Duy Ngã Độc Tôn - Chương 121 - 122

CHƯƠNG 121: CUỒNG LONG THẬP TAM THỨC

- Nếu Tần Lập này thật sự là kẻ ở thành Hoàng Sa kia, vậy ngày hôm nay chắc chắc là ngày ngươi bỏ mạng!"

- Nếu ngươi không phải, vậy cứ cho ngươi sống lâu hơn một chút, bản vương sẽ tuyệt không buông tha ngươi!

Triệu Tinh Hà căn bản không tin sẽ có sự tình xảo hợp như vậy, làm thế nào hai người có cùng cái tên Tần Lập đều kết thù với mình được. Hắn tình nguyện tin tưởng rằng không biết Tần Lập dùng biện pháp gì, lấy được thân phận Đại Tề quốc.

Về phần khẩu âm, thủ hạ của hắn cũng có người có thể nói được các loại khẩu âm các nơi khác!

Cho nên từ đáy lòng Triệu Tinh Hà, cho rằng cái tên quý tộc Đại Tề quốc này nhất định chính là thằng con hoang thành Hoàng Sa kia! Chỉ là không biết dùng phương pháp gì, thay đổi dung mạo, lại sửa đổi được khẩu âm.

Nhưng một người dù có thay đổi thế nào đi nữa, khí tức của ngươi, dao động nguyên lực trên người của ngươi, cũng không cách nào thay đổi. Đối với cường giả chân chính mà nói, liếc mắt liền có thể xem rõ!

Cho nên hắn tìm đại cung phụng thủ tịch Hoàng gia Trần Diệc Hàn tới, vốn là Trần Diệc Hàn căn bản không muốn chen vào loại chuyện này. Nhưng khi nghe đến thiếu niên kia mới mười sáu tuổi đã có thực lực Địa cấp, Trần Diệc Hàn ít nhiều cũng có chút kinh ngạc.

Trên thực tế, võ giả có thể tu luyện đến cảnh giới Thiên cấp, lúc còn trẻ tuổi người nào không phải là thiếu niên thiên tài! Điểm ấy không cần hoài nghi, có thể tiến vào Địa cấp lúc mười sáu tuổi, vậy thật sự có thể nói là thiên tài trong thiên tài!

Cho nên Trần Diệc Hàn mới nổi lòng yêu tài, cũng có chút hiếu kỳ. Bởi Thái tử Điện hạ thề thốt một mực chắc chắn tiểu tử này là thằng con hoang Tần gia thành Hoàng Sa, còn nói thằng con hoang Tần gia kia chính là tu luyện chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn, muốn mình tự thân hỗ trợ dò xét.

Chiến kỹ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn, tự nhiên là Trần Diệc Hàn biết tới. Loại phương thức xuất chiêu đặc biệt này, thủ đoạn công kích sắc bén đó, đều lưu lại cho hắn ấn tượng sâu đậm. Cho nên nếu thật là thiếu niên này tu luyện chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn, vậy bị mình áp bức nhất định sẽ lộ ra sơ hở. Lúc này Trần Diệc Hàn cũng không ngờ tới, Tần Lập này chính là người thanh niên mới hai mươi tuổi ở hồ Phượng Hoàng lúc trước, dù là hắn nhớ rõ khí tức người thanh niên kia thì cũng không suy nghĩ tới. Huống chi, mấy người võ giả thực lực quá yếu, làm sao để Trần Diệc Hàn ghi nhớ trong lòng chứ?

Nếu lão biết, Tần Lập này chẳng những là kẻ lấy đi nội đan Hắc Thủy Khuê Ngưu, càng là người duy nhất có lợi trong di tích thượng cổ hồ Phượng Hoàng, vậy nhất định sẽ không bình tĩnh hòa nhã như bây giờ. Sợ rằng ngay cả ý nghĩ nuốt sống Tần Lập cũng có nữa.

Đối với việc này Tần Lập biết rất rõ ràng, trong lòng cũng thầm nhủ thật đúng là trùng hợp. Chẳng qua biểu hiện bên ngoài thật nghiêm trang, xoay về phía Trần Diệc Hàn ôm quyền nói:

- Mời vị tiền bối này, xin hỏi ngài là?

- Tiểu tử Tần Lập. Ngươi có biết hôm nay ngươi thật là vinh hạnh, ngươi có biết đứng ở trước mặt ngươi

Hoàng đế Triệu Nguyên Lễ ở bên trong phòng sang sảng cười nói:

- Đây chính là đại cung phụng Hoàng gia, siêu cấp cường giả Thiên cấp bậc chín - Trần Diệc Hàn Trần lão tiền bối! Ngày thường trẫm muốn mời ông ấy đi một chuyến cũng khó khăn nữa!

Triệu Nguyên Lễ nói rồi còn lướt qua Thái tử Triệu Tinh Hà ở bên cạnh đang lạnh mắt, nói tiếp:

- Tần Lập! Ngươi cứ việc yên tâm lớn mật thi triển là được. Trần tiền bối là thế ngoại cao nhân, tuyệt không khi dễ một tiểu hài tử như ngươi đâu!

Trần Diệc Hàn nghe xong trên mặt không khỏi lộ vẻ cười khổ, trong lòng nói mình thật là không thể đắc tội tiểu tử này được. Còn chưa bắt đầu mà Hoàng Thượng đã che chở hắn như vậy, cũng không biết vì sao Thái tử Điện hạ lại phát sinh xung đột với một thiếu niên có thiên phú có tiềm năng như thế, thật sự là không sáng suốt mà!

Những đại thần trên triều trong lòng cũng đều khẽ động, đối với Tần Lập cảm thấy vô cùng hâm mộ. Có thể được Hoàng Thượng coi trọng như vậy, quả thật là một mảnh tiền đồ sáng sủa mà!

Về phần khó chịu giữa Thái tử với hắn, cái đó không có gì đáng kể cả. Thái tử muốn đăng cơ thì ít nhất cũng phải hai ba mươi năm sau! Mà hai ba mươi năm sau, cũng đủ cho người như Tần Lập có được một thế lực cường đại rồi.

Nghĩ đến đó, không ít người cảm thấy Thái tử kết thù với Tần Lập thật sự là quá mất lý trí. Dù ngay cả những người cùng hệ với Thái tử, cũng đều cho là như vậy.

Trần Diệc Hàn mỉm cười nói với Tần Lập:

- Tiểu tử ngươi cứ yên tâm. Thi triển ra toàn bộ thực lực của ngươi, cứ công kích lão phu là được!

Lời này nếu là nói ra từ miệng người khác, thì là nói khoác mạnh miệng. Nhưng nói ra từ Trần Diệc Hàn, mọi người đều cảm thấy theo lý là thế. Cường giả đã đặt nửa bước vào Phá Thiên cảnh, ở thế tục nhân gian này quả thật đã đứng trên đỉnh cao!

Tần Lập mỉm cười:

- Trần tiền bối! Chiêu thức của tại hạ rất uy mãnh, mời Trần tiền bối nên cẩn thận thì tốt hơn!

Nói xong, hắn chậm rãi rút từ bên hông ra một thanh bảo kiếm tinh luyện. Thanh kiếm này cũng là mua ở Đế đô, không coi như đặc biệt tốt lắm, chỉ là dùng để trang trí mặt tiền cửa hàng ngày thường mà thôi. Theo cách Tần Lập nói, Ẩm Huyết Kiếm quá dễ bị n, dù sao loại thần binh lợi khí này quá mức thưa thớt, đối với che giấu thân phận thật không có chỗ nào tốt. Không tới thời khắc mấu chốt, Tần Lập sẽ tuyệt không vận dụng Ẩm Huyết Kiếm.

Trần Diệc Hàn cười cười nói:

- Không sao cả, đến đây đi!

Tần Lập vung bảo kiếm trong tay, tinh khí thần cả người lập tức trở nên khác biệt. Một cỗ khí tức sắc bén, chợt bộc phát trên thân thể Tần Lập.

- Cuồng Long Thập Tam Thức, thức thứ nhất - Nộ Long Xuất Thủy!

Theo Tần Lập chợt quát một tiếng, cổ tay run lên, trong khoảng khắc phía trước trường kiếm bỗng ngưng kết ra một con rồng nước gần như trong suốt! Một con rồng nước giương nanh múa vuốt, lân sừng rõ ràng, cả một con rồng ngưng kết từ nước bay lượn trên không trung, dài chừng ba thước, phóng như tia chớp đánh về phía Trần Diệc Hàn!

Chiến kỹ thuộc tính cao cấp!

Quá nửa võ giả ở đây, mắt đều sáng rực lên!

Triệu Thiên Thiên nhìn không chuyển mắt vào thiếu niên tư thế oai hùng bùng nổ bên dưới, kinh ngạc hô:

- Oa! Chiến kỹ của hắn thật là đẹp quá!

Ánh mắt Triệu Tinh Hà tối sầm, tức giận quát:

- Vậy có liên quan gì đến ngươi! Con gái con lứa, cả ngày hô to gọi nhỏ, không biết ổn trọng một chút sao?

Triệu Thiên Thiên thè lưỡi, có chút ủy khuất cong cong môi.

Triệu Nguyên Lễ nhìn lướt qua Triệu Tinh Hà sắc mặt âm trầm, muốn nói gì đó, vẫn nhịn xuống. Dù sao là Thái tử một nước, chung quy vẫn phải lưu lại mặt mũi cho hắn. Chỉ là đứa con trưởng này, dường như càng ngày càng không nên thân.

Thấy Tần Lập thi triển ra chiêu này, Trần Diệc Hàn cũng không nhịn được hơi kinh hãi, đồng thời hai ống tay áo hung hăng quét qua, trong không khí truyền đến một tiếng nổ lớn.

Bùng!

Một cổ sóng khí hùng dũng trào ra từ ống tay áo Trần Diệc Hàn, nghênh đón rồng nước từ Tần Lập phóng tới. Hai bên va chạm vào nhau giữa không trung, phát ra một tiếng nổ ầm ầm!

Người Tần Lập liền lui về sau bịch bịch mấy chục bước, mới miễn cưỡng đứng lại, sắc mặt hơi có chút tái nhợt. Nhìn lại Trần Diệc Hàn, thần sắc đạm nhạt đứng yên tại chỗ, vững như núi cao, không chút rung động!

- Hay!

Đám đại thần vây xem tinh thần đều rung lên, xem đến mức thật hăng say. Nguyên nhân rất đơn giản: chiến kỹ của Tần Lập rất đặc biệt, cũng rất hấp dẫn người ta, còn thực lực cùng danh tiếng của Trần Diệc Hàn cũng rất lớn. Hai người luận bàn với nhau, tự nhiên làm cho người ta rất hứng thú.

Trong lòng Tần Lập có chút kinh ngạc, một kích của hắn thi triển ra tám phần mười thực lực Địa cấp bậc bảy, nếu là võ giả Thiên cấp bình thường thì đã sớm bị thương rồi. Ít nhất cũng không làm được dễ dàng hời hợt như Trần Diệc Hàn được!

- Thiên cấp bậc chín, quả nhiên không phải hạng người bình thường!

Trong lòng Tần Lập than thở một câu.

Ai cũng không biết, Trần Diệc Hàn đối diện cũng không phải bình tĩnh như biểu hiện bên ngoài. Thử một lần này, lão lập tức có thể kết luận: chiến kỹ thiếu niên này tu luyện tuyệt không phải chiến kỹ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn. Tuy nhiên loại chiến kỹ này hắn cũng chưa từng thấy qua! Vừa rồi cũng may là mình, nếu đổi thành võ giả Thiên cấp khác thực lực hơi yếu một chút, chỉ sợ sẽ không tiếp đỡ nhẹ nhàng như vậy, thậm chí sẽ còn bị đẩy ngã rất chật vật!

- Tiếp tục!

Tinh thần Trần Diệc Hàn lại càng thêm đầy đủ hơn vừa rồi, trong ánh mắt nhìn về phía Tần Lập, cũng pha thêm vài phần thưởng thức.

Tần Lập cười cười, hét lớn một tiếng:

- Cuồng Long Thập Tam Thức, thức thứ hai - Hỏa Long Rít Gào!

Kiếm hoa sắc bén rải khắp bầu trời, từng cỗ hơi nóng đập vào mặt. Theo quỹ tích thanh kiếm trong tay Tần Lập, một con rồng lửa dài hơn hai ba thước, to bằng cánh tay, cả thân tràn ngập lửa đỏ thiêu đốt hừng hực đập về phía Trần Diệc Hàn!

A!

Lần này, mọi người ở đây đều ngây người, nhất là đám võ giả thân mang võ kỹ không tầm thường càng mở trừng lớn hai mắt. Trong ánh mắt tràn ngập không thể tin nổi!

Chiến kỹ này, không ngờ lại có song thuộc tính!

Trần Diệc Hàn cũng hoàn toàn kích khởi hứng thú, thân thể vẫn đứng yên như trước, chẳng qua lần này vươn tay ra, bổ xuống hai cái trước hư không. Trong không khí bất chợt xuất hiện hai khe rách có thể thấy được bằng mắt thường!

Trời ạ!

Rất nhiều người che miệng kinh hô ra tiếng. Đây là thực lực cường giả Thiên cấp cao giai sao? Thật là đáng sợ mà! Ngay cả không khí mà cũng có thể cắt ra được nữa!

Theo Trần Diệc Hàn phát ra hai khe rách, chiêu Hỏa Long Rít Gào này của Tần Lập giống như đụng đầu vào vách tường, cả một con rồng lửa phát ra một tiếng nổ lớn.

Không ít người không kịp bịt tai lại liền bị chấn động hét to, nhanh chóng bịt tai lại.

Giống như một tiếng nổ, một làn sóng khí vô hình hung hăng đánh ra bốn phía từ trung tâm vụ nổ. Khi đến sát biên giới diễn võ trường, đánh bên trên mặt vòng năng lượng bảo hộ, gây ra một trận chấn động kịch liệt.

Lúc này nhìn lại, Tần Lập không chút ngưng trệ, thân thể bay vụt lên cao, một lần nữa hét lớn:

- Cuồng Long Thập Tam Thức, thức thứ ba - Kim Long Thám Trảo!

Trong không khí bỗng nhiên có một cỗ cảm giác trầm trọng kéo tới, một con ngũ trảo kim long kim lân xuất hiện theo kiếm chiêu Tần Lập thi triển ra!

Lần này ngay cả Trần Diệc Hàn cũng phải động dung kinh hô một tiếng:

- Chiến kỹ Ngũ Hành câu toàn, tới tốt!

Kim long vừa hiện ra, dù là Trần Diệc Hàn cũng không thể không coi trọng. Lão vươn tay ra, trong tay bỗng thêm một thanh cổ kiếm màu đen, một đạo kiếm khí màu hồng hung hăng cắt về phía kim long kia.

Ầm!

Kim long lại bùng nổ lần nữa, thân thể Trần Diệc Hàn vội vàng thối lui về phía sau. Nhưng một mảnh góc áo vẫn bị sóng xung kích lan trúng, đong đưa rơi xuống đất.

Trần Diệc Hàn đứng ở đó, sững sốt một chút. Hắn không nghĩ tới uy lực chiến kỹ này của Tần Lập lại có uy lực cường hãn như vậy. Tổng cộng mười ba thức, lúc này mới thi triển ra ba chiêu, lại có thể bức mình lấy ra vũ khí!

Đây chỉ mới là một võ giả Địa cấp, nếu người này tới Thiên cấp, giữa trần thế này còn có ai địch nổi hắn?

Già rồi, đúng là sóng sau đè sóng trước mà!

Trong mắt Trần Diệc Hàn hiện lên một tia cô đơn, lập tức quay về phía khán đài của Hoàng Thượng nói:

- Chúc mừng bệ hạ thu được một đại tài như thế!

CHƯƠNG 122: PHONG HẦU

Lúc này căn bản không cần phải thử tiếp nữa, Trần Diệc Hàn tuyệt đối có thể xác định dự đoán ban đầu tuyệt đối là sai!

Người kia có phải là Tần Lập đó hay không thì Trần Diệc Hàn không dám cam đoan, dù sao lão chưa gặp qua Tần Lập kia. Nhưng Trần Diệc Hàn dám khẳng định, Tần Lập này khẳng định không có tu luyện chiến kỹ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn!

Nói đùa, bản thân có thể chất Ngũ Hành, có thể tu luyện chiến kỹ cao cấp Ngũ Hành câu toàn, người nào còn mạo hiểm tính mạng đi tu luyện chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn chứ?

Nói ra lời này, còn không khiến người ta cười cho rụng răng sao!

Hơn nữa, Hoàng gia nghiên cứu chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn nhiều năm như vậy, căn bản không có một chút xíu manh mối. Làm thế nào lại để một thiếu niên tùy tiện nghiên cứu thành công chứ?

Có người nói Tần Lập thành Hoàng Sa kia đích thật tu luyện chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn, như vậy sự tình đã trôi qua hai năm, chỉ sợ đã sớm không biết chết ở góc nào rồi.

Trần Diệc Hàn không có hứng thú xen vào Hoàng quyền, bằng không lão thật muốn đánh thức Thái tử Điện hạ hai câu: Nhân tài như vậy ngươi không nắm vững trong tay mình, một ngày nào đó ngươi sẽ hối hận!

Trần Diệc Hàn mỉm cười với Tần Lập:

- Thực lực của tiểu hữu quả nhiên bất phàm! Trên thực tế, trận luận bàn này cũng là lão phu thua.

Tần Lập cũng cười nhạt, trong lòng nói quả nhiên con người ta vẫn cần có thực lực mới được!

Lúc ở hồ Phượng Hoàng, mình cùng bọn người A Hổ ở trong mắt Trần Diệc Hàn chỉ là những võ giả như rác rưởi, tự nhiên người ta sẽ không cho ngươi mặt mũi gì. Không ra tay giết người, cũng là nói trong lòng lão nhân này còn có ý tốt! Mà hiện giờ nhìn thấy Tần Lập tiền đồ rộng lớn, thái độ lập tức chuyển sang ôn hòa, nhưng bên trong còn ít nhiều có ý kết giao. Không thể không nói, con người ta, đến một lúc nào đó, đều là một loại động vật rất hiện thực.

- Tiền bối quá khen rồi, vãn bối còn phải học tập rất nhiều thứ. Đến lúc đó nếu phải quấy rầy tiền bối, ngài đừng ngại phiền là tốt rồi.

Tần Lập mặt tươi cười ôn hòa, nho nhã lễ độ nói.

Ánh mắt Trần Diệc Hàn sáng lên, cười- Sẽ không, quyết sẽ không. Kỳ thật lão phu cũng muốn thỉnh giáo tiểu hữu về tinh túy của chiến kỹ Ngũ Hành câu toàn nữa!

Tần Lập cười:

- Không thành vấn đề!

- Lão phu ở phủ cung phụng thứ nhất trên đường Chu Tước bên ngoài hoàng cung. Nếu tiểu hữu có thời gian, tới báo tên liền sẽ có thể ra vào tùy ý.

Trần Diệc Hàn cũng không thèm bắt chuyện với người khác, liền thỏa mãn lướt đi.

Mà những lời hắn vừa nói, lại khiến tất cả văn võ đại thần trên diễn võ trường giống như hóa đá, kinh ngạc ngây ra đó.

Ánh mắt nhìn phía Tần Lập, hâm mộ đố kỵ thật là không phải ít.

Đầu tiên là tiểu tử này được Hoàng đế nhìn trúng, hiện giờ lại rơi vào pháp nhãn của đệ nhất cung phụng đương triều, thật đúng là vinh quang tột đỉnh mà! Không ít người nhìn về phía khán đài nơi Thái tử, trong ánh mắt tràn ngập cười nhạo hả hê.

Còn triều thần hệ Thái tử, trong lòng đều tràn ngập lo lắng.

Tuy nói một mình Tần Lập không có gì đáng sợ, nhưng hắn còn đang trưởng thành! Đây mới là chỗ đáng sợ nhất! Một khi người như thế bị Nhị hoàng tử thu mua mất, như vậy sẽ sinh ra ảnh hưởng rất lớn đến việc Thái tử đăng cơ sau này.

Không được, phải nhanh chóng tìm cơ hội nói chuyện với Thái tử Điện hạ một chút. Không phải là mấy chục người Đại Thanh Bang sao, chết thì chết rồi, còn cần gì phải gây chuyện với một võ giả tiền đồ không thể hạn lượng như thế?

Những người này nghĩ trong lòng, nhưng bỗng nhiên thấy Hoàng đế Triệu Nguyên Lễ mang theo Thái tử Triệu Tinh Hà, Nhị hoàng tử Triệu Tinh Hải cùng công chúa Triệu Thiên Thiên đi ra, thẳng đến diễn võ trường.

Các đại thần thấy thế, cũng đều đi ra, chầm chậm nối đuôi đi theo phía sau.

Triệu Nguyên Lễ còn ở đằng xa đã cười tán thưởng:

- Tần Lập! Ngươi quả nhiên không làm trẫm thất vọng. Ngươi nói trẫm nên phong quan gì cho ngươi mới được đây?

- Phụ hoàng! Không phải ngài còn thiếu mấy người hộ vệ sao? Để hắn làm hộ vệ của ngài là được rồi!

Công chúa Triệu Thiên Thiên ở bên cạnh, một đôi tròng mắt xinh đẹp quét tới quét lui trên người Tần Lập, cũng không biết đánh chủ ý g

- Như vậy sao được. Tần Lập là đại tài, ở bên người trẫm ngược lại bị ràng buộc mà thôi!

Triệu Nguyên Lễ suy nghĩ một chút, sau đó nói:

- Ngươi còn đang không ngừng trưởng thành, hơn nữa ngươi lại có thể chất Ngũ Hành, còn tu luyện chiến kỹ Ngũ Hành câu toàn. Vậy đã nói lên bất cứ một chiến kỹ thuộc tính nào ngươi cũng không kém. Như vậy đi, ngươi đi học viện cao cấp Đế quốc, đảm nhiệm giảng sư cao cấp là được! Tước vị thì... Trẫm phong ngươi làm Ngạo Thiên Hầu đi!

- Ngạo Thiên Hầu", chúng đại thần phỏng đoán một chút liền rõ ràng dụng ý của Hoàng Thượng. Lúc này mấy người đại thần hệ Thái tử lập tức nhảy từ phía sau ra, lớn tiếng nói:

- Bệ hạ! Không thể được, không thể được!

Một người khác nói:

- Bệ hạ chính là thiên, mà nếu như phong cho Tần Lập là Ngạo Thiên, chẳng phải... chẳng phải là ngay cả bệ hạ cũng không để vào mắt sao? Như vậy thật là đại bất kính mà!

Những người khác cũng phụ họa theo nói:

- Đúng vậy đúng vậy! Bệ hạ, đây là đại bất kính mà! Hắn chỉ là một thiếu niên, dù có xưng là thiên tài, nhưng nào có tài đức gì dám xưng là Ngạo Thiên?

- Các ngươi thật phiền! Trẫm khó khăn lắm mới nghĩ ra một phong hào có phong cách như vậy, đã bị các ngươi phủ quyết. Vậy các ngươi nói, hắn gọi thế nào thì tốt nhất?

Triệu Nguyên Lễ có chút không hờn giận phất tay.

- Bệ hạ! Tần công tử chưa lập công trạng, lại có thể chất Ngũ hành, theo thần thấy phong là Ngũ Hành Bá tương đối hợp hơn.

- Đúng vậy! Bệ hạ, Ngũ Hành Bá đã là quang vinh rất lớn rồi!

- Chúng thần tán thành!

Lúc này Nhị hoàng tử Triệu Tinh Hải nhàn nhạt nói:

- Phụ hoàng, theo nhi thần thấy, phong một chức Hầu tước còn ngại là keo kiệt nữa!

Trời! Triệu Tinh Hải nói những lời này làm cho mọi người hít thở hơi bị kiềm hãm, đều nhìn Nhị hoàng tử có chút không thể tin nổi. Trong lòng nói: Nhị Điện hạ, ngài muốn lôi kéo người cũng không cần phải làm rõ ràng như vậy chứ?

Triệu Tinh Hà bên kia sắc mặt rõ ràng cũng càng thêm khó coi, hắn xem ra, Triệu Tinh Hải này quả thật là đang công khai khiêu khích quyền uy của mình mà!

- À? Vậy ngươi nói xem, lý do của ngươi là gì?

Triệu Nguyên Lễ nhìn thoáng qua Nhị hoàng tử, mặt không chút thay đổi nói.

- Đầu tiên, lúc trước Tần Lập chính là quý tộc Đại Tề quốc. Không dối gạt mọi người, trước kia Tinh Hải cũng kiểm tra qua thân phận Tần Lập. Cũng xin Tần Lập không cần chú ý, dù sao ta cũng nên phụ trách an nguy cho Hoàng gia!

Triệu Tinh Hải nói vậy làm cho không ít người đều âm thầm gật đầu. Trong lòng nói Nhị hoàng tử thật là thẳng thắng, loại chuyện này người ta thường không nói ra miệng được.

- Tần gia ở Đại Tề quốc trăm năm trước là một hào môn quý tộc Công tước thế tập chân chính. Sau một lần xung đột gia tộc quy nô lớn, bị hai gia tộc hợp lại lưỡng bại câu thương, thực lực tổn hại rất lớn nên về sau mới rơi xuống từng chút một. Nhưng tước vị Công tước này, Đại Tề quốc vẫn chưa từng thu hồi. Mà Tần Lập trải qua ta điều tra, chính là con dòng chính cuối cùng của Tần gia, theo lý hẳn phải được kế thừa tước vị cùng đất phong. Chỉ là ngày hôm nay, Hoàng đế Đại Tề quốc... khụ khụ...

Làm hoàng tử một nước, công khai đánh giá Hoàng đế nước khác là một hành động vô lễ, cho nên Triệu Tinh Hải ngưng lại đúng chỗ. Mọi người cũng đều biết, Hoàng đế Đại Tề quốc hiện nay đang ra sức làm suy yếu thế lực của quý tộc, liều mạng muốn nắm giữ sức mạnh trong tay mình. Các hào môn hưng vượng đều bị hắn chèn ép, càng đừng nói loại quý tộc nghèo túng nữa, căn bản không có khả năng cấp cho Tần Lập đất phong gì cả.

Triệu Nguyên Lễ cũng gật đầu biểu thị đồng ý, sau đó nói:

- Ngươi nói tiếp.

- Cho nên chúng ta chiêu hiền đãi sĩ, chiêu nạp nhân tài, vậy thì không nên keo kiệt quá mức. Người ta là Công tước, hiện giờ chỉ phong là Hầu tước, quả thật là quá bình thường! Đến tương lai Tần Lập lập được công lao, dù là phong làm Công tước, cũng tuyệt không quá đáng!

Triệu Tinh Hải chậm rãi nói, khóe mắt lại liếc sang khuôn mặt âm trầm của Thái tử, thầm nhủ: Ca ca tốt, ngươi khó chịu, ta lại càng thoải mái!

- Điểm thứ hai, tin rằng mọi người đều nhìn ra được: Tần Lập là một võ giả thiên tài! Đối với người tài như thế, chúng ta càng phải sử dụng không theo kiểu hạn chế. Đối với một võ giả mà nói, kỳ thật quan to lộc hậu, phong quan thưởng tước, chẳng qua chỉ là những thứ nhất thời. Cho nên Tần Lập nói năng như vậy trước kim điện, cá cảm thấy là hắn đang nói đùa sao?

Không ít đại thần ngầm bĩu môi, thầm nói Nhị hoàng tử thật sự là dẻo lưỡi, miệng ngọc phun hoa sen mà. Chết cũng có thể nói là sống, tiểu tử kia đang nói chơi sao? Làm thế nào ta cứ thấy là thật vậy?

- Một võ giả, nhất là một võ giả thiên tài, cần nhất là được người ta tôn trọng!

Nhị hoàng tử cười cười, nhìn trong mắt hiện lên một tia cảm động, trong lòng càng thêm kiên định: thiên tài này, là người của mình rồi!

- Thứ ba, bản vương từng nói: Tần Lập là người Đại Tề quốc. Mà Thanh Long chúng ta chiêu hiền đãi sĩ, đãi ngộ trọng hậu với thiên tài, ta tin tưởng mọi người đều nhìn ra được. Như vậy đối với việc chúng ta chiêu nạp nhân tài sau này, cũng là một kiểu mẫu rất tốt!

Nhị hoàng tử Triệu Tinh Hải vung mạnh tay, sau đó quay sang Hoàng đế Triệu Nguyên Lễ nói:

- Phụ hoàng! Nhi thần đã nói xong!

Triệu Nguyên Lễ gật đầu thoả mãn, nhìn mọi người chậm rãi nói:

- Các ngươi còn có gì muốn nói không?

Các đại thần vừa phản đối đều không dám lên tiếng nữa. Phản đối tiếp chính là đi ngược lại Hoàng đế, ai cũng không ngốc, tự nhiên lựa chọn co đầu rụt cổ.

- Tốt lắm! Trẫm phong Tần Lập làm Ngũ Hành Hầu! Về phần bên phía học viện cao cấp Đế quốc, mỗi tuần Tần Lập sang đó một lần là được. Vừa lúc ở Thư viện Hoàng gia bên kia có rất nhiều sách vở. Ngươi cần học tập thêm nhiều tri thức phương diện khác, sau này đối với ngươi sẽ có trọng dụng!

Triệu Nguyên Lễ trầm giọng nói.

- Tạ ơn bệ hạ!

Tần Lập khom người, không nghĩ tới Hoàng đế này lại coi trọng hắn như vậy. Tần Lập cũng không phải loại người kiêu ngạo, người tốt với hắn, hắn tự nhiên sẽ biết hồi báo.

- Trẫm lại ban cho ngươi một tòa dinh thự! Vừa rồi không phải Trần cung phụng đã nói muốn trao đổi với ngươi sao? Vậy trẫm chọn một tòa dinh thự ở đường Chu Tước ban cho ngươi là được. Mặt khác, đất phong của ngươi, trẫm tặng cho ngươi một tòa thành lớn. Ngươi muốn nơi nào?

Tần Lập vừa cười vừa nói:

- Thái tử Điện hạ vừa chỉ trích ta, nói ta là cái gì Tần Lập thành Hoàng Sa. Không ngờ tới nơi này lại có người cùng tên thật đúng là duyên phận. Nếu như đã làm Điện hạ chướng mắt, như vậy bệ hạ cho ta lấy thứ đó đi!

- Thái tử đang nói đùa với ngươi thôi.

Triệu Nguyên Lễ cười ha ha, sau đó thoáng suy tư một chút, nói:

- Thành Hoàng Sa thật là nơi giàu có mà! Khẳng định là tiểu tử ngươi đã tìm hiểu qua! Ha ha, cũng được! Thuế phú hàng năm nộp lên trên sáu phần, bốn phần còn lại thuộc về ngươi! Từ giờ trở đi, ngươi chính là Ngũ Hành Hầu Thanh Long quốc chúng ta!