Phượng ẩn thiên hạ - Chương 142 - 143

Chương 142

Trong nháy mắt ngã về phía cửa động kia, nàng có thể nhìn thấy hoàng tử Nguyêt Thị lao nhanh tới. Chiếc mặt nạ của hắn phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, nhưng không thể sánh được với một phần sự lạnh lẽo trong mắt hắn lúc này.

Khoảng cách Hoa Trứ Vũ và Hoàng Phủ Vô Song rất gần với một binh sĩ Phong Vân Kỵ, binh sĩ kia thấy vậy liền vung kiếm chém về phía Hoa Trứ Vũ. Một kiếm không chút lưu tình, cực nhanh, cực độc, cực chuẩn, chém về phía đùi Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ kinh hãi, vội vàng thu chân lại, đúng lúc này mới nghe thấy một tiếng hét lớn: “Dừng tay!”

Kiếm trong tay Cơ Phượng Ly va chạm với kiếm của tên binh sĩ Phong Vân Kỵ, cùng lúc đó, Hoa Trứ Vũ và Hoàng Phủ Vô Song đã ngã vào trong động, một tiếng rầm vang lên, cánh cửa bằng đá đóng chặt lại.

Cơ Phượng Ly vung tay lên, nhưng chỉ kịp bắt được một góc áo của Hoa Trứ Vũ, nàng đã rơi vào trong động. Thứ sót lại trong tay hắn chỉ là mảnh áo của nàng, đỏ chói mắt. Trước ngực đột ngột phát đau, lục phủ ngũ tạng cũng đau, dường như có thứ gì đó đang kêu gào muốn thoát khỏi cơ thể hắn.

Hắn đẩy binh sĩ trước mặt ra, chăm chú quan sát phiến đá, đúng lúc đó, một ngụm máu trong cổ không thể kìm nén phun ra nhiễm đỏ mặt đất.

“Chủ nhân! Người sao vậy?” Binh sĩ đứng gần nhất định nâng Cơ Phượng Ly đứng lên.

Nạp Lan Tuyết thầm than: “Công lực của ngươi vẫn chưa khôi phục, vừa rồi còn giao chiến ác liệt như vậy, lục phủ ngũtạng không bị thương mới là lạ!”

Cơ Phượng Ly cố nén cảm giác đau đớn, đưa tay lau đi vết máu trên môi, phiến đá này rất rắn chắc, còn kín kẽ không có chỗ hở. Hắn chuyển hướng quan sát tấm bình phong, cuối cùng cũng tìm ra cơ quan Hoàng Phủ Vô Song mới khởi động. Hắn không ngờ trong bình phong có giấu cơ quan. Nhưng có tác động thêm mấy lầnđi nữa, tảng đá vẫn nằm yên không nhúc nhích, đúng là loại cơ quan dùng một lần.

 “Người đâu, không cần biết là dùng cách nào phải phá bỏ được tảng đá này ra. Nạp Lan, ngươi dẫn người điều tra qua các cung, lật ba thước đất xem còn cửađộng nào khác không. Mặt khác, ngươi.” Hắn chỉ vào một vị tướng của Phong Vân Kỵ “Mau chóng đi gặp Thái thượng hoàng, hỏi xem ông có biết về mật đạo này không.”

Một vị tướng trẻ tuổi ôm quyền đáp: “Vâng!”

Hoa Trứ Vũ chỉ cảm thấy tiếng gió vù vù không ngừng lướt qua tai, mãi một lát sau mới cảm nhận được mặt đất vững chãi, bọn họ đã rơi xuống mặt đất. Phía trên là trần đá, cả không gian chìm trong một màuđen tối, may mà còn có minh châu khảm trên ngọc quan của Hoàng Phủ Vô Song tỏa ra ánh sáng soi đường.

Hoa Trứ Vũ lạnh lùng đẩy Hoàng Phủ Vô Song ra: “Xây mật đạo trong tẩm điện, ngươi tính toán thật chu đáo!” Có mật đạo này, hắn có thể trốn khỏi cung bất kỳ lúc nào.

Hoàng Phủ Vô Song tháo viên minh châu xuống, khẽ cười: “Nếu không tính toán chu đáo, giờ ta và nàng đã rơi vào tay hoàng tử Nguyệt Thị, chỉ e là không thể nhìn thấy mặt trời ngày mai.”

Giọng nói có phần lạnh lẽo, Hoa Trứ Vũ nắm chặt áo choàng trên người, trên áo choàng kia còn có mùi hương thoang thoảng của hoa mai, nàng nhớ tới ánh mắt của hoàng tử Nguyệt Thị trước lúc rơi xuống mật đạo, bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng.

“Đang nghĩ gì vậy?” Hoàng Phủ Vô Songđưa dạ minh châu sát về phía nàng, cất tiếng hỏi.

Hoa Trứ Vũ vượt lên trước: “Ta đang nghĩ, nơi này sẽ thông ra đâu?”

Hoàng Phủ Vô Song cầm dạ minh châuđi theo nàng: “Vốn cửa vào mật đạo này vốn nằm ở hòn non bộ trong ngự hoa viên, nhưng ta cảm thấy đó không phải là nơi tiện trốn thoát nên mới thông mật đạo tới tẩm điện. Cứ đi dọc theo con đường này sẽ đi tới một chiếc giếng cạn ngoài cung!”

“Mật đạo này còn có ai khác biết không? Nếu bọn họ biết cửa ra ở đâu, chẳng phải chúng ta sẽ chui đầu vào rọ sao?” Hoa Trứ Vũ lạnh lùng nói.

Hoàng Phủ Vô Song liếc nhìn nàng: “Đúng là có người biết, nhưng đợi bọn họ biết được, chúng ta đã rời khỏi đó lâu rồi!”

Hai người không ai nói thêm gì nữa, im lặng đi dọc về phía trước, vì ánh sáng của dạ minh châu rất yếu ớt, hai bọn họ không thể đi nhanh được. Ước chừng nửa canh giờ sau, con đường đang đi trở thànhđược cụt, còn trên đầu xuất hiện một khốiđá lớn.

Hoàng Phủ Vô Song chiếu dạ minh châu lên trên, nói: “Đến nơi rồi!” Hắn đi lên trước, đưa tay lần mò ở vách đá, tảng đákia liền dời đi ngay lập tức. Hai người thi triển khinh công nhảy ra ngoài, rơi xuống một đám cỏ rậm rạp. Nhìn lên, sắc trời vẫn còn tối đen.

Hai người bước ra khỏi giếng cạn, nhìn quanh bốn phía, phát hiện đây là một ngõ nhỏ yên ắng không có bóng dáng con người.

Hoàng Phủ Vô Song cầm tay Hoa Trứ Vũ, hắn nắm rất chặt, còn cúi đầu nói với vẻ cầu xin. “Đi theo ta đi!”

Hoa Trứ Vũ lạnh lùng bỏ tay Hoàng Phủ Vô Song ra, nương theo ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu nhìn về phía Hoàng Phủ Vô Song. Thấy gương mặt hắn có phần tái nhợt. Nàng luôn coi Hoàng Phủ Vô Song như một đứa bé chưa trưởng thành, lúc trước hắn từng nói thích nàng, nhưng nàng nghĩ là hắn chỉ nói chơi, chưa bao giờ để tâm tới. Nhưng sau tất cả mọi chuyện, nàng nghĩ có lẽ là hắn nói thật. Kể cả là thật, nàng vẫn không thể thích hắn.

Ám sát hắn vì muốn phụ thân xuất hiện, nhưng cũng có lúc nàng thật sự muốn giết hắn. Nàng hận hắn tàn nhẫn vô tình, hận hắn giết chết Cơ Phượng Ly, giết chết đứa bé trong bụng nàng. Tuy đã biết đứa bé không phải do hắn hại, nhưng nàng không thể tháo được vướng mắc trong lòng. Nàng không giết hắn, nhưng cũng sẽ không đi cùng con đường với hắn.

“Ta sẽ không đi theo ngươi!” Hoa Trứ Vũ dùng sức nhưng không rút được tay mình ra, nàng nhíu mày rút cây trâm cài tóc rađâm vào bàn tay hắn, trâm cài tóc đâm sâu vào da thịt, máu tươi ứa ra, nhưng Hoàng Phủ Vô Song vẫn cố nén cảm giác đau đớn, nắm chắc bàn tay Hoa Trứ Vũ không buông.

“Đi!” Hoàng Phủ Vô Song ảo não nói.

Hoa Trứ Vũ cười lạnh: “Hoàng Phủ Vô Song, có lẽ trước đây ta từng thích ngươi, thích ngươi như một đứa bé ngây thơ chưa hiểu chuyện. Nhưng bây giờ, cảm giác đó đã tan thành mây khói. Ngươi mau đi đi, cả kinh thành đang truy tìm ngươi, nếu không mau chạy đi sẽ không thoátđược đâu!” Nàng dùng tay tách những ngón tay của Hoàng Phủ Vô Song ra, nhanh nhẹn chạy đi.

Hoàng Phủ Vô Song đứng lặng ở đónhìn nàng rời đi, nhìn chiếc áo choàng màu đen bay trong gió lộ ra một góc áo vũcơ màu đỏ, nhìn cả vòng eo nhỏ nhắn kia. Lúc đó, hắn hận không thể xông lên giữ chặt eo nàng, để xem nàng có thể nói ra những lời tuyệt tình kia không.

Cuối cùng hắn chỉ đành thu hồi ánh mắt của mình, hắn biết tình cảnh lúc này của mình nguy hiểm tới mức nào, hắn không có sức lo thêm cho nàng. Hắn đi ngược hướng với nàng, cảm thấy tay chân trống rỗng, vô lực.

Hắn mờ mịt đi về phía trước, hắn đãđánh mất ngôi vị hoàng đế, đã đánh mất nàng! Ánh trăng ảm đạm phản chiếu trong mắt hắn, tâm tình của hắn lúc này cũng ảm đạm như trăng.

Hắn nhớ lại những lúc nàng ở bên cạnh hắn, nhớ mỗi nụ cười, mỗi cái nhăn mày của nàng, nhớ tới vẻ mặt tức giận của nàng. Hoàng Phủ Vô Song oán tới hận, ácđộc nói: “Hoa Trứ Vũ, Tiểu Bảo Nhi, ai bảo nàng tới gần ta, giúp đỡ ta, quản ta. Sau cùng lại bỏ ta mà đi, ta và nàng đều là quân cờ chết, nàng muốn vứt bỏ mọi thứ sao, đợi kiếp sau đi!”

Hoa Trứ Vũ bước ra khỏi ngõ nhỏ, thắt chặt áo choàng che lấy thân mình. Trongđầu lại xuất hiện hình ảnh đôi mắt đầy ưu thương kia, trong lòng cảm thấy phiền muộn, đau đớn.

Vì sao hoàng tử Nguyệt Thị là đối với nàng như vậy, vì sao?

Vì sao đôi mắt kia lại khiến nàng đau lòng tới mức này?

Có phải là hắn không?

Nàng tựa vào tường, kinh hoàng nhớ lại.

Trí nhớ là một phương tiện tự giày vò, càng cố gắng muốn quên thì càng mãnh liệt nhớ đến, cố gắng nhớ tới, hồi ức lại trôi tuột đi, cuối cùng không còn lại gì nữa.

Hình ảnh trên pháp trường hiện lên trước mắt.

Hôm đó, nàng nghĩ Lam Băng và Đường Ngọc sẽ đến cướp pháp trường, thế nên nàng đã mua chuộc rất nhiều quan viên. Nhưng cuối cùng lại không ai đến. Nàng đành bất đắc dĩ đâm hắn mấy dao, tính phong bế huyệt đạo và hơi thở của hắn,để hắn giả chết rời khỏi pháp trường. Nhưng cuối cùng, nàng lại đâm chết hắn.

Bây giờ nghĩ kỹ lại mới thấy mọi chuyện không thể đơn giản như vậy được.

Người như hắn sao có thể cam tâm chịu chết? Lam Băng, Đồng Thủ, Đường Ngọc sao không tới cướp pháp trường? Trừ khi hắn đã có kế sách vẹn toàn, có thể bình yên thoát thân.

Nghĩ tới điểm này, toàn thân Hoa Trứ Vũrun lên. Chuyện này không có khả năng! Rõ ràng, chính nàng đã tận mắt nhìn thấy hắn ngừng thở, nhìn cơ thể hắn mất đi độ ấm!

Hoa Trứ Vũ nghĩ lại từng chi tiết hôm đó, chợt nàng nghĩ tới chén rượu của Tam công chúa.

Hôm đó Hoàng Phủ Yên mang rượu tới tiễn đưa Cơ Phượng Ly. Tuy bi thương nhưng chưa đến mức khống chế. Mãi đến khi Cơ Phượng Ly bị đâm chết, nàng đột nhiên khóc rống lên như người bị tâm thần.

Xem ra, chén rượu kia là rượu giả chết!

Hoàng Phủ Yên không ngờ nàng lạiđâm chết Cơ Phượng Ly, vậy nên mới bi thương như thế. Sau đó, cô ta còn chạy tới trước mặt nàng làm ầm ĩ.

Nhưng có thể, Cơ Phượng Ly không bị nàng đâm chết, mà thuốc giả chết có tác dụng trước.

Nếu đúng như vậy, có thể hắn vẫn chưa chết!

Có lẽ là không chết!

Nàng đứng bật dậy, vội vàng chạy ra ngoài.

Một đội Phong Vân Kỵ chạy trên đường, bọn họ giữ quân kỷ rất nghiêm, không hành dân, không đốt lửa, không trộm cướp.

“Tướng quân, quả nhiên người ở trong này!” hai bóng người bay từ trên mái nhà xuống, nhanh chóng xuất hiện trước mặt nàng, đúng là Bình và Thái.

“Nơi này rất nguy hiểm, tướng quân mau rời khỏi đây!” Bình thấp giọng nói.

Hoa Trứ Vũ thản nhiên nhìn bọn họ, cất tiếng nói: “Được, mau đi thôi! Nhưng sao các ngươi có thể tìm ra chỗ này?”

“Thám tử cài trong cung nói người và Hoàng Phủ Vô Song ngã vào mật đạo, sau đó, Phong Vân Kỵ chia thành hai đường rời khỏi hoàng cung, chúng ta đoán bọn họ đã biết được cửa ra. Ước đoán phương hướng, ta và Thái đi theo đường tắt tớiđây. Bọn họ cũng sắp đến rồi. Tướng quân mau đi theo chúng ta!”

“Thái, ta hỏi ngươi, ở tình huống nào thuốc sẽ có tác dụng trước thời hạn?” Hoa Trứ Vũ đột nhiên hỏi.

Thái trầm tư một chút, chậm rãi nói: “Vậy phải xem kia là thuốc gì.”

“Thuốc giả chết.” Hoa Trứ Vũ chậm rãi nói.

Thái nhíu mày nói: “Loại thuốc này vô cùng quý hiếm, trước giờ ta chưa từng thấy qua. Nó gây ức chế hô hấp và mạch đập của con người, nếu người sử dụng đang bị thương, khí huyết không thông, thuốc sẽ có tác dụng rất nhanh.”

Trái tim Hoa Trứ Vũ chấn động dữ dội, nhưng vào lúc này lại có tiếng vó ngựa vang lên, có một đoàn người ngựa đang tiến vào ngõ nhỏ.

 

Chương 143

“Bọn họ đến rồi, tướng quân, chúng ta đi mau!” Bình và Thái, mỗi người đỡ một cánh tay của Hoa Trứ Vũ, thi triển khinh công nhảy lên một mái hiên trong con ngõ nhỏ.

Tiếng võ ngựa ồn ào truyền tới. Hoa Trứ Vũ ra hiệu cho Bình và Thái thu liễm hơi thở, đừng nên nói gì cả. Bình và Thái không biết Hoa Trứ Vũ định làm gì, sao không mau rời đi, dù vậy bọn họ vẫn làm theo ý nàng, nép sát người xuống mái hiên, lặng lẽ quan sát tình hình bên dưới.

Ngõ hẻm u tối trong nháy mắt đã được vô số ánh đuốc chiếu sáng, một đội Phong Vân Kỵ lật tung từng ngóc ngách, ngân giáp phản chiếu ánh sáng chói mắt.

Hoa Trứ Vũ nhìn lướt qua, không thấy hoàng tử Nguyệt Thị. Nàng đang định bảo Bình và Thái cùng nhau rời khỏi chỗ này, chợt nghe thấy tiếng ngựa hí dài, có một cỗ xe ngựa dừng lại trước đầu ngõ, xe ngựa vừa dừng lại, đã có người xốc màn xe nhảy ra ngoài, có lẽ do xe ngựa đi quá nhanh, người kia vừa bước xuống đã chống tay vào thành xe thở dốc.

Hoa Trứ Vũ nương theo ánh sáng từ những ngọn đuốc, nhìn thấy người kia đúng là hoàng tử Nguyệt Thị.

Nàng nhớ tới tình cảnh trong cung khi nãy, võ công của hắn không tệ, nhưng sao mới có hơn nửa canh giờ, trông hắn như bị nội thương. Chẳng lẽ vừa rồi đã bị thương sao?

Áo choàng màu đen, chiếc mặt nạ thần bí, dáng vẻ cao ngạo mà lạnh lùng, nhìn không giống người kia. Nhưng Hoa Trứ Vũ vẫn, trên chiến trường, hình tượng lịch huyết chiến thần của hắn cũng hoàn toàn khác với hình tượng thư sinh ngày thường.

Có một vị tướng trẻ tuổi đi tới bẩm báo với hắn: “Chủ nhân, cửa ra đúng là ở đây, nhưng chúng ta tới muộn rồi. Bọn họ đã rời khỏi nơi này, nhưng mạt tướng nghĩ bọn họ vẫn chưa đi xa!”

“Lập tức truy tìm!” Hắn khàn giọng nói.

“Vâng!” Vị tướng kia sợ run lên, vội vàng chỉ huy Phong Vân Kỵ tiếp tục tìm kiếm.

Hoa Trứ Vũ ép sát người vào mái hiên, nghe giọng nói của hoàng tử Nguyệt Thị rất xa lạ. Nhưng có thể đây là giọng nói giả, giống như Dung Lạc từng dùng thuốc làm thay đổi chất giọng của mình.

“Phong tỏa cửa thành, không cho ai ra vào!” Hoàng tử Nguyệt Thị lạnh lùng ra lệnh, một tay chống đỡ trước ngực, dường như đang rất đau đớn.

“Cuối cùng vẫn chậm một bước!” Tùy tùng của hắn thở dài nói.

“Chủ nhân, trên mái hiên có người!” Rất nhanh, đã có người phát hiện ra bọn họ.

Hoa Trứ Vũ cả kinh, nàng chỉ hơi thất thần mà đã để bại lộ hành tung.

Hoàng tử Nguyệt Thị ngẩng đầu nhìn lên, tay áo màu đen vung lên như cánh ưng giang rộng, hắn là người bay lên nhanh nhất, bỏ xa những người còn lại. “Chủ nhân...” Phong Vân Kỵ kinh hãi hô lớn.

“Đi mau!” Bình và Thái cầm lấy tay Hoa Trứ Vũ, kéo nàng chạy đi.

Hoa Trứ Vũ quay lại, chỉ nhìn thấy hoàng tử Nguyệt Thị và những binh sĩ của Phong Vân Kỵ bám sát không rời.

Hoa Trứ Vũ thi triển khinh công lướt qua một dãy mái hiên. Nhìn tình hình này, chỉ có hoàng tử Nguyệt Thị có thể bắt kịp nàng. Tốc độ của hắn rất nhanh, bóng người nhẹ nhàng, không có chút tiếng động nào.

Trời không trăng không sao. Đúng là một đêm cung biến.

Bước chân của hoàng tử Nguyệt Thị chững lại, hắn chưa đuổi kịp nàng nhưng cũng đủ vượt qua Bình và Thái. Hắn xoay người lại, rút kiếm ra đâm về phía Thái. Thái vốn không phải là đối thủ của hắn, hai người đánh từ mái hiên xuống đường, chỉ trong vòng mấy chiêu, Thái đã bị hắn chĩa kiếm vào cổ họng.

Phong Vân Kỵ có tốc độ chậm hơn, vốn Hoa Trứ Vũ muốn bỏ lại Phong Vân Kỵ rồi ép hắn phải lộ ra gương mặt thật, nhưng không ngờ hắn lại ra tay với Thái, Hoa Trứ Vũ không thể không nhảy xuống.

Trên đường, ánh đèn đuốc ảm đảm chiếu vào gương mặt hoàng tử Nguyệt Thị, Hoa Trứ Vũ để ý thấy môi hắn đã trắng bệch, không còn chút máu. Tuy đã khống chế được Thái, nhưng hơi thở rất nặng, còn có máu tươi đang chảy khỏi khóe miệng. Dường như việc truy đuổi vừa này đã tiêu hao gần hết chân khí của hắn.

“Các ngươi đi mau, đừng để ý đến ta!” Thái hét lên.

Hoa Trứ Vũ sao có thể để mặc Thái được, nàng đi tới, chậm rãi nói: “Hoàng tử Nạp Lan, thả hắn ra trước!”

Cơ Phượng Ly nhìn nàng, bình tĩnh nói: “Nàng lại đây, ta sẽ thả hắn. Ta nói rồi, nàng đừng mơ có thể chạy trốn khỏi đây!” Giọng nói đầy vẻ khẳng định giống như trong tẩm điện, chỉ là có thêm phần khàn khàn mệt mỏi.

Phong Vân Kỵ đã đuổi kịp tới đây, bao vây tất cả bọn họ vào trong, Cơ Phượng Ly khoát tay đẩy Thái vào tay một vị tướng trong Phong Vân Kỵ. Vị tướng này rút đao ra, tất cả binh sĩ còn lại cũng làm như vậy, trong nháy mắt, kiếm quang trùng trùng.

Để giữ lại nàng, hắn không tiếc bất kỳ thủ đoạn nào!

“Vì sao phải giữ ta lại, hoàng tử Nạp Lan?” Hoa Trứ Vũ chăm chú nhìn vào chiếc mặt nạ của hắn.

Cơ Phượng Ly đưa tay lên, nhưng cuối cùng vẫn không dám tháo xuống, bởi vì hắn không dám chắc, nếu hắn tháo mặt nạ xuống rồi, nàng sẽ bỏ chạy nhanh hơn hay tiếp tục ám sát hắn.

Việc duy nhất hắn có thể làm lúc này là giữ nàng lại!

“Ha ha, hoàng tử Nạp Lan bày trận lớn như vậy, bản vương còn nghĩ là ngài đã bắt được Hoàng Phủ Vô Song chứ!” Bỗng nhiên, một tiếng cười đắc ý vang lên trong đêm tối, nghe đặc biệt chói tai.

Lời vừa dứt, một áng mây màu đỏ hạ xuống đất, mọi người đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy người mới tới có gương mặt thanh tú, đôi mi đen dài, đôi mắt hoa đào sóng sánh. Bộ quần áo màu đỏ trên người ánh lên sắc vàng, khiến người khác cảm thấy lóa mắt.

“Còn tưởng ai chứ, ra là Thụy Vương!” Cơ Phượng Ly thản nhiên nhìn lướt qua Đấu Thiên Kim, cố gắng áp chế cảm giác đau đớn trong giọng nói.

“Xem ra, nơi này không chào đón bản vương rồi. Nhưng chẳng có cách nào khác, bản vương không đến cũng không được. Bản vương nghe nói, hoàng hậu của Hoàng Phủ Vô Song chính là Vương phi của bản vương, cũng nghe nói các ngài đã bắt được bọn họ nên mới vội vã tới đây.” Đấu Thiên Kim nói xong liền đi về phía Hoa Trứ Vũ, cười nói. “Ngày đó bản vương có mắt như mù, không nhận ra Bảo thống lĩnh chính là vương phi của bản vương!”

“Vương phi của ngài?” Cơ Phượng Ly chấn động, khàn giọng hỏi, bầu không khí cũng trở nên khẩn trương.

“Đúng vậy, ngày đó, nàng cải trang thành công chúa Trác Nhã, bản vương tới Bắc Triều hòa thân, thành thân với nàng. Hôn sự của bản vương diễn ra trước Hoàng Phủ Vô Song, thế nên, nàng là Vương phi của bản vương chứ không phải là hoàng hậu của Hoàng Phủ Vô Song! Hoàng tử Nạp Lan, mong hoàng tử có thể thả nàng ra!” Đấu Thiên Kim nói với Cơ Phượng Ly.

“Những gì hắn nói là thật sao?” Cơ Phượng Ly nhìn Hoa Trứ Vũ, chăm chú quan sát mọi biểu hiện trên gương mặt Hoa Trứ Vũ.

“Ta nói muội đừng nên quỵt nợ nhé, ngày đó muội thu của ta không ít sính lễ đâu.” Đấu Thiên Kim nhếch môi cười với Hoa Trứ Vũ.

Hoa Trứ Vũ có phần bất ngờ, nàng không nghĩ Đấu Thiên Kim sẽ xuất hiện ở đây, càng không nghĩ hắn sẽ nhận mình làm Vương phi. Ngày đó là nàng lợi dụng hắn, tuy nàng không muốn gả cho hắn, nhưng cũng đã lợi dụng hắn để rời khỏi Bắc Triều. Nàng biết chuyện này rất bất công với Đấu Thiên Kim, mà Bắc Triều cũng đã nhận của Đấu Thiên Kim không ít sính lễ, đây đều là sự thật. Không ngờ, trốn tránh lâu như vậy mà hắn vẫn tìm ra được, còn biết ngày đó nàng giả mạo làm Trác Nhã.

“Không sai, những gì Thụy Vương nói là thật, ta và ngài ấy đã thành thân với nhau.” Hoa Trứ Vũ nói xong liền đưa mắt nhìn hoàng tử Nạp Lan, nhìn thấy sự nặng nề trong đôi mắt sâu thẳm của hắn.

“Thế nào, hoàng tử Nạp Lan, đây là chuyện giữa ta và Hoàng Phủ Vô Song, hoàn toàn không có liên quan đến Nguyệt Thị. Nếu ngài muốn giúp đỡ Hoàng Phủ Vô Tương, việc cần thiết trước mắt là truy bắt Hoàng Phủ Vô Song chứ không phải Vương phi của bản vương!” Đấu Thiên Kim cười nói.

Trong tai Cơ Phượng Ly chỉ có những lời vừa rồi của Hoa Trứ Vũ, hắn cảm thấy mùi máu càng lúc càng nồng, toàn thân đau nhức như có hàng ngàn, hàng vạn mũi dao không ngừng lăng trì trên cơ thể hắn, hơi thở của hắn càng lúc càng thêm nặng, nhưng hắn chỉ có thể mỉm cười...

Nhưng còn chưa kịp cười, hắn đã mê man ngã xuống.

Xa xa, có tiếng nước chảy truyền tới, mang theo thê lương lạnh lẽo.

Đã là canh bốn!

Lần bị giam trong Hình bộ đã khiến kỳ kinh bát mạch của hắn bị thương tổn nghiêm trọng, sau khi sử dụng thuốc giả chết, nếu không phải được sử dụng thuốc quý thì hắn đã trở thành phế nhân. Tuy khôi phục được nội lực, nhưng trải qua lần giao chiến với Hoàng Phủ Vô Song, liều mạng đuổi theo Hoa Trứ Vũ, cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi. Hắn chỉ vào Thái, lệnh cho Nạp Lan Tuyết chân chính. “Trông chừng cẩn thận người này, tuyệt đối không được thả hắn ra! Phái người canh giữ dịch quán Đông Yến, không được để Thụy Vương dẫn nàng về Đông Yến!” Nói xong, đôi mắt đầy tơ máu nhìn về phía Hoa Trứ Vũ.

Trên con đường mịt mờ, nàng tựa như một đóa sen, cô độc mà kiên cường nở rộ.

Chiếc váy vũ cơ màu đỏ như ngọn lửa thiêu đốt trái tim hắn, thiêu đốt mọi thứ trong thế gian thành tro bụi, ngoài nàng ra, trong mắt hắn không còn thứ gì khác.

Tầm mắt dừng lại nơi vòng eo mảnh mai của nàng, đồng tử bắt đầu co rút lại, kỳ kinh bát mạch đau tới đứt đoạn.

Bóng hình nàng càng lúc càng mờ, mãi đến khi, hắn không đủ sức nhìn thấy nàng nữa.

Nạp Lan Tuyết đỡ lấy Cơ Phượng Ly đã hôn mê, sai người đưa hắn lên xe ngựa. Sau đó quay lại mỉm cười với Đấu Thiên Kim: “Thụy Vương, ngài có thể mang nàng đi, nhưng tạm thời chưa thể về Đông Yến!” Sau đó lệnh cho binh sĩ Phong Vân Kỵ. “Các ngươi hộ tống Thụy Vương đến Dịch quán, bảo vệ Thụy Vương cho tốt.”

“Vâng!” Phong Vân Kỵ lên tiếng đáp.

Đấu Thiên Kim nghe vậy, chỉ khẽ nhếch môi cười.

Hoa Trứ Vũ nhìn xe ngựa rời đi, trong lòng chợt dâng lên cảm giác xúc động muốn đuổi theo, nàng muốn nhìn xem người kia có phải hắn hay không! Nhưng, nàng lại cảm thấy sợ hãi!

Nàng sợ người kia không phải hắn, nàng sợ một chút hy vọng cuối cùng lại tan thành mây khói.

Nàng chưa bao giờ cảm thấy sợ tới mức này, thì ra yêu lại khiến người ta cảm thấy sợ hãi như vậy. Tình yêu này đã thiêu đốt cả xương tủy nàng, thiêu đốt cả hồn phách nàng.

Nàng đứng lặng trong bóng đêm, chậm rãi cất tiếng nói: “Vương gia, hôn sự ngày đó không tính, người ngài muốn thành thân là công chúa Bắc Triều, mà ta không phải công chúa. Huống chi, chúng ta vẫn chưa hành lễ.”

Đấu Thiên Kim chỉ thản nhiên cười: “Định không giữ lời sao, nhưng muội đã thu của ta rất nhiều sính lễ!”

Hoa Trứ Vũ nhíu mày nói: “Vương gia, sính lễ này cũng không phải ta thu, ngài hãy tới tìm Bắc Đế, ta nghĩ hắn sẽ hoàn trả sính lễ cho ngài! Nhưng có chuyện ta vẫn chưa rõ, vì sao ngày đó Vương gia nhất định phải thành thân với ta. Vì sao lại tới Nam Triều tìm Doanh Sơ Tà?”

“Thành thân với muội vì ta biết muội chính là Hoa Trứ Vũ. Tìm Doanh Sơ Tà vì ta biết Doanh Sơ Tà chính là muội! Mặc kệ muội là Doanh Sơ Tà hay Hoa Trứ Vũ, trước giờ ta vẫn chưa được nhìn thấy gương mặt thật của muội. Tên Tiêu Dận kia giấu diếm ta, không chịu nói cho ta biết Nguyên Bảo chính là muội, nếu không, bản vương đã sớm tìm thấy muội! Muội cũng... không phải chịu khổ như vậy!” Đấu Thiên Kim chậm rãi nói, giọng nói nghiêm túc không hề có vẻ bông đùa. Đôi mắt hoa đào kia, tràn đầy vẻ thương tiếc.

“Sao ngài lại biết thân phận của ta?” Hoa Trứ Vũ kinh ngạc hỏi.

“Ta dẫn muội đi gặp một người! Đến khi đó, muội sẽ hiểu tất cả mọi chuyện.” Đấu Thiên Kim chậm rãi nói.