Duy Ngã Độc Tôn - Chương 107 - 108

CHƯƠNG 107: LẠI TĂNG LÊN NỮA

Mặt nạ trên mặt đã được tháo xuống, lời hắn nói chính là: lẩn tránh không được thì cũng phải đối mặt với t

Hiện tại, trên khuôn mặt thanh tú của Tây Qua, cũng trở nên vặn vẹo dữ tợn hơn.

Dùng tay điểm vào ngọn lửa trước người, có lẽ có rất nhiều người thử qua, khi cách ngọn lửa một khoảng nhất định thì loại nhiệt độ này không phải con người có thể chịu nổi.

Dùng lửa đốt cháy cả người, đó thật sự cực kỳ tàn nhẫn, hình dạng cái chết thông thường vô cùng thê thảm.

Mà niết bàn chính là giống như dùng lửa để đốt cháy linh hồn người ta, còn muốn thống khổ hơn vô số lần so với chuyện dùng lửa thiêu chết người sống!

- Sư thúc! Ta không được rồi, cầu mong người hãy giết ta đi. Nhanh lên! Ta chịu không nổi rồi!

Tây Qua cắn chặc môi mình lại, miệng tràn đầy máu tươi, cầu xin với giọng đứt quãng:

- Hãy mau giết ta, hãy nhanh lên giết ta!

Không đợi nói xong, Tây Qua phát ra một tiếng cười thảm, giọng nói trông có vẻ cực kỳ khủng bố:

- Ta biết, sư thúc nhật định quản lý bọn họ. Ta biết, Bộ tỷ tỷ, cầu người đó, hãy dùng một kiếm giết ta đi, ta chịu không nổi rồi!

- Tây Qua! Ngươi phải cố chịu để vượt qua. Một con đường bằng phẳng của ngươi trong tương lai, ngươi không phải nói, mơ ước của ngươi, là trở thành bang hội dẫn đầu thành Thanh Long sao? Chỉ có khi vượt qua, ngươi mới có cơ hội!

A Hổ nhìn Tây Qua, lớn tiếng cổ vũ.

- Chó má, dẫn đầu chó má gì chứ, bang hội gì chứ. Ta chỉ biết là, lão tử, lão tử khó chịu muốn chết!

Tây Qua nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt dự tợn, toàn thân sớm đã ướt đẫm mồ hôi, đôi tay mạnh mẽ nắm chặt, thân hình cuộn trên mặt đất.

Tổn thương linh hồn, sự thống khổ của niết bàn khiến hắn ngay cả tự sát cũng không làm được!

- Ngươi câm miệng cho ta! Ngươi không muốn gặp sư phụ ngươi sao?

Tần Lập giận dữ quát một tiếng:

- Tây Qua. Ngươi là một người đàn ông, ngươi hãy vượt qua cho ta! Ngươi nên nói ít lời thừa đi. Ta biết ngươi có thể vượt qua!

- Sư thúc!

Nước mắt Tây Qua rơi như mưa, gào khóc

- Người không biết tư vị này, quá dễ chịu sao? Ta nghĩ về sư phụ, sư tổ mẫu. Ta thực sự xin lỗi họ, ta muốn chết!

- Cho hắn ăn nội đan Hắc Thủy Khuê Ngưu đi!

Lúc này, đôi mắt Tần Lập cũng đỏ bừng, mắt thấy Tây Qua bị thống khổ như thế mà mình lại không thề giúp gì, tâm tình cự kỳ khó chịu.

- Hiện tại hắn dùng cũng không được.

Lãnh Dao lạnh lùng nói:

- Chỉ có thể dựa vào bản thân hắn.

Lãnh Dao nói xong, giống như nghĩ tới chuyện gì, nhìn Tần Lập, nói:

- Đúng rồi. Ngươi chưa từng niết bàn qua, ngươi thử đưa nguyên lực trên người mình vào trong cơ thể Tây Qua sẽ xuất hiện kì tích gì không?

Tần Lập sửng sốt, thầm nói:

- Đúng vậy. Làm sao ta không nghĩ tới điều này". Hiện tại, không phải lúc nghĩ nhiều, Tần Lập quay về phía Tây Qua hạ giọng rống lên một tiếng:

- Ngưng thần tĩnh khí!

Một chưởng "Phằng", ấn trên đại huyệt ở sau lưng của Tây Qua, Tiên Thiên Tử Khí không ngừng cuồn cuộn đưa vào.

Lập tức, tiếng kêu thảm thiết của Tây Qua giảm nhỏ.

Ba người A Hổ, Bộ Vân Yên, Lãnh Dao liếc nhau, cũng thấy trong mắt đối phương sự ngạc nhiên vui mừng.

- Không ngờ có thể thực hiện!

A Hổ ngạc nhiên thán phục một tiếng.

- Lãnh Dao! Cô là thiên tài!

Bộ Vân Yên và Lãnh Dao ôm chặc cùng một chỗ. Trên mặt hai người cũng lộ ra vẻ tươi cười hưng phấn.

Nhưng bọn họ lại không biết sự thống khổ của Tần Lập lúc này. Vốn Tiên Thiên Tử Khí trong cơ thể Tần Lập không quá nhiều. Dù sao, tu vi của hắn chỉ còn đang hình dạng Địa cấp bậc trung cao. Mà thân thể Tây Qua đang điên cuồng hấp thụ Tiên Thiê Tử Khí trong cơ thể Tần Lập, dường như không hút hết thì quyết sẽ không bỏ qua!

Dần dần, tiếng kêu của Tây Qua ngừng hẳn. Hắn cũng biết đây là cơ hội ngàn năm một thuở, nhanh chóng bình tâm tĩnh khí vận chuyển Nhất Nguyên tâm pháp. Loại niết bàn mang đến thống khổ, từ lúc đầu không thể chịu được, đến hiện tại tuy rằng vẫn thống khổ như trước nhưng có thể cắn răng chịu đựng.

- Ôi! Công tử làm sao vậy?

Bộ Vân Yên phát hiện vẻ dị thường của Tần Lập trước hết, sợ hãi kêu lên.

Sắc mặt Tần Lập nhanh không còn một chút huyết sắc nào, tái nhợt giống như một tờ giấy trắng! Không chỉ mặt, mà ngay cả tơ máu trên môi tốc độ đang giảm bới mà mắt thường có thể thấy được.

Đồng thời, nhiệt độ trong phòng bắt đầu nhanh chóng giảm xuống!

- Không tốt, hắn tiêu hao quá lớn!

Lãnh Dao kinh hô một tiếng, lập tức lấy ra một cái hộp nhỏ, mở ra hộp ngọc, hương vị bay đầy phòng. Viên nội đan Hắc Thủy Khuê Ngưu kia được Lãnh Dao cầm trong tay, nói:

- Vân Yên, giúp ta đưa hắn xuống dưới!

Bộ Vân Yên nhanh chóng đi tới bên người Tần Lập, nói với giọng run rẩy:

- Hé miệng ra.

Trông thấy miệng của Tần Lập ngậm chặc, một luồng lạnh giá trên thân hắn khiến nước mắt Bộ Vân Yên lập tức rơi như mưa. Lãnh Dao một tay cầm nội đan Hắc Thủy Khuê Ngưu cầm đến, sau đó ngậm vào miệng, dưới cái nhìn chăm chú đến há hốc miệng của Bộ Vân Yên và A Hổ, cúi xuống hôn lên miệng của Tần Lập!

Thân thể Tần Lập bỗng nhiên cứng đờ, miệng thì lại hơi hơi mở ra, Lãnh Dao không sợ ngượng ngùng, dùng chiếc lưỡi thơm tho của mình, nạy miệng của Tần Lập ra. Sau đó đưa nội đan của Hắc Thủy Khuê Ngưu vào trong miệng Tần Lập. Lúc này nàng mới đứng thẳng dậy, khuôn mặt kia sớm đã đỏ như muốn nhỏ máu tươi, giải thích với giọng nói yếu ớt:

- Ta, ta vừa rồi...

Sắc mặt hai người A Hổ và Bộ Vân Yên mặc dù có chút quái dị, không thế tưởng được Lãnh Dao luôn luôn lạnh lùng, hơn nữa còn băng thanh ngọc khiết, không ngờ chịu hy sinh như vậy vì Tần Lập. Nhưng vẫn tập trung chú ý lên trên người Tần Lập, thấy sắc mặt Tần Lập bắt đầu xuất hiện một chút đỏ, lòng ba người rốt cục cũng thả lỏng ra, thở phào một cái.

Thần trí của Tần Lập cũng rất thanh tỉnh, kể cả Lãnh Dao dùng miệng đưa đan hắn cũng rõ. Viên nội đan kia vừa vào trong miệng, theo cổ họng Tần Lập chảy xuống phía dưới.

Ầm!

Một dòng nước ấm to lớn theo cơ thể Tần Lập bắn ra chung quanh!

Đan điền vốn gần như khô cạn, trong nháy mắt liền tràn đầy năng lượng kinh người!

Mà lúc này, thân thể của Tây Qua, như trước giống như một con quỷ tham lam hút máu, điên cuồng hấp thu năng lượng trên người Tần Lập. Cho nên, viên nội đan Hắc Thủy Khuê Ngưu kia phát huy ra tác dụng lớn nhất của nó!

Bản thân Tần Lập cũng không biết rốt cục qua thời gian bao lâu, mà chỉ biết nội đan của Hắc Thủy Khuê Ngưu dường như có năng lượng vô cùng tận, mặc cho thân thể Tây Qua hấp thụ như thế nào, cũng không có nửa điểm dấu hiệu khô kiệt!

Liên tục trải qua bảy ngày, đám người hạ nhân quay lại từ hai ngày trước, toàn bộ khôi phục lại bình thường. Chỉ có trong phạm vi năm mươi thước của gian phòng, được thiết lập thành vùng cấm tạm thời.

Mỗi thời mỗi khắc, cũng có một trong ba người A Hổ bọn họ chờ.

Hoàng hôn ngày thứ bảy, rốt cục Tây Qua đã tỉnh lại, mở hai mắt, hai luồng tinh quang đoạt mắt người! Hắn đứng dậy, thở phào một cái, tay ở chỗ Tần Lập tự nhiên đã thu hồi, nhưng người lại như cũ vẫn không tỉnh lại.

Lúc này tay đặt trên người này là Bộ Vân Yên, thấy Tây Qua rốt cục chuyển nguy thành an, trên mặt Bộ Vân Yên lộ ra vẻ tươi cười:

- Tây Qua, chúc mừng ngươi. Cuối cùng ngươi cũng vượt qua!

Tây Qua giống như chưa nghe qua lời nói của Bộ Vân Yên, nước mắt từ trong hốc mắt nhanh chóng tràn ra, đến trước mặt Tần Lập quỳ gối, nức nở nói:

- Sư thúc, người cũng là đàn ông, người nhất định phải vượt qua nha.

- Tiểu tử, ngươi nói bậy gì đó? Sư thúc người dùng nội đan Hắc Thủy Khuê Ngưu nên đang ở trạng thái bế quan, còn đang sống sờ sờ đó!

Bộ Vân Yên trừng mắt nhìn Tây Qua một cái, đôi mắt cũng có một chút ửng đỏ. Lúc này nàng cũng hiểu được cảm thụ của Tây Qua, thực sự đi qua Quỷ Môn quan một lần, tư vị đó không đủ nói với người ngoài.

Hơn nữa, Tây Qua khẳng định biết Tần Lập cứu hắn. Nếu vì cứu hắn mà bản thân Tần Lập thì rơi vào nguy hiểm, cả đời Tây Qua cũng không thể tha thứ cho mình.

Hai người A Hổ và Lãnh Dao nghe tin lập tức đến, thấy Tây Qua không chuyện gì, cuối cùng mọi người cũng thở phào một hơi. A Hổ nhìn thấy Tây Qua một thân nguyên lực dao động vô cùng mãnh liệt, cười hỏi:

- Tây Qua! Nhân họa đắc phúc nha?

Khóe miệng Tây Qua nhanh nhếch lên, thở dài, lại không nói gì.

A Hổ với vẻ mặt nghi hoặc nhìn Tây Qua:

- Như thế nào, ngươi còn chưa thấy đủ? Hiện tại một thân nguyên lực dao động cường đại của ngươi, như thế nào cũng có cảnh giới Huyền cấp bậc cao. Lần niết bàn trước, không phải trở lại Hoàng cấp sao?

- Ôi, công pháp Duy Ngã Độc Tôn trong thân thể ta hoàn toàn biến mất!

Tây Qua bật đắc dĩ thở phào một tiếng, nói:

- Hiện tại chỉ còn có Nhất Nguyên tâm pháp mà sư phụ đã dạy ta. Nói cách khác, ta vẫn còn cảnh giới Huyền cấp, nhưng ta lại không có bất cứ chiến kỹ nào.

- Hả? Tại sao có thể như vậy?

Vẻ mặt ba người cũng dại ra, cho tới bây giờ họ cũng chưa từng nghe qua loại tình huống này. Chiến kỹ còn có thể vô duyên vô cớ biến mất trong thân thể.

- Cho dù không có vận hành công pháp chiến kỹ, nhưng chiêu thức chiến kỹ sẽ không quên chứ?

Không nghĩ tới, sau khi Bộ Vân Yên hỏi những lời này, Tây Qua vẫn dở khóc dở cười gật gật đầu:

- Đúng vậy, hoàn toàn quên rồi.

- Duy Ngã Độc Tôn, Duy Ngã Độc Tôn.

Lãnh Dao đứng đó thấp giọng nói:

- Chẳng lẽ nói, công pháp này, trên đời chỉ có một người có thể tu luyện hay sao? Nếu không, vì sao kêu là tên này?

Hai người A Hổ và Bộ Vân Yên ở bên kia, cũng gật gật đầu thầm chấp nhận, sau đó nhìn Tây Qua với vẻ mặt đồng tình.

Bộ Vân Yên cười nói:

- Không sao, chỉ cần người còn sống, mọi thứ đều có hi vọng. Mấy chiến kỹ của chúng ta, ngươi cũng có thể học! Nếu như không thích, công tử hắn nhất định sẽ cho ngươi chiến kỹ cao cấp hơn!

Lúc này, Tây Qua đã nghĩ thông suốt, tuy nói hắn không thể dùng lại chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn nhưng sinh mệnh được bảo vệ. Hơn nữa, vẫn còn có một thân cảnh giới này, ít nhất còn có thực lực Huyền cấp bậc bảy, cho dù dùng khí thế cùng quyền cước, người bình thường căn bản cũng không phải là đối thủ của hắn!

Tưởng tượng như vậy, Tây Qua lại cảm thấy vui vẻ hơn. Hơn nữa, Tây Qua trông thấy A Hổ luyện công, cũng cảm thấy được chiêu thức mạnh mẽ cũng không tệ, thầm nghĩ:

- Nếu thực sự không được thì học chiến kỹ của A Hổ! Có lẽ trước tiên chờ sư thúc xuất quan rồi nói sau!

Cũng không từng nghĩ đến, một lần bế quan của Tần Lập là một tháng!

Còn vài ngày nữa là tới năm mới, đám hạ nhân Tần trạch cũng chọn mua rất nhiều hàng hóa chuẩn bị đón mừng năm mới. Cả thành Thanh Long đang bao phủ trong một luồng không khí tốt lành.

Một luồng phong ba thật lớn mà hoàng thất chịu nhục vào mùa hạ, rốt cục cũng bắt đầu trở nên nhợt nhạt, mọi người cũng chuẩn bị một năm tốt.

CHƯƠNG 108: TĂNG LÊN THIÊN CẤP

Bầu trời sáng dần, ngày mới lại đến! Trước tiên người rời giường, bầu trời hôm nay dường như càng ngày càng xanh thẳm rồi đến tím xanh so với lúc xưa.

Thời tiết mùa đông ở thành Thanh Long thì cực kỳ khó gặp. Hơn nữa, phương Đông ở phía chân trời tràn ngập một chút màu tím đầy mị hoặc, nồng đậm hơn xa lúc bình thường rất nhiều lần!

Mà ngay cả những quý tộc hào môn sáng sớm cũng đang quan sát cảnh tượng dị thường này. Có rất nhiều người cho rằng, đây là dấu hiệu báo trước điềm lành từ trên trời!

- Tiểu thư, ngài mau đến xem kìa! Đẹp quá nha!

Một thị nữ của một nhà giàu có đứng trước cửa sổ kêu tiểu thư với vẻ hưng phấn.

- Nha đầu chết tiệt kia, ngươi càng ngày càng không có quy củ, la cái gì chứ!

Một cô gái xinh đẹp đang khoát một bộ áo da cừu lộng lẫy, từ trong phòng đi ra với vẻ lười biếng, thoáng ngẩng đầu, lại bị màu tím kinh người ở chân trời làm cho kinh sợ, miệng anh đào nhỏ khẽ nhếch, chậm rãi nói:

- Thật đẹp quá!

- Lão gia, ngài nhất định phải nhanh tới đây xem, nếu không một lát nữa mặt trời xuất hiện thì sẽ không còn cơ hội để xem.

- Phụ thân! Phụ thân! Ngài mau đến xem, chân trời thật xinh đẹp!

- Bệ hạ, người xem, đây chính là điềm lành từ trời đấy! Nhất định thái tổ hoàng đế biết được nửa năm buồn rầu của ngài nên hiển thánh!

Lý công công đã rất lâu không đầy vẻ nịnh bợ nói với hoàng đế.

Đương kim hoàng đế của Thanh Long quốc Triệu Nguyên Lễ ngẩng đầu, nhìn màu tím tràn ngập phía chân trời, cũng không kiềm nổi gật gật đầu vui mừng không thôi:

- Loại dị tượng này thật sự là điềm lành! Truyền chỉ cho thiên hạ, sang năm giảm thuế phân nửa!

Bởi vì vùng màu tím kinh người phía chân trời phát sinh đủ thứ chuyện, cũng không hoàn toàn liên quan đến Tần Lập, đúng vào thời khắc quan trọng nhất tấn công vào cảnh giới Thiên cấp!

Không thể không nói, nội đan của linh thú Thiên cấp quả thật quá mức cường đại một chút năng lượng bị Tây Qua hút đi, cũng chưa chiếm đến một phần trăm!

Vốn khối không khí màu tím trong cơ thể của Tần Lập cỡ hạt đậu tương, giờ phút này đã hoàn toàn biến mất. Hiện tại nơi đan điền của Tần Lập xuất hiện một lốc xoáy màu tím cỡ nắm tay!

Lốc xoáy chậm rãi vận chuyển, ở phía trên lốc xoáy là một viên nội đan linh thú Thiên cấp Hắc Thủy Khuê Ngưu ngày càng nhỏ.

Tần Lập không ngừng vận hành Tiên Thiên Tử Khí Quyết, trùng kích tẩy rửa kinh mạch trong cơ thể, hắn đã không nhớ mình đã vận hành bao nhiêu lần. Mỗi một lần dường như cũng còn kém một chút mà dường như mắt thấy có thể thành công đột phá Địa cấp, nhưng đều thất bại trong gang tấc!

Tần Tập không vội vã xao động chút nào. Nếu như cảnh giới Thiên cấp có thể dễ dàng đột phá như vậy thì trên đời này võ giả Thiên cấp cũng sẽ không nổi tiếng như vậy!

Cẩn thận nhìn, trong lốc xoáy màu tím dường như ẩn chứa một ngọn núi lửa ở dưới. Ở chính giữa lốc xoáy, chậm rãi nhấp nhô, tựa như cảnh tượng núi lửa trước khi phun trào, không ngừng có bọt khí từ trong dòng xoáy bắn ra, sau đó tan biến đi, dung nhập vào trong dòng xoáy.

Tuần hoàn lập lại như thế, rốt cục khi viên nội đan Hắc Thủy Khuê Ngưu hoàn toàn biến mất thì lốc xoáy màu tím nơi đan điền của Tần Lập đột nhiên ngừng chuyển động.

Toàn bộ thế giới dường như cũng yên tĩnh lại.

Yên tĩnh!

Leng keng! Leng keng! Leng keng!

Giống như âm thanh giọt nước phát ra khi rơi trên thủy đàm tĩnh mịch. Chính giữa lốc xoáy màu tím trong đan điền của Tần Lập, không biết từ đâu rơi xuống vài giọt chất lỏng.

Trong giây lát, lốc xoáy màu tím bắt đầu chuyển động điên cuồng hơn. Một luồng tử khí đậm đặc cỡ chừng ngón út, như lưu tinh từ phía chân trời phá trường không, phóng thẳng tới chỗ thành Thanh Long!

Toàn bộ thành Thanh Long trong nháy mắt lập tức chấn động!

Không biết có bao nhiêu người phát ra tiếng hoan hô kinh thiên, cũng không biết có bao nhiêu người sợ tới mức mặt vàng như đất!

Trong hoàn cung, giọng nói the thé của Lý công công lớn tiếng hô lên:

- Hộ giá! Hộ giá!

Triệu Nguyên Lễ có được tu vi Địa cấp cau mày, quát nhỏ:

- Đủ rồi! Đây là hiện tượng thiên văn! Hô to gọi nhỏ còn ra thể thống gì!

Lý công công nghiên mặt cười nói:

- Bệ hạ thấy biến không kinh khiến nô tài thúc ngựa theo không kịp.

Luồng khí xoáy màu tím trong cơ thể Tần Lập, bị một luồng tử khí từ phía chân trời bắn trúng, ầm ầm bắn ra! Luồng năng lượng kinh thiên kia nháy mắt tràn ngập khắp toàn thân kinh mạch Tần Lập. Lập tức một luồng khí thế từ trên thân thể Tần Lập phát tán ra, xông thẳng lên trời!

Tấc cả các võ giả đạt tới cảnh giới Thiên cấp ở thành Thanh Long, bất kể là đang bế quan hay không, toàn bộ đều như có điềm báo trong lòng, đồng thời mở to mắt, lộ ra một chút hào quang kinh hãi.

Có một siêu cấp cường giả sinh ra, võ giả thành công tiến giai Thiên cấp, thực sự sẽ sinh ra khí thế to lớn, thậm chí còn kinh động toàn thành. Nhưng có thể dẫn phát ra hiện tượng thiên văn dị biến, không có người nào không phải siêu cấp cường giả!

Thành Thanh Long từ trước tới nay, chưa từng có loại hiện tượng này!

Là ai có được thực lực mạnh mẽ giống như vậy chứ?

- Mau điều tra xem luồng tử khí kia rơi xuống nơi nào đi!

Lúc này trong nháy mắt có rất nhiều thế lực chưởng môn nhân của những thế lực lớn, đồng loạt phát ra một mệnh lệnh cho cấp dưới!

Thậm chí, ngay cả trong hoàng cung, hoàng đế Triệu Nguyên Lễ cũng phân phó cho Lý công công:

- Đi điều tra xem luồng tử khí kia rơi xuống chỗ nào! Siêu cấp cường già như thế nhất định phải cho hoàng gia ta nhớ kỹ, nếu như tìm được, ngàn vạn lần phải lễ ngộ! Hắn muốn cái gì thì ngươi liền đáp ứng cái đó! Nếu cho gia tộc khác cướp đi thì ta bắt ngươi hỏi tội!

Hiện tượng thiên văn này tới nhanh mà đi cũng nhanh, theo đó cỗ khí thế xông lên tận trời cùng với luồng tử khí đậm đặc ở chân trời nhạt dần. Cho đến khi mặt trời lên, ánh mặt trời vạn trượng yên lặng chiếu trên đầu tường thành Thanh Long.

Mọi người đều cảm thấy hưng phấn cực độ, cho rằng đây điềm lành từ trên trời. Năm sau, nhất định rất tốt mà lại không biết, điềm lành này trên thực tế chỉ phục vụ cho một người!

Giờ phút này, trong toàn bộ đan điền của Tần Lập chiếm cứ một dòng xoáy màu tím thật lớn, nó chiếm cứ toàn bộ đan điền của hắn!

Lốc xoáy kia hiện giờ phẳng lặng như nước, chậm rãi lưu động, tựa như ngân hà sáng chói, rực rỡ mê người, Tiên Thiên Tử Khí tinh thuần, sinh sôi không ngừng!

Tần Lập chậm rãi mở ra hai mắt, đôi mắt giống như giếng cổ không gợn sóng, bình lặng giống như một đầm nước mùa thu.

Thoáng hoạt động thân thể, khóe miệng hắn lộ ra một chút ý cười thản nhiên. Vốn còn muốn đi kiểm tra một chút thực lực của mình rốt cục đạt tới trình độ nào, nhưng hiện tại xem ra, đã không còn cần thiết.

Nếu như mình xuất hiện ở bất cứ một nơi kiểm tra nào thì e rằng cũng sẽ gây nên chấn động thật lớn.

Đùa giỡn kiểu gì chứ, trong nhà cường giả Thiên cấp không có dụng cụ kiểm tra? Không ngờ muốn tới nơi kiểm tra để trắc nghiệm? Những người đó còn không cả kinh tới cằm rơi xuống!

Huống chi, Tần Lập cũng không muốn bại lộ thực lực chân chính của bản thân.

Khi hắn có được Địa cấp thì dám đánh bừa Thiên cấp. Hiện tại chân chính tiến nhập cảnh giới Thiên cấp, Tần Lập mới biết được mình có bao nhiêu may mắn. Khi đó chuyện đánh bừa Thiên cấp có nguy hiểm cỡ nào!

Không nói điều gì, lực lượng của võ giả Thiên cấp đâu chỉ hơn kém Địa cấp khoảng trăm lần!

Một quyền vô cùng đơn giản mà võ giả Thiên cấp dùng, uy lực vô cùng to lớn. Mà nguyên nhân bởi vì mình tu luyện chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn nên mạnh hơn người có thực lực cùng cấp rất nhiều!

Vốn đối kháng với võ giả Thiên cấp cần dùng thần kiếm Âm Huyết, cần dựa vào chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn mới có thể đạt được. Mà hiện tại, Tần Lập có lòng tin, có lẽ dùng bảo kiếm mà ương Hạo Nam đưa cho mình, thi triển các loại võ công sở học ở kiếp trước thì cũng đủ để chiến thắng võ giả cùng bậc!

Đối với chuyện che dấu thân phận của mình thì điều này trợ giúp rất nhiều.

Thở phào một cái, không thể tưởng được lần này mình mới thật sự là người nhân họa đắc phúc! Nếu không vì trợ giúp Tây Qua, mình tuyệt đối không thể hao hết Tiên Thiên Tử Khí cuối cùng trong cơ thể, như vậy cũng không thể xuất hiện một luồng khi xoáy có thể phá rồi lại lập, càng không thể ờ thời điểm đột phá gây ra hiện tượng thiên văn dị biến. Luồng Tiên Thiên Tử Khí vô cùng tinh thuần kia, một lần nữa đúc đan điền của Tần Lập!

- Sư thúc! Cuối cùng rồi ngài cũng xuất quan.

Từ tối hôm qua, Tây Qua liền có cảm giác, hôm nay sư thúc chắc chắn cũng sẽ xuất quan! Cho nên, Tây Qua đứng thủ ở ngoài cửa của ngài cả đêm! Ai nói gì cũng không nghe.

Cho dù có được cảnh giới Huyền cấp, đứng ở bên ngoài lạnh giá một đêm, cũng sẽ không thoải mái lắm, nhưng trên khuôn mặt của Tây Qua tràn ngập vẻ cười phát ra từ nội tâm.

- Tiểu tử ngốc, người đứng ở ngoài một đêm ngoại trừ làm cho mình bị đông lạnh ra thì có tác dụng gì?

Tần Lập vừa thấy bộ dáng Tây Qua đông lạnh đến run run nên có chút đau lòng, xụ mặt trách mắng.

- Ha ha. Ta cao hứng, ta cao hứng!

Tây Qua nói xong, há to miệng, nhanh chóng hắt xì một cái.

- Mau cút đi kêu phòng bếp làm cho ngươi một bát canh gừng!

Tần Lập đá nhẹ Tây Qua một cước, vẻ tươi cười tràn ngập vui vẻ. Mặc kệ nói thế nào, sinh mệnh tiểu tử này xem như được nhặt lại.

Chỉ sợ, đây cũng chính là người tu luyện chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn từ trước đến nay đã trải qua ba lần niết bàn lại có thể sống sót nhỉ?

Ba người A Hổ và Bộ Vân Yên, Lãnh Dao lúc này đều chạy đến, nhìn thấy Tần Lập thần thanh khí sảng, cũng hết sức cao hứng. Bộ Vân Yên tủm tỉm cười dịu dàng nói:

- Công tử, chúc năm mới vui vẻ.

A Hổ cũng nhếch miệng cười nói:

- Năm mới vui vẻ!

Bên kia Lãnh Dao đối mặt với Tần Lập, trên mặt có chút mất tự nhiên, một chút đỏ ửng lặng lẽ dâng lên, còn đang duy trì loại trong trẻo nhưng lạnh lùng, lại không biết vì sao trong lòng lại loạn lên.

Tần Lập nhìn Lãnh Dao, cười ôn hòa nói:

- Lãnh Dao. Chúc mừng năm mới!

- Hả! Tốt, tốt!

Thần sắc Lãnh Dao có chút bối rối tránh né ánh mắt ôn hòa của Tần Lập. Chung quy cảm thấy được, trong ánh mắt của hắn ẩn dấu một chút ý vị nói không nên lời.

Bộ Vân Yên và A Hổ phía đối diện cười trộm, biết bên ngoài Lãnh Dao lạnh lùng, nên chưa từng trêu ghẹo nàng. Bốn người vào nhà ăn, Tần Lập đã lâu rồi chưa ăn cơm nên khi đối mặt với rượu và thức ăn phong phú quá nhiều trên bàn, ăn rất vui vẻ.

Cùng đêm đó, thành Thanh Long pháo hoa đầy trời, đủ thứ màu sắc, trang trí cho bầu trời đêm rực rỡ. Một mình Tần Lập lặng lẽ đứng ở noi đó, nhớ tới khuôn mặt tuyệt sắc kia, nhẹ giọng nói:

- Hai năm rồi, nàng có khỏe không?

Tiếp đó lại nghĩ tới ngày hôm nay khi Lãnh Dao đối mặt với mình có vẻ mất tự nhiên, trong lòng Tần Lập có chút áy náy. Vốn hắn chắc hẳn là nói gì đó với Lãnh Dao, ít ra cũng có thể cảm tạ công lao của nàng đối với mình.

Nhưng câu nói này Tần Lập cảm thấy mình không nói nên lời, càng không thể hứa hẹn gì với nàng.

Tất cả chuyện này, đơn giản là trong lòng Tần Lập, vẫn luôn có chút áp lực. Nếu như không thể bước lên Huyền đảo, quang minh chính đại đưa người đàn bà của mình về thì hắn tuyệt sẽ không chấp nhận những cô gái khác!

Bởi vì một người đàn ông ngay cả vị hôn thê của mình cũng không bảo vệ được thì có tư cách gì bảo vệ con gái khác?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor