Duy Ngã Độc Tôn - Chương 055 - 056

CHƯƠNG 55: PHƯƠNG HẠO NAM RA TAY

Phương Hạo Nam thiếu chút nữa lập tức cười ra tiếng, thầm nghĩ Tần Lập này thật sự là một người lắm trò! Bị làm nhục mặt không đổi sắc không nói mà chọn thủ đoạn phản kích cũng mạnh mẽ như vậy. Còn có sự khinh miệt nào có thể mạnh hơn so với không thèm đếm xỉa này chứ?

Quả nhiên, cô gái tuổi thanh xuân vẻ mặt tự đắc phía sau Phương Hạo Nam đối mặt với Tần Lập lập tức biến sắc trừng đôi mắt lạnh như băng nhìn Tần Lập trông thật khó coi. Không riêng gì nàng, ngay cả mấy người trẻ tuổi bên cạnh nàng cũng đểu lộ vẻ mặt căm tức phẫn nộ nhìn Tần Lập.

Cô gái này không phải ai khác chính là Mạc Phỉ Phỉ con gái thành chủ Mạc Thiên Hùng của thành Hoàng Sa!

Nói đến Mạc Phỉ Phỉ này, nếu nói về thân phận thì có dính líu họ hàng với Tần gia. Người vợ Mạc Lan của Tần Vĩnh Chí là cô ruột của Mạc Phỉ Phỉ, nên Mạc Phỉ Phỉ là em họ của Tần Phong!

Tuy nhiên, vì đây cũng chỉ là một đám hỏi chính trị cho nên Mạc gia cùng Tần gia cũng không thân cận như tưởng tượng. Nhưng Mạc Phỉ Phỉ từ nhỏ thích người anh họ Tần Phong, đây là chuyện mà ai cũng biết.

Từ sau lần ám sát Tần Lập thất bại, lại bị phụ thân quở mắng một hồi cũng cưỡng chế nàng về sau không được phép đi trêu chọc Tần Lập. Lần này bọn Tần Phong, Tần Hổ trước tiên xin phép trở về, Mạc Phỉ Phỉ tự nhiên cũng theo về.

Bầu không khí Học Viện Đế Quốc có vẻ thoải mái, chỉ cần môn văn hóa có thể vượt qua kiểm tra, vũ kĩ đạt được tiêu chuẩn nhất định là có thể thăng cấp hoặc tốt nghiệp. Cho nên bình thường chơi bời thế nào đều không quan hệ, không vượt qua kiểm tra vậy thì phải ở lại lớp nhỏ tuổi.

Tần Lập thậm chí không cần ngẩng đầu nhìn cũng biết cô gái này đúng là người ám sát mình ngày trước. Đối với nàng xuất hiện tại đây, Tần Lập một chút cũng không bất ngờ. Đã sớm đoán được nàng là con gái thành chủ, hơn nữa lúc trước cũng từ Tần Tuyết mà biết được quan hệ của Thành chủ và Tần gia, đối với cô gái tính tình điêu ngoa, ra tay tàn nhẫn này Tần Lập không có chút hảo cảm nào. Nếu không phải ở trong này, Tần Lập có thể hung hăng tát nàng mấy cái sau đó đi khỏi.

Tuy nhiên trường hợp trước mắt, tốt nhất là không đếm xỉa đến nàng.

Hơn nữa những lời này của Tần Lập hết sức ác độc. Không riêng gì không đếm xỉa đến Mạc Phỉ Phỉ mà còn thuận tiện đả kích nàng một chút. Trước mặt con gái thành chủ nói Thượng Quan gia tộc là gia tộc đứng đầu thành Hoàng Sa, tuy rằng đây là lời nói thật nhưng hết sức đả thương lòng tự ái của người. Mặt cười Mạc Phỉ Phỉ khẽ lạnh, lạnh lùng nhìn Tần Lập, không nghĩ tới lá gan thằng con hoang này lớn như vậy, rõ ràng hắn nhận ra mình, chẳng những mặt không đổi sắc mà lại còn không đếm xỉa gì, nói lời trào phúng!

- Phương huynh! Huynh nói có phải hay không vậy?

Tần Lập vẻ mặt thản nhiên cười, nhìn Phương Hạo Nam nói.

- Ồ? Tần lão đệ còn nghiên cứu về cái này? Ta chỉ là một người thô lỗ, để ta múa đao chơi thương hay gì khác còn được, bảo ta đi phẩm trà, vậy thì còn kém xa!

Phương Hạo Nam thấy Tần Lập hoàn toàn không sợ Mạc Phỉ Phỉ, hắn tự nhiên càng không sợ hãi. Ba gia tộc lớn mạnh hơn so với Mạc gia của thành chủ, điểm ấy đã không cần đi chứng thực.

- Ha ha! Ta cũng chỉ là có chút tâm đắc nhỏ, nếu Phương huynh thích hôm nào ta mời huynh uống trà, xem tay nghề của ta thế nào?

Tần Lập ngồi ở đó, cười cười nói.

- Ồ, vậy thì hay lắm!

Phương Hạo Nam sảng khoái trả lời, hắn cũng không giống như chỉ nói ngoài miệng. Con cháu nhà giàu có khác, làm gì có chuyện không biết chút gì về chuyện này, chỉ là khác nhau thích hay không thích thôi. Theo động tác Tần Lập mà xem, Phương Hạo Nam biết Tần Lập tuyệt đối không phải khoác lá

- Hừ! Học đòi văn vẻ! Một thằng con hoang ngay cả phụ thân là ai cũng không biết có tư cách gì ở đây mà khoe khoang khoác lác!

Một thanh niên hơn hai mươi tuổi bên cạnh Mạc Phỉ Phỉ bị thái độ này của Tần Lập chọc giận, cười lạnh nói.

Lời này vừa nói ra chẳng những Phương Hạo Nam, ngay cả Mạc Phỉ Phỉ cũng không kìm nổi nhíu mày. Nàng không phải không ủng hộ lời nói của đồng bạn mình, mà là cảm thấy ở hoàn cảnh này nói lời đó là một biểu hiện làm hạ thấp thân phận mình.

Tần Lập chậm rãi đứng lên, ý cười trên mặt thu lại. Hai mắt hắn bắn ra hai đạo hào quang lạnh lùng, nhìn thanh niên này nói:

- Quỳ xuống dập đầu xin lỗi!

- Quỳ xuống dập đầu xin lỗi? Ha ha ha!

Thanh niên này mặt căng lên đỏ bừng, thanh âm không kìm được lớn lên, lấy tay chỉ vào mũi Tần Lập nói:

- Ngươi tính là cái gì? Một thằng con hoang không có thân phận, con hoang mà thôi! Ngươi biết thân phận của ta thế nào cũng dám kêu ta dập đầu xin lổi ngươi? Mắt chó của ngươi mù à?

Nguyên vốn góc này cũng không làm người ta chú ý lắm, nhưng thanh âm người thanh niên này nói chuyện rất lớn, lập tức khiến không ít ánh mắt người khác nhìn về nơi này. Tần Phong cùng Tần Hổ kì thật đã sớm thấy Tần Lập nhưng hai người họ đều hết sức thông minh chưa từng đến gây sự. Bởi vì họ đều bị Tần Vĩnh Chí cảnh cáo, nói tạm thời không nên trêu chọc Tần Lập bởi vì Tần Thập Tam mất tích đã lâu khiến Tần Vĩnh Chí rốt cục cảm thấy không bình thường, bắt đầu nghi ngờ Thượng Quan gia. Bởi vì có thể khiến cho Tần Thập Tam im lặng biến mất cũng chỉ có Thượng Quan gia mới có năng lực này. Trước khi chưa tra xét rõ ràng chuyện này, cho dù hận thù Tần Lập thế nào cũng không nên chính diện xung đột với hắn.

Hiện tại có người chủ động gây sự với Tần Lập, khiến cho hai huynh đệ nhà này rất cao hứng. Tần Hổ lộ vẻ mặt mờ ám nhìn Tần Phong, nói:

- Hắc! Tiểu Phong thấy không, nha đầu Phỉ Phỉ kia đối với ngươi tình thâm, ngươi không nên cô phụ người ta!

Phía sâu trong mắt Tần Phong hiện lên một tia chán ghét, lắc đầu nói:

- Ta không thích loại con gái như nàng, cả ngày điên điên khùng khùng, không thận trọng!

- Ồ! Lời này của ngươi đừng để nàng nghe thấy, nếu không biểu muội của chúng ta sẽ đau

Tần Hổ cười hắc hắc nói.

Bên kia mấy người Thượng Quan gia nghe thấy lời nói của thanh niên kia, không kìm nổi nhíu mày. Mặc kệ thế nào, Tần Lập hiện tại cũng là con rể của Thượng Quan gia, đây là chuyện mọi người đều biết. Hắn nói như vậy không phải là mắng cả Thượng Quan gia hay sao?

Tần Lập khe khẽ thở dài một tiếng, nhìn thanh niên này, nói:

- Xin hỏi, ngươi là ai?

Thanh niên này thấy thái độ Tần Lập dường như có chút yếu dần, lập tức vẻ mặt đắc ý nói:

- Coi như ngươi biết điều, ta là Vương Thành, Tam thiếu gia của Vương gia!

Vương gia trong thành Hoàng Sa xem như là một gia tộc hạng vừa, chuyên môn buôn bán ngành dược liệu, ở thành Hoàng Sa cũng có uy tín nhất định. Nhà giàu có nhiều tinh anh, nhưng bại hoại cũng không ít, Vương Thành này chính là một điển hình ăn chơi trác táng, vẫn thích Mạc Phỉ Phỉ, được xem như là hộ hoa sứ giả trung thành của Mạc Phỉ Phỉ.

- Ồ! Ta đã biết, hiện tại ngươi có thể cút!

Tần Lập nói xong không nhìn hắn, ngồi xuống.

- Ngươi muốn chết!

Sắc mặt Vương Thành lập tức trở nên xanh mét, ngực nhấp nhô dữ dội. Châm chọc người khác hắn tự nhiên sẽ không có cảm giác gì, mà khi người khác dùng thái độ như vậy với hắn, hắn lại không thể chịu đựng được.

Mạc Phỉ Phỉ nhíu mày, nhẹ giọng nói:

- Quên đi! Tranh chấp với người như thế không có ý nghĩa. Chúng ta đi thôi.

Chung quy là nhà có danh tiếng, Mạc Phỉ Phỉ tuy bình thường điêu ngoa dữ dội nhưng vẫn có thể nhận rõ tình cảnh hiện tại. Nàng lập tức trừng mắt liếc Tần Lập một cái, ý nói chuyện này vẫn còn chưa xong!

Nhưng không nghĩ tới những lời này lại làm bùng nổ cơn giận của Vương Thành. Không chấp nhặt với hắn, dựa vào cái gì? Tần Lập kia tính là cái gì? Con rể của Thượng Quan gia?

Ai chẳng biết Thượng Quan gia đã tung lời đồn nói Tần Lập không xứng với Thượng Quan Thi Vũ. Hơn nữa Thượng Quan Thi Vũ đã được cường giả siêu cấp của môn phái ẩn thế thu làm đồ đệ, về sau có trở về hay không cũng chưa biết. Hiện tại Tần Lập này cũng chỉ là một người bị Tần gia và Thượng Quan gia bỏ đi mà thôi!

M tên vô dụng rác rưởi như vậy còn dám kiêu ngạo như thế?

Vương Thành bước hai bước đến trước mặt Tần Lập, vẻ mặt cười độc ác, nói:

- Lão tử hôm này làm kẻ ác một lần. Tên con hoang Tần Lập ngươi, hôm nay đại gia sẽ dạy cho ngươi nên làm như thế nào!

Bốp!

Một tiếng giòn tan vang lên, Vương Thành ôm mặt, ngây ngốc đứng đó, hai mắt lộ ra vẻ không thể tin. Bởi vì ra tay đánh hắn cũng không phải Tần Lập mà là... Phương Hạo Nam vẫn ngồi ở một chỗ quay lưng về phía hắn!

- Đồ không có giáo dục! Vương gia các ngươi chính là dạy con cháu như vậy ư?

Vẻ mặt Phương Hạo Nam âm trầm, lạnh lùng nhìn Vương Thành:

- Mất mặt xấu hổ, cút ra ngoài cho ta!

CHƯƠNG 56: GÂY SỰ!

Vương Thành vẫn ngơ ngác đứng tại chỗ. Hắn thế nào cũng không ngờ, giờ khắc này, ở nơi này Phương Hạo Nam không ngờ lại ra tay với hắn!

Nói về thực lực, hắn xa xa không phải đối thủ của Phương Hạo Nam. Nói về gia thế càng không thể so sánh với Phương gia. Cái tát này của Phương Hạo Nam trên mặt hắn so với giết hắn còn khó chịu hơn. Cảm nhận được ánh mắt của mọi người xung quanh, Vương Thành càng thêm xấu hổ vô cùng, hận không thể độn thổ biến mất. Hắn chỉ có thể dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn chằm chằm Tần Lập, giọng căm hận:

- Tần Lập! Lão tử thề không đội trời chung với ngươi!

Nói xong, hắn xoay người đi ra ngoài.

- Chậm đã!

Tần Lập vẫn ngồi ở đó, vẻ mặt bình tĩnh nói:

- Vừa rồi cho ngươi một lần cơ hội, không nghĩ tới ngươi vẫn còn u mê không tỉnh như vậy. Ngươi làm nhục cha mẹ người khác, chết chưa hết tội. Cho ngươi quỳ xuống xin lổi cũng là tiện nghi cho ngươi rồi. Ta lại cho ngươi thêm một cơ hội. Quỳ xuống!

Câu nói sau cùng của Tần Lập bỗng nâng cao giọng, một tiếng quát nhẹ áp chế toàn bộ tiếng ồn ào náo động trong đại sảnh xuống. Trong lúc nhất thời, mấy trăm người trong đại sảnh ều hướng áng mắt nhìn về góc này.

Mạc Phỉ Phỉ cảm thấy mặt mình cũng nóng rát, hận không thể đá chết con lợn ngốc bên cạnh mình. Đồng thời đối với loại hành vi không người của Tần Lập này cảm thấy phẫn nộ, nàng thấp giọng quát:

- Tần Lập! Món nợ giữa chúng ta về sau tính toán. Hôm này dừng lại ở đây, thế nào?

- Dừng tay? Tiểu nha đầu, đầu có ngươi có vấn đề à? Ta không truy cứu chuyện ngươi lần trước ám sát ta, không ngờ ngươi còn muốn về sau tính sổ với ta?

Tần Lập đứng dậy, lạnh lùng nhìn thoáng qua Mạc Phỉ Phỉ. Một cái liếc mắt này Tần Lập tập trung toàn bộ lực lượng tinh thần vào hai mắt, lạnh lùng khẽ quát:

- Không thèm chấp nhặt cùng loại con gái không biết gì như ngươi. Cút ngay!

Ầm!

Mạc Phỉ Phỉ cảm giác đại não của mình đột nhiên trống không, một bóng ma chết chóc thật lớn trong nháy mắt bao phủ nàng. Hai mắt Tần Lập giống như hai mũi kiếm nhọn, hung hăng đâm thẳng vào tim nàng.

- Á!

Mạc Phỉ Phỉ phát ra một tiếng thét chói tai đến cực điểm, đồng thời trên váy của nàng xuất hiện vết nước. Một cảm giác nóng ẩm làm Mạc Phỉ Phỉ bừng tỉnh, dĩ nhiên nàng bị Tần Lập liếc mắt một cái sợ tới mức tiểu tiện không khống chế được. Điều này đối với một cô gái mà nói quả thực còn trọng yếu hơn so với giết nàng.

Thân hình Mạc Phỉ Phỉ hóa thành một làn bóng mờ, "xoạt" một cái đã biến mất khỏi đại sảnh. Chỉ có một số ít người nhìn thấy vệt nước rõ ràng trên váy nàng

- Quỳ xuống!

Tần Lập bước vài bước đến trước mặt Vương Thành đang ngây ngốc, lại một lần nữa vận tinh thần lực lên hai mắt, nhìn chằm chằm hai mắt đối phương hét lớn một tiếng.

Phốc!

Tất cả mọi người há to miệng, đại sảnh yến hội im lặng như tờ. Mọi người giống như đều biến thành tượng đá, khó tin nhìn cảnh tượng trước mắt.

Con trai đích tôn của Vương gia không ngờ quỳ gối trước mặt Tần Lập!

Giọng điệu Tần Lập âm u nói:

- Sỉ nhục cha mẹ người vốn nên một đao kết liễu ngươi. Nể mặt Thượng Quan gia hôm nay tha cái mạng chó cho ngươi. Đừng ỷ vào có vài phần gia thế thì muốn làm gì cũng được. Có bản lĩnh đứng trước mặt ta, quang minh chính đại khiêu chiến. Không dám ứng chiến là hèn nhát! Cút đi cho ta!

Nói xong hắn nhấc chân, một ước đá trên mặt Vương Thành. Một cước này cũng không dùng lực nhưng mùi vị làm nhục lại càng hơn so với tát người ta vài cái!

Vương Thành bỗng như nổi điên, thân hình bật dậy. Từ thắt lưng rút ra một thanh bảo kiếm dùng làm trang sức, nhảy lên thật cao, hung hăng đâm về phía Tần Lập.

- Không được!

Cách đó không xa có người hét lớn một tiếng.

Bởi vì mọi chuyện xảy ra quá nhanh thậm chí làm cho người ta không kịp có thời gian phản ứng. Đợi cho người ta kịp phản ứng lại, Vương Thành đã nổi giận lôi đình chìm vào điên cuồng.

Tần Lập đứng yên tại chỗ, thò tay vơ một cái ghế bằng gỗ quý bên cạnh, mang theo một cỗ kình phong gào thét, đập về hướng Vương Thành!

Rầm!

Chiếc ghế gỗ quý vô cùng rắn chắc kia bị vỡ thành mấy mảnh, lại nhìn Vương Thành đã nằm ở trên mặt đất ngoài mấy thước quay cuồng kêu thảm thiết.

- Một tên ngu xuẩn ngay cả Huyền cấp cũng chưa tới, cũng dám kiêu ngạo như thế!

Tần Lập nem mảnh vụn chiếc ghế gỗ quý trong tay, phủi phủi tay vẻ mặt khinh thường nói. Sau đó hướng về phía Phương Hạo Nam đang trợn mắt há mồm, ngại ngùng cười:

- À... Phương huynh! Huynh chắc là biết việc ta tu luyện chiến kĩ Duy Ngã Độc Tôn chứ?

Phương Hạo Nam ngây ngốc gật gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Tần Lập đầy vẻ khâm phục.

Nguyên nhân không có gì khác. Ở trên địa bàn Thượng Quan gia, dám gây sự như thế, trước đây chưa từng có. Tần Lập... là người đầu tiên!

Người khác nghe thấy lời nói của Tần Lập cũng đều không kìm nổi có một loại cảm giác như muốn hôn mê. Dám ở trong hội yến quan trọng của Thượng Quan gia đánh nhau, đánh xong còn làm như không có việc gì khoe khoang chiến kĩ mình học. Tần Lập này coi như là trước đây không có, sau này cũng không có!

Tuy nhiên lời này lọt vào tai mấy người có ý lại không kìm nổi có chút suy tư nhìn Tần Lập vài lần. Trong lòng bọn họ đều suy nghĩ một vấn đề, dựa theo thời gian Tần Lập tu luyện chiến kĩ Duy Ngã Độc Tôn này mà tính thì hiện tại hẳn là thời kì Niết bản của hắn...

Gia chủ hiện giờ của Thượng Quan gia là Thượng Quan Bất Hối, năm nay hơn năm mươi tuổi, cùng người cha Thượng Quan Thiết có bảy phần giống nhau. Chỉ là cặp mắt làm cho người ta có một cảm giác th không chính trực như Thượng Quan Thiết.

Xảy ra chuyện lớn như vậy khiến cho Thượng Quan Bất Hối đang nói chuyện với mấy nhân vật cao tầng của các đại gia tộc hết sức áy náy. Hắn nhíu mày, nhìn Tần Vĩnh Chí. Tần Vĩnh Chí ảm đạm cười, nói:

- Kẻ này đã tự rời khỏi Tần gia, không còn bất kì liên quan gì tới Tần gia. Hắn là con rể Thượng Quan gia các ngươi, xử trí thế nào là chuyện của Thượng Quan gia!

Tần Vĩnh Chí trong lòng mừng rỡ muốn chết, thầm nghĩ: cho Thượng Quan gia các ngươi lật lọng, đáng đời!

Tần Phong, Tần Hổ cùng đám con cháu Tần gia hôm nay đến đây, từng người trong mắt đều mang theo vẻ vui sướng khi người gặp họa, sau đó giải thích với người bên cạnh về chuyện Tần Lập đã không còn là người của Tần gia.

Thượng Quan Bất Hối lạnh lùng cười, nhấc chân hướng Tần Lập đi tới. Hắn vừa động, không ít người đều xúm lại về bên này.

- Tần Lập! Ngươi quá vô lí! Đây là chỗ nào mà ngươi dám làm càn như thế? Ngươi đi ra ngoài cho ta!

Cũng coi như là nể mặt mũi người cha đang bế quan, Thượng Quan Bất Hối cũng không nói ra từ "cút" kia, tuy nhiên, vẻ không kiên nhẫn trong mắt lại nói rõ tâm tình ác liệt của hắn lúc này.

Lúc này Phương Hạo Nam đứng dậy, hướng về Thượng Quan Bất Hối khẽ thi lễ, vẻ mặt nghiêm nghị nói:

- Thượng Quan thúc thúc! Ta có lời công bằng muốn nói. Việc ngày hôm nay không trách Tần Lập. Ai có thể chịu được cha mẹ bị người làm nhục? Hơn nữa cái gọi là anh hùng không hỏi xuất thân. Xin hỏi mọi người ở đây đánh giá như thế nào về tổ tiên Triệu Long Đằng của Thanh Long hoàng thất chúng ta?

- Tiểu súc sinh! Đừng nói hươu nói vượn!

Trong đám người có một người mắng khẽ một câu, Phương Hạo Nam rụt cổ tuy nhiên vẫn gắng đứng tại chỗ. Người mắng hắn chính là cha hắn, gia chủ Phương gia Phương Chính Đông!

Tuy nhiên lời nói của Phương Hạo Nam khiến trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ quái dị. Nhắc tới Hoàng đế khai quốc Thanh Long quốc, còn ai dám nói hươu nói vượn? Mọi người đối với loại đại nhân vật toàn thân tỏa hào quang này trong lòng bao giờ cũng có kính sợ, theo bản năng bỏ qua một ít thiếu hụt trên người bọn họ.

Hoàng đế khai quốc Triệu Long Đằng của Thanh Long quốc, thân phận là một người con hoang! Chuyện này, thiên hạ đều biết! ai dám đem Hoàng đế khai quốc Thanh Long liên hệ cùng với Tần Lập? Phương Hạo Nam dám, hôm nay trước mặt bao nhiêu người như vậy, hắn thản nhiên nói ra.

Thượng Quan Bất Hối cũng bị một câu nói này của Phương Hạo Nam làm nghẹn họn, vẻ mặt xấu hổ đứng yên.

Lúc này Tần Lập hướng về Phương Hạo Nam thi lễ thật sâu, nói:

- Cảm ơn Phương huynh hôm nay bênh vực lẽ phải, ơn lớn không thể nói lời cảm ơn là xong!

Tần Lập lại ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Thượng Quan Bất Hối, nhẹ giọng nói:

- Ta biết Thượng Quan gia các ngươi không thích ta. Tuy nhiên, điều này cũng không là gì, ta cũng không thích các ngươi. Ta chỉ quan tâm có một mình Thượng Quan Thi Vũ. Các ngươi không cần sợ ta làm mất mặt Thượng Quan gia các ngươi. Tần Lập ta, hôm nay ở đây, trước mặt tất cả những nhân vật thượng lưu thành Hoàng Sa nói rõ: Từ hôm nay trở đi, Tần Lập ta không còn liên quan gì với Thượng Quan gia nữa! Tần Phong, Tần Hồ, ta biết các ngươi hận ta, nếu muốn trả thù thì cứ việc tìm đến. Đúng vậy, ta tu luyện chính là chiến kĩ Duy Ngã Độc Tôn. Hắc hắc! Các ngươi có thể thử xem thừa dịp ta niết bản đến hung hăng trả thù ta! Tuy nhiên trộm gà không được còn mất nắm thóc vậy cũng đừng trách! Các ngươi đều là thiên tài, đều là đại nhân vật toàn thân chói sáng nếu thua trong tay tiểu nhân vật như ta, vậy xem các ngươi kết thúc như nào!

Tần Lập cả khuôn mặt lạnh lẽo cười, nói xong quay người bước đi để lại một đám người trợn mắt há mồm lại đằng sau.

Cho đến khi thân hình có chút gầy yếu của Tần Lập biến mất ở cửa, toàn bộ phòng yến hội như đột nhiên sống lại, tất cả mọi người vẻ mặt hưng phấn ồn ào bàn luận.

- Tiểu tử này thật sự có khí thế! Dám nói như vậy trước mặt gia chủ Thượng Quan gia. Mẹ nó! Ta nghe mà cũng cảm thấy thực sảng khoái!

- Sảng khoái con khỉ! Tiểu tử này là thằng ngốc, có chỗ dựa cường đại vững chắc như vậy không cần, còn đoạn tuyệt quan hệ với người ta. Tần Phong cùng Tần Hổ nếu muốn trả thù hắn, quả thực rất đơn giản. Có rất nhiều biện pháp có thể làm cho hắn biến mất trên thế giới này!

- Hừ! Các ngươi đều bị lời nói của tiểu tử kia lừa! Đừng thấy hắn nói vậy, Thượng Quan gia dù có chán ghét hắn thế nào cũng phải che chở cho hắn. Ai cũng biết Thượng Quan tiểu thư học nghệ với cao nhân, mặc kệ thế nào Tần Lập cũng là vị hôn phu của nàng. Cho dù là vì mặt mũi, Thượng Quan gia có thể để hắn gặp chuyện không may sao? Trừ khi Thượng Quan lão gia tử có thể ra mặt giải trừ hôn ước này. Hơn nữa hai tên thiếu gia Tần Phong, Tần Hồ càng không thể âm thầm ra tay với Tần Lập, truyền ra ngoài cũng đủ mất mặt!

- Chẳng lẽ hai võ giả thiên tài còn có thể bị Tần Lập dọa sợ hay sao? Tuy nhiên, chiến kĩ Duy Ngã Độc Tôn của hắn là chuyện gì? Nghe nói hắn sắp tới thời kì Niết bàn hay sao?

Không phải nói người tu luyện chiến kĩ Duy Ngã Độc Tôn vào thời kì Niết bàn không bằng người thường sao?

...

Nghe mọi người trong đại sảnh bàn luận, sắc mặt Tần Phong, Tần Hổ lúc thì trằng lúc thì xanh, bị tức tới gần như sắp hộc máu. Không nghĩ tới tên tiểu tử Tần Lập kia giảo hoạt như vậy, ngay trước mặt mọi người nói ra thù hận giữa bọn họ. Như vậy nếu hắn xảy ra chuyện gì, hai người bọn họ khảng định không tránh khỏi bị nghi ngờ!

Đều nói tiểu tử này là phế vật, hiện tại xem ra còn giảo hoạt như hồ ly!

Lập uy không nói, còn làm cho mình trở nên trong sạch, khiến cho Thượng Quan gia cùng Tần gia đều chen chúc nhau đến góc tường. Không cần phải nói, không đến ngày mai danh tiếng của Tần Lập khảng định sẽ lan truyền khắp toàn thành Hoàng Sa!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor