Duy Ngã Độc Tôn - Chương 039 - 040

CHƯƠNG 39: THIẾT GIÁP NGẠC

Tần Lập đầu tiên là sửng sốt, trong phút chốc phục hồi tinh thần lại, giận dữ quát một tiếng. Hắn lăng không nhảy lên, hung hăng đá một cước lên trên thân thể con quái vật màu đen này. Trong nháy mắt, Tần Lập cảm giác được dường như mình đá lên một tấm thép vậy, cứng rắn nặng nề!

- Tê!

Quái thú phát ra một tiếng kêu thảm mang theo phẫn nộ, thân thể bị một cước của Tần Lập đá bay rơi sang bờ sông bên kia. Con sông nhỏ chỉ rộng khoảng bảy, tám thước, Tần Lập sau khi đá một cước bay ra không đợi thân hình rơi xuống đất nguyên lực mênh mông trong cơ thể cấp tốc vận hành. Thân hình hắn như một con hùng ưng bắt thỏ, một lần nữa ngưng ở không trung tùy tay rút một thanh kiếm tinh cương đâm hướng quái thú rơi xuống!

Chuyện xảy ra rất đột ngột, Bộ Vân Yên lúc này mới phục hồi tinh thần lại khẽ nhếch miệng, một đôi mắt đẹp trợn tròn, lẩm bẩm nói:

- Đây là công phu gì? Hoàng cấp bậc một?

Tần Lập quán chú nguyên lực lên thanh kiếm trong tay, trường kiếm phát ra một hồi rung động rất nhỏ. Một đạo khí thể màu tím nhạt từ mũi kiếm ló ra khoảng nửa thước. Khí thể màu tím này cực kỳ sắc bén, mở ra toàn bộ lân giáp như tấm thép trên lưng quái thú trong nháy mắt. Quái thú phát ra tiếng rống thật lớn, há mồm phun ra một đạo băng tiễn màu trắng bắn về phía Tần Lập.

Tần Lập lắc mình, đạo băng tiễn bay sát qua vai hắn. Một cỗ ý lạnh khiến Tần Lập không kìm được run cả người, quái thú lúc này ở trong bụi cỏ nhìn không thấy bộ dáng. Tuy nhiên một kiếm này của Tần Lập cũng khiến cho con quái thú bị thương nghiêm trọng. Tần Lập không chút do dự lại đánh một kiếm tới con quái thú toàn thân đầy lân giáp tối đen đang trong bụi cỏ này, lại đâm vào miệng vết thương cũ, từ trên xuống dưới đâm xuyên qua!

Thân thể quái thú cứng ngắc, chợt nghe "crắc" một tiếng. Thanh kiếm tinh cương Tần Lập vừa mới mua không ngờ bị kẹp gãy, tuy vậy con quái thú này cũng chết không thể chết lại nữa.

Lúc này, xa xa truyền đến một hồi thanh âm, cũng là đám người A Hổ không đi quá xa nghe động tĩnh bên này vội cấp tốc trở về. Bọn họ thấy Bộ Vân Yên như trước đứng ở chỗ cũ ngẩn người mà Tần Lập thì đứng ở bên kia bờ sông nhỏ.

A Hổ trầm giọng hỏi:

- Chuyện gì xảy ra?

Bộ Vân Yên nói gấp:

- Tần Lập câu cá. Từ trong nước một con quái thú vọt ra, thực khủng bố tuy nhiên dường như đã bị giết chết.

Lúc này, Tần Lập khom người, từ trên mặt đất cầm cái đuôi nhấc nó lên. Quái thú dài hơn một mét, giơ lên không ngờ có sức nặng không dưới trăm cân. Tần Lập nhìn quái thú có chút giống cá sấu này, nói với A Hổ:

- Ta đang câu cá ai ngờ câu ra thứ này. A Hổ đại ca! Huynh biết thứ này không? A Hổ đại ca?

Tần Lập bỗng nhiên phát hiện không chỉ là A Hổ mà ngay cả lãnh mỹ nữ Lãnh Dao khuôn mặt cả ngày lạnh lẽo, Hà lão tam cợt nhả cùng với Lý Kiếm chất phác đều dùng một loại ánh mắt khó tin nhìn mình.

Sau khi Bộ Vân Yên thấy rõ quái thú trong tay Tần Lập, không kìm nổi "A" một tiếng sợ hãi, lập tức che miệng nhỏ nhắn của mình. Sau đó nàng cũng dùng một loại ánh mắt nhìn quái vật, đánh giá Tần Lập.

- Các người... làm sao vậy? Trên mặt ta có hoa s

Tần Lập tùy ý cười nói, cầm theo quái thú, mũi chân điểm nhẹ xuống đất. Sông nhỏ bảy, tám mét đối với Tần Lập mà nói căn bản không sao cả. Nháy mắt rơi xuống đất, tro bụi trên mặt đất dường như cũng không bốc lên bao nhiêu. Điều này làm cho ánh mắt mọi người nhìn hắn càng thêm vài phần quái dị.

- Bịch!

Tần Lập thấy bộ dáng những người này như gặp quỷ, vừa bực mình vừa buồn cười, tay cầm quái thú trực tiếp ném tới trước mặt Bộ Vân Yên.

- A!

Bộ Vân Yên hét lên một tiếng, thân hình cực nhanh nhảy ra sau mấy mét, sau đó nổi giận đùng đùng nhìn Tần Lập:

- Tiểu tử thối. Muốn chết phải không?

Tần Lập cười hắc hắc:

- Ai bảo bộ dạng các ngươi đều như gặp quỷ vậy!

A Hổ lúc này mới không kìm nổi, lắc đầu cười khổ nói:

- Tần lão đệ. Chuyện này ngươi không thể trách chúng ta. Ai có thể nghĩ đến ngươi che giấu sâu như vậy? Thân thủ tốt đến như vậy không ngờ còn có người nói ngươi là Hoàng cấp bậc một. Thật con mẹ nó...

A Hổ không kìm nổi mắng một câu thô tục, sau đó chỉ vào con quái thú toàn thân lân giáp dữ tợn, đen tuyền trên mặt đất nói:

- Ngươi có biết đây là con gì không?

Tần Lập lắc đầu, thầm nghĩ lời này không phải vô nghĩa sao. Nếu ta biết còn hỏi ngươi làm gì!

- Nó gọi là Thiết Giáp Ngạc! Linh thú chân chính đấy!

Hà lão tam tặc lưỡi mấy tiếng, sau đó giơ tay cái hướng Tần Lập:

- Huynh đệ, thật sự khâm phục ngươi! Bờ sông này chúng ta cắm trại không dưới mấy mươi lần, cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp qua thứ này. Tuy rằng nó là linh thú cấp thấp nhưng giảo hoạt vô cùng. Ngươi có biết một thân bì giáp này của nó giá trị bao nhiêu tiền không?

- Bao nhiêu tiền

Nói đến tiền, ánh mắt Tần Lập sáng ngời. Không có gì lạ, hiện tại hắn thiếu nhất chính là tiền.

Lãnh Dao trợn mắt liếc Tần Lập một cái, dường như cảm thấy được tiểu tử này quá mức coi trọng tiền tài. Giá trị da Thiết Giáp Ngạc cực cao, sau khi chế thành nhuyễn giáp, đao kiếm tầm thường căn bản chém không rách. Nói nó đao thương bất nhập cũng không tính là khoa trương!

- Thứ này thoạt nhìn thế nào cũng phải hơn trăm tuổi! Kiếm pháp của ngươi thật đúng là linh hoạt sắc bén, không ngờ có thể xuyên thấu. Ta phỏng chừng, bộ da ít nhất phải một vạn lượng bạc!

Hà lão tam di chuyển vòng quanh Thiết Giáp Ngạc hai vòng, không ngừng thở dài:

- Vận khí của tiểu tử ngươi... Tuyệt!

A Hổ lúc này mới nói:

- Sợ rằng còn không chỉ như vậy. Các ngươi có thấy không, một kiếm này của Tần lão đệ vừa lúc đâm vào trên lưng Thiết Giáp Ngạc. Cho dù làm thành khôi giáp cũng hoàn toàn không ảnh hưởng. Nếu bán đấu giá ở Nghiệp đoàn thợ săn, ít nhất có thể bán đến ba vạn lạng bạc!

Mọi người không kìm nổi hút sâu một ngụm khí lạnh, ba vạn lượng bạc! Đây thật sự không phải là một con số nhỏ. Năm mươi lượng bạc đã có thể mua được một đại viện ở thành Nam. Hai ngàn lượng bạc có thể cho một nhà năm người cơm áo đầy đủ cả đời!

Cho dù là gia tộc lớn gia tài vài trăm vạn như Tần gia hay Thượng Quan gia cũng không thể không đem mấy con số này vào mắt!

Ánh mắt mọi người hướng về phía Tần Lập lại có thêm vài phần hâm mộ. Đoàn đội bọn họ ở Nghiệp đoàn thợ săn xem như đứng đầu. Mỗi một năm cũng chỉ thu vào khoảng mười vạn, chia đến mỗi người cũng chỉ hơn một vạn lượng. Bởi vì A Hổ là đoàn trưởng, cho nên được nhiều nhất.

Đây là quy củ của đoàn đội mạo hiểm. Người có năng lực thì được nhiều, không có ai là không phục.

Tần Lập nhìn ra ánh mắt mọi người, trong lòng cười thầm nhìn A Hổ nghiêm túc nói:

- A Hổ đại ca! Xử lý nó thế nào, huynh quyết định!

A Hổ nao nao, lập tức hiểu rõ ý tứ của Tần Lập, xua tay nói:

- Không được. Thợ săn có quy củ của thợ săn. Ngươi săn bắt Thiết Giáp Ngạc này hoàn toàn trong tình huống ngẫu nhiên, độc lập đoạt được. Dựa theo quy củ, chia cho mọi người một phần, mỗi người mấy trăm lạng bạc đã là cao nhất. Còn nếu coi là đoàn đội cùng đoạt được là không thể!

Mọi người lúc này cũng đều phục hồi tinh thần, đều từ chối. Bọn họ đều biết tình hình của Tần Lập, tuy rằng ba vạn lượng bạc không phải số lượng nhỏ nhưng vậy còn không đến mức khiến đám thợ săn hào sảng này đỏ mắt.

Tần Lập ấm áp trong lòng. Chuyện thấy hơi tiền nổi máu tham này hắn gặp rất nhiều, người tuân thủ quy củ như bọn họ càng ngày càng ít, vì thế hắn cười nói:

- Buổi sáng ta đã nói rồi, nếu ta gia nhập các người tự nhiên là một phần tử trong đoàn đội. A Hổ đại ca! Không nên nhiều lời. Nguyên vốn ta chỉ nghĩ lần này có thể kiếm được khoảng trăm lượng bạc đã là mỹ mãn. Việc này đã vượt qua đoán trước của ta rất nhiều, các người nếu coi ta là một phần tử trong đội thì không nên đưa đẩy. Bằng không, ta sẽ quay đầu rời khỏi!

Tần Lập nói như đinh đóng cột, đám người A Hổ không khỏi nhìn Tần Lập bằng con mắt khác trước. Thân thủ tuyệt hảo, tính tình hào sảng thái độ làm người trượng nghĩa. Hiếm thấy nhất chính là hắn còn là một đứa nhỏ chưa trưởng thành!

- Được!

A Hổ vỗ bả vai Tần Lập thật mạnh, có chút cảm khái nói:

- Huynh đệ như ngươi, ta nhất định phải kết giao!

Bộ Vân Yên đôi mắt quyến rũ nhìn Tần Lập, nhu mì nói:

- Tần đệ đệ! Ngươi thành phú ông, có muốn tính toán về tiểu nữ tử làm tiểu thiếp cho ngươi gì đó không?

Tần Lập làm ra một bộ sắc lang, hắc hắc cười nói:

- Tốt! Vậy lại đây, trước tiên cười với đại gia một cái!

- Phì! Đi chết đi!

CHƯƠNG 40: TIA CHỚP SÁT THỦ RỪNG RẬM

Mọi người cười vang một hồi, giữa Tần Lập và mọi người vốn có chút xa cách lúc này biến mất không còn một mảnh!

A Hổ nhìn Tần Lập, không kìm nổi tán thưởng trong lòng: năm xưa nghe nói Tần Hàn Nguyệt là tài nữ thành Hoàng Sa, quả nhiên là vậy. Nhìn xem con của nàng, bất kể là phẩm chất hay trí tuệ, hay cách đối nhân xử thế đều là hạng nhất!

Trong nháy mắt này, A Hổ gần như có một loại ảo giác trước mắt mình không phải là một đứa nhỏ hơn mười tuổi, rõ ràng là tuấn kiệt một phương. Xem ra lúc trước mình nhất thời tâm động bởi vì đồng bệnh tương liên kết giao vị huynh đệ này thật là hành vi chính xác! A Hổ từ nhỏ sống với mẹ, chịu nhiều cười nhạo châm chọc của người đời cuối cùng phải sống tha hương. Sau đó gặp được bố dượng, một nông dân hết sức trung thực thì cuộc sống của hắn mới dần dần tốt hơn. Nhưng loại đau khổ lúc nhỏ đủ khắc ghi trọn đời. Tuy rằng không biết phụ thân Tần Lập có phải giống người bố xấu xa của hắn bỏ mẹ con hắn từ nhỏ hay không, nhưng đối với những chuyện Tần Lập phải chịu trong mấy năm qua, A Hổ cũng thấy cảm động lây.

- Vận may của Tần lão đệ thật sự là tuyệt. Ngươi xem chúng ta từng ở lại bờ sông nhỏ này không biết bao nhiêu lần như thế nào không gặp được Thiết Giáp Ngạc này?

Lúc ăn tối, Hà lão tam còn than thở vận may lớn lao của Tần Lập.

Lý Kiếm luôn ít lời liếc nhìn hắn một cái, mặt không chút thay đổi nói:

- Ngươi có khi cũng nên ngồi câu cá ở bờ sông, không chừng lại gặp được. Tuy nhiên kết cục có thể là bị thứ này nuốt chửng.

Mọi người không kìm nổi đều cười rộ lên. Hà lão tam cười mắng:

- Nói như rắm ấy! Thứ này mới lớn bằng ấy, có thể nuốt chửng ta sao?

Không biết vì sao, hôm nay Lãnh Dao nói nhiều hơn bình thường không ít. Nàng nhìn thoáng qua Hà lão tam, thản nhiên nói:

- Đích thật là không nuốt được ngươi. Tuy vậy nó muốn giết ngươi cũng dễ như trở bàn tay!

Hà lão tam muốn biện bạch cho bản thân, nhưng trong giây lát lại nghĩ tới. Mấy năm nay ở Nghiệp đoàn thợ săn tổng cộng cũng không có bao nhiêu người săn được Thiết Giáp Ngạc. Mà mỗi một lần đều có thương vong. Cho dù là võ giả Hoàng cấp bậc chín, chống lại Thiết Giáp Ngạc này cũng căn bản không phải đối thủ!

Tấn công: phá không được lân giáp vô cùng cứng rắn của Thiết Giáp Ngạc này; Phòng ngự: Thiết Giáp Ngạc này là linh thú. Một đạo băng tiễn vừa đánh về phía Tần Lập, đổi lại là một võ giả Hoàng cấp bình thường chỉ sợ sẽ trúng chiêu.

Nghĩ vậy, Hà lão tam thật sự không kìm nổi sự hiếu kỳ trong lòng, nhìn Tần Lập hỏi:

- Tần lão đệ! Thực lực của ngươi rốt cục là gì?

Lời này của Hà lão tam cũng là vấn đề tất cả mọi người ở đây quan tâm. Ánh mắt bọn họ đều rơi vào người Tần Lập. Tần Lập thản nhiên cười cười, nói:

- Dường như là Huyền cấp! Tình huống của ta có chút đặc thù, bản thân ta cũng không rõ lắm...

- Ái chà!

Bộ Vân Yên trợn mắt khinh bỉ nhìn Tần Lập. Trong nháy mắt Tần Lập đánh với Thiết Giáp Ngạc, nàng quả thật có chút ngây dại. Lúc sau càng không thích hợp. Tuy rằng thực lực của nàng còn chưa tới Huyền cấp nhưng cũng không có nghĩa là nàng không có kiến thức. Thân thủ Tần Lập cực kỳ quái dị, cho dù là cường giả Huyền cấp, dường như cũng không dễ dàng đâm thủng lân giáp Thiết Giáp Ngạc như vậy? Huống chi, Bộ Vân Yên cũng chính mắt kiến thức người tu luyện chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn, đích xác rất cường đại. Nhưng so với Tần Lập này, vẫn có sự khác biệt rất lớn!

Tuy nhiên những nghi hoặc này, Bộ Vân Yên cũng không nói ra trước mặt. Nàng chỉ cảm giác trong lòng: Trên người Tần Lập này dường như càng ngày càng thần bí!

Lúc này, A Hổ nói:

- Ta cảm thấy, Tần lão đệ chắc là do tu luyện chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn mới trở nên lợi hại như vậy! Lại nói tiếp, chiến kỹ này thật sự là thứ tốt, tuy nhiên sự tổn hại của nó... Ài! Thôi, chờ qua mấy tháng sau, bất cứ giá nào ta cũng cùng ngươi đi hồ Phượng Hoàng! Chung quy không thể trơ mắt nhìn linh hồn ngươi bị hao tổn, đến cuối cùng...

Cuối cùng thế nào A Hổ chưa nói, tuy nhiên mọi người ở đây đều có đáp án trong lòng. Bọn họ thường xuyên ở Nghiệp đoàn thợ săn, tự nhiên là hết sức tinh thông tin tức này. Ánh mắt họ nhìn Tần Lập cũng có thêm mấy phần đồng tình.

Lãnh Dao thản nhiên nói:

- Đến lúc đó, tính thêm cả ta!

- Ta cũng đi!

Bộ Vân Yên cười hì hì nói.

- Còn có ta!

Lý Kiếm và Hà lão tam nhìn nhau, đồng thanh nói.

Hà lão tam cười nói:

- Đã sớm muốn đi vào trong đó nhìn một cái. Làm một tên thợ săn lại chưa từng đi qua hồ Phượng Hoàng, thật thất bại!

Trong lòng Tần Lập một mảnh ấm áp, cười nói:

- Cảm ơn mọi người, đến lúc đó nói sau. Có lẽ ta luyện thứ này cũng chưa chắc có việc gì!

Có một số việc, tuy rằng không thể nói rõ nhưng đối với những bằng hữu tính cách hào sảng nghĩa khí, Tần Lập cũng hết sức cảm kích.

A Hổ gật gật đầu, nghiêm túc nói:

- Dù sao chúng ta không có khả năng nhìn ngươi thật sự bị loại thương tổn này!

Sáng sớm hôm sau, mọi người thu thập mọi thứ, chuẩn bị tiếp tục lên đ. Chỉ là trong ba lô có thêm Thiết Giáp Ngạc trị giá ba vạn lượng bạc. Có thể nói chuyến đi này của bọn họ đã thực viên mãn. Những lần trước đi vào khu rừng rậm này, ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng. Bình thường đều là một đến hai tháng có thể bắt được một con linh thú non cấp thấp cũng đã rất may mắn rồi!

Cuộc sống mạo hiểm nếu như nghe kể sẽ rất hấp dẫn lôi cuốn. Nhưng nếu chân chính tự thân gặp cảnh ngộ đó, mới có thể cảm giác được phần buồn tẻ và sự nguy hiểm tùy lúc có thể gặp phải.

Cũng không phải mỗi một lần vào rừng rậm đều có thu hoạch.

Hơn nữa, trong rừng rậm này, phải đề phòng cũng không chỉ là những linh thú hung mãnh mà còn cả người đồng hành... Rất nhiều lúc, đáng sợ nhất lại không phải dã thú.

Đám người A Hổ vừa truyền thụ các loại tri thức về thợ săn cho Tần Lập, vừa tìm tòi trong rừng rậm. Thường thường, bọn họ còn phải tránh địa bàn của linh thú cường đại. A Hổ là một thợ săn rất có kinh nghiệm. Có thể làm đội trưởng của một đoàn đội cũng không đơn giản là thực lực mạnh nhất!

Ba ngày tiếp theo, cơ bản Tần Lập đã quen thuộc các loại quy tắc của giới thợ săn cùng với mục tiêu chuyến đi này của mọi người.

Nguyên bản bọn A Hổ cũng không nói gì, Tần Lập cũng không có hỏi. Hiện tại hắn mới biết được, mục tiêu chủ yếu bọn họ muốn tìm là một loại linh thú nhỏ có tên là Lục Nhung Miêu.

Lục Nhung Miêu gần giống như mèo nhà, chỉ là lông toàn thân màu xanh, đôi mắt là màu lam thoạt nhìn cực kỳ xinh đẹp. Nhưng nó lại bị giới thợ săn xưng là "Sát thủ tia chớp rừng rậm"!

Lục Nhung Miêu là linh thú, nếu nuôi dưỡng từ nhỏ lớn lên sẽ hết sức trung thành. Ngày thường là thú cưng xinh đẹp ngoan ngoãn giống như là mèo nhà, chỉ khi vào lúc chủ nhân gặp nguy hiểm, thú cưng này sẽ biến thành... Sát thủ khủng bố cực kỳ nguy hiểm!

Móng vuốt Lục Nhung Miêu sắc bén như dao, có thể dễ dàng xé rách yết hầu người! Nhất là lúc tấn công người khác, cặp mắt màu lam của nó còn có thể khiến người ta bị chìm vào ảo giác!

Thú cưng như vậy ai cũng có khát vọng chiếm được. Nhất là nữ nhân quý tộc đối với thú cưng vừa đáng yêu vừa lợi hại này càng không có bất kỳ năng lực chống cự nào!

Bởi vậy, Lục Nhung Miêu ở trong hội đấu giá vĩnh viễn đều bị theo đuổi đến điên cuồng!

Một con Lục Nhung Miêu cái trưởng thành chỉ sinh một con con. Mà một con có thể bán ra giá năm vạn lượng bạc, thuộc về thứ mà chỉ có những phú hào chân chính mới có thể tranh đoạt!

Có thể nói, đoàn đội như bọn A Hổ nếu một năm kiếm được hai con, thời gian còn lại có thể mặc sức hưởng thụ!

Tuy nhiên khả năng này rất nhỏ. Lục Nhung Miêu nhỏ không có bất kỳ lực công kích. Nhưng Lục Nhung Miêu trưởng thành: tốc độ như tia chớp, vuốt nhọn cứng rắn, còn có hai mắt khiến người ta mụ mẫm làm cho chúng nó trở thành sát thủ đáng sợ trong rừng rậm!

Hơn nữa, loại linh thú này, hết sức thù dai!

Bởi vậy, những nơi từng bắt được Lục Nhung Miêu con, quyết không thể đi lần thứ hai. Lần trước bọn A Hổ đã xác định, ngay tại nơi này có một ổ Lục Nhung Miêu!

Hai con lớn cùng với một con vừa được sinh ra!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor