Trầm Hương Uyển (Tập 1) - Chương 13 - 14

Chương 13

Trận tuyết đầu tiên trong mùa đông năm nay ở Tế Thành không lớn, hạt tuyết rơi xuống đất rồi lập tức tan chảy. Những hạt tuyết li ti bị làn gió Bắc thổi len vào cổ áo, khí lạnh mang theo hơi ẩm ướt khiến ngươi ta rét đến thấu xương. Trần Uyển run run, chạy xe loạng choạng về trường. Đại học Đông Bắc gần ngoại ô phía đông Tê Thành, nhiệt độ thấp hơn một chút, trên đường tích tụ một lớp tuyết mỏng nhưng rất trơn.

Một cơn gió mạnh điên cuồng táp qua, đầu xe không giữ được thăng bằng, cứ thế loạng choạng rồi ngã nhào. Chiếc xe đạp này là loại xe nam mà cậu Trần Uyển đã dùng nhiều năm rồi, rất cao, khi ngã xuống khiến cô đau điếng. Trần Uyển thử đẩy chiếc xe đang đè lên đùi mình, muốn đứng dậy, chỉ thấy khuỷu tay và đầu gối một bên đau đến nỗi cô toát mồ hôi lạnh.

Trần Uyển cảm thấy rất mệt mỏi, phải thi cử, phải làm thêm, ngày nào cũng đi ngủ muộn nhất rồi là người dậy sớm nhất phòng, cứ khoác áo ngồi đầu giường ôn bài là nghe thấy mấy cô bạn nói mơ. Sức khỏe của cô gần như đã kiệt quệ, điều nản nhất là còn phải tiếp tục kiên trì như thế mấy năm nữa. Vô cùng mệt mỏi, tinh thần, thể chất dường như đã bị áp lực cuộc sống bào mòn, trình tự những ngày tháng phía trước cứ lặp đi lặp lại một cách cơ giới như thế, tựa như bị cuốn vào chân không.

Trần Uyển ngồi trên mặt đất bưng mặt, không biết bao lâu, cảm thấy man mát ở các kẽ ngón tay cô mới biết nước mắt mình rơi.

Một cô gái ngồi trên đường trong sân trường giữa mùa đông rét mướt là điều khá bí hiểm, ngước đầu lên với đôi mắt đẫm lệ dường như tràn đầy sức mê hoặc làm rung động lòng người. Tống Thư Ngu bị “vẻ đẹp cuốn hút” ấy làm cho kinh ngạc, nghi hoặc liệu có phải yêu quái xinh đẹp trong liêu trai [1] sống lại, vốn định đến giúp nhưng lời nói cứ nghẹn trong cổ họng, thấy cô từ từ đứng dậy mới sực tỉnh.

[1] Ý nói đến những nhân vật trong Liêu trai chí dị (tiếng Trung) của nhà văn Bồ Tùng Linh. Liêu trai chí dị là những chuyện quái dị chép ở căn nhà tạm, là tập truyện ngắn gồm 431 thiên, ra đời vào đầu thời nhà Thanh. Hầu hết các truyện nói về thần tiên ma quái, hồ ly lang sói, hổ báo khỉ vượn… là những câu chuyện về người và việc trong cuộc sống hiện thực.

“Không sao chứ? Có bị đau ở đâu không?” Anh xuống xe, mới nhận thấy tối nay rất lạnh, gió như từng nhát dao cắt vào da mặt. Hỏi xong lại cảm thấy câu nói của mình thừa thãi, thấy cô dựng xe đạp lên, anh mới vội vàng đến giúp.

“Cảm ơn anh.”

“Em ở khu ký túc nào, anh đưa em về.” Xe cô bị tuột xích, trời lạnh thế này mà trong sân trường lại chẳng có ai, để cô một mình đẩy xe về thật không an toàn. Anh không đợi cô trả lời, liền đi vòng ra mở khoang sau của chiếc xe BMW X5.

Thấy cô do dự, anh tự tin nhẹ nhàng nói: “Em yên tâm, anh không phải yêu quái rừng xanh, sẽ không ăn thịt em đâu.”

Cô khẽ nhếch môi cười, trong đêm đôi đồng tử ánh lên như hai viên ngọc. Chỉ cần em không phải yêu quái là được rồi, Tống Thư Ngu cảm thấy da đầu có chút râm ran, anh định thần lại và nhét xe đạp của cô và khoang xe.

“Em ở khoa nào?”

“Tài chính.” Lúc lên xe mới có cảm giác nước mắt trên mặt lạnh buốt, cô lau khóe mắt, cũng chỉ vì lúc nãy không khống chế nổi cảm xúc nên nước mắt mới rơi.

Tống Thư Ngu gật gật đầu, anh không có ấn tượng gì với cô, chắc là sinh viên năm nhất. Nhớ lại có người cũng thế này, đôi mày chau lại, nước mắt chực rơi, anh ngước mắt nhìn xung quanh, chỉ là không ngây thơ và tuyệt sắc bằng thôi. Năm ngoái người đó ngồi bên cạnh anh, cũng mang vẻ mặt u buồn như có màn tơ dày vướng vít nơi đáy mắt, Tết năm nay gặp lại, khuôn mặt u buồn khi xưa đã được thay thế bằng niềm hạnh phúc. Tống Thư Ngu rất hiểu, niềm hạnh phúc đó là gì.

Trong xe vang lên ca khúc trong album Matsuri của Kiyoshi Yoshida làm bầu không khí nóng lên, âm thanh vô cùng sôi động, càng lúc càng lớn như thủy triều dâng. Anh thuận tay tắt đi, tiếng nhạc ầm ĩ trong xe bỗng tắt ngấm, khiến người ta càng cảm nhận được sự yên ắng đến ngạt thở như hai bên đường với hàng cây ngô đồng ngoài cửa xe.

Lúc xuống xe, Trần Uyển cảm ơn mãi, nhìn theo ánh đèn sau của chiếc X5 dần khuất sau khúc cua mới sực nhớ mình chưa hỏi tên anh là gì.

Đại học Đông Bắc sắp xếp ký túc xá cho Tống Thư Ngu với điều kiện khá tốt, phòng mới được tu sửa. Các trường cao đẳng đại học trong nước thường có những người Trung Quốc rất sính ngoại, họ học đại học bốn năm trong nước, thi đậu vào một trường danh tiếng ở nước ngoài, đăng vài bài thu hút trên Tạp chí Học thuật, khi về nước họ không là giáo sư thì cũng là phó giáo sư, quả là bước nhảy thần tốc so với việc học nghiên cứu sinh trong nước rồi làm giảng viên, sau đó mới từ từ leo lên học hàm Phó giáo sư.

Dĩ nhiên, vị trí của Tống Thư Ngu ở Đại học Đông Bắc không chỉ dựa vào lý lịch chói lọi, mà các môn Nghiệp vụ tài chính, Tài chính tiền tệ, cùng với môn học lựa chọn là Đầu tư ngân hàng do anh giảng dạy vì mang nét đặc sắc trong phương pháp truyền đạt và có góc nhìn khác nên được mọi người đánh giá rất cao.

Trong phòng luôn bật hệ thống sưởi ấm, anh cởi áo khoác với phong cách cổ điển hiệu Burberry và thay bằng một bộ đồ thể thao. Trong thư phòng, ngoài giá sách đặt mấy quyển về bệnh đậu mùa ra, trong không gian trống huơ trống hoác chỉ có thêm một chiếc ghế tay vịn theo phong cách Gothenburg và một dàn âm ly do chính anh gom góp lại. Anh thích hiệu Hifi đến phát cuồng, nhưng tối nay anh không hề có chút hứng thú nào.

Tần Tiểu Ngũ về Bắc Kinh hơn nửa tháng rồi mà vẫn bặt vô âm tín. Vivian không dám đi tìm, hôm nay lại gọi điện đến chỗ anh. Anh nghĩ ngợi rồi bấm số củ Tiểu Ngũ.

“Tiểu tử, chuyện chơi bời ở Tô Châu để tôi giải quyết giúp cậu hả?”

Từ phía bên kia tiếng đánh mạt chược vọng tới, Tần Tiểu Ngũ hình như gọi một người khác đến thế chân, đi được hai bước thì hỏi một cách mập mờ: “Sao thế? Hay là cậu nhớ tớ rồi? Lão đại đặc biệt gọi điện đến để chọc phá tớ hay sao?”.

“Tưởng Tiểu Vi của cậu quan tâm, muốn biết ngày cậu trở lại nên gọi điện đến chỗ tớ đấy.”

“Hừ, tớ đã làm chuyện gì chứ. Cuối năm rồi nghĩ cách đòi tiền đây mà. Con gái ấy mà, cứ được chiều chuộng một cái là được đằng chân lân đằng đầu.”

