Duy Ngã Độc Tôn - Chương 199 - 200

CHƯƠNG 199: TA MUỐN MANG NÀNG ĐI, AI DÁM NGĂN CẢN?

Bất cứ ai ở vào thời điểm lâm ly ấy e rằng tâm lý dự phòng đều sẽ hạ xuống mức thấp nhất. Vậy mà có người thừa dịp này kích ra một kiếm kinh thiên động địa chém về phía Tần Lập, hơn nữa, trên đạo kiếm khí này ẩn chứa uy thế đủ để chém giết một võ giả cảnh giới Phá Thiên!

Tính cách của Tần Lập xưa nay cũng không tình là tốt đẹp lắm!

Hắn tựa như một tảng đá trong hầm cầu vừa thối lại vừa cứng! Từ trước đến nay lươn làm theo nguyên tắc người không phạm ta, ta không phạm người.

Kiế và kiếp này cũng thế!

Ẩm Huyết thần kiếm chợt hiện trong thay, thế nhưng Tần Lập còn chưa kịp ra tay thì Thượng Quan Thi Vũ bên kia cũng cảm ứng được nguy cơ, nàng ngừng phắt lại giữa không trung, xoay người chém ra một chưởng đón chặn đạo kiếm khí!

Trên bầu trời tức thì vang lên một tiếng thét kinh hãi:

- Không được!

Tuy nhiên, hết thảy đã chậm rồi! Thân mình Thượng Quan Thi Vũ bị luồng kiếm khí cường đại ẩn chứa lực lượng kinh thiên này kích trúng, giống như một con nhiều đứt dây bay ra xa.

- Thi Vũ!

- Sư muội!

Hai thanh âm đồng thời vang lên, thân mình Tần Lập đã nhanh đến cực hạn, mắt thường căn bản ngay cả tàn ảnh cũng không nhìn theo kịp!

Vừa đón được thân mình Thượng Quan Thi Vũ, mắt Tần Lập như muốn nứt ra, khí thế toàn thân bùng phát ra tới tột đỉnh, hét lớn:

- Nàng ngốc sao? Đón chặn nó làm gì?

Sắc mặt Thượng Quan Thi Vũ sau tấm khăn che mặt cực kì tái nhợt, trên trán vì đau đớn trong nháy mắt toát ra mồ hôi lạnh, thế nhưng trong đôi mắt cực đẹp của nàng lại hàm chứa ý cười, nhẹ giọng nói:

- Người ta... không muốn để cho huynh bị thương mà! Ai mà biết... khụ khụ... thực lực của huynh trở nên mạnh như vậy chứ?

- Buông nàng ra!

Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, xen lẫn phẫn nộ vô tận vang lên ở trước mặt Tần Lập.

Tần Lập ngồi phịch xuống mặt đất, trong lòng ôm Thượng Quan Thi Vũ, hoàn toàn không thèm để ý đến người này, từ trong lòng cẩn thận lấy ra một bình ngọc nhỏ, bên trong bình ngọc chỉ có một viên đan dược.

Đan dược này là Kim Phong Đan! Nếu nói Ngọc Lộ Đan là thánh phẩm chữa thương, gần như có thể làm sống lại thịt xương trong cơ thể, như vậy Kim Phong Đan lại là tuyệt phẩm chữa thương!

Chỉ cần còn bám một chút hơi thở, ăn nó vào ít nhất có thể giữ được cái mạng của mình!

Thượng Quan Thi Vũ bị nội thương rất nặng, nếu không cứu trị nhanh, chỉ sợ thật sự sẽ nguy hiểm tới tính mạng.

Nhưng mà, cô gái này đã làm cho Tần Lập tưởng niệm bốn năm ròng, giờ phút này lại hoàn toàn như không có biểu hiện như vậy, đôi mắt tràn ngập sóng nhu tình.

- Tần Lập! Muội nhớ huynh!

- Đừng nói chuyện! Ngoan nào, ăn vào đi!

Tần Lập gần như sắp ứa lệ, chan chứa yêu thương nhìn cô gái trong lòng.

- Người ta thật sự nhớ huynh mà!

- Ừ! Ta cũng nhớ muội! Mau ăn đi!

Thanh âm Tần Lập đã có chút nghẹn ngào, nhìn cô gái hồn nhiên như thường, Tần Lập đau lòng như xé rách tim gan, đồng thời bùng lên một cơn phẫn nộ ngất trời!

- Ừ! Muội ăn!

Thượng Quan Thi Vũ nhu thuận hé miệng ngậm viên đan dược. Vào lúc này, trong mắt của nàng, trong lòng của nàng chỉ có một người là Tần Lập!

Môn nhân Tứ Quý Môn bị thu hút tới và hai nữ đệ tử giữ sơn môn kia, đều lẳng lặng đứng ở đó, đều bị cảnh tượng này, một màn họ chưa từng gặp qua này gây xúc động khôn cùng.

Bốn năm qua, Thượng Quan Thi Vũ thậm chí chưa bao giờ nói chuyện với bất cứ một nam đệ tử nào của Tứ Quý Môn dù chỉ một câu!

Bốn năm qua, có ai tại đây nhìn thấy qua ý cười trong đôi mắt cô gái che mặt suốt ngày này?

Bốn năm qua, có bao nhiêu con cháu dòng chính ưu tú của đại tộc đại phái trên huyền đảo mộ danh mà đến, nhưng đâu có ai có thể tiếp cận được cô gái này dù chỉ nửa bước?

Nói về khoảng cách chính xác nhất thì trước này không có nam nhân nào có thể tới gần nàng trong vòng mười thước, càng đừng nói đi sâu vào tâm hồn nàng. Tâm hồn nàng đã bị đóng kín từ lâu rồi!

Một thiếu phụ mặt như sương lạnh, khoảng chừng ba mươi tuổi, dưới cằm có nốt ruồi, một đôi mắt xinh đẹp đang nhìn chằm chằm Tần Lập, lại một lần nữa lạnh giọng nói:

- Tiểu tử! Tốt nhất ngươi nghe lời, buông nàng ra! Bằng không, ta mặc kệ ngươi là ai đều sẽ giết ngươi!

- Ngươi cút cho ta!

Tần Lập ngẩng đầu, khí thế toàn thân bùng lên ập thắng tới hướng thiếu phụ, cơn phẫn nộ từ trong lòng không cách nào ngăn chặn bốc lên, hắn điên cuồng mắng:

- Con bà nó! Ngươi còn dài dòng nữa, lão tử sẽ giết ngươi ngay! Cút!

Tĩnh lặng!

Bốn phía toàn cảnh tĩnh lặng như tờ!

Mà ngay cả Thượng Quan Thi Vũ trong lòng Tần Lập cũng sửng sốt, nàng chớp chớp đôi mắt xinh đẹp như mặt nước tinh thuần, đột nhiên lại lộ ra vài phần ý cười.

Tính cách này, con người này mới là người nàng yêu! Đây mới là không phụ mối tình nàng toàn tâm tương tư khổ lụy!

Loại người này dù có cùng hắn lên núi đao xuống biển lửa thì có gì đáng sợ nữa chứ?

- Tần Lập! Mang muội rời khỏi nơi này đi!

Giọng nói của Thượng Quan Thi Vũ yếu ớt nhưng vô cùng kiên định.

Thiếu phụ kia bị Tần Lập mắng chửi một câu kinh thiên động địa, mắng đến chết lặng ở nơi đó, trong mắt đầy vẻ khó tin. Sau một lúc lâu nàng ta mới hồi phục tinh thần lại, sắc mặt của nàng đã cực kì khó coi, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Tiểu tử! Ngươi dám mắng ta! Ngươi muốn chết. Ta thành toàn cho ngươi!

- Cút con bà ngươi!

Tần Lập ôm Thượng Quan Thi Vũ đứng dậy, hoàn toàn không muốn nhiều lời vô ích với nữ nhân này, một người vừa mới gặp mặt đã muốn giết người yêu của mình, nói đạo lí với nàng ta có ích gì chứ? Người như thế bất kể là nam hay nữ, đều đáng chết như nhau!

Cho dù nàng ta thường ngày đối tốt với Thi Vũ đến mấy đi nữa thì cũng đáng chết!

Hơn nữa, từ đầu đến cuối Tần Lập cũng không nhìn thấy từ trên mặt Thượng Quan Thi Vũ nửa điểm ý tứ... hướng về nàng ta. Ngược lại khi Thi Vũ tự đứng dậy nàng thì thầm yếu ớt:

- Nàng ta là cảnh giới Phá Thiên đỉnh phong, huynh hãy cẩn thận!

Tần Lập thậm chí không hề động tí nào, chỉ đứng ở đó, một đạo tinh thần lực hình thành như một mũi tên nhọn bắn vào tinh thần thức hải của thiếu phụ!

Thiếu phụ trước là bị khí thế trên người Tần Lập thoáng kinh ngạc một chút, ngay sau đó đột nhiên cảm nhận được khí tức tử vong khủng khiếp mạnh mẽ bao trùm mình.

Trong mắt thiếu phụ rốt cục lộ ra vẻ kinh hoàng. Đột nhiên, nàng cảm giác trong đầu có của mình nổi lên một cơn đau dữ dội, nàng không tự chủ được hét lên một tiếng!

Trong ánh mắt đã là một mảnh

Ầm!

Thiếu phụ bị người tung một cước đá văng. Ngay sau đó, trong không khí nơi đó vang lên một tiếng nổ giòn vang. Nữ nhân trung niên đá văng thiếu phụ, thân mình bật lui về phía sau hai bước. Sau đó ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ nhìn Tần Lập đứng ở nơi đó cười lạnh.

- Đây là chiến kỹ gì?

Người tới chính là Diệp Thiển Dục sư phụ của Thượng Quan Thi Vũ, một trong sáu đại trưởng lão của Tứ Quý Môn, thực lực đã đạt tới cảnh giới Hợp Thiên! Nàng ta đứng ở nơi đó, toàn thân tản phát ra khí tức phiêu dật xuất trần.

Tần Lập không hề để ý đến Diệp Thiển Dục, mà hướng ánh mắt lạnh lùng về phía thiếu phụ té nằm dài trên mặt đất, tinh thần suy sụp kia, cất giọng lành lạnh nói:

- Già bảy tám mươi còn giả gái non kia, lần này tiện nghi cho ngươi! Lần sau còn dám xuất hiện trước mặt ta, không cần nói lời nào cũng không cần bất cứ lí do gì, chỉ cần gặp ngươi ta sẽ giết ngươi!

- Tần Lập! Ngươi thật càn rỡ! Nơi này là Tứ Quý Môn!

Diệp Thiển Dục cau mày, sau đó nhìn Thượng Quan Thi Vũ tựa đầu vào vai Tần Lập, hơi thở mong manh nhưng toàn thân tỏa ra vẻ hạnh phúc. Nàng thở dài, hỏi:

- Thi Vũ! Thương thế của ngươi... không sao chứ?

Thượng Quan Thi Vũ hướng về phía nàng ta cười ngọt ngào, nói:

- Sư phụ! Ta không việc gì! Ta nói rồi, khi nào hắn tới đón, ta sẽ cùng hắn rời đi! Ngài yên tâm! Ba năm sau tới giải đấu Chí Tôn, ta sẽ đại biểu Tứ Quý Môn xuất chiến. Nhiều năm như vậy, ngài hẳn là hiểu tính ta: Ta nói ra nhất định sẽ giữ lời!

- Không được!

Diệp Thiển Dục cự tuyệt như đinh đóng cột, sau đó nói:

- Thi Vũ! Thương thế của ngươi nghiêm trọng như thế, nếu chậm chữa trị, nhất định sẽ rơi vào bệnh căn! Chuyện của hắn sau này nói, nhưng trước mắt ngươi phải ở lại đây!

Diệp Thiển Dục nói xong, ánh mắt chiều vào Tần Lập. Nàng biết tính tình đồ đệ kia của mình có bao nhiêu bướng bỉnh. Tuy rằng nàng không muốn cầu xin thiếu niên bốn năm trước nàng đã không nhìn thấu này, nhưng hôm nay thật không thể không cầu xin hắn:

- Tần Lập! Ngươi cũng thấy đấy, thương thế của Thi Vũ rất nghiêm trọng, nếu không muốn nàng từ nay về sau bị p trước hết giao trả nàng lại cho chúng ta; sau đó ngươi cứ ở lại Tứ Quý Môn mấy ngày, chờ thương thế của nàng chuyển biến tốt, sau đó nói tiếp chuyện rời đi. Ngươi thấy thế nào?

- Không cần! Tần Lập! Muội mấy năm nay đã trải qua đủ trói buộc cùng tịch mịch rồi! Muội không muốn rời khỏi huynh, một khắc cũng không rời! Muội không thích trở thành một phế nhân! Tần Lập! Huynh ghét bỏ muội sao?

Thượng Quan Thi Vũ nói xong, giơ tay cởi tấm khăn che mặt xuống, lộ ra gương mặt tuyệt sắc. Da thịt trên mặt nàng mịn màng, trong sáng trắng hồng như da mặt trẻ con, đâu còn có thể tìm được nửa điểm bóng dáng màu lam trong đó.

Mà một thân thực lực của Thượng Quan Thi Vũ, cũng ngay tại thời gian mới đây đã thành công đột phá đến cảnh giới Phá Thiên!

Tuổi của nàng cũng chỉ là mười sáu tuổi!

Thử hỏi một đệ tử như vậy, Tứ Quý Môn làm sao có thể vứt bỏ được?

Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, Tần Lập cúi đầu, mắt nhìn vào đôi mắt sáng như sao của nàng, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi đỏ mọng oánh nhuận của Thượng Quan Thi Vũ. Tâm ý giữa hai người đâu còn ngôn từ nào để biểu đạt nữa?

- Thời điểm nàng được xưng là yêu nghiệt, ta chính là yêu nàng. Nàng trở thành mỹ nữ tuyệt sắc khuynh thành, ta như trước vẫn yêu nàng; chẳng sợ cảnh xuân tưởi đẹp biến thành hư vô, chẳng sợ tuổi thanh xuân không còn, lưng còng đầu bạc mặt đầy nếp nhăn, hành động chậm chạp... ta... vẫn luôn yêu nàng!

- Thật có lỗi! Nàng nói rồi đó! Nàng không thích ở lại chỗ các ngươi nơi này!

Tần Lập vẻ mặt hờ hững nhìn Diệp Thiển Dục, lạnh lùng nói.

Thật đúng là ngoài ý liệu của Diệp Thiển Dục! Không phải nói, nam nhân có phong độ đều phải trước lo lắng cho nữ nhân của mình sao? Chẳng lẽ hắn thật sự không quan tâm nàng trở thành một phế nhân sao?

Thốt nhiên trong lòng Diệp Thiển Dục dâng lên một cơn phẫn nộ, nàng chỉ vào Tần Lập lạnh lùng nói:

- Tần Lập! Ta thấy ngươi một lòng yêu thương Thi Vũ, mới đưa ra nhượng bộ như thế! Nếu không... ngươi tưởng ngươi là gì chứ? Ngươi có tư cách gì đến hủy diệt tiền đồ tươi sáng của nàng? Ngươi cũng biết tương lai của Thi Vũ nàng sẽ thành tựu tới mức nào chứ? Ngươi như thế nào lại ích kỷ như thế hủy diệt hết thảy của nàng? Mau mau buông Thi Vũ xuống rồi rời đi! Ta sẽ không tính toán chuyện ngươi đả thương đệ tử môn phái của ta!

- Tư cách! Diệp Thiển Dục! Ta nể ngươi là sư phụ của Thi Vũ, mấy năm nay đối đãi với nàng coi như cũng không tệ, mới khách sáo với ngươi như thế! Bằng không... ngươi tưởng ngươi là thứ gì chứ? Ngươi có tư cách gì nói chuyện với ta như vậy? Rốt cục là hủy diệt tiền đồ của nàng, hau là hủy diệt tiền đồ của môn phái con bà các ngươi đây? Hay là hủy diệt tiền đồ nữ nhân ích kỉ ngươi? Bằng không? Bằng không cái gì?

Tần Lập từ đầu vẫn luôn đưa Tiên Thiên Tử Khí vào chữa thương cho Thượng Quan Thi Vũ, lúc này buông tay nhẹ nhàng đỡ Thượng Quan Thi Vũ ngồi trên một tảng đá bên cạnh, Ẩm Huyết Thần Kiếm trong tay chỉ vào Diệp Thiển Dục.

- Ta muốn mang nàng đi, ai dám ngăn cản ta?

CHƯƠNG 200: SÓNG GIÓ LẠI NỔI!

Sắc mặt Diệp Thiển Dục đã bị tức giận thành một mảnh xanh mét, nhiều năm qua chưa từng có một ai giống như Tần Lập, dám đối mặt với nàng nói những lời như vậy. Hơn nữa, đối phương chỉ mới là một thiếu niên không tới hai mươi tuổi!

- Làm càn! Ngươi dám nói chuyện với ta như thế!

Trong đôi mắt Diệp Thiển Dục bắn ra hai tia sáng lạnh băng, nhìn thẳng vào Tần Lập tức giận nói:

- Tiểu tử! Ngươi tính là thứ gì, dám nói chuyện cùng ta như thế. Ta không muốn nói nhiều lời vô ích với ngươi, lập tức cút đi thì ta có thể cho ngươi con đường sống, nếu như không ta chắc chắn giết ngươi!

Đại sư tỷ Tứ Quý Môn bên kia lúc này đã tỉnh táo lại, đôi mắt mờ mịt đảo qua nhìn phía trước. Lúc ánh mắt lướt qua Tần Lập, trong mắt lập tức lộ ra vẻ sợ hãi, cả người run run, giơ tay lên run rẩy chỉ vào Tần Lập, khóe miệng co quắp:

- Sư thúc... Sư thúc! Giúp ta giết hắn!

Diệp Thiển Dục tức giận nhìn thoáng qua sư điệt ngã ngồi ở đó, đồng dạng cũng không có hảo cảm với nàng. Nếu không phải nàng dư hơi xen việc, sự tình làm sao lại tới nông nỗi bây giờ?

Tuy nhiên nàng có tệ hơn đi nữa cũng là người Tứ Quý Môn, mặc kệ là đúng hay sai cũng không thể để cho người ngoài khi dễ được!

Nghĩ vậy, sát ý trong lòng Diệp Thiển Dục càng tăng. Nhìn sang Thượng Quan Thi Vũ đứng bên cạnh thần sắc đạm nhạt, Diệp Thiển Dục ôn nhu nói:

- Thi Vũ, lòng của con sư phụ đã hiểu rõ. Nhưng con cũng phải ngẫm lại cho sư phụ chứ? Mấy năm qua Tứ Quý Môn này bồi dưỡng cho con, lẽ nào c có thể phủ nhận những điều này sao?

Thần sắc Thượng Quan Thi Vũ đạm nhạt nói:

- Không sai, nhưng điều này ta cũng không phủ nhận, cho nên ta nói giải đấu Chí tôn ba năm sau ta sẽ tới đúng hẹn. Từ ngày bị ngươi mang đi khỏi thành Hoàng Sa, rời khỏi gia tộc, rời khỏi vị hôn phu của ta tiến lên Huyền Đảo tu luyện, đó vốn không phải ý muốn của ta. Về phần những bồi dưỡng mấy năm nay của Tứ Quý Môn cho ta, ta đã nói rồi, ta sẽ báo đáp!

- Báo đáp? Con lấy cái gì báo đáp?

Lòng nhẫn nại của Diệp Thiển Dục rốt cuộc bị Tần Lập cương quyết, bị Thượng Quan Thi Vũ không lạnh không nóng hoàn toàn hao sạch, nàng cười lạnh:

- Thi Vũ! Không phải sư phụ làm khó con, năm đó sư phụ mang con đi từ thế tục, đã từng cho Thượng Quan gia mười viên đan dược cực phẩm, đảm bảo cho Thượng Quan gia nội trong hai mươi năm xuất hiện mười võ giả Thiên cấp. Tuy rằng võ giả Thiên cấp ở trên Huyền Đảo không tính là gì, nhưng đối với một gia tộc thế tục mà nói, con không thể không rõ. Những thứ này, con lấy cái gì để báo đáp đây?

- Ha ha ha ha!

Tần Lập nghe vậy, không nhịn được cười to.

- Tiểu tử, ngươi cười cái gì? Có phải cho rằng ta thật sự không dám giết ngươi?

Diệp Thiển Dục quả thật là hận Tần Lập thấu xương. Cái tiểu tử này rõ rằng chỉ mới mười mấy tuổi, nhưng toàn thần tràn đầy bí mật, không thể nào nhìn thấu được. Đối với loại người không thể khống chế này, Diệp Thiển Dục luôn luôn nhắc nhở, chỉ có người chết mới an toàn nhất!

- Diệp Thiển Dục! Ta chỉ cười ngươi vô tri! Cười ngươi là một người có thân phận, lại lấy loại chuyện này đi áp chế một tiểu cô nương. Ngươi không cảm thấy hổ thẹn sao?

Tần Lập vừa nói, khẽ búng lên thân Ẩm Huyết kiếm. Một hồi kiếm ngâm vang lên, làm sắc mặt Diệp Thiển Dục khẽ biến. Bằng ánh mắt của nàng, tự nhiên không khó nhìn ra thanh kiếm này trong tay Tần Lập là bảo kiếm! Trong mắt xẹt qua một tia tham lam, phàm là võ giả đối mặt với tuyệt thế thần binh như vậy, lại có mấy người còn giữ được bình tĩnh thản nhiên đối mặt?

- Đáng cười! Hổ thẹn? Vì sao ta phải hổ thẹn? Các ngươi đã tuyệt tình như vậy, dựa vào cái gì Tứ Quý Môn ta sẽ không thể yêu cầu Thượng Quan Thi Vũ nàng tiến hành hồi báo?

Vẻ mặt Diệp Thiển Dục khinh thường c

- Không phải chỉ là mười viên Tạo Hóa Đan hay sao?

Tần Lập cười nhạt:

- Ngươi thật cho rằng đó là linh đan diệu dược? Mười viên đan dược kia ta dùng năm mươi viên Ngọc Lộ Đan trao đổi. Tứ Quý Môn các ngươi bồi dưỡng Thi Vũ bốn năm qua, ta cho các ngươi thêm một trăm năm mươi viên Ngọc Lộ Đan, dùng để hoàn trả ân tình của các ngươi. Thế nào? Diệp Thiển Dục! Ngươi đừng tưởng rằng người khác đều là kẻ ngốc, hai trăm viên Ngọc Lộ Đan có giá trị cỡ nào, ngươi rõ ràng hơn ai hết!

Trên mặt Diệp Thiển Dục lộ ra một tia kinh dị. Không sai, Ngọc Lộ Đan vang danh nổi tiếng trên Huyền Đảo, chính là thánh dược chữa thương do Tần gia thành Phong Sa sản xuất!

Đan dược cũng không phải chỉ là dùng nâng cao thực lực, một ít đan dược chữa thương cực phẩm, thậm chí còn có giá trị cao hơn rất nhiều so với đan dược nâng cao thực lực.

Võ giả đi lại trong giang hồ, thực lực kém một chút có thể cúi thấp thành thật. Nhưng nếu bị trọng thương mà không có đan dược chữa thương, thì là nguy hiểm tới tính mạng!

- Ngươi có Ngọc Lộ Đan? Chẳng lẽ...

Diệp Thiển Dục khẽ biến sắc, rt cuộc nàng nghĩ tới một khả năng. Vì sao Tần Lập có thể dễ dàng tìm lên được Huyền Đảo như vậy, tìm tới được Tứ Quý Môn. Vì sao Tần Lập có được hai trăm viên Ngọc Lộ Đan. Tần Lập... Tần gia... Thành Phong Sa!

Đúng rồi! Nhất định hắn là đệ tử Tần gia lưu lại ở thế tục. Nghĩ vậy, vốn Diệp Thiển Dục một lòng muốn giết Tần Lập, bỗng nhiên nhạt đi vài phần. Dù sao thực lực Tần gia thành Phong Sa, cũng không kém hơn Tứ Quý Môn. Đặc biệt còn có hai trăm viên Ngọc Lộ Đan trên người Tần Lập!

Nếu không phải là đệ tử được Tần gia cực kỳ coi trọng, làm thế nào có được đan dược quý trọng như vậy, để cho hắn tiện tay tặng người?

Chẳng qua Diệp Thiển Dục vẫn không đổi sắc, bởi vì nếu nàng vạch trần thân phận Tần Lập, "thế" hai bên sẽ hình thành cân bằng.

Lại thoáng nhìn qua Tần Lập đứng thẳng ngang nhiên, cầm trong tay tuyệt thế thần kiếm. Diệp Thiển Dục khẽ thở dài một tiếng, nói:

- Thi Vũ! Đây cũng là quyết định của con sao?

Thấy rốt cuộc sư phụ có dấu hiệu hòa hoãn, trong lòng Thượng Quan Thi Vũ cũng thở dài một hơi. Dù sao những năm gần đây, Diệp Thiển Dục đối với nàng xác thật không tệ. Tuy rằng mng một ít lòng lợi ích nhất định, nhưng trên đời này lại có bao nhiêu người làm việc trong sáng vô tư?

Nhiều năm qua, ngoại trừ gia gia cùng phụ mẫu đã mất tích nhiều năm, Thượng Quan Thi Vũ chỉ gặp được một mình Tần Lập. Cho nên, lòng của nàng sẽ vĩnh viễn không thay đổi.

Nghĩ vậy, Thượng Quan Thi Vũ khẽ gật đầu, trong mắt nhanh chóng nổi một tầng hơi nước, khẽ cắn môi dưới gật đầu không nói gì.

Diệp Thiển Dục thấy phản ứng của Thượng Quan Thi Vũ, tuy rằng trong lòng thất vọng, nhưng cũng nhìn ra tiểu cô nương này cũng không phải hoàn toàn không có tình cảm với mình. Chủ yếu là bởi tiểu tử Tần Lập kia.

Nghĩ vậy, Diệp Thiển Dục hung hăng trừng Tần Lập, lạnh lùng nói:

- Thứ đó đâu? Giao ra đây!

- Hắc! Tốt lắm, cái này cho ngươi!

Chỉ cần có thể mang đi Thi Vũ có thể, chỉ là hai trăm viên đan dược lại tính là gì chứ?

Từ trong lòng lấy ra một bình đan dược, ném cho Diệp Thiển Dục nhàn nhạt nói:

- Nhìn đi, ta có lừa ngươi hay không?

Diệp Thiển Dục mở bình ra, chỉ ngửi một chút liền biết ngay là thật. Hơn nữa chẳng những là thật, còn tuyệt đối là hàng thượng phẩm!

Nên biết rằng, dù cho cùng một loại đan dược cũng có chia làm năm ba loại. Một luyện dược sư lợi hại, có thể khống chế mỗi một lô luyện đan dược ra không khác nhau lắm, nhưng nếu thật sự chọn lựa bên trong, khẳng định có thể tìm ra một ít đan dược đặc biệt tốt.

Hiển nhiên, những Ngọc Lộ Đan này thì dù là ở Tần gia, không có thân phận nhất định thì không có khả năng sở hữu!

Tính tình Diệp Thiển Dục cao ngạo, tính khí nóng nảy, nhưng đồng dạng nàng đối với những lời đã nói ra cũng sẽ giữ lời. Nhìn thật sâu thoáng qua Thượng Quan Thi Vũ, Diệp Thiển Dục nhẹ giọng nói:

- Con đi đi. Tần Lập! Hy vọng các người tự giải quyết cho tốt! Thi Vũ! Hy vọng con có thể giữ lời, đừng quên chuyện con đáp ứng ta!

- Sư phụ! Người yên tâm đi, Thi Vũ sẽ không quên!

Thương thế Thượng Quan Thi Vũ hiện giờ đã khôi phục nhiều, khí sắc trên mặt cũng dần hồng nhuận. Trong lòng Diệp Thiển Dục thầm than: cô nàng này có một nam nhân như thế bảo hộ, đối với nàng mà nói có thể cũng là một loại hạnh phúc! tốc độ khôi phục thương thế của nàng, xem ra rõ ràng Tần Lập cho nàng dùng loại đan dược càng cao cấp hơn cả Ngọc Lộ Đan, thậm chí rất có thể là Kim Phong Đan trong truyền thuyết!

Nghĩ vậy, Diệp Thiển Dục thần sắc cô đơn khoát tay:

- Đi đi, đi thôi!

- Sư thúc!

Đại sư tỷ vẫn ngồi bệt dưới đất, vẻ mặt không cam lòng nhìn Diệp Thiển Dục. Trong lòng nói lẽ nào ta bị người ta khi dễ thành như vậy, cứ quên đi như thế?

Diệp Thiển Dục lạnh lùng nhìn nàng:

- Đợi ngươi khỏe lại, ta sẽ nói lại tất cả những gì ngươi làm hôm nay cho sư phụ ngươi!

Thiếu phụ đại sư tỷ kia lập tức sắc mặt tái nhợt, trong mắt tràn ngập sợ hãi. Vừa muốn nói, trong sơn cốc xa xa đột nhiên truyền đến một khí tức cực kỳ kinh khủng, đồng thời một giọng nói âm lãnh vang lên:

- Đả thương đồ nhi của ta còn muốn đi? Trong thiên hạ nào có chuyện dễ dàng như vậy?

Giọng nói này vừa vang lên, gần như tất cả mọi người ở cửa vào Tứ Quý Cốc đều sợ hãi. Thượng Quan Thi Vũ vẻ mặt hoảng hốt, còn Đại sư tỷ ngồi bệt dưới đất kia trong mắt cũng toát ra thần sắc vô cùng âm độc, cắn răng cười lạnh.

Diệp Thiển Dục cũng biến sắc, nhìn Tần Lập nói:

- Ngươi mang Thi Vũ đi nhanh, ta cản trở bà ấy!

- Diệp Thiển Dục! Ngươi là đồ ong nuôi tay áo, đợi lát nữa lão thân sẽ tính sổ với ngươi!

Giọng nói kia từ xa đến gần, tốc độ nhanh đến mức làm người ta khó có thể tưởng tượng. Mọi người chỉ cảm thấy mắt hoa lên, một bà lão xấu xí mặc trường sam màu xám xuất hiện trước mắt.

- Sư phụ!

Thiếu phụ Đại sư tỷ kia kêu to ai oán một tiếng, nước mắt chảy ra.

- Thứ vô dụng! Đường đường võ giả Phá Thiên cảnh lại bị người ta đả thương thành như vậy! Làm mất hết mặt mũi của ta! Đợi tính sổ sau với ngươi!

Bà lão xấu xí kia vẻ mặt đầy nếp nhăn, một đôi mắt tam giác bắn ra quang mang lạnh lẽo. Nhìn lướt qua Tần Lập cùng Thượng Quan Thi Vũ, sau đó nhìn Diệp Thiển Dục cười lạnh nói:

- Tiểu sư muội! Ngươi làm thật tốt mà! Hừ? Để một người ngoài khi dễ người Tứ Quý Môn ta, thả hắn rời đi như vậy. Lẽ nào ngươi cũng như năm đó... Khặc khặc...

Tiếng cười của bà lão này khó nghe như cắt tiết vịt, ngôn ngữ cực kỳ ác độc. Sau đó nhìn Tần Lập, lạnh lùng nói:

- Tiểu tử ngươi tự sát đi! Tứ Quý Môn ta nhiều năm qua còn chưa từng bị người ta khi dễ qua như thế!

Thân thể Thượng Quan Thi Vũ cũng không nhịn được khẽ run lên, cầm lấy tay Tần Lập nói:

- Bà ấy là đại trưởng lão Tứ Quý Môn, đã đạt đến cảnh giới Dung Thiên!

Bà lão kia cười khặc khặc quái dị mấy tiến, chỉ vào Thượng Quan Thi Vũ mắng:

- Tiểu tiện nhân ăn táo rào sung, cùng một đức hạnh giống như sư phụ ngươi, thật là có kỳ sư tất có kỳ đồ mà.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor