Duy Ngã Độc Tôn - Chương 141 - 142

CHƯƠNG 141: THIÊN TÀI

Chiếc áo dài màu xanh trên người Tần Lập không loạn chút nào, đứng ở giữa sân với tinh thần nhàn nhã, nói với vẻ thản nhiên.

Bên kia có hai bóng người bay như tia chớp, nháy mắt bắt được thân thể của Hạ Phong Hầu, rơi xuống mặt đất, ánh mắt tràn ngập sát khí

Diễn võ trường thật lớn, tất cả mấy nghìn người đều mở to đôi mắt nhìn há hốc mồm, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin, một mảnh tĩnh lặng.

Nhưng ngay sau đó, tất cả mọi người mở miệng ra, hoan hô điên cuồng!

Núi gào biển rống chẳng qua cũng như vậy!

Vốn Trần Diệc Hàn cùng với lão viện trưởng học viện cao cấp Y lão ở chỗ kia, lúc này tất cả đều kiềm lòng không được đứng dậy, thần tình kinh hãi nhìn người thiếu niên khoanh tay đứng. Hai người kia có tâm tính cường đại thuộc loại võ giả Thiên cấp, tất cả đều nhảy dựng lên, trong lòng tràn đầy vẻ rung động!

Mà ngay cả Thái tử Triệu Tinh Hà, cũng khó tin đứng dậy, hét to một tiếng "Tốt". Tuy nhiên thanh âm của hắn được chìm vào trong tiếng gầm hoan hô!

Sau khi hô lên, mới cảm thấy không đúng, lại phẫn nội ngồi xuống, nhìn thoáng qua hai bên. Hiện tại căn bản không có người nào chú ý tới sự thất thố của hắn.

Mỗi người đều điên cuồng hô lên. Vào những ngày thường đám người học sinh thiên tài mắt cao hơn đỉnh, cao cao tại thượng, không có chuyện gì có thể rung động bọn họ. Nhưng lúc này lại kích động đến tột đỉnh, bọn họ chảy lệ, hoan hô điên cuồng, có rất nhiều người thậm chí còn không biết bản thân mình rốt cục hoan hô cái gì!

Thanh âm gào thét này thậm chí còn vang tận trời!

Toàn bộ đế đô thành Thanh Long, trong nháy mắt đường như đều chấn động một chút.

Không ít người đều nghi hoặc nhìn về phía bên học viện cao cấp, không biết nơi đó rốt cục đã xảy ra chuyện gì.

Mặt Hạ Hầu Phong như giấy vàng, vừa há miệng, liền phun ra một ngụm máu tươi, mở hai mắt, dĩ nhiên hai mắt là một màu đỏ thẵm. Lần này trong lòng hắn tràn ngập vô số chữ vì sao!

- Vì sao? Hắn rõ ràng chỉ có thực lực Địa cấp, lại có thể phá vỡ phòng ngự Thiên cấp?

- Vì sao động tác của hắn nhanh như vậy? Nhanh đến mức ta căn bản không kịp phản ứng?

Vì sao lực lượng của hắn lại to lớn như thế? Một cước kia dường như đá nát toàn bộ lục phủ ngũ tạng của hắn!

- Vì sao? Vì sao? Vì sao?

- Thiếu gia! Chúng ta đi giết hắn!

Mười hai tên tộc thực lực Thiên cấp đều tập hợp bên người Hạ Hầu Phong, chỉ cần hắn ra lệnh một tiếng thì những người này sẽ lập tức xông lên, bầm thây thành vạn đoạn người dám cả gan làm bị thương thiếu gia của bọn họ!

Hạ Hầu Phong cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình lại bị quay cuồng một hồi, một búng máu được nhổ ra, theo đó còn có một chút máu màu đen, hiển nhiên hắn bị nội thương không nhẹ!

Hạ Hầu Phong nâng tay lên, vô lực khoát tay, theo đó hai ngụm máu được phun ra. Hắn cảm giác mình dẽ chịu hơn rất nhiều, tiếp nhận thánh dược hộ vệ bên người đưa, một ngụm nuốt vào.

Một luồng nhiệt lưu từ yết hầu tràn ngập toàn bộ thân thể, thương thế nghiêm trọng lập tức theo đó giảm bớt một chút, khó khăn lắm mới thở phào một cái, nói:

- Không cần.

- Thiếu gia!

Hai người thanh niên cũng có được thực lực Thiên cấp, sắc mặc khó coi cực điểm, hai mắt đỏ ngầu, cả giận nói:

- Không thể buông tha tiểu tử này.

Lúc này, Trần Diệc Hàn cùng Y lão, còn có mấy lão nhân cho tới bây giờ Tần Lập chưa từng thấy qua, cũng từ chung quanh diễn võ trường đi tới, đứng bên cạnh Tần Lập.

Dụng ý vô cùng rõ ràng, đó chính là không tiếc hết thảy giá nào, cũng phải bảo vệ tiểu tử này cho tốt!

Đây là gì? Đây chính là quốc bảo! Ở trong lòng đám người Trần Diệc Hàn, vị tiểu Hầu gia tuổi còn trẻ này còn trân quý hơn quốc bảo!

Người đến từ nơi thần bí, sau lưng cũng có một chỗ dựa vững chắc vô cùng to lớn, trên đầu mang vòng sáng chói mắt cũng khiến cho người ta hoa mắt mê muội, tuyệt thế võ công của phụ thân kinh người, tuổi còn trẻ mà thực lực lại cường đại đến mức làm cho người ta cảm thấy run sợ. Người như thế thì ai dám trêu vào chứ? Chẳng sợ người ngạo mạn muốn chết, không ai ra gì, cũng không ai dám cùng bọn họ phân cao thấp.

Nhưng ở trong lòng, bất kể là Trần Diệc Hàn, hay là Y lão, hay là những võ giả Thiên cấp không ngừng đi đến bên người Tần Lập. Trong lòng ai lại không thống khoái chứ?

Càng là võ giả cường đại, võ giả thiên tài thì tôn nghiêm càng giống như thần thánh không thể xâm phạm!

Nhưng quyền hành trong tay đối phương lớn hơn mình, xâm phạm tôn nghiêm của ngươi, giẫm lên giới hạn của ngươi thì ngươi có thể

Nếu thiếu niên Hầu gia trước mặt này, ngang trời xuất thế, thử nghĩ, đám người ở nơi thần bí cao ngạo vô cùng rút đi thì toàn bộ đám học sinh thiên tài trong học viện cao cấp sẽ bị đả kích đến mức nào chứ?

Có một số người vì vậy mà phấn khích, nhưng càng nhiều người thì nhất định sẽ thất bại hoàn toàn!

Cho nên, thiếu niên Hầu gia này, cho dù không cần tánh mạng như thế nào thì cũng phải bảo vệ! Bởi vì chỉ có người như hắn, mới là hi vọng tương lai của cả quốc gia!

Mới tương xứng với truyền kỳ chân chính!

Lúc này, Hạ Hầu Phong hơi dùng thể lực một chút, khom người, cũng hơi đứng thẳng lên một chút, tuy nhiên theo đó mà tới, là một luồng hơi lạnh thấu xương thổi quét qua toàn thân hắn!

Hắn khống chế sự phẫn nộ nhục nhã cùng với loại cảm giác vô lực to lớn đến không thể kháng cự của mình.

Vì có thể một lần tiêu diệt thiếu niên này, hắn đã thi triển ra toàn bộ thực lực Thiên cấp bậc ba của mình! Thậm chí hắn có thể thề, đây là tập trung toàn lực một thân bản lãnh từ nhỏ đến lớn.

Nhưng lại thất bại!

Bị bại chật vật như thế, bị bại dễ dàng như vậy!

Câu kia của đối phương: Diệt ngươi chỉ cần một chiêu, nó giống như một thanh tiểu đao sắc bén, mạnh mẽ đâm vào trái tim nhìn như kiêu ngạo nhưng thật ra là yếu ớt của Hạ Hầu Phong.

Loại đau đớn này to lớn hơn vô số lần so với trên thân thể để lại!

- Không cần giết hắn.

Hạ Hầu Phong tránh khỏi sự nâng đỡ hai tên hộ vệ, chậm rãi đi tới bên Tần Lập.

Trên khán đài, tiếng hoan hô to lớn như sóng triều kia lập tức nhỏ lại. Mọi người lại trở nên khẩn trương. Dù sao, mười mấy người đi theo phía sau thiếu niên kia, mỗi người đều có sắc mặt không tốt. Có thể cảm nhận từ rất xa, trên người bọn họ tràn ngập luồng khí thế cường đại cùng với sự giận dữ ngập trời!

Tuy nhiên cũng tốt, Tần Lập bên này cũng tụ tập rất nhiều cường giả Thiên cấp. Trên khán đài thỉnh thoảng có học sinh lên tiếng kinh hô. Bởi vì bọn họ nhận ra những lão già tập hợp bên người Tần Lập, có lão tổ tông trong nhà mình đã nhiều năm không lộ diện. Xem ra, trận chiến đấu này đã không chỉ có vấn đề tự do của công chúa và những học sinh,chỉ là vấn đề mặt mũi của Thanh Long quốc, đã tăng lên tới loại đối kháng giữa lực lượng nơi thần bí không thể đối kháng và thế tục!

Nơi thần bí, gia tộc lánh đời, khắp mọi ngõ nghách của Thiên Nguyên đại lục, gần như tất cả những người đạt tới tầng thứ nhất định, cũng đã nghe đồn hoặc là nhiều hoặc là ít về bọn họ. Nhưng lại có rất ít người biết, nơi vào của những nơi thần bí này ở đâu. Có một số người vô ý bước vào nơi thần bí, đối với quan điểm nơi đó thường thường chỉ có một: Mỗi người ở nơi đó đều cường đại đến đáng sợ!

Nhưng cho dù kẻ yếu cũng có tôn nghiêm, huống chi những võ giả Thiên cấp ở thế tục.

Ở trong mắt võ giả Thiên cấp nghe tin mà tới, thiếu niên này thay mặt cho tất cả võ giả thế tục vãn hồi tôn nghiêm. Trận chiến này, thậm chí tương đương với chuyện hò hét không một tiếng động về phía nơi thần bí!

Tuy rằng các ngươi rất mạnh nhưng chúng ta tuyệt đối cũng không kém!

Hạ Hầu Phong nhìn thấy võ giả Thiên cấp có vẻ mặt khẩn trương của thế tục, trên mặt bỗng nhiên lộ ra vẻ cười thản nhiên, có trào phúng, giống như cũng có tự giễu.

Ngay trước khi trận chiến bắt đầu, những võ giả Thiên cấp của thế tục hoàn toàn không được hắn coi trọng. Mình mới hai mươi tuổi, cũng đã là võ giả Thiên cấp bậc ba, nhưng những võ giả Thiên cấp của thế tục, người nào không phải lão già bảy tám mươi tuổi, thậm chí còn hơn một trăm tuổi chứ? Ngẫu nhiên cũng tình cờ thấy một thiên tài võ giả Thiên cấp có niên kỉ nhỏ, thì cũng là lão nhân hơn năm sáu mươi tuổi, người này cũng là rất giỏi rồi!

Cho nên, Hạ Hầu Phong luôn luôn khinh thường võ giả thế tục. Hắn cho rằng mình có tư cách xem thường bọn họ!

Bởi vì khi so sánh, mình mới được xem là thiên tài!

Hắn chậm rãi đi đến gần Tần Lập, khóe miệng kịch liệt co giật vài cái, muốn làm một chuyện, thật muốn chấp nhận thất bại với người này, mà là một chuyện khác.

- Ngươi tới để thực hiện lời hứa của mình sao?

Có chết hay không chứ? Tần Lập lại xát muối lên trên vết thương của Hạ Hầu Phong.

Hạ Hầu Phong vốn sắc mặt tái nhợt, trong nháy mắt đỏ lên, hai mắt bắn ra hai luồng hào quang lạnh lùng. Hộ vệ Hạ Hầu gia tộc đi theo hắn, theo ánh mắt của Hạ Hầu Phong, tất cả đều tràn ngập khí thế kinh người!

Trần Diệc Hàn và Y lão cũng chưa nói lời khí thế của Thiên cấp bậc chín chợt tràn ra!

Khí thế này gần như ngưng kết thành thực thể, cuồn cuộn mãnh liệt hùng hậu giống như biển rộng.

Không khí thoáng ngưng trọng hơn.

Ngực của Hạ Hầu Phong phập phồng kịch liệt vài cái. Lập tức hắn nhẹ nhàng khoát tay, đám người bất bình tức giận phía sau thu liễm khí thế lại.

Đám người Trần Diệc Hàn bên này cũng thở một hơi nhẹ nhõm, thu hồi khí thế lại. Dù sao, hiện tại những người đến đây quá lớn, có thể không đáng đắc tội nghiêm trọng, vẫn nên cố gắng lưu lại vài phần đường sống.

Nhưng nếu như đối phương quá phận, như vậy cho dù liều chết cũng muốn cùng bọn họ đấu một hồi!

Tất cả mọi người đều là võ giả Thiên cấp, nói đến sợ thì ai thật sự sợ chứ?

- Ta thua!

Hai chữ này của Hạ Hầu Phong, nói cũng không dẽ dàng lắm. Vốn hắn nghĩ rằng khi mình nhận thua, chính là một sự khó khăn to lớn, quả thực so với chết còn khó chịu hơn.

Nhưng sau khi nói ra ba chữ đó thì hắn không khổ sở như trong tưởng tượng, mặc dù vẫn có cảm giác nhục nhã rất lớn.

Hạ Hầu Phong lại hướng lên trên khán đài, chậm rãi nói:

- Các người thật sự là thiên tài. Ta sai rồi, ta là đồ ngu!

Trên khán đài, cũng không truyền đến bật cứ âm thanh cười nhạo nào, trái lại rất im lặng.

Các học sinh của học viện cao cấp đế quốc, trong gầm trời không ai không phải hạng người quá kiêu ngạo chứ? Luận thực lực, bọn họ đích xác thúc ngựa cũng khó theo, lời nhận lỗi này của Hạ Hầu Phong nghe ra, chẳng những không có khoái cảm gì, trái lại trong lòng bọn họ có uất nghẹn thật lớn.

Cỗ uất nghẹn này cũng trở thành một luồng động lực to lớn! Gần như mọi người vào thời khắc này đều âm thầm thề, nhất định phải liều mạng tu luyện!

Một ngày nào đó, gặp được người như Hạ Hầu Phong thì phải ưỡn ngực, nói thật lớn tiếng với bọn họ:

- Ta chính là thiên tài!

CHƯƠNG 142: BẰNG HỮU TỐT

Thần sắc Hạ Hầu Phong lạnh nhạt hơn, nhìn lên trên khán đài, tiểu công chúa Triệu Thiên Thiên đã tràn đầy nước mắt. Hắn nói:

- Thực xin lỗi, đã mang đến cho ngươi phiền hà!

Sau đó, quay đầu về phía Tần Lập:

- Đời này ta sẽ không bao giờ đến Thanh Long quốc, nhưng Tần Lập, sự sỉ nhục này ta sẽ nhớ kỹ. Ta tin rằng, sẽ có một ngày chúng ta còn có thể gặp lại! Còn nữa, thật ra ở chỗ chúng ta thì ta thật sự không phải là thiên tài đứng đầu. Cho nên ta sẽ cố gắng trở thành một thiên tài chân chính, mà mọi thứ đều phải cảm tạ ngươi!

Nói tới đây, trong giọng nói của Hạ Hầu Phong rốt cục cũng nghe thấy một niềm oán hận tràn ngập, thậm chí có chút nghiến răng nghiến lợi.

- Không cần cảm tạ ta, dạy những thiên tài tự cho là đúng, chính là chuyện ta thích làm nhất.

Trên mặt Tần Lập lại lộ ra vẻ tươi cười thật thà.

Nhưng lời hắn nói ra lại khiến cho Hạ Hầu Phong có loại cảm giác như muốn hộc máu. Nhất là đám hộ vệ phía sau Hạ Hầu Phong, một đám nhìn Tần Lập bằng ánh mắt tràn đầy phẫn nộ lẫn sát khí!

Cái gọi là chủ nhục thì thần tử. Những người như bọn họ mặc kệ có địa vị cao bao nhiêu trong gia tộc, nhưng ở bên người Hạ Hầu Phong thì bọn họ chính là một đám hộ vệ thủ hộ vị thiếu chủ này, không cho hắn xuất hiện một điểm ngoại ý nào.

Nhưng hiện tại, chẳng những bị người đánh trọng thương, còn muốn khuất nhục cúi đầu nhận sai như thế!

Điều này khiến cho một đám cường giả Thiên cấp không đến ba mươi tuổi, làm sao có thể chịu nổi chứ!

Nếu không phải luật lệ của Hạ Hầu gia sâm nghiêm, không cho phép có bất cứ hành động tự tiện gì thì những đám hộ vệ Thiên cấp này thật muốn cùng nhau lên, trực tiếp diệt trừ tiểu tử này cho xong việc.

Hạ Hầu Phong nhìn Tần Lập thật sâu, sự khuất phục và cừu hận trong ánh mắt dày đặc không tan, dùng sức gật gật đầu, xoay người bước đi!

Thẳng đến bóng dáng đoàn người biến mất ở trong diễn võ trường này. Trần Diệc Hàn mới cực kỳ vui mừng nhìn Tần Lập cười nói:

- Tần Hầu tuổi còn trẻ đầy hứa hẹn, so với đám lão già chúng ta mạnh hơn nhiều lắm! Chúng ta cũng nên đi, về sau có rảnh, đi đến chỗ ta!

Lúc này, mấy lão già đến đây, xem tuổi cũng có hơn trăm. Một đám tinh thần đều chấn hưng, trong đó một lão già mặt đỏ, phát ra cười sang sảng, sau đó nói:

- Người thanh niên, làm rất tốt, gỡ lại thể diện cho những lão già không có gan chúng ta! Sau này có cơ hội, đến phủ Bình Nam Vương làm khách!

- Lão già Bình Nam Vương kia, lại bị người giành trước. Tiểu tử kia, ngươi chính là người thanh niên ta thấy xuất sắc nhất. Về sau có cơ hội, đến phủ Bình Tây Vương ta làm khách, ta có rượu ngon hơn trăm năm!

- Lão già Bình Tây Vương ngươi, không phải ngươi nói ngươi không còn sao?

Bình Nam Vương có vẻ mặt phẫn nộ giống như đứa bé.

- Hừ! Đối với ngươi thì không có, nhưng đối với tiểu huynh đệ này thì vẫn còn. Sao hả, ngươi muốn đánh nhau sao?

- Đánh thì đánh, khi nào thì lão tử sợ ngươi chứ!

- Vậy thì đi, đúng lúc ta cũng có vài chục năm chưa hoạt động gân cốt rồi!

Vù vù!

Hai bóng người nháy mắt biến mất ở trong mắt mọi người.

Tn Lập nhìn đến trợn mắt há hốc mồm. Lúc này, Trần Diệc Hàn ở một bên dở khóc dở cười, giải thích::

- Tần Hầu, ngươi cũng đừng xem thường hai lão già này, bọn họ cũng có được thực lực Thiên cấp bậc bảy. Hơn một trăm năm trước, tất cả đều là Tướng quân có thanh danh hiển hách. Bởi vì chiến công lớn lao nên được phong làm vương tước khác họ. Hiện nay Vương khác họ của Thanh Long quốc tổng cộng cũng có bảy mà thôi! Người rất được nể mặt nên mới khiến hai vị Vương gia đều tranh nhau kết giao với ngươi. Ha ha, về sau, con đường của ngươi dễ đi hơn rồi!

Lời này của Trần Diệc Hàn cũng có thâm ý sâu sắc. Thù hận của Tần Lập và Thái tử càng kết càng sâu, gần như không có cái gì có thể hòa giải. Cho dù hai người muốn hòa giải thì thế lực sau lưng Thái tử cũng không đáp ứng. Bởi vì chỉ một mình Tần Lập, cũng khiến cho những người trong phe phái của Thái tử tổn thất quả thật quá lớn! Chỉ là phía Đại Thanh bang, rất nhiều gia tộc hàng năm thu vào ít đi hơn trăm vạn lượng bạc.

Trăm vạn lương bạc, đây cũng không phải số lượng nhỏ gì, đủ để cho người ta không thể bảo trì bình tĩnh.

Cho nên giữa hai người, căn bản cũng không thể tồn tại tính hòa giải, chỉ cần một ngày Tần Lập ở đế đô, mâu thuẫn cùng tranh đấu một ngày cũng không ngừng lại. Cho dù vũ lục của Tần Lập mạnh mẽ trở lại thì chung quy cũng không có khả năng rút kiếm chém hết mọi người? Mà lực những thế lực gia tộc này cực kỳ khổng lồ, giết không chết ngươi thì tìm phiền toái ngáng chân ngươi, vẫn là không thành vấn đề.

Ai cũng đều không nghĩ tới, một hồi biến cố thình lình xảy ra, hoàn toàn thành toàn cho Tần Lập!

Hiện tại, ở trong mắt một đám học sinh thiên tài của học viện cao cấp đế quốc, Tần Lập gần giống như 'Thần'!

Thực lực Địa cấp khuất nhục Thiên cấp!

Đây là dạng khái niệm gì? Như vậy thực lực mạnh mẽ đến bậc nào?

Hơn nữa, Tần Lập lấy thực lực bản thân đối kháng với đám cường giả nơi thần bí. Áp lực, tự hắn gánh chịu xuống, gỡ lại thể diện to lớn của toàn bộ Thanh Long quốc!

Võ giả thiên tài siêu cấp ở nơi thần bí, hạ xuống cái đầu ngẩng cao, đối với lời hắn nói, chịu nhận lỗi. Loại chuyện này trước đó chưa từng có, không dám nói sau này, nhưng tuyệt đối chưa từng có!

Nhìn thấy luồng khí thế tận trời hiện tại trên khán đài là có thể biết đám học sinh thiên tài có loại tình cảm kích Tần Lập.

Lại có mấy võ giả Thiên cấp trong thành Thanh Long, từng người đến đây hàn huyên với Tần Lập, lưu lại tên mình, mời Tần Lập đi tới phủ của bọn họ.

Những người không có người nào mà không phải hạng người danh chấn một thời! Mà ngay cả Trần Diệc Hàn cũng có chút kinh ngạc, không thể tưởng được một trận chiến này, không ngờ kinh động đến nhiều lão gia như vậy.

Trên thực tế, đây cũng do lời nói của Tần Lập kinh động.

Kết quả thấy được sau trận chiến này, những lão già có thực lực mạnh mẽ, không ai không cho rằng tiểu tử này tuyệt đối là hạng người có phát triển rất lớn. Bởi vì bọn họ thấy rõ chiêu thức lúc đó của Tần Lập. Chiêu thứ c đó nhìn như bình thường không lạ nhưng trên thực tế lại có thâm ý sâu sắc!

Quả thực giống như thiên chuy bách luyện (luyện tập nhuần nhuyễn), giống như tinh hoa còn lại!

Mà chiến kỹ kia, bọn hắn chưa từng có kiến thức qua, thậm chí không từng nghe nói qua!

Một võ giả thực lực chỉ có Địa cấp, gần như trong trạng thái bị miểu sát (giết trong nháy mắt), nháy mắt đánh bại một võ giả Thiên cấp. Quả thực khó tin!

Nhưng một màn khó tin như thế, cứ như vậy thực sự phát sinh dưới mí mắt bọn họ.

Đám lão nhân đã thành tinh này, làm sao bỏ qua cho tiểu tử còn trẻ tuổi như Tần Lập khiến người ta sợ hãi này? Không kết giao với người như vậy thì quả thực là đầu óc có bệnh!

Đợi cho từng người này bắt chuyện xong, sau đó nhận được câu trả lời thuyết phục của Tần Lập, sau khi cảm thấy mỹ mãn thì rời khỏi. Cuối cùng Tần Lập cũng thở dài một hơi, lại phát hiện một lão già đầu bạc đứng ở đó. Nhìn mình với vẻ hứng thú, theo bản năng Tần Lập cảm thấy lão nhân này rất quen mắt.

- Tiểu tử, ta là viện trưởng học viện cao cấp, khi ngươi rảnh, hãy đến tìm ta một chuyến! À! Ngươi biết giáo sư Y Ngưng chứ?

Tần Lập gật gật đầu, giáo sư Y Ngưng chính là một nữ giáo sư xinh đẹp lạnh lùng mà trước đây Ngụy Cương theo đuổi. Có rất nhiều người đều đoán địa vị của nàng nhất định rất lớn.

- Nàng là con gái của ta. Khi ngươi rảnh thì tìm nàng, kêu nàng đưa ngươi đi gặp ta. Ta có lời muốn nói với ngươi.

Y lão quay về phía Tần Lập nháy mắt vài cái, rồi xoay người rời đi.

Ngay lúc Tần Lập nghi hoặc khó hiểu, trong đầu truyền đến giọng nói của Y lão::

- Tiểu tử kia, tuy rằng ngươi che dấu không chê vào đâu được nhưng ta vẫn nhìn ra, ngươi chính là tên tiểu tử ở thành Hoàng Sa. Ngươi còn nhớ rõ lão khất cái đưa ngươi bí tịch không?

Truyền âm nhập mật! Độc quyền của võ giả Thiên cấp.

Mặt ngoài Tần Lập vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng nổi sóng cuồn cuộn!

Không ngờ lại là lão ta!

Lúc này, trong đầu Tần Lập lại truyền đến giọng nói của Y lão::

- Ngươi không cần lo lắng, ta sẽ không nói ra! Hơn nữa ta không có bất cứ ác ý gì! Tin ta đi, ngươi đang tìm kiếm bản gốc của chiến kỹ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn? Ở chỗ ta, muốn nhìn thì phải đi tìm Y Ngưng tới gặp ta.

Bóng dáng Y lão dần dần đi xa. Học sinh trên khán đài gần như không rời đi. Tất cả đều dùng ánh mắt cuồng nhiệt nhìn Tần Lập ở phía dưới.

Lúc này tiểu công chúa Triệu Thiên Thiên nhảy xuống khán đài, đi một bước, đi tới trước mặt Tần Lập, nhảy vào trong lòng ngực của Tần Lập trước mặt tất cả giáo sư và học sinh.

Khán đài ồn ào náo động ở chung quanh đầu tiên là lặng một chút, tuy nhiên ngay sau đó vang lên tiếng vỗ tay rung trời!

Đám học sinh vốn hâm mộ cùng ghen tị trong lòng với Tần Lập, đến lúc này đã hoàn toàn chuyển biến thành sự sùng bái thật sâu!

- Tần Lập! Cảm ơn ngươi!

Tiếng vỗ tay như sóng triều, khiến mặt Triệu Thiên Thiên đỏ như nhỏ máu nhưng vẫn nhìn Tần Lập một cách tự nhiên, ánh mắt như nước, cười tươi như hoa.

...

Mặc dù chuyện này đã trôi qua vài ngày nhưng cỗ cuồng nhiệt này chẳng những không biến mất, trái lại có xu thế mạnh mẽ hơn!

Trước hết là toàn bộ học viện cao cấp đế quốc, rồi lan tràn đến học viện khác, sau đó là toàn bộ thành Thanh Long. Cho tới bây giờ, đã bắt đầu lan truyền khắp Thanh Long quốc!

Hầu như mọi người đều đàm luận chuyện này, cùng đàm luận Tần Lập Hầu gia còn trẻ tuổi mà làm vẻ vang quốc gia. Các cô gái còn trẻ mới biết yêu, bóng dáng bạch mã hoàng tử trong mộng, rốt cục càng rõ ràng hơn. Đám thiếu niên cố gắng tiến tới, cũng có một mục tiêu rõ ràng.

Mà về đủ loại chuyện xưa truyền kỳ của Tần Lập, cũng dần dần truyền ra ngoài. Trải qua sự gọt dũa chế biến của những người này, tên Tần Lập quả thực trở thành một thần tượng của thế hệ mới của thành Thanh Long!

Mà chuyện tình yêu giữa hai người Tần Lập và công chúa, cũng bị vô số người truyền ra. Công chúa si tình, Tần Lập uy phong, quả thật chính là một đôi tình nhân hoàn mỹ.

Hai người Bộ Vân Yên và Lãnh Dao hôm nay cũng liều mạng tu luyện nữa mà vây quanh Tần Lập, muốn hắn kể lại chuyện anh hùng cứu mỹ nhân chân thật nhất.

Bởi vì hai người mấy ngày nay chỉ cần đi trên đường cái, mọi lúc mọi nơi cũng nghe thấy chuyện về Tần Lập. Chuyện này khiến cho hai nàng kiêu hãnh mà lại bất đắc dĩ.

Nhớ tới những chuyện ở thành Hoàng Sa ngày trước, hai nàng cũng nghĩ về một vấn đề. Nếu thân phận hiện tại của Tần Lập bị công khai ra thì đám người sùng bái hắn đến tận xương tủy, có cảm xúc như thế nào?

Tần Lập chỉ có thể giảng thuật cho hai nàng tò mò một lần chuyện đã trải qua, quan hệ giữa hắn và công chúa chỉ là bạn tốt mà thôi.

Bộ Vân Yên nhấp nháy đôi mắt long lanh, vẻ mặt kinh ngạc nói::

- Thật sự... Chỉ là bạn tốt... Mà thôi?

Tần Lập vẫn không chờ nói hết, hạ nhân ờ bên ngoài thông báo::

- Hầu gia, công chú điện hạ đến...

Từ rất xa truyền đến giọng nói của Triệu Thiên Thiên:

- Ta đã nói không cần thông báo, ta cũng không phải người ngoài...

Tần Lập đối mặt nhìn hai người Bộ Vân Yên củng Lãnh Dao. Hai người Bộ Vân Yên và Lãnh Dao thở ra một tiếng, bật cười.

- Bạn tốt của ngươi đến đây, Hầu gia của ta!

Tần Lập bỗng nhiên cảm giác những lời nói của Bộ Vân Yên vô cùng ác độc, căm giận nghĩ: Bạn tốt của ngươi mới đến đây đấy! Lão tử... không phải mà!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor