Duy Ngã Độc Tôn - Chương 231 - 232

CHƯƠNG 231: ĐÁNH ĐỔ LẦU CAO

Tần Lĩnh Sơn nói xong nhìn Tần Lập:

- Huyền tôn (cháu sơ) của ta, có bốn người Dung Thiên cùng điên cuồng thì có đủ không?

Trong mắt Tần Lập hiện lên vẻ cảm động. Đối với con cháu trong gia tộc như hắn, nếu nói lời thật thì cũng không phải là do gia tộc coi trọng sự ưu tú và thiên phú của hắn mà phần nhiều là vì tương lai của gia tộc. Có thể nói, ngay từ khi Tần Lĩnh Sơn lên nắm quyền thì đối với những vãn bối trong gia tộc, Tần gia đều cực kỳ coi trọng.

Đầu chi dĩ đào, báo chi dĩ lý! Tần Lập, kiếp trước vốn là một cô nhi cũng là lần đầu tiên cảm nhận được tình cảm ấm áp, hiệu lực và sự hỗ trợ của gia đình!

Gật gật đầu, Tần Lập nói:

- Thế là đủ rồi, ta sẽ viết ra vài loại phối phương đan dược, như thế thì ngày Tần gia quật khởi cũng đã không còn lâu nữa!

- Được, được, được!

Sau khi nói mấy câu này, Tần Lĩnh Sơn đứng dậy, hướng về Tần Hải Dương nói:

- Phụ thân, con có làm người phật lòng không?

Tần Hải Dương cười nhẹ, khuôn mặt già nua cũng như một bông hoa cúc nở rộ:

- Tiểu oa nhi còn không sợ, những lão bất tử như chúng ta thì còn sợ gì nữa?

Tần Toả quỳ trên mặt đất, trầm giọng nói:

- Xin các vị lão tổ tông hãy yên tâm, con sẽ dùng tính mạng này để thủ hộ gia tộc ta!

Tần Lĩnh Sơn gật gật đầu, ánh mắt nhìn Tần Toả tràn đầy lo lắng, sau đó khoát tay, khiến mọi người lui ra, bắt đầu cùng Tần Lập thương nghị.

Trên tấm thiếp của Thiên Sát Môn viết rõ ràng ngày chín tháng chín là ngày tốt giờ lành.

Khoảng cách tới lúc này đã không còn tới một tháng thời gian. Từ thành Phong Sa chạy tới đó đã cần tới hơn nửa tháng, cho nên nhìn qua thì thời gian vẫn còn dư dả.

Mấy ngày tiếp theo, đám người Tần Lập và Tần Lĩnh Sơn cùng nhau lần lượt tiếp đón những gia tộc mang thiếp tới bái kiến. Lâm gia và Thiên Cơ Môn lần lượt là do Lâm tứ công tử Lâm Hằng và Trầm Nhạc toàn quyền đại diện. Do đó cũng có thể thấy được địa vị của hai người bọn họ trong gia tộc.

Lâm Hằng và Trầm Nhạc đều từ các cách khác nhau hỏi qua về động thái nhằm vào Tần gia của Thiên Sát Môn. Chẳng qua, đây cũng chỉ là ân oán giang hồ. Ân oán giang hồ có phương thức giải quyết của ân oán giang hồ, những nhà khác không nhúng tay vào.

Cho nên đối với sự quan tâm của Trầm Nhạc và Lâm Hằng, Tần Lập cũng chỉ biểu đạt lòng biết ơn của mình mà cũng không cầu bọn họ điều gì cả.

Hoả Kiếm Vương gia chiếm được phối phương của đan dược mà họ luôn tha thiết thì cũng thập phần sảng khoái đem những thứ dùng để mua đan phương này giao cho Tần gia.

Bên Tần gia cũng không lập tức phái người đi thế tục giới tiếp thu năm quốc gia ở Thiên Nguyên Đại Lục. Nếu hoàng quyền thay đổi thì thậm chí có thể ảnh hưởng đến sự yên ổn về chỉnh thể của một quốc gia. Dù sao, không nhất thiết phải là người của gia tộc mình đi làm Hoàng đế, chẳng qua chỉ là thay đổi ông chủ mà năm nước kia cung phụng hàng năm mà thôi.

