Trầm Hương Uyển (Tập 1) - Chương 37 - 38 (Hết)

Chương 37

Đợi đến hơn ba giờ sáng, Củng Tự Cường mới được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật, gãy xương sườn, nhưng nguy hiểm nhất là lá lách bị rạn, trong bụng tụ một lượng máu bầm lớn. May mà đưa đến bệnh viện kịp, nếu không mất máu quá nhiều khó tránh khỏi bị suy hô hấp dẫn đến tử vong.

Sau khi chuyển đến phòng theo dõi, Trần Uyển khuyên mợ và Tiểu Vũ về nhà nghỉ trước. Nhà cửa bề bộn cần được sắp xếp lại, ngày mai còn phải có người thay phiên nhau chăm sóc cậu, hơn nữa chú Lưu ở phân cục cũng gọi điện đến nói ngày mai sẽ tới lấy lời khai.

Sau khi bình tĩnh trở lại, cô mới ý thức được vấn đề phải đối diện lúc này là tình hình tài chính đang quẫn bách. Cô biết cậu mợ có để dành một khoản tiền để đóng cho hai chị em, vừa rồi không hỏi kĩ Phương Tồn Chính đã đưa bao nhiêu tiền đặt cọc viện, xem ra số tiền tiết kiệm kia không đủ rồi. Hơn nữa cậu nằm viện phí, tiệm ăn chắc cũng phải tạm dừng buôn bán…

Hai mươi năm nay, những thứ có được thì quá ít, những thứ mất đi lại quá nhiều, đã nếm trải quá nửa những đau khổ của cuộc sống, nên cho dù gặp bão tố thế nào chăng nữa, cô tin cuối cùng rồi cũng vượt qua. Chỉ là, kiên trì tới cùng, nó có làm người ta chai sạn đi không? Có cam tâm rơi vào vòng suy bại không? Có tuyệt vọng hoàn toàn không?

Cô chán nản ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bệnh, hoàn toàn không biết sự ảnh hưởng của mình đối với anh. Anh lòng đầy bực tức đi ra bãi đậu xe, rồi lại đầy bực tức quay trở lại. Đứng trong dãy hành lang mờ mịt, nhìn gia đình bốn người đang đứng ở cửa phòng cấp cứu. Phương Tồn Chính cúi đầu nói với cô, vỗ về an ủi, sau đó xoa đầu em trai cô. Họ như một gia đình, còn người ngoài như anh vốn nên nói lời tạm biệt, nhưng anh không tài nào nhấc chân lên nổi, một nơi nào đó trên cơ thể như kết thành hòn thành cục, ánh mắt càng trở nên tức tối. Phương Tồn Chính chỉ là hàng xóm của gia đình họ thôi, có tư cách gì mà chạy tới chạy lui? Có tư cách gì mà thể hiện như một trụ cột trong gia đình họ?

Nhưng điều anh không đành lòng nhìn thấy chính là hình ảnh chán nản, sa sút lúc này của cô.

Tiếng chuông vang lên, không biết đứa thần kinh nào mà gọi lúc đêm hôm khuya khoắt thế này. Lúc này anh mới nhớ ra là mình bẵng đi đám bạn xấu một thời gian khá lâu rồi, Tần Hạo hoang mang bấm tắt điện thoại, tiếng chuông lại vang vọng trong hành lang tĩnh mịch. Lúc cô đứng dậy nhìn thấy anh, anh nghĩ rằng lại lần nữa phải đối diện với ánh mắt căm ghét của cô, anh bỗng rùng mình.

Cô quá mệt mỏi, xoa xóa trán rồi từ từ đi ra.

“Ở đây không được dùng điện thoại”, cô khép cửa lại.

“Anh tắt đây, bây giờ tắt”, lời nói không trách móc, không thể hiện bất cứ cảm xúc gì ít thấy ở cô khiến anh không thích ứng kịp, lắp bắp nói xong rồi tắt luôn nguồn điện thoại.

“Cảm ơn anh đã đưa cậu tôi đến đây.” Lúc cô nghe bác sĩ nói may mà đưa cậu đến kịp, lần đầu tiên cô cảm kích anh.

Anh líu lưỡi, điều bất ngờ hơn lại là sự ngượng ngập lạ kỳ, “Người đó, sao lại đi rồi?”, anh chợt nhớ ra điều gì, vì thế hỏi, “Làm sao có thể để em một mình qua đêm ở đây?”.

Trong giọng anh có chút giận hờn khiến cô cau mày, cố gắng kìm nén nỗi buồn trong lòng, nói: “Anh ấy đưa mợ tôi về rồi quay lại. Sao anh còn chưa đi?”.

Anh tự trách mình vì không có lập trường gì cả, nét mặt ngượng ngùng, nói: “Về cũng không ngủ được, nên ở đây đợi thì tốt hơn”.

Trần Uyển ngồi xuống băng ghế, cơn buồn ngủ kéo đến, cô đưa bàn tay nhấn vào đôi mắt đã khô, lại thở dài, sau đó ngước mắt hỏi: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”.

Rốt cuộc muốn thế nào?

Anh cũng từng hỏi chính mình, nhưng không tìm được câu trả lời. Một thời gian dài trước đây anh biết, muốn gần gũi cô, muốn chiếm đoạt cô như bất kỳ chuyện tình ướt át nào. Khi chìm đắm trong quá trình theo đuổi cô, anh đã ngông cuồng cho rằng chỉ cần có được cô là đã thấy mãn nguyện, nhưng thực tế thì ngược lại. Anh ngang ngược chen vào cuộc sống của cô, dùng thủ đoạn đê hèn nhất để chiếm hữu cô, nhưng chiếm hữu được rồi thì sao? Anh vẫn lo sợ, hoang mang vô định. Cái cảm xúc lạ lẫm không thể kiểm soát được này khiến anh bất an, khiến anh khó chịu, khiến anh có chút sợ hãi, khiến anh càng nóng lòng muốn giữ lấy cô để giảm bớt cảm giác ấy.

“Biết là sự quấy rầy này khiến người ta căm ghét không? Những việc anh làm với tôi, tôi không có cách nào để tố cáo anh, không có cách nào tìm được công lý, tôi chấp nhận. Anh hà tất phải lấy anh ấy ra uy hiếp tôi?”, thần sắc cô mệt mỏi, ngay cả giọng nói cũng không còn bừng bừng khí thế như trước đây, “Anh ấy lại không đắc tội gì với anh, như thế chẳng phải anh ức hiếp người quá đáng thì là gì? Anh tránh xa chúng tôi ra có được không? Tôi xin anh, đừng đến quấy nhiễu chúng tôi nữa có được không?”.

Cô hoàn toàn vứt bỏ sự tôn nghiêm của bản thân mà khẩn khoản van nài, anh quay đầu đi, không dám nhìn vào đôi mắt đang tha thiết khẩn cầu ấy. Trái tim bất giác yếu đuối khiến anh hít một hơi thật sâu, nghĩ đến sau này không có cô, nghĩ tới cô sau này có thể sẽ chung sống với Phương Tồn Chính, anh chỉ có cảm giác như bị một bàn tay to lớn xé rách trái tim, đau đớn khôn cùng. Anh cố gắng kiềm chế tâm trạng, hắng giọng hỏi cô: “Tới giờ này, em còn bảo vệ hắn?”.

“Không phải bảo vệ anh ấy, mà là cảm thấy anh ấy rất bất hạnh. Anh ấy và anh khác nhau, đám người các anh từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, ăn ngon mặc đẹp, chưa biết cực khổ là gì, còn anh ấy từ nhỏ ngay cả một đôi giày mới cũng không mua nổi. Việc anh ấy làm không tốt đẹp gì, nhưng mỗi một đồng một cắc anh ấy có đều là do cực khổ mới làm ra, cái giá anh ấy phải trả để đi được đến ngày hôm nay anh không tài nào tưởng tượng được đâu. Anh ấy chẳng can hệ gì tới chuyện của chúng tôi, tại sao anh nhất quyết muốn kéo anh ấy vào? Anh đã… tôi rồi, còn có điều gì mà anh chưa thỏa mãn?”

Đúng, anh chưa thỏa mãn. Anh nhớ nét mặt cam chịu của cô lúc bị anh hoàn toàn chiếm đoạt, anh gần như muốn kết thúc sự tàn bạo của mình nhưng cuối cùng lại để cho cô một vết thương thật đau, anh thừa nhận mình thủ đoạn bỉ ổi, nhưng không hề hối hận. Với tính cách của cô, cho dù là anh có chọn cách âm thầm bảo vệ, che chở như Phương Tồn Chính đi chăng nữa thì e rằng cả đời họ cũng chẳng có cơ hội bên nhau. Anh không hối hận, anh luôn nhắc đi nhắc lại với mình như thế. Chỉ cần có cơ hội đền bù cho cô, anh sẽ đối xử với cô thật tốt, tốt hơn bất kỳ người nào trước kia từng tốt với cô.

Ánh mắt anh sâu xa khó hiểu, nhìn xuống cô hồi lâu mới bình tĩnh nói: “Không thỏa mãn. Điều anh muốn không chỉ như thế”.

Ngọn lửa bất ngờ bùng lên trong đôi mắt cô như có thể thiêu đốt anh, sau đó dần dần dịu lại, hóa thành đốm lửa rồi cuối cùng tắt lịm. “Nếu tôi không quan tâm đến chuyện sống chết của Phương Tồn Chính, thì anh thật sự vẫn sẽ làm thế?”, giọng nói của cô như từ một nơi xa xăm nào đó vọng lại, mệt mỏi mà kỳ quái.

Lời nói của cô như động chạm đến trái tim anh, một nơi nào đó bỗng dưng chấn động khiến anh khó có thể biện hộ cho bản thân. Nhưng sau một lúc tranh đấu, anh đanh mặt, nhìn ra đoạn cuối hành lang, kiên quyết nói: “Anh sẽ làm thế. Em biết anh là hạng người nào mà. Hơn nữa sẽ làm mọi việc đến cùng. Cái xưởng đó của hắn không nhỏ, trong một thời gian ngắn sẽ không thể rút tay ra khỏi. Em cũng đừng nghĩ tới việc báo cho hắn chuyển đi nơi khác, có chuyển cũng chẳng ăn thua gì, Đế Cung nằm ở đó rồi. Đừng quên là, anh đã từng nói, ném một vài túi bột trắng vào bất cứ ngóc ngách nào ở Đế Cung là rất dễ”.

Cô nhếch môi vẻ châm biếm và tỏ ra bất cần khiến lồng ngực anh như bị đè nén, xót xa mà đau đớn.

“Anh muốn thế nào nữa? Nói rõ ra đi? Một lần, hai lần hay ba lần? Bao nhiêu lần mới khiến anh thỏa mãn…”, khóe miệng cô cong lên, dường như cô thấy thật nực cười, “Tôi muốn hỏi cho rõ”.

Bao nhiêu lần? Anh không ngờ là cô sẽ hỏi chuyện này, nhất thời sửng sốt. Anh chỉ đơn giản muốn ở bên cạnh cô, cho dù người cô thích là ai, anh yêu cô là đủ rồi, “Ba năm, sống với anh ba năm là được. Hai người chúng ta sẽ sống thật vui”. Anh nghe những lời mình nói, có quãng thời gian ba năm để ở bên cô, đủ để khiến cô nhìn nhận anh, hiểu anh, chỉ cần cô đồng ý cho anh cơ hội, anh tin rằng có thể đền bù tất cả cho cô.

“Ba năm”, cô lẩm bẩm nhắc lại.

Là ai đã nói: Cho anh ba năm, anh sẽ dần dần bàn giao tất cả cho bọn Hầu Tử. Ba năm nữa em cũng tốt nghiệp, đến lúc đó, em cho anh một cơ hội để có thể theo đuổi em, được không?

Những lời nói này cũng gần giống thế nhưng tại sao bây giờ nghe lại có cảm xúc hoàn toàn trái ngược? Cô cười nhạt trong lòng, một thời gian cô đã ngưỡng mộ Tưởng Tiểu Vi, thậm chí còn coi cô ta là mục tiêu để phấn đấu, sau đó có chút khinh thường khi có những nghi ngờ về nguyên tắc sống và hành vi ứng xử của người phụ nữ ấy. Nhưng thời cuộc đổi thay, cô khinh thường người khác, lại hoàn toàn không ngờ mình cũng chuẩn bị dấn thân vào con đường tương tự.

“Sau ba năm anh sẽ buông tha tôi, buông tha anh ấy sao?”

Nếu sau ba năm mà cô vẫn chưa tha thứ..., anh bặm môi, không tin vào khả năng có thể xảy ra, “Anh nói là làm”.

“Tôi không tin nổi anh”, cô khịt khịt mũi.

“Vậy em bảo phải làm sao?”

“Tôi muốn anh phải thề, phải thề độc!” Ánh mắt cô hăm dọa, toàn thân toát lên vẻ lạnh lùng thấu xương.

“Đến mức thế sao? Anh có thể vỗ ngực, lấy mình ra bảo đảm sẽ không nuốt lời.”

Cô cười mỉa mai, “Tôi dù có tin ai cũng không tin nổi anh. Anh không thề cũng thế, cũng chỉ là vỗ ngực rồi thôi, đến cuối cùng bên sứt càng bên gãy gọng là được. Anh đi khai báo Phương Tồn Chính để anh ấy ăn cơm tù; tôi đi đến tỉnh cục tố cáo anh, kêu oan, tố cáo không được thì cũng phải nói cho thiên hạ biết sự xấu xa của anh”.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, yên lặng hồi lâu.

Thì ra cô hận anh, căm ghét anh đến thế. Hiểu ra vấn đề, hơi thở của anh như ngừng lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, lẩm bẩm nói: “Được, anh thề. Nhưng còn em? Em có đồng ý với anh là sẽ không gặp Phương Tồn Chính? Còn nữa, có thể nói cho hắn biết chuyện chúng ta để hắn không còn hi vọng gì nữa không? Đừng lừa anh nói rằng hắn chỉ là hàng xóm hay gì đó nữa, tình ý của hắn ngay cả thằng mù cũng còn thấy được”.

Nỗi đau đớn xót xa thoáng qua trong đôi mắt cô, nhưng ngay tức khắc trở nên dữ dội: “Tôi đồng ý, tôi sẽ nói với anh ấy”.

Anh cứng miệng, trong đầu vụt qua những cảm giác kỳ lạ, vừa vui vừa buồn, không thể hình dung nổi cái mùi vị của hàng trăm thứ hỗn độn trong đó. Kết quả coi như đã thành công, tại sao anh không tưởng tượng được niềm vui trong đó? Sau nụ cười gượng gạo là câu nói lúng túng: “Có trời đất chứng giám, tôi Tần Hạo xin thề, sau ba năm tuyệt đối không quấy nhiễu và không gây bất kỳ điều gì bất lợi cho gia đình, bạn bè Trần Uyển, Phương Tồn Chính. Thế được chưa?”.

“Chưa đủ, nếu như vi phạm lời thề ngày hôm nay thì sẽ cho tôi sống lâu trăm tuổi, nhưng phải chịu cảnh xa lìa thân thích không lối quay về, lưu lạc đến cuối đời.”

“Có cần phải thề độc vậy không? Anh chịu báo ứng thật sự khiến em vui mừng sao?” Thật giống với một vở hài kịch, anh chỉ muốn phẩy tay áo mà đi, chỉ là bị đắm chìm trong đôi mắt cô khiến hai chân nặng như chì, không thể cử động.

“Tất nhiên là tôi vui mừng, kẻ làm điều xấu xa bị báo ứng thì tại sao lại không vui được chứ? Tôi hận là ngay lúc này đây không thể nhìn thấy anh bị báo ứng”, giọng cô rất nhẹ, nỗi oán hận trong đó đang trào dâng như mạch sóng ngầm.

“Nếu như vi phạm lời thề ngày hôm nay thì sẽ cho tôi sống lâu trăm tuổi, nhưng phải chịu cảnh xa lìa thân thích không lối quay về, lưu lạc đến cuối đời.” Đêm cuối xuân mà khắp cơ thể anh lại lạnh toát, cơn lạnh thâm nhập vào tứ chi, xương cốt, giống như trong đó mọc lên những cái rễ cứ liên tục len lỏi, xâm nhập vào tận xương tủy.

Chương 38

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com – gác nhỏ cho người yêu sách.]

Trong giấc mơ những điều xưa cũ lại lục tục hiện về, có cả hình ảnh đứa trẻ ngồi xổm trong nhà bếp giúp mẹ bóc tỏi. Trong giấc mơ còn có thân hình vạm vỡ của cậu nằm trên tấm ga giường trắng, dần dần lại biến thành cơ thể gầy yếu của mẹ, trên mũi đeo ống thở oxy, hít thở một cách khó khăn, còn mình thì cột tóc hai bên đứng bên cạnh giường bệnh chỉ biết nức nở khóc. Khi đó là mấy tuổi? Quá lâu rồi!

Lúc tỉnh lại, chiếc gối đã ẩm, khóe mắt vẫn vương lệ.

Sáng sớm, lúc thuốc gây mê dần hết, cậu mở mắt ra, cô và Phương Tồn Chính cùng đứng phắt lên. Không biết là cậu có nhìn rõ người trước mặt không, mi mắt mở ra vài giây rồi khép lại chìm vào giấc ngủ. Chạm phải ánh mắt của Phương Tồn Chính, cô vội vàng quay đi chỗ khác, luôn cảm thấy rằng nửa đêm lúc anh ta quay lại nhìn cô đầy tò mò và nghi ngờ, lo lắng, cô thầm lo sợ anh đã nhận ra điều gì.

Trời dần sáng, trong bệnh viện dần có tiếng người, mợ mang hai túi đồ dùng sinh hoạt vào, đôi mắt đỏ ngầu, chắc là cả đêm không chợp mắt. “Mợ bảo Tiểu Vũ cứ đi học bình thường, không thể để lỡ việc học. Trong nhà bếp có đồ ăn rồi, con về ăn đi rồi đi ngủ một giấc”.

Phương Tồn Chính đã quen với cuộc sống về đêm, không hề mệt mỏi, chỉ là hơi cau mày vẻ như tâm trạng nặng trĩu. Cô nhìn cảnh vật bên ngoài cửa xe lùi dần phía sau, sau khi suy nghĩ kĩ, trong lòng cô như có gợn sóng nhỏ. Anh ấy nhìn thấy gì, nghe thấy gì, đoán ra điều gì, đều không quan trọng nữa. Mọi thứ đã vượt ra khỏi quỹ đạo, không thể quay trở lại.

Lúc xe dừng ở cổng con hẻm, cô ngước mắt ngạc nhiên hỏi: “Anh không về nhà à?”.

“Anh còn về Đế Cung và Đường Hội xem thế nào.” Thấy cô chỉ ừm một tiếng rồi chuẩn bị xuống xe, anh ta chặn tay cô đang đẩy cửa xe lại. Khuôn ngực phập phồng hồi lâu, muốn hỏi điều gì đó nhưng rốt cuộc vẫn cố nén lại, chỉ nói: “Tối anh đến đón em tới bệnh viện”.

“Không cần đâu, anh tập trung làm việc đi.”

“Không sao, có bọn Hầu Tử trong nom nên anh cũng yên tâm, còn em, con gái một mình qua đêm trong bệnh viện anh không yên tâm được. Tiền thuốc men bao nhiêu nữa thì em cũng đừng lo”, thấy cô mở miệng định từ chối, anh ta tiếp lời: “Cứ coi như đó là ân tình anh trả cho chú Củng, năm đó nếu không có chú ấy và mợ em khuyên bảo giúp đỡ gia đình anh, thì anh và anh trai anh đã bị mẹ ném xuống sông Thanh Thủy rồi”.

Mỗi lần giúp đỡ, anh luôn lấy chuyện này làm cớ, quan tâm tới sự tự tôn của cô, sợ cô từ chối. Cô cố gắng kìm nén nỗi chua xót đang trào dâng trong lòng, gật gật đầu. Nhưng cửa xe vừa mở ra lại đóng lại, do dự một lúc rồi quyết định nói cho rõ ràng, hỏi:”Vừa rồi thực ra anh muốn nói gì?”.

Phương Tồn Chính hít một hơi thật sâu, cuối cùng không nén được, nói: “Lúc anh từ thang máy ra, thì hắn bước vào thang máy bên cạnh. Tần Tiểu Ngũ”.

Cô nhìn bàn tay thô kệch của Phương Tồn Chính trên vô lăng, nắm chặt rồi thả lỏng, cứ thế lặp đi lặp lại. Lặng lẽ thở dài, nói: “Anh không hỏi em xảy ra chuyện gì sao?”.

“Tối qua em đã nói dối anh là không biết hắn ta, anh có gặng hỏi thì có thể hỏi được gì chứ?” Anh ta vung nắm đấm giận dữ đấm vào phía sau ghế của cô khiến toàn thân cô lay động. “Vậy giờ anh hỏi em, hai người có quan hệ gì, nói rõ cho anh biết”, nói xong lại ngập ngừng, dè dặt: “Chỉ là quen biết bình thường, phải không?”.

“Anh biết rõ là không phải mà”, cô cụp mắt, sợ anh ta sẽ phát hiện ra mình đang nói dối, “Quen biết rất lâu rồi, cảm thấy anh ấy rất hợp”.

“Anh ấy rất hợp”, Phương Tồn Chính lặp lại, “Vậy ai đã nói với anh là cùng sống những ngày bình dị yên ổn là vui rồi? Là ai đã đồng ý cho anh thời gian ba năm? Nói xong rồi quay đầu quên ngay, hay chỉ là đem anh ra làm trò cười? Anh biết em coi thường anh không có văn hóa, làm việc không chính đáng, em không có suy nghĩ ấy thì đừng cho anh hi vọng, đừng dỗ dành làm anh vui”.

“Em không có ý dỗ dành anh, đem anh ra làm trò cười!”, cũng như giọng anh ta ngày một to hơn, cô không nén nổi hét lên, chạm phải ánh mắt đang nhìn xoáy vào mình, cô lập tức né tránh.

Anh ta nâng cằm cô, ép cô quay lại nhìn thẳng vào mình, nét mặt nghiêm nghị, nói: “Nói với anh là em không yêu hắn, giữa hai người không có gì, em không yêu anh nên mới mượn hắn để từ chối anh”.

Cô khịt khịt mũi, nhìn vào mắt anh ta, cứng rắn nói: “Là sự thật, em yêu anh ấy”.

“Yêu hắn điều gì? Có tiền? Gia đình quyền thế? Đẹp trai?”, anh ta bỏ tay xuống, trong chớp mắt lại nắm vào cổ cô mà lay, trong ánh mắt có cả sự quyến luyến và đau khổ, “Anh không tin, em không phải là hạng người đó. Nếu em tham lam những thứ đó thì chúng mình đã sớm lấy nhau rồi, nói với anh là em không thích hắn! Nói cho anh nghe”.

Cô bị anh lay khiến đầu đau như muốn nổ tung, vung tay đẩy anh ta ra, “Là sự thật, em phải nói bao nhiêu lần nữa đây? Em thích anh ấy, em thích anh ấy, em thích anh ấy!”.

Sự yên tĩnh bỗng nhiên đến tràn ngập trong không gian chật hẹp, hơi thở anh ta nặng nề, gân xanh trên cổ nổi rõ, quay người nhìn ra ngoài cửa xe. Lúc sau mới nói: “Tối qua, ở Thuần Dương quan em định nói chia tay anh, phải không?”.

Cô nhìn thấy rõ ánh lệ sượt qua trong mắt anh ta, nhưng vẫn cố trấn tĩnh, lạnh lùng nói: “Chúng ta chưa từng có bắt đầu thì sao lại chia tay?”.

Anh ta như bị giáng một đòn đau đớn, mở miệng định nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Gật đầu liên hồi, cuối cùng mới cười gượng gạo nói: “Anh hiểu rồi, là anh, luôn là anh không biết thân biết phận, biết không thể còn cố lừa dối bản thân”.

Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. Cô như nín thở, trong lòng không ngừng lẩm bẩm. Ngón tay cái thô ráp vuốt lên gương mặt cô, lúc này anh ta mới nhận thấy những dòng nước mắt của cô đã lăn dài trên má, “Khóc gì? Em thế này anh lại hiểu lầm là trong trái tim em có anh đó”.

“Em xin lỗi”, cô cố kìm giọng nói nghẹn ngào.

“Hắn có tốt với em không? Con người đó… em phải nhìn cho rõ, đừng ngốc nghếch rồi bị người ta lừa”, anh ta cười méo xệch.

“Em xin lỗi,”

“Về đi. Cả đêm không ngủ rồi, lúc này anh không nên nói những điều như thế. Tối nay nếu như… nếu như có người đưa em tới bệnh viện thì anh không đến nữa.”

Em xin lỗi. Cô dụi dụi khóe mắt đã ướt nhèm, nằm cuộn tròn trên giường. Trong đầu hiện lên hình ảnh con người ngạo mạn kia, hiện lên hình ảnh Tết năm ngoái Phương Tồn Chính khép nép, cung kính đứng ở nhà cô, cơn tức giận trút ra những đầu ngón tay khiến móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay.

Nhắm mắt lại, hiện lên nụ cười gượng gạo của Phương Tồn Chính, xin lỗi, xin lỗi, em cũng vì muốn tốt cho anh.

Từ hôm đó, Phương Tồn Chính không xuất hiện nữa, chỉ thỉnh thoảng bảo Lục Chỉ mang ít đồ đến. Sau khi cậu được chuyển sang phòng bệnh cao cấp thì ngay cả Lục Chỉ cũng không thấy bén mảng đến.

Mợ nhìn xung quanh vẻ hài lòng, hỏi: “Mấy ngày nay sao không thấy bóng dáng Phương Tồn Chính đâu? Thằng bé này thật không ngờ, ở con hẻm Chu Tước nó là đứa có bản lĩnh nhất”.

Cậu dựa người vào đầu giường, vẻ không hài lòng, nói: “Tiêu tiền lãng phí thế này làm gì? Chẳng phải vẫn giống phòng bình dân sao?”.

“Phòng bình dân, tôi và Tiểu Uyển ở lại ban đêm không tiện, chỗ này bằng giá phòng bình dân thì tội gì không chuyển chứ? Lại không cần phải quan tâm đến sắc mặt của y tá. Nói thế nào thì Tồn Chính vẫn là đứa có bản lĩnh, những người quen biết cũng có máu mặt. Không phải bạn nó giới thiệu thì chúng ta làm sao có được sự ưu ái thế này? Tiểu Uyển, hôm trước cậu thanh niên dẫn viện trưởng và bác sĩ mổ chính đến tên là gì?”.

Trần Uyển hơi biến sắc, quay lưng về phía cậu mợ. “Hình như là họ Tần.” Anh không nói cho cô biết mà tự ý đổi phòng cho cậu, cô chỉ có thể mượn cớ nói với cậu mợ là bạn của Phương Tồn Chính. Cô hiểu quy luật trên đời, nhất định sẽ còn vô số lần phải tiếp tục nói dối thế này, vấn đề là thời gian mà thôi. Nghĩ lại, từ khi quen biết anh, cuộc sống của cô cũng bắt đầu lệch dần quỹ đạo, cái tên họ Tần đó mở miệng ra thì ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy căm phẫn, cô lấp liếm: “Cậu, uống nước canh trước. Canh thịt dê ninh một ngày, uống vừa rồi”.

“Không mong Tiểu Vũ nhà chúng ta sau này có thể xuất sắc như người ta, chỉ cần nó bằng một nửa người ta là tốt lắm rồi. Nếu ở mãi trong con hẻm Chu Tước này, cả đời sẽ chịu sự ức hiếp. Đường phía tây đã chính thức khởi công rồi, ngày cuối cùng có hai gia đình vờ không ở nhà, thế là bị cạy cửa, ném hết đồ đạc ra ngoài”, mợ thở dài.

“Được rồi, nói về chuyện này thì chịu bà rồi.” Cậu mất máu nhiều, nói mấy câu đã thở mạnh, gắng gượng uống một bát canh, cậu nói: “Tiểu Uyển cũng đừng xin nghỉ nữa, lỡ bài vở, cậu nghỉ ngơi mấy ngày là có thể xuất viện. Giúp cậu nhắn lại với Tồn Chính, viện phí nó ứng tối đó, về nhà cậu sẽ gửi lại”.

Trần Uyển vặn chặt nắp phích nước, vâng một tiếng, trong lòng nghĩ e là Phương Tồn Chính đang hận cô lắm, nói thẳng ra là không muốn gặp cô nữa.

Đi ra cổng bệnh viện, người đó quả nhiên đang đứng đợi ở chỗ cũ. Trần Uyển dừng bước, đối diện với sự bám riết của anh mà cô cứ như bị sa lầy trong cát, cảm giác bất lực cứ ám ảnh không tài nào thoát ra nổi.

Tần Hạo đưa đón cô mấy ngày rồi, cũng đã quen với việc đưa tay ra đón lấy cái túi, nụ cười như có như không nhếch nơi khóe miệng, không thèm để ý đến nét mặt căng thẳng của cô.

“Xe mới nên hơi có mùi”, anh nói khi bẻ lái.

Cô nhìn cái ghế dựa màu sữa nồng nặc mùi da thuộc, bĩu môi, “Anh bao lâu đi bệnh viện một lần?”.

Anh không hiểu, liếc mắt nhìn cô.

“Tôi nói, anh bao lâu đi kiểm tra sức khỏe một lần?”

Anh khẽ cười, “Yên tâm, sức khỏe anh thế nào em lại không biết sao?”.

“Đổi xe, thay đàn bà, đối với anh mà nói, dễ dàng và đơn giản như thay áo”, mắt nhìn anh, môi lại bĩu xuống, cô cười nói giọng châm biếm, “Không cần kiểm tra định kỳ bệnh truyền nhiễm gì sao?”.

Anh tức tối nhìn cô, mím miệng, đến khi gặp đèn đỏ mới lạnh nhạt nói: “Xe kia bị Phương lão nhị đập rồi”.

Cô ngưng cười, “Đừng nói xấu anh ấy, anh ấy không làm mấy cái chuyện đó đâu, những kẻ tiểu nhân chuyên làm việc xấu là anh, đừng nghĩ ai cũng giống anh”.

“Video theo dõi của bãi giữ xe đã ghi lại, là người của hắn. Em đã nói với hắn rồi hả? Phản ứng của hắn thế nào? Chẳng trách mấy ngày này anh túc trực trong bệnh viện mà không thấy bóng dáng hắn đâu”, trong mắt anh lấy lại nét cười, nói: “Nếu không phải hắn sai bảo, thì cũng là bọn đàn em giúp hắn rửa hận, anh còn nhớ bọn chúng gọi em là chị dâu mà. Em cũng đừng để tâm, một chiếc xe chẳng đáng gì, anh sẽ không tìm hắn gây sự đâu. Ngược lại, anh còn vui là đằng khác”, nói rồi kéo tay cô, mặt tươi cười nói: “Gần đây sức khỏe có chút bất thường, hay là tối nay em kiểm tra giúp anh nhé?”.

Cô giằng ra khỏi móng vuốt của anh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đi chết đi!”.

Hết tập 1

Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Mai – Du Ca – Tiểu Bảo Bình
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)