy yết hầu Chu Vô Tình!

Người trung niên phía sau Chu Vô Tình cười lạnh một tiếng, trong thân thể bỗng nhiên bùng phát ra một cổ dao động thổ hệ nguyên tố kinh người, một bức tường đất màu đen cực kỳ kiêng cố nháy mắt chắn giữa Chu Vô Phong cùng Chu Vô Tình.

Ầm bùm!

Khí tức Hoang cổ đánh lên trên mặt tường đất. bức tường đất sụp đổ. tung lên bụi mù đầy trời!

Tốc độ Chu Vô Phong không chút bị ảnh hưởng, một bàn tay bóp chặt trên cổ Chu Vô Tình!

- Thả hắn ra!

- Thả Hoàng Thượng ra!

- Thả hắn ra!

Phụ thân Chu Vô Phong quát:

- Giết hắn, ngươi cũng không cần đi khỏi đây!

- Chu Vô Phong, tên phản nghịch này, nhanh thả Hoàng đế ra. Hiện giờ ta tuyên bố, ngươi đã bị trục xuất khỏi hoàng tộc Đại Chu! Từ nay về sau, không cho ngươi tự xưng là người trong hoàng thất Đại Chu nữa! Thả Hoàng đế ra, tha cho ngươi một mạng!

Một lão tổ hoàng tộc Đại Chu lớn tiếng quát.

- Hắc hắc hắc!

Chu Vô Phong đột nhiên phát ra mấy tiếng cười lạnh:

- Thả hắn?

Một tay bóp lấy cổ Chu Vô Tình, dần dần dùng sức, Chu Vô Tình bị chế trụ, căn bản không thể động đậy, ánh mắt bắn ra quang mang hoảng sợ, mặt nghẹn tím ngắt, hai tay hai chân điên cuồng đạp loạn.

- Đừng lộn xộn động đậy nữa trực tiếp bẻ gảy cổ

Chu Vô Phong lạnh lùng quát, trong nháy mắt Chu Vô Tình bình tĩnh trở lại, hai mắt nhìn chăm chăm Chu Vô Phong. Tuy rằng không thể nói chuyện nhưng hàm ý rất rõ ràng.

Giết ta rồi. Ngươi cũng không sống được!

Thân hình Chu Vô Phong nháy mắt vội thối lui, trở về trên mặt đất. Đối mặt với bốn phương tám hướng bao vây, sắc mặt không đổi, đứng ở bên cạnh Tần Lập, quay sang những người trên bầu trời:

- Đều cút ngay cho ta!

- Nghịch tử! Trên bầu trời đều là tổ tông của ngươi, ngươi bảo ai cút ngay?

Phụ thân Chu Vô Phong giận tím mặt, mắng to.

- Tổ tông của ta? Hay cho tổ tông của ta! Ha ha ha, ngài không nghe thấy sao? Phụ thân đại nhân của ta, bọn họ vừa mới trục xuất ta khỏi hoàng tộc Đại Chu, hiện giờ ta đã không còn một chút quan hệ gì với các ngươi nữa!

- Hắn là hy vọng Tương lai của hoàng tộc Đại Chu! Giết hắn rồi, ngươi cũng không sống được!

Một lão tổ hoàng tộc Đại Chu quát.

- Hôm nay ta căn bản không muốn sống đi ra ngoài!

Chu Vô Phong cười lạnh nói:

- Ta đã không muốn đàm luận vấn đề công bằng hay không công bằng với các ngươi nữa. Ta chỉ muốn nói một câu: Chu Vô Tình giết lớn nhỏ toàn nhà ta, giết nhi tử của ta, giết tôn tử của ta! Diệt sạch cả nhà ta! Hôm nay ta chỉ muốn báo thù rửa hận!

- Chu Vô Phong, chuyện gì cũng từ từ, ngươi thả hắn ra trước.

Một lão tổ hoàng tộc Đại Chu, tuyệt thế đại năng rốt cuộc mở miệng, ánh mắt bình tĩnh rơi xuống người Chu Vô Phong:

- Có yêu cầu gì, Người cứ nói ra, nhưng phải thả hắn ra.

- Yêu cầu? vốn là có, thế nhưng hiện giờ đã không có nữa!

Chu Vô Phong ắnh mắt trở nên đỏ bừng, cười thảm nói:

- Đám người ích kỷ các ngươi, không có gì để nói với các ngươi cả!

Nói rồi, Chu Vô Phong cười nhìn Chu Vô Tình, nhẹ giọng nói:

- Vô Tình, năm đó ta đối với ngươi thế nào? Có còn nhớ không, ta đã từng nói với ngươi: Nếu như năm đó phụ thân lập ngươi làm thá tử, ta không có ý kiến. Nhưng mẫu thân của ta là hoàng tộc Đại Thương, thân phận vô cùng tôn quý, ta dù là không muốn làm Hoàng đế này, cũng không có cách nào! Ngươi có biết không, năm đó ngươi phát động chính biến cung đình, đẩy ta ra khỏi ngôi vị hoàng đế, lại phái vô số người truy sát ta, dùng tấm bản đồ Hoang cổ hãm hại tạ nhưng ta cũng không chân chính trách ngươi! Đúng vậy, ta muốn báo thù, ta muốn đoạt lại những gì thuộc về ta. Nhưng nếu như Đại Chu Quốc ở trên tay ngươi có thể càng phát triển mạnh hơn ở trong tay ta ta sẽ buông tha! Bằng không, ta đã sớm trở về rồi! Cần gì phải chờ cho tới hôm nay? Đợi khi ngươi mọc đủ cánh chim? Ngươi nghĩ xem, bằng thực lực của ta, muốn giết ngươi thật khó sao?

Chu Vô Phong cười sầu thảm, lắc đầu nói:

- Không khó một chút nào, hiện giờ ngươi đã thấy đó. Mặc cho bên cạnh ngươi cao thủ như mây, mặc cho những lão tổ này bày thiên la địa võng, nhưng muốn giết ngươi thì không khó một chút nào! Ta không ngờ tới, ngươi lại hạ thủ với người nhà của ta! Hay cho nhổ cỏ tận gốc, ta cùng với ngươi vốn cùng gốc sinh ra. Ngươi nhổ gốc của ta, có khác gì tự chém vào mình?

Chu Vô Phong nói rồi, cánh tay dần dần dùng sức, một thân khí tức Hoang cổ khủng bố vững vàng trấn áp Chu Vô Tình, khiến cho hắn không chút phản ứng lại được.

- Vô Phong, chuyện gì cũng từ từ!

Trên bầu trời, phụ thân Chu Vô Phong rốt cuộc thái độ mềm xuống, có lẽ lời Chu Vô Phong làm cho hẳn có chút xúc động.

- Ta không có gì muốn nói với các ngươi, không có gì để nói hết!

Chu Vô Phong cười cười, cánh tay liền dùng sức... căn bản không cho Chu Vô Tình có cơ hội nói nửa câu!

Răng rắc!

Một tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên.

CHƯƠNG 760: CÓ ĐƯỢC HẬU THỔ TINH HOA!

Các lão tổ hoàng tộc Đại Chu khắp bầu trời mắt muốn nứt ra, không ai ngờ tới Chu Vô Phong lại tàn nhẫn như vậy, nói động thủ là động thủ liền lập tức bóp nát cô Chu Vô Tình. Ánh mắt Chu Vô Tình lồi ra, lưỡi thè ra ngoài, đường đường một đại năng cảnh giới Địa Tiên, Hoàng đế Đại Chu Quốc, lại bị Chu Vô Phong giết như thế!

Bởi vì trước đó không ai nghĩ tới Chu Vô Phong sẽ bùng nổ động thủ, càng không ai ngờ tới sau mấy trăm năm, thực lực Chu Vô Phong đã đạt tới cảnh giới như vậy. Cho nên, căn bản không bố trí nhiêu hộ vệ thực lực cường hãn bên cạnh Chu Vô Tình... Chu Vô Phong bỗng nhiên làm loạn, đánh cho đối phương một trở tay không kịp.

Ngay từ đầu các lão tổ hoàng tộc Đại Chu còn đang nhàn nhã đứng giữa hư không, căn bản không ngờ tới Chu Vô Phong bị bao vây ở giữa, không có một chút cơ hội đào thoát, lại dứt khoát giết bỏ con tin trong tay, căn bản không cho bọn họ bất Kỳ thời gian phản ứng lại.

- A!

Trên bầu trời, một lão tổ hoàng tộc Đại Chu nổi giận gầm lên một tiếng, thi triển bí thuật Bàn Long Phiên. Trong thiên địa xuất hiện một chiếc Bàn Long Phiên vô cùng khổng lồ, bên trên có thể nhìn rõ một con cự long màu đen đang giãy giụa bên trong, toả ra uy áp vô thượng. Lá cờ không lồ che trời phủ đất, trực tiếp trấn áp xuống bọn người Tần Lập.

Vị lão tổ hoàng tộc Đại Chu này cũng triệt để nổi giận, không quan tâm gì nữa, muốn trực tiếp trấn áp chết mấy người phía dưới!

Chu Vô Phong phóng lên cao, một quyền hung hăng đánh tới Bàn Long Phiên. Một quyền này như mang theo lực lượng khai thiên tích địa, trực tiếp phá nát hư không, nện lên trên cự long trong Bàn Long Phiên!

Cự long tản ra uy áp vô thượng, nháy mắt bị Chu Vô Phong đánh nát bấy, Bàn Long Phiên khổng lồ vỡ vụn giữa không trung!

Vị lão tổ hoàng tộc Đại Chu thi triển bí thuật Bàn Long Phiên, liền phun ra một ngụm máu, vẻ mặt không thể tin được nhìn Chu Vô Phong, dường như không tin nổi bí thuật cường đại của mình lại bị người ta phá đi dễ dàng như thế.

Tần Lập bên kia liếc mắt thấy người trung niên thân mang Hậu Thổ Tinh Hoa đang lặng yên lui ra sau, xem ra là thấy tình thế không ổn muốn lén trốn đi.

Tần Lập tới Đông Hoang, mục đích lớn nhất chính là lấy được Hậu Thổ Tinh Hoa, làm sao có thể để hắn trốn đi? Lập tức không cố kỵ kinh thế hãi tục, trực tiếp tế ra Hoàng Kim Cung, trực tiếp thu thiếu phụ Văn Tú cùng bé trai Chu Đồng hút vào trong Hoàng Kim Cung.

Thánh Khí phát ra uy áp kinh thiên động địa, Hoàng Kim Cung khổng lồ trực tiếp phá tan cấm chế những đại năng hoàng tộc Đại Chu bố trí. Giống như một ngọn núi lớn, hung hăng trấn áp các lão tổ hoàng tộc Đại Chu.

Đồng thời, Tần Lập vươn tay, trên bầu trời trực tiếp xuất hiện một bàn tay khổng lồ, ấn xuống người trung niên mang theo Hậu Thổ tinh hoa.

Toàn bộ mọi người đều ngây ngốc, Hoàng Kim Cung vừa xuất hiện, lập tức có mấy chục Địa Tiên đại năng thực lực hơi yếu bị chấn toàn thân nứt ra, thất khiếu đổ máu, kêu to rơi xuống mặt đất.

Các tuyệt thế đại năng khác đều tránh lui ra sau, oai lực Thánh Khí, dù là những tuyệt thế đại năng bọn họ cũng không dám dễ dàng đối đầu!

Ầm!

Người trung niên kia bị bức bất đắc dĩ, phóng ra tường đất màu vàng, ngưng tụ tinh hoa thổ hệ trong thiên địa. Bức tường đất này vô cùng kiêng cố, nhưng ở trước mặt bàn tay Tần Lập lại giống như tờ giấy, ầm ầm một tiếng bị đánh nát ra, tung lên bụi mù đầy trời.

Cũng không phải nói là Hậu Thổ Tinh Hoa không tốt, mà là người nắm giữ Hậu Thổ Tinh Hoam trên cảnh giới kém Tần Lập quá xa! Căn bản không có lực chống lại.

Tần Lập đứng ở trên Hoàng Kim Cung, tay vung lên, cuốn Chu Vô Phong tới, khống chế Hoàng Kim Cung quát lạnh:

- Giao ra Hậu Thổ Tinh Hoa, tha cho ngươi không chết!

- Người... Mơ tưởng!

Người trung niên kia miệng phun máu, vẻ mặt oán độc nói.

- Vậy ta liền trấn áp chết ngươi!

Tần Lập lạnh lùng nói, Hoàng Kim Cung khổng lồ trực tiếp trấn áp xuống.

- Cứu ta!

Người trung niên căn bản không thể nào chống lại uy thế Hoàng Kim Cung phát ra, pháp thuật thổ hệ thi triển ra đều bị phá hết, không khỏi hoảng hốt cầu cứu các lão tổ hoàng tộc Đại Chu.

Những lão tổ hoàng tộc Đại Chu cũng bị Hoàng Kim Cung làm ngây ngốc, hiển nhiên bọn họ cũng nghe nói qua Hoàng Kim Cung, đó chính là đệ nhất Thánh Khí thời đại Thái cổ đó!

Tuy rằng bọn họ ở Đông Hoang xa xôi, nhưng trận chiến tranh kéo dài năm đó, trực tiếp dẫn đến văn minh Trung Châu suy sụp, bọn họ vẫn còn có nghe thấy. Mà ở giữa trận đại chiến đó, Hoàng Kim Cung tung hoành rực rỡ, vang danh thế nhân. Lại không ngờ rằng, ngày hôm nay lại xuất hiện trong tay một người trẻ tuổi.

Các lão tổ hoàng tộc Đại Chu trong lòng hoảng sợ, nghĩ tới hai vương giả trẻ tuổi Đại Thương cùng Đại Hạ kia, trong ánh mắt nhìn về phía Tần Lập đã trở nên có chút phức tạp.

Nhất là phụ thân Chu Vô Phong, bị khí thế Hoàng Kim Cung trùng kích miệng phun máu, chạy tránh ở xa xa nhìn Chu Vô Phong đồng dạng đứng ở trên Hoàng Kim Cung, mày nhăn lại, dường như đang tự hỏi điều gì.

Người trung niên kia thấy mọi người đều tránh hắn như rắn rết, không khỏi nản lòng thoái chí, cười lạnh sầu thảm nói:

- Ha ha, hay cho Đại Chu Quốc, đều là một đám phế vật dám làm không dám nhận, ta làm sao lại lựa chọn hợp tác với các ngươi! Các ngươi không ai cứu ta, vậy đừng trách ta hủy đi hoàng thành các ngươi!

Người trung niên nói rồi, toàn thân bỗng nhiên bắn ra quang mang vàng đất, mặt đất bắt đầu rung động, từng tiếng ầm vang thật lớn, giống như truyền tới từ sâu trong lòng đất. Tất cả kiến trúc hoàng thành, bắt đầu chấn động kịch liệt!

Toàn bộ người trong Đan Thành đều ngây ra, tiếp đó dẫn phát hoảng loạn, mọi người đều điên cuồng chạy tứ tán, toàn Đan Thành trở thành một mảnh hổn loạn.

Tần Lập liếc mắt liền nhìn ra được, người trung niên này đang thiêu đốt sinh mệnh, thiêu đốt một thân tinh hoa thổ hệ, dẫn phát động đất khủng khiếp!

Nên biết rằng, bằng vào thổ hệ tinh hoa trên người hắn, muốn thay đổi kết cấu ngầm dưới Đan Thành, dẫn phát động đất khủng khiếp, quả thật rất dễ dàng!

Tần Lập quát lạnh một tiếng, hai mắt bắn ra hai đạo thần quang. Hai đạo thần quang dị tượng Hoang cổ trực tiếp xuyên thủng hư không, bắn về phía người trung niên kia. Chỉ là đối phương đang thiêu đốt sinh mệnh, tuy rằng hai đạo thần quang này khiến cho ngươi trung niên này bị thương rất lớn, nhưng không thể ngăn cản hắn dẫn phát kết cấu hạch tâm dưới Đan Thành.

Tất cả lão tổ hoàng tộc Đại Chu tất cả đều ngây người ở đó, loại pháp thuật quy mô lớn này, quả thật bọn họ chưa từng nghe qua!

Ầm ầm ầm!

Một tiếng nổ lớn, tòa kiến trúc cao nhất trong hoàng thành ầm ầm sụp đổ, phát ra một tiếng nổ lớn, bụi mù đầy trời!

Phụ thân Chu Vô Phong bên kia lớn tiếng quát:

- Phong nhi, trấn áp hắn, ngươi là Hoàng đế Đại Chu!

- Đúng, trấn áp người này, lập ngươi làm đế!

Một lão tổ hoàng tộc Đại Chu thân phận vô cùng tôn sùng cũng mở miệng.

Thân hình Tần Lập chợt lóe, nhảy xuống khỏi Hoàng Kim Cung, bước đi hư ảo giữa hư không, nháy mắt tới trước mặt người trung niên này, vươn tay, trực tiếp đánh về phía thiên linh cái người trung niên này!

Mọi người đều xem ngây người, người thanh niên này dám dùng thân thể trấn áp pháp thuật mạnh mẽ như vậy, hắn. Người trung niên kia cũng nghiến răng nghiến lợi nhìn Tần Lập, trên người bắn ra quang mang vàng đất càng đậm, trong quang mang chói mắt gần như không tìm được thân thể hắn, người trung niên cười như điên nói:

- Vô ích thôi! Ngươi không trấn áp được ta!

Nhưng mà lời hắn vừa dứt, lại thấy chỗ mi tâm đối phương đột nhiên lao ra một con thuyền màu vàng kim to lớn, tản ra oai lực Hoang cổ vô thượng, khí tức phảng phất càng thêm kinh người hơn Hoàng Kim Cung, trực tiếp đánh lên đầu hắn!

A!

Người trung niên phát ra một tiếng kêu to kinh hoàng.

Khoảng cách gần như vậy, căn bản không thể nào tránh né, thiêu đốt thổ hệ tinh hoa phóng ra phòng ngự vô cùng cường đại, đồng thời toàn bộ mặt đất rung động ngày càng mạnh, đã có vô số kiến trúc đổ nát!

Ầm!

Chiếc thuyền vàng kim trực tiếp đánh lên trên phòng ngự người trung niên này, thổ hệ tinh hoa quả nhiên vô cùng cường đại, chiếc thuyền lớn vàng kim dị tượng Hoang cổ này lại không thể lập tức phá vỡ phòng ngự của ngươi trung niên!

Nhưng cũng khiến cho vòng phòng ngự xuất hiện dao động kịch liệt, người trung niên phun ra một ngụm máu, sau đó cười như điên nói:

- Không ai có thể ngăn cản...

Chữ "ta" còn không đợi nói ra miệng, Tần Lập đã đánh một chưởng xuống, Tần Lập một thân cơ bắp vô cùng mạnh mẽ, cận chiến vô địch, một chưởng này hung hăng đánh lên phòng ngự người trung niên này!

Ầm!

Một tiếng nổ vang, phòng ngự không bị phá, nhưng thân thể người trung niên này lại bị Tần Lập một chưởng trực tiếp đánh bay, thân thể rời khỏi mặt đất. Mặt đất đang rung động, nháy mắt ngừng lại.

Không đợi người trung niên này rơi xuống đất, Tần Lập như bóng với hình đi theo sau, lại một chưởng!

Ầm!

Người trung niên lần thứ hai bị đánh bay, phòng ngự vẫn không bị phá.

Ầm ầm ầm!

Tần Lập một chưởng tiếp một chưởng, trước sau đánh bay thân thể người trung niên này ở giữa bầu trời Hoàng Kim Cung khí thế hùng hồn treo giữa không trung, tản ra uy áp vô tận. Tần Lập phía dưới, giống như một vị chiến thần không thể nào thắng được, bóng người kia nhanh đến mức tận cùng!

Người trung niên không ngừng thiêu đốt sinh mệnh, thiêu đốt thổ tinh hoa, phòng ngự không thể phá vỡ, nhưng bị Tần Lập đánh đến mức không còn uy phong trước đó.

- Trời ạ, người thanh niên này rốt cuộc là ai? Thân thể của hắn mạnh mẽ như vậy! Lẽ nào hắn là vương giả trung Châu hay sao?

Một lão tổ hoàng tộc Đại Chu địa vị cực cao kinh hô.

- Thật là đáng sợ, người này còn cường đại hơn cả tuyệt thế đại năng!

- Mẹ nó, đó rốt cuộc là người hay là cự long Hoang cổ, làm sao thân thể mạnh mẽ như vậy chứ?

Một lão tổ hoàng tộc Đại Chu không nhịn được mắng.

Các lão tổ hoàng tộc Đại Chu ở giữa bầu trời trợn mắt há mồm, bàn tán xôn xao.

Chu Vô Phong đứng trên Hoàng Kim Cung, hãnh diện vô cùng, cỗ phiền muộn đè nén trong lòng mấy trăm năm, theo Tần Lập không ngừng đánh bay người trung niên kia lại hoàn toàn tản đi!

Ầm!

Lại một tiếng nổ kinh thiên động địa, người trung niên này rốt cuộc bị Tần Lập phá vỡ phòng ngự, bởi vì sinh mệnh của hắn đã thiêu đốt tới tận cùng.

Người may mắn này nhận được truyền thừa Hậu Thổ đại thần Hoang cổ, thời vận không tốt, gặp được người ứng vận như Tần Lập, rốt cuộc bị trấn áp!

Bùm!

Người trung niên phòng ngự bị phá đi, bị Tần Lập một chưởng đánh thành cặn bã, một đoàn tinh khí màu vàng đất trực tiếp xuất hiện trong không khí, Tần Lập trực tiếp hút vào thân thể!

Hậu Thổ Tinh Hoa!

Rốt cuộc tới tay!

Tần Lập vận hành ngũ hành công pháp, lá lách trong cơ thể bị đoàn tinh khí màu vàng này bao bọc. Ngũ hành khí điên cuồng lưu chuyển, trong bụng tràn ngập một cổ khí tức thổ hệ kinh người.

Mặt đất chấn động đã hoàn toàn ngừng lại, người trung niên thần hồn câu diệt, triệt để chôn vùi giữa hư không.

Tần Lập ngưng thần tĩnh khí, bay lên Hoàng Kim Cung, mở ra Hoàng Kim Cung phòng ngự vô thượng, ngồi trên chỗ cao nhất Hoàng Kim Cung, bắt đầu luyện hóa Hậu Thổ Tinh Hoa!

Trên bầu trời, mấy lão tổ hoàng tộc Đại Chu, nội tình toàn bộ hoàng triều Đại Chu, tất cả đều yên lặng đứng giữa không trung, không ai dời khỏi vị trí.

Bị Tần Lập, triệt để chấn nhiếp!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này