Duy Ngã Độc Tôn - Chương 153 - 154

CHƯƠNG 153: NỔI GIẬN LÔI ĐÌNH!

- Không biết tốt xấu! Cứu tỉnh nàng cho ta! Ta thật muốn nhìn xem nàng có thật sự kiên cường như ta nghĩ hay không?

Phụ nữ trung niên cười lạnh một tiếng, nhìn một đám cô gái câm như hến, đắc ý nói:

- Còn có ai muốn lựa chọn cùng chết với nàng? Xem ra đám các ngươi còn không ít người có can đảm đấy nhỉ?

Mấy trăm người trên bình đài không còn phát ra bất kì thanh âm nào. Lúc này cô gái kiên cường kia cũng được cứu tỉnh lại, đại khái hiểu được mình không còn may mắn thoát khỏi đau khổ, không kìm nổi cười lạnh nói:

- Rắn hả? Đúng vậy. Ta sợ nhất thứ đó, một đám động vật máu lạnh. Tuy nhiên cho dù là động vật máu lạnh cũng tốt hơn trăm lần so với đám ác ma các ngươi! Ta thà rằng bị rắn cắn chết! Hừ! Cho dù chết ta cũng chết trong sạch!

Trên mặt phụ nữ trung niên lộ ra nụ cười nhạo âm lãnh:

- Trong sạch? Lão nương cho ngươi trong sạch, lão nương cho ngươi trong sạch!

Bốp! Bốp!

Trong khi nói, thân hình ả phóng qua, hung hăng tát cô cái kiên cường kia hai cái, sau đó vẻ mặt đắc ý nói:

- Ngươi muốn trong sạch? Đừng mơ! Cực Nhạc Thiên Cung cái gì cũng thiếu, duy nhất không thiếu chính là đám đàn ông thối tha thích phá sự trong sạch của người khác!

Nói xong, nàng tùy tiện chỉ vào một tên thuộc hạ, nói:

- Ngươi tùy tiện tìm cho ta một nam nhân đệ tử đến đây! Muốn trong sạch? Ta hôm nay muốn phá tấm thân xử nữ của ngươi, sau đó mới xử tử ngươi! Để xem ngươi làm thế nào trong sạch!

Lúc này, cô gái kiên cường kia lập tức sững sờ, thân hình mềm nhũn ngồi bệt dưới đất, mắt rơi lệ mắng:

- Ngươi không phải người!

- Ba mươi năm trước lão nương bị bắt đến nơi này đã không còn là người nữa!

Phụ nữ trung niên không thèm để ý cười lạnh nói.

Tần Lập nhìn thấy người phụ nữ trung niên sai bảo đi theo đường nhỏ xuống dưới bình đài. Hắn suy nghĩ một chút, thay đổi cái mặt nạ sau đó thân thể phát ra một loạt tiếng động nhỏ. Sau một lúc, Tần Lập đã biến thành một công tử ca khoảng hai mươi tuổi, hắn lại thay một bộ áo dài màu xanh, thân hình khẽ động biến mất.

Nữ nhân được phụ nữ trung niên sai đi nhìn thấy Tần Lập, hơi sửng sốt trong lòng thầm khen một tiếng: Một người trẻ tuổi thật đẹp trai!

Nàng ta uốn éo thân hình, mặt cười quyến rũ:

- Sư phụ của sư đệ là ai?

Tần Lập tà tà cười, nói:

- Tiểu đệ là chi của Văn trưởng lão!

- Mới tới không lâu phải không? Trước kia ta chưa từng gặp ngươi. Tới đây làm gì vậy? Có phải là... hi hi!

Nữ nhân kiều mị cười rộ lên, bộ dáng vô cùng lẳng lơ dâm đãng.

Tần Lập cảm thấy một trận ghê tởm trong lòng, trên mặt lại lộ ra vẻ mặt mê đắm, hắc hắc cười nói:

- Sư tỉ như vậy không phải là biết rõ còn cố hỏi sao? Tiểu đệ tới nhìn, nhìn xem mà thôi.

- Thật sự chỉ là xem?

Nữ nhân này nhìn khuôn mặt anh tuấn của Tần Lập, trong lòng cảm thấy rạo rực, thầm nghĩ:

- Tiện nghi cho con tiện nhân kia rồi. Nếu không phải sư tỉ quản sự phân phó, thật ra có thể cùng tên trai trẻ đẹp này đại chiến ba trăm hồi. Một tiểu ca anh tuấn như vậy, vừa nhìn thấy lòng đã mê sau!

- Thật sự chỉ là nhìn xem.

Tần Lập đưa mặt sát tới người nữ nhân này, làm ra vẻ say mê:

- Bộ dạng sư tỉ thật đẹp.

- Thật sao?

Nữ nhân này thoạt nhìn không quá ba mươi, diện mạo đúng là không tồi, xinh đẹp hấp dẫn. Khuôn mặt rất kiều mị, vừa nhìn đã biết là một thiếu phụ lẳng lơ từ trong xương cốt. Nàng cười khanh khách nói:

- Vậy lúc nào rảnh sư đệ phải tới tìm sư tỉ tâm sự nha! Hiện tại tiện nghi cho tiểu tử ngươi rồi, có người để cho ngươi thải bổ, về sau đừng quên phần tình ý này của sư tỉ nghe!

Nói xong liền hôn mặt Tần Lập một cái.

- Mẹ nó!" Tần Lập thầm mắng một câu, ngoài miệng nói:

- Làm sao quên được!

Phụ nữ trung niên thấy mất một lúc lâu sau mới mang tới một người, vừa thấy bộ dạng anh tuấn của Tần Lập, trong mắt nàng sáng ngời. Trừng mắt liếc nhìn nữ nhân bên cạnh Tần Lập, lạnh lùng nói:

- Đây là đệ tử của ai? Ngươi không có lén ăn chứ?

Nữ nhân bên cạnh Tần Lập vẻ mặt oan ức:

- Quản sự sư tỉ! Ta làm sao dám. Đây là đệ tử của chi Văn trưởng lão, đại khái còn chưa chính thức bái sư!

- Ừ! Rất rốt!

Phụ nữ trung niên hướng về phía Tần Lập gật gật đầu, sau đó chỉ vào cô gái kiên cường kia, nói:

- Tiện nghi ngươi rồi. Đám người này nguyên là lô đỉnh tốt nhất chuẩn bị cho trưởng lão và môn chủ. Bọn họ đều là xử nữ. Cô gái này, ngươi mang đi thải bổ đi!

Tần Lập cười, đi đến bên người phụ nữ trung niên, cười tà:

- Sư tỉ! Ta không thích non nớt như vậy, ta chỉ thích kiểu như sư tỉ!

Phụ nữ trung niên đầu tiên là sửng sốt, trong mắt hiện lên một vẻ tức giận, tuy nhiên lập tức liền hớn hở mặt mày, sẵng giọng:

- Vị sư đệ này, ngươi thật là một tên mồm mép trơn tru, rất biết nịnh đấy. Được rồi! Về sau rảnh rỗi thì đến nơi này, sư tỉ đây có thứ tốt này sẽ phân cho ngươi một cái là được! Chỉ cần ngươi đừng quên phần tình ý này của sư tỷ!

Nói xong, trên mặt nàng ta hơi đỏ lên, nghĩ đến mình đã trung niên không ngờ còn có một gã trẻ tuổi đẹp trai này có hứng thú với mình. Nàng ta thật sự muốn tìm cái gương để soi xem có phải mình biến thành trở nên xinh đẹp nhay không?

Vẻ cười ta trên mặt Tần Lập bỗng nhiên chuyển thành sát ý khôn cùng, cổ tay khẽ lật lập tức nắm trong tay bách luyện tinh cương kiếm, chém tới cổ phụ nữ trung niên này.

- Đáng tiếc ngươi không có về sau nữa!

- A! Ngươi dám...

Toàn thân phụ nữ trung niên này bốc lên một luồng khí thế cường đại. Câu nói vừa nói ra một nửa thì cái đầu đã bị một kiếm của Tần Lập chém rụng xuống đất.

Lúc này, đám thiếu nữ đều mở to mắt nhìn, không thể tin được nhìn cảnh tượng trước mắt không biết bì sao bọn họ lại bất ngờ xảy ra nội chiến.

Tần Lập sau khi một kiếm chém đầu phụ nữ trung niên, không chút do dự lại là một kiếm chém nữ nhân kia!

Đầu của nữ nhân kia rơi xuống, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin. Không biết tại sao tên tiểu sư đệ háo sắc kia đột nhiên lại trở thành ma đầu giết người.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức không có người nào kịp phản ứng. Tần Lập động tác mau lẹ, cứ một kiếm chém một quản sự của Cực Nhạc Thiên Cung, chém chết toàn bộ!

Thẳng đến lúc này, đám thiếu nữ kia mới có chút hiểu được người trước mắt này cũng không phải đệ tử của Cực Nhạc Thiên Cung, trong mắt từng người đều lập tức lóe lên ánh hào quang hi vọng!

Có thể sống thì ai lại muốn chết?

Hơn nữa ở loại địa phương này lại sống không bằng chết!

- Ca ca cứu chúng ta!

- Cao nhân! Cứu chúng ta rời đi, ta nguyện lấy thân báo đáp!

- Cao thủ, cầu ngươi...

...

Mấy trăm cô gái tranh nhau nói ầm ĩ cả lên, toàn bình đài lập tức vang lên một hồi thanh âm huyên náo.

- Câm miệng!

Tần Lập quát lớn một tiếng, trong tiếng nói có pha một tia lực lượng tinh thần. Đám thiếu nữ lập tức mặt tái nhợt im miệng lại, lộ vẻ đáng thương nhìn Tần Lập.

- Muốn sống sót thì các ngươi làm theo lời nói của ta!

Tần Lập trầm giọng nói.

Đúng vậy. Hiện tại vào thời điểm này, Tần Lập dư sức tự bảo vệ mình. Nhưng nếu muốn mang đám thiếu nữ này bình yên ra khỏi Cực Nhạc Thiên Cung quả thực chính là nói giỡn! Trừ khi hắn có thể giết toàn môn phái này, nhưng như vậy quá lớn!

Dù sao, thực lực Tần Lập hiện nay cũng chỉ tương đương với võ giả cảnh giới Phá Thiên trên Thiên Nguyên Đại Lục, có lẽ mạnh hơn võ giả cảnh giới Phá Thiên bình thường mấy phần.

Nhưng đối mặt với đám võ giả cảnh giới Dung Thiên, Hợp Thiên thì gần như là không có phần thắng.

- Cao thủ ngài nói cái gì thì cúng ta cũng đều nghe ngài!

Cô gái kiên cường kia trong đám thiếu nữ dường như rất có uy nghiêm. Nàng vừa nói chuyện những người khác đều ngậm miệng lại, đôi mắt trông mong nhìn Tần Lập.

- Nếu lát nữa có người tới, các ngươi cứ nói là có một thiếu niên trẻ tuổi giết những người này. Sau khi giết xong thì chạy sang bên kia!

Tần Lập lấy tay chỉ sang hướng Đông, trầm giọng nói:

- Trên thực tế ta cũng sẽ chạy sang hướng đó! Hơn nữa ta có biện pháp làm cho bọn họ tin tưởng lời của các ngươi! Nghe rõ chứ?

Thấy bọn họ gật đầu, nhưng bộ dạng lại tràn đầy khó hiểu, Tần Lập biết căn bản không phải lúc giải thích với họ, nói tiếp:

- Các ngươi cũng không nên sợ hãi. Mục tiêu của bọn họ là ta, sẽ không giận chó đánh mèo mà làm hại các ngươi. Đối với người nơi này mà nói, các ngươi còn có tác dụng rất lớn. Mà ta một ngày chưa chết, các ngươi sẽ an toàn một ngày! Cho nên các ngươi cần làm chính là im lặng chờ ở trong này, không nên có ý đồ chạy trốn. Sau đó thì cầu nguyện cho ta đi!

Tần Lập nói xong, trên mặt lộ ra nụ cười, sau đó thân hình chợt lóe, hướng về dãy núi phía Đông bay đi như tia chớp.

Tần Lập đi chưa được bao lâu, liền có vài đạo khí tức cường đại như tia chớp đánh về phía này. Mấy lão già rời xuống trên bình đài, sắc mặt khó coi đến cực kì.

Trong đó một người nhìn đám thiếu nữ thanh xuân tốp năm, tốp ba xúm lại một chỗ, trầm giọng nói:

- Một người trong các ngươi bước ra trả lời!

Cô gài tính tình kiên cường giờ phút này yên lặng đứng dậy, trong mắt còn lưu lại một chút sợ hãi. Sợ hãi này không phải giả vờ mà là thật sự sợ hãi.

- Vừa rồi người nào tới nơi này? Ngươi phải nói chi tiết, không nên sợ hại. Chúng ta sẽ không làm hại ngươi.

Cô gái kiên cường dường như bình tĩnh một chút, nhỏ giọng nói:

- Vừa rồi quản sự đang huấn luyện chúng tôi đột nhiên có một người trẻ tuổi xông tới. Lúc đầu quản sự còn tưởng là đệ tử môn phái, mắng hắn vài câu. Không nghĩ rằng, người trẻ tuổi kia trong nháy mắt nổi giận rút kiếm giết quản sự, sau đó lạu giết mấy quản sự khác. Sau đó hắn chạy sang hướng kia.

Cô gái kiên cường do dự một chút, vẫn là lấy tay chỉ về hướng Đông nói. Bởi vì người trẻ tuổi vừa rồi nói không cần phải nói dối, cứ nói thật là được.

Cũng không biết vì sao lời nói của người kia dường như có một loại ma lực làm cho người ta không kìm lòng nổi mà tin tưởng hắn!

Cũng may mắn cô gái này không nói sai, bởi vì mấy lão già bên kia đều gật đầu. Bởi vì bọn họ ở hướng Đông này cảm nhận được một chút nguyên lực dao động!

Tuy rằng chỉ có một chút nhưng đủ để đám võ giả cường đại như bọn họ căn cứ vào phương thức dao động của nguyên lực mà tìm được và phân tích ra tên sát thủ chết tiệt kia.

Một lão già trong đó thầm nói:

- Đối phương hẳn là chỉ có một người. Cực Nhạc Thiên Cung chúng ta lần này thật sự quá mất mặt! May mắn là súc sinh này rốt cục lộ ra một tia dấu vết, ta xem hắn còn trốn chỗ nào!

- Đuổi theo!

Một lão già sắc mặt vô cùng âm trầm, giận quát một tiếng.

Mấy bóng người nhanh như chớp đuổi sang hướng Đông.

Ở phía sau, đám thiếu nữ trên bình đài trong lòng đều lo lắng không yên. Giống như Tần Lập nói vậy, hiện tại bọn họ có thể làm cũng chỉ có cầu nguyện mà thôi!

CHƯƠNG 154: TẬP SÁT CẢNH GIỚI PHÁ THIÊN!

Đám trưởng lão Cực Nhạc Thiên Cung dựa theo dấu vết dao động nguyên lực lúc mạnh lúc yếu đuổi theo chừng hai, ba mươi dặm. Sau đó dao động nguyên lực bỗng nhiên biến mất!

Mấy người liếc mắt nhìn nhau, một người trong đó đúng là sư phụ của Bộ Kinh Phong: Hải Thông Thiên. Lão thoáng do dự một chút, nói:

- Cách nhau mười dặm, tạo thành hình quạt truy tìm.

Mấy người khác yên lặng gật đầu. Trong bọn họ, yếu nhất cũng đã là cảnh giới Phá Thiên, tự thấy cho dù đánh không lại cũng không bị giết, trong lòng cũng không quá đặc biệt lo lắng.

Mấy người im hơi lặng tiếng phân tán ra, bắt đầu sưu tầm ở vùng này.

Bọn họ sống ở nơi này cũng hơn trăm năm, đối với mỗi tấc đất ở nơi này gần như trong lòng bàn tay. Cho nên bọn họ có tự tin người kia căn bản là trốn không thoát bọn họ lùng bắt. Hơn nữa, cách xa nhau mười dặm, bằng vào thực lực của bọn họ chẳng qua cũng chỉ là một giây có thể đuổi tới.

Tổng cộng bốn người, thân hình biến mất trong rừng rậm.

Hải Thần Sa là sư đệ của Hải Thông Thiên, thực lực từ bảy mươi năm trước cũng đã đột phá Thiên cấp, đạt tới cảnh giới Phá Thiên. Hiện hay lão đã đạt tới đỉnh của cảnh giới Phá Thiên, nếu không phải xảy ra chuyện có người trà trộn vào Cực Nhạc Thiên Cung đại khai sát giới chỉ sợ lão còn đang bế quan. Mà đám thiếu nữ ở trên bình đài, ít nhất có một phần mười đều là thái bổ của lão!

Cho nên lão đối với sát thủ trốn trong bóng tối kia hết sức thống hận. Chờ mong sớm một chút tìm được tên sát thủ kia, nhất định phải tra tấn đến mức muốn sống không được, chết không xong!

Thủ đoạn tra tấn người của Cực Nhạc Thiên Cung quả thực nhiều không kể hết!

Lão phóng thần thức của mình ra, cẩn thận sưu tầm. Bỗng nhiên, lão bắt được một tia dao động nguyên lực cực kì mỏng manh. Theo bản năng, Hải Thần Sa muốn gọi người khác, nhưng suy nghĩ một chút lão lại ngậm miệng lại.

Người này đã giết chết bốn đệ tử Thiên cấp của Cực Nhạc Thiên Cung, vừa rồi lại ở bình đài hắn giết một quản sự Thiên cấp, bốn năm thị nữ Địa cấp cao giao của Thiên cung.

Hắn đã quấy rối Cực Nhạc Thiên Cung long trời lở đất, Môn chủ vì thế đã tức giận lôi đình, hơn nữa treo giải thưởng ai có thể giết chết tên sát thủ chết tiệt kia liền thưởng cho mười viên linh thạch thượng phẩm!

Phải biết rằng toàn Cực Nhạc Thiên Cung số lượng linh thạch thượng phẩm cũng không có nhiều, không quá một ngàn viên!

Linh thạch trung phẩm và hạ phẩm lại không ít, nhưng một viên linh thạch thượng phẩm có thể so với hơn năm trăm viên linh thạch trung phẩm. Cho dù một trưởng lão trong môn phái này có địa vị rất cao, một năm cũng chỉ được cung cấp năm mươi viên linh thạch trung phẩm. Phải mất mười năm mới có thể chiếm được một viên linh thạch thượng phẩm!

Nếu là một mình lão có thể giết người này, như vậy coi như chiếm được một khoản lớn!

Hải Sa suy nghĩ trong lòng, bắt đầu thu liễm khí tức toàn thân chậm rãi đi đến hướng có dao động nguyên lực. Đồng thời thanh cổ kiếm vỏ da màu đen cũng im lặng rút ra khỏi vỏ.

Ánh mắt lão rơi xuống một mảnh là vụn bên dưới, khóe miệng không khỏi nổi lên một chút cười lạnh, thầm nghĩ:

- Nguyên bản còn tưởng đối phương là một võ giả cường đại cỡ nào, hiện tại xem ra hắn cũng chỉ là một võ giả cảnh giới Phá Thiên mà thôi! Chỉ là tinh thông chạy trốn mới có thể làm dấy lên sóng gió lớn như vậy ở Cực Nhạc Thiên Cung. Hắc hắc! Tiểu tử! Không ngờ ngươi phải chết trong tay gia gia như thế, cũng để cho gia gia chiếm được một khoản tài phú lớn!

Hải Thần Sa suy nghĩ trong lòng, cắn răng mạnh mẽ tuôn ra một khí thế. Nguyên lực mênh mông đến cực điểm trong cơ thể hoàn toàn quán chú vào thân kiếm ở tay phải. Thanh kiếm trong nháy mắt đỏ bừng, bốc lên một ngọn lửa màu lam thẫm, như tia chớp đâm xuống đống lá mục, quát lên một tiếng:

- Chết đi!

Đột nhiên, Hải Thần Sa cảm giác sau lưng mình truyền đến một trận hàn ý, trong lòng thầm kêu không xong! V giả cảnh giới Phá Thiên đỉnh phản ứng vô cùng mau lẹ, ngay khi lão cứng rắn ngừng chiêu kiếm kia, hơn nữa xoay người vung kiếm thì một đạo kiếm khí màu tím nhạt bắn qua hộ thể cương khí của lão, vừa lúc xuyên qua trái tim!

Nếu không phải lão xoay người thì đạo kiếm khí này còn không thể đúng lúc xuyên tim lão như vậy. Có thể thấy được đối phương đã tính toán không bỏ sót chi tiết nào!

Hải Thần Sa há to miệng, đập vào mắt lão là một tên tuổi trẻ đến quá phận trên mặt đầy vẻ tươi cười trào phúng. Lão mạnh mẽ há to miệng muốn la lên một câu, nhưng lực lượng thân thể lại trôi đi vô cùng nhanh chóng.

- Phịch" một tiếng, thi thể Hải Thần Sa té trên mặt đất, hai mắt vẫn mở to như trước, chết không nhắm mắt!

Tần Lập nhặt thanh kiếm Hải Thần Sa vừa dùng, thanh kiếm này tuyệt đối là một thanh bảo kiếm thượng cổ, tiện tay ném vào trong túi trữ vật. Không chút do dự, thân hình Tần Lập lại biến mất một lần nữa.

Chỉ một giây, ba trưởng lão khác đuổi tới, Hải Thông Thiên vừa nhìn thấy thi thể sư đệ, lập tức kêu thảm một tiếng:

- Sư đệ!

Rồi lão phi thân tới, ôm thi thể Hải Thần Sa khóc rống không thôi.

Hai trưởng lão kia trên mặt tràn đầy vẻ kinh hãi. Bằng vào thực lực bọn họ tự nhiên liếc mắt cái liền nhìn ra vết thương của Hải Thần Sa là bị kiếm khí xuyên tim mà chết, hơn nữa còn là chính diện.

Điều này nói lên cái gì? Nói rõ sát thủ kia cường đại hơn so với tưởng tượng của bọn họ vô số lần. Có thể chính diện tập sát một võ giả cảnh giới Phá Thiên đỉnh, một chiêu miểu sát cho dù là cảnh giới Hợp Thiên cũng chưa chắc có bản lĩnh đó!

Chẳng lẽ người kia thực lực là cảnh giới Dung Thiên?

Hai trưởng lão nghĩ đến một điểm, liếc nhìn lẫn nhau, đều thấy được ý kinh hãi trong mắt đối phương.

Hải Thông Thiên lệ rơi đầy mặt, lão cùng sư đệ từ nhỏ cùng vào môn phái, cảm tình thân thiết một trăm năm thân như huynh đệ ruột. Cho tới bây giờ lão chưa từng nghĩ tới có một ngày cách biệt vĩnh viễn.

- Sư đệ, ngươi yên tâm. Ca ca nhất định sẽ báo thù cho ngươi. Nhất định!

Hải Thông Thiên đứng dậy, hai mắt đỏ bừng, một thân thực lực cảnh giới Phá Thiên hoàn toàn tuôn ra. Thực lực của lão cũng đã đat tới trạng thái cảnh giới Phá Thiên đỉnh!

Mà hai trưởng lão khác cũng đều ở cảnh giới Phá Thiên trung cấp!

- Chúng ta không thể phân tán, kẻ địch thực lực mạnh mẽ.

Một trưởng lão trong đó trầm giọng nói.

Hải Thông Thiên đỏ mắt gật gật đầu, sau đó cắn răng nói:

- Bắt được người đó ta nhất định nhổ xương rút gân hắn, nhiền xương thành tro. Ta muốn cho hắn chịu đựng tra tấn cực kì tàn ác chín mươi chín ngày, sau đó mơi giết hắn báo thù cho sư đệ ta!

Hai trưởng lão khác gật mạnh đầu:

- Lý nên như thế!

Ba người lúc này cẩn thận rất nhiều. Dù sao thực lực của đối phương đã bày ra, nếu lại tách ra không chừng còn có thể bị đánh lén. Võ giả cảnh giới Phá Thiên đỉnh đều ngăn không được một đòn của người kia, bọn họ tuy rằng hết sức tự tin nhưng cũng không phải là tự phụ đến mức không biết sống chết.

- Có cần thông báo cho Môn chủ một tiếng hay không?

Một trưởng lão trong đó có chút do dự nói.

- Mười viên linh thạch thượng phẩm chẳng lẽ các ngươi không muốn sau?

Hải Thông Thiên giọng nói khàn thản nhiên nói:

- Đối phương nhiều nhất thực lực cũng chỉ là cảnh giới Hợp Thiên. Ta không tin hắn có thể đạt tới cảnh giới Dung Thiên. Chỉ cần hắn không tới cảnh giới Dung Thiên, bằng vào ba chúng ta tuyệt đối có hi vọng bắt giữ hắn!

Hai người kia gật đầu. Đúng vậy. Ba người đánh một võ giả cảnh giới Hợp Thiên cũng quả thật xem như nắm chặt trong tay.

Tuy nhiên, khiến ba người này nghi hoặc khó hiểu là luồng nguyên lực dao động kia dường như hoàn toàn biến mất, hoàn toàn không cảm ứng tới.

Ba người ở vùng này tìm tòi chừng nửa canh giờ, vẫn không thấy bất kì tung tích gì. Một con kiến trên mặt đất bọn họ cũng không buông tha mà ngay cả dấu chân cũng không phát hiện.

- Làm sao bây giờ?

Một trưởng lão trong đó nhìn Hải Thông Thiên hỏi.

Trong mắt Hải Thông Thiên lóe hào quang, bỗng nhiên kinh hãi hô một tiếng:

- Cẩn thận!

Tên trưởng lão đối diện Hải Thông Thiên phản ứng cũng rất nhanh, thân hình lập tức lăng không dựng lên, lại không nghĩ rằng ngay trên đỉnh đầu hắn có một cỗ kiếm khí vô cùng lạnh lẽo từ trên xuống dưới đâm vào đầu hắn!

Mà động tác của tên trưởng lão này quả thực chính là chủ động đưa đầu tới cửa để người ta đâm chết vậy. Trong lúc cực độ nguy hiểm, hắn thi triển một cái Thiên Cân trụy, trong miệng lập tức phun ra một ngụm máu tươi tránh được một kiếm tất sát này của đối phương.

Mà lúc này, Hải Thông Thiên cùng tên trưởng lão kia cũng đều rút kiếm, đánh tới kẻ địch rốt cục cũng hiện thân này!

Tần Lập dường như sớm có chuẩn bị, tay trái bỗng nhiên xuất hiện một thanh chủy thủ lóe ra ánh lam mờ mờ. Theo tay phải một kiếm, cây chủy thủ này lặng yên đâm vào sườn đối phương. Người nọ vì tránh một kiếm chí tử của Tần Lập chỉ có thể nhận một chủy này của Tần Lập.

Thân thể võ giả cảnh giới Phá Thiên cứng rắn như tường đồng vách sắt!

Chợt nghe "rắc" một tiếng, thanh chủy thủ trong tay Tần Lập không ngờ bị chấn gãy!

Nhưng đồng dạng, hông của trưởng lão này cũng bị mũi chủy thủ làm rách một vết màu nhợt nhạt.

Tần Lập sau một kích này, lập tức bắn thanh chủy thủ về phía trưởng lão kia, tránh một kiếm uy thế kinh người của Hải Thông Thiên. Thân hình hắn nhanh chóng lùi ra phía sau, bay về phía xa.

- Chạy đi đâu!

Hải Thông Thiên cùng tên trưởng lão kia nổi giận gầm lên một tiếng, liền đuổi theo bóng dáng Tần Lập.

Mà tên trưởng lão bị chủy thủ rạch một vết thương cũng muốn đuổi theo, vừa đề khí lại cảm giác được có một trận mê muội ấp tới!

- Không xong! Ta trúng độc rồi!

Hắn vừa muốn há miệng hô lên lại bỗng nhiên kinh hãi vô cùng phát hiện não của mình trong nháy mắt bị tê liệt, tay chân cứng ngắc căn bản không nhúc nhích được!

- Kiến huyết phong hầu!" (Kịch độc, dính máu là chết)

Cánh tay trưởng lão này giơ cao, tuy nhiên chớp mắt liền ngã xuống đất, đồng thời đại lượng nguyên lực trong cơ thể điên cuồng xói mòn ra ngoài. Chỉ trong chốc lát, một cường giả cảnh giới Phá Thiên không ngờ bị kịch độc này mạnh mẽ độc chết!

Nếu Tần Lập biết được độc dược này cường hãn như vậy không chừng còn cất lại chuôi chủy thủ này. Bởi vì dùng để đối phó đám súc sinh như vậy thật có chút lãng phí.

Giờ phút này Tần Lập lại có chút chật vật. Hắn không nghĩ tới hai tên phía sau giống như điên lên đuổi theo hắn, thậm chí hoàn toàn bất kể tiêu hao. Xem bộ dáng đó, không giết Tần Lập bọn họ thề không bỏ qua.

Bốn cường giả cảnh giới Phá Thiên không ngờ không bắt được một thiếu niên trẻ tuổi quá mức, mà lạo còn bị giết một người.

Nêu truyền ra ngoài, bọn họ không bằng tìm một miếng đậu hũ đập đầu mà chết!

Hai người này lại không biết bốn trưởng lão cảnh giới Phá Thiên bọn họ đến hiện tại đã chết hai người. Tuy nhiên hai người giờ phút này cũng thấy có chút khác thường, bởi vì tên trưởng lão kia cũng không đuổi theo.

Nhưng giờ phút này bọn họ đã không thể nghĩ nhiều. Cừu hận trước hoàn toàn bị tên thiếu niên chết tiệt cường đại biến thái phía trước hấp dẫn.

Lúc này Tần Lập cách hai người cũng không tới hai, ba dặm. Thời gian ngắn như vậy muốn ẩn trốn cũng có chút khó khăn, mà nếu chạy trốn cho dù không có chút dao động nguyên lực nào thì thần thức cường đại đến biến thái của đối phương cũng phát hiện. Đang nghĩ ngợi, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một con sông lớn nước chảy cuồn cuộn, mặt nước không ngừng xuất hiện xoáy nước. Tần Lập thấy, lập tức vui vẻ, thân nhìn nhảy lên thật cao "Bõm" một tiếng nhảy xuống dòng sông.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor