Duy Ngã Độc Tôn - Chương 325 - 326

CHƯƠNG 325: QUẦN HÙNG HUYỀN ĐẢO.

Thật không phải nói Tần Lập để lại những thứ tốt nhất, hắn chỉ để lại một chút thiên tài đại bảo đặc biệt quý hiếm, cho dù đưa cho Tần gia, lấy đan phương Tần gia hiện tại cũng chỉ là lãng phí. Nhưng đối với bản thượng cổ đan phương của Tần Lập, mấy thứ đó có thể phát huy ra tác dụng rất lớn!

Còn có một số cực phẩm trang sức và vũ khí truyền từ thời thượng cổ, dùng để tặng người thì không gì tốt hơn.

Hốc mắt Tần Tỏa ửng đỏ nhìn đệ đệ đồng tộc có quan hệ huyết thống rất gần, trong lòng của hắn đã từng có chút không thoải mái khi Tần Lập đến. Theo Tần Lập quật khởi thần kỳ, không thoải mái đã sớm biến thành thần tượng và sùng bái!

Tần Tỏa cũng từng bàng hoàng, Tần Lập có thực lực cùng thiên phú như vậy, lại có cường giả thần bí cường đại như thế giúp đỡ, hắn sẽ cam tâm tình nguyện ở lại Tần gia sao?

Cho dù đưa vị trí gia chủ cho hắn, có thể giữ được trái tim hắn sao? Không cần hỏi, Tần Tỏa cũng biết mấy thứ này căn bản không lọt vào mắt đệ đệ mình!

Cho nên hắn một lần cảm thấy bàng hoàng, vạn nhất Tần Lập rời khỏi Tần gia. Như vậy vòng sáng hiện tại của Tần gia đều trong một đêm biến mất không còn!

Mà hiện tại, tất cả bàng hoàng cùng cảm giác lạ lùng của Tần Tỏa đều biến mất sạch. Thay vào đó là kính ý thật sâu đối với Tần Lập!

Tần Tỏa hết sức nghiêm túc cúi đầu hành lễ với Tần Lập, trầm giọng nói:

- Ta thay mặt cho toàn gia tộc cảm ơn ngươi, huynh đệ!

Tần Lập cười nói:

- Đừng quên, ta cũng là một thành viên của gia tộc. Bất kể tới lúc nào, ta cũng vẫn như thế!

- Tốt! Tốt!

Tần Lĩnh Sơn đỏ mắt, hét lớn vài tiếng tốt, sau đó nghiêng mặt đưa tay lau khóe mắt.

Lúc này con mắt từng trưởng lão đều đỏ lên. Giờ phút này, nhìn bảo vật chồng chất trong phòng, trong mắt bọn họ cũng đột nhiên không mê người như vậy nữa, không có khiến người ta cảm thấy miệng nóng lưỡi khô nữa.

Bởi vì có một bóng hình bao trùm trên tất cả bảo vật này.

Chuyện này được xếp vào hạng cơ mật cao nhất của Tần gia. Tuy rằng Tần Lập không nói, nhưng đám trưởng lão thành tinh Tần gia cùng dòng chính làm sao có thể không đoán ra được đống bảo vật này là từ đâu tới.

Nhiều bảo vật như thế, chỉ sợ Tần Lập đã cướp sạch toàn bộ kho báu Thôi gia!

Sự thật này càng làm cho bọn họ tràn ngập tin tưởng đối với tương lai của Tần gia.

Tuy rằng số lượng Tinh Nguyên Đan cùng Bạo Nguyên Đan không nhiều, tuy nhiên Tần Lập đối với người một nhà thì không quá keo kiệt. Hắn gọi Kim Điêu, cùng Linh Ưng, Mặc Ưng đến, ở trong phòng cười nói:

- Xà Xà mạnh lên, cá ngươi đều thấy được chứ?

Ba linh thú phi hành biến thành hình người, đồng loạt nuốt nước miếng. Nhất là Kim Điêu, hai mắt sáng ngời lên, gật đầu như gà mổ thóc:

- Thấy rồi, thấy rồi.

- Muốn biết nàng làm thế nào mạnh lên không?

Tần Lập vẻ mặt cười xấu xa, khiến ba con linh thú phi hành theo bản năng cảm thấy có âm mưu. Tuy nhiên, loại hấp dẫn này quả thực to lớn làm cho bọn họ căn bản không thể nào từ chối!

- Muốn, muốn!

- Ừm! Đương nhiên là trong tay ta có tuyệt thế thần đan.

Tần Lập tỉnh bơ nói, hoàn toàn không nhìn vào hào quang khát vọng trong mắt Kim Điêu cùng Linh Ưng, Mặc Ưng bộc phát ra, nói tiếp:

- Ai biểu hiện tốt, ta sẽ ban thần đan cho người đó!

Kim Điêu cùng Linh Ưng, Mặc Ưng giờ phút này trong lòng cảm thấy cực kì hối hận. Thầm nghĩ sớm biết như thế, nói gì cũng phải đi theo Tần Lập tham dự hôn lễ của nhân loại kia. Con rắn kia không phải là như vậy mà mạnh lên sao?

Nhìn ba tên vẻ mặt u ám, Tần Lập không chút động lòng, cười nói:

- Như vậy, ta trước tiên cho ba người các ngươi, mỗi người một loại thần đan tăng lực lượng tinh thần. Sau khi các ngươi dùng đan dược này, tinh thần lực sẽ tăng vọt! Về phần có thể tăng bao nhiêu vậy hoàn toàn là được quyết định bởi tình hình bản thân các ngươi! Kim Điêu sau khi dùng, tinh thần hẳn có thể tăng đến cảnh giới Phá Toái Hư Không. Ừ, ta nghĩ không kém nhiều lắm!

- Trời ạ!

Linh Ưng muội muội hồn nhiên ngây thơ không kìm nổi mở to hai mắt, lấy tay che miệng, vẻ mặt không dám tin nhìn Tần Lập.

Ngay cả Mặc Ưng luôn luôn lạnh lùng cũng không kìm nồi, ánh mắt linh động nhìn chằm chằm Tần Lập dường như muốn nhìn xem có phải hắn nói dối hay không.

- Chủ... chủ nhân, là thật sao?

Kim Điêu khó khăn nói ra, lúc trước tuy rằng thừa nhận địa vị của Tần Lập, nhưng ngoài miệng lại gần như không kêu hai chữ "chủ nhân".

Hiện tại vì loại thần đan này, rốt cuộc cũng bất chấp tôn nghiêm cùng mặt mũi, bọn họ đã sống mấy ngàn, hơn vạn năm, không phải là vì đột phá, từng bước theo đuổi trường sinh hư vô mờ mịt s

Như loại tuyệt thế thần đan này, chỉ kêu vài tiếng chủ nhân là có một viên, có nói lắp thì cũng không sao!

Trong lòng Tần Lập cười thầm, nghiêm túc lấy từ trong lòng ra ba nình sứ tinh xảo đã chuẩn bị từ trước, đưa cho bọn họ mỗi người một bình.

Sau đó nói:

- Sau khi dùng lập tức tìm nơi bế quan. Có thể tăng lên bao nhiêu, vậy xem tạo hóa của các ngươi!

- Đa tạ chủ nhân ban cho!

Kim Điêu vẻ mặt kích động, giọng nói có chút run rẫy!

- Đa tạ chủ nhân!

Hai giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Linh Ưng và Mạc Ưng cũng vang lên.

- Được rồi. Chỉ cần các ngươi một lòng theo ta, về sau ưu đãi không thiếu được. Ha ha, tin chắc không được vài năm, thực lực các ngươi sẽ toàn diện vượt qua ba con vượn bạch kia!

Tần Lập cười tủm tỉm nói.

Kim Điêu cùng Linh Ưng, Mạc Ưng ánh mắt lập tức phát ra hào quang sáng ngời, trong mắt tràn ngập vẻ chờ mong!

Tần Lập lúc bày trầm giọng nói:

- Qua mấy ngày nữa, ta phải rời đi một thời gian. Ở trong thời gian này, nơi Hoàng Kim Cung, Kim Điêu ngẫu nhiên đi giúp ta xem một chút. Sau đó an nguy của Tần gia liền giao cho các ngươi! Bình thường không cần dễ dàng ra tay, nhưng nếu có người uy hiếp đến sự an toàn của Tần gia, các ngươi không cần hạ thủ lưu tình! Tần gia liền xin nhờ các ngươi! Chờ sau khi ta tìm được hai loại linh dược, luyện chế thành đan thì đến lúc đó cũng không thiếu phần của các ngươi!

- Chủ nhân cứ yên tâm. Chúng ta đã biết làm thế nào!

Vẻ mặt Kim Điêu nghiêm túc, hứa hẹn với Tần Lập.

- Đúng rồi. Tên tiểu huynh đệ Hắc Báo của ta chạy ra từ cấm địa Huyền Đảo, đang đánh vào cảnh giới Chí Tôn. Nếu các ngươi có rảnh thì giúp ta chỉ điểm hắn một chút!

Kim Điêu cùng Linh Ưng, Mặc Ưng đồng thời nghiêm túc gật đầu. Bọn họ liếc mắt nhìn nhau bởi vì trong miệng chủ nhân nghe được một cái từ đối với bọn họ mà nói, có vẻ mới mẻ - Huynh đệ!

Chủ nhân không ngờ gọi một con báo nhỏ thực lực không tới Chí Tôn kia là "huynh đệ", hơn nữa đãi ngộ của con Hắc Báo kia ở Tần gia, bọn họ nhìn trong mắt. Trong lòng vô tình tán thành Tần Lập đạt tới một độ cao mới.

Đi theo một nhân loại như vậy có lẽ là lựa chọn chính xác nhất cả đời bọn họ.

Từ trong phòng đi ra, để lại ba linh thú mừng rỡ như điên. Thấy Xà nữ một đôi chân ngọc trắng nõn để trần, ở ngoài cái ao cạnh đình viện, thu liễm linh khí thò chân ngọc vào trong nước để mặc các loại cá nhỏ xinh đẹp lượn quanh. Thân thể hơi khom về phía trước, hai bản tay trắng nõn nâng cằm, có chút xuất thần nhìn một con chuồn chuồn màu đỏ đang đậu trên lá sen trong hồ.

Ánh nắng chiếu lên mặt Xà nữ, bao phủ một tầng màu vàng nhạt trên gương mặt trắng nõn của nàng. Mái tóc mềm mại buông xuống trên vai hình thành một bức tranh tuyệt mỹ, làm cho người ta có cảm giác không muốn bừng tỉnh.

Ai có thể nghĩ đến nữ tử thoạt nhìn xinh đẹp nhu nhược này dĩ nhiên là cường giả chân chính cảnh giới Phá Toái Hư Không!

- Ba con chim nhỏ không có hiểu chuyện đời bị ngươi lừa dối đến choáng váng đầu óc hả?

Xà nữ quay đầu, đôi con ngươi linh động nhìn Tần Lập, lộ ra vẻ tươi cười quỷ dị.

- Nói bậy, cái gì mà lừa dối? Ta nói tiểu Xà Xà ngươi lúc này mới dung nhập thế giới nhân loại được mấy ngày? Như thế nào miệng lưỡi trở nên trơn tru như thế? Giống như bà tám vậy! Đây không phải là hiện tượng tốt đâu!

Tần Lập nhe răng cười, đi đến bên cạnh Xà nữ, nhìn thoáng qua hai chân ngọc trắng nõn trong nước, trong lòng không khỏi thầm khen một tiếng:

- Thật hoàn mỹ!

Xà nữ lần đầu tiên cảm thấy vài phần ngượng ngùng, "vèo" một cái thu hai chân lại, "ào" một tiếng khiến cả nhỏ toàn bộ sợ chạy mất. Hia chân được váy che khuất, Xà nữ mới vênh vào tự đắc nhìn thoáng qua Tần Lập, hừ một tiếng, vặn vẹo vòng eo nhỏ động lòng người, vẻ mặt kiêu ngạo đi mất.

Quả nhiên là kiêu ngạo!

Tần Lập cười cười trong lòng, cảm giác được một hồi thoải mái trước nay chưa từng có. Giờ phút này, hắn đột nhiên có chút nhớ Thượng Quan Thi Vũ, không biết cô gái nhỏ hiện tại đạt tới cảnh giới gì, chịu đựng bao tâm tư mệt mỏi. Tần Lập lại nghĩ đến:

- Xem bộ dạng các gia tộc trên Huyền Đảo hưng phấn sốt ruột như vậy, bọn họ hiện tại vẫn còn đang khổ chiến chứ?

Giờ phút này, Thôi thành bị vô số cường giả bao vây xung quanh. Trên tường thành nguy nga hùng vĩ kia, đang chứng kiến một trận giết chóc thảm thiết chưa từng có!

Sát Kiếm Lâm gia, Nộ Kiếm Tiêu gia, Hỏa Kiếm Vương gia, ba đại gia tộc cùng Tàng Kiếm Sơn Trang và vô số người của các gia tộc môn phái lớn nhỏ từ cao cấp trở xuống đang cùng Thôi gia thật sự đánh ra chân hỏa!

Đánh đã tới loại hoàn cảnh không chết không ngừng!

Bên phía Thôi gia, gia chủ Thôi Bất Bình cùng hai vị trưởng lão cung phụng bị mất tích, được cao tầng Thôi gia phán đoán nhất định bị tên đáng chết nào đó bắt đi, thậm chí đã chết!

Loại cừu hận này sâu như biển, không có bất kì cách nào làm dịu đi! Cho nên, cho dù đám siêu cấp thế lực phái ra rất nhiều tinh nhuệ nhưng cũng hết sức gian khổ.

Tới loại thời điểm này, đã không phải lúc để giấu diếm. Gia chủ Lâm gia Lâm Tử Tưởng đỏ cả mắt, tuyệt kỹ Sát Kiếm Lâm gia xuất thần nhập hóa trong tay lão.

Lão rống lớn:

- Các huynh đệ, tăng thêm sức lực. Giết vào trong, hết thảy Thôi gia chính là của chúng ta!

- Giết!

- Giết! Giết!

Máu nóng của mọi người giờ phút này đều sôi trào!

Nhất thời, Thôi thành vang lên tiếng "Giết" rung trời!

CHƯƠNG 326: ĐỒ THÀNH

Giết! Giết! Giết! Lúc này các quản sự cao cấp của Thôi gia đã hoàn toàn điên lên, phát động thế công điên cuồng đánh trả Liên quân, bọn họ dưới tình hình không tìm được gia chủ Thôi Bất Bình, được một đám trưởng lão dẫn dắt toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của Thôi gia liều mạng với các thế lực tấn công vào!

- Trưởng lão! Không chịu được nữa, chúng ta mau lùi lại!

Một võ giả Lâm gia hai mắt đỏ bừng la lớn với trưởng lão Lâm gia:

- Những người Thôi gia điên rồi, lúc này ngạnh công thì tổn thất quá lớn!

- Lui? Lui cái rắm! Cho dù liều mạng cũng phải công vào!

Trưởng lão Lâm gia này sao không rõ tình hình lúc này? Chẳng qua nếu lúc này không thể công vào, như vậy lúc phâhua tài bảo bên trong bảo tàng hạch tâm Thôi gia sẽ mất đi rất nhiều quyền lên tiếng.

Về phần nói những tài bảo bình thường thuộc về ai, sẽ có ai thật sự để những tài bảo bình thường đó vào mắt? Bọn họ là những thế lực siêu cấp, lấy thế sấm vang chớp giật xông vào, mục đích còn không phải là những bảo vật cất giấu trong bảo tàng hạch tâm Thôi gia kia sao?

- Mọi người cố gắng lên! Thôi gia đã là nỏ mạnh hết đà! Bọn họ không chịu được bao lâu nữa! Mọi người kiên trì một chút, lần này trở về gia tộc sẽ có phần thưởng rất lớn!

Trưởng lão Lâm gia điên cuồng hô to, lúc này một võ giả cảnh giới Chí Tôn của Thôi gia chém một đạo kiếm khí về phía hắn, trong miệng còn mắng:

- Phần thưởng con bà nội ngươi! Hiện giờ lão tử chém ngươi trước!

Không thể không nói thực lực võ giả cảnh giới Chí Tôn đích xác kinh hãi thế tục, bên trên đạo kiếm khí kia ẩn chứa một cỗ kiếm ý sắc bén! Ở giữa cỗ kiếm ý này tràn ngập sát khí, làm cho người ta căn bản không thể chống lại!

Trưởng lão Lâm gia cực kì hoảng sợ, bỗng nhiêu một cỗ lực mạnh mẽ truyền đến, trưởng lão Lâm gia bị người ta một cước đá bay, đạo kiếm khí kia trực tiếp chém xuống mười mấy con cháu Lâm gia thành cặn bã!

Trưởng lão Lâm gia phát ra một tiếng rống tràn ngập bi thương, gia chủ Lâm gia Lâm Tử Tường quát to:

- Giết!

- Giết!

Tình huống của những người khác cũng không khác gì bên này, không ai có thể nghĩ tới nội tình Thôi gia lại thâm hậu tới mức này!

Nhất là các gia tộc môn phái ôm tâm tư tới chiếm tiện nghi kêu khổ không thôi. Những người Thôi gia bên trong thành, từ lớn đến nhỏ căn bản giống như không sợ chết, liều mạng chém giết.

- Mẹ nó! Người Thôi gia điên rồi sao?

Một trưởng lão cảnh giới Chí Tôn Thiên Cơ Môn nói với môn chủ Trầm Long Hưng:

- Lão già Thôi Bất Bình kia đâu, vù sao ta không thấy bóng dáng của lão?

- Có lẽ là lão già kia sợ chết, không dám xuất hiện ở nơi này!

Trên mặt Trầm Long Hưng mang theo quang mang hưng phấn, một kiếm chém chết một võ giả Thôi gia, lớn tiếng nói.

Thực lực con cháu Thôi gia trong Th thành mạnh mẽ cùng ngoan cường thật ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Tràng cảnh máu chảy thành sống này, người không trải qua tuyệt đối khó có thể tưởng tượng được. Khắp nơi đều la những phần chân tay cụt rải rác, khắp nơi đều là tiếng rên rỉ tuyệt vọng, đừng nói là nhát gan, dù là lớn gan đi nữa thì cũng sẽ giết tới nhũn tay. T

Trầm Long Hưng đang cao hứng, hồn nhiên không để ý đến Trầm Nhạc đã xông tới từ một bên, cả người đẫm máu! Mà thê tử tân hôn của hắn lại không tham gia hành động này, Lãnh Phương Phỉ đã được Lãnh Diễm Như chưởng môn Băng Thiên Nhai cảnh cáo, cố sức đừng tham dự vào chiến đấu cùng Thôi gia.

Cho tới nay Băng Thiên Nhai lấy một loại thái độ gần như lạnh lùng đối đãi với các loại chuyện trên Huyền Đảo. Cho nên Lãnh Diễm Như phân phó như thế, cũng sẽ không làm người ta bất ngờ.

Chẳng qua trước đó chỉ sợ ngay cả Lãnh Diễm Như cũng sẽ không ngờ tới, trận chiến tranh phân chia thành quả thắng lợi này sẽ tàn khốc như thế, thảm liệt như vậy.

Trầm Nhạc quay đầu về phía Trầm Long Hưng đang hưng phấn la lớn:

- Cha! Chúng ta thương vong quá thảm trọng rồi, trước tiên lui lại chỉnh đốn rồi nói tiếp!

- Cái gì? Lui? Lui cái gì mà lui! Nói cho mọi người, tử chiến đến cùng! Lần này trở về gia tộc sẽ có trọng thưởng!

Trầm Nhạc hơi nhíu mày, còn muốn nói cái gì, lúc này liền có mấy võ giả Thôi gia hai mắt đỏ hồng đánh tới, trên người truyền ra dao động nguyên lực cực kỳ khách thường.

Thần sắc Trầm Long Hưng biến đổi, một tay đẩy Trầm Nhạc ra, gần như ngay khi lão đẩy nhi tử ra, một tiếng nổ ầm ầm vang lên. Một cỗ lực lượng thế không thể đỡ rầm rầm tràn tới khiến Trầm Long Hưng văng lên cao, ở giữa không trung phun ta một ngụm máu tươi.

Trầm Nhạc mắt muôn nứt ta, tiến lên đỡ phụ thân mình:

- Cha! Ngài thế nào rồi?

Trầm Long Hưng mặt như giấy vàng, hơi khoát khoát tay, trong mắt hiện lên một tia ác độc:

- Phân phó xuống phía dưới, tiếp tục tấn công. Tấn công, tiến lên trước cho ta! Ta không sao, may là chỉ có hai võ giả cảnh giới Hợp Thiên tự bạo, cha không chết được. Con mặc kệ ta, đi chỉ huy bọn họ, tấn công lên trước cho ta!

Giết chóc vẫn còn tiếp tục, không hề ngừng lại.

Trận chiến đấu này kéo dài từ nửa đêm đánh tới bình minh, lại từ bình minh đánh tới giữa trưa. Rốt cuộc Thôi gia chịu không nổi Liên quân Huyền Đảo giống như thủy triều tràn lên, từng đợt từng đợt tấn công tới, thành tường Thôi thành bị phá. Thôi gia xong rồi!

Chẳng qua đúng lúc này, một màn kinh người lại xuất hiện, hơn trăm tên võ giả Thôi gia cảnh giới Phá Thiên trở lên giống như hoàn toàn điên rồi, đều xông lên tự bạo!

Liên quân Huyền Đảo cũng tổn thất cực kì trầm trọng!

Mãi cho đến ngày hôm sau, trận chiến đấu cực kì bi thảm này mới dần dần lắng xuống. Mà lúc này, bên Thôi gia không còn võ giả nào sống. Các tiểu gia tộc môn phái nhỏ Liên quân Huyền Đảo ngoại trừ một ít thấy chuyện không tốt bỏ chạy trước, còn lại hầu như toàn quân bị diệt!

Còn Lâm gia, Vương gia, Tiêu gia, Tàng Kiếm Sơn Trang cùng Thiên Cơ Môn cũng tử thương quá nửa.

Đầu lĩnh năm nhà này tụ tập một chỗ, nhìn lại Thôi thành, từ trong mắt đối phương nhìn ra một tia hung ác.

- Hạ lệnh... Đồ thành!

Gần như đồng thời, đầu lĩnh năm nhà hạ xuống một mệnh lệnh kinh khủng như vậy.

Trầm Nhạc giật giật môi, muốn nói gì nhưng vẫn ngậm miệng lại. Nhổ cỏ không tận gốc, hậu hoạn vô cùng vô tận, đạo lý này ai cũng hiểu, nhưng đến khi cần phải hạ lệnh tàn sát toàn bộ hơn mười vạn già trẻ trai gái toàn thành, thực sự không phải ai cũng có thể mở miệng được.

Tiếng kêu thảm thiết thê lương lọt vào trong tai rõ ràng, trên mặt những người này không có bất cứ tình cảm thương hại nào. Nếu để cho Thôi gia giết đến gia môn, chỉ sợ kết cục của bọn họ cũng sẽ không tốt hơn hiện tại.

Cho nên bọn họ căn bản sẽ không đồng tình Thôi gia, lại càng không nghĩ bản thân minh đã làm sai!

Trong quá trình giết chóc này, các chiến sĩ gia tộc căn bản sẽ không nhìn trước mắt mình giết người nào, dù sao chỉ là giết người!

Thậm chí có nhìn lầm, giết luôn người một nhà.

Vậy nên trận tàn sát này lại giằng co thêm một ngày rưỡi!

Toàn bộ bầu trời trên Thôi thành phủ một mảnh huyết hồng!

Một mảnh mây mù đỏ máu bao phủ Thôi thành, dù là những người thần thức không mạnh, cách Thôi thành hơn mười dặm đều sẽ cảm giác cả người rét run, giống như có một cỗ oán khí tận trời bao phủ nơi này

- Kì quái, lão già Thôi Bất Bình kia cùng với mấy người từ nơi Cực Tây làm sao cũng không xuất hiện?

Trầm Long Hưng cau mày tự nhủ.

Lâm Tử Tường trầm ngâm nói:

- Có lẽ là đang tìm địa phương bế quan dưỡng thương. Dù nói như thế nào, Thôi gia đã bị xóa sổ trên Huyền Đảo. Trầm huynh, ta thấy nhân cơ hội này, đem tiêu diệt Tần gia luôn.

Lâm Tử Tường vừa nói, bàn tay chúi xuống phía dưới làm ra một động tác chém đầu.

Bên cạnh hắn, Lâm Hằng cùng Trầm Long Hưng đứng bên cạnh Trầm Nhạc cơ hồ đồng thời lớn tiếng ngăn cản nói:

- Không thể, ngàn vạn lần không được như thế!

- Hả? Tại sao con ngăn cản ta? Lý do gì mà không thể?

Lâm Tử Tường nghiêng đầu nhìn qua Lâm Hằng, thần sắc không thay đổi nói:

- Quan hệ giữa ngươi cùng Tần Lập là bằng hữu, không cần thiết phải nói ra.

Lâm Hằng than nhẹ một tiếng, nhè nhẹ nói:

- Phụ thân, ngài nghĩ thử xem, Tần Lập biểu hiện ra thực lực như vậy, mà Tần gia lúc bị Thôi gia đánh lén còn xuất hiện ba siêu cấp cường giả.

- Nhiều như vậy thì biểu hiện cho cái gì? Thôi gia mạnh như vậy không phải cũng bị chúng ta diệt tộc đó sao?

Lâm Tử Tường lơ đễnh nói.

- Lâm thúc thúc, tiểu chất có một câu không biết có nên nói hay không? Trầm Nhạc đứng ra nhìn Lâm Tử Tường nói.

- Hiền chất có gì thì cứ nói, đừng ngại. Lâm Tử Tường cười híp mắt nhìn Trầm Nhạc. Nếu là Tần Lập đứng ở chỗ này liền có thể hiểu ra Lâm Tử Tường và Trầm Long Hưng có giao tình tốt như vậy, trong khi ở thời điểm bình thường thì bọn họ không có biểu hiện gì cả. Xem ra, người trong đại gia tộc, trời sinh đã có thiên phú về ngụy trang.

- Chúng ta giết sạch Thôi gia là bởi vì Thôi gia bọn họ muốn diệt chúng ta. Điều đó khiến cho tất cả gia tộc và môn phái trên Huyền Đảo phẫn nộ. Cho nên, trên thực tế chúng ta nắm lấy Tiên Thiên đại nghĩa! Vì vậy mọi người mới có thể tử chiến không lùi. Trầm Nhạc nói xong, than nhẹ một tiếng:

- Mà Tần Lập, chẳng những là một người trẻ tuổi mới quật khởi trên Huyền Đảo. Nhân phẩm của hắn cũng đủ để làm cho vô số người kính nể. Lâm thúc thúc, nếu muốn đối phó Tần gia, hoàn toàn không có bất kì lí do gì. Nếu chỉ dựa vào lợi ích hấp dẫn thì chưa chắc khiến cho nhiều người động tâm, ít nhất, tiểu chất cũng hoàn toàn không tán thành chuyện này.

- Con cũng vậy, hoàn toàn không tán thành! Lâm Hằng nhè nhẹ nói.

- Còn có ta cũng không tán thành ý kiến của Lâm gia chủ. Tần gia chỉ cần có đan dược bán ra, chúng ta mua là được. Cần gì phải làm như vậy? Tam thiếu gia Tạ Hiểu Phong của Tàng Kiếm Sơn Trang bên cạnh thản nhiên nói.

Lâm Tử Tường cười nhạt vài tiếng:

- Ta chỉ tính như vậy, các ngươi không tiếp nhận thì thôi. Tần công tử tuổi trẻ tài cao, chính ta cũng không muốn đắc tội.

Không ít người đối với thái độ của Lâm Tử Tường cực kì khinh bỉ, trong lòng tự nhủ:

- Ngươi đường đường là một gia chủ thế lực siêu cấp, lời nói ra là đánh rắm sao?

Lúc này, bỗng nhiên có một người điên cuồng chạy tới trước mặt Trầm Long Hưng, thở không ra hơi, vẻ mặt hưng phấn nói:

- Chưởng môn nhân, chúng ta dường như phát hiện ra nơi chứa bảo tàng của Thôi gia!

Một lời này nói ra như có tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng.

Cơ hồ ánh mắt của mọi người đều hướng về người trẻ tuổi này, sau đó trên mặt đều lộ ra vẻ hưng phấn!

Bọn họ chém giết mấy ngày nay, tàn sát tất cả nam nữ già trẻ vì không phải vì cái này sao?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor