Duy Ngã Độc Tôn - Chương 391 - 392

CHƯƠNG 391: THƯ HÙNG ĐẠI ĐẠO!

Người trung niên nói xong, thân hình nhanh như tia chớp phóng vọt tới Tần Lập, vung nắm tay hung hăng đánh về phía ngực Tần Lập. Hắn ra tay phi thường tàn nhẫn, còn muốn một quyền đánh chết Tần Lập!

Mà tốc độ của Tần Lập còn nhanh hơn so với hắn, nhoáng một cái núp tránh ở phía sau Thượng Quan Thi Vũ, la lớn:

- Nương tử! Hắn muốn giết người kìa!

Gã trung niên hoảng sợ thu quyền, nụ cười của nữ nhân xinh đẹp như vậy, cho dù là thiếu phụ thôn quê, hắn cũng không nhẫn tâm ra tay độc ác, càng đừng nói nữ nhân này còn là nữ nhân Thiếu chủ của hắn muốn.

Cái gọi là ra chiêu dễ thu tay mới khó! Nguyên vốn người trung niên này định một quyền đánh chết Tần Lập, tuy rằng không dùng hết toàn lực cũng không kém là bao nhiêu, cấp kỳ thu lại, lập tức có cảm giác một cơn khó chịu từ đan điền truyền đến, khiến hắn cảm thấy cực kỳ bị đè nén. May mà hắn nghĩ rằng Tần Lập là người dân thường, nên không có quán chú nguyên lực, bằng không lần này đã đủ để bản thân hắn bị trọng thương rồi!

Hắn thu tay lại, Thượng Quan Thi Vũ lại ra tay!

Thân thể Thượng Quan Thi Vũ yểu điệu lưu loát như nước chảy mây bay, so với mây bay nước chảy còn sinh động hơn không biết bao nhiêu lần, mọi người chỉ thấy hoa mắt một cái, thân thể gã trung niên này liền bay tung về phía sau.

Bùm một tiếng, ngã trên mặt đất, xoay trở hồi lâu cũng không đứng dậy được.

Lập tức tất cả đám người đều kinh ngạc đến ngây người, hai mắt gã thanh niên anh tuẫn như đứng tròng, nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Thi Vũ cùng Tần Lập, lạnh lùng nói:

- Không... không ngờ hai vị cũng là người đồng đạo! Quả thật là tại hạ có mắt không tròng!

- Phì! Ai là đồng đạo với ngươi?

Tần Lập phi một tiếng, vẻ mặt khinh thường, sau đó nghiêng đầu nhìn Thượng Quan Thi Vũ:

- Nương tử! Chúng ta đi! Gà ở nhà hẳn sắp đẻ trứng rồi, về trễ coi chừng để cho bọn nhà lão Tam trộm mất đó! Biểu hiện của muội tốt lắm, để tối vi hưởng cho muội ăn trứng gà luộc!

Thượng Quan Thi Vũ ngọt ngào cười:

- Cảm ơn phu quân!

Hai người một hỏi một đáp, làm cho đám người đối phương tức giận đến sôi máu lên. Tới lúc này, nếu còn không nhìn ra bị người ta trêu chọc bọn họ, vậy thì bọn họ thực cũng uổng sống tới nay.

Gã thanh niên cười lạnh nói:

- Các ngươi thực cho là ta sợ các ngươi sao? Tôn trưởng lão. ngươi đi bắt nữ nhân này cho ta! Ta cũng không tin bọn họ có thực lực rất mạnh!

Tần Lập vừa thấy người kêu là Tôn trưởng lão này liền bật cười, đối phương là một lão già nhìn qua chừng năm mươi tuổi, mặt mũi xấu xí, dáng người gầy ốm thấp bé, nhất cử nhất động của lão, thật ra giống khỉ hơn giống người.

Tôn trưởng lão mắt thấy vẻ cười nhạo trong mắt Tần Lập, người có chỗ thiếu hụt, thiên tính hơn phân nửa trong tâm lý cất dấu vài phần tự ti mặc cảm, rất sợ người khác cười nhạo chỗ thiếu hụt của họ. Cho nên nhìn thấy vẻ mặt của Tần Lập, Tôn trưởng lão lập tức nổi giận đùng đùng, thân mình hóa thành một cái bóng mờ, ở trên không trung công kích về hướng Tần Lập.

Tốc độ như sao băng, nhanh như tia chóp. Trong nháy mắt vọt tới trước mặt Tần Lập, vươn bàn tay khô gầy, vồ vào đầu Tần Lập.

Một luồng lực lượng mênh mông, mãnh liệt cuốn tới, nếu để lão chụp trúng, cho dù là một tảng đá lớn, cũng có thể bị một cái tát này thành nát vụn, càng đừng nói là đầu người.

Tần Lập bĩu môi, nói:

- Tôn trưởng lão! Thu thần thông của ngài lại đi!

Nói xong, trong tiếng cười ha hả, phát sau mà đến trước, bay lên tung một cước đá vào ngực Tôn trưởng lão, một cước này nhìn như đơn giản bình thường, không ngờ lại khiến Tôn trường lão có loại cảm giác hoàn toàn không thể né tránh, chỉ có thể gắng gượng, trong nháy mắt đó dồn toàn thân nguyên lực rót lên ngực, cứng đối cứng chịu một cước này của Tần Lập.

Bốp!

Một tiếng kêu lên, thân mình Tôn trường lão bị đá bay trở về, rơi phịch mông xuống đất, "oa" một tiếng phun ra một búng máu tươi, thần sắc lập tức ủ rũ xuống.

Đây còn là Tần Lập chỉ sử hai phần lực, nếu Tần Lập dùng hết toàn lực, một cước này đủ để biến Tôn trưởng lão

Lần này, sắc mặt gã thanh niên áo trắng đại biến. Trong nhóm người bọn họ này, thực lực mạnh nhất chính là Tôn trưởng lão, một thân thực lực đã đạt tới cảnh giới Nhân Tôn. Ai cũng không nghĩ tới hai người thoạt nhìn như người bình thường, không ngờ lại có thực lực khủng bố như vậy!

Đến lúc này bọn họ sao không biết rằng mình đã đá phải thiết bản?

Gã thanh niên cho người dìu đỡ Tôn trưởng lão cùng người trung niên, thanh âm hơi hơi có chút run rẩy nói:

- Chúng ta đi thôi!

- Đi? Ta cho các ngươi đi hồi nào?

Tần Lập tựa cười như không cười nhìn gã thanh niên áo trắng, vẻ mặt vô cùng đắc ý, khiến người ta nhìn thấy đều có loại tâm tình muốn tung một cước đá vào mặt Tần Lập.

- Các ngươi còn muốn thế nào?

Gã thanh niên sắc mặt xanh mét nói. Trong lòng lại cảm thấy chính mình quả thực xui xẻo, tự nhiên đi đụng tới người ta. Khó khăn lắm mới nhập thế lịch lãm lần đầu, muốn học theo đồng môn trong môn phái vào đời lịch lãm rèn luyện, vừa mới chọc ghẹo con gái nhà người ta, lại không nghĩ rằng lần đầu tiên ra tay, liền đụng phải hai người khủng bố như vậy.

Đến ngay cả Tôn trưởng lão thực lực mạnh nhất, mới một chiêu đã bị người ta đánh bại. Không kìm nổi, hắn nhớ tới lời phụ thân nói: giang hồ hung hiểm, trong giới thế tục cũng ẩn tàng nhiều cao thủ! Gã thanh niên cảm thấy phụ thân nói thực chính xác.

- Ta muốn thế nào à?

Tần Lập cười lạnh, sau đó lớn tiếng nói:

- Thư Hùng Đại Đạo chúng ta, từ trước đến nay chỉ có chúng ta cướp bóc của người khác, còn chưa từng bị người ta chủ động khi dễ. Đồ thấp hèn các ngươi này, không ngờ lại dám chòng ghẹo nương tử của ta! Ngươi nói đi, ngươi nghĩ phải làm thế nào giải quyết chuyện này? Nói không xong, ta thật sẽ không bỏ qua cho ngươi. Nói lời thật với ngươi, Thư Hùng Đại Đạo chúng ta, trên tay dính máu tươi, có thể dìm ngươi chết đuối trong đó!

Thượng Quan Thi Vũ thấy Tần Lập nói bậy nói bạ, đỏ mặt, trong lòng thầm "xì" một tiếng, thầm nghĩ: 'Thật đúng là nói hươu nói vượn! Cái gì mà Thư Hùng Đại Đạo, khó nghe muốn chết! Tuy nhiên, thật ra lại làm người ta có cảm giác kích thích mới mẻ nha! Xem ra làm cường đạo, cũng rất thích thú đây!

- Thư... Thư Hùng Đại Đạo? Các ngươi... các ngươi là cường đạo?

Gã thanh niên trợn mắt há hốc mồm nhìn hai người Tần Lập cùng Thượng Quan Thi Vũ. Nhất là trong ánh mắt nhìn về phía Thượng Quan Thi Vũ chứa đầy vẻ tiếc hận và khó hiểu: một đóa hoa xinh đẹp như vậy mà làm cường đạo! Cho dù hắn nhìn không ra Thượng Quan Thi Vũ dịch dung, nhưng cũng có thể từ cặp mắt long lanh của Thượng Quan Thi Vũ nhìn ra nàng rất xinh đẹp. Nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ tới, hai người này... lại là cường đạo?

Loại cảm giác này thật giống như một người cao quý thanh nhã đi trà lâu, uống trà điệu nghệ, cử chỉ tao nhã, khí chất cao quý, diện mạo cũng là khuynh quốc khuynh thành, làm cho người ta có một loại cảm giác cao quý không thể phàn nàn chỗ nào được. Sau đó lại há miệng nói: 'Tiểu nữ ta chỉ bán mình không bán nghệ...

Loại cảm giác này, làm cho người ta không kìm nổi muốn hộc máu.

- Như thế nào? Bộ dáng ta không giống cường đạo sao? Tần Lập cười hắc hắc lạnh giọng nói:

- Cường đạo sẽ viết chữ "Cường đạo" trên mặt mình hay sao?

- Cái này... cái này đương nhiên không phải.

Gã thanh niên áo trắng lúc này cũng không làm sao hiểu được, rốt cuộc hai người này là đang chọc ghẹo bọn họ, hay đúng thật là cái gì Thư Hùng Đại Đạo.

Hơn nữa, có cường đạo dám cướp trên đầu bọn họ, từ trước tới nay cũng là loại chuyện không dám tưởng tượng.

- Vậy còn không mau mau lấy thứ gì đáng giá giao ra đây? Không muốn sống nữa sao? Hai mắt Tần Lập lành lạnh nhìn chòng chọc vào gã thanh niên, trong lòng càng lúc càng cảm thấy thích thủ.

Khó trách người ta đều thích người khác là người tốt, còn chính mình làm kẻ ác. Loại cảm giác này quả thực không tệ!

Gã thanh niên áo trắng bị ánh mắt lạnh như băng của Tần Lập nhìn đến rét lạnh cả người, hắn nghĩ rằng:

- Đối phương tuy rằng nhìn xem tựa như nói nói cười cười, nhưng nếu mình dám không theo, thực rất có thể sẽ trở mặt ngay lập tức. Trong truyền thuyết, đám giang dương đại đạo này không phải đều là trở mặt vô tình, trở mặt so với mình viết chữ còn nhanh hơn sao!

Nghĩ đến đây, gã thanh niên từ một thiếu niên hư hỏng bỡn cợt con gái nhà lành, bỗng chốc biến thành một người đáng thương bị cướp bóc. Mà đám người bên cạnh hắn, tất cả đều phẫn nộ mà không dám nói gì.

Ngay cả Tôn trưởng lão lợi hại nhất cũng bị người ta đá một cước bay đi, thiếu chút nữa bị đá chết, còn người nào có can đảm dám đối chiến với thanh niên này nữa? Gã thanh niên cũng không kìm nổi thầm nghĩ ở trong lòng:

- Nếu phụ thân ta có mặt ở đây thì tốt biết bao! Nhất định có thể đánh chết cái gì Thư Hùng Đại Đạo này. Hùng cũng chết... mà thư cũng bắt sống!

Nghĩ vậy, hắn bắt đầu lục soát trong túi ngực, lôi ra bên ngoài đủ thứ đồ vật này nọ. Đầu tiên một ít vàng bạc châu bảo bị lấy ra. Trên mặt hắn làm bộ dáng như tiếc rẻ, kỳ thật đối bọn họ những người xuất thân từ địa phương môn phái thần bí mà nói, vàng bạc các thứ là không đáng kể.

Tần Lập cười lạnh nhìn gã thanh niên:

- Nếu không muốn chết thì thống khoái một chút, xuất ra thứ tốt để ta vừa lòng! Các thứ rác rưỡi này ngươi lấy cho ai vậy? Ta thấy... nếu không cho ngươi biết chút lễ độ, chắc ngươi nghĩ rằng Thư Hùng Đại Đạo chúng ta là dễ đối phó lắm đây?

Tần Lập nói xong, bước tới phía trước hai bước, một luồng kiếm ý mờ nhạt trực tiếp chỉ về hướng gã thanh niên áo trắng.

Thực lực của gã thanh niên này cũng chỉ khoảng tại cảnh giới Phá Thiên, cảnh giới Hợp Thiên là cùng, làm sao có thể chịu đựng được áp lực của kiếm ý, sợ tới mức thiếu chút nữa tè ra quần. Hắn cuống quít mở ra nhẫn trữ vật, trút tất cả các thứ bên trong ra. Một đống đồ vật phần nhiều là vàng bạc, chút ít linh thạch, còn có một số thiên tài địa bảo.

Đồng thời, một cái quyển trục thập phần cổ xưa rơi xuống. Gã thanh niên dường như trong giây lát chợt tỉnh lại, cực kỳ nhanh chóng thu lại quyển trục này vào trong nhẫn.

Giờ phút này trong lòng Tần Lập cũng sôi sục như nổi sóng, ngay cả chính hắn đều có chút không thể tin được vận khí mình lại tốt như vậy. Chẳng lẽ là người có được bản đồ Thái Cổ đều đi tới thành Hoàng Sa sao? Hay nói cách khác các địa phương thần bí đó, kỳ thật vẫn bố trí cơ sở ngầm trên giới thế tục, có thể báo cho bọn họ ngay trước tiên các loại tin tức này?

- Xem ra nội tình Tần gia mình vẫn còn hơi kém! Phỏng chừng hiện tại Thiên Cơ Môn, Tàng Kiếm Sơn Trang cùng các gia tộc khác cũng rất có thể đã phái người tới nơi đây rồi.

Tần Lập thầm nghĩ trong lòng, có chút thất thần. Lúc này, dư quang khóe mắt nhìn thấy gã thanh niên đối diện, dường như đang thở phào một cái, sau đó hỏi:

- Tất cả nhưng thứ này đều giao cho ngài, có thể phóng cho chúng ta một con đường sống

Tần Lập híp mắt, trong tai truyền đến tiếng truyền âm của Thượng Quan Thi Vũ:

- Phu quân! Người nọ dường như thu vào lại nhẫn không gian một quyển trục!

- Nương tử ngoan! Phu quân ta đã thấy rồi!

Tần Lập đáp lại một câu, sau đó híp mắt nhìn gã thanh niên áo trắng, lạnh lùng hỏi:

- Trong chiếc nhẫn còn gì không?

- Không có... không còn cái gì!

Gã thanh niên một mực khẳng định, tròng mắt lại không kìm nổi có hơi láo liêng.

- Ta đây như thế nào giống như nhìn thấy vừa rồi...

Tần Lập mới nói tới đây, đột nhiên thấy gã thanh niên áo trắng xoay người bỏ chạy, kéo dài một tàn ảnh trên không trung. Tốc độ của hắn nhanh đến mức làm cho người ta gần như không thể thấy rõ!

... *******

CHƯƠNG 392: XAO TRÁ LẶC TÁC (*)

- Muốn chạy?

Tần Lập cười lạnh một tiếng, vươn tay hướng tới người thanh niên áo dài trắng chộp (trảo) hờ một cái. Trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một dấu tay năng lượng thật lớn, mắt thường không thể thấy rõ, giống như giọt nước trong suốt ở trong không khí "Roẹt" một tiếng, bắt lấy thắt lưng thanh niên áo dài trắng. Kéo tên thanh niên áo dài trắng đang liều mạng chạy trốn quay trở về.

Thanh niên áo dài trắng mặt xám như tro tàn, đám tùy tùng của hắn đều giống như hóa đá đứng tại chỗ, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin. Một trảo vừa rồi của Tần Lập đã hoàn toàn vượt qua hiểu biết của bọn họ đối với chiến kỹ!

Thượng Quan Thi Vũ nhìn một trảo tùy ý này của Tần Lập, trong lòng cũng vô cùng hâm mộ đồng thời cũng cảm thấy cao hứng vì Tần Lập. Nàng biết đây kỳ thật mới là bản lĩnh chân chính của phu quân mình. Ngay cả võ giả cảnh giới Phá Toái Hư Không muốn làm được cử trọng nhược khinh như thế cũng là một chuyện rất khó.

(Cử trọng nhược khinh: Nâng vật nặng dùng như vật nhẹ - ý nói làm công việc khó khăn một cách dễ dàng)

Ngay cả Thi Vũ, mười lần có thể thành công một lần cũng đã là rất lợi hại rồi. Mà Tần Lập chỉ là tiện tay chộp một cái, không gian tuy rằng không bị xé ra nhưng lại cực kỳ linh hoạt, bắt người trở về mà không làm ương đến đối phương. Đây... mới là bản lĩnh chân chính.

- Nói, là ngươi tự lấy những thứ còn lại trong nhẫn ra, hay là tự ta ra tay, làm hỏng nhẫn trữ vật này của ngươi?

Thanh niên áo dài trắng cảm giác được trên lưng mình đều là mồ hôi lạnh, vừa rồi gần như mình đã chết đi rồi! Bởi vì trong nháy mắt đó, cỗ lực lượng không thể kháng cự kia dường như chỉ cần động một cây ngón tay liền có thể biến hắn thành tro bụi. Cho nên hiện tại, toàn thân thanh niên áo dài trắng giống như hư thoát vậy, xụi lơ trên mặt đất, thở hổn hển sau đó nhìn Tần Lập nói:

- Ta đến từ một môn phái cổ xưa ở nơi thần bí. Bằng hữu, làm việc nhất định phải làm đến cùng sao?

- Ngươi khinh thường Thư Hùng Đại Đạo chúng ta sao? (ngày xưa gọi cướp là đạo, trộm là tặc)

Tần Lập hơi chút suy nghĩ, lạnh lùng nhìn thanh niên áo dài trắng, lại cũng không bức bách hắn quá mức. Bởi vì Tần Lập cũng không muốn làm cho người ta biết ý đồ chân thật của mình là cái gì.

- Hừ, nơi thần bí tính là cái gì? Nơi thần bí, hai vợ chồng chúng ta đã đánh cướp không biết bao nhiêu nơi rồi! Nhanh, lấy hết những thứ trong nhẫn ra! Nếu không, ta lấy mạng của ngươi!

Thanh niên áo dài trắng cắn răng một cái. lấy quyển trục cổ xưa trong nhẫn ra. Cùng lấy ra còn có một thanh trường kiếm phong cách cổ xưa, vẻ mặt hắn đau khổ, nói:

- Thanh kiếm này, là đại sư Âu Lương Tử tiên sinh thời thượng cổ đúc ra. giá trị liên thành (vô giá). Ta dùng nó để đổi mạng của chúng ta...

Tần Lập đưa tay ra, kiếm cùng quyển trục toàn bộ bị Tần Lập hút vào trong tay, sắc mặt thanh niên áo dài trắng đại biến, lại cũng chỉ có thể lo lắng trong lòng mà không dám nói bất kỳ lời nào.

Tần Lập nhìn như lơ đãng, tiện tay ném quyển trục cho Thượng Quan Thi Vũ, nói:

- Lão bà. Nàng không phải thích nhất là quyển trục thượng cổ sao? Cất kỹ, không chừng đây là một tấm bản đồ, chúng ta có thể chiếm được bảo bối từ thượng cổ để lại đó!

Thượng Quan Thi Vũ bĩu môi, nói:

- Thứ này nhìn qua rất giống như là hàng nhái, hẳn là không có giá trị gì. Ném đi chắc cũng không ai nhặt!

Thanh niên áo dài trắng liên tục gật đầu nhưng không dám biểu hiện quá mức. Đôi mắt mong chờ nhìn Thượng Quan Thi Vũ, trong lòng cũng không kìm nổi muốn hô to

- Ngươi thật là nữ thần a, nhanh ném đi! Bằng không cha ta có thể sẽ đánh chết ta đó!

Nhưng kế tiếp lại nghe thấy thôn nữ chết tiệt này, không... là Thư Đạo (giặc cái) thì thào lẩm bẩm:

- Tuy nhiên thứ này coi như có thể giả mạo quyển trục thượng cổ một hồi, lừa dối những kẻ có tiền mà thích đồ cổ thật là không phải ý tồi, ừ, giữ lại! Nói xong, tiện tay thu vào trong vòng tay trữ vật của mình.

Giờ phút này thanh niên áo dài trắng ngay cả ý tìm chết đều có. Nếu đối phương liếc mắt một cái nhận ra lai lịch quyển trục này, như vậy bị cướp đi cũng không có oan uổng chút nào.

Nơi vẽ trên quyển trục này đều là nơi không biết rõ, ở bên trong môn phái của hắn nghiên cứu mấy ngàn năm vẫn chưa có người nào có thể phá giải. Lần này cũng là cơ sở ngầm của môn phái báo lại những dị thường trong tứ đại hiểm địa về môn phái, lại vẽ ra trận pháp xuất hiện trong tam đại hiểm địa.

Phụ thân hắn cũng chính là chưởng môn nhân môn phái này, phát hiện trận pháp này cùng với trận pháp trên bản đồ Thái Cổ hết sức tương tự, mới sai đứa con dẫn người, cầm quyển trục tới đây đối chiếu một chút, không chừng có thể vạch trần bí mật kinh thiên gì đó.

Trong đáy lòng lại cũng không quá coi trọng, nếu không làm thế nào có thể dễ dàng cho đứa con cầm quyển trục ra ngoài?

Nhưng Thư Hùng Đại Đạo chết tiệt này rõ ràng là hai tên làm bộ cao nhã, đây rõ ràng là vật của thời Thái Cổ, lại bị bọn họ coi thành hàng nhái thời thượng cổ... Thanh niên áo dài trắng trong lòng than thở:

- Chuyện trên đời này, đi đâu để nói đạo lý a?

Tần Lập cố gắng chịu đụng vui sướng trong lòng, mặt không đổi sắc thu các loại bảo vật thanh niên này lấy ra. Mặc dù trong mắt hắn, mấy thứ này đều không có giá trị, nhưng vì để che mắt người khác, chỉ có thể làm bộ dáng tham lam, thu hết lại.

Sau đó, giống như đuổi ruồi bọ, vẫy tay:

- Đều cút đi đi, còn ở lại đây? Muốn ta mời các ngươi đi ăn cơm hay sao?

Thanh niên áo dài trắng cúi đầu, trong mắt lại bắn ra hào quang oán độc. Từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên ra thế tục giới kiến thức liền bị ăn một thiệt thòi to lớn như vậy. Hắn phải nhớ kỹ bộ dáng người này, thề nhất định phải tìm hắn ta báo thù.

Đợi cho đám người này đi rồi, Tần Lập rút thanh bảo kiếm mà tên thanh niên lấy ra dùng chuộc mạng kia.

Tên tuổi Âu Lương Tử, Tần Lập đã từng nghe nói. Thanh Hàn Băng lần trước, đấu giá ra một cái giá trên trời - Mà Ẩm Huyết kiếm trong tay Tần Lập, cũng đã bị rất nhiều người biết rõ. Nếu thật sự gặp cao thủ, muốn sử dụng kiếm thì rất dễ dàng bị người nhìn ra sơ hở. Mà lúc trước các loại bảo kiếm Tần Lập chiếm được lại hơn phân nửa là tiện tay đưa cho con cháu Tần gia cùng người bên cạnh.

Cho nên, thanh niên áo dài trắng này ở trong mắt Tần Lập thật đúng là một "tống tài đồng tử" (đứa bé đưa tài bảo). Biết rõ Tần Lập thiếu một thanh bảo kiếm che giấu thân phận liền ngoan ngoãn đưa thứ này tới.

Kiếm ra khỏi vỏ, gần như lặng yên không tiếng động. Cả thanh kiếm hoàn toàn ra khỏi vỏ lập tức tỏa ánh sáng rực. Đã trải qua hơn vạn năm, thanh kiếm này vẫn bóng loáng như mới, lưỡi kiếm đều đều, vô cùng sắc bén. Trong hào quang lóe ra, khí lạnh kinh người.

Tần Lập nhìn vào một nơi ở chuôi kiếm, có khắc hai chữ nhỏ: Ánh Nguyệt.

Thoạt nhìn, Ánh Nguyệt chính là tên thanh kiếm này. Tần Lập tiện tay múa vài cái, trên thân kiếm Ánh Nguyệt quả nhiên lóe ra hào quang giống như một ánh trăng. Cân nặng, độ dài của bảo kiếm đều khiến Tần Lập cảm thấy vừa lòng.

Hắn nhìn Thượng Quan Thi Vũ khẽ cười nói:

- Xem ra đất dữ của Tần gia này ngược lại là bảo địa của ta. Nàng xem, thu hoạch hôm nay không nhỏ!

Thượng Quan Thi Vũ cười yêu kiều, không kìm nổi trợn mắt nhìn Tần Lập một cái. "phì" một cái nói:

- Chàng đúng là biết nói hươu nói vượn. Đặt cái tên ai chẳng được, tại sao cứ muốn gọi là Thư Hùng Đại Đạo? Quả thực khó nghe chết người!

Tần Lập dí sát mặt đến cười hì hì nói:

- Vậy nàng xem nên gọi là gì? Uyên Ương Đại Đạo?

- Phì!

Cho dù Thượng Quan Thi Vũ điềm đạm cao quý cũng không thể không bị Tần Lập làm cho tức giận dở khóc dở cười.

Tần Lập thu lại bộ dạng vui đùa, trầm giọng nói:

- Xem ra, lần này chuyện tứ đại hiểm địa thành Hoàng Sa, không quá đơn giản đâu! Trong tay chúng ta, cộng thêm mấy tấm theo lời mấy người kia tổng cộng là năm tấm rồi! Loại bản đồ này, theo ta suy đoán, sẽ không vượt quá mười tấm. Nếu có thể thu đủ bản đồ, lại xảy ra chuyện gì đây?

Hai tròng mắt Thượng Quan Thi Vũ ngưng lại, vừa định nói chuyện bỗng nhiên cùng Tần Lập liếc mắt nhìn nhau một cái. nói:

- Xem ra địa phương này ngày hôm nay nhất định sẽ không bình thường, không ngờ lại có người đến đây.

Tần Lập gật gật đầu, kéo tay Thượng Quan Thi Vũ. Thân hình hai người chợt lóe, lập tức biến mất khỏi đống hoang tàn này.

Ngay khi thân hình hai người vừa biến mất dạng, bốn người gặp được ở tửu lâu buổi sáng lập tức xuất hiện ở nơi này. Bốn người chia ra các nơi, cẩn thận tìm tòi một hồi, nhưng lại không tìm được thứ mà bọn họ muốn tìm.

Lão già gầy yếu kia sắc mặt hết sức khó coi, lấy tay không ngừng vuốt râu, chân mày nhíu thật chặt. Tuy rằng lão ta không nói gì nhưng ai nấy đều thấy được, tâm tình lão già giờ phút này hết sức không tốt.

Người trung niên mặt chữ điền mặc trang phục màu vàng kia, lại là vẻ mặt áy náy cúi đầu. Hắn không nghĩ đến, mình nhất thời nói lỡ không ngờ lại bị người có tâm tư nghe được.

Bởi vì ngay khi Tần Lập cùng Thượng Quan Thi Vũ rời đi khỏi, lão già này trong giây lát cảm thấy được có chút không bình thường. Rượu và thức ăn trong tửu lâu này giá cả tuy không đắt đỏ bao nhiêu nhưng tuyệt đối không phải là người thường có thể tiêu phí!

Mà thanh niên kia mang theo một thôn nữ, tuy rằng toàn thân nhìn qua hết sức bình thường, nhưng bất kể là cử chỉ hay lời nói thậm chí là loại khí chất vô hình trung (trong lúc vô tâm, vô ý) toát ra từ trên người, làm sao có thể là người thường?

Hơn nữa, sau khi hai người rời khỏi, lập tức có bảy, tám người rời đi. Điều này càng làm cho lão già cảm thấy không đúng, trong mắt lão già này, giá trị tấm bản đồ Thái Cổ kia vượt xa hơn bảo kiếm của đại sư Âu Lương Tử gì đó không biết bao nhiêu lần.

Bởi vì tại nơi thần bí của môn phái bọn họ, cùng với những môn phái chi nhánh của bọn họ đều nhận được lệnh đi ra, căn cứ tấm bản đồ kia, tìm được nơi thần bí!

Bởi vậy, trong mắt lão già này, tin tức này tuyệt đối không thể lộ ra bất kỳ tin đồn nào! Chẳng sợ ra tay giết chết đôi nam nữ tuổi trẻ kia cũng sẽ không đáng tiếc!

Đáng tiếc chính là, chờ đến lúc bọn họ ra tới, người của hai phe đối phương đã hoàn toàn không thấy tung tích. Cho đến khi đám người thanh niên áo dài trắng mang theo một người đỡ một người còn cõng một người khác, vẻ mặt uể oải trở về đúng lúc bị bốn người lão già tìm thấy mới đi theo con đường của đám người kia, tìm vào nơi mảnh đất hoang tàn ở nơi phồn hoa nhất của thành Hoàng Sa.

Nhưng khi bọn họ tìm đến nơi đây, một nam một nữ kia cũng đã biến mất không thấy.

Người trung niên áo vàng mặt chữ điền kia cúi đầu, nhỏ giọng nói:

- Sư huynh! Đều là lỗi của ta, người xử phạt ta đi!

Lão già thở dài một tiếng, nói:

- Xử phạt ngươi có ích lợi gì? Hy vọng đối phương không phải cố ý nhằm vào chúng ta là tốt rồi.

- Vậy chúng ta... còn tìm hay không? Người trung niên mặt chữ điền cẩn thận hỏi.

- Không tìm nữa! Chủng ta hiện tại lên đường đi đầm lầy Phệ Hồn kia trước. Hiện tại chỉ có nơi đó là không có phát hiện trận pháp. Chúng ta đi qua xem có thể tìm ra trận pháp kia hay không, lại xem nếu bốn trận pháp đều xuất hiện thì sẽ có biến hóa gì xảy ra. Dù sao tấm bản đồ kia, chúng ta nhất định phải bảo vệ cho tốt. Ta có một loại dự cảm, tấm bản đồ trong tay chúng ta, nhất định có liên quan đến trận pháp trong tứ đại hiểm địa này!

Lão già híp mắt nói, rồi sau đó khoát tay ra:

- Chúng ta đi thôi!

(*) Xao trá lặc tác: Dọa dẫm vơ vét tài sản, dọa nạt tống tiền.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor