Duy Ngã Độc Tôn - Chương 553 - 554

CHƯƠNG 553: MŨI TN CẢNH BÁO!

- Lào Hoàng, ngươi đánh đi, ta áp trận cho ngươi!

Đoạn Mi nói xong, thoáng nhìn sang hai người bên cạnh, nhẹ giọng nói tiếp:

- Hai người các ngươi xem cho kỹ, có thể nhìn thấy lão Hoàng liều mạng cũng không nhiều đâu. Có thể lĩnh ngộ ra được bao nhiêu còn phải nhìn vào các ngươi!

Hai người kia thoạt nhìn cũng chỉ mới thanh niên, đều nhất tề gật đầu, dường như đều rất tôn kính Đoạn Mi.

Hoàng Sơn Dương dặn dò rồi thân mình liên tục lao lên. Được xưng là cao thủ đệ nhất trong Thánh Hoàng lĩnh vực, thực lực của hắn cũng không phải do thổi phồng mà chân chính có bổn sự!

Hoàng Sơn Dương thuận tay chụp một cái vào hư không, một con hỏa long dữ tợn, giương nanh múa vuốt bay thẳng về phía Cơ Ngữ Yên.

Trên người con hỏa long này còn có thể thấy rõ lân phiến. Nhìn qua, nó giống như một con rồng chân thực.

Là Hoàng tộc trời sinh của các chủng tộc linh thú trên Thiên Nguyên Đại Lục, cũng rất ít người được nhìn thấy rồng. Nghe nói ở thời Thái Cổ, còn có chức nghiệp Long kỵ sĩ. Nhưng sau khi nền văn minh Thái Cổ bị hủy diệt thì Long tộc dường như cũng tan biến theo lịch sử. Theo thời gian, cũng chưa từng thấy có Long tộc xuất hiện.

Nhưng điều này cũng không cản trở được sự thích thú với Long tộc của hậu nhân. Ngay cả võ giả như Hoàng Sơn Dương cũng có thói quen ngưng kết nguyên tố phép thuật công kích hình thành bộ dáng của long phượng theo tưởng tượng.

Trong bàn tay trắng nõn của Cơ Ngữ Yên, một cỗ băng phong bạo màu lam trực tiếp cuốn về phía hỏa long.

Ầm ầm!

Một trận tiếng nổ rung trời vang lên. Không gian phía sau Cơ Ngữ Yên cũng theo đó sụp đổ.

Dù cảnh giới tăng lên nhưng Cơ Ngữ Yên quả thật vẫn còn thua kém Hoàng Sơn Dương một mảng lớn, bởi vậy, sau khi Hoàng Sơn Dương toàn lực thi triển bản lĩnh chân chính ra thì Cơ Ngữ Yên cũng có chút không địch lại hắn.

Tuy nhiên, hôm nay Cơ Ngữ Yên ôm tâm tính phải chết nên trong trận chiến này bộc phát ra hoàn toàn thực lực bản thân, phát huy tới hơn mười hai thành công lực. Hơn nữa rất nhiều chiêu nàng đánh ra với tâm ý một đi không trở lại cho nên nhiều lúc buộc Hoàng Sơn Dương không thể không thu chiêu thủ hộ.

Qua mấy chiêu, Hoàng Sơn Dương liền nhìn ra ý đồ của Cơ Ngữ Yên, không kh chửi ầm lên:

- Con quỷ cái, ngươi tưởng lão tử không dám liều mạng với ngươi sao? Con khốn, chờ vào tay lão tử rồi thì ta nhất định cho ngươi lên tận trời!

- Súc sinh, có bản lĩnh thì liều mạng với ta?

Trên mặt Cơ Ngữ Yên tràn đầy vẻ khinh thường, giọng điệu cũng rất mỉa mai nhưng những điều này cũng không có tác dụng gì nhiều với Hoàng Sơn Dương.

Hoàng Sơn Dương cười lạnh nói:

- Mắng chửi đi. Ta đối với mỹ nhân luôn rất khoan dung, hahahaha.

Vẻ mặt của Cơ Ngữ Yên cũng rất bình tĩnh. Chớp mắt, hai người đã giao thủ hơn ba bốn mươi chiêu!

Lúc này, Hoàng Sơn Dương bỗng nhiên nói:

- Đúng rồi, tên dã nam nhân kia của ngươi chạy đâu rồi, sao không thấy hắn ra đây trợ giúp ngươi? Chẳng lẽ thấy lão tử đến, hắn bị dọa cho thành rùa đen rụt đầu rồi!

Cơ Ngữ Yên vốn đã biểu hiện sắp thất bại nhưng nghe thấy những lời này của Hoàng Sơn Dương thì Cơ Ngữ Yên lại như đột nhiên lấy lại khí lực, điên cuồng công kích Hoàng Sơn Dương. Các loại phép thuật ầm ầm liên tục khiến cho Hoàng Sơn Dương nhất thời cũng cảm thấy ứng phó rất mệt mỏi.

Bên kia, đám người Tây Qua căn bản không nghĩ tới việc chạy trốn. Nguyên nhân đơn giản là Đoạn Mi và hai người kia đã dùng thần thức và khí cơ phong tỏa toàn bộ trang viên này.

Nếu ai muốn chạy trốn cũng phải qua một cửa là ba người bọn hắn.

Nhưng liều mạng với người có cảnh giới như Đoạn Mi thì cũng không khác gì với việc trực tiếp chịu chết cả! Cho nên, đám người Tây Qua vẫn hiểu rất rõ ràng không chạy thoát được. Hắn đã phân phát Linh Bạo Đan cho mọi người, chuẩn bị sẵn sàng chờ đón cái chết.

Thật ra trong tay Cơ Ngữ Yên còn có một đại sát khí siêu cấp. Tuy nhiên, không tới thời điểm bất đắc dĩ thì nàng sẽ chưa sử dụng thứ này.

Đó chính là Hắc Ma Đan.

Lực sát thương của thứ này khủng bố quá mức, nhất là những người ở trong trang viên cũng không có giải dược, nơi này lại rất gần trang viên cho nên tuyệt đối không phải là khoảng cách an toàn.

Cơ Ngữ Yên không muốn thấy tình huống ngọc thạch câu phần. Chỉ cần có nửa điểm cơ hội, nàng sẽ tranh thủ để các đệ tử của Băng Tuyết Môn thoát khốn

Bên kia, Hà quản gia giờ phút này cũng đã nhìn ra thực lực của bổn người mà mình mang tới đều không phải là hạng người bình thường, không kìm nổi sự hưng phấn trong lòng, hô lớn:

- Tây Qua, ha ha...

Hà quản gia lớn tiếng nói:

- Hiện tại là quả báo đó! Đến nhanh quá phải không? Lúc trước ngươi đuổi ta đi, sau lưng lập tức đã gặp báo ứng! Tây Qua, tên súc sinh nhà ngươi nói xem điều này có đáng đời không?

Hà quản gia cũng không biết chuyện của Hoàng đế Triệu Tinh Hải và Bang chủ Lãnh Bình của Đại Thanh Bang. Nếu không hắn đã không dám kêu gào như thế! Bởi vì dù hôm nay bốn người này giết đi tất cả mọi người trong cả trang viên này thì nếu hắn vẫn dám ở lại chỗ này, bất kể là Hoàng đế Triệu Tinh Hải hay Lãnh Bình của Đại Thanh Bang đều sẽ không bỏ qua cho hắn!

Tây Qua đứng ở đại môn của trang viên nhìn Hà quản gia căn bản như nhìn một con chó! Trong mắt hắn, người như thế thì sống hay chết đều không có gì khác nhau cả!

Ầm ầm!

Cơ Ngữ Yên và Hoàng Sơn Dương đang đánh ra những chiêu mạnh mẽ, gây ra âm thanh vang dội.

Kỳ thật loại đấu đá này là hao phí nguyên lực trong cơ thể nhất nhưng cũng là loại đấu phép nhanh chóng nhất!

Bằng không, nếu hai cường giả siêu cấp Lôi Kiếp chiến đấu với nhau thì mất thời gian tới mấy ngày mấy đêm cũng là chuyện bình thường.

Khóe miệng Cơ Ngữ Yên bị chấn ra một tia máu tươi, nhưng trên mặt cũng không đổi sắc.

Mặt khác, Hoàng Sơn Dương lại cảm giác khí huyết đang bốc lên trong lồng ngực, trong lòng lại thầm mắng:

- Đúng là một con điên!

Hoàng Sơn Dương cười lạnh nói:

- Con quỷ cái kia, ngươi như thế này thì càng nhanh thất bại mà thôi, không bằng ngươi đầu hàng đi. Nếu khiến ta đủ sung sướng rồi thì ta sẽ cho ngươi một kết thúc thống khoái. Ngươi cho rằng ngươi có thể chạy thoát được sự đuổi giết của Thánh Hoàng nhất mạch sao?

- Phì!

Đáp lại Hoàng Sơn Dương là thái độ và ánh mắt cực kỳ khinh thường của Cơ Ngữ Yên.

- Được, ngươi cứng rắn mà chống cự đ

Hoàng Sơn Dương nói xong, một chiêu công kích có hỏa thuộc tính đánh về phía Cơ Ngữ Yên.

Thời gian gần đây, Lãnh Bình gần như ngày nào cũng đều đưa tin tới trang viên này. Hắn vốn không để những người tuổi trẻ của Băng Tuyết Môn này vào mắt, vẫn theo bản năng là nhìn mặt mà bắt hình dong.

Lúc ấy Lãnh Bình cũng phạm phải sai lầm này. Căn cứ theo kinh nghiệm của mình, hắn suy đoán thực lực của đám người trẻ tuổi này cùng chỉ bình thường thôi. Nhưng sau đó hắn mới nhận ra mình đã hoàn toàn sai lầm, đám người trẻ tuổi này có thực lực quá mức cường đại!

Bao gồm cả Tây Qua, người mà từng thua xa hắn!

Cho nên Lãnh Bình đã hoàn toàn kính phục, mỗi ngày đều khiêm tốn tiến tới thỉnh giáo. Tiến bộ của hắn cũng rất nhanh!

Lãnh Bình thậm chí chuẩn bị đưa nữ nhân và con mình tới nơi này để bọn họ cùng theo hắn tu luyện. Hắn rất yêu nữ nhân của minh, tự nhiên cũng không muốn mình sống thọ hơn mà cũng muốn nữ nhân của mình có thể sống thêm với hắn năm sáu mươi năm.

Buổi sáng hôm nay hắn có chút việc nên chậm trễ một chút. Khi hắn một người một ngựa chạy tới trang viên này, từ xa hắn đã thấy được nơi này đang diễn ra một tràng chiến đấu kịch liệt.

Loại dao động năng lượng vô cùng mãnh liệt này truyền đi rất xa khiến Lãnh Bình có cảm giác hết hồn. Hắn biết địch nhân nhất định là rất cường đại.

Cho nên, Lãnh Bình cũng không chút do dự trực tiếp đạp ngựa trở về, tùy tiện tìm một đường khẩu của Đại Thanh Bang, trực tiếp lao vào rồi hô lớn:

- Lập tức phát ra cảnh báo cao nhất toàn Đại Thanh Bang!

Những người ở trong đường khẩu còn tưởng rằng có kẻ điên nào lao vào nơi này, định lên tiếng quát đuổi thì thấy Lãnh Bình, lập tức quỳ rạp xuống hết. Những người này lúc này mới nhận ra người tới là ai, đều sợ tới mức suýt ngất. Tuy nhiên Lãnh Bình cũng không trách tội bọn họ, mà ra lệnh bọn họ lập tức phát ra mũi tên cảnh báo.

Đại Thanh Bang hiện giờ đã cường đại tới mức khiến người ta sợ hãi. Khi Thanh Long quốc mở mang quốc thổ thì không quá khoa trương khi nói ở nơi nào có người ở là ở đó có thành viên của Đại Thanh Bang!

Cho nên, sau khi mũi tên cảnh báo ở chi thứ nhất vang lên giữa không trung thì chi thứ hai, thứ ba... Hơn ngàn chi đều phát ra mũi tên cảnh báo đều bắn lên giữa không trung

Mặc dù gần như không ai biết cảnh báo này là nhằm vào ai nhưng chỉ cần là thành viên của Đại Thanh Bang thì khi thấy mũi tên cảnh báo này đều bắn đi mũi tên cảnh báo trong tay.

Sau khi Lãnh Bình phát ra mệnh lệnh liền ngồi lại nơi này, trên đầu toát ra đầy mồ hôi lạnh, cả lưng áo hắn cũng bị ướt đẫm. Hắn cũng chỉ có thể làm được như thế. Còn Tần Lập có thể thấy được hay không, có thể kịp thời chạy về hay không, thậm chí có thể xử lý được hay không thì hắn không thể nghĩ nhiều như thế được!

Tóm lại, hắn đã làm việc tốt nhất mà mình có thể. Hắn cũng nhắc nhở những thành viên Đại Thanh Bang phải hết sức cẩn thận.

Đoàn người Tần Lập lúc này đã tiến nhập vào trong cảnh nội của Thanh Long quốc. Hiện giờ Thanh Long quốc đã rộng lớn tới độ Thượng Quan Thi Vũ và Lãnh Dao cũng phải kinh ngạc.

Thượng Quan Thi Vũ nói:

- Không nghĩ tới Triệu Tinh Hải thật sự có vài phần bản lãnh. Chỉ mấy năm ngắn ngủi mà không ngờ lại tạo ra được cục diện thế này, cũng coi như một đời minh quân!

Lãnh Dao thản nhiên cười khẽ:

- Cái gì mà minh quân, còn không phải là dựa vào danh tiếng của phu quân sao? Nếu không có phu quân thì những thế lực sau những quốc gia bị tiêu diệt kia đã sớm chém hắn thành bột phấn rồi!

Thượng Quan Thi Vũ nghĩ chút rồi gật gật đầu nói:

- Cũng đúng. Tuy nhiên, hắn mượn danh tiếng của phu quân cũng coi như lẽ thường mà thôi...

Lãnh Dao cũng như muốn nói cái gì, khóe miệng hơi động, lộ ra vẻ tươi cười.

Tần Lập cười khổ, tự nhiên hiểu được hai người này đang nghĩ tới Triệu Thiên Thiên nhưng cũng không thể giải thích điều gì cả! Cho tới bây giờ, gần như mọi người đều cho rằng Bộ Vân Yên và Triệu Thiên Thiên là nữ nhân của Tần Lập.

Lúc này, ở trong một tòa thành nhỏ xa xa, đột nhiên bắn lên một tên lệnh. Phạm vi mười mấy dặm đều có thể nghe thấy. Ngay sau đó, mũi tên thứ hai, thứ ba, thứ tư từ bốn phương tám hướng bắn lên.

Với cảnh giới của đám người Tần Lập tất nhiên không khó khăn nghe được thanh âm liên tiếp vang lên của những tên lệnh này.

- Ồ, có ý gì? Là một loại truyền tin sao?

Lão viên Bạch Trung Sơn híp mắt lại, thuận hỏi.

Ánh mắt Tần Lập lại lóe lên, chân mày hơi nhăn lại. Đột nhiên hắn biến sắc! Bởi vì hắn nhận ra tên lệnh này chính là mũi tên cảnh báo cấp cao nhất của Đại Thanh Bang. Hắn thốt lên:

- Không ổn, bọn người Tây Qua có thể đã xảy ra chuyện. Mọi người đẩy nhanh tốc độ.

Tần Lập nói xong, thân mình lóe lên, nhìn như thong thả nhưng lập tức đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người, giống như súc địa thành thốn vậy!

CHƯƠNG 554: BẢO KHÍ THÚY TRÚC TRƯỢNG!

Cơ Ngữ Yên cùng Hoàng Sơn Dương quấn lấy nhau. Đoạn Mi đứng ở nơi đó, ánh mắt ngắm về phía đệ tử Băng Tuyết Môn bên kia, khóe miệng nổi lên một vẻ cười kỳ dị, chậm rãi đi tới phía đám người Tây Qua.

Ánh mắt Tây Qua lạnh lùng, một viên Linh Bạo Đan từ hai ngón tay của Tây Qua, bắn về phía Đoạn Mi. Linh Bạo Đan cắt qua không khí, phát ra một tiếng rít gió bén nhọn.

Đoạn Mi cười lạnh:

- Thứ ám khí đẹp đẽ thanh nhã như vậy, cũng đem ra đối phó với ta?

Nói xong, vung một tay lên, một lực lượng mãnh liệt mênh mông phóng tới viên Linh Bạo Đan này.

- Ầm! Ầm! Ầm!

Phía trước trang viên, trong giây lát vang lên một tràng tiếng nổ như sấm rền. Luồng lực lượng mãnh liệt đó giống như sóng biển cuồn cuộn chấn động khắp bốn phương tám hướng.

Đoạn Mi đứng mũi chịu sào, chờ tới khi hắn kịp phản ứng, thì luồng lực lượng này đã kích tới nơi. Trong lúc nguy cấp, thân hình Đoạn Mi bắn lùi về phía sau, nháy mắt rời khỏi hơn trăm thước xa, nhưng vẫn bị lực lượng này làm bị thương, cảm giác khí huyết nhộn nhạo.

Đoạn Mi giận tím mặt, nhưng đồng thời cũng âm thầm kinh hãi, loại vật có thể bùng nổ này, rốt cuộc là thứ đồ chơi gì, mà có thể phát ra uy lực kinh khủng như thể?

Đoạn Mi vừa nghĩ trong lòng, lại vung tay lần nữa nhằm về phía Tây Qua.

- Ầm!

Lại là một tiếng nổ, thân thể Đoạn Mi lại một lần nữa lui mau về phía sau. Lần này, hắn có chuẩn bị nhưng nhiều ít vẫn bị lan đến gần, khóe miệng ứa ra một tia máu tươi.

Hai mắt hắn toát ra vẻ hoảng sợ, hỏi:

- Đây là thứ gi vậy?

- Vật lấy mạng của ngươi! Lão chó mập! Có bản lĩnh ngươi đến nữa đi!

Tây Qua lộ vẻ mặt khiêu khích nhìn Đoạn Mi.

- Đoạn Mi! Ngươi còn biết xấu hổ hay không, lại xuống tay với một đám trẻ nhỏ thực lực yếu ớt?

Bên này Cơ Ngữ Yên giận không thể ngăn cản, nàng không nghĩ tới. Đoạn Mi lại không quản tới thân phận cao thủ như thể, không có phong độ một cường giả như thế, lại xuống tay đối phó với Tây Qua bọn họ.

- Thực lực yểu ớt? Mẹ nó! Không nhìn thấy Đoạn Mi đại gia bị thương sao?

Đoạn Mi phun ra một búng máu xuống đất, sau đó cười ha hả nói:

- Đoạn Mi đại gia chỉ định đi tới nói chuyện tâm tình với bọn chúng mà thôi, ai mà biết bọn chúng lại mẫn cảm như thế, lá gan cũng quá nhỏ!

- Đoạn Mi! Ngươi nếu dám như vậy, ta liều mạng tự bạo, cũng phải kéo theo các ngơi cùng chết!

Cơ Ngữ Yên nói với giọng điệu vô cùng kiên định, thật có khí phách.

Đoạn Mi hơi biến sắc, nói:

- Cần gì phải thế! Ta chỉ là đùa một chút thôi mà! Các ngươi tiếp tục... tiếp tục đi!

Ngay tại thời điểm Cơ Ngữ Yên nói chuyện, bên này Hoàng Sơn Dương triển khai công kích hung mãnh, hết đạt này tới đạt khác. Không thể không nói, thực lực của Hoàng Sơn Dương quả thật rất cường hãn, hơn nữa, hắn là cao thủ Lôi Kiếp, lĩnh ngộ về hỏa nguyên tố trong Ngũ Hành, cũng đã đạt tới một cảnh giới rất cao thâm, mỗi một lần công kích tới đều linh động thuần thục như ý.

Có thể cảm nhận được hỏa nguyên tố trong thiên địa phạm vi chung quanh vài dặm, không ngừng hướng tới hắn nơi này tụ tập lại.

Tuy nhiên Cơ Ngữ Yên cũng tuyệt đối không phải là kẻ yếu để người người có thể khi dễ. Trong phạm vi mấy dặm, nguyên tố thuộc tính thủy trên bầu trời cũng hướng tới nàng tụ tập mà đến!

Công kích pháp thuật!

Tại giới thế tục này triển khai quyết đấu kịch liệt, rất nhiều người, bao gồm đệ tử Băng Tuyết Môn ở trong đó, đều nhìn xem đến trợn mắt há hốc mồm.

Về phần Hà quản gia, lúc này càng không biết tâm tình thế nào? Đến giờ hắn mới hiểu rằng hóa ra người ta ngay từ ngày đầu tiên đuổi bọn mình đi, là một sự kiện nhân từ biết bao! Lúc này hẳn vô cùng hối hận, chính mình lại giao du với kẻ xấu quay lại đây tranh giành, nếu những người ở trang viên này thắng, khẳng định sẽ không tha hắn!

Cơ Ngữ Yên cùng Hoàng Sơn Dương, hai người quyết đấu với nhau tuy rằng kịch liệt, nhưng đều có thể khống chế, không có tổn hại đến kiến trúc phía dưới, cũng gần như sẽ không lan đến gần người khác. Đây cũng là cao thủ trong lúc đó tự giác. Giống như Hải gia, cho dù bọn họ phái ra một số cao thủ đến đánh giết Tần Lập, nhưng cũng sẽ không dốc toàn bộ lực lượng, toàn bộ thực lực, nhất là những lão tổ tông, Thái thượng trưởng lão, các gia chủ tiền nhiệm v. v... cũng sẽ không tùy tiện ra tay, bởi vì một khi loại chuyện này mà trở nên quen nếp, vây thì toàn bộ địa phương cực Tây, thậm chí toàn bộ Thiên Nguyên Đại Lục, chỉ sợ đều phải sinh linh đồ thán!

Cho nên, bao gồm Lãnh Thu Cung, Nguyệt Diêu Tiên Cung, Hải gia, thành Thông Thiên thậm chí lĩnh vực Thánh Hoàng, bọn họ những thế lực lớn siêu nhiên này, chủ yếu đều là lấy người trẻ tuổi làm việc chính.

Bởi vì lão nhân thọ nguyên dù có lâu dài mấy đi nữa, cuối cùng cũng có ngày nào đó tọa hóa. Nếu người trẻ tuổi không được lịch lãm rút kinh nghiệm trong sinh tử để trưởng thành lên, như vậy gia tộc này sớm muộn gì cũng sẽ suy sụp.

Cho nên, thế lực lớn chân chính, làm bất cứ chuyện gì, đều có quy tắc có mức độ.

Cho nên nói Hải gia đối với chuyện Tần Lập nói ra muốn tiêu diệt toàn bộ Hải gia, vẫn biểu hiện phẫn nộ và xem thường. Các gia tộc nội tình hùng hậu này, đâu phải là một võ giả thiên tài ngươi, nói diệt thì có thể diệt?

Trong dòng lịch sử lâu dài, thiên tài tài ba trác tuyệt là rất hiếm có! Nhưng cuối cùng thì thế nào, theo ý đa số hơn phân nửa mọi người, tuy rằng có người trở thành một cường giả tuyệt thế, nhưng lực lượng của một người, là vĩnh viễn cũng không thể chống lại với một thế lực lớn siêu cấp!

Lần này, lĩnh vực Thánh Hoàng phái ra tổng cộng bốn người, đuổi giết Tần Lập cùng Cơ Ngữ Yên, trừ Đoạn Mi và Hoàng Sơn Dương, còn có hai người trẻ tuổi, nếu nói ra thân phận địa vị của hai người trẻ tuổi này, e rằng có thể dọa khiếp một số đông người!

Một người trong đó, là con thân sinh của Thánh Hoàng vừa mới lên ngôi! Tuy rằng là dòng thứ, nhưng mới hơn một trăm chín mươi tuổi đã tu luyện đến cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa!

Có thể nói là thiên tài tuyệt thế ở

Người kia là cháu ruột của đương kim Thánh Hoàng, hơn hai trăm ba mươi tuổi, cũng đã là cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa!

Hai người này có thể nói là thiên chi kiêu tử trong thế hệ trẻ tuồi ở lĩnh vực Thánh Hoàng!

Lần này ra ngoài, là lần đầu tiên bọn hắn ra ngoài lịch lãm, đương nhiên mục đích là đi theo Đoạn Mi và Hoàng Sơn Dương hai cung phụng cao cấp của lĩnh vực Thánh Hoàng này để học hỏi các thứ.

Bởi vì chỉ có thực lực cường đại thôi thì vẫn chưa đủ, cần phải lịch lãm rèn luyện rất nhiều thứ.

Điểm này, thật ra cũng tương tự như Tần Lập cho con cháu tinh anh Tần gia đi lịch lãm. Chỉ có điều, lĩnh vực Thánh Hoàng cường đại, nội tình cũng hùng hậu đến làm cho người ta không nói nên lời, bởi vì người ta cho ra ngoài lịch lãm đều là võ giả Đan Nguyên Anh Hóa!

Kỳ thật Tần Lập cùng đám người Cơ Ngữ Yên, có thể đại náo lĩnh vực Thánh Hoàng, hạ bệ một Thánh Hoàng tiền nhiệm, thật ra là có vài phần may mắn!

Đầu tiên là người bên trong lĩnh vực Thánh Hoàng khinh địch! Bọn họ rất khó tưởng tượng, một thiếu nữ võ giả Lôi Kiếp mang theo một đám đệ tử thực lực yếu đuối, có khả năng làm được chuyện gì lĩnh vực Thánh Hoàng chứ! Nói cách khác, nàng dám giương oai ở lĩnh vực Thánh Hoàng sao?

Tiếp theo là bọn hắn không có lường trước được, trong đám người kia tồn tại Tần Lập, thuộc loại người kinh nghiệm đều vô cùng phong phú. Nếu bọn họ sớm biết về con người Tần Lập, biết sự tích của hắn, như vậy tuyệt đối sẽ trước tiên phái ra cao thủ, trực tiếp tiêu diệt mối nguy hiểm đó!

Nhưng bọn hắn cũng không có!

Vô số năm cao cao tại thượng, Thánh Hoàng ra lệnh ai dám không theo. Điều đó làm cho tất cả mọi người trong lĩnh vực Thánh Hoàng, đều trở nên kiêu ngạo, cho nên bọn họ đều sơ suất!

Nếu không trong những lão nhân không xuất thế ở lĩnh vực Thánh Hoàng, tùy tiện đưa ra một người, cũng đủ để Tần Lập cùng Cơ Ngữ Yên chịu phép! Cũng giống như Hải gia, nội tình hùng hậu khiến cho người ta khó có thể tưởng tượng!

Cho dù hiện tại, bọn họ như trước vẫn không xem Tần Lập cùng Cơ Ngữ Yên trở thành là đối thủ khó lường, nhưng chỉ vì thống hận bọn hắn đã phá hủy vườn thuốc của lĩnh vực Thánh Hoàng, khiển cho dòng chính nhất mạch Thánh Hoàng, đình trệ phát triển mấy ngàn năm!

Đây mới là nguyên nhân căn bản khiến bọn họ phẫn nộ, vì thế mới truy sát Cơ Ngữ Yên và Tần Lập!

Bất giác hai người đã đánh nhau có tới hơn một canh giờ, lúc này, hai người đều đã có chút mỏi mệt, nhưng loại mỏi mệt này chỉ là về tinh thần, còn nguyên lực phong phú trong cơ thể hai người cũng chỉ tiêu hao không tới một phần mười!

Hoàng Sơn Dương không nóng vội, có tâm trạng như mèo vờn chuột.

Mà Cơ Ngữ Yên lại càng không gấp! Nàng đang kéo dài thời gian! Nàng dùng lời nói, chen vào ngăn chặn Đoạn Mi, Đoạn Mi không có nhiều khả năng lên vây công mình, cũng sẽ không đi công kích đệ tử Băng Tuyết Môn phía dưới, hiện tại Cơ Ngữ Yên chỉ chờ đợi duy nhất, chính là Tần Lập có thể dẫn người tới.

Hoàng Sơn Dương chiếu đôi mắt đầy vẻ dâm tà nhìn gương mặt xinh đẹp của Cơ Ngữ Yên, dung mạo của nàng gần như hoàn mỹ không tỳ vết, loại nữ nhân này làm sao có thể giết bỏ khơi khơi được? Không bằng chế trụ bắt nàng, sau đó biến thành nữ nhân của mình, rồi mang theo nàng xa chạy cao bay!

Trong lòng vừa nghĩ, Hoàng Sơn Dương vừa liếc nhìn hai người trẻ tuổi trước mặt, Đoạn Mi thì hắn không lo lắm, giao tình giữa hai người quá sâu sắc. Duy chỉ có hai người trẻ tuổi thân phận độc đáo phía dưới kia. Trong lòng Hoàng Sơn Dương thầm mắng một tiếng, nói vậy Thánh Hoàng phái hai người này đi cùng, cũng nhiều ít có ý giám sát mình đây!

- Đồ chó này thật giống y hệt cha của hắn!

Hoàng Sơn Dương mắng một câu trong lòng, sau đó đột nhiên từ trong chiếc nhẫn trữ vật, lấy ra một cây gậy hình dáng kỳ lạ, cây gậy này màu xanh biếc, hình cong gợn sóng, hơn nữa cũng không có một chút quy tắc nào, thoạt nhìn thập phần khó coi.

Nhưng trên cây gậy truyền tới dao động năng lượng, ngay cả Cơ Ngữ Yên ở xa xa đều cảm nhận được.

- Thúy Trúc Trượng!

Một trong hai tên thanh niên phía dưới, vừa thấy Hoàng Sơn Dương lấy ra cây gậy này lập rức kinh hô một tiếng.

Gã thanh niên bên cạnh cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc, nói:

- Thúy Trúc Trượng này không phải là một trong hai Bảo Khí của lĩnh vực Thánh Hoàng chúng ta sao? Không ngờ lại ở trên tay Hoàng cung phụng!

Cơ Ngữ Yên ở nơi Tần Lập đó, đã biết về bốn loại vũ khí mạnh mẽ thời đại Thái Cổ: Linh Khí, Bảo Khí, Kiếp Khí và Thánh Khí này, nghe hai người phía dưới đối thoại với nhau, sắc mặt nàng thoáng chốc trở nên trắng bệch, khóe miệng nổi lên nụ cười đầy vẻ đau thương, thầm nghĩ

- Tần Lập! Thực xin lỗi, ta không thể kiên trì đợi huynh đến được rồi, người này đã xuất ra Bảo Khí, hiển nhiên là không còn kiên nhẫn, nếu ta bị hắn bắt, tất nhiên chịu nhục... Một khi đã như vậy, không bằng đồng quy vu tận tốt lắm!"'

Cơ Ngữ Yên đang nghĩ ngợi trong lòng, chỉ thấy Thúy Trúc Trượng trong tay Hoàng Sơn Dương trong giây lát bộc phát ra một vầng hào quang xanh biếc. Hào quang này còn chói mắt hơn so với ánh sáng mặt trời, làm cho người ta hoàn toàn không thể mở to mắt nhìn thẳng vào vầng sáng đó.

Cơ Ngữ Yên cũng hơi thất thần một chút, chờ đến lúc nàng ý thức lại. Hoàng Sơn Dương đã vung Thúy Trúc Trượng nhắm tới bả vai Cơ Ngữ Yên, hung hãng đập xuống!

- Con quỷ nhỏ, nằm xuống cho ta!

Trong lúc vội vàng, Cơ Ngữ Yên chỉ có thể vận dụng hết toàn lực giơ kiếm chống đỡ!

- Ầm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa!

Thanh bảo kiếm trong tay Cơ Ngữ Yên cũng coi như cực phẩm thế mà bị vỡ thành vô sổ mảnh nhỏ! Thân thể của nàng giống là bị một ngọn núi lớn đập trúng, mạnh mẽ bay tung về phía chân trời, ở trên không trung liền phun ra một ngụm máu tươi!

Uy lực của Bảo Khí, ai chống nổi?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này