Duy Ngã Độc Tôn - Chương 521 - 522

CHƯƠNG 521: KỲ ĐỘC!

Bốp!

Một tiếng giòn vang.

Tiểu Mạn che mặt mình, bên trên mặt ấn một dấu tát đỏ tươi, miệng nàng khẽ nhếch lên, nhìn Cơ Ngữ Yên không dám tin nổi, nói:

- Ngươi dám đánh ta? Cơ Ngữ Yên, ngươi cũng dám đánh ta?

A!

Thét chói tai một tiếng. Tiểu Mạn điên cuồng xông lên lần nữa. Lần xông lên này, đã bộc phát toàn bộ lực lượng, một chưởng hung hăng đánh về phía ngực Cơ Ngữ Yên, thét to:

- Tiện nhân, ta giết ngươi!

Bốp!

Cơ Ngữ Yên nâng tay lên, lúc này không chút lưu tình, một cái tát hung hăng đánh bay Tiểu Mạn ra ngoài lạnh lùng nói:

- Miệng lưỡi ác độc như vậy nữa, ta sẽ không tha cho ngươi!

- Tiểu Mạn!

Di nương của Cơ Ngữ Yên hét lên kinh hãi vọt tới bên cạnh nữ nhi nhìn nữ nhi mình đã bị đánh sưng vù nửa bên mặt, răng cũng gãy hai cái, miệng đầy máu tươi, di nương Cơ Ngữ Yên rốt cuộc không nhịn được bùng nổ.

Nàng ta chỉ vào Cơ Ngữ Yên mắng to:

- Nói ngươi là tiện nhân thì thế nào? Thứ hạ tiện, đến nhà của ta dương oai còn dám đả thương nữ nhi của ta? Lý Tư, ngươi choáng váng hay sao? Nữ nhi của ngươi bị người ta đánh thành như vậy, ngươi còn đứng đó xem náo nhiệt?

Nguyên lai nam nhân mặt dài này gọi là Lý Tư, Tần Lập nhìn lướt qua nam nhân mặt dài này, nhìn Cơ Ngữ Yên tức giận đến nỗi người có chút run run nhẹ giọng nói:

- Quên đi! Ngữ Yên, không cần chấp nhất với bọn họ làm gì, chúng ta đi thôi.

Cơ Ngữ Yên vành mắt đỏ lên, khẽ gật đầu nói:

- Chúng ta đi thôi.

- Đi? Lấy bảo vật của ta, đánh nữ nhi của ta, các ngươi còn muốn đi? Ánh mắt Lý Tư tràn ngập oán độc, lành lạnh nói:

- Ai cũng đừng hòng muốn đi.

Nói rồi, lấy trong người ra một vật thoạt nhìn như một mảnh vải trắng, dùng sức tung về phía Tần Lập cùng Cơ Ngữ Yên. Mảnh vải phát ra một tiếng "Xoạt", một thứ vô sắc vô vị vô hình trực tiếp đánh về phía Tần Lập cùng Cơ Ngữ Yên.

Tần Lập cười lạnh một tiếng, hắn đã sớm phòng bị nam nhân mặt dài này, trở tay tung một chưởng, một cỗ lực lượng mạnh mẽ cùng cực đánh về phía nam nhân kia.

Một chưởng này lực lượng mạnh mẽ bá đạo, trực tiếp cuốn hết hơi độc trở ngược về phía Lý Tư, không bỏ sót một chút nào.

Lý Tư sắc mặt đại biến, vội vàng ngừng thở, lấy trong người ra một bình sứ, đổ một viên đan dược ra, định đưa vào miệng.

Bùm!

Chiếc bình lập tức nổ tung, rất nhiều viên đan dược rơi lả tả trên mặt đất, bao gồm cả viên đan dược trong tay Lý Tư đều rơi xuống hết, sắc mặt Lý Tư thoáng chốc trở nên tái mét, đã mơ hồ bắt đầu tím ngắt. Hắn té nằm trên mặt đất, muốn chụp lấy những đan dược vung vãi, nắm được viên nào, viên đan dược đó sẽ nổ tung.

Trong cổ họng Lý Tư phát ra một tiếng gầm thét, rít gào như dã thú, giãy dụa muốn nhặt đan dược này lên.

Tần Lập bảo hộ Cơ Ngữ Yên sau lưng, tinh thần lực bùng phát, toàn bộ đan dược này liền nổ tung.

- Nhanh... Nhanh cho ta thuốc giải!

Lý Tư quay về phía di nương Cơ Ngữ Yên gào thét, lúc này sắc mặt của hắn đã bắt đầu dần dần khôi phục bình thường, nhưng nhìn biểu tình gấp gấp trong mắt hắn, có thể biết độc này đã tới mức chí mạng.

Lúc này di nương Cơ Ngữ Yên gần như ngây ngốc ở đó, nhìn Lý Tư gào thét với nàng, mới nghĩ tới được. Lấy trong túi ra một bình sứ, đổ ra mấy viên đan dược, đầu tiên cho nữ nhi mình một viên, bản thân lại nhanh chóng dùng một viên, sau đó mới ném bình sứ cho

Tần Lập nhìn di nương Cơ Ngữ Yên cùng Tiểu Mạn dùng thuốc giải, nhưng lại không quản, bởi vì Ngữ Yên còn phải làm rõ cái chết của phụ mẫu mình, phải lưu hai người sống.

Về phần Lý Tư này... Tần Lập cười lạnh, bắn ra một đạo kình lực, bình sứ kia liền nổ tung giữa không trung, hơn nữa, lần này tất cả các đan dược đều hóa thành bột phấn.

Lý Tư phát ra một tiếng gào thét thê thảm, nhìn Tần Lập cực kỳ oán độc nói:

- Ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi...

- Ngươi nên ngẫm lại cho kỹ, thành quỷ làm sao đổi mặt với phụ mẫu Ngữ Yên đi!

Tần Lập cười lạnh nói.

Lý Tư nhìn Tần Lập, còn muốn nói gì, thân thể lại đột nhiên run lên, gục xuống tắt thở bỏ mình.

Tần Lập trực tiếp đi qua, vươn tay sờ trên cổ Lý Tư một chút, sau đó xé áo Lý Tư nhìn thoáng qua, tiếp đó đứng dậy cười lạnh nói:

- Độc dược thật thần kỳ, lại hoàn toàn không thể nhìn ra được là trúng độc mà chết.

Cơ Ngữ Yên sững sờ ở đó, nhìn tất cả trước mắt, nàng như rõ ràng điều gì, lại như chưa từng hiểu được. Trong đôi mắt tinh thuần kia, xuất hiện hoang mang cùng bất lực chưa bao giờ có.

- Đây... rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Một lúc lâu, Cơ Ngữ Yên mới hỏi Tần Lập, trên mặt của nàng đã sớm ướt đẫm nước mắt, nhưng chính nàng lại hồn nhiên không hay biết.

- Nàng nói xảy ra chuyện gì? Cơ gia nàng căn bản không muốn tra chuyện này, nếu muốn điều tra, một trăm năm trước đã điều tra ra phụ mẫu nàng chết thế nào rồi? Nhìn tên súc sinh này chết là biết thế nào rồi?

Vẻ mặt Tần Lập cười lạnh nói:

- Có lẽ, nàng hỏi di nương của nàng, bà ta biết càng nhiều hơn nữa.

Cơ Ngữ Yên ngẩng đầu lên, nhìn di nương vẻ mặt kinh hoảng, ôm nữ nhi ngồi bên kia, chậm rãi hỏi:

- Nói cho ta biết, đây có phải là sự thật?

- Ta... ta không biết. Ta không biết gì cả, ta không biết gì cả!

Di nương Cơ Ngữ Yên lắp bắp nói nữ nhi của nàng cũng đã sớm không còn tư thế hung hăng vênh váo vừa rồi, còn run rẩy co trong lòng mẫu thân, thậm chí không dám ngẩng đầu đối diện với Cơ Ngữ Yên.

- Thật không biết? Hay là còn gạt ta?

Giọng nói Cơ Ngữ Yên dần dần lạnh xuống, chậm rãi nói:

- Di nương, ta gọi bà một lần di nương cuối cùng. Hiện giờ, ta còn coi bà là muội muội mẫu thân ta, bà nói thật cho ta biết, đây rốt cuộc... là có chuyện gì xảy ra? Phụ mẫu ta, năm đó là do bà hại chết?

- Không phải ta, thật sự không phải ta, ta... Ta chỉ muốn chia rẽ nhà các người, nhưng chưa từng nghĩ tới sẽ hại chết bọn họ, thật sự chưa hề nghĩ tới mà...

Lúc này, di nương Cơ Ngữ Yên mặt khóc ròng, giậm chân đấm ngực gào khóc.

Lúc này, người bên cốc Cơ gia tới ngày càng nhiều. Bỗng nhiên, có một giọng nói già nua truyền từ không trung tới:

- Ngữ Yên, đừng hỏi nàng ta nữa, gia gia nói cho con biết!

- Gia gia?

Cơ Ngữ Yên nao nao, lập tức khẽ híp mắt nhìn phía không trung, ở nơi cực xa, có một bóng người phóng tới như tia chớp.

Trong phòng, Cơ Ngữ Yên cùng gia gia cùng với Tần Lập ngồi ở đó, bên cạnh là di nương Cơ Ngữ Yên cùng cô nương Tiểu Mạn. Khuôn mặt sưng vù của Tiểu Mạn còn chưa xóa, cúi đầu ngồi ở đó khóc thút thít, trong mắt thỉnh thoảng lóe lên một tia oán độc.

Gia gia Cơ Ngữ Yên là Cơ Xương, tiền nhiệm gia chủ Cơ gia, mười năm trước đã từ nhiệm. Cơ Xương diện mạo hiền lành, mặc một trường bào màu đen, râu tóc bạc trắng, nhìn qua thật giống như lão thọ tinh.

- Ôi! Ngươi mang Tiểu Mạn xuống trị liệu trước đi, ở đây ta muốn nói chuyện với Yên Nhi.

Cơ Xương nhìn thoáng qua di nương Cơ Ngữ Yên, thở dài để cho bọn họ đi xuống.

Sau đó, Cơ Xương nhìn Tần Lập ngồi ở bên cạnh Cơ Ngữ Yên, trong mắt không nhịn được bắn ra hai tia sáng tán thưởng, nói:

- Yên Nhi, nhoáng cái nhiều năm như vậy, đứa nhỏ này vẫn cứ mãi không chịu về nhà xem. Thế nào? Tìm được vị hôn phu tốt, liền quên mất gia gia?

Kỳ thật lúc Cơ Xương đảm nhiệm gia chủ, vẫn luôn rất yêu thương tôn nữ Cơ Ngữ Yên. Nếu không, thì dù là những Thụ Liên này thuộc sở hữu Cơ gia cốc, nhưng Cơ gia cốc dù sao cũng là của Cơ gia.

Nếu như không muốn để Cơ Ngữ Yên ăn được nhiều Thụ Liên quả như vậy, Cơ Ngữ Yên làm sao có thể ăn được? Kỳ thật, lúc đó trong gia tộc cũng có không ít người bất mãn với chuyện này.

Nhưng phụ mẫu Cơ Ngữ Yên đều rất sủng ái nữ nhi hơn nữa lúc đó phụ mẫu Cơ Ngữ Yên còn có một thân phận ít người biết. Phu thê hai người, đều là Thực vật sư cao cấp.

Thực vật sư cao cấp, đây là chức nghiệp lưu truyền từ thời đại Thái cổ tới nay, hầu như đã thất truyền ở cực Tây cùng phương Đông. Nhưng ở nơi Cực Hàn Băng Tuyết này, vẫn được lưu truyền cho đến giờ.

Cái gọi là Thực vật sư, giống như Luyện kim sư. Luyện kim sư chỉ dùng đủ loại tài liệu luyện chế thành vũ khí mạnh mẽ, ví dụ như là Linh Khí, Bảo Khí...

Còn Thực vật sư, có thể nắm giữ hết thảy các loại thực vật, sau đó thông qua nghiên cứu những loại thực vật đặc thù, bồi đắp ra những thiên tài địa bảo phẩm chất càng tốt hơn.

Chức nghiệp này ở thời đại Thái cổ, đã từng được người ta vô cùng tôn kính.

Dù ngat cả những tông sư luyện đan luyện khí địa vị cực cao, cũng phải kết giao mấy vị Thực vật sư làm bằng hữu. Bởi vì bất luận là luyện đan hay luyện khí, đều không thoát khỏi Thực vật sư hỗ trợ.

Cũng có rất nhiều đại sư luyện đan, bản thân cũng là Thực vật sư, loại tình huống này ở thời đại Thái cổ nơi nào cũng có.

Nhưng tới thời cận đại Thực vật sư đã trở thành một danh từ mới lạ.

Cơ Ngữ Yên cho rằng bản thân mình may mắn, đang ở ngay lúc Thụ Liên sơn cốc nhà mình nở hoa kết quả. Kỳ thật hầu như tất cả nhân vật hạch tâm Cơ gia đều biết, đây không phải là may mắn, đây là kết quả phụ mẫu Cơ Ngữ Yên nghiên cứu chế tạo ra dược phẩm sử dụng cho Thụ Liên.

Thời gian Thụ Liên nở hoa kết quả, ở trong nội bộ Cơ gia được coi như cơ mật tuyệt đối. Cho nên, ngoại trừ một số ít nhân vật hạch tâm biết, những người khác đều cho rằng Thụ Liên vừa lúc nở hoa kết quả mà thôi.

Dù ngay cả Cơ Ngữ Yên cũng cho là như vậv, cho nên nghe xong gia gia nói Cơ Ngữ Yên không nhịn được trợn tròn mắt, nhìn gia gia khó tin nổi, thất thanh:

- Thật sự như vậy sao?

Cơ Xương gật đầu có chút buồn bã, nói:

- Gia gia có cần phải lừa gạt con sao?

Cơ Ngữ Yên ngồi đó, nhớ lại năm đó phụ mẫu quan tâm nàng, không nhịn được bi thương, nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống.

Cơ Xương thở dài, nói tiếp:

- Di nương của con vẫn bất hòa với mẫu thân con. Có một lần, nàng ta nhìn lén ghi chép mẫu thân con, biết được chuyện này, vì vậy tiếp cận, câu dẫn phụ thân con. Ôi, lúc đó phụ thân con trẻ tuồi, không thể chịu được mê hoặc, liền cũng cưới di nương con vào. Ai ngờ tới di nương con lòng mang ý xấu, trước khi đi vào Cơ gia đã không phải thân hoàn bích, thậm chí đã còn thẩm kết châu thai...

Cơ Xương nói đến đây, cũng không nhịn được vẻ mặt hận ý, cười khổ nói:

- Yên Nhi, có phải con muốn hỏi: nếu ta đã biết mọi chuyện, vì sao còn không trực tiếp thanh lý bọn họ? Còn có thể khoan nhượng những người này cho tới hôm nay?

Cơ Ngữ Yên gật đầu yên lặng. Nàng xác thực không rõ vì sao gia gia đã biết mọi thứ, nhưng còn có thể chịu được một nhà đã hại nhi tử con dâu mình, bức đi tôn nữ, vẫn cho họ ở lại trong phạm vi thế lực Cơ gia.

CHƯƠNG 522: LẤY ĐƯỢC THỤ LIÊN HOA!

Cơ Xương thở dài một tiếng:

- Rất nhiều người đều cho rằng chúng ta khoan nhượng bọn họ, là bởi năm đó bọn họ đưa rất nhiều lễ vật quý báu. Kỳ thật, nhưng lễ vật này tính là cái gì? Cơ gia ta kéo dài từ thời đại Thái Cổ đến nay, mấy thứ kia tuy rằng không kém, nhưng chúng ta lại thật sự đặt vào mắt?

- Vậy thì vì sao?

Cơ Ngữ Yên vẻ mặt hồ nghi nhìn gia gia mình.

Cơ Xương thở dài trầm mặc một lát, trong mắt hiện lên một tia giãy dụa, mới chậm rãi nói:

- Lý Tư chết hôm nay, là nhi tử ruột của Thánh Hoàng!

Tần Lập nghe xong lại không có cảm giác gì, bởi vì hắn căn bản không biết Thánh Hoàng này là ai. Nhưng Cơ Ngữ Yên lại cực kỳ hoảng sợ, mặt phấn lập tức trở nên trắng bệch, thất thanh nói:

- Cái này... cái này sao có thể chứ? Nhi tử của Thánh Hoàng... làm sao lại có thể làm ra loại chuyện này? Thánh Hoàng làm sao cho phép hắn xuất thế? Không phải nói bộ tộc Thánh Hoàng đều không thể xuất thế hay sao?

Vẻ mặt Cơ Xương cười khổ chỉ vào Thụ Liên cao to bên ngoài nói:

- Cơ gia chúng ta mỗi mười vạn năm, lúc Thụ Liên kết quả đều sẽ dâng ba phần cho Thánh Hoàng. Nhưng một trăm năm trước, phụ mẫu con bồi đắp ra dược phẩm đặc thù, có thể làm cho Thụ Liên nở hoa kết quả trong khoảng thời gian ngắn! Nhưng chuyện này lại bị nội gian trong gia tộc tiết lộ ra ngoài vì vậy Thánh Hoàng liền phái người tới hỏi, ngay lúc đó quả Thụ Liên đều đã hái xuống hết, đồng thời có hơn phân nửa đã được con ăn, chúng ta tự nhiên phủ nhận chuyện này.

Cơ Xương nói, đôi mắt thâm thúy nhìn Thụ Liên cao to bên ngoài chậm rãi nói:

- Nhưng không bao lâu sau, di nương của con dọn vào, lúc đó chúng ta cũng không nghĩ gì. Thẳng đến về sau, phụ mẫu con đột nhiên lại chết, di nương con đón nam nhân Lý Tư kia tới, lúc đó chúng ta mới tra ra là Lý Tư độc chết phụ mẫu con. Vì vậy đã muốn giết cả nhà bọn họ, báo thù cho phụ mẫu con.

- Tuy rằng gia tộc mẫu thân con cũng có chút thế lực, nhưng so sánh với Cơ gia ta mà nói còn kém nhiều lắm, hơn nữa chuyện này là bản thân bọn họ đuối lý trước. Nhưng đến khi chúng ta muốn ra tay, Lý Tư lại đột nhiên nói ra thân phận của hắn, chúng ta đương nhiên không tin, vì vậy phái người đi xin ý kiến Thánh Hoàng. Đứa nhỏ, con có biết Thánh Hoàng nói như thế nào hay không?

- Thánh Hoàng thừa nhận sao?

Vẻ mặt Cơ Ngữ Yên không dám tin.

Cơ Xương lắc đầu vẻ mặt bất đắc dĩ, nói:

- Thánh Hoàng tự nhiên sẽ không thừa nhận, nhưng hắn lại nói: Lý Tư là một vãn bổi của hắn, vãn bổi thích hồ đồ, người lớn cũng đừng chen vào...

Cơ Xương nói đến đây, nhìn thoáng qua Tần Lập, sau đó nói:

- Tiếp đó, lại có thị vệ bên cạnh Thánh Hoàng lặng yên đi tới gia tộc chúng ta, cho chúng ta rất nhiều bảo vật, nói cho ta: Lý Tư là một đứa con riêng của Thánh Hoàng, tuy rằng không thể bộc lộ, Thánh Hoàng cũng không thích hắn. Nhưng dù sao cũng là cốt nhục Thánh Hoàng, Thánh Hoàng cũng không thể trơ mắt nhìn con mình bị người ta giết...

- Yên Nhi, hiện giờ con đã rõ vì sao chúng ta chịu đựng bọn họ nhiều năm như vậy rồi chứ? Con biết, Cơ gia cốc này từ sau khi phụ mẫu con qua đời, ta mới lần đầu tiên đến đây, lòng của ta cũng không dễ chịu!

Cơ Ngữ Yên hai mắt có chút thất thần ngồi đó, một lúc lâu sau mới lộ ra nụ cười buồn bã, nói:

- Hôm nay ta giết hắn, chẳng phải chọc phiền phức lớn cho gia tộc hay sao?

Cơ Xương cười cười, nói:

- Cơ gia t Cực Hàn Băng Tuyết, thế lực khổng lồ, nếu thật đánh tới cũng không sợ. Thánh Hoàng còn có thể làm gì, tối đa cũng chĩ giao ra một kẻ chết thay, dẹp yên lửa giận của Thánh Hoàng, để hắn có cơ hội xuống thang, vậy là được rồi.

Cơ Xương nói thì nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng Cơ Ngữ Yên cùng Tần Lập đều biết sự tình sẽ không đơn giản như vậy. Lúc này, Tần Lập đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, hỏi:

- Cơ tiền bổi, vãn bổi có một vấn đề, không biết có nên hỏi hay không?

- Ha ha! Người thanh niên, cứ hỏi đi.

Cơ Xương hình như rất vừa ý Tần Lập, cười nói.

- Nếu năm đó bá phụ bá mẫu đã nghiên cứu chế ra dược phẩm đặc thù có thể thúc đẩy Thụ Liên sinh trưởng, như vậy phổi phương dược phẩm này, lẽ nào hiện giờ đã thất truyền hay sao? Vì sao Cơ gia không dùng thứ này bồi dưỡng ra một lượng lớn cao thủ, nếu vậy thì không cần sợ ai nữa.

Nghe Tần Lập gọi phụ mẫu của mình là bá phụ bá mẫu, Cơ Ngữ Yên mặt đỏ ửng, ánh mắt có chút tránh né, không dám nhìn thẳng gia gia mình.

Cơ Xương thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói:

- Dược phẩm kia là năm đó phụ mẫu Yên Nhi cũng mới chế tạo ra không bao lâu, lúc đó đích thật bọn họ cũng có chút bản thảo. Nhưng sau khi bọn họ chết, những bản thảo này cũng biến mất thần bí.

- Có thể là do bọn người Lý Tư lấy trộm hav không? Tần Lập hỏi.

Cơ Xương lắc đầu, nói:

- Có lẽ có khả năng này, nhưng mà bản thảo cũng không phải hoàn chỉnh, nếu không bọn họ cũng sẽ không ở lại nơi này trăm năm.

Cơ Xương nói rồi, nhìn thoáng qua hộp gỗ trong tay Cơ Ngữ Yên, nói:

- Hôm nay hắn ngăn cản các con mang hộp gỗ này đi, nhất định cho rằng phần ghi chép còn lại ở ngay bên trong hộp gỗ này.

Cơ Ngữ Yên đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt trong suốt nhìn gia gia nói:

- Có phải là gia gia cũng cho rằng như vậy?

Cơ Xương lắc đầu, nói:

- Bản thảo kia dù có bị người lấy được, cũng không có tác dụng, số lượng Thực vật sư trên đời này đã ít lại còn hiếm, không có Thực vật sư, vậy đừng mơ chế tạo ra loại dược phẩm này. Hơn nữa, dù là bọn họ có đợi ở nơi này một ngàn năm, cũng không có khả năng lấy được toàn bộ tư liệu dược phẩm. Năm đó phụ thân con từng nói với ta, bản thảo chế tạo dược phẩm đặc thù kia chỉ viết ra tám phần, còn lại hai phần ở trong đầu hắn cùng mẫu thân con.

Tần Lập nghe thế, trong lòng không khỏi âm thầm thở dài, thầm nghĩ phụ mẫu Cơ Ngữ Yên năm đó cũng không đơn giản. Không viết ra hết bản thảo, còn không phải là sợ loại chuyện ngày hôm nay?

- Thì ra là thế.

Cơ Ngữ Yên nhỏ giọng nói sau đó vươn tay mở ra hộp gỗ nhỏ này.

Bên trong, một đóa Liên Hoa đã khô chiếm hơn phân nửa hộp gỗ, yên lặng nằm đó. Bên cạnh, là một cây thoa Phượng Hoàng bằng vàng, còn có một người rối gỗ màu sắc rực rỡ. Ngoại trừ những thứ này ra, bên trong hộp gỗ này không còn gì khác.

Nhìn những thứ này, ánh mắt Cơ Ngữ Yên nháy mắt trở nên ôn nhu, giống như chớp mắt trở về những ngày không lo không nghĩ.

- Thụ Liên hoa?

Cơ Xương ánh mắt sắc bén, liếc mắt liền nhìn ra hoa khô kia là thứ gì.

Cơ Ngữ Yên gật đầu, đóng hộp gỗ lại, giao cho Tần Lập. Tần Lập tiện tay thu hộp gỗ này vào nhẫn trữ vật. Lúc này Cơ Ngữ Yên nói:

- Gia gia, kế tiếp ngài muốn làm sao đây? Không ngờ tới di nương của ta là con dâu Thánh Hoàng, gia gia dự định thu xếp bọn họ thế nào?

Cơ Xương chậm rãi nói:

- Hai mẹ con nàng ta, đã không thích hợp sống tiếp nữa. Chuyện hôm nay bọn họ đều nhìn thấy hết, chúng ta tùy tiện tìm một kẻ chết thay, các nàng sẽ không đáp ứng. Yên Nhi, con thấy chuyện này thế nào?

- Con...

Tuy rằng di nương tham dự chuyện giết hại phụ mẫu nàng, dù là không tham dự, ít nhất cũng là người biết. Nhưng giết bọn họ như thế. Cơ Ngữ Yên luôn cảm thấy có chút không đành lòng.

Lúc này Tần Lập nhẹ giọng nói:

- Cơ tiền bối làm như vậy rất đúng, sau khi bọn họ chết cứ trực tiếp chuyển thi thể cho Thánh Hoàng kia. Cứ nói là người chết giống như phụ mẫu Ngữ Yên năm đó, bên Cơ gia không tra được, đành bất lực mời Thánh Hoàng hỗ trợ điều tra, vậy là được rồi.

Cơ Ngữ Yên nói:

- Nói như vậy, Thánh Hoàng không phải liếc mắt là biết con hắn bị độc chết hay sao? Chínhc của bọn họ, làm sao bọn họ lại không nhìn ra?

- Ha ha, nhìn ra thì thế nào? Thừa nhận độc này là của nhà bọn họ? Vậy cái chết của phụ mẫu nàng năm đó...

Tần Lập nói đến đó, liền ngậm miệng im lặng.

Cơ Ngữ Yên nao nao, chớp mắt lập tức nói:

- Cũng phải nếu hắn biết rõ, cũng chỉ có thể tiếp thu chuyện này.

Lúc này, có người vào cửa, lặng lẽ thì thầm bên tai Cơ Xương vài câu. Cơ Xương gật đầu, biểu thị mình đã biết, phất tay cho người kia rời đi.

Sau đó nói:

- Một nhà ba người bọn họ đã bị chém đầu. Yên Nhi, thù lớn của phụ mẫu con... đã báo rồi.

Cơ Ngữ Yên yên lặng gật đầu, trong ba người chết, hai người có quan hệ huyết thống trực tiếp với nàng. Tuy rằng không có cảm tình gì với Tiểu Mạn, nhưng di nương cuối cùng cũng là thân nhân của nàng. Cho nên Cơ Ngữ Yên cũng không thể nói là hiện giờ mình thoải mái hay đau lòng, nàng ngẩng đẩu, nhẹ giọng nói:

- Gia gia, con muốn đi bái tế phụ mẫu một chút!

Cơ Xương gật đầu, nói:

- Được rồi, ta đi cùng với con.

Phụ mẫu Cơ Ngữ Yên được an táng ở một nơi khuất gió nhìn về hướng đông trong Cơ gia cốc. Bên dưới một gốc Thụ Liên cao hơn ngàn thước, có một phần mộ yên tĩnh nằm đó.

Cơ Ngữ Yên quỳ gối trước phần mộ phụ mẫu, yên lặng rơi lệ.

Cơ Xương đứng ở phía sau, cũng lặng lẽ không nói nhìn nhi tử mình yêu thương, mặt khác cũng nghĩ: Nếu như bọn họ không chết, sợ rằng hiện giờ Cơ gia đã siêu việt Thánh Hoàng, trở thành bá chủ chân chính vùng địa cực này rồi.

Đáng tiếc, trời không như ý người mà!

Tần Lập đứng đó, yên lặng khom người trước phần mộ này, trong lòng thầm nói: Thù của các người đã báo rồi cho nên nhị lão dưới chín suối hãy nhắm mắt, hiện giờ Ngữ Yên rất tốt, các người cũng không cần quá lo lắng.

Cùng ngày, Tần Lập cùng Cơ Ngữ Yên cũng không trực tiếp rời đi, do Cơ Xương giữ lại ở trong Cơ gia cốc. Đêm đó không ít cao tầng Cơ gia đều tới từ các nơi, nhìn thấy Cơ Ngữ Yên đều thổn thức không thôi tự nhiên là ôn chuyện một phen.

là những người này đều coi Tần Lập trở thành phu quân của Cơ Ngữ Yên, lúc uổng rượu liền liều mạng mời rượu, muốn say ngã Tần Lập.

Bởi vì không nhìn ra cảnh giới Tần Lập, bọn họ đều coi Tần Lập là một thanh niên thực lực bình thường, tuy thái độ không có chỗ khinh thường, nhưng trong lời này cũng ít nhiều có chút rất tùy ý.

Tần Lập cũng không quan tâm cái này, ai đến cũng không cự tuyệt. Hắn căn bản không cần bức rượu ra khỏi cơ thể, chỉ cần dùng Tiên Thiên Tử Khí hơi trung hòa một chút, rượu uống vào tự nhiên sẽ chuyển hóa thành năng lượng tồn trữ lại.

Cho nên, dù có uống nhiều rượu hơn, Tần Lập cũng không coi trọng chuyện này.

Đến cuối cùng, loại hào sảng của Tần Lập, ngược lại được một ít người thưởng thức. Một nam nhân trung niên Cơ Ngữ Yên gọi là Thất thúc, mắt say nhập nhèm vỗ vai Tần Lập nói:

- Tiểu huynh đệ, thực lực không được... không có chuyện gì, cái đó không quan trọng. Chỉ cần có lòng, là có thể làm cho Cơ gia... thích cô gia giống như ngươi vậy!