Tống Thư Ngu nghe giọng điệu Tần Tiểu Ngũ có vẻ không vui, anh vặn âm lượng dàn âm ly ở mức nhỏ nhất: “Hình như bị ai làm cho bực mình rồi. Ai đã đắc tội với cậu thế?”.

“Phiền phức”, đầu dây bên kia im lặng một lúc, “Số của tớ là phải đưa con gái đi dạo phố hay sao chứ? Về mấy hôm ngày nào cũng đi dạo, cũng phải biết đau chân chứ”.

Tống Thư Ngu khẽ cười, chẳng mấy người có thể khiến Tiểu Ngũ nhẫn nhịn đưa đi dạo phố. “Đưa bà xã tương lai đi shopping là vinh dự mà, người khác đâu có vinh dự ấy.”

Tần Tiểu Ngũ văng tiếng thô tục: “Im ngay, đâu thể tùy tiện tìm kiếm vợ như thế được. Tớ muốn chơi bời thêm mấy năm nữa”, nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi: “Cậu ăn Tết ở đâu? Chúng mình bàn bạc chút, đi Tam Á tắm nắng cũng được, xa chút thì đi quần đảo Maldives”.

“Tớ còn chưa tính, tới đó hãy hay.”

“Được rồi, tớ sẽ về cúi đầu trước ông già, mùng Một về Tế Thành để thăm hai người con tài giỏi của bác cả rồi lượn luôn, chẳng thích làm bữa thù tạc. Lúc đó gọi Diệp lão tứ một tiếng, mấy anh em ta tụ họp vui vẻ.”

“Năm ngoái Diệp lão tứ bận bịu đến nỗi chân chạy không chạm đất, một tháng thì có hai mươi ngày ở ngoài, ai biết anh ta có rảnh không chứ?” Tống Thư Ngu không nghĩ Tết nguyên đán Diệp Thận Huy sẽ đi Giang Ninh, lúc nào cũng cảm thấy ngoài vẻ hài hòa giữa anh ta và Tiểu Mi ra còn có gì đó khiến người khác không suy xét nổi. Nhớ đến mấy nắm đấm vô tội năm đó, trong ánh mắt anh hiện lên một tia nhìn đầy lo lắng.

“Này, tớ bảo, việc tớ nhờ cậu dò hỏi giúp, cậu đã làm chưa đó?”

Tống Thư Ngu lấy lại tinh thần, sững người một chút, sau đó bật cười, “Cậu ngừng nghỉ chút đi, bên trái bên phải đều có gái ôm còn chưa đủ sao? Người ta giữa biển ái tình bao la, chỉ chọn lấy một người thôi. Còn cậu thì quá hay rồi, dù có một biển tình ái thì cậu cũng chẳng bỏ qua ai. Có thời gian thì hãy quan tâm đến Ngô Lạc Nha của cậu đi, sớm rước nàng về cho thỏa đáng. Biết đâu ngày khi sự việc bại lộ, biết được rõ bộ mặt thật của cậu, vợ cậu sẽ cao chạy xa bay, lúc đó cậu có khóc cũng chẳng khóc nổi đâu”.

“Đừng có dọa nạt nhau quá thể, lại còn lăng mạ tớ nữa sao? Tớ thấy kỳ lạ, tại sao cậu lại cho rằng cô ấy không biết chứ? Cô ấy biết rõ nhưng giả bộ hồ đồ thế thôi, đợi đến ngày nào đó tớ ngốc nghếch cưới cô ấy về làm vợ thì sẽ bị tính sổ cả nợ mới lẫn nợ cũ.” Tần Tiểu Ngũ không hiểu nổi tại sao Ngô Lạc Nha lại có tình ý với mình, lúc nhỏ cô ấy thường mặc váy trắng rồi chạy qua nhà anh nói muốn làm vợ anh Năm, khiến hai gia đình cười thích chí. Nhìn thế nào thì hai người anh họ tài giỏi của anh cũng đẹp hơn anh, cô ấy không nên cứ bám riết lấy anh một cách thần bí như thế, khiến mọi người trong gia đình đều xem cô ấy là vợ tương lai của anh.

Tần Tiểu Ngũ cũng không phải là người trục lợi, đối với người vợ tương lai được gia đình quyết định này, anh luôn chăm sóc chu đáo, có điều dẫu có dùng kính lúp để soi khắp cơ thể anh từ chân tơ kẽ tóc cũng chẳng tìm được chút gì gọi là tình cảm yêu đương. Anh không phải là người lãng mạn, chưa bao giờ có ham muốn gì đối với tình yêu; vợ chồng, nam nữ đối với anh mà nói, chẳng qua cũng chỉ là quan hệ bạn bè, điều khác biệt duy nhất đó là ở trên giường hay dưới giường . Anh lần lữa không đi vào cái bẫy mềm dẻo của Ngô Lạc Nha không phải vì chưa tìm thấy tình yêu chân thực, mà là chơi đùa chưa thỏa. Đối với tính khí lúc nóng lúc lạnh của anh, Ngô Lạc Nha cũng không khó chịu mà giống như đã nắm chắc phần thắng trong tay, biết anh sớm muộn gì cũng đến lúc phải cập bến của mình.

Tâm tư của phụ nữ thật khó đoán định, trong đầu Tần Hạo lại lóe lên bóng dáng đứng nghiêng trong buổi hoàng hôn hôm ấy. Nửa năm rồi chưa gặp, cũng không hay biết tin tức cô ra sao, ngay cả quán ăn nhà họ Củng thiếu đi những món cô làm coi như mất đi phần nào hương vị.

“Chuyện cậu muốn nghe ngóng thông tin, tớ cũng không đắn đo suy nghĩ mà giúp đỡ, nhưng đàn bà xung quanh cậu còn chưa đủ sao? Giờ lại còn vươn tay cả vào trường tớ?” Người con gái tuyệt sắc mà Tiểu Ngũ nói Tống Thư Ngu cũng chưa từng gặp, tối nay anh lại gặp một người, không biết có phải chính là người đó không. “Tớ cũng không thích chuyện mai mối.”

“Tớ có đểu cáng đến thế không? Chỉ hỏi thăm một chút thôi mà.” Nghe nói cô học trường Đại học Đông Bắc, nhưng anh không thể ngày ngày đứng ở góc cổng trường mà theo dõi được, muốn nhờ Tống Thư Ngu nghe ngóng giúp nhưng không tìm được cớ nào. Lẽ nào lại hỏi thành tích học tập của cô ấy tốt không? Có bao nhiêu người theo đuổi? Ở tòa ký túc xá nào? Nghe ngóng được điều gì và bằng cách nào? Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bứt rứt, rất muốn biết tin tức về cô, cho dù là một chút cũng có thể thấy thoải mái khi nhớ đến cô.

Nha đầu chết tiệt, mới lớn một chút mà đã quyến rũ như yêu quái. Anh hậm hực, rủa thầm trong bụng.

Chương 14

Nơi này vô cùng, vô cùng phong cách, Tưởng Tiểu Vi đưa ánh mắt thăm dò xung quanh, rồi đi đến chỗ cô công chúa phòng hát [1] đang ngồi quỳ trên thảm, lúc khom lưng chào đón khách còn để lộ ra nửa khuôn ngực trắng nõn. Phòng VIP quá nhỏ, không rộng rãi thoải mái như ở Kim Sắc Niên Hoa, đồng phục tiếp tân thì hở hang, chẳng ra sao, không như những cô gái tiếp tân vô cùng quyến rũ và thân thiện ở Kim Sắc Niên Hoa.

[1] Thông thường phòng hát karaoke đều để cho một người quản lý, anh ta sẽ bố trí trong phòng từ mấy đến mười mấy cô gái. Cô gái xinh đẹp nhất, được yêu thích nhất và có thể làm cho khách hàng vui vẻ nhất chính là công chúa.

Nhưng đàn ông trong phòng thì ăn đứt nơi khác, cô ta đã chộp được mấy ánh mắt bốc lửa của các cô gái trong phòng đang nhìn theo những anh chàng phục vụ rượu.

“Sao lại đến đây? Tất cả quán bar tốt ở Tế Thành đều chật chỗ rồi sao?” Cô ta cũng biết là không thể có điều đó xảy ra, tên Vương béo của Kim Sắc Niên Hoa trong một thời gian dài luôn để cho họ mấy phòng trống.

“Anh chàng Tiểu Ngũ của các cậu nói là quán bar của người bạn mới khai trương, nên đặc biệt đến để chúc mừng. Chút nữa Tiểu Ngũ đến, cậu đừng bắt bẻ gì anh ấy đấy!”

“Tiểu Ngũ có người bạn hạng quèn như thế từ bao giờ vậy?” Tưởng Tiểu Vi bĩu môi, sớm biết thì hôm nay đã chẳng mặc chiếc váy hở lưng này, lãng phí gần hai tiếng đồng hồ ngồi trang điểm. “Phía dưới lầu có mấy cô em, không biết trên người có nổi một trăm tệ không, thế mà vui vẻ ra trò.”

Đế Cung thực sự là nơi không tồi, chiếm diện tích rất lớn. Giữa lầu một có cột đứng nhìn hình chữ T, quay quanh cột là quầy bar hình bầu dục, không gian còn lại là sàn nhảy, những bàn rượu nhỏ và phòng DJ, khu ngồi và phòng VIP ở lầu hai, chia thành hai cung Đông – Tây. Đường vào Đế Cung là con đường kết hợp giữa quán bar, sàn nhảy và phòng hát karaoke, khác với hình thức chuyên về hộp đêm của Kim Sắc Niên Hoa. Phí vào cổng ở đây cũng thấp nên khách khứa đương nhiên là vàng thau lẫn lộn.

“Anh thấy rất tuyệt”, một người ngồi trên ghế sofa cười nói, “Quần áo đáng giá bao nhiêu thì có là gì, khi cởi ra da thịt ngon lành mới đã”. Anh ta nói xong liền bị người con gái nguýt một tiếng hờn dỗi.

Những người khác nghe thấy thế đều hiểu ý, cùng cười vang. Chàng công tử trên người sực nức mùi thuốc lá Tế Tây có gia thế vào bậc nhất Tế Đông tiếp lời: “Vừa rồi lúc lên đây ngắm được mấy em rất đẹp, lần đầu tiên phát hiện ở Tế Thành chúng ta cũng có nhiều mỹ nữ đến vậy”.

“Phát hiện mục tiêu thì thường xuyên đến thôi, nơi này có thể cạnh tranh với Kim Sắc Niên Hoa.”

Mấy cô nàng ở Kim Sắc Niên Hoa đa phần là làm nghề gái bao, ngay cả công chúa phòng bao thỉnh thoảng cũng kiêm cả vai khách mời, đến đó lâu rồi đâm chán. Cho nên bây giờ đứng ở tầng hai nhìn xuống, bốn phía đều là những trai gái đang vui vẻ xoay xoay theo tiếng nhạc, tất cả đều có cảm giác hưng phấn tột độ.

Bọn đàn ông là thứ chả tốt đẹp gì. Tưởng Tiểu Vi rủa thầm.

Cô ta thích Kim Sắc Niên Hoa, mỗi lần nghênh cổ bước vào đó là Tưởng Tiểu Vi đều có cảm giác đắc ý, đôi lúc nhìn người lại nghĩ đến mình, cô ta đều tự nhủ họ cũng đều vì kế mưu sinh, chẳng ai cao quý hơn ai. Nhưng mỗi lần thấy các cô gái bị cánh đàn ông giở trò sàm sỡ khắp người suốt cả buổi tối mới kiếm được mấy đồng tiền thưởng, thì cái cảm giác đắc ý nông cạn kia vẫn tự nhiên nảy sinh. Hôm nay tới đây cô ta có chút hoảng hốt, trong đại sảnh phía dưới có vô số những thiếu nữ mười tám đôi mươi, cho dù cô ta có mặc áo lông thú, tay cầm túi xách Chanel cũng không thể địch lại những cô gái mơn mởn tuổi xuân kia.

Quen biết Tiểu Ngũ cũng đã hơn một năm, gã đốn mạt đáng bị ngâm trong giếng dầu ấy, chẳng có câu nói nào là thừa nhận hay khẳng định. Có hứng thú thì gọi em này em nọ, khi không thích thì biệt tăm biệt tích; ngoài cô ta ra, những cô gái lòe loẹt son phấn khác cũng không bao giờ được anh để mắt đến. Cô ta lại nghĩ để tự dối lòng: Rốt cuộc anh ấy đến gặp bạn bè hay là gặp mình? Nghĩ ngợi xong, quay đầu lại, nhìn cánh trai gái đang bàn tán về trinh tiết phụ nữ. “Mấy chuyện phiếm thì có gì hay ho chứ? Uống rượu!”, nói rồi cô ta ngửa cổ uống cạn ly.

“Vivian vẫn là người lanh lẹ, nào, đến cạn với anh một ly.”

Đế Cung không có những cô gái bồi rượu, các cô gái hôm nay đều là có người dẫn theo, yên lặng ngồi trong phòng, không thấy Tưởng Tiểu Vi làm náo động không khí, những người khác thì vẫn tự nhiên cùng nhau nâng ly. Đang lúc náo nhiệt thì Tần Hạo vào, anh là chủ bữa tiệc, không thoát ba ly phạt vì đến trễ. Tần Hạo tửu lượng tốt, uống ba ly rượu phạt trước, lại bị mọi người bắt uống ly rượu giao bôi với Vivian. Vừa ngồi xuống, Tần Hạo liền hỏi người quản lý vừa ra đón tiếp anh: “Ông chủ Phương của các người đâu? Mấy giờ rồi mà chẳng thấy bóng dáng đâu cả?”.

Đàn em của Phương Tồn Chính đều là dân giang hồ, tính khí vô cùng nông nổi, chỉ có Hầu Tử là được trọng dụng nhất, trước khi Đế Cung khai trương đã giao thêm hai người quản lý. Hôm nay khách đến chung vui trong mười tám phòng, nhất quyết không được để xảy ra chuyện gì có lỗi với bất kỳ ai, nên Hầu Tử miệng nói lời xin lỗi, nhưng trong lòng thì sốt ruột như lửa đốt, mồ hôi trên lưng toát ra từng đợt.

Không chỉ có mình anh ta lo lắng, tên Lục Chỉ canh cửa ở lầu dưới cũng đang lo lắng.

Đế Cung vội vàng khai trương trong ngày mùng Ba Tết, nên hai mươi tư giờ suốt ngày suốt đêm gập rút tu sửa, Phương Tồn Chính đã thức trắng mấy đêm, nói là về nhà ngủ một giấc, trước tám giờ sẽ quay lại, nhưng giờ đã là chín giờ rồi mà vẫn chưa thấy người đâu. Phương Tồn Chính có thói quen khiến người khác vô cùng sợ hãi là khi ngủ không đủ giấc sẽ rất giận dữ, Hầu Tử và Lục Chỉ đẩy đưa nhau, không ai dám gọi điện thoại “vuốt râu hùm”. Thấy người ở trong đã đông nghịt, Lục Chỉ gọi người chặn ở cửa vào, khi nào có người ra thì mới cho người khác vào.

Đang vội vội vàng vàng thì từ xa thấy mấy cô gái kéo tay nhau tiến về phía trước, một người trong số đó không phải Trần Uyển thì là ai?

Buổi chiều, Trần Uyển nhận được điện thoại của Hà Tâm Mi rủ đi dạo phố, việc kinh doanh nhà cậu mợ ngày càng tốt lên, cuối năm còn thuê thêm một người giúp việc, cô còn đang do dự thì đã bị mợ đẩy đi. Hà Tâm Mi và Ninh Tiểu Nhã được lì xì ngày Tết rất nhiều, không tiêu hết không thỏa lòng, đợi mãi đến khi rực rỡ ánh đèn thì mới đến ngồi ở quán KFC nơi Trần Uyển làm thêm, từ trong ô cửa kính nhìn ra, vừa hay nhìn thấy biển quảng cáo khai trương Đế Cung phía đối diện.

Buổi liên hoan trước kỳ nghỉ đông được tổ chức là bởi Phương Tồn Chính muốn được quảng cáo chốn ăn chơi, nhưng trường học không phê chuẩn, Phương Tồn Chính cũng không để bụng, vẫn làm theo lời hứa, tặng mấy thùng nước uống và mấy bộ quà làm phần thưởng. Hà Tâm Mi rất có thiện cảm với Phương Tồn Chính, cứ nói Trần Uyển số may, tìm được một người quân tử trượng nghĩa thủ tín. Sau khi no nê, Hà Tâm Mi nhớ đến lời mời của Phương Tồn Chính nên đề nghị đến Đế Cung chơi.

Ninh Tiểu Nhã cũng là người ham vui, đương nhiên tán thành. Đế Cung nằm trên con đường Thượng Hải và giáp giới đường Phủ Tiền, không ngờ quang cảnh lại như thế. Trước cửa có một đám người bị chặn lại không được vào, vài người bực tức khi nhìn thấy những người đàn ông vạm vỡ, mặt không chút biểu cảm đứng chắn cửa thì chỉ có thể tuôn lời mắng chửi, nhổ nước bọt xuống đất. Trần Uyển còn đang lo lắng là họ có thể được vào hay không thì Hà Tâm Mi đã tiên phong mở đường.

Lục Chỉ kích động tới mức từ xa đã gọi lớn “Chị dâu”, rồi đưa ngay điện thoại cho cô nhờ cô gọi điện. Phương Tồn Chính nghe thấy tiếng cô khi vẫn đang mơ mơ màng màng, còn nghĩ là mình nằm mơ, đang định hỏi mấy ngày nay không gặp có nhớ anh không thì đột nhiên bừng tỉnh, vừa nhìn đồng hồ đã giật mình nhảy xuống đất, kẹp điện thoại bên tai, vừa nói với Trần Uyển: “Tôi ngủ say quá, em đợi tôi chút, đừng tắt điện thoại”, vừa vơ quần mặc vào, “Em đang ở đâu? Tôi đến Đế Cung trước rồi quay lại đón em.”

“Tôi đang ở Đế Cung”, Trần Uyển cũng chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao.

Phương Tồn Chính càng không dám rề rà, tắt điện thoại, lập tức cầm khóa xe lao ra ngoài.

“Chị dâu, chị cứu mạng tụi em rồi”, Lục Chỉ nói rồi dẫn họ vào, mấy người bị chặn ngoài cửa chửi rủa ầm ĩ. Hà Tâm Mi và Ninh Tiểu Nhã cười đùa: “Chị dâu à, cảm ơn chị, không có chị thì tụi em cũng phải đứng ngoài xếp hàng đợi đến lượt rồi”.

Trần Uyển bị hai cô bạn trêu chọc thì vô cùng xấu hổ, định giải thích nhưng nghĩ càng giải thích càng thêm rắc rối nên im lặng đi theo Lục Chỉ.

Đi vào Đế Cung giống như đi vào đường hầm sâu tối tăm, đẩy cánh cửa cách âm vô cùng dày dặn được bao bọc lớp da thuộc ra, tiếng người náo nhiệt và các âm thanh hỗn tạp lập tức ùa tới. Bốn vách tường và mặt sàn của Đế Cung đều dùng rất nhiều kính công nghiệp và hợp kim nhôm, trên trần treo đèn pha lê bát giác, sóng âm từ xa đến gần truyền đến bốn bức tường rồi lại quay trở lại hòa vào dòng người đông đúc.

Ba cô gái chưa từng thấy qua cảnh tượng như thế, nhìn bóng người nhảy nhót, e là nếu không phải hai nghìn thì cũng lên tới tám trăm người. Trần Uyển cảm nhận được hai bàn tay ẩm ướt đang kéo mình, mới nghĩ có lẽ Hà Tâm Mi và Ninh Tiểu Nhã cũng giống mình, vừa hồi hộp vừa phấn khích.

Lên lầu hai, Hầu Tử cũng ra nghênh đón. “Chị dâu, thật có lỗi, không còn phòng trống nữa, tạm thời ngồi nghỉ một chút, lát có phòng sẽ mời các chị vào được không?”

“Được rồi, không có thì chúng tôi ở dưới cũng được, ở dưới náo nhiệt hơn.”

“Vậy không được, để các chị ngồi dưới cho anh Chính rút gân em à? Các chị uống gì? Nước trái cây nhé?”, Hầu Tử hỏi.

“Bia”, Hà Tâm Mi lên tiếng trước.

“Bia rượu gì chứ?”, Ninh Tiểu Nhã không đồng ý, “Lần trước cậu nôn ra hết người tớ còn gì”.

“Đến đây mà uống nước trái cây à? Cậu có phải là học sinh từ trường mẫu giáo ra không đấy? Cô bạn, cậu học lớp nhỡ hay lớp lớn? Đã cai sữa chưa?”

Trần Uyển thấy hai cô bạn cãi nhau, liền bưng miệng nói với Hầu Tử mang một bia, một nước chanh.

Chín rưỡi đến giờ diễn, đầu tiên là màn biểu diễn pha chế rượu, bốn năm nam thanh niên mặc đồng phục, trên tay mỗi người đều có ba, bốn chai rượu, lúc tiến vào thì cùng nhau tung hứng trên không, cuối cùng là tạo lửa khiến cho cả đám đông la hét đầy phấn khích.

Hà Tâm Mi và Ninh Tiểu Nhã cũng không kìm được, đứng sát bên lan can kính quan sát như bị mê hoặc, lại còn nắm chặt tay nhau.

Một nhóm nam phía trong cùng theo tiếng nhạc háo hức bước ra, sau đó ba cô gái vũ công tuần tự xuất hiện, thân trên mặc áo âu phục nam giới vô cùng kín đáo, phía dưới mặc quần lưới để lộ cặp đùi dài. Họ uốn éo mông khiến đám đông dưới khán đài lại hò la ầm ĩ, huýt sáo tán thưởng liên tục.

“Không tồi chứ?”

Trần Uyển xem say mê, nghe thấy câu hỏi mới biết Phương Tồn Chính đã đứng bên từ lúc nào. Âm thanh vẫn liên tiếp không ngừng, anh ta ghé sát lại gần cô, lúc cô quay mặt, đôi môi suýt chút nữa thì chạm phải môi anh ta. Cô hơi lúng túng, thấy vẻ đắc ý trên khóe môi Phương Tồn Chính, đành ậm ừ một tiếng rồi giấu gương mặt đang đỏ lên, tiếp tục cúi xuống xem tiếp những tiết mục biểu diễn.

Phía dưới kẻ ngồi người đứng, từ đằng xa có thể nhìn thấy DJ ở phía sau dãy nhạc cụ đang lắc lư theo tiếng trống, ba cô gái vũ công trên sàn đang nhảy nhót bỗng chốc cởi bỏ chiếc áo âu phục, mặc nó rớt xuống chân, để lộ bộ đồ bó sát thân màu đen xẻ tà đến eo, đám người xung quanh càng thêm phấn khích, không hẹn mà gặp, cùng lắc lư theo cơ thể quyến rũ của ba cô gái.

“Tuyệt lắm”, Trần Uyển khen không ngớt lời, vũ đạo là một loại nghệ thuật có sức mê hoặc, nhưng không ngờ kĩ thuật uốn éo cơ thể của các cô gái lại có sức cuốn hút đến thế, “Hôm nay coi như được mở mang tầm mắt”.

Phương Tồn Chính và cô đứng rất gần nhau, cùng nhìn cảnh tượng huyên náo phía dưới, một lúc sau mới nói: “Đều là sự tác yêu tác quái của đồng tiền. Bỏ đống tiền ra mời thì hỏi sao mấy cô ấy không cố gắng hết mình chứ?”.

Cô không thích luận điệu của Phương Tồn Chính, nhưng lúc này không muốn tranh luận, cô chỉ hỏi: “Hầu Tử tìm anh suốt buổi tối, anh gặp anh ta chưa?”.

“Vừa rồi ngủ quá giờ. Tôi đi gặp em trước rồi mới đi gặp khách, hôm nay mười mấy phòng đều là khách quen, đi một vòng không biết sẽ phải uống bao nhiêu nữa.” Anh ta nhìn qua khu phòng VIP của Đông Cung ngay trước mặt, vô tình thấy ánh mắt sáng rực, chăm chú của Tần Hạo về phía mình. Phương Tồn Chính khẽ mỉm cười gật đầu chào, nhưng mặt Tần Hạo lạnh tanh. Phương Tồn Chính không khỏi đau đầu, hôm nay khai trương, là chủ nhân mà lại đến trễ, chút nữa không biết phải cười bao nhiêu, uống bao nhiêu rượu đây?

“Đi đi, kiếm tiền quan trọng, còn phải mua cho mẹ anh căn nhà thật lớn nữa”, Trần Uyển giễu cợt.

“Em vẫn chưa khen tôi! Khen một tiếng thì tôi đi ngay.”

Cô không hiểu ý, nhìn anh ta một cách khó hiểu. Phương Tồn Chính chỉ chỉ vào cổ, thì ra hôm nay anh ta quàng chiếc khăn mà cô đan. Cô vốn định đan cho anh ta chiếc áo len, nhưng thực sự là không có thời gian và sức khỏe, cuối cùng chỉ có thể đan được chiếc khăn quàng cổ. Không ngờ rằng anh ta lại coi đó như bảo bối, nhiệt độ trong phòng cao, Phương Tồn Chính lại là người sợ nóng, nhưng vẫn quàng nó lên mà không sợ mẩn ngứa. Cô cười buồn, thấy anh ta giống như đứa trẻ học mẫu giáo tha thiết mong được cô giáo khen, bất giác có chút cảm động, thuận tay giúp Phương Tồn Chính chỉnh lại khăn. “Rất hợp, rất đẹp trai!”