Duy Ngã Độc Tôn - Chương 355 - 356

CHƯƠNG 355: KHỞI ĐẦU HÀNH ĐỘNG NGẤM NGẦM Ở HUYỀN ĐẢO

Cuối cùng A Hổ một mình mang Hồng cung phụng ném xuống hố phân. Sau khi giết sạch đám cao thủ còn sót lại, A Hổ từ chối Tần Lập ba lần bảy lượt muốn giữ lại nhưng cuối cùng hắn vẫn bỏ đi. Tuy nhiên, cũng không phải là A Hổ nản nòng thoái chí, cũng không phải báo thù xong mà hắn mất đi động lực sống trên đời.

Mà hắn phải về thành Hoàng Sa, nơi đó còn có sản nghiệp to lớn mà Tần Lập lưu lại cho hắn, hắn muốn nói cho mọi người đều biết: A Hổ hắn vẫn còn sống! Sống thật tốt!

Hắn muốn cho cha mẹ vợ con hắn ở dưới cửu tuyền đều thấy được hắn là một nam nhân kiên cường. Hơn nữa, nhất định phải duy trì hương hỏa của gia tộc kéo dài mãi mãi.

Mặc dù A Hổ tưởng niệm cực kỳ sâu nặng đối với vong thê cùng nhi tử, nhưng hắn cũng là một nam nhân đỉnh thiên lập địa, cho nên, hắn phải kiên cường mà sống!

Tần Lập đối với chuyện này cũng không nói gì thêm. Hắn biết năm đó A Hổ đã không lựa chọn theo mình tiến vào Huyền Đảo, hiện tại cũng hơn phân nửa sẽ không đi theo bên mình. Trong lòng Tần Lập tràn ngập áy náy, cũng chỉ có thể dặn dò giao phó cho Triệu Tinh Hải, để vị Hoàng đế Thanh Long quốc thay mình chiếu cố tới vị huynh trưởng trong giới thế tục này.

Triệu Tinh Hải tự nhiên là luôn miệng đáp ứng, cho dù đám cung phụng đều bị Tần Lập giết sạch, hắn cũng hoàn toàn không quan tâm!

Đám cung phụng đó có lẽ Hoàng đế khác sẽ thích, cảm thấy được đó là một đám thế ngoại cao nhân như Thần, có bọn họ ở trong nước thì sẽ không còn lo ngại gì. Nhưng ở trong mắt Triệu Tinh Hải, đám cung phụng này chỉ là một bọn quỷ hút máu! Bọn họ hút sạch tinh hoa của quốc gia, làm cho sự tồn tại của hoàng thất như thùng rỗng kêu to!

Quốc gia cùng quốc gia chiến đấu với nhau đều là dựa vào đội quân sắt thép bách chiến bách thắng mà không phải là đám cung phụng cao cao tại thượng bọn họ!

Mấy năm nay ở Thanh Long quốc đã có không ít cao thủ thực lực hùng mạnh, đối với Hoàng đế Triệu Tinh Hải mà nói, có Y lão thành công đột phá Thiên cấp cầm đầu, tạo thành cung phụng hoàng thất của chính mình thì đáng tin cậy hơn xa so với người từ các địa phương thần bí tới, hơn nhiều lắm!

Càng đừng nói, có Triệu Thiên Thiên bên cạnh Tần Lập, dù thế nào hắn cũng phải nể một chút tình hương khói, không có khả năng hoàn toàn thờ ơ nhìn Thanh Long quốc rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng mà không để ý. Nhất là lúc này đây, Triệu Tinh Hải xem như tận mắt chứng kiến đứa con hoang xuất hân từ Tần gia thành Hoàng Sa của Thanh Long quốc này rốt cục có thực lực khủng bố như thế nào.

Lấy sức một người nhưng lại có thể diệt sát toàn bộ đám cao thủ thực lực kinh thiên đến từ địa phương thần bí. Người như thế, trong thiên hạ còn có ai là đối thủ của hắn?

Đương nhiên, đây chỉ là cái nhìn trong mắt đế vương Triệu Tinh Hải tại giới thế tục mà thôi, nhưng cho dù Huyền Đảo thần kỳ, người có gan khinh thị Tần Lập cũng thật không nhiều lắm!

Nhưng hiện giờ Tần Lập không ở Huyền Đảo, tin tức này cũng đã sớm lan truyền ra ngoài.

Cho nên, hiện giờ ở Huyền Đảo đang nổi lên phong ba bão táp, thập phần náo nhiệt.

Thành Phong sa, tại Tần gia.

Kim Điêu cùng Linh Ưng, Mạc Ưng đều ở trong phòng riêng của mình, nhắm mắt dưỡng thần. Một đoạn thời gian gần đây, Tần gia dường như lại có cảm giác bấp bênh, rất nhiều gia tộc cùng môn phái bất kể lớn nhỏ đều đang rục rịch ngóc đầu dậy.

Thực lực của Tần gia đích thực cũng không tính là hùng mạnh. Nếu không nhờ ba người bọn họ tọa trấn, chỉ sợ lúc này thật sự đã không thể tồn tại được.

Đáng nhắc tới chính là tân nhiệm môn chủ của Thiên Cơ Môn, mang theo mười đại cao thủ trong Thiên Cơ Môn, vào nửa tháng trước đã tới thành Phong Sa, tiến vào Tần gia tuyên bố cùng Tần gia cùng tiến cùng lùi!

Hành động này khiến cho rất nhiều người trên Huyền Đảo đều ồ lên. Bọn họ hoàn toàn không hiểu nổi, Trầm Nhạc vì cái gì lại coi trọng Tần Lập như vậy? Cho dù Tần Lập hùng mạnh đến mấy đi nữa, cho dù hắn hai mươi tuổi đạt tới cảnh giới Chí Tôn... nhưng cũng chỉ là một thân một mình hắn mà thôi!

Tùy tiện một môn phái gia tộc cao cấp nào, nếu bất kể cái giá phải trả cùng hậu quả, nếu muốn tiêu diệt sạch Tần gia cùng Tần Lập, đối với bọn họ xem ra cũng không phải là chuyện khó khăn gì lắm.

Mà ngay cả Lâm Hằng lúc trước giao hảo cùng Tần Lập thập phần tốt đẹp thì lúc này cũng đã giữ thái độ trầm mặc, giữ một khoảng cách với Tần gia bằng cách tự bế quan tu luyện.

Như vậy, Trầm Nhạc nắm trong tay một thế lực siêu cấp, như thế nào dám đánh cược vào trên một người thanh niên mới hai mươi tuổi như thế?

Liền sau đó, Tiền gia phú giáp thiên hạ cũng phái tới năm cường giả Chí Tôn tiến vào Tần gia, tuyên bố gia tộc Tiền gia cùng tiến thối với Tần gia!

Thê tử của Trầm Nhạc, Lãnh Phương Phỉ đại biểu cho Băng Thiên Nhai tuyên cáo Băng Thiên Nhai ủng hộ Tần gia vô điều kiện!

Thôi gia đã bị diệt, Tàng Kiếm Sơn Trang - một thế lực đại siêu cấp trên Huyền Đảo vào thời điểm Thôi gia bị thiệt thòi nặng liền giữ thái độ trầm mặc, hiện tại cũng không có tham gia vây công Tần gia.

Thái độ của Hỏa Kiếm Vương gia, Nộ Kiếm Tiêu gia cùng Sát Kiếm Lâm vào lúc này đều như nhau. Tuy rằng bọn họ cũng không có phái người đến tham gia vây công Tần gia, nhưng ở sau lưng lại làm chuyện châm lửa thổi gió để cho người ta chiến đấu mình làm ngư ông... cũng là làm không ít.

Đối với các thế lực siêu cấp tồn tại cả vạn năm như bọn họ mà nói, cái gì tình hữu nghị sớm muộn đều sẽ sớm tan thành mây khói, duy chỉ có lợi ích mới là vĩnh hằng!

Tần gia hiện nay ở trong mắt bọn họ quả thực chính là một con dê béo không có chủ nhân bảo vệ!

Tần gia hiện tại ngồi ôm tài phú cả vạn năm tích lũy của Thôi gia nhưng lại không có căn cơ thâm hậu cùng thực lực kinh người như Thôi gia năm đó.

Đừng nhìn Tần gia hiện tại có ba cao thủ vô danh đang tọa trấn kia, nghe nói thực lực rất mạnh mẽ; đừng nhìn Tiền gia phú giáp thiên hạ cùng Thiên Cơ Môn dốc sức tương trợ Tần gia.

Ở trong mắt nhiều người, động cơ của Thiên Cơ Môn cùng Tiền gia, bản thân nó đã là có vấn đề!

Cái gọi là vô sự bợ đỡ săn đón, phi gian tức đạo!

Gần như không ai muốn tinh rằng: bọn họ làm như vậy là vì hữu tình! Hữu tình giá trị mấy lượng bạc chứ? Đối với người bình thường mà nói, hữu tình còn có thể là di chứng quý báu... còn nếu dùng tiền tài lợi ích để đánh giá hữu tình thì đúng là một loại sỉ nhục và coi rẻ hai chữ hữu tình rồi!

Nhưng đối với con cháu các đại gia tộc chân chính mà nói, hữu tình đối với bọn họ quả thực nếu so với thiên tài địa bảo quý hiếm nhất trên thế gian này thì còn quý hiếm hơn!

Cho nên, cho dù Trầm Nhạc vẫn kiên trì theo lý luận hữu tình của hắn, nhưng ở trong mắt quần hùng trên Huyền Đảo, hắn chẳng qua cũng chỉ là một con chim non chưa trưởng thành, vậy mà đã quyết định bay cao trên không trung... thật không biết suy nghĩ!

Còn Tiền gia, đối với rất nhiều người mà nói, thật sự có vài phần khó giải quyết. Căn cơ của Thiên Cơ Môn trong mấy năm gần đây đã dần dần trồi lên mặt nước.

Tiền gia trước kia vẫn rất khiêm tốn, thế nhưng theo hai năm Tần Lập quật khởi này, Tiền gia dường như cũng đột nhiên nhảy vọt lên, để lộ ra vài phần thực lực kinh khủng cũng khiến không ít người nhìn thấy mà phát lạnh.

Cái sự liên hợp của đông đúc phú hào gia tộc nhỏ tạo thành một thực lực tuyệt đối không để cho người ta khinh thường!

Nhưng các gia tộc cùng môn phái đó quyết tâm muốn nuốt gọn Tần gia, cũng hoàn toàn không quan tâm, cho dù Tần gia là một con cự thú hung mãnh, bọn họ cũng có thể cắt xén từng chút một như tằm ăn dâu.

Càng đừng nói, Tần gia còn chưa đạt đến trình độ khiến cho người ta kiêng kị từ xa!

Hơn nữa gia chủ của Vương gia, Lâm gia cùng Tiêu gia đều có lý do tin tưởng rằng: một khi chỗ hổng của Tần gia bị mở ra, Tàng Kiếm Sơn Trang vẫn đang trầm mặc khiêm tốn đó rất có thể sẽ tùy thời lao đến chia phần một chén canh!

Với thực lực của Tàng Kiếm Sơn Trang, đến lúc đó cho dù bọn họ ngang ngược đòi chia một chén canh, tin rằng các gia tộc và môn phái thực lực không bằng bọn họ cũng không dám hó hé điều gì.

Chỉ có điều cái loại cảm giác này, chung quy vẫn khiến cho người ta khó chịu. Vì thế Vương gia, Lâm gia cùng Tiêu gia mấy ngày trước đã tuyên bố dứt khoát:

- Ba gia tộc kết thành quan hệ đồng minh, cùng tiến cùng thối!

Cái này chẳng khắc nào tuyên bố thẳng với quần hùng trên Huyền Đảo về thái độ của ba gia tộc đối với Tần gia. Ngay cả đồng chí Tàng Kiếm Sơn Trang ngươi nếu muốn nhúng tay vào thì nhanh tay, bằng không sau này muốn nhập bọn cũng sẽ không còn cơ hội!

Đáng tiếc chính là, ba nhà bên này lên tiếng thúc giục thì Tàng Kiếm Sơn Trang bên kia ngay cả chút động tĩnh cũng không có. Ngược lạu chuyện này khiến không ít người bàng quan đều tràn trề thất vọng.

Hiện tại toàn bộ Huyền Đảo thật giống như vũng nước sôi sùng sục. Bản thân nó đang sôi trào, lại bị một người điên cuồng quấy lên, diễn biến của nó lại càng làm cho người ta cảm giác như bị áp lực cực lớn đè lên mình.

Tro một biệt viện ở Tần gia, Trầm Nhạc mang theo phu nhân Lãnh Phương Phỉ cùng mười đại cao thủ Thiên Cơ Môn. Trong số này còn có cả mấy người Tôn Trung, Lý Thái, Hỏa Phong.