Điều này, Vương gia sớm đã phái người đi năm quốc gia thế tục kia thông báo. Còn hai mạch khoáng linh thạch kia, dựa theo đề nghị của Tần Lập thì Tần gia đem chúng giao phó cho Vương gia quản lý, hàng năm chỉ cần một ngàn khối trung phẩm linh thạch mà thôi. Vương gia tất nhiên là thập phần cao hứng, hai mạch khoáng linh thạch kia tuy không lớn nhưng hàng năm sản xuất một ngàn năm trăm khối trung phẩm linh thạch cùng với rất nhiều hạ phẩm linh thạch cũng không có vấn đề gì cả.

Vì được đan phương kia, bọn họ cũng phải trả một cái giá rất lớn. Gặp được Tần gia hào phóng như thế, Vương gia tự nhiên cũng thể hiện ra phong phạm của một đại gia.

Tiếp đó là Lâm gia, Thiên Cơ Môn cũng công khai tuyên bố ra bên ngoài rằng đã cùng Tần gia kết làm minh hữu đồng cấp.

Tin tức này như làm một khối cự thạch rơi xuống mặt hồ yên lặng. Không chút khoa trương có thể nói rằng, hiện tại Tần gia trên Huyền Đảo tuy không phải là một siêu cấp thế lực nhưng địa vị siêu nhiên của nó lại cũng không thua kém chút nào so với những siêu cấp thế lực kia.

Đương nhiên, hết thảy điều này là do những siêu cấp thế lực minh hữu, các gia tộc cường đại kia mang đến mà không phải do thực lực chân chính của Tần gia. Tuy nhiên dù là như thế cũng khiến vô số người hâm mộ và ghen tị.

Băng Thiên Nhai trước sau vẫn thần bí. Sau khi đấu giá chấm dứt, cũng chỉ cử ra một người làm đại diện, tỏ vẻ Băng Thiên Nhai hoan nghênh Tần Lập đi tới làm khách, sau đó liền rời đi.

Gần như cũng không thể hiện chút khách khí, ở lại hàn huyên. Dù thời điểm người đại diện cho Băng Thiên Nhai kia mời Tần Lập thì vẻ mặt vẫn lạnh như băng. Điều này cũng không phải là do người nọ cố tình mà là do chiến kỹ và công pháp tu luyện của bọn họ khiến họ thành như thế.

Tần Lập tự nhiên cũng khách khí gật đầu đáp ứng. Loại địa phương thần bí khó lường này nếu có cơ hội đến kiến thức một chút tự nhiên cũng không có gì không tốt.

Còn các gia tộc khác, đại đa số cũng đều muốn gây hảo cảm với Tần Lập. Đối với một tuyệt thế thiên tài như hắn, nếu không thể tiêu diệt thì tốt nhất là tạo quan hệ tốt.

Những thế lực phụ cận thành Phong Sa vốn rục rịch muốn đối phó Tần gia cũng bị những biến cố liên tiếp này doạ cho sợ ngây người. Cho nên khiến cho bọn họ lúc này ngay cả ý niệm đối phó với Tần già cũng không thể nổi lên được. Tuy nhiên, bọn họ cũng âm thầm rủa rằng Tần gia càng trèo cao thì khi ngã càng đau. Một khi tên hậu bối Tần Lập của Tần gia xuất hiện biến cố gì thì gia tộc này cũng ngay lập tức trở lại nguyên hình như cũ.

Tuy nhiên, cũng có nhiều người không đánh giá như thế! Tần gia nếu có thể nghiên cứu chế tạo ra một loại đan dược thì tự nhiên cũng có thể nghiên cứu chế tạo ra một loại thứ hai. Một gia tộc như thế thì nội tình vẫn rất hùng hậu.

Cuối cùng Tần Lập tiếp Gia chủ của Phú Giáp Thiên Hạ Tiền gia Tiền Đa Đa. Trung niên nhân nho nhã này vẫn trầm ổn như trên hội đấu giá. Vẻ bình tĩnh của hắn như thể không chuyện gì có thể chân chính khiến hắn động dung.

Khi bit Tần Lập đối với cái tên của hắn nổi lên hứng thú, hắn cũng thốt ra một lời giải thích rất hài hước:

- Từ cổ chí kim, Tiền gia chúng ta chính là đệ nhất đại thương gia trên Huyền Đảo. Thời điểm mà các nhà khác đều chuyên tu võ công, chỉ có Tiền gia là chuyên môn lo kiếm tiền. Những gia tộc khác thì là phú khả địch quốc (giàu có sánh ngang với một quốc gia), mà tài sản của Tiền gia thì còn nhiều hơn so với nhiều quốc gia cộng lại! Theo từng thế hệ tích luỹ thì tài phú đã ngày càng nhiều! Tới thời của ta, tiền đã thật sự nhiều đến độ không biết tiêu xài như thế nào. Do đó, phụ thân ta mới nghĩ ra một cái tên như thế!

Vị gia chủ của Tiền gia cười tủm tỉm nói ra những lời này khiến cho Tần Lập cũng không biết nói gì. Tuy nhiên, đối với vị gia chủ của Tiền gia cũng cảm thấy không tồi, còn đáp ứng vị gia chủ này khi có thời gian nhất định đến Tiền gia làm khách.

Trải qua mấy ngày đặc thù này, các loại chuyện tình lung tung rốt cục hoàn toàn buông tha cho Tần Lập. Trên thực tế thì công việc tiếp đón là do tân gia chủ Tần Toả của Tần gia đảm nhiệm, Tần Lập chẳng qua chỉ là đi cùng mà thôi.

Những thực tế ai cũng biết rằng những gia tộc và môn phái cường đại này kỳ thật đều là vì Tần Lập

Tin tức Thiếu chủ của Thiên Sát Môn sắp cử hành hôn lễ dần dần bắt đầu truyền đi. Tuy nhiên rất nhiều gia tộc cũng không xem trọng chuyện này. Tuy trên Huyền Đảo, Thiên Sát Môn cũng coi như là môn phái có thực lực rất mạnh nhưng vì nhiều năm qua bọn họ bạo ngược, thanh danh có chút kém cỏi nên cũng không nhiều người muốn tham gia hôn lễ của Thiếu chủ bọn họ.

Ngày hôm nay, rốt cục cũng đến ngày phải xuất phát. Tần Lập lại không nghĩ rằng, Thượng Quan Thi Vũ vốn không nói một tiếng gì trước đó, không ngờ cũng muốn đi theo.

- Thi Vũ, lần này thật sự rất là nguy hiểm. Quả thật ta cũng không có gì nắm chắc! Tuy vậy, Lệnh Hồ Phi Nguyệt là bằng hữu của ta, ta rốt cục cũng không thể thấy chết mà không cứu được!

Tần Lập thành thật nhìn Thượng Quan Thi Vũ nói.

- Là bởi vì nguy hiểm nên ta mới không thể không đi. Phu quân, tuy chúng ta không phải chân chính là vợ chồng nhưng trong đáy lòng, Thi Vũ đã sớm coi rằng cho dù sống chết cũng đều là người của chàng. Chàng là vì bằng hữu... uh, vì bằng hữu mà không tiếc cả mạng sống của mình thì ta vì cái gì mà không cùng người ta yêu vượt lửa quá sông (cùng chung hoạn nạn)!

Khi nói tới hai từ "bằng hữu", Thượng Quan Thi Vũ hơi do dự một chút, đôi mắt trong liếc nhìn Tần Lập một cái. Hiển nhiên Thượng Quan đại tiểu thư đối với hai chữ này cũng không có cùng nhận thức. Mặc dù là một linh thú đã hoá hình nhưng hiện tại nàng ta cũng đã là một con người!

- Còn nữa, phu quân, Trấn Áp Quyết của ta tuy uy lực không cường đại như khi chàng thi triển nhưng những võ giả cảnh giới Hợp Thiên bình thường ta cũng có thể kháng trụ. Chúng ta lại không hề thiếu linh thạch, ta cũng không thuộc loại đi làm vướng víu nên ta phải đi! Thượng Quan Thi Vũ nhìn Tần Lập thật sâu, chậm rãi nói:

- Sống: chúng ta muốn cùng một chỗ! Chết: cũng phải được chôn cùng nhau!

Tần Lập hít sâu một hơi, ôm lấy Thượng Quan Thi Vũ vào lòng ngực, hai trái tim giao hoà với nhau! Tần Lập nhẹ giọng nói:

- Được, vậy đi cùng nhau!

Thiên Sát Môn ở giữa một mảnh đại sơn um tùm cây cối. Nơi này linh khí sung túc, có vô số các loại linh hoa, linh thảo. Sơn môn của Thiên Sát Môn rộng chừng hơn năm mươi thước, cao hơn trăm thước, trông thật nguy nga, có phong cách cổ xưa, mạnh mẽ!

Nó hoàn toàn được tạo hình từ một khối cự thạch màu trắng, mặt ngoài nhìn qua cũng không bóng láng nhưng làm cho người ta cảm giác một vẻ đẹp thô ráp. Knhững người ở bên dưới nhìn vào, trong lòng không kìm được, tự nhiên sinh ra cảm giác rất nhỏ bé.

Tần Lập mang theo Thượng Quan Thi Vũ, bên cạnh là Tiểu Hắc. Hai người một báo lúc này đứng trước sơn môn của Thiên Sát Môn, cách đó không xa là bốn lão tổ tông của Tần gia.

Từ sơn môn của Thiên Sát Môn có hai đệ tử đi ra, sợ là đã sớm biết về tướng mạo của bọn người Tần Lập, nhất là khi thấy con hắc báo khủng bố kia thì đã xác định, không chút nghi ngờ!

- Người tới là Tần công tử của thành Phong Sa?

- Đúng vậy!

- Môn chủ của chúng ta và các vị Trưởng lão đợi đã lâu, xin mời vào trong!

Một đệ tử trong đó coi như là thuộc người gan dạ, cũng không bị ánh mắt hung ác của Tiểu Hắc hù doạ.

Tần Lập mang mọi người theo, định đi vào bên trong nhưng tên đệ tử này đột nhiên ngăn lại nói:

- Thật có lỗi! Môn chủ mời chỉ là một người Tần công tử mà thôi!

Tần Lập nhíu mắt, nhìn tên đệ tử này, như cười như không nói:

- Chỉ bằng ngươi mà cũng dám làm khó dễ ta sao? Cút!

Một cỗ khí lãng đẩy tên đệ tử này ra thật xa, ngã vào bên trong rừng cây bên sơn lộ. Tần Lập nhìn tên đệ tử còn lại nói:

- Ngươi không dẫn đường sao?

Tên đệ tử kia bị cỗ khí thế này làm cho kinh sợ, kìm lòng không nổi đành đi trước dẫn đường, trong lòng thầm nhủ:

- Chết đi, trên sơn môn đã bày ra thiên la địa võng, nhìn ngươi có thể càn rỡ được bao lâu?

Sơn đạo uốn lượn, đoàn người đi chừng được nửa canh giờ mới tiến vào phía trước một sơn cốc. Hai bên sườn sơn cốc có một toà lầu cao chọc trời.

Lầu cao này hoàn toàn được xây dựng từ một khối đá xanh rất lớn, cao hơn trăm mét! Nó không chút thua kém những cái mà Tần Lập từng gặp qua ở kiếp trước.

Loại lầu được xây từ đại đá xanh này làm cho người ta có một cảm giác rất ấn tượng đập vào trong mắt.

Liên tưởng đến sơn môn khi vừa vào núi, khoé miệng Tần Lập lộ lên một chút cười lạnh:

- Được cái vẻ mà thôi, l toàn bộ đánh đổ!

CHƯƠNG 232: CỚ SAO LẠI 'TRƯỚC NGẠO MẠN, SAU CUNG KÍNH!

Tên đệ tử dẫn đám người Tần Lập đến cửa vào toà lầu các rộng rãi kia thì dừng lại, cung kính nói:

- Tần công tử, xin ngài chờ một chút để ta đi vào thông báo một tiếng!

Lúc này, từ bên trong đột nhiên vang lên một tiếng cười lớn:

- Ai nha, đây không phải là người mà gần đây nổi danh nhất Tần Lập Tần công tử sao? Thật sự hân hạnh, Tần công tử, chúng ta lại gặp mặt, a!

Một thanh niên diện mạo anh tuấn tươi cười từ bên trong đi ra nghênh đón. Đây chính là Thiên Sát Môn Thiếu chủ Bàng Kỳ!

Với cách ăn mặc của hắn vẫn như trước, một thân trường sam hoa mỹ màu lam, mày kiếm mắt sáng, mặt như quan ngọc, đầu đội kim quan. Ngay khi hắn thấy Thượng Quan Thi Vũ thì tiếng cười lập tức dừng lại, nhất là hai mắt lại tập trung vào khuôn mặt tuyệt sắc của Thượng Quan Thi Vũ, nhìn đến ngây ngốc. Trong lòng hắn vô cùng ghen tị với diễm ngộ của Tần Lập. Hai lần gặp Tần Lập là hai lần hắn thấy được bên người đối phương luôn có tuyệt sắc mỹ nữ!

Từ bé Bàng Kỳ đã gặp người nhiều không đếm xuể, tự nhiên nhìn ra Thượng Quan Thi Vũ và Lệnh Hồ Phi Nguyệt đều giống nhau là nữ tử băng thanh ngọc khiết. Trong lòng hắn lập tức trở nên sảng khoái, thầm nghĩ:

- Tần Lập ơi Tần Lập, ngươi thật đúng là phúc tinh của ta! Lần gặp mặt trước ngươi mang đến cho ta một tuyệt sắc giai nhân, lần này không ngờ cũng mang tới một người như thế! Chờ ngươi chết đi, ta chắc chắn sẽ hậu táng cho ngươi. Không vì điều gì khác, chỉ riêng việc ngươi tống tặng cho ta hai tuyệt sắc mỹ nữ như thế này là đủ rồi. Ha ha ha!

Đối với loại ánh mắt như thế này của Bàng Kỳ, Thượng Quan Thi Vũ cực kỳ chán ghét. Đôi mắt nàng đã tràn ngập sát khí lạnh lẽo nhìn hắn.

Bàng Kỳ cũng không thèm để bụng. Đừng nói Thiên Sát Môn vốn là một đại phái cường đại hơn hẳn Tần gia, cho dù là một môn phái nhỏ tích luỹ từ muôn đời, nếu nói không có chút nội tình thì đến quỷ cũng không tin. Huống hồ nơi này lại là sân nhà của hắn.

Cho nên, trên mặt Bàng Kỳ khôi phục vẻ tươi cười bình tĩnh nói:

- Mời vào trong!

Tần Lập cũng thản nhiên cười cười, đi theo Bàng Kỳ tiến vào bên trong. Tới phòng tiếp khách, Bàng Kỳ sau khi mời mọi người ngồi xuống liền sai gia nhân mang trà ra. Lúc này từ bên ngoài có một lão già tiến vào. Lão già này râu tóc bạc trắng, hai mắt híp lại, nhìn qua như một lão già không có sức sống.

Thấy Tần Lập, cặp mắt của lão hơi mở ra, nổi lên một mảnh sát khí không chút che dấu. Lão khinh thường nhìn qua đám người Tần Lĩnh Sơn và Tần Hải Dương, thản nhiên nói:

- Tần gia chỉ có mấy người như thế này sao? Ta còn tưởng rằng lần này tới là một đám tinh nhuệ chứ? Hừ!

Tần Hải Dương lúc này mới cười cười nói:

- Thiên Sát Môn không phải muốn mời chúng ta đến làm khách sao? Chẳng nhẽ đây là đạo đãi khách của Thiên Sát Môn các ngươi?

Lão già kia từ trên người của Tần Hải Dương cũng không cảm thụ được chút dao động gì, biết đây cũng là một cao thủ có thực lực cường hãn. Tuy nhiên, Thiên Sát Môn sớm đã chuẩn bị chu toàn, cũng không tính toán tha cho bất cứ kẻ nào còn sống mà về.

- Ha ha. Dù thế nào cũng đều phải chết, các ngươi còn để ý đến đạo đãi khách của chúng ta làm gì?

Lão già râu tóc bạc trắng biểu tình hờ hững, nói thẳng:

- Khi các ngươi tới đây chẳng lẽ còn chưa chuẩn bị quan tài?

Nói xong, hắn lại chuyển đầu hướng về Tần Lập nói:

- Chính là ngươi sử dụng ám chiêu khiến đồ nhi của ta phát điên? Tốt lắm, lát nữa ta sẽ chậm rãi chế biến ngươi!

Biểu tình của Tần Lập vẫn không thay đổi nói:

- Chẳng lẽ các ngươi không muốn đan phương kia?

- Đan phương? Tự nhiên phải có, nhưng các ngươi cũng đừng hòng còn sống mà rời đi!

Lão già đầu bạc nói tới đây, trên mặt rốt cục lộ ra vẻ dữ tợn, cười lạnh nói:

- Đơn giản chính là, nói ra thì các ngươi bớt đi chút thống khổ. Còn không nói, Thiên Sát Môn chúng ta trải qua mấy ngàn năm, chiêu số để tra tấn thì nhiều vô số, chắc chắn sẽ khiến các ngươi dễ chịu!

- Ngươi không sợ chúng ta hiện tại sẽ giết ngươi?

Thần thức của Tần Lập kỳ thật sớm đã tập trung vào cường đại khí cơ trong phạm vi một dặm xung quanh. Hắn cũng không thể không cảm thán, Thiên Sát Môn đích xác rất cường đại. Võ giả cảnh giới Dung Thiên ước chừng có người, võ giả cảnh giới Hợp Thiên cũng có hơn trăm người, đều mai phục trong phạm vi một dặm.

Hơn nữa Tần Lập biết đây là còn chưa tính đến toàn bộ thực lực của Thiên Sát Môn. Đại khái cảm giác thì cũng có thể thấy được chỉ cần những người này cũng đủ để tiêu diệt đám người mình.

- Xem ra sự tình hôm nay không thể nhân từ được rồi?

Tần Lập thở dài một hơi nói.

Bên kia Bàng Kỳ rốt cục cũng không kìm nổi hưng phấn trong lòng, cười ha hả nói:

- Tiểu tạp chủng, lại nói tiếp, ta còn phải cảm tạ ngươi! Ha ha, lần trước gặp mặt, ngươi đã tặng cho ta một mỹ nữ. Lần này đi tới chịu chết không ngờ lại còn mang theo một người nữa! Hơn nữa cả hai người đều một thân xử nữ! Ngươi quả thật là quá tốt! Nói cho cùng thì ta cũng có chút luyến tiếc phải giết ngươi!

- Ha ha, thật không?

Tần Lập mỉm cười nhìn về phía Bàng Kỳ.

- Nguy hiểm!

Lão già đầu bạc quát lớn một tiếng, trên người đột nhiên bạo phát ra một cỗ khí thế cường đại.

Ánh mắt Tần Lập nhíu lại, thời điểm vừa muốn thi triển Trấn Áp Quyết thì thần thức cũng hơi hơi động, sau đó nghe được một âm thanh hùng hồn vang lên.

- Làm càn! Sao lại đối đãi khách quý như thế? Cút ra ngoài hết cho ta!

Theo thanh âm này vang lên, một trung niên nhân tướng mạo đường hoàng tiến bào, nhìn về phía Bàng Kỳ, giận dữ quát:

- Còn không mau cút ra ngoài cho ta!

Lại nhìn về phía lão già râu tóc bạc trắng kia trầm giọng nói:

- Sư thúc, lão nhân gia ngài sao lại đến đây?

Lão già đầu bạc thu liễm khí thế toàn thân lại, thản nhiên cười nói:

- Ta đến để xem kẻ biến đồ nhi ta thành như vậy tột cùng là như thế nào. Xem ra cũng thường thôi!

Bàng Uý Nhiên có chút bất đắc dĩ nói:

- Sư thúc, đây là khách quý, ngài sao lại như thế? Ai, lão nhân gia ngài hãy trở về đi.

Lão già đầu bạc hừ lạnh một tiếng, không trả lời mà xoay người đi thẳng

Bàng Kỳ bên cạnh cũng nhìn Thượng Quan Thi Vũ một cái thật sâu rồi xoay người rời đi.

Bàng Uý Nhiên nhìn về phía Tần Lập cười nói:

- Con ta không biết điều khiến cho các vị chê cười rồi! Lại nói, chút ân oán trước đó cũng không có gì đáng kể! Ha ha, tại hạ là đương nhiện Môn chủ của Thiên Sát Môn, hướng về chư vị khách quý có lời xin lỗi!

Đám người Tần Hải Dương cùng Tần Lĩnh Sơn cũng nao nao. Tuy bọn họ không có được thần thức biến thái như Tần Lập nhưng cũng có thể cảm giác được xung quanh có một số mai phục, thầm nghĩ lời này nói ra là có ý gì?

Nếu như lời nói đã đạt tới mức độ này thì làm sao lại có thể đột nhiên chuyển biến lớn như thế? Tiền hậu bất nhất là vì cái gì?

Tần Lập lạnh nhạt nói:

- Một khi đã như vậy thì Bàng Môn chủ, ta cũng sẽ không nhiều lời. Đan phương, nếu các ngươi muốn sẽ có! Nhưng các ngươi có phải là nên đem người thả ra trước đi, để chúng ta có thể nhìn thấy?

- Đương nhiên, đương nhiên!

Khuôn mặt Bàng Uý Nhiên lộ ra vẻ tươi cười.

Nhưng từ vẻ tươi cười của Bàng Uý Nhiên, Tần Lập cũng nhìn ra một tia không tự nhiên. Dường như đây cũng là một chuyện tình mà hắn cũng không cam tâm tình nguyện.

Trong lòng Tần Lập hơi động, thầm nghĩ hay là bọn người Lâm Hằng và Trầm Nhạc tạo ra áp lực đối với Thiên Sát Môn này? Không đúng, giao tình của mình và bọn họ cũng chưa thể đạt tới trình độ loại này.

Cái gọi là kết minh, minh hữu trên thực tế cũng chỉ là một loại trao đổi về mặt lợi ích mà thôi. Loại chuyện liều mạng như thế này có bao nhiêu người có thể thật tình giúp đỡ?

Trên đời này số người đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi vô cùng ít, đa số chỉ là dệt hoa thêu gấm mà thôi. Khi người ta gặp rủi ro, không bỏ đá xuống giếng đã coi như là bạn tốt rồi!

Thật sâu trong đôi mắt của Bàng Uý Nhiên lộ ra một chút không muốn! Hắn sao lại không muốn trực tiếp tiêu diệt hết những người này ở trong Thiên Sát Môn? Ngay khi đám người Tần Lập đặt chân tới, có người từ phía sau mang tới cho hắn một phong thư. Nội dung bên trong rất đơn giản, chỉ có mấy chữ, bút tích cũng rất lộn xộn, nhìn qua cũng biết là viết ra rất vội vã. Trên mặt viết:

- Nếu ngươi dám động tới một cái tơ trên người bọn họ thì mười ngày sau, trên Huyền Đảo này cũng chỉ còn một Thiên Cơ Môn!

Một lúc sau, lại có một người khác đưa tới một phong thư nữa. Chữ viết trên phong thư này cực kỳ tinh tế, hơn nữa vừa nhìn qua là biết người viết đã luyện qua thư pháp nhiều năm, bảnh lĩnh cực kỳ thân hậu.

Đồng dạng, trên phong thư này cũng chỉ viết có mấy chữ:

- Tần gia là minh hữu của Lâm gia. Kính gửi Môn chủ của Thiên Sát Môn!

Chỉ có vài chữ như thế nhưng khiến đáy lòng của Bàng Uý Nhiên nổi lên một cỗ hàn ý lạnh thấu xương!

Lâm gia, Thiên Cơ Môn, bất cứ một chỗ nào cũng là quái vật lớn mà Thiên Sát Môn không thể trêu chọc! Tuy nhiên trong lòng của Bàng Uý Nhiên đồng dạng cũng có đôi chút không phục! Hắn thầm nghĩ cho dù là siêu cấp thế lực thì như thế nào? Chẳng lẽ có thể không chút kiêng dè gì áp bách Thiên Sát Môn ta? Chuyện này nếu là công khai ra, chỉ sợ đối với hai nhà các ngươi đồng dạng cũng không hề có lợi!

Cho nên, hắn quyết định lấy lùi làm tiến. Trước chỉ có thể để Tần Lập rời đi nơi này. Dù sao tôn chỉ của hắn chính là Tần gia không đáng sợ, nhưng hai quái vật kia thì không thể trêu chọc, cố gắng không mang vạ vào người!

Lúc này đã có người mang Lệnh Hồ Phi Nguyệt tới.

Lệnh Hồ Phi Nguyệt vừa nhìn thấy Tần Lập thì hai mắt không kìm được, bắn ra hai đạo quang mang vui mừng, đồng thời cúi đầu, vẻ mặt áy náy nói:

- Tần Lập, thực xin lỗi đã làm liên luỵ đến ngươi!

Tần Lập mỉm cười, thấy tiểu Hồ ly cũng không bị bó buộc tay chân nhưng tinh thần lại có chút uể oải, hiển nhiên bị người ta hạ cấm chế, hoặc sử dụng dược vật. Xem bộ dáng của nàng thì chắc là bị hạ cấm chế!

- Ngươi không sao chứ?

Tần Lập ấm áp cười, khiến cho sống mũi của Tiểu Hồ ly cũng cảm thấy cay nồng, không kìm nổi, nước mắt lăn xuống nói:

- Ta không sao, đều trách ta...

- Không có việc gì, chúng ta mang ngươi đi!

Thượng Quan Thi Vũ tiến lên, ôm lấy thân mình có chút lạnh giá của Lệnh Hồ Phi Nguyệt, dịu dàng an ủi khuyên giải!

Điều này lại rơi vào mắt Bằng Kỳ đang âm thầm quay lại. Hắn ngây người khi thì nhìn Lệnh Hồ Phi Nguyệt, khi lại nhìn Thượng Quan Thi Vũ, cảm giác được hai nữ tử này đều là cực phẩm mỹ nữ, muốn phân ra ai đẹp hơn ai thì là một chuyện cực kỳ khó khăn.

Trong lòng hắn thầm nghĩ:

- nếu được tay trái một nàng, tay phải một nàng thì mới không uổng phí cuộc đời nay!

Lệnh Hồ Phi Nguyệt có chút hồ nghi nhìn thoáng qua Thượng Quan Thi Vũ, đột nhiên như nhớ lại điều gì, kinh ngạc nói:

- Ngươi chính là vị hôn thê kia của Tần Lập tiểu tử phải không? Ngươi thật là xinh đẹp!

Ở một bên, Tần Lập cũng phải trợn cả mắt, thầm nghĩ đây là lúc nào chứ? Quả nhiên tâm tư của cô gái này còn rất đơn giản.

Trên mặt Thượng Quan Thi Vũ cũng lộ ra một nụ cười thản nhiên:

- Ngươi cũng rất xinh đẹp!

- Bàng Môn chủ, cấm chế trên người bằng hữu của ta cũng mời ngươi cởi bỏ giúp!

Trong lòng Tần Lập cơ bản đã có kết luận vì sao mà thái độ của Bàng Uý Nhiên đột nhiên chuyển đổi, thầm nghĩ, mình đã khiếm hạ phần nhân tình này thì không bằng lợi dụng thêm một chút!

Bàng Uý Nhiên có chút hơi do dự, thầm nghĩ nữ tử này cũng không phải là một võ giả cảnh giới Hợp Thiên bình thường có thể sánh bằng. Ngày đó vì bắt nàng mà Thiên Sát Môn đã phải huy động tới sáu gã cảnh giới Dung Thiên mới có thể chế phục được nàng!

Ở phía sau, Bàng Kỳ giận dữ hét lớn:

- Tần Lập, ngươi nằm mơ à? Nhanh nhanh đem đan phương giao ra, nếu không ngươi không bước chân ra khỏi đại môn này đâu!

- Ngươi cút về cho ta! Ai cho ngươi trở lại đây?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor