Duy Ngã Độc Tôn - Chương 547 - 548

CHƯƠNG 547: CHUYỆN NHÁO LỚN RỒI!

Không đợi Cơ Ngữ Yên có động tác, bên kia Tây Qua cùng đám Cơ Như Nguyệt, Cơ Như Băng đều giận tím mặt. Bọn người kia thật đúng là coi mình thành đại nhân vật, bọn họ nghĩ mình là ai chứ?

Tây Qua vừa liếc mắt thấy theo ở phía sau là hai thủ hạ tâm phúc của Hà quản gia. Hà quản gia cũng không lộ diện, chắc là ở thành Thanh Long chờ tin tức tốt của bọn họ.

Chờ sau khi thấy rõ người trên ngựa, Tây Qua lại giận không thể át. Thành viên Đại Thanh Bang năm xưa, trang phục khác nhau, không dễ phân biệt, cho nên Tây Qua hạ lệnh khiến đám người Lãnh Bình đi đặt may rất nhiều trang phục theo quy định, khiến cho chỉ liếc mắt là có thể nhìn ra thân phận.

Mà đám người này, đúng là mặc quần áo Đại Thanh Bang.

Thử hỏi Tây Qua làm sao có thể không giận?

Trước tiên là ở trang viên của mình, bị một đám nô bộc nhục mạ, sau đó lại bị chính tiểu đệ của tiểu đệ của tiểu đệ mình năm xưa đánh đến cửa. Con mẹ nó, lão tử đây là làm cái gì tội nghiệt?

Thân hình Tây Qua chợt lóe, thẳng đến người mặc trang phục phó Đường chủ, như là một tia chớp lóe. Lúc ở không trung, trong tay Tây Qua có thêm một thanh đoản đao sắc bén, ánh đao chợt lóe, phó Đường chủ Vạn Tùng Trường Xuân Đường của Đại Thanh Bang đáng thương thấy một đoàn mỹ nữ, đang hưng phấn xông lên liền bị một đao của Tây Qua chém tới đầu.

Một cái đầu thật lớn quay cuồng trong không trung vài vòng, rơi xuống mặt đất, vẻ tươi cười trên mặt còn đọng lại, hào quang hưng phấn trong mắt còn không hoàn toàn biến mất.

Một đám hơn hai trăm kỵ sĩ còn không thấy rõ là xảy ra chuyện gì, phóng ngựa như điên chạy hơn trăm thước mới phục hồi tinh thần lại, đều hoảng sợ vạn phần kéo ngựa quay đầu, ngây ra như phỗng nhìn thi thể Vạn Tùng đã chết đi.

Hai tâm phúc của Hà quản gia kia phản ứng ngược lại rất nhanh, dù sao bọn họ hồi sáng đã gặp Tây Qua ra tay, biết thực lực người này rất mạnh, nhưng bọn họ lại không nghĩ tới, ngay cả Vạn phó Đường chủ đều bị một đao chém bay đầu. Đây còn báo cừu cái rắm a! Chạy trối chết quan trọng hơn!

Vừa quay đầu ngựa đang định chạy trốn, thân hình Tây Qua lại chợt lóe, xuất hiện trước mặt hai tâm phúc của Hà quản gia, hai chân như tia chớp đá nát hai đầu ngựa. Hai người này từ trên ngựa ngã mạnh xuống đất, một người trong đó tại chỗ ngã gẫy cổ, gẫy hoàn toàn, ót cùng sau lưng gắt gao dính vào một chỗ, người kia thì ngã gãy một tay và một chân, nằm ở bên kia quay cuồng rên rỉ.

Một đám người của Trường Xuân Đường lúc này đều sợ tới mức hồn vía lên mây, mới vừa định chạy trốn, Tây Qua phát ra một tiếng hét to:

- Người nào dám đi?

Tiếng gầm giận dữ này ẩn chứa lực lượng tinh thần rất lớn, không ngờ đem đám người này chấn động ngã ngựa. Những chiến mã mạnh mẽ kia cũng đều hí dài ngã xuống đất, miệng sùi bọt mép.

Đám người Băng Tuyết Môn bên này thấy môn chủ đại phát thần uy, lập tức phát ra một tràng tiếng hoan hô. Này không phải là bọn họ cảm thấy khi dễ võ giả thế tục bình thường mà có khoái cảm, thật sự là đều bị nghẹn một cục tức.

Không theo chân bọn họ chấp nhặt, ngược lại bị người đánh tới cửa. Nếu không phải vì Tây Qua hạ lệnh, bọn họ đã sớm xông lên giết sạch.

Lúc này, xa xa bụi mù nổi lên bốn phía, ánh chiều tà chiếu lên người đám người kia, tỏa ra một vầng hào quang màu vàng nhạt, nhìn qua hết sức uy mãnh.

- Lớn mật! Dám chém giết ở hoàng thành, đều không muốn sống nữa sao?

Một tiếng rống giận dữ rung trời truyền đến, đám người kia còn cách nơi này ít nhất ba, năm dặm nhưng một tiếng rống này không ngờ rơi vào trong tai mọi người. Có thể thấy được thực lực người kia cũng không kém.

- Cút...

Tây Qua há miệng, gầm lên một tiếng. Chỉ thấy trong không khí một dòng khí quay cuồng, hung hăng đánh về phía người kêu hàng bên kia.

Người kia hét một tiếng ngã ngựa, đám người kia lập tức rối loạn thành một đoàn. Bởi vì đám chiến mã kia tốc độ rất nhanh, người phía sau không kịp kéo chiến mã lại, vài con chiến mã bước qua trên người kia, lập tức đạp người nọ bị thương nặng.

Người tới, không ngờ là thành vệ quân.

Tần Lập lẳng lặng đứng ở nơi đó nhìn, trên mặt không có biểu tình gì nhưng trong lòng lại cực kỳ thất vọng, thầm nghĩ:

- Triệu Tinh Hải. Chẳng lẽ ngươi cầm quyền nhiều năm như vậy, càng ngày càng thụt lùi sao?

Lúc này, đám quân binh kia đã xông tới đây, chừng ba, bổn trăm người. Người cầm đầu trên mặt mang theo lửa giận, nhưng trong mắt lại hiện lên một tia hoảng sợ.

Cách xa ba, năm dặm, đối phương quát một từ "Cút" không ngờ chấn động một gã võ giả Địa cấp dưới trướng mình ngã ngựa. Đây phải là thực lực thế nào?

Người cầm đầu này đúng là thành chủ thành Thanh Long, Triệu Tinh Hoành. Mặt hắn âm trầm, nhìn Tây Qua, lớn tiếng hỏi:

- Ngươi là ai? Dám ở chung quanh hoàng thành giương oai?

Tây Qua lạnh lùng cười, nhìn Triệu Tinh Hoành, trong mắt đều là khinh thường, thản nhiên nói:

- Ngươi là ai? Đến trang viên của ta làm gì?

Trong lòng Triệu Tinh Hoành hết sức phẫn nộ, mặc kệ nói thế nào, hắn cũng đường đường là con cháu hoàng thất, là thành chủ đế đô Thanh Long đế quốc khổng lồ này, quyền cao chức trọng. Ngày thường ai thấy hắn mà không lời hay ý đẹp nịnh bợ, hôm nay nếu không phải nghe phụ tá khuyên bảo, hắn thậm chí không xuất hiện ở nơi đây.

Cho nên, Triệu Tinh Hoành cố nén lửa giận trong lòng, hướng về Tây Qua hỏi:

- Trang viên của ngươi? Ngươi là Tây Qua?

- Ngươi biết ta?

Lúc này đến lượt Tây Qua có chút kinh ngạc. Hắn có thể xác định mình không biết người này, mà trang viên này, lúc Triệu Tinh Hải ban thưởng cho hắn, hắn tuy đã là Long đầu thế lực ngầm thành Thanh Long, nhưng cũng không phải ai đều biết đến hắn. Hơn nữa, người trước mắt này không phải bất kỳ người nào năm đó Tây Qua nhận biết.

Trong lòng Triệu Tinh Hoành lại thấy hồi hộp, thầm nghĩ lúc này hỏng thật rồi, hôm nay lần này thật sự không nên tới, lại càng không nên nhận tài vật của họ Hà kia.

Trong lòng đắn đo, Triệu Tinh Hoành nhìn thoáng qua những người phía sau Tây Qua, nhìn qua đều rất trẻ tuồi, nhất là những nữ tử kia một người lại đẹp hơn một người. Ánh mắt Triệu Tinh Hoành lúc này rơi vào trên người Tần Lập cùng Cơ Ngữ Yên, trái tim đập mạnh một hồi, cố gắng nặn ra nụ cười, lập tức xuống ngựa hướng về phía Tây Qua ôm quyền hỏi:

- Xin hỏi vị công tử bên kia, có phải là... Tần... Tần đại nhân?

Triệu Tinh Hoành thật sự không biết nên xưng hô Tần Lập là cái gì, gọi thẳng một tiếng Tần đại nhân.

Tây Qua thản nhiên nói:

- Điều này, ngươi không có tư cách biết. Quên đi, nể tình ngươi bị người che mắt, ngươi đi đi. Thu người bao nhiêu đồ vật, ta cũng không chấp nhặt với ngươi. Đi đi.

Đám người phía sau Triệu Tinh Hoành ngược lại có chút xao động. Bọn họ thân là thành vệ quân đế đô Thanh Long quốc, bối cảnh gia đình mỗi người đều không kém, ngày thường đều là hạng mắt cao hơn trán. Hiện tại thấy thành chủ bị người hò đến hét đi, một đám người lập tức có chút tức giận.

Tuy nhiên lúc này, trong đám thành vệ quân bỗng nhiên có một người xuống ngựa, nhanh chóng phi về phía Tần Lập, vừa chạy còn vừa lớn tiếng nói:

- Tần lão sư, thật sự là ngài. Tần lão sư! Lão tam, lão ngũ, hai tên ngốc các ngươi còn thất thần làm gì? Tần lão sư đã trở lại.

Trong đám người lại có hai người hưng phấn hét to một tiếng, xuống ngựa chạy về phía Tần Lập.

Lúc này, nếu Triệu Tinh Hoành còn không biết người trẻ tuổi kia là Tần Lập, hắn thật sự có thể trực tiếp đi chết cho xong. Trái tim hắn như chìm vào đáy vực, thầm nghĩ mình không phải ăn no quá bội thực sao?

Tr bọn họ, ai còn dám ở đế đô Thanh Long quốc làm việc không kiêng nể gì? Cho dù là cường giả nơi thần bí bình thường cũng không có lá gan đó.

Bọn họ không sợ hoàng thất Thanh Long quốc, bọn họ sợ - chính là Tần Lập!

Một đám thành viên Đại Thanh Bang bên kia đều ngây ngốc tại chỗ. Cái tên Tây Qua, đối với bọn họ mà nói chính là như thần, như sấm nổ bên tai a!

Đó chính là người mà ngay cả bang chủ Lãnh Bình hiện tại cũng đều vô cùng tôn kính. Cường giả siêu cấp mạnh mẽ năm xưa thống nhất thế lực ngầm thành Thanh Long!

Mà bọn họ hôm nay không ngờ đánh tới cửa siêu cấp trâu bò này? Nhất là vừa mới rồi còn nói lời nhục mạ nữ nhân của Tần Hầu gia trong mắt dân chúng Thanh Long quốc chính là như Thần. Trong lòng những người này, ý đi chết cũng đều có.

Rất nhiều người thậm chí hung hăng cấu véo mình vài cái, muốn xem một chút có phải mình đang nằm mơ hay không. Đau đớn kịch liệt nói cho bọn họ một sự thật tàn khốc, bọn họ không nằm mộng.

Mọi thứ trước mắt, đều là sự thật.

Cũng không biết là ai trước tiên xuống ngựa. "Phịch" một tiếng quỳ trên mặt đất, la lớn:

- Tây Qua đại nhân, Tần Hầu gia. Chúng ta thật sự không biết là các người. Bằng không, cho chúng ta mượn một trăm lá gan, cũng không dám tới nơi này gây sự.

Đám thành vệ quân bên cạnh Triệu Tinh Hoành lúc này rốt cục cũng hiểu được thân phận những người mà bọn họ định đến gây phiền toái, trừ bỏ một số ít người hoàn toàn không nghe nói qua về Tần Lập, những người khác mặt đều như màu đất.

Đám thành vệ quân này, gần như hầu hết đều là con cháu của nhà có bối cảnh, năm đó hoàng thất Thanh Long quốc hai lần xảy ra biến đổi lớn, đầu tiên là Thái tử Triệu Tinh Hà giết cha soán vị, sau đó Triệu Tinh Hà bị giết. Triệu Tinh Hải lên ngôi.

Kỳ thật rất nhiều người đều truyền nhau, người giết Triệu Tinh Hà chính là Tần Lập.

Nói cách khác, nếu không phải có Tần Lập, Triệu Tinh Hải căn bản không thể lên làm Hoàng đế.

Cho nên, trong lòng đám thành vệ quân giờ phút này nào còn cái gì phẫn nộ cùng bất mãn? Bọn họ đều hận mình cho tới bây giờ chưa từng tới nơi này mới tốt.

Đúng lúc này, xa xa lại bốc lên bụi mù, mặt trời lúc này đã xuống núi, sắc trời còn chưa tối hẳn, phương xa có nơi còn có một chút ánh mặt trời. Mà nghi thức kia, lại từ cách mười mấy dặm đều có thể nhìn rõ.

Triệu Tinh Hoành đặt mông ngồi dưới đất, than thở nói:

- Lúc này xong rồi!

Bởi vì nghi thức kia, rõ ràng là nghi thức hoàng gia, hơn nữa Triệu Tinh Hoành thân là hoàng thân lại liếc mắt là nhìn ra, nghi thức kia là quy mô cao nhất.

Trừ bỏ Hoàng đế, thiên hạ này tuyệt đổi không có người thứ hai có được.

Phía sau đội nghi thức của hoàng gia, phương xa lại dấy lên một đám bụi mù. Trong lòng mọi người đều suy nghĩ, hôm nay là ngày gì vậy? Không ngờ lại náo nhiệt như thế.

Đám người kia tới trước mặt đội nghi thức hoàng gia, không ngờ không có né tránh, cũng không tăng tốc độ, mà là cùng đội ngũ hoàng gia hòa vào làm một, cùng nhau tiến tới bên này.

Có thành viên Đại Thanh Bang nhìn thấy rõ, thất thanh hô:

- Trời ạ! Long đầu... còn có chín vị trưởng lão đều... đều đến cả!

Ánh mắt Tây Qua lúc này có chút dịu xuống.

Bên kia Tần Lập cười nói hàn huyên với mấy học sinh năm xưa từng dạy, cổ vũ bọn họ một phen. Mấy tên con cháu quý tộc đã trở thành thành vệ quân, sắc mặt ửng đỏ, đôi mắt ướt át.

Không ai biết, vị trí Tần Lập trong lòng bọn họ. Lại không ai biết, nếu năm xưa Tần Lập lựa chọn làm Hoàng đế Thanh Long quốc, bọn họ sẽ cao hứng bao nhiêu.

Tần Lập ngẩng đầu, nhìn về phương xa, cười nhàn nhạt. Trong lòng hắn ít nhiều có chút bất đắc dĩ. Triệu Tinh Hải vẫn là tìm tới đây!

CHƯƠNG 548: MỘT MÀN CHẤN ĐỘNG!

- Là công tử, quả nhiên là công tử!

Lãnh Bình ngồi trên xe ngựa, vẻ mặt kích động nói với chín vị trưởng lão bên cạnh:

- Đúng thật là công tử đã trở về!

- Long đầu! Làm sao bên kia lại giống như có người của chúng ta vậy?

Một trưởng lão trong đó híp mắt, vươn tay chỉ về phía đám người đang quỳ ở một bên.

Vừa nãy Lãnh Bình chỉ biết hưng phấn, thật sự không chú ý tới người khác, vừa được trưởng lão này nhắc nhở liền nhìn lại. Quả nhiên, hắn nhìn thấy một đám người đang quỳ, trên người mặc quần áo là trang phục đặc chế của Đại Thanh Bang.

Khuôn mặt Lãnh Bình chậm rãi âm trầm xuống, nhìn trưởng lão bên cạnh nói:

- Bạch trưởng lão! Nếu ta không nhìn nhầm, những người kia... hẳn là người Trường Xuân Đường phải không?

Một lão già khoảng hơn bảy mươi tuổi nao nao, nhìn kỹ lại, lập tức nhíu mày gật đầu nói:

- Long đầu! Xin cho thuộc hạ chút thời gian tìm hiểu một chút.

Lãnh Bình gật đầu. Kỳ thật hắn cũng biết những người này cũng như mình, đều đã sớm không hỏi chuyện thế sự, quyền lực trong tay đã sớm buông ra ngoài. Có xảy ra chuyện, cũng không thể trách được bọn họ.

Ở giữa đội ngũ hoàng gia bên cạnh. Triệu Tinh Hải bên trong xe cũng vẻ mặt kích động, không nhịn được lẩm bẩm:

- Thật là ông trời cũng giúp ta, thật là trời cũng giúp ta, rốt cuộc lại để cho ta gặp lại hắn. Thật là tốt quá, lần này ta nhất định phải thỉnh cầu cho thế lực của hắn trở thành cung phụng Thanh Long quốc. Như vậy, còn có thể tiếp tục mở rộng bản đồ Thanh Long quốc, ta phải đánh hạ ranh giới thật lớn, thành lập một Đế quốc to lớn!

Lúc này, có người nhỏ giọng hồi báo với Triệu Tinh Hải:

- Bệ hạ! Thần thấy hình như thành vệ quân cũng ở nơi đó.

- Thành vệ quân? Triệu Tinh Hoành này muốn làm gì?

Triệu Tinh Hải sinh ra ở nhà Đế vương, lại làm hoàng đế nhiều năm như vậy, đương nhiên biết rõ một ít trò mèo. Cho nên lập tức bắt đầu khẩn trương, mặt biến sắc, thầm nghĩ: nếu như ngươi thật sự chọc giận hắn, chém đầu ngươi cũng khó tan mối hận trong lòng ta.

Nào không biết, giờ phút này ở trong lòng Triệu Tinh Hoành đã tự tát mình vô sổ bạt tai, nếu như không phải ở ngay trước mặt mọi người, hắn đã có ý muốn tát mình thật sự rồi. Thầm than làm sao mình không may như thế?

Không phải là tham chút tiền thôi sao? Hơn nữa tới rồi cũng chưa làm gì, một tướng lĩnh thủ hạ tâm phúc đã bị người ta rống một tiếng té xuống. Nếu nói bị hại thế nào cũng là mình bị hại mới phải chứ.

Nhưng loại cục diện lúc này, nhìn thế nào cũng bất lợi với mình mà.

Đang lúc do dự, hai đội người ngựa bên kia lại đồng loạt đẩy nhanh tốc độ. Đi tới gần, đám người Đại Thanh Bang bên này liền ngây ngốc. Xa xa thấy cờ xí Long đầu cùng chín vị trưởng lão là một chuyện nhưng cận cảnh thấy chín vị trưởng lão cùng Long đầu xuất hiện chung, vậy hiệu quả thật là chấn động.

Nên biết rằng, Lãnh Bình cùng chín vị trưởng lão Đại Thanh Bang đã nhiều năm không xuất hiện trước công chúng. Thân phận địa vị Lãnh Bình hôm nay, thậm chí không kém hơn Hoàng đế một vương quốc.

Bởi vậy, đám thành viên Đại Thanh Bang này thấy mười người xuất hiện cùng một chỗ, có thể tưởng tượng trong lòng chấn động cùng kích động biết bao.

Bạch trưởng lão lập tức gọi người tới hỏi xảy ra chuyện gì, không hỏi được vài câu, sắc mặt Bạch trưởng lão đã tái nhợt, mồ hôi lạnh tuôn ra.

Nếu không phải Vạn Tùng đã bị người ta một đao chém rơi đầu, Bạch trưởng lão thật muốn róc xương hắn. Đây đâu phải là tìm phiền toái cho lão, quả thật là đang làm hại lão mà.

Không nói Bạch trưởng lão toát mồ hôi lạnh suy nghĩ làm sao ăn nói chuyện Vạn Tùng cho Long đầu, chỉ nói hai người Hoàng đế Triệu Tinh Hải, cùng Lãnh Bình Long đầu bang chủ Đại Thanh Bang. Kẻ xuống xe, người xuống ngựa, đi bộ tới trước mặt Tần Lập. Một màn làm cho vô số người cả đời khó quên, xảy ra...

Lãnh Bình Long đầu lão đại Đại Thanh Bang, thân phận địa vị này đã có thể so sánh với vua một nước, bá chủ một thế lực lớn, không ngờ lại chậm rãi quỳ xuống trước mặt một người thanh niên anh tuấn nhìn qua còn không đến ba mươi tuổi.

Mà càng chấn động hơn còn ở phía sau. Hoàng đế Triệu Tinh Hải quốc quân Thanh Long quốc, nay đã là siêu cấp Đế quốc, tuy rằng không quỳ xuống, nhưng thi lễ thật sâu với Tần Lập.

Điều này... Đổi với mọi người mà nói quả thật còn làm người ta không thể tin nổi hơn là Lãnh Bình quỳ xuồng.

Có ai thấy qua vua một nước cúi đầu trước người khác chưa? Đổi với Hoàng đế mà nói bọn họ thà rằng có chết cũng sẽ không đánh mất tôn nghiêm của mình.

Nhưng ngày hôm nay, đường đường Hoàng đế Thanh Long Đế quốc, ở trước mặt nhiều người như vậy, vô cùng thản nhiên... cúi đầu trước mặt một người trẻ tuổi.

- Tần huynh đệ, đã lâu không gặp!

Trên mặt Triệu Tinh Hải mang theo nụ cười, rất tự nhiên nói. Giống như là một người thư sinh bình thường, thân thiết, hiền hòa, hơn nữa rất hiểu lễ tiết.

Đúng vậy, nếu như đặt trên người một thư sinh, hoặc một bình thường. Triệu Tinh Hải hành động như vậy cũng không có gì, lễ nhiều không đáng ngại. Nhưng đặt trên người một quân chủ vua của một nước, nhất là một Đế quốc to lớn, thật làm người ta khó có thể giải thích được.

Chẳng qua hiển nhiên là Triệu Tinh Hải không muốn giải thích cho người khác, vẻ mặt bình tĩnh mỉm cười, ngữ khí hết sức ôn hòa.

Tần Lập mỉm cười nói:

- Triệu huynh có lễ rồi!

Lãnh Bình bên cạnh, vành mắt đỏ lên, giọng cũng có chút run run:

- Công tử, rốt cuộc Lãnh Bình lại gặp được công tử rồi. Công tử có khỏe không?

Tần Lập mỉm cười, tiến lên nâng Lãnh Bình dậy, cười nói:

- Ta rất tốt. Lãnh Bình, ngươi cũng được chứ?

Tần Lập nói một câu, làm cho Lãnh Bình thiểu chút rơi nước mắt. Quả nhiên công tử còn không quên ta, công tử vẫn còn nhớ ta.

- Tôi rất tốt, Lãnh Bình vẫn còn tốt. Nhờ phúc của công tử, Lãnh Bình sổng rất tốt! Lãnh Bình liên tục nói, tám trưởng lão phía sau vẫn quỳ ở đó, vấn an Tần Lập.

Người khác không biết năm đó Tần Lập mạnh mẽ thế nào, thế nhưng chín trưởng lão bọn họ vẫn theo cạnh Lãnh Bình, trong lòng biết rõ ràng hơn ai hết.

Năm đó lúc Tần Lập còn là một thiếu niên, đã làm ra sự tích đủ để một người có vốn khoác lác cả đời. Càng đừng nói Tần Hầu gia hôm nay, đã sớm không phải thiếu niên ngây ngô năm đó.

Thành Hoàng Sa có vô số võ giả các nơi thần bí, nhưng hiện tại người nào không biết đại danh Tần công từ?

Lúc này, Bạch trưởng lão bên kia đã điều tra rõ sự tình xảy ra, toát đầv mồ hôi lạnh đi tới, bành một tiếng quỳ xuống, giọng run run nói:

- Tần công tử! Tiểu nhân tội đáng chết vạn lần, không thể ước thúc được thủ hạ, xin Tần công tử trị tội!

- Xảy ra chuyện gì?

Lãnh Bình rất bình tĩnh hỏi.

Những người chân chính hiểu biết Lãnh Bình, đều biết rõ: Long đầu nổi giận rồi!

Bởi vì bình thường Lãnh Bình tính tình nóng nảy, không rượu không nữ nhân không vui. Nhưng vào những lúc đó, ngược lại là lúc hắn không có gì nguy hiểm nhất, cho dù có người phạm hắn thì hắn cũng sẽ không quá để ý. Chỉ có lúc hắn tỉnh táo, ngữ khí càng bình tĩnh. Có nghĩa là lửa giận trong lòng hắn càng bốc cao.

- Là Vạn Tùng phó Đường chủ Trường Xuân Đường, thu chỗ tốt của Hà quản gia trạch viện này, dẫn người đến đây. Lúc Bạch trưởng lão nói những lời này, trong lòng đổ máu, thầm mắng tên súc sinh Vạn Tùng đáng chết này, sao ngươi lại may mắn như thế? Ngươi không chết thì tốt rồi.

- Được rồi! Bạch trưởng lão, đây là thủ hạ ngươi giáo dục ra hay sao? Ngươi tự sát đi! Trong lòng Lãnh Bình đã giận không thể nén nổi nữa, cũng không phải bởi vì Vạn Tùng quấy rầy Tần Lập nên Lãnh Bình mới phẫn nộ như vậy. Bởi vì Lãnh Bình đã nhiều lần cường điệu không cho phép tùy ý quấy rầy bần dân bách tính, đã ghi vào trong bang quy. Nếu vi phạm, phải chịu nghiêm phạt kinh khủng.

Bởi vì Đại Thanh Bang hiện giờ, nói là thế lực ngầm, còn không bằng nói là một đại tập đoàn, đại hiệp hội thương nghiệp thì đúng hơn. Hiện tại hầu như bọn họ đã không còn tiếp xúc với bất kỳ chuyện đen tối nào nữa.

Nhưng vẫn có người đánh cờ hiệu Đại Thanh Bang làm loại chuyện này, lại còn làm tới địa vị Phó Đường chủ cao như thế, làm sao Lãnh Bình không phẫn nộ?

Bên này cũng có người hồi báo với Hoàng đế Triệu Tinh Hải. Triệu Tinh Hoành đứng bên kia chần chờ không dám tới, sắc mặt Triệu Tinh Hải cũng dần dần khó coi. Hắn không nghĩ tới tòa hoàng trang mình đưa cho Tây Qua, lại còn xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Đặc biệt là cái tên Hà quản gia chó má này không có bổi cảnh gì, hắc lại có thể mời được một Phó Đường chủ Đại Thanh Bang, bạch có thể mời ra đường đường thành chủ Thanh Long thành... Đây, đây đúng là sỉ nhục hoàng gia, cũng là sỉ nhục Đại Thanh Bang!

Triệu Tinh Hải lạnh lùng nhìn thoáng qua Triệu Tinh Hoành, trầm giọng nói:

- Triệu Tinh Hoành, ngươi lăn tới đây cho trẫm!

Triệu Tinh Hoành bên kia hai chân mềm nhũn, thiếu chút nữa mềm té xuống đất, lăn lóc bò tới, dập đầu như cối gạo, run lập cập nói:

- Hoàng Thượng! Thần bị lừa gạt mà, thần tới nơi này chưa có làm gì cả!

- Hừ! Nếu ngươi làm gì, trẫm còn có thể nói chuyện với ngươi? Đã sớm một đao chém bỏ, ngược lại còn thanh tịnh!

Đệ tử Băng Tuyết Môn đều kinh ngạc nhìn Tần Lập, đổi với bọn họ mà nói giết đám người trước mặt thật không khó gì. Nhưng làm được loại trình độ như Tần Lập, bọn họ tự hỏi có cho mình thêm một răm năm nữa, bọn họ cũng không làm được.

Cơ Ngữ Yên cũng thế, nhìn thấy nam nhân mình ưa thích được người ta coi trọng như vậy, lòng của nàng cũng phấn khởi theo. Chút khó chịu Hà quản gia gây ra lúc trước, đã sớm tiêu tan thành mây khói.

Tần Lập cười cười, nói với Lãnh Bình:

- Quên đi! Lãnh Bình, người không biết không có tội. Bạch trưởng lão cũng đã đi theo ngươi nhiều năm, sau này các người chú ý tố chất thủ hạ là được rồi.

Kỳ thật làm sao Lãnh Bình bỏ được thật sự để Bạch trưởng lão đi tự sát, nhưng nếu Tần Lập không lên tiếng thì hôm nay Bạch trưởng lão tất nhiên khó thoát khỏi cái chết. Không ai rõ ràng địa vị của Tần Lập chân chính cao cỡ nào ở trong lòng Lãnh Bình.

- Còn không mau cảm tạ Tần công tử! Lãnh Bình quay sang Bạch trưởng lão quát to.

- Cảm tạ Tần công tử! Cảm tạ Tần công tử!

Bạch trưởng lão tìm được đường sống trong chỗ chết, sau lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.

Lúc này Triệu Tinh Hoành bên kia cũng không dám làm thêm cái giá gì nữa. Trên thực tế ngay khoảnh khắc nhìn thấy Hoàng thượng Triệu Tinh Hải thi lễ với Tần Lập. Triệu Tinh Hoành đã biết hôm nay nhất định đá tới một khối sắt thật to rồi.

Hắn vừa quỳ đền tội với Tần Lập, trong lòng vừa thầm mắng:

- Họ Hà kia, ngươi chờ đó cho lão tử, không thu thập ngươi đến chết đi sổng lại, lão tử sẽ không làm thành chủ này nữa!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này