Duy Ngã Độc Tôn - Chương 259 - 260

CHƯƠNG 259: TÁI NGỘ BĂNG MỘNG VÂN

Từng đóa kiếm lửa đỏ tươi, giống như hoa tường vi rực rỡ nở rộ đầy trời! Võ giả có thân hình to lớn của đối phương hiển nhiên sửng sốt, hắn chưa bao giờ gặp qua chiến kỹ như thế, nhưng đã nghe nói qua chiến kỹ Tứ Quý! Hắn kinh hô thành tiếng:

- Ngươi là người của Tứ Qúy Cốc?

Thượng Quan Thi Vũ căn bản không đáp lời, hiện giờ bầu trời cũng giống như là bị nhiễm hồng. Trong đoàn hoa tuyệt mỹ kia lại ẩn chứa sát khí kinh thiên!

Trong nháy mắt đối phương ngây người, liền bị Thượng Quan Thi Vũ bức đến liên tục lui về sau. Mà lúc này từ sâu trong hoàng thành, lại liên tục bay ra mấy chục bóng người, trong đó có tốc độ nhanh nhất là một người con gái cung trang!

Hầu như là trong nháy mắt nàng ta liền bay đến đây, trong mắt cũng lộ ra chút kinh ngạc, lập tức quát:

Trong nháy mắt người đó tới, Tần Lập trong lòng vừa động, thầm nghĩ:

- Người đàn bà này không ngờ có qua lại với Thôi gia!

Thượng Quan Thi Vũ nghe thấy âm thanh này, cũng nao nao, thu hồi kiếm trong tay, từ trên không trung hạ xuống, ngừng lại nhìn người đang nói chuyên, thản nhiên nói:

- Bái kiến môn chủ.

Người tới chính là môn chủ Tứ Quý Môn, Băng Mộng Vân!

Võ giả cao lớn dùng thương kia trông thấy song phương quả nhiên nhận thức, không kìm nổi lén lau một vệt mồ hôi. Nếu như môn chủ Tứ Quý Môn này đến chậm một bước, chỉ sợ hắn bị chết dưới kiếm khí sắc bén của đối phương. Với thực lực của hắn, vẫn còn thua xa thiếu nữ này.

Băng Mộng Vân thản nhiên "ừ" một tiếng, sau đó dôi mắt rơi trên người Tần Lập, tựa như cười tựa như không, nói:

- Tiểu tử kia! Chúng ta lại gặp mặt!

Lời này của Băng Mộng Vân vừa ra, sắc mặt hoàng đế Thôi gia của Tân Tần đế quốc theo sau tới lập tức thật sự khó coi, kể cả những người bên cạnh hắn, một đám sắc mặt cũng đều trông không tốt lắm.

Thôi gia rất mạnh mà lại đặt phần tinh lực rất lớn lên chuyện ở thế tục, nhưng còn chưa đạt tới mức phái ra một võ giả có cảnh giới Chí Tôn ở thế tục. Mà môn chủ Tứ Quý Môn Băng Mộng Vân, cũng tuyệt đối là một cường giả Chí Tôn! Tất cả mọi người ở đây cũng không phải đối thủ của nàng!

Hơn nữa, bản thân nàng tuy rằng là minh hữu của Thôi gia nhưng hai người trước mặt này, cô gái là đệ tử của Tứ Quý Môn, mà Tần Lập này xem ra dường như nàng cũng quen biết.

Chuyện đã phát sinh ở Tứ Quý Cốc, cũng không phải ai đều có tư cách biết được nội tình. Mà cho dù biết, vậy có thể làm sao chứ? Băng Mộng Vân người này, căn bản là không ai biết được tâm của nàng, đến tột cùng suy nghĩ cái gì!

Tần Lập không kìm nổi cười khổ, biết chuyện hôm nay thất bại tám, chín phần mười. Có người đàn bà này ở đây, mình muốn làm gì thì làm, gần như là chuyện không có khả năng.

Tuy nhiên, trong lòng Tần Lập vẫn hiện lên một niềm nghi hoặc:

- Người đàn bà này làm sao có thể xuất hiện ở nơi này? Cho dù nàng liên hiệp với Thôi gia, cho dù nàng kiết minh với Thôi gia, nhưng dựa vào thực lực cảnh giới Chí Tôn, cũng không nên xuất hiện thế tục này chứ?

- Đúng vậy, thật sự là khéo nha. Không biết Băng môn chủ làm sao lại xuất hiện ở nơi này vậy?

Trông thấy bẻ mặt bất đắc dĩ của Tần Tập, trên mặt Băng Mộng Vân cũng không kìm nổi lộ ra một chút ý cười thanh lãnh:

- Ngươi đều có thể tới nơi này, ta vì sao không thể xuất hiện ở đây chứ? Tuy nhiên, tiểu tử kia! Hôm nay e rằng ngươi phí công đi một chuyến rồi, ngươi đi đi.

- Băng môn chủ!

Sắc mặt Thôi Khởi cực kì khó coi, thầm nghĩ:

- Cho dù cô là cường giả Chí Tôn, nhưng đây là địa bàn của Thôi gia! Cô dựa vào cái gì để làm chủ chứ?

Sắc mặt của những người Thôi gia này cũng rất khó coi. Bọn họ vì giết chết Tần Lập nên chuẩn bị rất nhiều cho nên đã ở nơi này chờ đợi Tần Lập đến.

Mà hiện tại Tần Lập đến đây, người phụ nữ này không ngờ chỉ dùng một câu nhẹ nhàng, "để cho hắn chạy! Nàng ta cho rằng mình là ai?

Băng Mộng Vân cũng không quay đầu lại, nàng có thái độ ôn hòa với Tần Lập, nhưng đối với người khác vị tất là như thế. Hơn nữa, tên đế vương thế tục Thôi Khởi bị nàng coi thường này, không ngờ ngầm có một chút dâm ý với nàng... Đối với con gái ở thế tục giới, đây có lẽ là vinh hạnh to lớn nhưng đối với Băng Mộng Vân mà nói, đây quả thực chính là sỉ nhục to lớn! Mượn một câu mà bây giờ người Thôi gia suy nghĩ trong lòng, hắn tưởng hắn là thứ gì chứ?

- Tần Lập! Chẳng lẽ ngươi còn muốn khoa tay múa chân với ta hay sao? Khà khà, ngươi có lẽ nên đi thôi. Tiểu tử! Hiện tại ngươi còn quá yếu, dù cho cảnh giới Dung Thiên ở trước mặt ngươi chỉ là hữu danh vô thực (thứ vô dụng), thì ngươi cũng không phải đối thủ của ta!

Một đám người ở phía sau, lập tức lộ ra cảm xúc kinh hãi đến không dám tin, nhìn Tần Lập và Băng Mộng Vân, thầm nghĩ:

- Làm sao có thể? Người thanh niên này, hắn còn không đến hai mươi tuổi, làm sao có thể ngay cả cảnh giới Dung Thiên cũng không phải đối thủ của hắn? Người đàn bà này nhất định nói bậy!

- Ngươi và Thôi gia có quan hệ gì?

Tần Lập không biết nói gì hơn, lắc lắc đầu thầm nghĩ trong lòng:

- Thật đúng là xui, bây giờ muốn đối kháng với người đàn bà này, thật sự là không nắm chắc. Hơn nữa, dưới tình huống này, đám người Thôi gia kia hận không thể sớm giết chết mình. Nếu mình bị thương trên tay Băng Mông Vân, đám người Thôi gia này nhất định sẽ không bỏ qua một lần cơ hội như vậy!

- Quan hệ giữa chúng ta? Chẳng qua là quan hệ lợi dụng lẫn nhau mà thôi! Tiểu tử kia! Câu trả lời này của ta, ngươi có hài lòng không? Khà khà.

Băng Mộng Vân giống như rất vui vẻ khi gặp lại Tần Lập, trên mặt mang theo vẻ tươi cười:

- Đúng rồi! Ngươi giết chết đại trưởng lão Tứ Quý Môn chúng ta. Ta còn chưa tìm ngươi tính sổ với ngươi đấy!

Đám người Thôi Khởi lại một trận kinh hãi, thầm nghĩ:

- Đây rốt cục là xảy ra chuyện gì? Giữa bọn họ chắc hẳn là có cừu oán mới đúng, làm sao hiện tại xem ra, bộ dáng Băng Mộng Vân kia giống như một chút cũng không muốn làm khó Tần Lập. Nhưng lại là vẻ mặt tươi cười, một chút sát khí trên người cũng không có!

- Chẳng lẽ... Giữa bọn họ có bí mật gì không thể cho ai biết? Hay nói là, bối cảnh Tần Lập này cường đại đến loại cường giả có cảnh giới Chí Tôn, đều phải kiêng kị?

Cho nên nói, trên đời này, thời đại nào thì người thông minh cũng không khiếm khuyết.

- Ôi! Băng môn chủ nói như vậy là không có ý nghĩ, chẳng lẽ cô không muốn giết lão bà kia sao?

Tần Lập thản nhiên nói:

- Cô chẳng qua chỉ là mượn tay ta loại bỏ bà ta thôi. Hiện tại ngài ở Tứ Quý Môn nhưng chính là một lời liền nghe theo rồi đó!

Lời này của Tần Lập lập tức khiến đám người Thôi gia bừng tỉnh đại ngộ, thầm nghĩ:

- Nguyên lai là có chuyện như vậy", ánh mắt nhìn về phía Băng Mộng Vân, cũng bắt đầu trở nên có chút phức tạp. Người phụ nữ này cũng rất đáng sợ đấy, chẳng những thực lực cường đại, chỉ số thông minh cao cũng dọa người! Tuy rằng không biết giữa nàng và Tần Lập đến tột cùng phát sinh cái gì. Nhưng rất hiển nhiên, hai người này cũng không phải là loại hiền lành gì!

Phản ứng của đám người chung quanh Băng Mộng Vân cũng thấy trong mắt, khẽ thở dài một tiếng, nói:

- Tần Lập! Làm người có lẽ không nên quá thông minh là hơn. Quên đi, ta thật sự không muốn tự tay giết chết một thiên tài tiền đồ rất phát triển. Ngươi nên rời đi đi, ta ở nơi này, cũng không thể để mặc cho ngươi giết những người này. Tuy rằng... Giết họ cũng không có gì to tát, nhưng chung quy ngươi nên bận tâm thể diện

Đám người Thôi Khởi đột nhiên giận dữ, một đám mặt đỏ bừng, giống như chó bị đoạt xương, cả người phát ra sự giận dữ thật lớn. Đáng tiếc chính là, đoạt xương lại chính là một con sư tử.

Băng Mộng Vân nói xong, cười tủm tỉm nhìn Thượng Qun Thi Vũ, nói:

- Tiểu nha đầu! Chiến kỹ Tứ Quý con luyện đã không tệ rồi. Nhưng còn thiếu một chút hỏa hầu. Tuy nhiên... Khi ta bằng tuổi con, vẫn còn thua xa con. Cho nên... Ta quyết định rồi, môn chủ nhiệm kỳ tiếp theo của Tứ Quý Môn là con!

- Hả?

Thượng Quan Thi Vũ hơi hơi sửng sốt. Nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, Băng Mộng Vân không ngờ ở đây vào lúc này, nói ra lời nói này.

Nếu nói, vào mấy năm trước, Tần Lập vẫn chưa bước vào Huyền Đảo, Tứ Quý Môn cũng không phát sinh biến cố gì, Băng Mộng Vân nói ra lời nói này, còn có chút hợp lý. Nhưng hiện tại, tuy nói Tần Lập không có thâm cừu đại hận gì với Tứ Quý Môn, nhưng ân oán với Băng Mộng Vân, cũng phải là một hai câu thì có thể giải thích rõ ràng!

Tuy rằng Băng Mộng Vân không giết hắn nhưng từng có ý đồ dụng tinh thần lực lấy trí nhớ của Tần Lập, sau khi thất bại, lại hốt hoảng ném hắn vào cấm địa Huyền Đảo. Qua chuyện này, nếu đổi là ai đều không thể dễ dàng bỏ qua!

- Như thế nào? Kỳ quái sao?

Băng Mộng Vân than một tiếng, khẽ lắc lắc đầu trực tiếp truyền âm nói với Tần lập:

- Tiểu tử! Ta biết trong lòng ngươi còn đang ghi hận về chuyện lúc trước. Hừ! Ngươi muốn trả thù, như vậy tùy ngươi cũng được, chỉ cần ngươi có bản lãnh đó, ta sẽ chờ ngươi đến báo thù. Tuy nhiên, hiện tại ta ở đây, là có một chuyện quan trọng muốn làm. Nếu chuyện này thành, tự nhiên không thiếu chỗ tốt cho ngươi. Ngươi cũng không nên ở nơi này làm khó những tiểu nhân vật này. Bọn họ đối với ngươi mà nói, có chút uy hiếp gì sao? Ngươi cho là ngươi giết bọn họ thì Thôi gia sẽ không thể phái một số người khác đến sao? Ngươi cũng không nên hoài nghi. Loại người có thân phận như ta, lời nói ra từ miệng, tự nhiên là không thể đổi ý. Nói Tứ Quý Cốc truyền cho tiểu nha đầu này là truyền cho nàng. Tuy nhiên, phải chờ sau khi đại sự của ta hoàn thành mới được. Ngươi yên tâm! Ta tuyệt sẽ không pha trộn với Thôi gia, giữa các ngươi có thù hận gì, chỉ cần không có ta ở nơi này, ngươi tùy ý làm sao đối với đám người bọn hắn, cũng không có một chút quan hệ nào với ta!

Tần Lập nao nao, không thể tưởng được Băng Mộng Vân lại có thể thành thật nói nhiều thứ như vậy với mình. Tần Lập có cảm giác, lần này gặp Băng Mộng Vân, giống như có rất lớn thay đổi so với lần trước trông thấy nàng, cụ thể là khác nhau chỗ nào thì Tần Lập cũng không nói nên lời.

Tuy nhiên là một cường giả có cảnh giới Chí Tôn, có thể giải thích với mình như vậy, Tần Lập cũng không thể muốn động thủ. Dù sao, hiện tại hắn vẫn chưa là đối thủ của Băng Mộng Vân!

Trấn Áp Quyết không có hiệu quả với cường giả Chí Tôn, còn lại Tần Lập cũng chỉ có chiến kỹ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn, cùng với thanh thần binh Ẩm Huyết. Nhưng cho dù như thế, hắn vẫn không phải đối thủ cảnh giới Chí Tôn. Điểm ấy không cần có bất cứ hoài nghi nào! Bản thân Tần Lập rất rõ trong lòng.

Nhìn thoáng qua Thượng Quan Thi Vũ bên cạnh, Tần Lập híp mắt, tựa như cười tựa như không, nhìn thoáng qua Thôi Khởi:

- Cẩu hoàng đế! Lần này tính ngươi gặp may!

- Tần Lập! Ta muốn giết ngươi!

Thôi Khởi giận tím mặt, nhớ tới tiểu tử này nhiều lần làm nhục mình, lửa giận trong lòng càng lớn hơn, rít gào nói:

- Băng môn chủ! Nếu cô không tiện ra tay thì cô hãy đứng bên cạnh, đây là ân oán tư nhân giữa chúng tôi!

Trên khuôn mặt nhìn không ra dấu vết của năm tháng, cuối cùng không kìm nổi lộ ra một chút cười lạnh, nói với giọng thanh lãnh:

- Được! Ngươi muốn chết trận, ta không ngăn cản, các ngươi đánh đi!

CHƯƠNG 260: MÀU TÍM KINH DIỄM

Băng Mộng Vân nói xong liền thoát sang một bên, sâu trong đôi mắt lộ ra vẻ khinh thường. Thôi Khởi cũng chỉ nao nao một chút mà thôi, vung tay lên:

- Giết!

Lập tức, mười mấy cao thủ Thôi gia xúm lại Tần Lập. Mười mấy người phần lớn đều là võ giả cảnh giới Hợp Thiên, còn có ba cường giả cảnh giới Dung Thiên!

Cũng khó trách Thôi Khởi vì sao lại tự tin như vậy, nếu trong tay có được thực lực hùng hậu như vậy thì ai cũng không sợ Tần Lập! Chỉ một thiếu niên như vậy thôi, chẳng sợ, cho dù thực lực thiếu niên có mạnh nữa thì hắn cũng không tin mình sẽ thua.

Bởi vì một thiếu niên, dù có kỳ ngộ liên tục, cho dù hắn có luyện công từ trong bụng mẹ đi nữa thì hắn có được bao nhiêu năm công lực? Cùng lắm là có năm mươi năm công lực! Mà những võ giả này tùy tiện một người có ai không ngoài trăm năm công lực

Võ giả đạt tới cảnh giới nhất định, không thể dựa vào một cấp bậc thì có thể nói hắn mạnh yếu thế nào!

Trong lòng Băng Mộng Vân cũng khinh thường, nàng thậm chí còn không thèm nhắc nhở nhóm người này không được đả thương truyền nhân nàng đã chỉ định, vì không cần thiết!

Sở dĩ nàng dám khẳng định như thế, vì những võ giả khác đều bị nàng liếc mắt là hiểu, nhưng chỉ có Tần Lập là nàng không thể nhìn thấu!

Hơn nữa, có thể bình an đi ra từ cấm địa của Huyền Đảo, thật không hổ là kẻ tu luyện chiến kỹ Thần cấp. Sau khi Băng Mộng Vân biết được bí mật kia, tầm mắt đã được phóng ra xa, căn bản là không còn giới hạn trong phạm vi Huyền Đảo nữa, mà đã phóng mắt ra khắp Thiên Nguyên Đại Lục!

Nếu hôm nay Tần Lập có nguy hiểm, vậy thà là nàng đắc tội với Thôi gia cũng phải cấp cho Tần Lập một nhân tình! Chuẩn xác mà nói, là đưa cho người sau lưng Tần Lập một nhân tình!

Băng Mộng Vân sau khi biết bí mật kia, ra khỏi Huyền Đảo, mới lần đầu tiên cảm nhận được, thế giới này quá khổng lồ. Quay đầu lại nghĩ về những việc làm trong quá khứ, thật sự có chút buồn cười.

Bối cảnh thần bí lại cường đại của Tần Lập, mà nàng và Tần Lập thực sự cũng không có thâm cừu đại hận gì, cho nên, Băng Mộng Vân liền cố ý hóa giải đoạn thù hận này. Thực ra để đại trưởng lão ở lại Tứ Quý Cốc chính là Băng Mộng Vân cố ý, vì nàng biết, đại trưởng lão cũng không phải đối thủ Tần Lập! So với việc mình giết mụ, phải mang cái tiếng sát hại đồng môn, vậy không bằng để cho Tần Lập giết chết mụ.

Lúc này, bên kia đã bắt đầu đánh. Băng Mộng Vân híp mắt, nhìn vài lần, trong lòng đã hoàn toàn yên tâm, cũng cảm thấy kinh hãi vì tiến bộ của Tần Lập.

Tới giờ mới được bao nhiêu lâu? Còn chưa đến hai năm đi? Tiểu tử này... không ngờ lại có loại thực lực này? Dao động này... hẳn là cũng có cảnh giới Hợp Thiên!

Tuy nhiên, nếu ai cho rằng tiểu tử này chỉ có thực lực cảnh giới Hợp Thiên thì chỉ sợ đến chết thế nào cũng không biết! Băng Mộng Vân nghĩ vậy, khóe miệng nhếch lên nụ cười mỉa mai.

Ầm!

Tần Lập quét ngang Ẩm Huyết Kiếm, lập tức quét bay mấy cường giả Hợp Thiên ra ngoài. Trên cơ thể mấy người đó xuất hiện vài vết thương rất sâu, nếu không có nhiều người tới, Tần Lập lại phải chiếu cố tới Thượng Quan Thi Vũ, chỉ sợ mấy người này đã bị chém đứt ngang eo rồi! Một chiêu tất cả võ giả Thôi gia nghiêm trọng hẳn lên, thiếu niên này quả nhiên không phải người thường! Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng của Thượng Quan Thi Vũ vang lên bên tai Tần Lập:

- Phu quân, không cần xen vào thiếp, thiếp có thể tự bảo vệ mình!

Thượng Quan Thi Vũ nói xong, chiến kỹ Tứ Quý bắt đầu thi triển, gió xuân ấm áp, hoa hạ rực rỡ, lá thu vàng óng, băng lạnh mùa đông! Từng chiêu từng chiêu được thi triển ra, ngay cả một gã Dung Thiên nhất thời cũng không thể đến gần người!

- Kiếm này của ngươi dùng không đúng chỗ, Xuân Phong kiếm là trong bông có kim! Gió xuân ấm áp màu lục khiến cho người ta lâm vào ảo giác, sát chiêu mới là chủ yếu! Hạ Quý kiếm pháp phải mãnh liệt hơn lửa, phải xuất ra được loại khí dương cương này, cho dù ngươi là nữ tử cũng phải xuất ra phong thái cân quắc trước nay chưa từng có! Thu Quý kiếm pháp... phải dùng... Diệp Thiển Dục dạy ngươi như thế nào vậy?

Băng Mộng Vân cũng không chú ý Tần Lập bên cạnh, mà chỉ đứng chỉ điểm môn nhân của mình, cũng khiến cho Thôi Khởi bên kia tức gần chết.

Vì ngay cả hắn cũng nhận ra được, trải qua một phen chỉ điểm của Băng Mộng Vân, cô gái tuyệt sắc kia trong nháy mắt đã tăng sức chiến đấu thêm một thành!

- Băng môn chủ, bọn họ hiện giờ đã sống chết cùng nhau, ngài làm vậy, chỉ sợ có chút không ổn đi?

Khuôn mặt Thôi Khởi âm trầm, không vui nói.

- Sao kia? Ta làm sao? Còn cần ngươi phải dạy ta sao? Ngươi là cái gì chứ!

Bỗng nhiên Băng Mộng Vân trở mặt, nhìn Thôi Khởi lạnh lùng nói:

- Ngươi cho là ngươi có thể đại biểu cho toàn bộ Thôi gia sao? Đừng nói là ngươi, cho dù là đương kim gia chủ Thôi gia nhìn thấy ta còn phải khách khách khí khí, mà ngươi, trong mắt ta, ngươi ngay cả chó cũng không bằng! Ngươi nghĩ rằng ta và ngươi đứng cùng một chỗ thì phải nghe ngươi bố trí sao? Cái gì chứ!

- Ngươi!

Sắc mặt Thôi Khởi lập tức đỏ bừng, hai mắt bắn ra tia oán độc, trong lòng nghĩ: Đàn bà thối, ngươi nhớ kỹ đấy, ngàn vạn lần đừng rơi vào tay ta, đến lúc đó, ta cho ngươi muốn chết cũng không thể!

Đại trượng phu co được giãn được! Không chấp nhặt với nữ nhân! Trẫm... là vua một nước, trẫm... trẫm thật là tức giận!

Khóe mắt lóe kim quang của Tần Lập chú ý Thượng Quan Thi Vũ, thấy nàng quả nhiên là càng ngày càng thuần thục,lo lắng nữa. Nhìn những võ giả Thôi gia đang vây công mình, khóe miệng Tần Lập nhếch lên cười lạnh, trong giây lát, tốc độ của hắn bạo tăng. Những võ giả vừa rồi còn đang tập trung vây công hắn chớp mắt một cái đã không cón thấy bóng dáng Tần Lập!

Một võ giả Hợp Thiên của Thôi gia còn chưa nói xong câu nhắc nhở, đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát, mạnh mẽ quay đầu lại, lại không nhìn thấy cái gì, lúc này, dường như hắn nghe thấy người khác thét lên kinh hãi, sau đó liền cảm thấy mơ hồ, rồi sau đó... vốn không có sau đó.

Võ giả cảnh giới Hợp Thiên này bị Tần Lập một kiếm chém bay đầu, máu tươi phụt thành dòng từ xác chết không đầu.

Tiếp theo, lúc mà mọi người Thôi gia còn kinh hãi, là lúc thân hình như quỷ mị của Tần Lập chém chết ba gã võ giả Phá Thiên bên cạnh!

Gần như tất cả võ giả Thôi gia đều lập tức tỉnh táo lại. Tất cả đều liều mạng nhằm vào Tần Lập, không tiếc hy sinh tính mạng mình, cũng phải bắt được Tần Lập.

Chính là tốc độ Tần Lập thực sự quá nhanh, duy nhất có thể miễn cưỡng đuổi kịp là vài võ giả Dung Thiên. Nhưng Tần Lập vốn không giằng co với những kẻ này, hắn chuyên môn nhìn chằm chằm vào các võ giả cảnh giới Phá Thiên và Hợp Thiên, chỉ trong khoảnh khắc đã có sáu bảy người chết trong tay Tần Lập!

- Tần Lập, ngươi đê tiện vô sỉ! Có gan thì đánh với chúng ta!

Một võ giả Dung Thiên giận giữ gào thét.

Ngay cả Băng Mộng Vân cũng không nhịn được mà bĩu môi, "Các ngươi tự mình còn nói đây là cuộc chiến sinh tử, tại sao không chọn kẻ yếu hơn mà đánh, có bệnh mới đánh trực diện với các ngươi!

- Hừ, hôm nay lão tử liền diệt hoàng thất Thôi gia các ngươi! Có Băng môn chủ cầu tình, muốn tha cho các ngươi một mạng, ai biết các ngươi lại phụ lòng người ta, không phải các ngươi muốn giết ta sao? Đến đây?

Tần Lập nói xong, thân mình như một cái bóng mờ, nhanh đến khó tin vọt tới bên cạnh một gã Hợp Thiên của Thôi gia, nhấc chân hung hăng đá về phía bụng của gã. Võ giả kia trong lúc hấp tấp, liền mạng lắc mình một cái, chợt nghe rắc một tiếng, tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, cánh tay lập tức bị bẻ gãy xương! Ẩm Huyết kiếm trong tay Tần Lập tùy tiện vung lên một cái, hoặc là không đánh, nếu đánh là đánh chết, đây là tác phong ngày thường của Tần Lập!

Có một số việc tuy rằng suy nghĩ cẩn thận, nhưng không có nghĩa là hắn lùi bước, nhát gan sợ phiền phức, từ trước tới nay Tần Lập chưa bao giờ là người như vậy.

Mắt thấy võ giả Hợp Thiên kia sẽ chết dưới kiếm của Tần Lập, một võ giả Dung Thiên như nổi điên, đánh ra một quyền, nhưng lại bộc phát hoàn toàn thực lực cảnh giới Dung Thiên.

Thiên địa đột nhiên xuất hiện cảnh cát bay đá chạy, ngay cả những người Thôi gia cũng không chịu nổi khí thế của võ giả Dung Thiên, đều chạy sang hai bên.

Tốc độ Tần Lập nhanh đến khó tin, căn bản là không đón đỡ một chiêu này, người đang giữa không trung liền như một cái xoắn ốc, xoay người bay vụt sang bên.

Mà một kích toàn lực của võ giả cảnh giới Dung Thiên vừa lúc nện lên võ giả vừa bị Tần Lập bẻ gãy tay kia.

Ngay cả Tần Lập cũng không nhịn được mà cảm thấy bi ai cho võ giả Hợp Thiên kia, mà những người Thôi gia lại cảm thấy căng thẳng.

Võ giả cảnh giới Dung Thiên này bắt buộc phải thu tay lại, lực lượng phản phệ kinh thiên khiến hắn phun ra một ngụm máu, lại thấy võ giả cảnh giới Hợp Thiên kia không vì đồng bọn thu tay mà cho chút ưu đãi nào, một quyền cũng vừa lúc nện trên ngực hắn.

Trước ngực hiện lên vết tay lõm sâu xuống, miệng phung máu, mắt trợn trắng như muốn lồi ra, đã không còn có thể sống được nữa!

- A!

Võ giả cảnh giới Dung Thiên ngẩng mặt lên trời rống lên một tiếng đầy bi phẫn:

- Tần Lập, ta với ngươi không chết không thôi!

Mà lúc này Tần Lập nói ra một câu khiến cho Băng Mộng Vân thiếu chút nữa phun cả nước bọt trong miệng.

Chỉ thấy Tần Lập đứng một chỗ, ánh mắt dại ra, biểu tình trên mặt dường như là sợ hãi, lại dường như tán thưởng:

- Uy lực cảnh giới Dung Thiên thật là mạnh nha!

Phốc!

Võ giả Thôi gia vừa mới ngộ sát đồng bọn nghe thấy lại phun ra một ngụm máu.

- Tiểu súc sinh, nạp mạng đi!

Vài võ giả Dung Thiên đỏ ngầu cả mắt, đều phóng về phía Tần Lập, nhưng bọn họ cũng không dám có chút lòng khinh thường Tần Lập nữa. Thiếu niên này nhìn thì không tính là mạnh mẽ, nhưng tốc độ của hắn, thật sự là quá nhanh! Nhanh đến mức khó tin! Tốc độ này căn bản là không để cho người ta có thể phản ứng Lại nhìn Thượng Quan Thi Vũ, bộ chiến kỹ Tứ Quý càng lúc càng thuần thục, mà bước chân nàng di chuyển chính là khinh công mà Tần Lập dạy cho nàng! Tuy rằng không thể giết chết đối phương, nhưng ba bốn người vây công nàng cũng không chiếm được chút tiện nghi nào từ nàng!

Sắc mặt Tần Lập lạnh dần, nhìn lướt qua Thôi Khởi mặt xám như tro, Ẩm Huyết kiếm đột nhiên bay múa, bóng kiếm đầy trời!

- Hôm nay lão tử liền cho các ngươi mở rộng tầm mắt, kiến thức cái gì mới là chiến kỹ Thần cấp chân chính!

Tần Lập thét dài một tiếng, khí thế bùng nổ, khiến cho khí thế của những võ giả Dung Thiên hoàn toàn bị cắt ra.

Không đợi bọn họ biến sắc mặt, đã thấy trước mắt là... màu tím kinh diễm!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor