Duy Ngã Độc Tôn - Chương 563 - 564

CHƯƠNG 563: ĐÔNG HOANG HOÀNG TỘC!

Súc sinh khá lắm, chúng ta đã không muốn trêu chọc ngươi, ngươi lại chủ động tìm phiền toái.

Cơ Ngữ Yên phát ra một tiếng hừ lạnh. Một tay nàng phất lên, một đạo lam quang lập tức lao thẳng về phía con cự ưng kia. Nhớ lại ngày đó, dù là cường giả cảnh giới cao thâm như Hoàng Sơn Dương cũng không dám mạnh mẽ tiếp đón công kích Cơ Ngữ Yên. Con cự ưng này dường như cũng biết lợi hại, đôi cánh thật lớn dùng sức chấn động, trên bầu trời không ngờ cũng xuất hiện một đoàn long quyển phong, cuốn thẳng về phía lam quang kia.

Ầm!

Hai cỗ lực lượng khổng lồ mạnh mẽ va chạm với nhau. Long quyển phong bị lam quang kia đánh cho xơ xác, vặn vẹo ở giữa không trung rồi chậm rãi biến mất. Lam quang còn thừa lực hung hăng đánh thẳng vào thân mình của con cự ưng.

Hắc sắc cự ưng lập tức phát ra một tiếng kêu bén nhọn thê lương, cả t lớn lông chim màu đen rơi xuống rậm rạp như mưa.

Con cự ưng chịu thiệt thòi cũng không dám công kích hai người bên dưới nữa, phát ra một tiếng kêu bén nhọn, trong thanh âm tràn đầy hận ý. Sau đó nó như một tia chớp màu đen, cấp tốc bỏ chạy.

Tần Lập nheo mắt, vốn nghĩ sẽ trực tiếp giết con cự ưng màu đen này nhưng vẫn hơi do dự một chút. Lợi dụng khi Tần Lập do dự, con cự ưng cũng nhân cơ hội chạy thoát.

Tần Lập do dự cũng khó trách được. Từ trí nhớ của Hô Diên Bác và đủ loại truyền thuyết thì hắn biết được trên biển rộng cũng không có thân ảnh nhân loại tồn tại. Hơn nữa, hắn vừa biết rằng biển cả này cũng chính là của Đông Hoang. Con thuyền của bọn họ đã lang thang trong đại dương mênh mông cả tháng trời rồi.

Có trời mới biết khoảng cách từ nơi này tới Đông Hoang là bao xa. Vạn nhất con súc sinh này là linh thú của ai đó nuôi dưỡng, mình tùy tiện đánh chết nhất định sẽ tạo ra những phiền toái không cần thiết.

Kỳ thật đây cũng không phải là tính cách của Tần Lập. Tần Lập vốn không bao giờ sợ phiền toái. Hắn cũng đã thật sự phạm vào không ít phiền phức.

Nhưng vấn đề là lần này lại khác. Vì để tìm kiếm cực phẩm linh dược để hoàn toàn có thể chữa trị bệnh cho Tây Qua mà khiến Tần Lập không thể không cẩn thận ứng phó với bất cứ chuyện gì có thể xảy ra.

Tuy nhiên ngay cả khi Tần Lập cho rằng hắn đã cấp đủ thể diện cho đối phương thì Âu Dương Hải lại cho rằng Tần Lập vì xúc động đã chọc phải đại phiền toái.

Hắn đi về phía Tần Lập và Cơ Ngữ Yên. Lúc này Cơ Ngữ Yên đang nói với Tần Lập:

- Thân thể tên gia hỏa này cũng thật cứng rắn. Một kích của ta hung ác như thế mà không ngờ cũng chỉ đánh cho nó rơi ra chút lông chim. Thật khó tin!

Cơ Ngữ Yên nhìn về phía những chiếc lông chim của con cự ưng kia rơi xuống. Những lông chim này có không ít chiếc giống như phi đao, cứng rắn găm vào boong tàu.

- Lão sư! Các vị đụng phải đại phiền toái rồi!

Âu Dương Hải thở dài một tiếng rồi nói tiếp:

- Những con hắc sắc cự ưng này đều do tuyệt thế cường giả trên đại dương này bồi dưỡng nên. Ta từng gặp qua một lần, nghe gia gia ta nói thì tuyệt đổi không thể động vào thứ này, nếu không sẽ chết không có chỗ chôn đó!

Tần Lập thản nhiên

- Yên tâm đi, không sao đâu. Cho dù nó thật sự là do người nuôi dưỡng thì cũng không sao. Dung túng cho tay sai đả thương người khác, còn có ý gì?

Cách chỗ Tần Lập chừng hơn bảy trăm hải lý có một chiếc thuyền vô cùng khổng lồ. Con thuyền này dài tới hơn ba trăm thước, rộng chừng hơn sáu mươi thước, boong thuyền cũng cao hơn mười thước. Quả thật là vô cùng xa hoa!

Con thuyền này di chuyển trên biển cực kỳ ổn định, căn bản không sợ hãi giữa mưa to gió lớn. Nếu Âu Dương Hải nhìn thấy thì chắc chắn sẽ cực kỳ sợ hãi. Vì hắn cũng chưa từng được tận mắt thấy con thuyền nào lớn như thế!

Nếu Tần Lập thấy nó thì cũng sẽ sinh ra đôi chút hoài nghi. Bởi vì con thuyền này lớn tới độ gần bằng những con tàu thủy lớn ở kiếp trước, không cần năng lượng tự nhiên mà có thể đi lại trên đại dương.

Tuy nhiên, giờ phút này, trên con thuyền lớn có một cô gái tuyệt mỹ lại đang vô cùng giận dữ.

Nhìn qua, cô gái này cũng chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi mà thôi, cặp mắt và lông mày đen lánh, khuôn mặt xinh đẹp, quỳnh mũi, môi anh đào, trên thân mình mặc một bộ quần áo màu tím cực kỳ cao quý.

- Hắc Vũ, ngươi nói đi, ai dám đả thương ngươi? Chết tiệt, ta muốn bắt kẻ đó băm thây vạn đoạn!

Phía sau cô gái có mấy lão già cực kỳ thâm trầm, giờ phút này trên mặt cũng lộ ra biểu tình bất đắc dĩ.

Con cự ưng khổng lồ cũng giống như cô gái này, đều thuộc loại người thích gây chuyện thị phi.

- "Loại quái vật này, người bình thường ai dám chủ động trêu chọc. Khẳng định là Hắc Vũ chủ động trêu chọc người ta!

Mấy lão già này trao nhau vài ánh mắt, tất cả đều lộ ra một tia cười khổ.

Lúc này, con cự ưng khổng lồ này đột nhiên mở miệng nói chuyện:

- Mấy lão già này, sao mà lộ ra biểu tình như thế? Hừ, ta nói cho các ngươi biết. Người ta gặp có thể là võ giả đến từ Trung Châu, trong đó trên người một tên có trọng bảo!

Thanh âm của con cự điêu màu đen này rõ ràng là cực kỳ điêu ngoa, không thua kém cô gái kia chút nào. Thanh âm vang lên, Hắc Vũ cũng khẽ rung người, bỗng nhiên hóa thành hình người. Một cô gái mặc một bộ váy dài màu đen cao quý hiện ra trước mặt mọi người.

Trong miệng cô gái này còn tự nh

- Tên nữ nhân chết tiệt kia dám gọi Hắc Vũ công chúa vĩ đại này là súc sinh, thật sự là chán sổng rồi sao?

Mấy lão già trực tiếp không thèm để ý tới vẻ oán giận của cô gái mặc đồ đen. Trong đó một người ngưng thần nhìn về phía cô, trầm giọng hỏi:

- Hắc Vũ công chúa, người nói trên người đó có trọng bảo gì?

Một vài lão già khác cũng sáng mắt nhìn về hắc y cô gái. Có thể được nàng xưng là trọng bảo thì ít nhất cũng phải là Bảo khí. Phải biết rằng những Linh khí bình thường thì căn bản không thể lọt vào mắt hắc y cô gái này.

Đông Hoang tuy rằng chưa từng gặp phải kẻ thù từ bên ngoài xâm lấn, phát triển huy hoàng từ thời Thái cổ văn minh tới nay, đã đạt tới một trình độ khiến người ta sợ hãi nhưng có sở trường ắt có sở đoản. Thượng Thiên cũng công bằng, luyện khí của Đông Hoang cho tới nay vẫn lạc hậu hơn Trung Châu. Từ thời Thái cổ, có rất nhiều cường giả Đông Hoang không tiếc vượt qua trăm vạn dặm, tiến vào Trung Châu, bỏ ra rất nhiều báu vật để mua Linh khí, Bảo khí, Kiếp khí, Thánh khí Tuy Kiếp khí và Thánh khí ở thế giới này cũng không có nhiều người nguyện ý bán đi nhưng Bảo khí và Linh khí thì vẫn có người đưa ra giao dịch.

Văn minh của Đông Hoang huy hoàng, phần lớn ứng dụng lên các loại phương tiện, vật dụng dân dùng. Ví dụ như chiếc đại thuyền này, chính là lấy Linh thạch làm năng lượng. Một khối cực phẩm linh thạch có thể đủ cung cấp cho con thuyền dùng tới ba năm mà không gián đoạn.

Nhưng trên toàn bộ Đông Hoang, Bảo khí là bảo vật khó lường, không ai dự đoán được.

Con hắc sắc cự ưng này có một bản lĩnh hạng nhất. Đó chính là tất cả bảo vật ở phạm vi mấy trăm dặm nàng đều có thể cảm ứng được, hơn nữa còn phán đoán ra phương vị chính xác của bảo vật này.

Bởi vậy những người này mới thường xuyên lang thang trên biển. Bởi vì giữa biển khơi này có vô sổ thiên tài địa bảo. Trước đó, họ cũng từng gặp qua những ngư dân tới từ Trung Châu nhưng những ngư dân này đều là người thường, bọn họ cũng không có hứng thú tiếp xúc.

Không ngờ tới hôm nay lại gặp được người mang theo trọng bảo. Điều này khiến cho mấy lão già này cũng phải cảm thấy khiếp sợ.

Tử y cô gái cũng mở to mắt ra, không chớp mắt nhìn hắc y cô gái hỏi:

- Hắc Vũ, ngươi nói thật sao?

- Ngay cả ngươi cũng không tin ta nói sao?

Hắc y cô gái bô bô nói:

- Ta bị nữ nhân chết tiệt kia đánh cho một kích thiếu chút nữa là bị thương, may mà ta tránh nhanh nhưng vẫn bị nàng đánh rơi nhiều lông vũ... Đáng chết! Thật sự đáng chết!

Lời này của Hắc Vũ khiến Tử y cô gái và những lão già này kinh ngạc vô cùng. Vừa rồi khi Hắc Vũ trở về thì bọn họ cũng chưa quan sát cẩn thận. Dù sao Hắc Vũ là một cô gái, cho dù là hóa thành hắc sắc cự ưng nhưng người khác cũng không thể nhìn chằm chằm vào bụng cô được.

Hiện tại nghe Hắc Vũ nói thế, những người này cũng hoàn toàn chấn động. Thực lực của Hắc Vũ như thế nào, không ai rõ ràng hơn bọn họ. Đây chính là một Linh thú cảnh giới Đan Nguyên Anh Hoa đó!

Thật sự đánh nhau thì cho dù mấy lão già cảnh giới Lôi Kiếp này cũng cảm thấy phải cố gắng hết sức mới thắng được mà không ngờ lại suýt bị một kích của người ta đả thương, phải trực tiếp chạy về. Cho dù nàng là quay về báo tin nhưng cũng đủ khiến người ta kinh ngạc.

Hắc Vũ là người quyết không chịu chút thiệt thòi nào! Nàng không ngờ lại không giằng co với đám người kia đã chứng minh rõ một điều: Hắc Vũ sợ hãi bọn họ!

Đúng thế, chính là sợ hãi!

Mấy lão già này trao nhau một cái ánh mắt. Loại chuyện này bọn họ dù không nói ra nhưng trong lòng đều minh bạch.

Hắc Vũ hiện lên biểu tình đáng thương, nhìn tử y cô gái nói:

- Công chúa, ngươi phải báo thù cho ta! Trên người nọ không chỉ có một kiện trọng bảo...

Tử y cô gái dụi đôi mắt đen to, dần dần đứng lên. Trong lòng mấy lão già này thầm nghĩ không tốt. Không đợi mấy người mở miệng nói chuyện thì tử y cô gái đã lớn tiếng nói:

- Truyền lệnh! Hướng về phía Tây đi tới!

- Công chúa, người xem chuyện này có cần bàn bạc kỹ không?

Một lão già thành thục lão luyện không thể không đứng ra nói:

- Mặc dù Trung Châu có chút suy yếu nhưng cũng không thể cam đoan bọn họ không có cường giả! Chúnh ta khi rời bến, Bệ hạ cũng từng đã nói qua...

- Được rồi Vinh bá, bá đừng lấy Bệ hạ ra dọa ta có được không?

Tử y cô gái xoay người, cười tủm tỉm, nắm lấy cánh tay lão già kia phẩy phẩ dịu dàng nói:

- Bảo khí đó. Vinh bá ngài không động tâm sao?

- Khụ...

Vẻ mặt lão già khổ não nói:

- Công chúa, lão bộc tất nhiên thích Bảo khí nhưng Công chúa có từng nghĩ tới người mà không chỉ mang theo một kiện Bảo khí là người như thế nào chưa?

Vinh bá vừa nói nói hắc y cô gái không hài lòng, trở mình xem thường nói:

- Lão già này, đối phương chỉ có hai người là thực lực mạnh. Dù mạnh hơn nữa cũng chỉ là cảnh giới Lôi Kiếp mà thôi! Năm đó lá gan ngươi không phải lớn lắm sao? Hiện tại sao lại nhát gan như thế? Ngươi có còn là nam nhân nữa hay không đó?

Thần sắc của "Vinh bá" vẫn bất động, thản nhiên nói:

- Hắc Vũ Công chúa, chức trách của tại hạ chính là bảo hộ sự an nguy của Công chúa, không phải là để cướp đoạt Bảo khí người khác. Hơn nữa, người có thể mang hai kiện trọng bảo như thế thì lại có thể dễ dàng trêu chọc sao? Một khi đánh nhau thì ai có thể cam đoan công chúa không bị nguy hiểm gì? Nếu lỡ Bệ hạ trách tội thì ai có thể đảm đương được?

CHƯƠNG 564: LÒNG THAM

Những lời của Vinh Bá khiến hắc y cô gái lâm vào trầm mặc, khuôn mặt của tử y cô gái hiện lên nét không cam lòng nhưng cũng không tiện nói thêm điều gì. Mấy tên hộ vệ này của nàng, tuy rằng đều tự xưng là "lão nô", "lão bộc" nhưng cho dù là phụ thân của nàng, Hoàng đế Đại Hạ Quốc cũng đều rất khách khí đối đãi với bọn họ, chưa từng chân chính xem bọn họ là nô bộc.

Trên đời này có bao nhiêu người ngông cuồng, dám gọi những cường giả Lôi Kiếp là nô bộc?

Đông Hoang và Trung Châu khác nhau. Giống như Thanh Long Quốc, nơi Tần Lập sinh ra chỉ là một quốc gia thế tục như bao quốc gia khác, cho dù thực lực của nó có mạnh hơn nữa, tiêu diệt được thêm càng nhiều quốc gia khác, lãnh địa có mở mang tới đâu thì cũng chỉ là một quốc gia thế tục mà thôi!

Cường giả của Trung Châu, hoặc là ở trong các thần bí chi địa, hoặc như ở Cực Tây chi địa và Bắc Cực Hàn Băng Tuyết, đều lấy gia tộc và môn phái làm trọng, rất ít khi hiện thân tại thế gian.

Mà Đông Hoang lại khác hẳn. Bởi vì chưa từng trải qua chuyện bị kẻ thù bên ngoài xâm lấn thời Thái cổ nên những đế quốc siêu cấp từ thời đó vẫn còn tồn tại cho tới ngày nay.

Cho dù là cường giả Lôi Kiếp như Vinh Bá cũng phục vụ cho một quốc gia nào đó!

Nói cách khác, các thế lực cường đại chính là chủ nhân của các quốc gia.

Đương nhiên, Vinh Bá cũng chỉ xưng hô với tiểu Công chúa là "lão bộc" mà thôi, người bên ngoài nhìn thấy hắn đều phải cung kính xưng hô một tiếng "Công tước đại nhân"!

Tuy rằng Đông Hoang cũng có các gia tộc và môn phái nhưng hơn phân nửa phải phụ thuộc vào một quốc gia cường đại để tồn tại. Những Thái cổ thế gia và môn phái có thể siêu việt các quốc gia rất hiếm có, như lông phượng sừng lân vậy!

Cuối cùng, tử y cô gái thở dài. Phương pháp làm nũng của nàng cũng không dùng được nên đành chấp nhận. Bởi vì nàng biết nếu không có bọn người Vinh Bá hỗ trợ thì bằng vào nàng và Hắc Vũ, nếu muốn cướp đoạt trọng bảo trong tay đối phương thì quyết không thể làm được!

Lúc này, cách bọn họ hơn ba trăm hải lý, trên đại dương cũng có một con tàu thủy rất lớn.

Giờ phút này gió êm sóng lặng, Hắc Vũ nhìn về phía kia, lạnh lùng nói:

- Đám người đáng ghét kia sao lại tìm chúng ta?

- Ai?

Tử y cô gái hỏi.

- Còn có thể là ai được nữa! Tên Hoàng tử Đại Thương đáng ghét kia chứ ai!

Vẻ mặt Hắc Vũ bực mình nói.

Tử y cô gái hơi sửng sốt, trên mặt cũng lộ ra vẻ chán ghét nói:

- Thật sự là đáng ghét. Mấy năm nay, Đại Thương càng ngày càng quá phận.

- Công chúa yên tâm đi, bọn họ không dám tới quá gần chúng ta đâu!

Vẻ mặt của Vinh Bá rất lạnh nhạt, trong giọng nói tràn đầy sự tự tin.

Diện tích của Đông Hoang cũng cực kỳ rộng lớn, diện tích tới cả ngàn vạn dặm.

Nhưng trên đại địa khổng lồ như thế cũng chỉ có ba quốc gia siêu cường truyền từ thời Thái cổ tới nay: Đại Hạ Quốc, Đại Thương Quốc, Đại Chu Quốc!

Ba quốc gia này khó có thể nói ai mạnh hơn ai. Tuy nhiên, Đại Hạ Quốc vẫn hơi thấp hơn một chút. Từ thời Thái cổ tới nay, nội tình tuy rằng vô cùng hùng hậu nhưng rất ít khi chủ động g chuyện. Từ thái độ của Hoàng đế và bọn người Vinh Bá là đã nhận ra phong cách trị quốc của Đại Hạ Quốc.

Tuy nhiên, hai quốc gia kia, Đại Thương Quốc và Đại Chu Quốc lại quyết liệt hơn nhiều. Nhưng dù như vậy, trên toàn bộ Đông Hoang, giữa ba đại đế quốc này có sinh ra đôi chút ma xát nhưng cũng không phát sinh chiến tranh không thể khống chế được. Cho nên, mạnh hơn hay hơi yếu hơn chút cũng chỉ là ở trên thái độ mà thôi!

Tuy nhiên, Đại Thương và Đại Hạ lại vì một chuyện nhỏ mà thật sự có chút không bằng lòng với nhau.

Giữa ba quốc gia, cứ mỗi năm năm lại tổ chức một Đại hội giao lưu. Cái gọi là Đại hội giao lưu thật ra là một lần so đấu giữa các võ giả của các lưu phái với nhau, nhân tiện rèn luyện cho những người trẻ tuổi.

Còn mặt khác, cũng là để phô bày ra thực lực cường đại của quốc gia mình. Phương nào thua thì khẳng định rất mất mặt, sẽ cố gắng ngóc đầu dậy ở năm năm sau.

Tuy nhiên, Đại hội giao lưu này đối với người trẻ tuổi mà nói thì cũng chính là một cuộc trao đổi rất tốt. Giữa ba quốc gia cũng không cấm nhau thông hôn. Từ thời Thái cổ tới nay đều là như thế.

Hai năm trước, ở một lần Đại hội giao lưu thì Tiểu Công chúa Hạ Văn Đình của Đại Hạ Quốc lần đầu tiên xuất hiện, liền tạo ra chấn động rất lớn. Dung nhan xinh đẹp, thực lực cường đại, khiến vô số người để ý tới.

Những tên Hoàng tử của Đại Thương Quốc và Đại Chu Quốc đều điên cuồng theo đuổi vị Công chúa có địa vị vô cùng tôn quý này! Tuy nhiên, con mắt của Hạ Văn Đình rất cao, luôn coi khinh cả đám Hoàng tử kia.

Sau đó, Hoàng đế Đại Thương tự mình hướng tới Hoàng đế Đại Hạ cầu thân cho Thất Hoàng tử của mình với hạt minh châu của Đại Hạ Quốc - Tiểu Công chúa Hạ Văn Đình.

Theo lẽ thường mà nói thì loại chuyện này cũng không có gì mới mẻ. Từ xưa tới nay vẫn có vô số lần thông hôn lẫn nhau giữa ba đại đế quốc. Hoàng hậu của Đại Thương Quốc vẫn chính là muội muội của Hoàng đế Đại Hạ Quốc.

Cho nên, nhiều người đã xem đây là chuyện hôn sự tất thành rồi! Nhưng không ngờ rằng Hạ Văn Đình lại liều chết không theo, đưa cái chết ra phản đối. Hoàng đế của Đại Hạ Quốc lại rất sủng ái nhi nữ này tới vô cùng cho nên cự tuyệt!

Chuyện này lúc ấy tạo ra ảnh hưởng vô cùng lớn. Hai quốc gia vốn đã không hòa thuận, bình thường mà nói thì sự tình tới mức này cũng thôi, không giải quyết được gì nữa. Hai bên cũng không thể vì thế mà phát sinh chiến

Nhưng lại không nghĩ rằng, Thất Hoàng tử của Đại Thương Quốc không ngờ nhắm trúng Hạ Văn Đình, từ đó về sau không ngừng theo đuổi. Lần này Hạ Văn Đình rời bến là bí mật, mục đích là né tránh tên biểu huynh đáng ghét kia. Nhưng không hiểu sao, tin tức này vẫn lộ ra ngoài, đối phương vì thế cũng theo tới.

Ngay từ đầu đã bị bọn họ cắt được đuôi nhưng không ngờ vẫn bị bọn chúng tìm được! Nguyên nhân trong đó chủ yếu xuất phát từ một tên sư huynh của Hắc Vũ.

Sư môn của Hắc Vũ cũng chính là một môn phái Linh thú. Hắc Vũ tiến nhập Đại Hạ Quốc, trở thành tùy giả của Hạ Văn Đình, mà sư huynh nàng, cũng là một hắc sắc cự ưng lại tiến nhập Đại Thương Quốc, đi theo Thất Hoàng tử Thương Định của Đại Thương Quốc.

Có sự tồn tại của hắn, nếu muốn tìm ra con thuyền của Đại Hạ Quốc cũng không quá khó.

Hơn nữa, tên sư huynh của Hắc Vũ này cũng có được một bản lĩnh giống như Hắc Vũ, đó chính là: tầm bảo!

Vẻ mặt Hạ Văn Đình phẫn nộ, bỗng nhiên nhìn về phía Hắc Vũ nói:

- Tên sư huynh kia của ngươi có thể cũng cảm ứng được người mang trọng bảo kia không?

Hắc Vũ nao nao, lập tức nói:

- Nếu khoảng cách gần hơn chút nữa, hắn quả thực có thể phát hiện ra.

Hạ Văn Đình nhíu mày, nhìn Vinh Bá nói:

- Xem ra, bá bá không đồng ý để chúng ta đi cướp đoạt thì bọn họ khẳng định sẽ động thủ. Vốn là bảo vật thuộc về chúng ta mà không ngờ lại làm lợi cho bọn họ.

Vinh Bá thản nhiên nói:

- Công chúa làm sao biết được? Bọn họ sẽ thành công sao?

Hạ Văn Đình nhấp nháy mắt, bĩu môi nói:

- Chỉ bằng mấy người tới từ Trung Châu kia sao... Cũng không phải là cười nhạo bọn họ nhưng làm sao bọn họ có thể là đối thủ của Đông Hoang chúng ta được?

Hắc Vũ ở bên cạnh cũng đệm thêm vào:

- Đúng thế, Trung Châu từ thời Thái cổ cũng đã suy yếu...

Vinh Bá hơi lắc đầu, không nói gì. Lúc này, bên cạnh Vinh Bá có một lão già nói:

- Không bằng chúng ta đi xem thử...

- Hay hay!

Hạ Văn Đình vỗ tay, vẻ mặt rất hưng phấn.

Vẻ mặt Hắc Vũ cũng rất hưng phấn. Ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn về phía Vinh Bá. Vinh Bá than nhẹ một tiếng, bất đắc dĩ nói:

- Vậy cũng được. Nhưng không có lệnh của ta thì không ai được tự tiện động thủ!

...

Cách con đại thuyền của Đại Hạ Quốc chừng ba trăm dặm có một con thuyền cũng vô cùng lớn. Bên boong có một người thanh niên mặc áo trắng đang đứng. Thanh niên này mặt như quan ngọc, mắt như lãng tinh, đầu đội kim quan. Bộ quần áo trên người hắn có thêu một con kim long dữ tợn. Hắn đứng đó mà một thân khí độ uy nghiêm lại tự động phát ra.

Phía sau hắn có một đám sáu bảy người, đều mặc trang phục màu xám. Cả đám đều khí độ bất phàm!

Lúc này có một điểm đen từ xa xa nhanh chóng bay tới rồi vững vàng hạ xuống, dừng lai ở trên boong tàu, nháy mắt đã biến thành một thanh niên mặc hắc bào. Người thanh niên này có một chiếc mũi ưng dài, hai tròng mắt phát ra quang mang âm u, trầm giọng nói:

- Điện hạ, hơn sáu trăm dặm phía trước có một chiếc thuyền buồm rất lớn, dường như là tới từ Trung Châu. Trên thuyền có một người mang trọng bảo!

- Ồ? Từ Trung Châu? Người này mang trọng bảo?

Bạch y thanh niên cùng đám lão già phía sau đều sáng bừng mắt, bạch y thanh niên thản nhiên nói:

- Thực lực đối phương thế nào? Có mấy người?

Hắc y thanh niên nói:

- Thực lực nhìn không ra sâu cạn, nhưng theo ta quan sát thì cũng chỉ có hai người thực lực rất mạnh, bởi vì những người khác đều toàn là thường nhân. Tuy nhiên, Hắc Vũ dường như vừa chịu một chút thiệt thòi...

Nói xong, thanh niên này lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

- Thuộc hạ thấy ở trên boong tàu của chúng mấy cái lông chim của nàng!

- Ha ha ha!

Mấy lão già phía sau bạch y thanh niên đều cười rộ lên. Bạch y thanh niên nghiêng người đi tới, vỗ vỗ bả vai hắc y thanh niên kia nói:

- Nếu thể thì nếu ngươi báo thù cho nàng, liệu nàng có lấy thân báo đáp không

Khóe miệng hắc y thanh niên này khẽ cong lên nói:

- Cái này... Thuộc hạ nghĩ rằng sẽ không...

- Ha ha ha!

Tất cả mọi người đều cười rộ lên.

Bạch y thanh niên cười đủ rồi thản nhiên nói:

- Yên tâm đi, sớm muộn gì nàng cũng sẽ là người yêu của ngươi thôi!

Nói xong, giọng điệu hắn trở nên nghiêm túc hẳn lên:

- Truyền lệnh xuống, đi về phía đó, tốc độ cao nhất!

- Vâng!

Có ngươi ứng thanh một tiếng, sau đó. Tốc độ của con thuyền được đẩy lên, lao đi giữa biển khơi.

- Người mang trọng bảo, ha ha ha. Lấy nó làm sính lễ quả thật không tồi!

Bạch y thanh niên cười cười, lầm bầm một câu.

... ***

- Công chúa, bọn họ quả nhiên cũng phát hiện ra những người đó, đang tăng tốc!

Hắc Vũ nhìn về mặt biển xa xôi, trầm giọng nói.

- Chúng ta cũng đuổi theo!

Hạ Văn Đình nói.

- Vâng!

Có người ứng thanh, sau một lúc, con thuyền lớn của Đại Hạ Quốc cũng bắt đầu tăng tốc.

Vinh Bá hơi nhíu mày. Nói thật hắn cũng không thích đi cướp đoạt đồ của người khác. Bảo khí quả thật là thứ tốt, ngay cả hắn là cường giả cảnh giới Lôi Kiếp đều rất ao ước nhưng đó cũng không phải là lý do để đi cướp đồ của người khác.

Nếu thấy thứ tốt là muốn cướp cho mình thì thế giới này đã sớm đại loạn rồi!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này