Duy Ngã Độc Tôn - Chương 693 - 694

CHƯƠNG 693: THẦN THÔNG HOANG CỔ!

Những người ở đây ai không phải cao thủ chân chính? Dù là những đại biểu gia tộc môn phái nơi cực Tây, yếu nhất cũng phái là võ giả cảnh giới Phá Toái Hư Không, một người sống hay chết, bọn họ vẫn có thể phân biệt ra từ trên khí cơ.

Ngay vừa rồi, người gọi Thiết Trụ này rõ ràng khí tức đoạn tuyệt, bị Tần Lập một kiếm chém giết. Bọn họ đều ở đó cảm thán nghe tiếng không bằng gặp mặt, thực lực Tần Lập thật không phải đồn ra, một kiếm liền có thể giết một đại năng cảnh giới Địa Tiên.

Nhưng trong chớp mắt, chiếc bút lông thần kỳ trong tay Tần Lập viết một chữ Sinh thật lớn, khắc trên trán Thiết Trụ đại năng Địa Tiên Thiết Kiếm Phong, liền khiến hắn có thể sống lại...

Cả hiện trường, mọi người đều mở to mắt. miếng khẽ nhếch, yên tĩnh đến nỗi kim rơi cũng nghe được, tất cả đều ngây người.

Kể cả Thiết Hùng Thái thượng trưởng lão Thiết Kiếm Phong vừa rồi còn tức giận tận trời, lúc này cũng không khỏi xấu hô đứng đó. tiến lùi không xong, một thân sát khí xông phá tầng trời nát bấy hư không, tự nhiên biến mất vô tung.

- Đây... đây...

Thiết Hùng lắp bắp. lão thật không biết nên nói gì một được. Trách Tần Lập giết đồng tộc mình? Nhưng Thiết Trụ còn sống... vốn là tìm người ta gây chuyện nhưng chiêu của Tần Lập làm cho Thiết Hùng vô cùng khó chịu. Tìm Tần Lập gây chuyện quả thật là nhất định, nhưng là Tần Lập hiển lộ một chiêu như vậy, ngay cả chính lão cũng có cảm giác sau lưng phát lạnh. Cho nên, Tần Lập này không thể lưu được.

Nhưng vấn đề là lão vừa lao tới, là muốn đánh cờ hiệu báo thù cho Thiết Trụ, cùng tấn công triệt để xóa sổ Tần Lập, cũng đồng loạt diệt trừ những người bên cạnh hắn, triệt để tuyệt hết hậu hoạn.

Nhưng hiện giờ... Thiết Trụ... lại còn sống.

Từ khi Thiết Hùng sinh ra đến bây giờ chưa từng có lần nào hy vọng đồng tộc mình chết quách cho xong như bây giờ.

Thiết Trụ nằm dưới đất. hai mắt một mảnh mịt mờ. thì thào hỏi như trước:

- Ta... Ta làm sao vậy? có ai nói cho ta biết... ta làm sao vậy?

Ánh mắt rơi xuống người Tần Lập, khoảng khắc bắn ra hai đạo quang mang nháy mắt trước khi chết, cảm giác cừu hận Tần Lập khắc sâu vào linh hồn một lần nữa trào lên. Thiết Trụ mở miệng muốn phát ra một tiếng rít gào phẫn nộ. xé xác người này. Tuy rằng hắn không biết vì sao mình không chết, nhưng giết người này chính là mục đích của hắn.

Lúc này, Thiết Trụ cùng mọi người nghe được Tần Lập nhàn nhạt nói:

- Hiện giờ hắn mới chân chính chết đi.

Thiết Trụ há to miệng, muốn phát ra một tiếng rít gào. nhưng đột nhiên phát hiện mình căn bản không phát ra được âm thanh gì. Tất cả trước mắt như mộng ảo, làm cho hắn có cảm giác như trời đất quay cuồng, ngay sau đó y thức Thiết Trụ liền triệt để mất đi.

Ẩm Huyết Bàn Long Kiếm trong tay Tần Lập một kiếm chém rơi đầu Thiết Trụ. sau đó nhìn sang Thiết Hùng triệt để sững sờ ở đó, nói:

- Vừa rồi hắn không chết, hiện giờ đã chết thật rồi.

- A!

Thiết Hùng phát ra một tiếng rống giận điên cuồng, cảm giác như ngũ tạng lục phủ điên cuồng lộn ngược, một ngụm máu phun ra. hai mắt bốc lửa giận hừng hực. gần như mất đi lý trí, miệng lẫn máu tươi giận dữ thét lên:

- Tần Lập tiêu nhân, ta phải bằm thây ngươi vạn đoạn.

Khóe miệng Tần Lập hiện lên một tia tươi cười lạnh lẽo. không hề sợ hãi đối đầu ánh mắt điên cuồng của Thiết Hùng, thầm nhủ: ba đại gia tộc ẩn giấu các ngươi liên hợp lại, đến đây muốn diệt trừ tạ để miễn đi hậu họa. ta còn ngửa cổ đợi chết hay sao?

Lúc này Thiết Hùng hoàn toàn quên đi việc gọi mọi người cùng lao lên. thân thể như một cột sắt đen hóa thành một đạo lưu quang, vung thiết kiếm to lớn trong tay hung hăng chém về phía Tần Lập.

Trên thiết kiếm mang theo một mảnh ô quang sắc bén, trực tiếp xé rách hư không, chém tới trước mặt Tần Lập.

vốn lão tổ thành Thông Thiên căm thù Thiết Kiếm Phong đến tận xương tuỷ. lúc Tần Lập dùng Sinh Ấn cứu sống Thiết Trụ. lão còn đang nghĩ, Tần Lập có phái điên rồi không, người ta tới giết ngươi, ngươi còn muốn cứu sống người này? Lẽ nào ngươi cho là như vậy thì bọn họ sẽ cảm kích ngươi sao? Khẳng định sẽ không, bọn họ sẽ cảm thấy đánh mất mặt mũi, sẽ càng thêm điên cuồng muốn tiêu diệt ngươi.

Mà khi Tần Lập một kiếm tiện tay lấy đầu Thiết Trụ, vị lão tổ tông này triệt để ngây ra đó, cũng như rất nhiều người khác, miệng há thật to, không còn hình tượng ở đó lẩm bẩm

- Như vậy cũng được?

Một kiếm của Thiết Hùng ẩn chứa bí thuật Thiết Kiếm Phong truyền thừa từ Thái cổ. một đạo kiếm quang nhìn như đơn giản, nhưng Tần Lập cảm nhận được nguy hiểm rất lớn từ bên trong.

Sát y trên kiếm quang quá nồng, đủ để ảnh hưởng tinh thần thức hải của người khác.

Lấy tinh thần thức hải Tần Lập cường đại hơn nhiều lần Địa Tiên đại năng, cũng bị cỗ sát ý trên kiếm quang Thiết Hùng chém ra khiến cho một trận rung động, cảm giác được thần trí bị một tia ảnh hưởng. Nếu đổi thành một người thường, chỉ sợ không phải đơn giản bị chút ảnh hưởng, trực tiếp bị sát ý xâm nhập tinh thần thức hải, có thể trực tiếp miễu sát.

Bí thuật có thể sát thương tinh thần sao?

Tần Lập liền nghiêm túc. nhưng cũng bị chọc giận. Lúc khai tông lập phái bị người ta đánh tới cửa, hơn nữa còn là hoàn toàn không thù hận. chỉ là Bởi hắn quá cường đại, cường đại tới mức làm người ta bất an. đối phương liền muốn diệt hắn. đây sao không giống như Hải gia năm đó?

Mà ba gia tộc trước mắt này, cường đại gấp nhiều lần vượt xa Hải gia. Nguyệt Diêu Tiên Cung cùng thành Thông Thiên.

Đối thủ như vậy. tuyệt đối là không chết không thôi.

Các ngươi có thể làm mồng một. ta liền làm mười lăm. Cho tới nay tính tình Tần Lập là như vậy, tiêu diệt ô Long Sơn nhất mạch cũng cân cứ tâm lý này.

Trên tinh thần thức hải Tần Lập đột nhiên xuất hiện một con thuyền buồm vàng kim thật lớn, trên thân thuyền lóe ra kim quang, điều khắc đầy các loại văn tự Hoang cổ xa xưa Thần bí, cùng bức họa các thần thú thời đại Hoang cổ. còn có khắc mưa gió lôi điện...

Chiếc thuyền buồm vàng kim này trực tiếp vọt ra khỏi tinh thần thức hải Tần Lập, hóa thành thực thể, toả ra oai lực Hoang cổ vô tận.

Đây là lĩnh ngộ mới nhất của Tần Lập từ trên Hoang cổ thần tàng.

Chiếc thuyền buồm này bắt chước thần thông đại thần Hoang cổ biến hóa ra, tản mát ra quang mang vạn trượng, mạnh gấp ngàn gấp vạn lần ánh mặt trời.

Chiếc thuyền vàng kim vừa xuất hiện, phán ứng đầu tiên của mọi người là liền nhắm mắt lại. căn bản không nhìn rõ được giữa mi tâm Tần Lập hiện ra vật gì, có người phản ứng hơi chậm, chỉ cảm thấy hai mắt đau đớn một trận, dù là nhắm mắt cũng có thể trời đất sáng tới cùng cực.

Loại uy thế này. kể cả những người trong ba đại gia tộc. trong lòng đều run rẩy.

Người ứng vận, không ngờ lại cường hãn như vậy.

Chiếc thuyền vàng kim trực tiếp đụng vào thiết kiếm thật lớn Thiết Hùng chém tới. thiết kiếm to lớn chế tạo bằng thiên thạch nháy mắt hóa thành hơi, kể cả Thiết Hùng trực tiếp hóa thành hư vô.

Kế đó, chiếc thuyền lớn vàng kim này không kiêng nể gì nhắm thẳng vào giữa đoàn cường giả ba đại gia tộc lánh đời. trong nháy mắt tất cả mọi người đều bộc phát ra công lực cường đại nhất cả đời, đánh về phía chiếc thuyền vàng kim này.

Chiếc thuyền lớn vàng kim tòa ra khí tức đại thần Hoang cổ, kiên cố tới mức làm người ta khó mà tưởng tượng, những người chặn ở phía trước nó đều bị đánh bay ngược ra ngoài, miệng phun máu tươi, có người thực lực hơi yếu, bị nghiền thành bột mịn ngay tại chỗ.

Hầu như chỉ nháy mắt, Thiết Hùng Thái thượng trưởng lão Thiết Kiếm Phong bị diệt, cường giả ba đại gia tộc lánh đời bị chiếc thuyền này đánh chết không dưới hai mươi người, còn có hơn trăm người bị trọng thương.

Chiếc thuyền lớn vàng kim nháy mắt biến mất như chưa từng xuất hiện, cảm giác như chỉ có một đoàn quang mang vàng kim lao ra từ mi tâm Tần Lập. sau đó nháy mắt đánh chết rất nhiều cường giả.

Quang mang tiêu tán, cường giả ngã xuống, đây đâu phái chiêu số chiến kỳ gì. đây căn bản là bí thuật thời đại Thái cổ. thậm chí là đại thần thông thời đại Hoang cổ trong truyền thuyết đó.

Trên trời cao, tiểu cô nương thoạt nhìn bảy tám tuổi, mặt phấn mắt ngọc trốn trong tầng mây. lúc này vẻ mặt cũng chấn động. Từ lúc lặng lẽ theo sau Tần Lập đến giờ. lân đầu tiên ở trên mặt nàng xuất hiện biểu tình ngưng trọng lại càng chấn kinh, môi nhỏ khả ái khẽ nhếch lên, lẩm bầm nói:

- Sao lại có thể được, làm sao hắn lại biết được thần thông Hoang cổ ngay cả Thần Vực cũng hiếm thấy? Trời ạ... Bí mật trên người kẻ này thật là nhiều, quá thật là quá đáng sợ...

Tiểu cô nương Nói rồi, đôi mắt liếc nhìn hướng xa xạ đôi mắt tinh thuần bắn ra hai đạo thần quang, như thể trực tiếp bắn thủng hư không, quét qua một vòng khẽ lắc đầu. môi nhỏ cong lên. Biểu tình khiếp sợ trên mặt biến mất vài phân, thay vào đó là một tia cười lạnh khinh thường, lẩm bẩm:

- Tiểu Hoan Hoan ngu xuẩn, tràng diện đặc sắc như thế ngươi lại không thấy được. Hì hì hì thật là thú vị. ngươi lại còn tự cho là có thể đè ép Tần Lập dưới chân. Ai nha nha. suốt ngày còn căng mặt, nhìn thấy người ta không biết thương hương tiếc ngọc thì cũng thôi, còn hô đánh hô giết, nhìn ngươi lúc này còn có thể bình yên trở lại Thần Vực hay không.

Tiểu cô nương Nói rồi, mặt phấn nhỏ nhắn lộ ra vẻ dữ tợn lạnh lẽo hoàn toàn không xứng với tuổi nàng.

Tần Lập căn cứ lĩnh ngộ Hoang cổ thần tàng, diễn biến ra chiếc thuyền lớn này, đánh chết đông đảo cường giả ba đại gia tộc lánh đời xong, lộ ra một tia mệt mỏi.

Tuy rằng chỉ là bắt chước thần thông đại thần Hoang cổ. nhưng lấy cảnh giới Địa Tiên của hắn thi triển xác thật có chút miễn cưỡng. Nếu không phải tinh thần thức hải của hắn mạnh hơn vô số lần Địa Tiên bình thường, muốn mạnh mẽ diễn biến thần thông đại thần Hoang Cổ, rất có thể sẽ trực tiếp nổ tan tinh thần thức hải, nháy mắt tử vong.

Tuy nhiên chiêu thức của hắn cũng trực tiếp kinh sợ mọi người.

Lâm Mạt Mạt Thái thượng trưởng lão Thánh Nữ Hồ. khóe miệng tràn ra một tia máu, đôi mắt phượng điều ngoa lộ ra vẻ kinh hãi. Đứng tại chỗ, nhìn Tần Lập yên lặng đứng đó. nhưng tạo ra một cảm giác ngọn núi cao vút. lân đầu tiên cảm giác được thực lực người thanh niên này quá thật sâu không thể lường.

Hà Bất Ưu Thái thượng trưởng lão Lưu Hoa Hà. vẻ mặt hối hận lấy tay che ngực. Vừa nảy ngực của lão bị khí tức chiếc thuyền kia trùng kích chính diện, tuy rằng không hộc máu. nhưng bị nội thương không nhẹ.

Sớm biết Tần Lập cường đại đến cảnh giới này. lão tuyệt sẽ không đáp ứng hành động Liên minh ba nhà, tiêu diệt Tần Lập.

- Tần Lập! Ngươi đừng tay, chúng ta nói chuyện...

Nhìn Tần Lập hai mắt ngưng tụ sát ý, Hà Bất Ưu cũng không nhịn được nữa, mở miệng lên tiếng.

CHƯƠNG 694: CHÓ CẮN CHÓ!

Lần này ba đại gia tộc lánh đời tới đây tổng cộng chỉ có hơn hai trăm người, nhưng chỉ bằng hai trăm người này, đủ để dễ dàng xóa đi bất kỳ một nhà thế lực siêu cấp nào nơi cực Tây.

Mặc kệ là thành Thông Thiên, hay Nguyệt Diêu Tiên Cung, hay là Hải gia. ba đại gia tộc lánh đời tụ lại hai trăm người này cũng có tự tin tiêu diệt sạch sẽ trong thời gian ngắn.

Mặc dù hai trăm người này cũng không phải ai cũng là cảnh giới Địa Tiên. nhưng bọn họ đều là võ giả biết thừa Thái cổ.

Nếu không phải trước đó Tần Lập diệt ô Long Sơn thể hiện ra thực lực cường đại. bọn họ tuyệt đối sẽ không thể phái ra nhiều người như vậy.

Nhiều người như vậy đi đối phó một người... các võ giả ba đại gia tộc lánh đời kiêu ngạo vô số năm đã cảm giác rất không có mặt mũi.

Nhưng ai có thể nghĩ tới, bọn họ chưa ra một chiêu, một Thần bí thuật còn chưa lộ một thức... lại đã uất ức chết hơn hai mươi người, hơn trăm người trọng thương. Tuy rằng còn không toàn quân bị diệt, nhưng nhìn Tần Lập thế không thể cản. so với toàn quân bị diệt còn khác gì chứ?

Nhất là Hà Bất Ưu nói những lời này. một chút dũng khí còn sót trong lòng những người này cũng biến mất không còn. Đông thời, một cổ cảm giác khuất nhục thật sâu bốc lên trong lòng họ, điên cuồng dằn vặt nội tâm bọn họ.

Chúng ta là ai? Chúng ta là gia tộc lánh đời nhất mạch truyền thừa từ thời đại Thái cổ. chúng ta thân mang bí thuật Thái cổ. chiến kỳ chúng ta tu luyện là chiến kỳ cường đại nhất thế giới này, là công pháp cường đại nhất trên đời này, gia tộc chúng ta ở thời đại Thái cổ cũng rất cường đại...

Thế nhưng... Ngày hôm nay ở nơi này, chúng ta... lại bị một người, đánh bại.

Không ra một chiêu, đã thất bại thảm hại.

Không cam lòng mà!

Trong lòng Tần Lập thầm thở ra một hơi. hắn thật sợ những người này trở nên điên cuồng, liều mạng với hắn, cho nên mới dùng đại thần thông vừa lĩnh ngộ ra, lấy thủ đoạn sấm sét trấn áp bọn họ.

Đây là địa bàn của hắn, rất nhiều thứ vừa mới dựng lên. mỗi một kiến trúc đều là mồ hôi và máu đệ tử môn phái Viêm Hoàng.

Chiến đấu vừa rồi đã khiến cho rất nhiều kiến trúc đồ nát. vách núi rạn nứt. Đây còn là kết quả do Tần Lập thiết đặt rất nhiều đạo cấm chế. nếu không thì sợ rằng nơi này đã bị san thành đất bằng, toàn bộ sụp đổ rồi.

Những người này thật muốn liều mạng, cùng nhau công lên. như vậy tòa thánh sơn này dù có thiết đặt vô số cấm chế. sợ rằng cũng sẽ không giữ được nữa. Đồng thời, còn có thể thương vong rất nhiều người không liên quan, đây không phái một màn Tần Lập muốn nhìn đến.

Cuối cùng dù là lưỡng bại câu thương, vậy môn phái Viêm Hoàng của hắn coi như gặp hạn. ngang với đạo tràng bị người ta hủy diệt, đây là chuyện vô cùng nhục nhã. Tần Lập hoàn toàn không chứng thú nhận lấy.

Đôi bên thù hận kẻ dũng sẽ thắng, so dũng khí, Tần Lập thi triển thần thông Hoang cổ gần như triệt để đánh tan dũng khí những người này.

Chết, kỳ thật đa số người cũng không phái quá sợ, nhưng chết không rõ ràng, chưa ra một chiêu đã bị xóa sổ, tin rằng không ai lại chịu chết đi không giá trị. chết khuất nhục như vậy.

Chẳng qua, nếu đối phương đánh mất dũng khí. Tần Lập cũng không muốn bỏ qua dễ dàng như vậy. Đến bây giờ, trong lòng Tần Lập vẫn đè nén một cơn tức giận.

Cho nên, Tần Lập cười lạnh nói:

- Nói chuyện? Nói chuyện gì? Phải trái trắng đen. hôm nay quân hùng nơi cực Tây nơi

này đều nhìn trong mắt. Chúng ta vốn không thù không oán. ta diệt ô Long Sơn nhất mạch là bôi thù oán giữa chúng tạ có liên quan gì tới các ngươi? Môn hạ đệ tử các ngươi tử thương, có liên quan gì tới ta. Các ngươi lại giống như mù mắt. coi đây là cớ đánh tới cửa ngay ngày môn phái Viêm Hoàng ta khai tông lập phái. Thế nào. đánh không lại đã nghĩ tới nói chuyện?

- Bọn người kia cũng xứng xưng là quần hùng?

Lâm Mạt Mạt không nhìn những võ giả môn phái gia tộc nơi cực Tây căm tức, khinh thường nói.

Hàng mi liễu nhỏ dài khẽ nhướng, đôi mắt phượng bắn ra hai đạo quang mang không cam lòng, lạnh lùng nói:

- Tần Lập. ngươi không cần được một tấc lại tiến một thước. Mấy người chúng ta nếu thật sự hợp lại liều mạng với ngươi, ngươi cũng sẽ không sống tốt lành đâu. Hừ. giết không được ngươi, chàng lẽ còn không giết được bằng hữu của ngươi nữ nhân của ngươi sao?

Trong lòng Hà Bất Ưu thầm kêu một tiếng không tốt, thầm than nữ nhân này đầu óc hỏng rồi sao? Đừng nói là Tần Lập, đổi thành người nào nghe có người uy hiếp tới nữ nhân cùng bằng hữu của mình, khẳng định sẽ phát điên.

Quả nhiên, Tần Lập cười to. trên mặt lại không nhìn ra một chút ý cười, mắt tràn ngập sát ý lạnh băng bắn về phía Lâm Mạt Mạt:

- Ngươi nói lại một câu nữa xem?

Lâm Mạt Mạt dung mạo cực đẹp. trước giờ luôn có tự tin với dung mạo của mình. Năm đó nàng cũng từng là một trong Thánh nữ dự khuyết Thánh Nữ Hồ. dù là tới hiện giờ, nam nhân nhìn thấy nàng, quá nửa cũng sẽ lộ ra biểu tình hồn say phách lạc.

Chỉ có Tần Lập, b người một đoàn hồng nhan tri kỷ. so với nàng chỉ mạnh hơn chứ không kém. Bản thân Tần Lập, càng làm như không thấy với mỹ mạo của Lâm Mạt Mạt, điều này làm cho ở sâu trong nội tâm Lâm Mạt Mạt có một cảm giác rất thất bại.

Nữ nhân xinh đẹp kỳ thật đều như thế. các nàng biểu hiện ra lạnh lùng như băng sương, nhưng ở trong trong đồng dạng vẫn khát vọng được nam nhân ca ngợi.

Kể cả ô Long Sơn nhất mạch bị Tần Lập tiêu diệt, con cháu bốn đại gia tộc lánh đời đều rất kiêu ngạo, loại kiêu ngạo này là từ khi sinh ra đã khắc sâu vào trong linh hồn.

Lâm Mạt Mạt cười lạnh một tiếng:

- Nếu ngươi trực tiếp diệt môn phái người ta. sao không cho ta diệt nữ nhân bằng hữu của ngươi. Tần Lập. ngươi quá nhiên rất bá đạo, chàng qua lặp lại thì thế nào? Ngươi muốn cá chết lưới rách. Thánh Nữ Hồ ta tiếp nhận là được...

Nói rồi, còn nhìn thoáng qua Hà Bất Ưu Thái thượng trưởng lão dẫn đội Lưu Hoa Hà, nói:

- Ta tin rằng gia tộc Lưu Hoa Hà cũng sẽ như thế.

Tới lúc này, đã không cho phép bọn họ lùi bước, dốc quân ồ ạt phái thật nhiều cao thủ tới diệt người tạ kết quả bị đánh vô số cái tát mặt trái mặt phải. Lúc này nếu như lại lùi bước, vậy từ nay về sau xem chừng mấy nhà bọn họ thật sự trở thành gia tộc lánh đời, không còn mặt mũi đi ra nữa.

Có quỷ mới như các ngươi!

Hà Bất Ưu Thái thượng trưởng lão Lưu Hoa Hà trợn trắng mắt, thầm than: nữ nhân này bản thân mình điên cũng thôi đi. còn muốn kéo chúng ta xuống nước, mưu đồ thật đáng chết.

Hà Bất Ưu trầm ngâm một chút, trong lòng cân nhắc từ ngữ, nhìn Tần Lập chậm rãi nói:

- Tần công tử, nói thật ra gia tộc Lưu Hoa Hà chúng ta cũng không nghĩ tới cùng Tần công tử làm căng tới tình trạng này. Chúng ta cũng không có hứng thú gì với các loại bảo vật trên người Tần công tử...

Hà Bất Ưu nói ra những lời này, Lâm Mạt Mạt bên kia hung hăng liếc mắt trừng Hà Bất Ưu, trong ánh mắt mang theo vài phần ai oán giận dữ.

Hà Bất Ưu nao nao, lại có chút không đành lòng. Nghĩ mình cùng Thánh Nữ Hồ đi vào. xác thật không quá dễ nói, vì vậy lão nói tiếp:

- Lần này chúng ta tới chủ yếu là muốn Tần công tử cho chúng ta một lời giải thích. Đệ tử chúng ta người bị giết, kẻ bị trọng thương, trên bầu trời lại xuất hiện những chữ như vậy. Nếu nó chuyện này không có liên quan tới Tần công tử. vậy thật không thể nào giải thích nổi. Chúng ta chỉ muốn một lời giải thích mà thôi, lại không ngờ rằng Thiết Hùng trưởng lão xung động như vậy, Kết quả sự tình náo loạn tới tình trạng như bây giờ. ôi...

- Họ Hà kia, ngươi thối lắm. ngươi đang nói tiếng người sao?

Đệ tử Thiết Kiếm Phong bên kia nghe lời này, nổi giận ngay tại chỗ. quá thật là không thể nén giận được. Bởi vì ba nhà bọn họ liên hợp lại, muốn thừa dịp Tần Lập đặt chân chưa ÔN lập tức tiêu diệt, đưa ra y này trước tiên không phái ai khác, vừa vặn chính là Hà Bất Ưu Thái thượng trưởng lão Lưu Hoa Hà này.

Mắt thấy tình thế không đúng, lão ta lập tức nghiêng theo chiều gió. bắt đầu cúi nhận thua với Tần Lập. Nếu chỉ như thế thì cũng thôi đi. lão vì trốn trách nhiệm của mình, lại còn kéo cả Thiết Kiếm Phong đi lên trước.

- Lưu Hoa Hà các ngươi còn biết xấu hổ hay không? Mẹ nó. lão tử chưa từng thấy qua loại nam nhân nào như các ngươi.

- Rõ ràng là Lưu Hoa Hà các ngươi dẫn đầu. chuyện này mọi người đều đồng y. Họ Hà kia. ngươi còn có chút nhân tính hay không?

- Hà Bất Ưu, có phải ngươi thấy Thiết Hùng trưởng lão đã chết, là ngươi có thể tùy y khi nhục Thiết Kiếm Phong ta?

Đệ tử Thiết Kiếm Phong còn lại đều quần tình xúc động, chỉ trích Hà Bất Ưu.

Vừa rồi Tần Lập thi triển bí thuật thần thông Thái cổ. đánh giết người ba đại gia tộc. Thánh Nữ Hồ thương vong lớn nhất. Thiết Kiếm Phong cùng Lưu Hoa Hà ngang nhau.

Cho nên, tuy rằng Thiết Kiếm Phong đã chết đi Thiết Hùng Thái thượng trưởng lão dẫn đầu cùng một Địa Tiên đại nâng, nhưng trong những người còn lại cũng có Thái thượng trưởng lão, có tiên bối danh túc. cho nên đều nghiêm nghị lên tiếng, không chút sợ hãi người Lưu Hoa Hà.

Những người Lưu Hoa Hà thấy người Thiết Kiếm Phong chỉ đầu mâu về phía nhà mình, tự nhiên cũng mặc kệ, đều nhảy ra phản kích.

- Thiết Hùng trưởng lão các ngươi nguyện ý làm chim đầu đàn xông lên trước, bị một gậy đánh chết là đáng đời. Tới đây rồi. không nói một lời đã liên trực tiếp làm khó...

Đệ tử gia tộc lánh đời kiêu ngạo vô cùng, nói năng không suy nghĩ cảm nhận của người khác, cũng không biết che giấu, Bởi vì che giấu, theo bọn họ thấy hoàn toàn là tự làm nhục mình.

Cái này giống như nhân loại ở trước mắt một đám kiến hôi. bận tâm gì sao? Hiển nhiên là không cần kiến hôi đi tới đi lui, mọi người cũng không thèm liếc tới.

ở trong mắt người gia tộc lánh đời. những môn phái gia tộc nơi cực Tây chẳng qua là một đám kiến hôi. các thế lực siêu cấp như thành Thông Thiên Hải gia Nguyệt Diêu Tiên Cung, cũng chỉ là lớn hơn một chút, kỳ thật vẫn là kiến hôi.

Đệ tử Lưu Hoa Hà cười lạnh, nói:

- Lúc đầu chúng ta ước định tốt. Tần Lập chỉ cần không tự phế võ công, liền cùng tấn công trực tiếp diệt sát ngay. Nhiều Địa Tiên đại năng như vậy, nhiều Lôi Kiếp đinh thân mang bí thật như vậy, diệt không xong một mình Tần Lập sao? Thiết Hùng lão ta khư khư cố chấp, đã chết thì trách ai?

Quần hùng nơi cực Tây vừa phẫn nộ vừa hết chỗ nói. dùng ánh mắt ngu ngốc nhìn đệ tử Lưu Hoa Hà này, thầm nghĩ dù là ngươi không để chúng ta ở trong mắt. nhưng Tần Lập là ai? Đó là người phất tay liền đánh chết đánh tàn phế đại năng con cháu gia tộc lánh đời kiêu ngạo vô cùng kia đó. Đúng rồi, hiện giờ hãn nên gọi là Tần tông chủ. Những đệ tử gia tộc lánh đời không ai bì nổi này, ở trước mặt Tần tông chủ mới là một đám kiến hôi chân chính.

Các tiền bối danh túc cùng Thái thượng trưởng lão Thiết Kiếm Phong liếc nhìn nhau, đều nhìn ra phần nộ trong mắt. Thiếu chủ Thiết Kiếm Phong không phải do Tần Lập đả thương, điểm này bên trong nội bộ Thiết Kiếm Phong rõ ràng, bọn họ xác thật muốn giết Tần Lập, kết quả Tần Lập quá mạnh mẽ, ngược lại giết không ít người bọn họ. Nhưng bọn họ cũng không quá đặc biệt thống hận Tần Lập. Bởi vì giữa hai bên là đối địch.

Giữa địch nhân ngươi chết ta sống là chuyện rất bình thường.

Hiện giờ đoàn người Thiết Kiếm Phong này hận nhất, chính là Lưu Hoa Hà!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này