Ba người họ định đem tới phiền phức cho Trầm Nhạc, để hành động trợ giúp Tần gia của Trầm Nhạc lần này trở thành một chuyện hỏng bét, thậm chí trở thành trò cười cho toàn bộ Huyền Đảo. Thế nhưng Trầm Nhạc cũng không phải một kẻ ngu ngốc, cũng không có dẫn theo nhiều người mà chỉ lựa chọn trong những người tinh nhuệ nhất, thực lực đứng đầu bên trong Thiên Cơ Môn tuyển ra mười người, bao gồm ba lão Thái thượng trưởng lão muốn gây rối đó để mang đến đây.

Tuy rằng rất muốn kháng mệnh không tuân theo, nhưng vì để về sau có thể danh chính ngôn thuận bước lên ngôi vị môn chủ Thiên Cơ Môn, nên ba lão Thái thượng trưởng lão thâm niên này cũng chỉ có thể nhẫn nhịn. Nhưng mà nhịn thì nhịn, chuyện gây phiền toái vẫn phải tìm cơ hội. Dù sao cũng không thể để tên tiểu tử Trầm Nhạc này quá mức đắc ý.

Hỏa Phong tính tình nóng nảy hấp tấp, thích hợp nhất làm loại chim đầu đàn gây rối này, bởi vì hắn quen thói chống đối với môn chủ, nguyên nhân chỉ vì lão thuộc hàng trưởng bối đồng lứa với phụ thân của Trầm Long Hưng!

Toàn bộ người trong môn phái đều biết lão như người điên điên khùng khùng, tính tình nóng nảy, thêm một điểm là thâm niên của lão thực sự là quá lớn. Tuy nói thế giới này là thực lực vi tôn nhưng có vài thời điểm, thật đúng là không thể hoàn toàn nói như vậy được. Ít nhất, trong một vài thế thực căn cơ thâm hậu, các nhân tố về nhân mạch, danh vọng, từng trải... đều là nhân tô trọng yếu để quyết định thân phận, địa vị của một người.

Cho nên, cho tới nay thật ra không có người nào đi chấp nhặt cùng lão.

Tuy nhiên, mấy trăm năm qua Hỏa Phong vẫn luôn sử dụng một chiêu điên điên khùng khùng này đến lô hỏa thuần thanh, hơn nữa trăm lần như một đều chính xác. Lần này, nhất định phải bôi tro trát trấu đầy mặt mũi tên tiểu tử Trầm Nhạc này mới được!

Trầm Nhạc cùng Lãnh Phương Phỉ hai người vừa kết hôn, hơn nữa Lãnh Phương Phỉ còn mang theo từ sư môn đến đây một quyển bí tịch song tu!

Hai người suốt ngày dính như keo cùng một chỗ, chuyện tình cảm riêng tư ngày càng quấn quýt. Lãnh Phương Phỉ bề ngoài nhìn qua không có biến hóa gì lắm, nhưng chuyện thầm kín bên trong khuê phòng lại dịu dàng biết điều, hơn nữa rất rành chuyện phong tình, dùng lời nói dịu dàng với Trầm Nhạc, đó chính là mị lực quyến rũ!

Cho nên, mặc dù ai người tới thành Phong Sa này cũng không có đình chỉ chuyện song tu, một mặt làm cho người càng thêm hài hòa. Mặt khác, loại bí tịch này đối với sự tăng tiến thực lực thì ít nhất ở dưới cảnh giới Phá Toái Hư Không đều có hiệu quả rất lớn!

Thực lực của Trầm Nhạc vẫn ngừng lại ở cảnh giới Hợp Thiên, thế mà trong thời gian gần đây liền mơ hồ có cảm giác dường như sắp đột phá. Điều này khiến Trầm Nhạc vô cùng vui mừng, rốt cuộc cũng càng thêm quyết tâm kiên định phải liên tục song tu.

Hỏa Phong không quản tới thị nữ ngăn cản, ngang ngược xông vào phòng riêng của Trầm Nhạc. Hai người vừa định cởi áo, tháo thắt lưng... mọi người đều biết chuyện ấy mà bị quấy rầy, bất kể nam nữ thì lửa giận hừng hực thiêu đốt trong lồng ngực kia phải lớn tới mức nào.

CHƯƠNG 356: ĐÁNH CUỘC

Thực lực của Hỏa Phong đã đạt tới cảnh giới Nhân Tôn, thần thức cường đại như thế thì làm sao lại không nhận biết được vị Tiểu môn chủ mới nhậm chức và phu nhân của mình đang làm gì? Tuy vậy, hắn hoàn toàn không thèm để ý, hơn nữa còn có cảm giác vui sướng khi có người gặp họa!

- Tiểu tử, ngươi không phải là rất có năng lực sao? Ta cứ xông vào đó, ngươi làm gì được ta nào?

Không thể không nói lão quái Hỏa Phong sống gần ngàn năm này, chỗ mà người ta coi như là thiếu hụt thì thực tế lại là ưu điểm lớn nhất, hoặc chính là chỗ mà hắn dựa vào!

Lão biết rõ trong lòng Trầm Nhạc đang suy nghĩ điều gì nhưng lão không thèm để ý, căn bản là lão không lo lắng đến hậu quả!

- Ngươi muốn làm gì? Muốn quản ta hay sao? Ngươi phải biết rằng, tên tiểu tử nhà ngươi thì không xứng để ngồi trên ngai vàng môn chủ của Thiên Cơ Môn mà khoa chân múa tay!

Thế là đủ rồi!

- Tiểu môn chủ, lão Hòa đến đây tìm ngươi có việc!

Sau khi tiến vào sân, Hỏa Phong tùy tiện lớn tiếng hét lên. Hỏa Phong dáng người khôi ngô, cái đầu trọc lóc, nhìn bộ dáng thì chỉ khoảng bốn mươi tuổi, nhìn không giống một lão quái vật đã sống gần ngàn năm chút nào cả!

- Hỏa Thái thượng trưởng lão, Môn chủ nói đừng tới quấy rầy ngài! Ngài đang tu luyện!

Thị nữ muốn khuyên can nhưng không thể, chỉ có thể đứng sau phía sau Hỏa Phong, vẻ mặt oan ức nhỏ giọng nói.

- Luyện công? Luyện công gì? Mẹ hắn! Lão tử thấy chính là tuyên dâm bạch nhật! Cứ làm ra bộ dáng thần thần bí bí, tưởng lão t là kẻ điếc sao? Ngươi không nghe thấy thanh âm rên rỉ kia sao?

Hỏa Phong nói chuyện khiến tỳ nữ kia đỏ bừng hết mặt, không thốt ra được câu nào nữa!

Trầm Nhạc khoác một chiếc áo dài vào rồi đi ra, thấy Hỏa Phong cười lạnh nói ra mấy câu này với thị nữ thì trong lòng cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên ngoài mặt Trầm Nhạc cũng không biểu hiện gì khác thường mà lại thản nhiên nói:

- Hỏa trưởng lão đã già mà vẫn tráng kiện, thấy chuyện nam nữ vẫn lộ ra bộ dáng hưng phấn như thế! Hay là để hôm nào ta tuyển ra mấy mỹ nữ mang tới chỗ lão Hỏa nha!

- Hừ, Hỏa Phong đừng làm ra bộ dáng như thế, Hỏa lão ta từ trước tới nay cũng chưa từng ham sắc dục!

Không đợi Hỏa Phong nói xong, Trầm Nhạc ra vẻ giật mình nói:

- Khó trách! Kẻ thối miệng, tính tình cũng thối như thế chỉ sợ là không có nữ nhân nào nguyện ý đi theo hầu hạ!

- Hắc, hắc, Tiểu Môn chủ, ngươi muốn khoa môi múa mép với lão Hỏa ta sao? Chỉ sợ ngươi không phải là đối thủ đâu!

Hỏa Phong nghiêng mắt nhìn Trầm Nhạc, trong ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường không chút che giấu:

- Thời điểm lão Hỏa ta cãi nhau với gia gia ngươi thì phụ thân ngươi còn chưa ra đời đâu!

- Láo xược!

Trầm Nhạc đột nhiên nheo mắt lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hỏa Phong, chậm rãi nói:

- Hỏa Trưởng lão, đầu tiên, gặp ta ngươi phải gọi là "Môn chủ". Ngươi nếu không phục thì hai ta đấu nhau, nhìn xem có phải là ta còn cường đại hơn ngươi không? Còn nữa, tốt nhất là đừng có mà cậy già trước mặt ta! Ta không tiêu hóa được bộ dáng của ngươi đâu! Đưa phụ thân ta ra nói ư? Lời này ngươi thử nói trước mặt phụ thân ta đi! Hãy xem người nện kẻ thối tha người thành cái dạng gì?

- Ồ! rốt cuộc cũng phải tức giận sao? Ha ha, ở trong mắt ta, ngươi chỉ là một tên tiểu tử mà không đủ sức phục chúng! Ngươi còn muốn đánh ta sao? Hay là muốn thu hồi lại chức vị Thái thượng Trưởng lão này? Chưa nói tới việc ngươi có đủ tư cách làm thế hay không, cho dù ngươi có quyền như thế thì đối với việc thu hồi chức vị Thái thượng Trưởng lão này, lão tử ta còn ước ngươi làm vậy đó! Ngươi tưởng lão tử thật sự nguyện ý ở lại cái địa phương khỉ ho cò gáy này làm hộ vệ cho đám rác rưởi ngươi sao? Thật nực cười!

- Đây là mục đích mà ngươi tới đây s

Ngoài mặt Trầm Nhạc vẫn trầm ổn, bình tĩnh nhưng trong lòng đã sớm hận không thể ăn tươi nuốt sống được lão già này. Phụ thân đang bế quan, lão Tổ tông cũng thế. Toàn bộ Thiên Cơ Môn hiện tại nhìn qua dường như rất bấp bênh với việc ủng hộ Tần gia. Tuy rằng biết có vô số trở ngại nhưng sự khó chịu trong lòng đúng là không tránh được.

Nhưng khiến Trầm Nhạc buồn bực chính là lão bà của mình cũng coi như kinh tài tuyệt diễm, một thiên tài ngàn năm khó gặp nhưng muốn đột phá cảnh giới Chí Tôn thì vẫn như là xem hoa trong sương mù, còn xa chưa đến. Nếu không, để lão bà ra tay, một tát liền lập tức khiến lão già này răng lợi lẫn lộn!

- Mục đích của ta? Tiểu Môn chủ, ngài là vị Môn chủ Thiên Cơ Môn cao cao tại thượng, lão gia hỏa như ta thì có mục đích gì chứ? Tuy nhiên, ta chỉ muốn hỏi ngài một câu. Trong lòng của Tiểu Môn chủ rốt cuộc đang nghĩ cái gì? Vì cái gì mà lôi kéo lực lượng tinh nhuệ của Thiên Cơ Môn tới nơi này làm hộ vệ cho một gia tộc rác rưởi như Tần gia? Chẳng lẽ ngài muốn chống lại xu thế của Huyền Đảo? Muốn đối mặt chống đối với ba đại thế lực kia sao?

Hỏa Phong đích xác không lỗ mãng như mặt ngoài biểu hiện. Lời nói của hắn kỳ thật rất trật tự, hơn nữa âm thầm tạo ra vô số cạm bẫy, dù muốn hay không cũng phải mắc vào!

Tuy nhiên, Trầm Nhạc lại không phải là loại người không có đầu óc, căn bản là không lập tức trả lời thẳng vào những vấn đề này mà cười lạnh nói:

- Xu thế của Huyền Đảo là gì? Ta không biết, còn mong Hỏa Trưởng lão giải thích cho ta nghi hoặc này! Còn nữa ba đại thế lực nào? Ai muốn chống lại bọn họ? Bọn họ tuyên bố đối phó với Tần gia hay sao?

- Được, ngài đã giả ngu thì lão gia hỏa ta sẽ giải thích một phen vậy! Mạch chảy ngầm của Huyền Đảo hiện tại đã bắt đầu khởi động! Tần gia giống như một cái kho báu khổng lồ mà bọn họ lại không có chút năng lực nào để chống đỡ. Kho báu này ai mà chẳng muốn đi lên cắn một cái! Ba đại thế lực tuy rằng không công khai tuyên bố đối phó với Tần gia nhưng chỉ cần là người có chút đầu có thì cũng có thể nhìn ra chuyện gì đang diễn ra! Tiểu Môn chủ, đối với câu trả lời của ta thì ngài vừa lòng rồi chứ?

Hỏa Phong vẻ mặt như đang diễn kịch, tươi cười nhìn Trầm Nhạc, trong ánh mắt mang theo vài phần thương hại. Kì thật trước đây, hắn vẫn ưa thích Trầm Nhạc bởi vì tính tình Trầm Nhạc hào sảng, không có kiểu cách lọc lõi như đám con cháu quý tộc. Nhưng mấy lão già kia đúng là sai lầm rồi! Tự nhiên lại đi bế quan, hơn nữa còn đem chức vụ Môn chủ cực kì trọng yếu của Thiên Cơ Môn truyền cho một tiểu tử hoàn toàn không thể phục chúng

Từ đó, Hỏa Phong mới thấy Trầm Nhạc không vừa mắt, hơn nữa lại bị Tôn Trung và Lý Thái ở sau lưng xúi giục. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Hỏa Phong tuy không ngốc nhưng bản tính dễ xúc động lại rất khó thay đổi. Sau khi nói ra hắn cũng thật sự không thèm nghĩ xem vị Tiểu Môn chủ Trầm Nhạc này sẽ như thế nào.

Dù sao lão tử cũng là vì Thiên Cơ Môn mà thôi!

Đây chính là điểm tựa lớn nhất của Hỏa Phong! Nhìn chung, lịch sử có rất nhiều ví dụ: Một số chuyện bị phá hủy bởi một số người tự cho mình chính là trung thần. Bi kịch nhất chính là cho tới khi chết, bọn họ đều không chịu thừa nhận mình là một người phá hoại!

Vẻ mặt Trầm Nhạc vẫn thản nhiên nhìn Hỏa Phong, lạnh nhạt nói:

- Hỏa Phong Trưởng lão, nếu ta nói cho ngươi ta đến thủ hộ Tần gia mà không có nửa điểm tâm tư, chỉ một phần là vì giao tình của ta với Tần Lập, còn chín phần hoàn toàn là vì sự phát triển của Thiên Cơ Môn trong tương lai thì khảng định là ngươi sẽ không tin đúng không?

- Ha ha ha ha, lời này của Tiểu Môn chủ chỉ đi lừa đứa trẻ ba tuổi thôi, tất nhiên là không thể tin được!

Hỏa Phong vểnh mặt lên trời cười lớn, sau đó lại nhìn Trầm Nhạc nói:

- Tiểu Môn chủ, nói trắng ra hành động của ngài quả thực chính là châu chấu đá xe, bất chấp lí lẽ!

Trầm Nhạc vừa định lên tiếng thì đột nhiên từ phía sau lưng hắn truyền tới một thanh âm thản nhiên:

- Hỏa Trưởng lão, mọi người đều nói con người quan trọng là ở da mặt, ngài đã sống già đời như thế mà ở trước mặt tiểu bối không lưu lại chút da mặt nào hay sao? Ngài đừng trừng mắt nhìn ta, lại đừng nói nữ nhân không có tư cách nói đạo lý! Ngài có dám đánh cuộc với ta không?

Hai tròng mắt của Trầm Nhạc trừng lên nhìn Lãnh Phương Phỉ lạnh như băng nhưng vẫn lộ ra phong tình vạn chủng từ phía sau đi ra, lớn tiếng nói:

- Đánh cuộc cái gì?

Vẻ mặt Lãnh Phương Phỉ lộ ra nét thương hại nhìn Hỏa Phong rồi lạnh nhạt nói:

- Ta cược là dù không có Thiên Cơ Môn trợ giúp, aaa trợ giúp thì Tần gia cũng chắc chắn vượt qua cửa ải khó khăn này! Từ nay về sau không còn ai có thể cản trở sự phát triển của Tần gia được! Cử chỉ của Phu quân ta lần này chính là vì ngày sau, khi Tần gia trở thành đại gia tộc cường đại nhất trên Huyền Đảo thì sẽ không đảo ng đầu giáo nhằm vào chúng ta mà thôi! Cho nên điều chúng ta muốn chỉ là tự bảo vệ mình mà thôi!

- Thúi lắm!

Hỏa Phong mặc kệ người trước mặt mình là một nữ nhân yêu kiều, giọng điệu vẫn không thay đổi chút nào:

- Vợ chồng son các ngươi quả là cá mè một lứa! Nói hươu nói vượn!

Tính tình của Trầm Nhạc cực tốt nhưng khi nghe những lời này cũng khó có thể khống chế được, chứ đừng nói Lãnh Phương Phỉ ở Băng Thiên Nhai cũng không phải là hạng người vô danh. Lập tức mày liễu của nàng dựng thẳng lên, lạnh lùng quát:

- Hỏa Trưởng lão sống cũng đã được mấy ngàn năm, ngay cả một cái đánh cuộc cũng không dám theo sao? Không đánh cuộc cũng được, về sau ta ra ngoài sẽ nói rằng ngươi ngay cả một nữ nhân cũng sợ. Cho nên... đình viện của ta sau này ngươi không được tiến vào! Hiện tại ngươi có thể lăn đi được rồi!

Trầm Nhạc cũng lộ ra vẻ âm trầm nhìn Hỏa Phong, không nói gì nhưng trong lòng tràn ngập sự phẫn nộ khiến hắn cũng sắp không nhịn được nữa, sắp phải bạo phát. Nhưng cuối cùng hắn vẫn mạnh mẽ khắc chế tâm tình, Trầm Nhạc rất rõ ràng mấy vị Thái thượng Trưởng lão kia muốn cái gì. Bọn họ hi vọng nhất chính là mình không khắc chế nổi cảm xúc, phải bộc phát ra, sau đó sẽ nhân cơ hội này mà công kích mình. Hiện tại thê tử đã ra mặt, hắn cũng không cảm giác bị mất mặt! Những câu nói của Lãnh Phương Phỉ quả thật đã dồn Hỏa Phong tới tận chân tường!

Hỏa Phong quả thực cũng mau bị chọc giận! Hắn không nghĩ tới một tiểu nha đầu tuổi tác so với số lẻ của hắn cũng không bằng mà lại dám nói với hắn những lời như thế! Nếu không phải trong lòng còn có chút cố kị thì hắn đã lao tới tát mấy cái nát mặt nữ nhân này!

Thở sâu mấy hơi cho hết giận, Hỏa Phong lạnh lùng nói:

- Đánh cuộc thì đánh cuộc, các ngươi thua thì sao?

Trầm Nhạc cười lạnh nhìn Hỏa Phong:

- Chúng ta thua thì vị trí Môn chủ này ta cũng không còn mặt mũi nào mà đảm nhiệm nữa! Ta sẽ đem vị trí này truyền cho người có năng lực!

- Ngươi như thế nào là có năng lực? Tiểu Môn chủ, ngươi chém gió vừa thôi!

Hô hấp của Hỏa Phong bỗng trở nên hơi dồn dập.

Thiên Cơ Môn là một trong nhưng siêu cấp thế lực trên Huyền Đảo! Nếu có thể quản lý một thế lực như thế này, làm chưởng môn nhân mới là không sống cuộc đời này!

Cho nên, dù là một lão nhân đã sống rất già đời rồi nhưng Hỏa Phong cũng không thể không động tâm đối với vị trí này được!

- Đây không phải là chuyện tình mà Hỏa Trưởng lão ngài có thể hỏi! Đến lúc đó phải là do Hội nghị Trưởng lão quyết định!

Trầm Nhạc cười lạnh nhìn thoáng qua Hỏa Phong.

- Hừ! Có gì đặc biệt hơn người chứ!

Hỏa Phong phẫn nộ nói.

- Hỏa Trưởng lão, nếu ngươi thua thì sao?

Lãnh Phương Phỉ nói.

- Không có khả năng!

- Cái gì mà không có khả năng? Tiểu nữ nhận thấy Hỏa Trưởng lão khi nói tới vấn đề thực tế thì lại một mực từ chối, quả thực có chút không thống khoái!

- Được, ta nếu thua thì tùy các ngươi xử trí!

Cái bộ mặt già của Hỏa Phong cũng phải nóng lên, không kìm được lớn tiếng nói.

Nãy giờ vẫn nghe lén bên ngoài, hai người Tôn Trung và Lý Thái liếc mắt nhìn nhau, than nhẹ một tiếng. Mặc dù bọn họ đều nhận định Tần gia chắc chắn thất bại nhưng mọi chuyện đều có thể xảy ra. Hỏa Phong rốt cuộc bị cặp vợ chồng son này dồn vào thế bí này! May mắn không phải là hai người bọn họ.

- Nói hay lắm! Ngài thua thì tùy chúng ta xử trí!

Lãnh Phương Phỉ cười lạnh một tiếng, sau đó hướng về phía thị nữ nói:

- Tiễn khách!