Duy Ngã Độc Tôn - Chương 129 - 130

CHƯƠNG 129: TRUYỀN KỲ TRONG MẮT THIÊN TÀI NGUỒN: SƯU TẦM

- Cái gì?

- Không có khả năng!

- Khẳng định không thể!

Ba người gần như tranh nhau nói, nói xong lại liếc mắt nhìn lẫn nhau sau đó không khỏi đều cười rộ lên.

Lãnh Dao nhìn Tần Lập, thanh âm nói chuyện không tự chủ dịu dàng hẳn lên. Điều này lúc trước trên người Lãnh Dao là tuyệt đối không có khả năng xảy ra. Trên thực tế, cho dù là hiện tại, phần dịu dàng này của Lãnh Dao cũng chỉ nhằm vào một mình Tần Lập mà thôi. Chỉ là bản thân nàng còn không

- Công tử! Ta biết ngươi cấp bách muốn tăng thực lực của chúng ta, nhưng điều này không thực tế. Cho dù những thế gia môn phái nơi thần bí cũng không dám nói trong vòng vài năm tăng một ít võ giả tư chất kém cỏi lên tới một trình độ nào đó. Đan dược cuối cùng chỉ là phụ trợ, mà quan trọng nhất vẫn là tư chất của võ giả!

A Hổ cũng gật đầu nói:

- Có thể đi theo công tử đã là một chuyện may mắn nhất đời này của A Hổ. Về sau ta đi ra ngoài cũng có thể nói lão tử có huynh đệ là Hầu tước! Tuổi ta đã lớn, có thể làm cho công tử một số việc cũng đã rất thỏa mãn. Qua vài năm nữa, ta sẽ đón mẫu thân cùng cha dượng đến đế đô, để cho bọn họ cũng được an hưởng lúc tuổi già là ta đã cảm thấy mỹ mãn!

Bộ Vân Yên nhìn Tần Lập, trong mắt dịu dàng như nước, khẽ nói:

- Tư chất của ta không tốt, hiện tại còn chưa tới Huyền cấp. Hơn nữa, ta đã vượt qua hai mươi tuổi, có đan dược kia còn không bằng bồi dưỡng thêm một số đứa nhỏ có tiềm lực...

Trên thực tế, trong lòng Bộ Vân Yên rất muốn nói: Chỉ cần đời này có thể đi theo bên cạnh ngươi, chẳng sợ làm một thị nữ bưng trà rót nước, ta cũng đã cảm thấy mãn nguyện rồi!

Tần Lập cười cười, nói:

- Ta nếu dám nói như vậy, tự nhiên có biện pháp của ta. Các người vội vã từ chối như vậy làm gì?

Nói xong nhìn về phía A Hổ:

- A Hổ đại ca! Huynh từ trước tới giờ đã từng nghĩ tới có một ngày cũng dẫm trên luồng gió, oai phong một cõi chưa?

A Hổ ngượng ngùng vò đầu cười cười:

- Đó đều là giấc mộng thời nhỏ không hiểu chuyện. Ặc... Công tử! Ta không phải nói ngươi!

Tần Lập nhún nhún vai, lại chuyển hướng Lãnh Dao:

- Tuy rằng ta không biết kẻ thù Lãnh Dao tỷ rốt cục cường đại bao nhiêu, nhưng người sống trên đời có giấc mộng mới có hy vọng. Nếu ngay cả nghĩ cũng không dám vậy còn sống cũng là tầm thường, sống tạm cho qua ngày! Lãnh Dao tỷ! Tỷ đừng nói với ta, tỷ chưa từng nghĩ tới có một ngày tự tay đâm chết kẻ thù dưới kiếm!

Ánh mắt Lãnh Dao có chút đau khổ, bặm môi thản nhiên nói:

- Nghĩ thì làm thế nào? Cho dù ta đạt tới cảnh giới Thiên cấp, ở trong mắt những người đó cũng căn bản chỉ là mạnh hơn một con kiến một chút mà thôi, tùy thời đều có thể bị bóp chết!

Tần Lập lúc này cười rộ lên, nói:

- Tỷ năm nay cũng chỉ mới hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi. Năm năm sau ngươi hai mươi sáu tuổi tiến vào Thiên cấp, lại qua mười năm, tỷ ba mươi sáu tuổi tiến vào cảnh giới Phá Thiên. Lại qua mười năm tỷ bốn mươi sáu tuổi đạt tới cảnh giới Hợp Thiên, thậm chí là cảnh giới Dung Thiên cũng không phải việc không có khả năng. Đến khi đó tỷ vẫn không chút hy vọng sao? Một mình tỷ có lẽ không được, nhưng chẳng lẽ tỷ quên còn có ta... ở cùng một chỗ với tỷ!

Thân thể Lãnh Dao nhẹ nhàng run lên, ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng phủ một tầng hơi nước, nói:

- Vậy... có thể sao?

- Có ta, mọi chuyện đều có thể!" Tần Lập kỳ thật rất muốn làm bộ nói như vậy, tuy nhiên nghĩ lại cảm thấy có chút quá tự kiêu, chỉ gật đầu nói:

- Không thử xem làm sao biết không thể? Người khi còn sống, nếu ngay cả một trái tim cầu tiến cũng không có như vậy không cần người khác tới đánh bại, tỷ đã bị bại bởi chính mình rồi!

Trong mắt Lãnh Dao dần dần ngưng kết ra một vẻ kiên định.

Gia tộc của nàng năm xưa ở thánh địa Phổ Đà tuy rằng không tính là cường thế đại tộc, ít ra cũng có chút danh tiếng. Mà tổ tiên của nàng, năm xưa chẳng phải từ một võ giả thế tục bình thường đi một bước lên đỉnh, cuối cùng cắm rễ ở thánh địa Phổ Đà sao?

Lãnh Dao nhớ lại cái ngày nhà tan cửa nát, tứ thúc của nàng liều mạng đưa nàng ra khỏi thánh địa Phổ Đà, khó khăn kiên trì đến Thanh Long quốc cuối cùng tứ thúc thương nặng không chữa được. Trước khi chết ông nói cho nàng, vĩnh viễn không nên nghĩ báo thù, ngay cả ý nghĩ trong đầu cũng không nên có. Nếu không, huyết mạch Lãnh gia sẽ hoàn toàn biến mất!

Cảnh tượng trong quá khứ không ngừng xuất hiện trong đầu Lãnh Dao. Từ nhỏ nàng sống như công chúa, gia tộc lại vốn là nổi tiếng về luyện đan, tư chất của Lãnh Dao tự nhiên cũng là tuyệt hảo. Lúc nàng mười hai tuổi, cũng đã tu luyện đến cảnh giới Huyền cấp bậc một. Nếu không có biến cố bất ngờ kia xảy ra, hiện tại nàng ít nhất cũng tiến vào hàng ngũ võ giả Địa cấp. Sau rồi nản lòng thoái chí, nguyên nhân chủ yếu vì nàng lẻ loi một mình, cho dù tu luyện đến Thiên cấp thì lại có năng lực thế nào? Cho dù đột phá Thiên cấp thì lại có thể thế nào?

Nhưng hiện tại, trong cuộc sống của nàng lại có thêm một bóng hình. Lúc trước hoàn toàn không thể nghĩ tới ngờ tăng lên nhanh như vậy. Người khác không biết nhưng Lãnh Dao biết rõ về tiềm lực của Tần Lập hơn ai hết.

Nhưng nàng cũng không nguyện để Tần Lập bị cuốn vào trong chuyện này. Kẻ thù của nàng thật sự là quá cường đại, cường đại đến mức chỉ cần nghĩ đến đã có một cảm giác lạnh lẽo từ trong đáy lòng.

Thử xem... như vậy thật sự sẽ có hy vọng sao? Nhìn ánh mắt kiên định của Tần Lập, trái tim Lãnh Dao dần dần ấm áp. Có lẽ, thật sự có hy vọng!

Nghĩ vậy, Lãnh Dao dùng sức gật đầu:

- Từ ngày mai trở đi, ta sẽ tu luyện chăm chỉ!

Tần Lập nhìn Bộ Vân Yên cùng A Hổ, chậm rãi nói:

- Không có ai từ khi sinh ra đã đứng trên đỉnh thế giới. Cho dù là hoàng quyền thế tục này, tổ tiên bọn họ cũng giống như chúng ta. Có một số người, cho dù cả đời cũng sẽ không có hy vọng, nhưng các người không giống vậy. Từ ngày mai bắt đầu, trước tiên ta sẽ thay đổi thể chất của các người! Đừng quên, công pháp ta tu luyện là Thần cấp, mà ta là người duy nhất có thể tu luyện nó.

A Hổ cùng Bộ Vân Yên lúc này trong lòng cũng sôi trào lên. Từ nhỏ, bọn họ đã sống dưới hoàng quyền, cảm thấy được Hoàng đế chính là do trời sinh. Nhưng nghe xong những lời có vẻ đại nghịch bất đạo của Tần Lập, lại cảm thấy rất có lý. Không ai trời sinh phú quý, ta không phú quý nhưng ta có thể cho con của ta, khiến cho đời sau của ta trở nên phú quý!

Nhìn khí chất biến hóa của ba người, Tần Lập khẽ cười biết tâm tình bọn họ đã tốt lên!

Thay đổi một người, trước tiên phải thay đổi trái tim của hắn. Nếu không có một trái tim muốn biến thành cường giả đỉnh cao, như vậy cho dù ngươi cho hắn linh dược tốt nhất trên đời, để hắn học công pháp tốt nhất thì hắn cũng chỉ là một kẻ yếu!

Biết bọn họ còn cần tiêu hóa một chút, Tần Lập chào từ biệt bọn họ trở lại phòng của mình bắt đầu khoanh chân tu luyện.

Muốn thành công đúng là cần phải trả giá cố gắng tương đương. Người khác chỉ có thể nhìn thấy vầng sáng huy hoàng, lại vĩnh viễn không thấy được chua xót sau lưng.

Học Viện Đế Quốc hai ngày này điên cuồng truyền lại một tin tức về những việc truyền kỳ của một thiếu niên quý tộc Đại Tề quốc.

Có thể vào học ở Học viên cao cấp đế quốc, bản thân cũng đã là một vinh quang khó lường. Nơi này tụ tập thiên tài các nơi của Thanh Long quốc

Đúng vậy, chính là thiên tài!

Tư chất kém một chút, căn bản không thể vào học viện này. Cho dù gia thế của ngươi mạnh mẽ đến đâu, nếu tư chất của ngươi bình thường, như vậy thật xin lỗi. Đế đô còn rất nhiều học viện, như là đế đô Quý Tộc học viện, hay Võ Đấu học viện... rất nhiều rất nhiều đều có thể vào học.

Chỉ có Học Viện Cao Cấp của đế quốc là chỉ thiếu niên tư chất tuyệt hảo mới có thể tiến vào. Mà học sinh nơi này tương lai cũng sẽ trở thành tầng lớp tinh anh chân chính của Thanh Long quốc!

Nghĩ là có thể biết học sinh học ở trong này sẽ là một đám kiêu ngạo như thế nào!

Nhưng chính là đám kiêu ngạo sẽ không dễ dàng coi trọng một học sinh nào, hai ngày nay đều điên cuồng ca ngợi một cái tên - Tần Lập!

Cái tên này dường như có một ma lực thần kỳ khiến cho tất cả các học sinh ở Học Viện Cao Cấp ngay cả tâm tư ghen tị cũng không sinh ra.

Bởi vì... hắn quá mạnh mẽ!

Mười sáu tuổi, Địa cấp bậc bảy, cường công hoàng gia đệ nhất cung phụng Trần Diệc Hàn của Thanh Long quốc ba chiêu, Trần Diệc Hàn không ngờ lại không thể đứng yên ngạnh tiếp được. Điều này... ở một mức độ nào đó mà nói, Tần Lập đã thắng!

Một kiếm chém Thiểm Điện Đao Tôn Lục, thực lực Địa cấp Đường chủ Đại Thanh Bang. Tàn sát bốn mươi lăm võ giả Huyền cấp chiến Đao Đường không tốn nhiều hơi sức. Mà hôm trước lại có thêm một chuyện: vị Hầu gia mười sáu tuổi xưa nay chưa từng có này, không những chém chết Thiểm Điện Đao Tôn Lục, mà cũng chém chết một nhân vật truyền kỳ của thành Thanh Long: Bang chủ Đại Thanh Bang!

Càng thêm truyền kỳ chính là Bang chủ Lãnh Bình của Đại Thanh Bang không ngờ trước khi chết lại giao phó bang hội cho vị Hầu gia tuổi trẻ đến cực điểm kia. Chuyện này... không thể tưởng tượng nổi!

Mà làm cho đám học sinh tinh anh này hưng phấn nhất chính là một nhân vật truyền kỳ như vậy không ngờ lại thành giảng sư cao cấp của học viện bọn họ. Rất nhiều học sinh nữ hưng phấn thậm chí ngủ không yên, mà mấy cửa hàng trang phục xa hoa xung quanh học viên, mấy ngày nay việc buôn bán tốt hơn bình thường mấy lần!

Phải biết rằng, những thiên tài học viện ngày thường đều chỉ lo liều mạng tu luyện, làm sao có thời gian chăm chút chuyện ăn mặc. Mà một cái Tần Lập, người còn chưa tới đã khiến cho rất nhiều học sinh nữ, bắt đầu chú ý dáng vẻ của mình.

Điều này không thể không nói là một kỳ tích nho nhỏ!

Có người vui vẻ, tự nhiên cũng có người không vui.

Mấy ngày nay, huynh đệ Tần Phong Tần Lập gần như sống một ngày dài như một năm. Một mặt, bọn họ hy vọng báo thù rửa hận. Cửa nát nhà tan, hai người hiện tại trừ một chút vầng sáng thiên tài ở ngoài, thì là hai bàn tay trắng. Tuy nói Tần Lập cùng Tần gia bị diệt, ở trong mắt hai người không có quan hệ gì, nhưng hận ý của Tần Phong cùng Tần Hổ đối với Tần Lập lại càng ngày càng tăng!

Bởi vì theo lá thư Tần Hoành Viễn cho người mang tới, bọn họ biết đời này gần như không có bất kỳ cơ hội nào báo thù! Kẻ thù kia, bọn họ không thể trêu vào, cả đời này không thể trêu chọc. Oán hận ngập trời kia đành phải đổ hết lên đầu Tần Lập.

Bọn họ hận không thể nghiền xương Tần Lập thành tro!

Nhất là Mạc Phỉ Phỉ cùng học ở Học Viện Đế Quốc mỗi lần nhìn về phía huynh đệ hai người, cái loại ánh mắt cừu hận càng làm cho Tần Phong thống hận Tần Lập không thôi. Nguyên nhân rất đơn giản, nếu không có Tần Lập, hắn cùng Mạc Phỉ Phỉ cũng không thể xích mích đến mức như vậy. Như thế, cho dù Tần gia diệt vong, Tần Phong cũng có thể cưới cô gái từ nhỏ đã thầm mến mộ, yêu thích mình. Như vậy, khôi phục Tần gia sẽ nhanh hơn rất nhiều!

Tất cả mọi chuyện này đều là vì thằng con hoang chết tiệt kia!

Hai huynh đệ không chỉ một lần thương lượng với nhau, chờ sau khi thực lực tăng lên, ở bên người Nhị hoàng tử có được địa vị nhất định, nhất định phải tìm đến Tần Lập đưa hắn băm vằm từng mảnh!

Bọn họ thế nào cũng không nghĩ tới, không đợi bọn họ tìm tới, một cái Tần Lập khác đã xuất hiện ngang trời vô cùng thần kỳ, xuất hiện trước mắt bọn họ!

CHƯƠNG 130: GHEN TỊ

Điều này giống như một khối đá lớn ngàn cân, tâm tình bọn họ vốn cừu hận buồn phiền, lại trực tiếp bị đập biến thành rối tinh rối mù! Hiện tại vắt ngang trong lòng huynh đệ Tần Phong, Tần Hổ không chỉ là buồn bực, càng nhiều là sợ hãi!

Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?

Hai người từ lúc nghe thấy cái tên này liền bắt đầu ngủ không ngon, có tâm muốn đi hỏi Nhị hoàng tử điện hạ một chút, lại nghe nói tên Tần Lập quý tộc Đại Tề quốc được Nhị hoàng tử rất coi trọng. Cứ như vậy, phỏng chừng là đi cũng lại bị một phen, mà chưa biết chừng nếu thật sự là người kia, hai người còn gặp họa sát thân!

Nghe nói tên Tần Lập kia còn sắp tới Học Viện Cao Cấp dạy học, trong lòng Tần Phong buồn bực càng sâu. Lúc trước bỏ đi dường như không có chuyện gì, nhưng nếu hiện tại chạy trốn, đó càng tương đương tự hủy tương lai. Cả đời này cơ bản đã chấm dứt.

Nghĩ tới nghĩ lui, Tần Phong cùng A Hổ quyết định trước tiên cố gắng ở lại, chờ khi Tần Lập kia đi vào học viện tự mắt nhìn xem rốt cục có phải là một người hay không!

Hai người tin tưởng, cho dù Tần Lập hóa thành tro bọn họ cũng có thể nhận ra! Bởi vì cừu hận giữa bọn họ là ghi sâu vào xương tủy!

- Hắc hắc! Bạn học Tần Phong. Nghe nói nhân vật truyền kỳ Tần Lập Tần Hầu gia sắp tới, ngươi không tới xem nào nhiệt sao? Rất nhiều học sinh nữ học viện chúng ta đều đi đó! Mà ngay cả Triệu Thiên Thiên - Công chúa điện hạ nghe nói cũng đi! Hắc! Ngươi không phải vẫn đối với công chúa điện hạ có ý hay sao?

Một nam sinh quan hệ không tồi với Tần Phong, nói xong liền cười rộ một cách đáng khinh.

Ở Học Viện Cao Cấp của đế quốc, một số người có thân phận mọi người đều biết, mà một số người rất khiêm tốn thì có vẻ có rất nhiều thần bí. Nhà Tần Phong gặp chuyện không may, rất nhiều người của Học Viện Đế Quốc cũng không biết, người biết thì cũng không nói lung tung. Hai người Tần Phong cùng Tần Hổ cũng tự nhiên không ngu ngốc đi khắp nơi tuyên dương chuyện này.

Hơn nữa Tần Phong đúng thật là có ý tưởng với Công chúa Triệu Thiên Thiên, nếu không cũng không hề có chút cảm giác nào đối với biểu muội Mạc Phỉ Phỉ. Bởi vì so sánh với Công chúa, bất kể mặt nào của Mạc Phỉ Phỉ đều kém hơn rất nhiều!

Xưa nay Tần Phong cũng tự đánh giá mình rất cao, cái tên thiên tài của hắn cũng không phải là hư danh tự có, bởi vì hiện tại hắn đang đánh vào cảnh giới Địa cấp! Mà năm nay, hắn cũng chỉ vừa mới mười sáu tuổi! Nếu thật sự thành công đánh vào cảnh giới Địa cấp, như vậy ở Thanh Long quốc coi như là thiên tài xưa nay chưa từng có!

Về phần tên Tần Lập của Đại Tề quốc kia, lúc hắn thành danh còn không coi là người của Thanh Long quốc.

Ít nhất Tần Phong cho là như vậy.

Nguyên bản hắn cảm thấy chỉ cần mình thành công tiến vào Địa cấp, sau khi chân chính trở thành nhân tài tinh anh đứng đầu Thanh Long quốc, Công chúa Triệu Thiên Thiên nhất định càng thêm coi trọng mình. Đến lúc đó chỉ cần mình kết giao với nàng, nàng sẽ không t

Vì ngọn lửa ở sâu trong lòng, vì giấc mộng phục hưng gia tộc cũng vì có thể sớm một ngày bầm thây Tần Lập thành vạn đoạn, Tần Phong thật sự là vô cùng cố gắng.

Thậm chí dưới ảnh hưởng hắn tiến bộ điên cuồng, không khí Học Viện Cao Cấp đế quốc càng tốt hơn vài phần. Bởi vì bản thân có tính hai mặt, Tần Phong ở Học Viện Đế Quốc luôn ngụy trang rất tốt.

- Đi! Sao lại không đi. Chờ ta một chút!

Tần Phong cắn chặt răng, thầm nghĩ nếu đã tới thì trốn không được. Nếu hai người đó không phải là một, vậy mình cùng ca ca cũng sẽ không cần lo lắng nữa!

Nghĩ vậy, Tần Phong cố ý tìm một cái áo choàng màu đen mặc trên người, đội mũ trùm đầu khiến cho người không thấy mặt của hắn.

Bạn học của Tần Phong cười nói:

- Bạn học Tần Phong. Cách ăn mặc này của ngươi thật sự là quái dị. Ha ha! Ngươi chẳng lẽ muốn càng nổi bật hơn vị Hầu gia cùng họ kia sao?

Tần Phong nghĩ lại cũng cảm thấy đúng. Cách ăn mặc quái dị ngược lại dễ dàng khiến người khác chú ý, hắn liền bỏ mũ xuống, lộ ra khuôn mặt anh tuấn, nhẹ giọng nói:

- Đi thôi!

Cửa học viện lúc này đã tụ tập rất nhiều học sinh, trên mặt mọi người đều mang theo biểu tình hưng phấn, thì thầm to nhỏ với nhau.

Bởi vì không khí học viện vốn rất nhẹ nhàng, quản lý học sinh cũng không quá nghiêm khăc cho nên lúc này cũng không thiếu giáo sư của Học Viên Cao Cấp đều xen lẫn vào trong đám học sinh xem náo nhiệt.

Tuy nhiên, bọn họ đối với vị Hầu gia này lại chưa chắc là tốt đẹp.

Một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi trong đó dường như rất chán ghét Tần Lập, cau mày đối với một nữ giáo sư tuổi trẻ xinh đẹp bên cạnh, oán giận nói:

- Chẳng qua chỉ là một võ giả Địa cấp bậc bảy mà thôi, đế quốc cũng không phải không có thực lực như vậy. Võ giả Thiên cấp tuy rằng không nhiều lắm, nhưng Địa cấp... Hừ! Giảng sư của Học Viện Cao Cấp chúng ta, tùy tiện người nào không phải?

Đúng thật! Thân là Học Viện Cao Cấp của đế quốc, thực lực của sư phụ nơi này cũng là nơi hùng hậu nhất Thanh Long quốc. Bất kỳ một giáo sư nào đều ít nhất có thực lực Huyền cấp bậc cao. Mà viện trưởng đại nhân trong truyền thuyết thần long thấy đầu không thấy đuôi kia đã sớm tới Thiên cấp! Hàng năm bế quan, không biết chừng lúc nào đó lão sẽ đột phá Thiên cấp, tiến vào cảnh giới Phá Thiên!

Vị nam giáo sư trung niên này tên là Lương Lạc, năm nay bốn mươi tuổi, thực lực đã đạt tới Địa cấp bậc tám! Hắn chủ tu một chiến kỹ hỏa thuộc tính, vũ khí là một thanh trường đao, ở trong Học Viện Cao Cấp đế quốc coi như là rất có danh tiếng.

Chỉ là cái mồm của hắn rất xấu, hơn nữa không coi ai ra gì, đắc tội không ít người. Người bình thường đều không muốn cùng hắn quan hệ.

Mà vị nữ giáo sư tuổi trẻ này, là năm nay mới đi vào Học Viện Cao Cấp đế quốc, cũng là một võ giả thực lưc Địa cấp. Thân phận bối cảnh nàng hết sức thần bí, mà bộ dạng hết sức xinh đẹp, rất nhiều người nguyện ý vây quanh nàng.

Nữ giáo sư tuổi trẻ xinh đẹp chỉ nhàn nhạt cười, có câu không nói ra miệng. Ngươi làm sao không nhìn xem tuổi của vị giáo sư Tần Lập này? Nếu ngươi mười sáu tuổi có thực lực Địa cấp bậc bảy, chỉ sợ cái đuôi đã sớm vểnh lên trời!" Chỉ là câu nói này không cách nào nói ra.

Nam giáo sư trung niên Lương Lạc thấy đối phương không đáp lời, nghĩ rằng nàng cũng đồng ý lời nói của mình, không kìm nổi nói thêm:

- Giáo sư Y Ngưng! Ta rất bất công thay cho cô. Cô xem, lúc trước cô là giảng sư cao cấp trẻ tuổi nhất của học viện đế quốc, tiểu tử này còn chưa có đến đã đoạt hết sự nổi bật của cô. Tuy nhiên ta sẽ không để ý đến hắn, kiên quyết đứng về phía giáo sư Y Ngưng!

Y Ngưng lại thản nhiên cười cười, tuy nhiên ẩn sâu trong cặp mắt long lanh lại hiện lên một chút chán ghét. Người này, thật sự rất đáng ghét!

- Oa! Xe của giáo sư Tần Lập tới rồi!

- Hắc hắc! Đúng rồi, giáo sư Tần Lập. Ta yêu ngươi!

- Đừng nói bừa, giáo sư Tần Lập là của ta!

Theo xe ngựa Tần Lập tiến vào cửa học viện, hoạt động hoan nghênh tự phát tổ chức cũng trực tiếp tiến vào giai đoạn cuồng nhiệt. Đám học sinh nữ điên cuồng, chẳng những dọa tới đám nam sinh và giáo sư trong học viện, cũng làm Tần Lập hoảng sợ.

Vén màn xe ngựa một cái khe hở, thấy trước cửa học viện một đám người rất đông, từng khuôn mặt trẻ tuổi khiến Tần Lập thật sự kinh ngạc không thôi. Càng làm cho hắn giật mình chính là, dao động nguyên lực trong đám người kia như sóng thủy triều!

Bọn họ cũng không phải là một đám thiếu nam thiếu nữ h bọn họ chính là tinh anh tương lai của Thanh Long quốc!

Mình không ngờ lại được hoan nghênh như vậy?

Tần Lập sửng sốt hồi lâu, muốn nói cái gì đó. Giống như là vẫy vẫy tay, nói hai câu: chào các đồng chí, các đồng chí vất vả linh tinh... Sau lại hắn cảm thấy như vậy rất ngốc, hắn cũng không phải là nguyên thủ quốc gia. Lại nói, ngày đầu tiên tới Học Viện Cao Cấp nếu đã phách lối ngông cuồng như vậy chỉ sợ sẽ làm rất nhiều người cảm thấy bất mãn.

Bởi vậy, trái tim rục rịch của Tần Lập trong nháy mắt bình tĩnh lại. Đám học sinh kia tuy rằng thoạt nhìn rất cuồng nhiệt nhưng cũng không có chặn kín đường cho nên xe ngựa Tần Lập rất dễ dàng đi thông qua, đi sâu vào trong học viện.

- Mẹ kiếp! Giáo sư Tần Lập này cũng quá kiêu ngạo rồi! Nhiều người như vậy muốn nhìn mặt hắn, không ngờ hắn ngay cả mặt mũi cũng không lộ!

Bạn học Tần Phong đứng bên cạnh khẽ oán giận nói.

Lời này lại bị một nữ sinh bên cạnh nghe thấy, hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, nói:

- Ngươi biết cái gì! Người ta như vậy gọi là cool. Có bản lĩnh ngươi cũng mười sáu tuổi thực lực tới Địa cấp bậc bảy, cũng có một tước vị Hầu tước! Ngươi cũng có thể làm vậy.

- Đúng vậy, đúng vậy! Kỳ thật chúng ta đều biết, nam sinh các ngươi đều ghen tị thành tựu của Tần giáo sư. Tỉnh lại đi! Ghen tị vĩnh viễn là nguyên nhân tạo thành sa đọa! Quyết chí tự cường mới là các ngươi nên làm!

- Đúng! Bé trai nên có ý chí rộng lớn, lòng dạ quá hẹp hòi sẽ không được con gái yêu thích!

Một đám nữ sinh líu lo, mỉa mai châm chọc bạn học của Tần Phong. Tên bạn học của Tần Phong này rất buồn bực trợn trắng mắt, thầm nghĩ:

- Ta không phải chỉ oán giận một câu, đáng giá các ngươi công kích ta như vậy sao?

Đám nữ sinh nói xong, mới phát hiện thiên tài nổi tiếng học viện Tần Phong cũng ở đó, đều có chút ngượng ngùng. Bọn họ đều quay đầu, bắt đầu bàn luận Tần Lập rốt cục bộ dạng thế nào!

Trong lòng Tần Phong ít nhiều được an ủi đôi chút. Xem ra trong lòng đám nữ sinh, ít nhiều mình vẫn còn có chút địa vị, mạnh hơn nhiều so với tên bên cạnh bị vỗ mặt đến ngây ngất.

Đám học sinh đi theo vào trong sân học viện, nhưng đám giáo sư chạy tới xem náo nhiệt phần lớn đều ở lại tại chỗ. Nếu bọn họ cũng đi qua, như vậy có chút mất mặt.

Lòng tự trọng của mỗi người cũng không cho phép bọn họ làm như vậy.

Lương Lạc bĩu môi, nhìn bóng lưng đám đông học sinh, nói:

- Ta thấy tiến cử người này vào Học Viện Cao Cấp chính là một sai lầm! Vốn không khí học viện rất tốt, đều rất chăm chú tu luyện, nhưng hắn vừa đến, các ngươi xem đều biến thành dạng gì rồi? Một đám nam sinh ghen tị muốn chết, một đám nữ sinh đều biến thành một đám hoa si. Còn kêu gào cái gì:

- Tần giáo sư, ta yêu ngươi!" Chẳng còn ra thể thống gì nữa!

Tuy rằng ngày thường Lương Lạc quan hệ với mọi người không được tốt lắm, nhưng lời nói của hắn lúc này hiển nhiên dẫn đến một số đồng tình. Đón ý nói hùa theo hắn hơn phân nửa là một đám nam giáo sư.

Trong đó một nam giáo sư thoạt nhìn chỉ khoảng ba mươi tuổi, hình thể khỏe đẹp cười lạnh nói:

- Chẳng qua cũng chỉ là một võ giả Địa cấp, nghe nói tuổi rất trẻ? Nghe nói rất có năng lực đánh đấm? Ta cũng không sao tin được. Địa cấp bậc bảy sao? Ồ! Có cơ hội ta thật sự muốn luận bàn với thể chất Ngũ Hành của hắn một phen, có phải thật sự xuất sắc như trong truyền thuyết hay không!