Duy Ngã Độc Tôn - Chương 057 - 058

CHƯƠNG 57: THIẾU NỮ CÓ VẤN ĐỀ!

Quả nhiên, tới ngày hôm sau đủ loại tin tức về chuyện xảy ra trên yến hội Thượng Quan gia giống nhu mọc cánh truyền khắp toàn bộ thành Hoàng Sa. Từ nhà giàu có quý tộc cho tới những người dân tầng chót, gần nhu mọi người đều có vẻ mặt hưng phấn bàn luận về tin tức bọn họ nghe được. Khác với những yến hội từng được Thượng Quan gia tổ chức trong quá khứ, yến hội năm nay tất cả hào quang gần như đều chiếu lên một người!

Người này tự nhiên là Tần Lập.

Cho dù bản thân Tần Lập chỉ sợ cũng không ngờ có một ngày mình cũng có thể nổi tiếng như vậy. Kiếp trước, Tần Lập bởi vì nguyên nhân thân phận, đối với chuyện náo động như này luôn luôn tránh né. Bởi vì những người cùng đường khác, kết cục sau khi nổi danh phần lớn chỉ có một từ: Chết!

Tuy vậy hiện tại, khóe miệng Tần Lập hơi nhếch lên. Danh tiếng chính là thứ tốt nhất để bảo hộ chính mình!

Từng là lão Đại một bang hội oai phong một cõi, Tần Lập biết rõ khi nào thì nên khiêm tốn, khi nào thì nên ồn ào nổi tiếng, bao gồm đối mặt với Tần gia mà không khuất phục. Bởi vì Tần Lập đoán chắc Tần gia cũng không dám làm gì hắn. Tuy rằng hắn xảy ra một lần ngoài ý muốn là Tần Thập Tam, tuy hiện tại Tần Thập Tam đã chết, mà hắn vẫn còn

Lúc trước đánh bị thương Tần Phong, nguyên nhân càng đơn giản. Bởi vì nếu không phải Tần Phong bị thương vậy thì hẳn là bản thân Tần Lập. Hơn nữa nhìn mức độ tàn nhẫn Tần Phong ra tay lúc đó, thực sự ngay cả cái mạng nhỏ của mình có còn hay không cũng khó nói!

Đối với người muốn giết mình, Tần Lập cho tới bây giờ cũng không khách khí. Tuy rằng từ huyết thống, hắn cùng Tần Phong coi như là thân huynh đệ. Nhưng người ta không coi hắn là huynh đệ, như vậy làm sao hắn lại đi dán bộ mặt nóng vào cái mông lạnh của đối phương?

Tần Hàn Nguyệt cùng Tần Tuyết đã ra ngoài từ sáng sớm. Hai mẹ con gần đây luôn thần thần bí bí, cũng không biết họ muốn làm gì. Tần Lập hỏi hai lần, hai người đều vẻ mặt thần bí, nên cũng không hỏi nữa, yên lòng ở nhà tu luyện.

Về phần Tây Qua, hiện tại trên cơ bản đã chỉnh hợp tất cả các thế lực thành Bắc. Có người đứng sau bảo hộ như Tần Lập, Tây Qua như cá gặp nước. Theo Tần Lập đánh giá, Tây Qua so với mình càng thích hợp làm nghề này! Nếu có nhiều thời gian nhất định hắn sẽ trở thành một nhân vật đứng đầu thế lực ngầm của thành Hoàng Sa. Nếu có cơ hội, Tần Lập nhất định đi hồ Phượng Hoàng, nếu có thể chiếm được phương thuốc Thiên Huyền đan liền giúp Tây Qua vĩnh viễn giải trừ mối lo Niết bàn. Nếu không, theo địa vị Tây Qua tăng lên, kết thù là không thể tránh. Nếu có người có ý biết được chiến kĩ hắn tu luyện khảng định sẽ lợi dụng thời gian Niết bản để đối phó hắn.

Tần Lập cũng không ngây ngô cho rằng mình tìm được phương thuốc Thiên Huyền đan là có thể vũ trang một cỗ thế lực khổng lổ. Trước không nói bồi dưỡng người khác xong có thể bị phản bội hay không, có thể khiến cho các thế lực lớn khác khủng hoảng hay không. Chỉ nói riêng phương thuốc và chiến kĩ siêu cấp này đã tồn tại từ thời thượng cổ, vì sao không ai thành lập được một thế lực siêu cấp mạnh mẽ? Nguyên nhân rất đơn giản, cho dù chiếm được phương thuốc đó, những dược liệu cần thiết chắc chắn là quý báu phi phàm, cấp bậc thiên tài địa bảo.

Vào lúc giữa trưa, Tần Hàn Nguyệt cùng Tần Tuyết mới trở về, còn mang về cho Tần Lập món ăn nổi danh nhất trăm năm nay của quán "Thúy Tùng lâu" thành Hoàng Sa.

Nhìn nhi tử ăn to uống lớn, bộ dạng ăn rất ngon, Tần Hàn Nguyệt trong lòng rất vui vẻ. Sau khi ăn xong, thừa dịp Tần Tuyết thu dọn bàn, Tần Hàn Nguyệt gọi con vào trong phòng, cười mà như không cười nhìn Tần Lập:

- Nhi tử bảo bối! Hôm này ta đi ra ngoài mới nghe nói ngươi thật bản lĩnh. Ta cũng thực nở mặt nở mày!

Tần Lập nghe lời này như là lời nói mát. Đối mặtnữ nhân trẻ tuổi xinh đẹp nhung quan tâm chăm sóc mình, Tần Lập vẫn có một loại tình cảm phức tạp.

Bởi vì linh hồn hắn là người trưởng thành, hơn nữa hắn có thể cảm giác được một trí nhớ khác trong thân thể đang có ảnh hưởng tới mình không ngừng yếu dần. Trừ phần không muốn xa rời đối với Tần Hàn Nguyệt, ở sâu trong linh hồn vẫn không có thay đổi.

Cho nên đôi khi Tần Lập mới cảm giác được có chút không tự nhiên. Loại cảm giác này thậm chí có xu thế càng ngày càng mãnh liệt!

Một phần khác nàng cũng không phải là mẫu thân thật sự của mình. Đời trước mình là trẻ mồ côi, căn bản không biết cha mẹ ruột là ai, vì sao vứt bỏ mình. Cho nên kiếp trước, Tần Lập vừa khát vọng tình thương cha mẹ, vừa thống hận phụ mẫu của mình. Về phần khác, sau khi dung hòa trí nhớ chủ nhân thân thể này, từ đáy lòng có một loại không muốn xa rời Tần Hàn Nguyệt. Đây đại khái chính là cốt nhục tình thân trong truyền thuyết! Đây là một loại cảm xúc bất kì người nào cũng không thể chống cự.

Đồng thời Tần Lập hết sức rõ ràng, Tần Hàn Nguyệt vì con mấy năm nay chịu biết bao chua xót, toàn bộ dựa vào một tình thương của người mẹ vô tư, trả giá không oán không hối hận.

Chỉ bằng điểm này, Tần Lập không dám cũng không có khả năng không hiếu thuận với Tần Hàn Nguyệt.

Kì thật Tần Lập cũng không biết rằng: Đây chính là ảnh hưởng tu luyện chiến kĩ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn mang tới.

Trên trời dưới đất, Duy Ngã Độc Tôn! Những thứ mà chiến kĩ này mang tới xa xa không chỉ là tăng lên về mặt vũ kĩ, mà còn có một loại khí thế chưa từng có từ trước tới nay, nắm hoàn toàn vận mệnh vào trong tay của chính mình. Cho dù có Thiên Huyền đan trợ giúp, chiến kĩ này không phải ai cũng có thể tu luyện. Càng đến tầng cao cấp loại cảm giác này càng rõ ràng.

Mà hiện tại Tần Lập ngay cả tầng thứ nhất cũng chưa đột phá! Chân chính Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn là có chín tầng!

Đương nhiên, chuyện này xa xa không phải trên bản phục chế vô số lần kia của Tần Lập có khả năng hiện ra. Bản gốc chân chính cho dù có chỗ thiếu hụt lớn thế nào cũng không có khả năng phân phát linh tinh như vậy.

Dù sao đây là chiến kĩ Thần cấp!

Người thần bí đứng ở đằng sau, mục đích phân phát chiến kĩ Thần cấp như vậy chỉ có một. Đó chính là xem ai có thể chiếm được phương thuốc Thiên Huyền đan, còn muốn xem trên đời này rốt cuộc có ai không cần Thiên Huyền đan cũng có thể tu luyện nó mà bình yên vô sự

Việc này trước mắt Tần Lập không biết gì hết. Hiện tại hắn đang im lặng như một cục cưng ngoan ngoãn, ngồi tại chỗ nghe Tần Hàn Nguyệt quở trách không nhẹ không nặng, mang theo lòng yêu thương.

- Tiểu Lập! Mẹ vẫn cho rằng ngươi trưởng thành, là một người đàn ông. Nhưng ngươi xem, ngươi đã làm những cái gì? Giống như một người hồ đồ vậy!

Tần Hàn Nguyệt nhẹ nhàng nói, trên mặt cũng không có vẻ tức giận, mà càng nhiều là bất đắc dĩ.

- Tam thiếu gia Vương Thành của Vương gia bị ngươi bức quỳ xuống xin lổi, nói hai câu độc ác bị ngươi đánh gãy xương tay, xương sườn cũng gãy hai cái. Ồ! Chuyện này ta rất vui mừng, Vương gia căn bản không phải sợ, chỉ là một đám nhãi nhép mà thôi không gợn lên được sóng gió. Tuy nhiên, con gái Mạc thành chủ vì sao ngươi lại đi trêu chọc? Ôi! Tiểu nha đầu đó thiếu giáo dục tuy nhiên nó làm mất mặt người Mạc gia thì có quan hệ gì với chúng ta, ngươi lại làm cho người ta xảy ra việc xấu hổ như vậy. Tiểu nha đầu nói muốn cùng Tần Lập không chết không ngừng. Nhi tử bảo bối của ta, ngươi làm cho người ta mất danh tiết, việc này tuy không thể hoàn toàn trách ngươi, nhưng ngươi phải có trách nhiệm trực tiếp. Nếu không xong ngươi... thu nàng làm thiếp là được!

Tần Hàn Nguyệt càng nói vẻ mặt càng phấn khởi, tươi cười hưng phấn.

Hai mắt Tần Lập càng mở lớn, miệng cũng há hốc, thật sự trợn mắt há mồm nhìn lão nương của mình. Đây... đây mà là mẫu thân tính tình dịu dàng hiền thục cao ngạo tài trí hơn người của mình sao? Không phải là kẻ thù đến giả mạo chứ?

Tần Hàn Nguyệt bị con trai nhìn có chút sợ, cố gắng nghiêm mặt muốn khôi phục sự nghiêm túc của người mẹ một chút. Nhưng nhìn vào trong mắt Tần Lập càng như một cô gái đầy linh động, giảo hoạt!

- Được rồi, được rồi! Ta biết tiểu nha đầu kia thích chính là Tần Phong, ngươi không muốn thì quên đi, đừng nhìn ta như vậy. Chúng ta nói một chút về chuyện ngươi đã làm.

Tần Lập ngây ngốc nhìn Tần Hàn Nguyệt, thật lâu sau mới cảm khái nói ra một câu:

- Nương! Thì ra năm xưa ngài cũng là một thiếu nữ có vấn đề. Khó trách...

CHƯƠNG 58: QUYẾT ĐỊNH CỦA TẦN HÀN NGUYỆT.

- Hừ! Nói linh tinh gì thế. Học ở đâu ra, cái gì vấn đề... có ai nói chuyện với mẹ như ngươi không!

Tần Hàn Nguyệt trợn mắt liếc nhìn nhi tử một cái, bỗng nhiênđầu không đuôi cảm khái một câu:

- Nhi tử! Biết vì sao hôm nay mẫu thân nói với ngươi những chuyện này không? Biết vì sao mẫu thân dường như thay đổi thành một người khác không?

Tần Lập ngây ngốc lắc đầu, trong trí nhớ của hắn Tần Hàn Nguyệt cho tới bây giờ chưa từng như vậy. Làm cho người khác có cảm giác chính là cao quý, thanh cao nhưng lạnh lùng. Nói ít, có chuyện gì cũng chỉ một thân một mình yên lặng chịu đựng.

Tần Hàn Nguyệt khẽ thở dài, như là hoài niệm, rồi giống như nhớ tới cái gì đối mặt với Tần Lập chậm rãi nói:

- Bộ dạng hôm nay của mẫu thân mới là diện mạo vốn có! Nếu cuộc đời này của ngươi đều vẫn như trước, như vậy mẫu thân cũng vĩnh viễn không thay đổi giống như hôm nay, vĩnh viễn đều là một người mẹ hiền. Bởi vì ta không hi vọng con có bất kì không may này, chỉ muốn kiếp này con có cuộc sống hạnh phúc, sinh con cháu bảo bối cho mẫu thân, chính là hạnh phúc lớn nhất của mẫu thân. Tuy nhiên, là con thay đổi trước, chuyện về Tần Thập Tam... con làm không sai!

Lời nói này của Tần Hàn Nguyệt lập tức khiến Tần Lập giật mình cứng đờ người, hắn trợn mắt nhìn trân trối mẫu thân mình, vẻ khó tin nói:

- Người... người làm sao biết?

Tần Hàn Nguyệt mỉm cười, sau đó nói:

- Con xem, hiện tại mẹ con ta nói chuyện như vậy, Tiểu Tuyết lại không nghe thấy. Con đã hiểu chưa?

Tần Lập tức thì ngạc nhiên, vẻ mặt rung động nhìn Tần Hàn Nguyệt như là lần đầu tiên nhận biết mẫu thân của chính mình! Hắn từng nghe lão đạo sĩ nói rằng loại công phu truyền âm nhập mật là có thật! Mà càng cao hơn một tầng, chính là người có nội lực cao đến cảnh giới nhất định có thể tản mát ra nội lực tạo thành một khí tràng. Khí tràng này người bình thường không cảm giác được nhưng có thể ngăn cách mọi thanh âm xung quanh, giống như là... lĩnh vực!

Loại cảnh giới này, những cường giả siêu cấp trên Thiên Nguyên Đại Lục khảng định cũng sẽ có cùng loại. Nhưng ấn tượng về mẫu thân trong trí nhớ vẫn dịu dàng yếu đuối làm sao lại có thể có được thực lực như vậy?

Nhìn cái bộ dạng nhi tử khiếp sợ, Tần Hàn Nguyệt có chút đắc ý cười cười, nháy mắt với Tần Lập mấy cái, cười nói:

- Bảo bối nhi tử! Cho tới bây giờ nương chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày nói chuyện với ngươi thế này, thật sự rất vui vẻ! Hiện tại, ngươi hẳn biết là phụ thân ngươi năm xưa vì sao lại yêu

Nói đến người yêu, sắc mặt Tần Hàn Nguyệt hơi hơi đỏ, tuy nhiên càng nhiều là loại biểu tình ngọt ngào cùng hạnh phúc.

- Nhưng... nhưng vì sao cho tới giờ mẫu thân chưa từng thể hiện ra? Vì sao trước đâu con không có chiến kĩ để học mẫu thân cũng không dạy con? Vì sao lúc tên Ngô y sư chết tiệt kia đùa giỡn, người lại có thể yên lặng chịu đựng?

Còn có rất nhiều vấn đề Tần Lập không hỏi ra bởi vì hắn hoàn toàn bị những biến hóa xảy ra trên người mẫu thân dọa sợ ngây người.

- Thể hiện thực lực có lợi ích gì? Con có biết bản Yếu Quyết Cơ Sở con tu luyện kia căn bản không phải đồ ở thế tục! Hừ! Bọn họ không có kiến thức, cho rằng đó là rác rưởi. Nhưng sau khi con tu luyện Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn kia, còn cho rằng như vậy sao?

Khóe miệng Tần Hàn Nguyệt nổi lên nụ cười ngạo nghễ, lập tức có chút bất đắc dĩ nói:

- Ngô y sư? Hắn đúng thật là cặn bã. Nhưng mà con ngốc à, nương không biết y thuật. Người đó tuy là bạy hoại nhưng y thuật cũng không tồi, nếu nương đắc tội với hắn vậy ai chữa bệnh cho ngươi?

- Lấy thực lực của người tùy tiện bắt mấy con linh thu cũng đủ để không lo cơm áo cả đời, hoàn toàn có thể rời khỏi Tần gia, dạng y sư thế nào còn không tìm được?

Vẻ mặt Tần Lập khó hiểu, hỏi.

- Nhi tử bảo bối! Vần đề này của con, rất tốt... rất tốt!

Tần Hàn Nguyệt than nhẹ một tiếng, sau đó nói:

- Nương không phải không thể mà là không dám! Ngươi cho là nương hiện tại có thực lực thế nào?

Tần Lập nhìn Tần Hàn Nguyệt, đoán:

- Ít ra cũng là cảnh giới Thiên cấp? Tuy cho tới giờ con chưa từng thấy mẫu thân tu luyện...

- Thiên cấp? Đại khái như vậy!

Tần Hàn Nguyệt thản nhiên cười, sâu kín nói:

- Nương tu luyện cũng không phải cái gọi là công pháp cao cấp của Tần gia. Tất cả bản lĩnh của nương đều là phụ thân ngươi dạy. Vào lúc sinh ra ngươi, nương cũng chỉ mới mười tám tuổi, vẫn là thiếu nữ khờ dại. Ngươi cho rằng những người của Tần gia cùng ngoại công ngươi chưa từng hoài nghi nương sao? Bọn họ chẳng những hoài nghi, hơn nữa vẫn chưa từng buông lỏng giám thị. Bởi vì ra là một tiểu thư giàu có, coi trọng... thậm chí... thậm chí đối tượng chung thân làm sao là người bình thường? Mà ngay cả bản Yếu Quyết Cơ Sở con tu luyện kia, mọi người Tần gia đều từng cầm đi nghiên cứu, cho đến sau này cho rằng đó là một quyển công pháp rác rưởi mới trả lại cho nương. Trong tình huống như vậy, ta nếu chỉ lộ ra bất kì dấu vết nào vậy con sẽ lập tức bị bọn họ khống chế, uy hiếp nương giao ra những công pháp học được. Đừng tưởng rằng bọn họ không làm được chuyện này, thân tình... chỉ là loại xa xỉ trong đại gia tộc chân chính!

Tần Hàn Nguyệt nói tới đây, đôi mắt ửng đỏ, bình ổn tâm tình của mình mới nói tiếp:

- Phụ thân ngươi từng noi, công pháp này một khi truyền ra ngoài sẽ mang cho hắn nguy hại rất lớn. Bởi vì gia tộc của hắn không cho phép võ học gia tộc truyền ra ngoài, đều là bí mật không thể lộ! Mà phụ thân ngươi đều dạy cho nương, con à, con nói nương có thể khiến phụ thân ngươi bị lâm vào cảnh nguy hiểm sao? Cho nên, cho dù cuộc đời này hắn không tới đón chúng ta, ta cũng không làm chuyện hại đến hắn! Nếu con vẫn chỉ là một người thường, vậy nương cũng bình thường cả đời, tuyệt không cho phép bất kì người nào làm chuyện gì xúc phạm tới con. Con biết không, ngày đó nếu con thật sự không tỉnh, nương, sẽ chính tay giết chết Tần Hổ! Cho dù nó là cháu ruột của ta, ta cũng không bỏ qua!

Trên người Tần Hàn Nguyệt bỗng nhiên phát ra một cỗ sát khí mạnh mẽ, rồi lập tức phản ứng lại, lại thu trở về. Có chút thân thiết nhìn thoáng qua Tần Lập, vẻ mặt nàng xin lổi nói:

- Thật có lổi, nương không kiềm chế được.

- Không, nương, người là mẫu thân tốt nhất trên thế giới này!

Tần Lập nói, lập tức nhớ lại trong đầu, nhớ tới những cử chỉ trong mấy năm qua của Tần Hàn Nguyệt, đích thật là không lộ ra một chút võ công. Nhưng mặc dù đối mặt với bất kì nguy cơ gì, cũng chưa bao giờ biểu lộ ra một chút sợ hãi! Đây kì thật đã là sơ hở lớn nhất, một người con gái yếu đuối, đối mặt với việc binh đao làm sao có thể bình tĩnh như thế? Cho dù bảo hộ con mình cũng không có khả năng một chút cũng không sợ hãi chứ?

- Con à! Con cũng biết, ở trong Tần gia có hai lão tổ tông, hơn một trăm năm trước đã đạt tới Thiên cấp! Nhiều năm qua đi như vậy, tuy rằng chưa đột phá Thiên cấp nhưng bọn họ đều vẫn còn sống. Nương ở Tần gia như là miếng băng mỏng, may mắn ông trời có mặt khiến cho con trai Tần Hàn Nguyệt ta rốt cục có tương lai!

Tần Hàn Nguyệt nói tới đây, nước mắt rơi đầy mặt.

Trong lòng Tần Lập cũng trào dâng cuồn cuộn. Hắn biết đây chính là cảm xúc trong đầu của đứa con chân chính của Tần Hàn Nguyệt tác quái. Tuy nhiên hắn đột nhiên nghe chuyện bí ẩn nhiều năm như vậy, tâm tình cũng không thể bình tĩnh, không thể tưởng tượng được trên người Tần Hàn Nguyệt cũng có một mặt truyền kì như thế.

Tần Hàn Nguyệt bình tĩnh lại, sau đó mới nói:

- Con à, con có oán hận nương không?

- Không! Con làm sao dám oán hận nương. Tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ rất đáng thương, chỉ có đứa con không hề hiếu thuận, chứ không có cha mẹ không thương yêu con!

Tần Lập nói lời từ đáy lòng, đồng thời khúc mắc làm phức tạp hắn nhiều năm cũng được cởi bỏ vào giờ phút này. Có lẽ năm xưa mình cũng không bị cha mẹ vứt bỏ, có lẽ bịn họ cũng có nỗi khổ bất đắc dĩ... tóm lại, tới lúc này Tần Lập rốt cục hoàn toàn tin tưởng, trên đời này không có cha mẹ nào không thương con!

- Tấm lòng cha mẹ đáng thương. Lời này thật hay. Nhi tử bảo bối của ta quả nhiên là người đàn ông ưu tú nhất trên đời!

Tần Hàn Nguyệt vẻ mặt kiêu ngạo nói, lại tiếp:

- Chuyện con làm ngày hôm qua, kì thật không sai, chỉ là có chút nóng vội. Tuy rằng thực lực của con không kém, nhưng trong mắt Thượng Quan gia cùng Tần gia cũng không chịu nổi một kích! Thậm chí ngay cả Vương gia có Tam công tử kia bị ngươi đánh gãy một tay cũng cho rằng tiêu diệt ngươi thực dễ dàng... tuy nhiên, từ khi nương nhìn thấy khoảnh khắc ngươi giết chết Tần Thập Tam kia, cũng rõ ràng ngươi đã thật sự trưởng thành, hơn nữa có đủ năng lực tự bảo vệ mình! Tần gia... bọn họ sớm muộn cũng có một ngày phải hối hận!

Vướng mắc lớn nhất của Tần Lập vốn là mẫu thân Tần Hàn Nguyệt, sợ những người đó đối phó với mình không được liền chuyển hướng sang Tần Hàn Nguyệt. Hiện tại xem ra mình hoàn toàn không cần lo lắng, trước mắt dường như là một con đường rộng mở phía trước, không còn bất kì lo âu buồn phiền gì!

Tần Hàn Nguyệt bỗng nhiên lộ vẻ không muốn nhìn Tần Lập, nhẹ giọng nói:

- Con à. Nếu... nương nói là nếu... nếu nương rời đi, con có đồng ý không?

Tần Lập đầu tiên sửng sốt, lập tức ngẩng đầu, trên mặt lộ ra nụ cười ấm áp:

- Nương! Người đi đi, con ủng hộ người! Tìm được ông ấy, hỏi xem mấy năm nay không đến gặp người là do nguyên nhân gì?

Sắc mặt Tần Hàn Nguyệt bỗng nhiên ửng đỏ, có vài phần thiếu tự nhiên. Không nghĩ tới đứa con thông minh như vậy, lại hiểu ý người khác. Nàng bặm môi, cố nhịn không cho nước mắt rơi xuống, gật gật đầu.

- Nương mang theo Tần Tuyết cùng đi, con cũng không phải ở lại thành Hoàng Sa. Nơi này không có bất kì giá trị gì cho con lưu luyến. Con là con Tần Hàn Nguyệt này, cũng là người đàn ông ưu tú nhất trên đời! Thiên Nguyên Đại Lục lớn đến mức con không thể tưởng tượng được, nơi có thể cho con thi triển, có thể cho con vung cánh bay cao còn rất nhiều!

Tần Lập gật đầu:

- Nương, con biết rõ người không cần phải lo lắng. Chờ con tới Thiên cấp, con sẽ đi Huyền Đảo tìm người!

Tần Lập nói xong, bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện đáng sợ, lập tức nói:

- Ông bố kia của ta, có thể sẽ...

Tần Hàn Nguyệt bật cười, lập tức nói:

- Đó là không có khả năng, điều này con cứ yên tâm! Nương lại thật hi vọng con tìm mấy người vợ, sinh nhiều thâm vài đứa cháu. Hừ, để đám người bảo thủ bên trong Huyền Đảo kia mở to mắt ra nhìn xem đứa con mà nữ tế thế tục như ta sinh ra, mạnh hơn rất nhiều so với những người được gọi là tuấn kiệt trẻ tuổi trên đảo bọn họ!

Tần Hàn Nguyệt nói xong, lại nghĩ đến một chuyện:

- Nghe nói tiểu Thi Vũ của con đã bị mang tới Huyền Đảo? Hừ! Ta thật muốn nhìn là ai mang nàng đi. Nếu có người dám khi dễ nàng, ta sẽ kêu phụ thân ngươi đi thu thập hắn!

Tần Lập đầu đầy hắc tuyến, cũng không nói gì. Trong lòng hắn cảm thấy được lão nương tự tin có chút mù quáng nhưng không đành lòng đả kích nàng, chỉ có thể chúc phúc cho lão nương của mình.

Kì thật có chuyện Tần Hàn Nguyệt không nói cùng con. Năm xưa phụ thân Tần Lập chính là đào hôn mà chạy ra. Gia tộc của hắn có một quy củ cổ quái đến cực điểm. Đó chính là: con cháu gia tộc nếu không đồng ý việc hôn nhân gia tộc định sẵn có thể vào lúc này nói ra, sau đó vượt ải đào hôn. Nếu có thể vượt ải thành công, trong hai mươi năm sẽ được tự do! Nếu không vượt qua vậy thì sẽ ngoan ngoãn nhận mệnh. Quy củ này thoạt nhìn buồn cười và kì quái nhưng trên thực tế làm sao không phải là một loại rèn luyện!

Hơn nữa hai mươi năm trong nháy mắt người thường hết sức lâu còn ở trong mắt người ở đó củng chỉ là loáng một cái mà thôi.

Tần Hàn Nguyệt tuy rằng không muốn rời đi vào lúc này, bởi vì con trai qua năm mới được mười bốn tuổi. Ở trong mắt mẫu thân, đừng nói mười bốn tuổi, cho dù là bốn mươi tuổi cũng chỉ là một đứa nhỏ

Nhưng Tần Hàn Nguyệt càng hiểu được, con mình giống như là ưng non, không trải qua mưa gió rèn luyện vĩnh viễn không nghĩ tới có ngày tự do bay lượn trên chín tầng trời! Cho nên tuy luyến tiếc, tuy sẽ đau lòng nhưng buông tay... cũng chỉ là lựa chọn lí trí nhất của nàng.

Bởi vì hiện tại, con trai của nàng không hề bình thường!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor