Phượng ẩn thiên hạ - Chương 041 - 042 - 043

Chương 41: Đông Tài Thần

Cẩm bào màu đỏ, hoa văn đồng tiền màu vàng, đai lưng màu bạc, bên hông còn có một khối ngọc bội thạch anh, tựa như sợ người khác không biết hắn là người có tiền.

Không chỉ riêng bộ quần áo trên người hắn đáng chú ý, mà vẻ bề ngoài cũng là tuấn mỹ nhân gian, khiến người ta không thể rời mắt. Da hắn sáng bóng như ngọc, một đôi mắt rực rỡ sáng ngời như sao sa, thậm chí, sợi tơ thêu đồng tiền trên hồng bào cũng tỏa ra ánh hào quang rực rỡ.

Hắn đứng ở trong đám người, không biết nói gì với bọn họ mà cực kỳ cao hứng, vỗ bả vai một người đứng bên, cười không ngừng lại được. Nụ cười kia như hoa dưới nắng, trong sáng như mặt trăng.

Đây là một người đàn ông yêu nghiệt.

Hình như người này không phải là người Bắc Triều.

“Hồi Tuyết, người kia là ai?” Hoa Trứ Vũ chỉ vào người đàn ông kia hỏi.

Hồi Tuyết vốn đang khiếp sợ vì việc Tiêu Dận tham gia trận đấu, nghe Hoa Trứ Vũ hỏi giật mình tỉnh lại, trước nay Tiêu Dận luôn coi thường những hoạt động này, bây giờ lại đột ngột xuất hiện ở đó, bảo sao Hồi Tuyết không sợ hãi. Mãi đến khi Hoa Trứ Vũ hỏi lại lần hai, Hồi Tuyết mới hoảng hốt nói: “Đó là Thụy Vương Đông Yến quốc Đấu Thiên Kim.”

Thì ra là Đông Tài Thần Đấu Thiên Kim, bảo sao lại thích phong cách ăn mặc như nhà giàu mới nổi.

Hoa Trứ Vũ có thể chắc chắn, những hoa văn đồng tiền thêu trên áo hắn tuyệt đối là thêu từ sợi vàng, đai lưng màu bạc cũng dệt từ sợi bạc ra, còn ngọc bội thạch anh đảm bảo cũng là hàng cực phẩm. Nếu người khác ăn diện kiểu này chắc sẽ vô cùng thô tục, nhưng khi mặc trên người hắn lại chỉ có một vẻ đẹp tao nhã.

Nhiều năm như vậy, Đông Yến vẫn luôn thi hành chính sách hòa bình, lại thêm nước này cũng giàu có, luôn dư dả tiền tài giúp đỡ các nước khác, lúc này vẫn luôn có quan hệ hòa hảo với Nam, Bắc Triều. Cho nên, việc Đấu Thiên Kim có thể tới tham dự lễ hội này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, ngạc nhiên ở chỗ, hắn cũng tham gia việc tranh đoạt tuyết liên, chẳng lẽ hắn muốn lấy một cô nương nào ở Bắc Triều?

Tiếng chiêng vang lên, trận đấu bắt đầu. Chỉ thấy hơn hai mươi thí sinh tham gia bắt đầu trèo lên đỉnh núi. Tất cả mọi người đứng dưới chân núi, đều ngẩng cao đầu theo dõi.

Người Bắc Triều khi tham gia trận đấu, cũng không phân biệt tôn ti, đều gắng hết sức tranh giành, không nhân nhượng với Tiêu Dận và Đấu Thiên Kim.

Hoa Trứ Vũ hơi bất ngờ, khinh công của Tiêu Dận rất cao, hắn đề khí ở thắt lưng lao người chạy theo đường dốc lên đỉnh núi nhưng lại rất nhẹ nhàng, linh hoạt, bảo kiếm trong tay và dây thừng vẫn còn chưa được dùng tới. hôm nay hắn mặc một bộ Hồ phục màu đen nổi bật trên nền tuyết trắng, chỉ trong chốc lát đã vượt trước tất cả mọi người.

Chợt nghe thấy bên cạnh có người bật cười thành tiếng, Hoa Trứ Vũ quay đầu thì thấy, Đông Tài Thần Đấu Thiên Kim đang lấy binh khí của hắn ra. Binh khí kia chính là ba đồng tiền vàng tỏa sáng dưới nắng, bảo sao mọi người cười vui vẻ như vậy.

Người này, cũng có phần thú vị.

Hắn lấy đồng tiền ra, vung tay lên, ba đồng tiền vàng liền ghim chặt vào vách đá dựng đứng trở thành ba bậc cầu thang, hắn nhẹ nhàng tung từng đồng tiền một vào núi mà tiến lên, đến đồng thứ ba lại dùng nội lực thu hai đồng tiền bên dưới về, cứ tiếp tục như vậy.

Vũ khí người Bắc Triều sử dụng thông thường đều là đao hoặc kiếm, cũng có người dùng roi ngựa và trường thương, nhưng dù là vũ khí gì cũng chỉ có một món, không giống như hắn, dùng tới ba đồng tiền vàng, nhàn hạ vượt qua vách núi.

Đấu Thiên Kim dùng cách này, chỉ một lát sau cũng đã lọt vào tốp đầu. Có mấy người lấy binh khí ra, đánh về phía hắn. Trong lúc nhất thời, chỉ thấy trên vách đá tỏa ra ánh vàng lập lòe, ánh đao lấp lánh, xúm lại một chỗ. Chốc lát sau, đã có hai người bại trận ngã xuống.

Dưới chân Tuyết sơn, trước những vách đá dựng đứng đã sớm phủ kín những lớp cỏ dày, để khi có người ngã xuống cũng không bị thương nặng, nhưng cũng đã thua cuộc.

Leo thẳng một đường đấm đá tranh giành như vậy, đến cuối cùng, tất cả đều bị Tiêu Dận và Đấu Thiên Kim đánh bại, trên vách đá dựng đứng cũng chỉ còn lại có bọn họ hai người.

Hai người càng leo càng cao, dần dần không còn thấy rõ nữa.

Hoa Trứ Vũ cầm lấy “Thiên lý nhãn” trên bàn, đặt ở trước mắt, nhìn lên trên cao.

Chỉ thấy càng lên cao, băng tuyết dưới chân càng thêm nguy hiểm.

Hai người vừa leo vừa đấu đá nhau, một người mặc hắc y, một mặc y phục rực rỡ, trông cực kỳ bắt mắt. Mỗi một lần khua tay đá chân, bên dưới lại có những khối băng tuyết rơi xuống.

Mọi người đứng xem ở bên dưới, ai cũng lo lắng chờ đợi.

Hoa Trứ Vũ nhìn thấy cũng có phần ngứa nghề, nếu mình vẫn còn giả trai thì có thể tham gia được rồi. Nàng mệt mỏi đem “Thiên lý nhãn” đặt lên bàn, nhìn về phía đám đông đang cổ vũ ầm ỹ.

Một gương mặt quen thuộc hiện lên trong đám người, Hoa Trứ Vũ giật bắn mình, không chút suy nghĩ đứng lên rời khỏi khán đài. Tìm kiếm hồi lâu, nhưng người kia đã hoàn toàn biến mất, không thể tìm thấy.

Nàng bị hoa mắt? Hay là đã nhận nhầm người?

Nhưng, đã một thời sớm tối kề vai sát cánh sao có thể nhận nhầm? Đó rõ ràng là Thái Tiểu Tứ, đứng hàng thứ tư trong Bình An Khang Thái, nhưng sao hắn lại ở đây?

Hoa Trứ Vũ bước ra ngoài đám đông, đi tới ven hồ Tháp Nhĩ, nơi đó thật yên tĩnh, trong hồ có những dòng nước gợn lăn tăn. Ven hồ trồng đủ loại cây cối, có mấy gốc liễu cổ thụ, thả mái tóc dài vào nước, mỗi khi có gió, cành cây lại lay động duyên dáng như một người thiếu nữ đầy quyến rũ.

Hoa Trứ Vũ ngồi dưới một gốc liễu, dựa lưng vào thân cây nghe tiếng gió thổi qua mặt nước, trong lòng có một cảm giác cô độc khó tả. Có lẽ, lúc nãy là mình nhìn nhầm. Nhưng bọn Tiểu Tứ, bây giờ thế nào rồi?

“Đan Hoằng, sao cô lại chạy tới đây rồi?” Hồi Tuyết vội vã thoát ra khỏi đám người, chạy về phía nàng.

“Không có gì, bên trong ồn ào quá, ta chỉ muốn yên tĩnh một chút. Sao cô không xem tiếp đi, thi đấu xong rồi sao?” Hoa Trứ Vũ lãnh đạm hỏi. Dù sao, ai thắng ai thua cũng không có liên quan tới nàng.

“Xong rồi, Đấu Thiên Kim kia cũng không phải chỉ có hư danh, có thể đánh ngang tay với điện hạ. Hai người bọn họ, mỗi người đều hái một đóa tuyết liên trở về.” Hồi Tuyết cười nói, sau đó lại kéo tay Hoa Trứ Vũ, “Đan Hoằng, chúng ta đi nhìn xem bọn họ sẽ đem tuyết liên tặng cho ai?”

Hoa Trứ Vũ đi theo Hồi Tuyết chưa được mấy bước, đã nhìn thấy dòng người náo nhiệt đi về phía này. Mà hai người cưỡi ngựa chạy dẫn đầu, một người là Tiêu Dận, người còn lại là Đấu Thiên Kim.

Hai người cũng không còn vẻ tiêu sái như lúc bắt đầu nữa, thậm chí còn có phần chật vật. Chắc khi tới đỉnh núi cũng có đánh nhau một trận, quần áo có vài chỗ rách, còn có những vết thương nhẹ. Nhưng trên tay bọn họ, cũng treo đầy các đai gấm đủ màu, tung bay trong gió trông thật đẹp mắt.

Hai người đều cười rất tươi, một tay nắm chặt dây cương, một tay cẩn thận che chở cho đóa thiên sơn tuyết liên.

Hai con tuấn mã chạy tới trước mặt Hoa Trứ Vũ mới ngừng lại.

Chương 42: Có thích hay không

Trong phút chốc, những tiếng trống chiêng ầm ỹ đã ngừng lại, ngay cả một tiếng người nói cũng không có, tất cả mọi người đều nín thở nhìn về phía nàng.

Giống như Hoa Trứ Vũ chính là một nhánh hoa giữa khu rừng, cảnh bị nhìn ngắm chăm chú với đủ loại ánh mắt này nàng đã quen rồi. Trên khuôn mặt vẫn giữ nguyên nét bình tình không gợn sóng, nhưng hai hàng lông mày đã hơi nhíu lại.

Có chuyện gì vậy?

Nàng nhìn xung quanh, nơi này, ngoài nàng cũng chỉ có Hồi Tuyết.

Tới tận bây giờ nàng cũng không nghĩ rằng Tiêu Dận và cái người tên Đấu Thiên Kim chưa từng gặp mặt kia sẽ tặng tuyết liên cho nàng, trừ khi mặt trời mọc đằng tây trên thảo nguyên Tháp Nhĩ này. Vậy nên, hoa kia chắc để dành tặng Hồi Tuyết.

Hồi Tuyết là một trong tứ đại thân vệ của Tiêu Dận, lại kiêm thêm chức thị nữ của Tiêu Dận, vẻ bề ngoài xinh đẹp, tâm cơ kín đáo, lại ở chung với Tiêu Dận nhiều năm như vậy, chắc đã giành được toàn bộ tín nhiệm của Tiêu Dận. Hắn tặng tuyết liên cho cô ấy cũng không có gì lạ. Nhưng người Hồi Tuyết thích là Lưu Phong mà.

Còn Đấu Thiên Kim, có lẽ đã từng gặp qua Hồi Tuyết trước đây, cũng đã thích cô ấy.

Hoa Trứ Vũ nghĩ như vậy, liền nghiêng đầu nhìn về phía Hồi Tuyết. Không ngờ, Hồi Tuyết cũng đang nhìn nàng, trong mắt viết rõ hai chữ thật lớn: Hâm mộ.

“Không cần nhìn nữa, tuyết liên không phải tặng cho cô ấy!” Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói trầm thấp của Tiêu Dận.

Hoa Trứ Vũ ngẩng đầu, Tiêu Dận xoay người rời khỏi lưng Đại Hắc Mã, trong tay cầm theo tuyết liên, chậm rãi đi đến trước mặt nàng. Hắn đang mỉm cười, vẻ tươi cười kia còn sáng lạn, ấm áp gấp mấy lần ánh nắng mặt trời đang chiếu trên đỉnh đầu hắn.

Tiêu Dận là một kẻ lãnh khốc, hắn rất ít khi cười.

Hoa Trứ Vũ còn nhớ rất rõ, lần đầu tiên gặp hắn, hắn cũng mỉm cười, nụ cười đầy mị hoặc, nhưng cuối cùng lại đem nhốt nàng vào hàng ngũ quân kĩ.

Vẻ tươi cười hiện giờ hoàn toàn khác với trước đây, có vẻ như rất vui sướng. Nhưng Hoa Trứ Vũ liền nghĩ sắp có chuyện không tốt. Hắn không định chỉnh nàng chứ, thật sự nàng cũng thấy mình không hiểu được vị Thái tử Bắc Triều này.

Đôi tay thon dài của hắn đang cầm lấy tuyết liên, đi lại phía Hoa Trứ Vũ, cuối cùng cũng dừng trước mặt nàng.

Tuyết liên nở rộ trong bàn tay hắn, đóa hoa trùng trùng điệp điệp, mỗi một cánh hoa giống như do Thiên nữ khéo léo cắt ra, trong sáng như tuyết trắng, đẹp vô cùng. Dưới ánh nắng chiếu rọi, tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng chăm chú, trong mắt phát ra ánh sáng nóng bỏng.

“Đóa tuyết liên này, là nàng, cũng chỉ có mình nàng mới xứng với đóa tuyết liên này.” Giọng nói của hắn, mang theo một tia từ tính, vứt bỏ hết sự lạnh lẽo trước đây, thật vô cùng mị hoặc.

Mãi đến lúc này Hoa Trứ Vũ mới hiểu được, thì ra Tiêu Dận muốn đem tuyết liên tặng cho nàng!

“Điện hạ tặng tuyết liên cho cô ta, đưa cho người phụ nữ kia.” Có tiếng nói không cam lòng của một cô gái truyền tới.

“Cô ta là ai vậy, đến cả mặt cũng che lại không dám gặp người khác.” Thanh âm xì xào bán tán, còn có những cô gái không cam lòng bật tiếng khóc.

Đai gấm trên người Tiêu Dận thật quá nhiều, đằng sau hắn còn rơi bớt bao nhiêu, xem ra những người thầm yêu trộm nhớ hắn trên thảo nguyên cũng không ít. Hoa Trứ Vũ nhìn ra bên ngoài liền bắt gặp một loạt ánh mắt, có ghen tị, có hâm mộ.

“Cô nương có thể đợi một chút không? Đóa này của ta cũng tặng cho cô nương!” Đấu Thiên Kim xuống ngựa đuổi theo, bước nhanh tới trước mặt nàng, cầm tuyết liên nâng lên trước tầm mắt Hoa Trứ Vũ.

Nhìn với khoảng cách gần, Đấu Thiên Kim càng thêm tuấn mỹ, hai hàng lông mĩ khẽ chớp, cười khanh khách nhìn nàng.

Lần này, Hoa Trứ Vũ hoàn toàn ngây ngốc cả người.

Nàng và hắn vốn không hề quen biết, nói trắng ra chỉ là hai người xa lạ, vì sao hắn cũng tặng tuyết liên cho nàng?

“Hả, đều tặng cho cô ta!”

Những cô nương đang đứng xem bên ngoài, có người lập tức hôn mê bất tỉnh.

Tiêu Dận nhìn về phía Đấu Thiên Kim, vẻ mặt cứng ngắc, trong mắt hiện rõ vẻ lạnh lẽo.

“Thụy Vương nhất định phải tranh giành với bản điện hạ sao?” Giọng nói Tiêu Dận cực kỳ không tốt.

Đấu Thiên Kim quay đầu cười với Tiêu Dận, chậm rãi nói: “Thái Tử điện hạ, sao ta dám tranh giành với ngài, nhưng yểu điệu thục nữ – quân tử hảo cầu, bản vương cũng muốn thử một lần, nói không chừng, vị cô nương này sẽ lựa chọn bản vương thì sao!”

“Nếu vậy, hay chúng ta so chiêu với nhau, nếu ngươi thua thì phải cách xa nàng ra, vĩnh viễn không được lại gần nàng.” Tiêu Dận lạnh lùng cười, giọng lạnh như tuyết.

“Không cần!” Hoa Trứ Vũ thản nhiên nói, “Cả hai đóa tuyết liên này, ta đều không nhận.”

Đám người vốn đang yên tĩnh bắt đầu sôi trào, thậm chí còn có tiếng cô nương thét chói tai.

Lời nói của Hoa Trứ Vũ là lời nói chấn động nhất mà bọn họ nghe được trong lễ hội hôm nay.

Việc tranh đoạt tuyết liên đã gặp rất nhiều nguy hiểm, chỉ cần hơi sơ ý đều có thể ngã khỏi vách núi, tuy nói bên dưới có lót thảm cỏ, nhưng ngã từ trên cao như vậy không chết cũng trọng thương. Do đó, tuyết liên càng thêm phần trân quý. Từ trước tới này, chưa từng nghe thấy có người từ chối không nhận tuyết liên. Người con gái này dù không thích người đàn ông tặng tuyết liên, nhưng chỉ cần qua việc tranh đoạt đầy nguy hiểm này, phần lớn đều bị tình cảm mãnh liệt của người đàn ông làm cho cảm động.

Thế nhưng, cô gái này lại cự tuyệt.

Người bị cự tuyệt lại chính là Thái tử điện hạ của bọn họ.

Bảo bọn họ không kinh ngạc sao được.

“Giết chết cô ta, dám từ chối Thái Tử điện hạ, đây là tội đại bất kính, cũng là bất kính với Hoàng Thượng, bất kính với thần Tát Mãn.” Tất cả cùng xông lên công kích nàng.

Trên trán Hoa Trứ Vũ toát ra ba đạo hắc tuyến, tội danh này cũng thật quá lớn.

“Vì sao?” Tiêu Dận trầm mặt xuống, ánh mắt tĩnh mịch như thủy tinh tẩm trong băng tuyết.

“Thái Tử điện hạ có thể nói vì sao lại tặng tuyết liên cho ta không? Ta nghe nói, tuyết liên này là để tặng cho người trong lòng ngài.” Hoa Trứ Vũ chậm rãi hỏi.

Tiêu Dận trầm mặc.

Đúng là tuyết liên này phải tặng cho người trong lòng hắn.

Vấn đề là, hắn yêu nàng sao? Thậm chí hắn còn chưa từng nói, hắn thích nàng sao?

Hắn cũng không làm rõ được cảm giác trong lòng mình.

Hắn cảm thấy nàng rất đặc biệt, không hề giống người bình thường. Cảm giác của hắn đối với nàng, có tán thưởng, cũng có khâm phục, nhất là nàng đã giúp hắn thu phục ba bộ lạc lớn trong một đêm, giúp hắn thống nhất toàn bộ thảo nguyên.

Nhưng sau đó, phong thưởng gì nàng cũng không cần, chỉ thản nhiên nói, nàng muốn bình an ở lại phủ Thái tử vài tháng.

Một trí tuệ tuyệt đỉnh như vậy là người phụ nữ duy nhất có khả năng sánh vai với hắn. Hắn mới hạ quyết tâm đối tốt với nàng, làm cho nàng cảm động, nên hắn tham gia thi đấu lần này. Nhưng không ngờ, nàng lại không hề phản ứng lại.

Hoa Trứ Vũ nhìn vẻ mặt Tiêu Dận dần trầm mặc lạnh giá trở lại, nàng cười cười, vẻ mặt như vậy mới thích hợp với hắn.

“Cũng được, đóa tuyết liên này nàng có thể không nhận, nhưng nàng vẫn phải trở thành người phụ nữ của Tiêu Dận ta!” Tiêu Dận bá đạo tuyên bố, giống như lần hắn tuyên bố nhất định phải thu phục ba tộc kia vậy.

Hắn quẳng tuyết liên vào trong tay thị vệ đứng sau, xoay người lên ngựa. Hắn ngồi trên ngựa nhìn xuống chỗ nàng, ánh mắt thâm sâu khó dò.

Đấu Thiên Kim đứng ở một bên, cầm tuyết liên mỉm cười. Bông tuyết liên hắt lên phản chiếu gương mặt tuấn tú của hắn, mị hoặc không nói nên lời.

“Cô nương, ta rất thích cô, hay là bây giờ cô nhận lấy hoa của ta đi?”

“Ta không quen ngươi!” Hoa Trứ Vũ lạnh lùng nói, xoay người rời đi.

“Đứng lại!” Có một tiếng quát vang lên, là giọng một cô nương.

Hoa Trứ Vũ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thân ảnh lả lướt đi về phía nàng. Mặc kỵ trang màu hồng, mái tóc bồng bềnh như mây búi thành một búi tóc đẹp mắt, trên đầu mang theo mũ cài trâm, xem ra không phải là người ngoại tộc, mà là tiểu thư quý tộc Bắc Triều. Cô nương này cũng không tệ, lông mi cong dài, ánh mắt trong suốt như suối tuyết, chỉ là bây giờ đang bốc hỏa nhìn chằm chằm về phía nàng.

“Kì Kì Cách ta đến khiêu chiến với cô, thi thứ gì tùy cô chọn!” Giọng nói cô ta lanh lảnh mà ngập tràn địch ý.

Chương 43: Tỷ thí thanh ca

Vốn Hoa Trứ Vũ không muốn rước lấy phiền toái, chỉ muốn ẩn dật vượt qua đoạn thời gian khó khăn ở Bắc Triều. Nhưng, việc Tiêu Dận và Đấu Thiên Kim tặng tuyết liên cho nàng, trong nháy mắt, đã biến nàng trở thành người nổi tiếng nhất Bắc Triều. Trong lòng nàng vô cùng hối hận, đáng lẽ hôm nay không nên đi ra ngoài. Có trời mới biết, trong số đám người đến xem lễ hội hôm nay, có thể có thám tử Nam Triều hay không, nàng vẫn nên lùi bước thì tốt hơn.

Vì vậy, Hoa Trứ Vũ nhìn về phía Tiêu Dận, hy vọng hắn có thể ra mặt giải vây cho nàng.

Nhưng mà Tiêu Dận làm như không nhận ra ánh mắt xin trợ giúp của nàng, chỉ ung dung ngồi trên ngựa, trên môi khẽ nở nụ cười đạm mạc, vô tình, còn giống như đang chờ được xem kịch hay.

Chắc hắn vẫn còn tức giận vì chuyện ban nãy.

Người cao quý không chịu trói buộc như hắn, kiêu ngạo quyết đoán như hắn, chưa từng bị ai cự tuyệt, có bao nhiêu người tranh giành lẫn nhau chỉ để trở thành người phụ nữ của hắn, dù chỉ là địa vị thấp kém như thị thiếp, cũng đánh nhau tới đầu rơi máu chảy. Mà nàng lại cự tuyệt hắn trước mắt hàng vạn con dân Bắc Triều, hắn không giận nàng sao được?

Tuy Hoa Trứ Vũ nàng không có thân phận cao quý như hắn, nhưng cũng có tôn nghiêm của chính mình.

Hoa Trứ Vũ hờ hững quay đầu lại nhìn Kì Kì Cách, chỉ thấy vẻ mặt cô ta vô cùng ngạo mạn, ánh mắt sắc bén, hai thanh loan đao trong tay tỏa ra ánh sáng lấp lánh dưới nắng mặt trời.

Nhất định cô ấy cũng là người ái mộ Tiêu Dận, cảm thấy không cam lòng nên mới đi ra khiêu chiến nàng. Những chuyện như vậy cũng không có gì lạ lẫm ở Bắc Triều.

Hoa Trứ Vũ nhíu mày, cười với Kì Kì Cách: “Sao cô phải khiêu chiến với ta? Ta cũng không muốn tranh vị trí Thái Tử phi với cô!” Nói xong, nàng xoay người đi tới bờ hồ Tháp Nhĩ.

Một câu của Hoa Trứ Vũ nói trúng tâm sự của Kì Kì Cách, trên mặt Kì Kì Cách lộ ra một tầng ửng đỏ, cũng không biết do tức giận hay xấu hổ.

“Cô không được đi!” Kì Kì Cách vung mạnh loan đao trong tay, đuổi theo Hoa Trứ Vũ, ngăn phía trước mặt nàng, “Hôm nay, bản quận chúa phải đấu với cô một trận, cô nói đi, muốn so đao pháp, hay xạ kỵ (cưỡi ngựa bắn cung)?”

Thì ra là một quận chúa, chắc là con gái một tộc trưởng nào đó. Người Bắc Triều cũng thật dũng mãnh, mở miệng ra là so đao pháp với xạ kỵ. Nhưng Hoa Trứ Vũ không hề hứng thú, nàng cũng không muốn để người khác biết nàng có võ công.

“Xin lỗi quận chúa Kì Kì Cách, mấy thứ cô nói, cái gì ta cũng không biết, ta xin nhận thua.” Hoa Trứ Vũ thản nhiên cười, đôi mắt cong lại như mảnh trăng non.

Trong lòng Kì Kì Cách run lên, chỉ cảm thấy cô nương trước mắt tuy đã đeo mạng che mặt, nhưng lại toát vẻ phong tình và cả một loại dũng khí khó nói nên lời khiến cô tự thấy xấu hổ không bằng. Trong lòng thẹn quá hóa giận, bỗng nhiên cô quát lên một tiếng rồi lập tức ra tay, loan đao xẹt qua một đường cong trước mặt, cùng với thế đao mạnh mẽ như gió còn có giọng của cô ngân lên như chuông, “Ta thật muốn nhìn xem, cô biết hay không biết!”

Ánh đao lóe lên như chớp, xé rách không gian, lộ ra tầng tầng lớp lớp sát khí.

Hoa Trứ Vũ bình tĩnh đứng ở nơi đó, không hề có ý định né tránh.

Trong lòng nàng hiểu rõ, trước mắt bao nhiêu người, cô ta không thể giết nàng. Cho nên nàng cũng không cần phải trốn tránh, càng không cần phải ra tay.

Quả nhiên, chỉ thấy hai tiếng kim loại va vào nhau, mấy đồng tiền vàng của Đấu Thiên Kim ong ong bay lượn một vòng rồi rơi lại vào tay hắn, mà loan đao trong tay Kì Kì Cách đã bị đánh rơi trên mặt đất.

Tiêu Dận nắm chặt dây cương, nhìn về phía Hoa Trứ Vũ và Đấu Thiên Kim khẽ cười, ánh sáng hắt xuống nền tuyết kia phản vào mắt hắn, sao lại chói đến như vậy.

“Tiểu cô nương, cô làm vậy là không đúng rồi. Người ta đã nói không, sao cô lại phải ép người đến như vậy?” Đấu Thiên Kim cười khanh khách nói, một đôi mắt hoa đào mắt chớp chớp. Vừa nói, vừa vươn ngón tay phóng những đồng vàng kia ra ngoài không trung, những đồng tiền vàng chuyển động theo nhịp tay hắn, phản chiếu ánh nắng vàng rực rỡ khiến người nhìn thấy choáng váng.

Kì Kì Cách tức không nói nên lời, một lúc lâu sau cô mới cắn răng nói: “Được, không biết đao pháp với xạ kỵ thì bỏ qua đi, vậy cô biết cái gì? Ca hát, nhảy múa, dù cô chọn thứ gì, nhất định bản quận chúa phải đấu với cô đến cùng.”

Hoa Trứ Vũ cảm thấy hết chỗ nói.

Kì Kì Cách này không dễ đuổi đi chút nào.

Những con dân Bắc Triều đang vây xem, liền la hét ủng hộ: “Đấu đi! Đấu đi!”

Lại nhìn về phía Tiêu Dận, hắn vẫn ngồi yên trên ngựa, làm như những chuyện này không có liên quan đến hắn, xem ra, hôm nay hắn đã hạ quyết tâm muốn xem kịch hay.

Hoa Trứ Vũ ngẫm nghĩ rồi nói: “Vậy so tài ca hát đi!” Xem ra không hạ bớt uy phong của Kì Kì Cách không được.

Đài ca hát đã có sẵn, chính là đài dành cho những thí sinh đấu vật vừa nãy. Kì Kì Cách còn mời Hoàng Thượng, Dạ Phi và Hiền vương đến làm giám khảo, xem ra là đã nắm chắc phần thắng.

Sắp xếp xong mọi thứ, Kì Kì Cách lên đài trước, cô còn mời Tiêu Dận đánh nhạc đệm cho mình.

Hoa Trứ Vũ luôn nghĩ Tiêu Dận không biết gì về âm luật, nhưng không ngờ hắn lại là một tay chơi Hồ cầm rất khá.

Không biết khi nào hắn đã thay lại bộ Hồ phục màu đen viền vàng, thản nhiên ngồi thẳng trên ghế, bên hông đeo một chiếc đai gấm thêu hoa, không biết là cô nương nào đã tặng cho hắn.

Tay trái gẩy dây, tay phải kéo cung đàn, một khúc nhạc du dương tuyệt vời vang lên. Trầm lắng cổ kính, réo rắt trong suốt, mang theo tâm tình của thảo nguyên theo gió bay đi.

Kì Kì Cách ngân nga hát lên theo điệu nhạc. Tiếng cô ta hát không phải tiếng Hán, chắc là ngôn ngữ dân tộc Bắc Triều, Hoa Trứ Vũ cũng không hiểu hết. Chất giọng của Kì Kì Cách rất thuận tai, không hổ là con gái Bắc Triều, réo rắt mà cao vút.

Hai người phối hợp rất ăn ý, khiến mọi người nghe như si như say.

Một khúc kết thúc, tiếng vỗ tay như sấm dậy.

Vốn Hoa Trứ Vũ định tự đàn tự xướng, nhưng, ở Bắc Triều chỉ có Hồ cầm, mà nàng không biết tấu. Còn Nhiễu Lương của Tiêu Dận, chắc vẫn còn ở trong phủ Thái Tử.

Vì thế, Hoa Trứ Vũ liền biểu diễn thanh xướng. Thật ra, chất giọng của nàng, hát thanh xướng là hợp nhất.

Có lẽ vì giọng hát của Kì Kì Cách trên thảo nguyên cũng xếp vào hạng nhất nhì, cho nên, sau khi Hoa Trứ Vũ lên đài, không ai nghĩ nàng có thể thắng được Kì Kì Cách. Số đông người đã bắt đầu thì thầm nói chuyện, cũng không định lắng nghe.

Hoàng Thượng và Dạ Phi cũng có phần không yên lòng, xem lễ hội cả ngày nay, nhất định đều rất mệt mỏi.

Trong lúc mọi người đang ồn ào, đột nhiên có một tiếng ngâm khẽ xuyên mạnh qua những âm thanh ồn ào kia, giống như gió thổi qua đỉnh tuyết sơn, không hề có chút trần tục nào. Lại giống như ngọn gió tươi mát bay trên thảo nguyên, quanh quẩn bên tai mỗi người.

Thanh âm như vậy giống như là dòng suối chảy qua tảng đá trăm năm, ngàn năm, mang theo vài phần từ tính, vài phần biếng nhác, mang theo muôn vàn tao nhã, vạn loại mị hoặc, giống như nước, giống như sương, giống như muôn ngàn đóa hoa nở rộ, giống như vạn cánh bướm bay.

Chất giọng này chỉ có ở trên trời, người trần đã từng có ai nghe thấy! Là tiếng ca chỉ có thể xuất hiện ở trong mộng.

Thanh âm dễ nghe, âm luật rất chuẩn, lảng vảng như có như không, mang theo thanh vận khiến lòng người say mê.

Hoa Trứ Vũ cũng không để ý có bao nhiêu người đang nghe, nàng cũng không nhìn vẻ mặt của những người nghe nàng hát. Sư phụ nàng, Huyên phu nhân từng nói, mỗi một lần ca hát hoặc đánh đàn đều là tự mình làm cho chính mình nghe, cho nên, nàng không cần chú ý tới người khác. Nàng chỉ cần đắm chìm trong tiếng ca của chính mình, hoặc vui hoặc buồn hoặc ưu thương.

Giờ phút này thuộc về nàng, chỉ mình nàng.

Trong cõi hồng trần, nàng một mình độc hành trên đường, vĩnh viễn kiên cường đi về phía trước.

Ngửa mặt lên trời cười dài, mắt ngấn lệ lóng lánh.