Duy Ngã Độc Tôn - Chương 011 - 012

CHƯƠNG 11: THƯỢNG QUAN THI VŨ

Cái tên thành Hoàng Sa rất kỳ quái, bởi vì bốn phương tám hướng xung quanh nó, đều là rừng rậm nguyên thủy nhìn xa vô tận, sản vật bên trong quá sức dồi dào.

Có người nói ở một ngàn năm trước, thành Hoàng Sa còn là một thôn trang nhỏ, bốn phía đều là rừng rậm, nơi này là một mảnh sa mạc phạm vi khoảng trăm dặm, thôn trang nhỏ được xây dựng trên một ốc đảo ở trong sa mạc này, được gọi là thôn Hoàng Sa.

Đến sau này càng ngày càng có nhiều kẻ mạo hiểm tụ tập đến đây đào bảo vật, biến thôn Hoàng Sa thành một dịch trạm, cho nên, ở đây dần dần phát triển lên, đợi đến lúc Thanh Long quốc lật đổ tiền triều thành lập quốc gia, thôn trang nhỏ ngày xưa, đã thành một trấn lớn có hơn mười vạn nhân khẩu thường trú!

Lại qua khoảng trăm năm, ở đây, biến thành một thành thị lớn nhất phía nam Thanh Long quốc, đến bây giờ, nhân khẩu thường trú định cư ở thành Hoàng Sa đã vượt quá trăm vạn!

Thượng Quan gia, là gia tộc định cư sớm nhất ở thời thôn Hoàng Sa, đồng thời phát triển lớn mạnh, các mối kinh doanh vận tải, tửu lâu, khách sạn, hiệu cầm đồ, ngân hàng tư nhân... thậm chí là thanh lâu sòng bạc, hầu như tất cả các ngành nghề dính dáng tới phục vụ, đều bị Thượng Quan gia lũng đoạn.

Còn Thượng Quan Thiết làm gia chủ đời thứ hai mươi lăm Thượng Quan gia, bản thân chính là một cao thủ! Mười bốn năm trước đã đạt tới nguyên lực trọng thứ sáu, thực lực, đạt tới Huyền cấp bậc chín!

Vì tìm kiếm đột phá, lúc đó Thượng Quan Thiết đã hơn sáu mươi tuổi, một mình mạo hiểm tiến vào khe Ưng Chủy cách nam bộ thành Hoàng Sa một trăm bảy mươi dặm.

Đầm Phệ Hồn, khe Ưng Chủy, hồ Phượng Hoàng, khu Tuyệt Sát, bốn địa phương này, cùng xưng là bốn vùng hung hiểm nhất thành Hoàng Sa, đây cũng là những kẻ mạo hiểm cửu tử nhất sinh mấy trăm năm qua, dùng sinh mệnh tổng kết ra nó.

Trong đó đầm Phệ Hồn cách phía đông thành Hoàng Sa ba trăm năm mươi dặm, là một mảnh ao đầm phương viên hơn bảy mươi dặm, bên trong kịch độc chướng khí có thể thấy tùy ý, linh thú các loại số lượng khổng lồ, hơi có chút vô ý, sẽ bị cắn nuốt, trở thành thêm một cái oan hồn. Nhưng bên trong đầm Phệ Hồn dư thừa hơn loại dược liệu quý báu, cùng với hơn trăm loài linh thú dưới nước, có thể được một cái, đó là một món tiền khó lường, cho nên, tuy rằng vô cùng hung lệ, nhưng hấp dẫn vô số kẻ mạo hiểm đi vào.

Khe Ưng Chủy giống như là một cái miệng chim ưng cực kỳ khổng lồ, xung quanh đầy các hầm hố tự nhiên, có một ít hầm tự nhiên đường kính hơn trăm dặm, phía dưới sâu không thấy đáy, bên trong có đủ loại thực vật thần kỳ cùng linh thú hung mãnh, thậm chí có lời đồn, rất nhiều kẻ mạo hiểm đều công bố mình ở khe Ưng Chủy từng nhìn thấy qua linh thú biến thành người, không ai có thể chứng thực. Nhưng mà cái này cũng không ảnh hưởng địa vị khe Ưng Chủy càng ngày càng thần bí trong lòng mọi người.

Hồ Phượng Hoàng cùng khu Tuyệt Sát không khác với hai địa phương này lắm, võ giả phổ thông tiến vào bên trong, dùng cửu tử nhất sinh hình dung tuyệt không quá đáng.

Nhưng ở địa phương cực kỳ hung hiểm này, để cho Thượng Quan Thiết gặp được một màn làm cả đời hắn cũng không thể nào quên!

Lúc đó hắn đang trốn tránh một linh thú truy sát, đầu linh thú kia ít nhất cũng có thực lực Huyền cấp đỉnh phong, nếu như Thượng Quan Thiết muốn liều mạng, cũng không nhất định sẽ thua, nhưng vấn đề là, ở khe Ưng Chủy này chém giết với linh thú, có thể dẫn tới sự cảnh giác của tồn tại càng cường đại hơn, vạn nhất bị nhìn trúng, vậy đúng là chết chắc rồi.

Mà trong quá trình chạy trối chết này, Thượng Quan Thiết kinh ngạc thoáng nhìn thấy ở nơi cao nhất khe Ưng Chủy... trên ngọn núi cao nhất ở miệng ưng dữ tợn có đứng hai người, một nam một nữ.

Nam lớn lên cực kỳ anh tuấn, mày kiếm mắt sáng, mặt tựa đao ngân, vóc người cao lớn, mặc một thân trường bào màu trắng, bên người hắn có một cô gái, quốc sắc thiên hương, ỷ ôi bên cạnh nam nhân, vẻ mặt ngọt ngào hạnh phúc, thậm chí không thấy được Thượng Quan Thiết chạy trối chết cách đó mấy trăm thước.

Nơi hung hiểm như vậy, lại có một đôi tình lữ ở chỗ này thân mật nói chuyện yêu đương chỉ điểm giang sơn... Được rồi, cái này không tính là gì, người ta là thế ngoại cao nhân cứ thích cái kiểu như vậy, nhưng vấn đề ở chỗ, cái cô gái kia, Thượng Quan Thiết quen biết! Chính là con gái nhỏ của Tần Hoành Viễn gia chủ Tần gia, một trong tam đại gia tộc thành Hoàng Sa, Tần Hàn Nguyệt!

Lúc đó Thượng Quan Thiết thiếu chút nữa kinh hô ra tiếng, nhưng nam tử kia bỗng nhiên nhìn về phía hắn, một cái liếc thoáng qua lạnh lùng, làm Thượng Quan Thiết chợt có cảm giác như rơi xuống hầm băng! Đầu linh thú mãnh hổ truy sát phía sau hắn càng phát ra một tiếng gầm rú tràn ngập kinh hoàng, quay đầu cụp đuôi, xám xịt chạy mất!

Ánh mắt lạnh băng kia, giống như một thanh kiếm sắc bén, đâm thẳng vào linh hồn người ta!

Cả đời Thượng Quan Thiết cũng không thể nào quên, cái loại uy áp cùng sát khí vô hình này, hoàn toàn không giống một võ giả nhân gian có thể phát ra.

Năm đó khi con gái hắn là Thượng Quan Phi Nguyệt vào cung làm phi tử, Thượng Quan Thiết đã từng gặp qua một hộ vệ bên người Hoàng Thượng, có người nói hắn là cường giả Thiên cấp, coi như là cường giả Thiên cấp, cũng không thể gây ra áp lực lên Thượng Quan Thiết lớn như vậy.

Hơn nữa, chỉ là một ánh của đối phương mà thôi.

Thượng Quan Thiết lập tức rời đi, hắn cũng không biết Tần Hàn Nguyệt có thấy mình hay không, cái nam nhân kia, hẳn sẽ không nói chuyện này cho tình lữ của mình chứ? Có thể, ở trong mắt người ta, mình chỉ là một ác khách xông vào nơi người ta đang nói chuyện yêu đương mà thôi...

Cái ánh mắt kia, lúc đó đày đọa Thượng Quan Thiết thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma, dùng tròn ba năm bế quan, Thượng Quan Thiết mới trừ khử được tâm ma kia. Chỉ là thực lực của hắn, cũng vĩnh viễn dừng lại ở mức độ Huyền cấp bậc chín, cuộc đời này càng khó có thể tiến thêm một bước.

Sau này có chuyện con gái nhỏ Tần gia Tần Hàn Nguyệt phẩm hạnh không đứng đắn, sinh ra một đứa con hoang, cùng lúc đó giống như chuyện Thượng Quan Thi Vũ, truyền sôi sùng sục khắp thành Hoàng Sa.

Tần Hàn Nguyệt vốn rất có khả năng giống như con gái Thượng Quan Phi Nguyệt của hắn cùng nhau được tuyển vào hoàng cung, kết quả xảy ra chuyện như vậy, khiến cho vô số người bóp trán, đồng thời cũng nghi ngờ, đến cuối cùng là ai, bắt đi trái tim người con gái Tần gia quốc sắc thiên hương kia, sau đó lại vứt bỏ vô tình?

Mấy năm sau đó, Thượng Quan Thiết cũng thường thường "ngẫu nhiên" đi ngang qua nơi hạ nhân Tần gia cư ngụ, lặng lẽ quan sát đến đứa trẻ tư sinh trầm mặc kia, theo tuổi Tần Lập dần lớn lên, Thượng Quan Thiết càng lúc càng cảm giác được, giữa mặt mũi đứa bé đó, mơ hồ nhìn ra cái bóng người năm đó mình thấy được, vì vậy cuối cùng trong lòng kết luận, đứa bé tư sinh này, tám phần mười chính là con trai của nam nhân kia!

Tuy rằng không rõ giữa cô gái Tần gia cùng nam tử kia xảy ra chuyện gì, nhưng Thượng Quan Thiết luôn tin chắc, mình quyết định đưa Thượng Quan Thi Vũ gả cho Tần Lập là chính xác! Thượng Quan Thiết nhìn người vô số lúc này đặt cược, hắn đặt vào nam nhân kia, sớm muộn gì sẽ có một ngày hắn đến tìm kiếm nữ nhân cùng con của mình! Đến lúc đó, những gì hắn đầu tư... đều sẽ nhận được hồi báo!

Cái này, gọi là quyết đoán!

Trong ánh mắt già nua của Thượng Quan Thiết, tràn đầy ý cười hả hê, trong lòng nghĩ: Tần lão thất phu, đây là nguyên nhân cơ bản vì sao Tần gia của ngươi luôn không bằng Thượng Quan gia của ta!

Bởi vì, lão phu nhìn xa hơn ngươi nhiều lắm!

...

- Cháu gái ngoan, nghe ông nội nói, đi gặp hắn, có được hay không?

Thượng Quan Thiết có chút bất đắc dĩ nhìn cháu gái bảo bối của mình,ông tác vận động cho cháu gái.

Thượng Quan Thi Vũ ngồi ở đối diện hắn mặc trường bào, trên tay mang theo một bao tay lụa mỏng màu trắng, trên mặt cũng che bằng khăn lụa màu trắng, trên dưới toàn thân, không có một chút da thịt lộ ra bên ngoài, Thượng Quan Thi Vũ xảy ra biến đổi như thế này, là từ sau sự kiện xảy ra một năm trước, nàng không chịu để cho bất cứ kẻ nào nhìn thấy làn da màu lam của mình.

- Không đi.

Thượng Quan Thi Vũ rất kiên quyết lắc đầu:

- Ông nội, đời này Thi Vũ không lấy chồng! Cứ ở cùng ông nội!

Giọng nói trong trẻo như tiếng hót chim hoàng oanh, thật là êm tai.

- Đứa nhỏ, ông nội sớm muộn gì cũng có một ngày phải đi, con cũng không thể cứ theo ông nội cả đời được, ông nội không còn, con nên làm gì bây giờ?

Lúc này Thượng Quan Thiết đã không còn một chút bộ dạng gia chủ uy nghiêm, hoàn toàn là một lão già hiền lành, trong ánh mắt có vui mừng, cũng có thương yêu.

- Dù sao... Con không muốn gặp hắn!

- Là bởi vì, thân phận của hắn?

Thượng Quan Thiết thử hỏi một câu.

- Đương nhiên không phải, con nào có tư cách gì cười nhạo người khác, Thi Vũ chỉ là đơn thuần không muốn lập gia đình, lại càng không muốn dọa người ta!

Thượng Quan Thi Vũ yếu ớt nói.

Trong lòng Thượng Quan Thiết co rút một trận, lòng nói thật là làm bậy mà, để cho cháu gái khả ái mỹ lệ của ta chịu dằn vặt như vậy, vì sao không báo ứng trên người lão bất tử ta chứ?

Lúc này, bỗng nhiên Thượng Quan Thi Vũ lại hỏi:

- Là hắn nói muốn gặp con? Nghe nói mấy ngày hôm trước, hắn còn tự tay giết hai người hạ nhân nhục mạ mẹ hắn?

Thượng Quan Thiết nhìn thấy có cửa, lập tức đem tin tức thám thính hai ngày qua nói một lượt cho Thượng Quan Thi Vũ.

Thượng Quan Thi Vũ trầm mặc một hồi, sau đó ngẩng đầu nói:

- Vậy cứ gặp mặt đi.

CHƯƠNG 12: OAN GIA NGÕ HẸP">

Hai ngày này Tần Lập trải qua thật thoải mái, diện tích Tử Thần Viên rất lớn, lầu các nối tiếp nhau san sát, đình các thủy tạ, còn có một cái hồ nhỏ xinh xắn, các loại hoa cỏ quý báu trải khắp sân vườn! Đường đi đều dùng đá sỏi trắng bóc trải thành, bước đi hết sức thoải mái, nhất là sáng sớm, thậm chí có cảm giác đang tản bộ trong rừng rậm.

Ở chỗ này, Tần Lập có một loại cảm giác xuyên qua thời không, đi tới lâm viên ở Tô Châu, nhưng cảnh trí ở đây, đều đẹp hơn rất nhiều so với bất cứ một lâm viên nào Tần Lập từng thấy qua! Thảo nào nhiều người Tần gia xem trọng bộ đình viện này như vậy, xem ra, mẹ mình năm đó ở Tần gia, thật đúng là rất được sủng ái mà!

Nhưng mà hai ngày này, Tần Lập liên tục nghe mẹ hắn nói một ít chuyện cũ năm đó, ngoại trừ chuyện tình về cha của hắn không nhắc tới một chữ ra, Tần Lập cũng biết không ít chuyện tình, bao gồm cả nguyên nhân trọng yếu năm đó Tần lão gia sủng ái một mình mẹ hắn như vậy!

Năm đó Tần Hàn Nguyệt cùng với Thượng Quan Phi Nguyệt, được xưng là Hoàng Sa Song Nguyệt!

Là hai mỹ nữ nổi danh nhất thành Hoàng Sa, tư sắc xuân lan thu cúc, đều có vẻ đẹp riêng. Mà Thanh Long quốc cứ mỗi năm năm sẽ có một lần tuyển tú quy mô lớn, nếu có thể gả con gái mình làm phi tử cho Hoàng Thượng, vậy đúng là vinh quang trời ban, đồng thời, cũng sẽ giúp cho gia tộc một bước bay vọt lên mây!

Con gái gả cho Hoàng Thượng, vậy gia tộc sẽ có thể trở thành hoàng thân đó! Cái này không chỉ là một phần vinh quang, càng hơn thế, nó tượng trưng cho tài phú cùng địa vị!

Lấy tài nghệ cùng dung mạo của Tần Hàn Nguyệt, được tuyển chọn vào hoàng cung, quả thật là một loại tất nhiên, người con gái cực phẩm như vậy, thánh nhân thấy cũng sẽ động lòng, chớ nói tới đế vương nhân gian.

Đáng tiếc Tần Hàn Nguyệt lại yêu một người khác, đồng thời chưa cưới gả mà sinh con... Cái này lập tức làm cho Tần gia lúc đó một lòng muốn trở thành hoàng thân quốc thích, dẫn tới đả kích quả thật quá mức nghiêm trọng.

Thế cho nên mấy người trưởng lão lúc đó còn nắm quyền Tần gia, muốn lập tức nhốt Tần Hàn Nguyệt vào lồng heo, bớt cho lại sinh ra một cái con hoang làm Tần gia càng thêm khó coi.

Cũng may thời khắc cuối cùng, Tần Hoành Viễn lực ép lời người, phủ quyết cái đề nghị này, dù nói thế nào, đó là con gái của lão, hổ độc không ăn con, nhưng mà trong lòng phẫn nộ có thể tưởng tượng, nếu không có Thượng Quan Thiết đưa ra phương thức cần phải thông gia, mới cho Tần gia chen chân vào hai ngành kinh doanh kia, cả đời Tần Hoành Viễn cũng sẽ không muốn nhìn thấy đứa con gái làm hắn hổ thẹn nữa.

Đối với Tần Hoành Viễn mà nói, không giết hai mẹ con bọn họ, đã là ban ơn bằng trời rồi! Cái này cùng việc một cái đệ tử Tần gia nào đó ở bên ngoài phong lưu, để lại một đứa con riêng hoàn toàn là một chuyện bất đồng, Tần Hàn Nguyệt là nữ nhân, làm như vậy, trở thành chuyện bại hoại gia phong!

Địa vị nữ nhân ở Thanh Long quốc, xa xa không bằng nam nhân, đây là một loại đau xót, cũng là một cái hiện thực.

Hai ngày này Tần Hàn Nguyệt cũng nói cho con trai một chút chuyện tình về Thượng Quan Thi Vũ, theo nàng xem ra, con trai dường như có chút bị ma quỷ ám ảnh, hạ quyết tâm, phải gặp mặt đứa con gái Thượng Quan gia kia.

Nghĩ đến tình cảnh mẹ con mình hôm nay, trong lòng Tần Hàn Nguyệt cảm khái con trai mình hiểu chuyện, đồng thời cũng không nhịn được cảm thấy đau buồn, loại cảm giác không nắm giữ được số phận trong tay của mình, thật sự là khó chịu!

Kỳ thật Tần Hàn Nguyệt nào biết rằng, con trai của nàng, linh hồn đến từ một không gian khác, đó là một thời đại tin tức bùng nổ, gần như không có chuyện gì không thể tiếp thu được.

Huống chi, sau khi Tần Lập nghe nói làn da Thượng Quan Thi Vũ là màu lam, phản ứng đầu tiên, là hắn đã xem qua một bộ phim điện ảnh, tên thì không nhớ rõ, nhưng hình ảnh trong đó thì nhớ rất nhiều. Thế giới của hắn, có người da đen, có người da trắng, có người da vàng, như vậy da màu lam... hình như cũng không thể không tiếp nhận được.

Ngày hai người gặp mặt, định vào buổi sáng ngày mai ở một nhà trà lâu, nhà trà lâu này là sản nghiệp Thượng Quan gia, đây cũng là từ nhỏ đến lớn Thượng Quan Thi Vũ lần đầu tiên đi ra ngoài cửa lớn Thượng Quan gia, ý nghĩa khác thường.

Đối với gặp mặt, Tần Lập không có nhiều ý nghĩ lắm, bởi vì hắn càng nhiều hơn là một loại hiếu kỳ. Bên trong linh hồn Tần Lập, tràn ngập cơ số phản bội cùng mạo hiểm, hơn nữa hắn vốn là người tính tình cao ngạo, làm thế nào có khả năng cam lòng làm quân cờ cho người khác?

Dù là Tần Hàn Nguyệt mẹ hắn không nhắc nhở hắn, Tần Lập đã rất rõ ràng, đám hỏi giữa Tần gia cùng Thượng Quan gia, phía sau khẳng định tồn tại một giao dịch nào đó! Nghĩ vậy, khóe miệng Tần Lập nổi lên một nụ cười thản nhiên lạnh lùng, muốn lợi dụng ta à, nắm mơ đi!

Nghĩ tới từ khi đến thế giới này, còn hiểu biết được dân tình đặc sắc cùng các phong cảnh, Tần Lập cất bước đi ra khỏi cửa Tử Thần Viên, cả con đường hết sức im ắng, hai bên đường đều là tường viện cao lớn ngăn cách tất cả, ở trên con đường này, trên cơ bản đều là nhân vật nòng cốt của Tần gia, còn có một số ít là phú hào trong thành Hoàng Sa.

Ở đây so với nơi mẹ con Tần Lập ở trước kia đúng là cách xa một trời một vực. Ra khỏi cửa viện, Tần Lập quay đầu lại nhìn thoáng qua đình viện tinh xảo tĩnh mịch, chậm rãi lắc đầu, ở đây cho dù tốt, nhưng không thuộc về chính mình, cũng không thể dùng được bao lâu, chính mình sẽ mang theo mẹ rời khỏi nơi này, cao bay xa chạy!

Lúc này, ở sâu trong con đường, cách nơi này vài trăm thước, một cửa phủ mở ra, đầu tiên đi ra một đoàn mấy chiếc xe ngựa cực kỳ xa hoa, sau đó đi ra một đoàn người, chừng hai mươi mấy người, bao vây tung hô hai người trẻ tuổi. Lúc Tần Lập nhìn về phía bên kia, người ở bên này, cũng trùng hợp thấy được Tần Lập, khoảng cách xa như vậy, Tần Lập cũng vẫn có thể cảm giác được, mấy đạo ánh mắt tràn ngập sát khí bắn về phía mình.

Hai người bên kia dường như do dự một chút, lập tức bỏ mặc lên xe, ngược lại đi bộ về phía Tần Lập bên này.

Ánh mắt Tần Lập rơi xuống người một thanh niên vóc người cao to vai lớn trong đó, con ngươi co rụt lại, đáy lòng bị một cổ lửa giận không rõ tràn ra, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh kia, cái ánh mắt khinh miệt kia, cùng với câu nói kia: Đại sư cơ sở, cơ sở, là vô dụng! Luyện thêm một trăm năm nữa, ngươi cũng là phế vật!

Tần Lập không kiềm được nắm chặt tay, một cổ không cam lòng đến từ sâu trong linh hồn, khiến cho tâm trạng Tần Lập bị ảnh hưởng rất lớn, thậm chí có một loại xung động, muốn xông tới, một quyền đánh nát bét cái gương mặt mà hắn tự cho là anh tuấn tiêu sái kia!

- Thiếu gia.

Cánh cửa viện phía sau Tần Lập, bỗng nhiên vang lên một tiếng gọi ôn nhu nhẹ nhàng:

- Trở về thôi, ngài sẽ chịu thiệt.

Thân thể Tần Lập hơi cứng đờ, quay đầu, thấy gương mặt ôn nhu của Tần Tuyết, trong mắt tràn đầy ý thân thiết, Tần Lập hơi lắc đầu. Sau đó nói:

- Cô trở về, đừng nói với mẹ ta!

Tần Tuyết gần như không do dự gì, lập tức lắc đầu, kiên quyết nói:

- Không nói cũng được, thế nhưng,quay về!

Tần Lập quay đầu lại, không tiếp tục để ý Tần Tuyết nữa, khoảng cách mấy trăm thước không coi như xa, hai người kia trong vòng vây một đám hộ vệ, cũng đi tới gần chỗ Tần Lập.

Ánh mắt người thanh niên vóc dáng cao to kia lướt qua Tần Lập, rơi xuống trên người Tần Tuyết đứng ở cửa Tử Thần Viên, trong ánh mắt hiện lên một vẻ nóng bỏng, vừa cười vừa nói:

- Tần Tuyết muội muội, chúng ta lại gặp mặt.

Tần Tuyết buông tay đứng nghiêm, lạnh nhạt trả về một câu:

- Tần Tuyết ra mắt Nhị công tử.

Người thanh niên lắc đầu lơ đễnh, lầm bầm một câu:

- Thật sự là đáng tiếc, theo cái phế vật này.

Giọng nói không lớn, nhưng mọi người ở đây, đều có thể nghe được, đám thị vệ ở phía sau đều cười to lên.

Tần Lập đứng ở đó, sắc mặt bình tĩnh nhìn đoàn người này.

Trong nháy mắt gương mặt anh tuấn của Tần Phong nhìn đến Tần Lập, trở nên có chút vặn vẹo, ánh mắt dữ tợn, nếu không phải thứ con hoang trước mắt này, chính mình làm sao lại bị ông nội luôn luôn yêu thương mình trách phạt chứ? Khiến cho hắn đánh mất mặt mũi trước mặt Tần gia! Từ nhỏ đến lớn, lúc nào hắn chịu qua loại ủy khuất này, sợ rằng sẽ hình thành tâm ma, ảnh hưởng đến tiến cảnh võ đạo của hắn.

Vừa rồi tới chỗ Nhị ca, còn đang muốn nói làm sao trả thù Tần Lập, không ngờ tới, chớp mắt đã gặp gỡ, thật đúng là oan gia ngõ hẹp mà. Tần Phong trừng mắt Tần Lập lạnh lùng nói:

- Tần Lập, nếu như là nam nhân, thì đi theo ta, chúng ta tìm chỗ đánh một trận, ta muốn hung hăng đánh ngươi một bữa, sau đó, chuyện giữa ngươi và ta coi như xong!

Tần Lập nghiêng đầu liếc mắt Tần Phong, trên mặt lộ ra một dáng cười tà ác, chậm rãi nói:

- Xin lỗi, dựa theo pháp luật Đế quốc, ta còn chưa đủ mười sáu tuổi, cho nên, ta chỉ là một đứa bé trai, mặt khác, ta đối với chuyện bị đánh không có một chút hứng thú! Nghĩ không ra Tam công tử Tần gia, thiên tài danh tiếng lẫy lừng, lại có hứng thú với chuyện này, vậy ngươi nhất định là thích Nữ vương lâu rồi.

Tần Tuyết phía sau Tần Lập bị chọc phì cười ra tiếng, không ngờ đối mặt với nguy hiểm, Tần Lập còn có thể gặp nguy không loạn nói vớ vẩn lung tung như thế, xem ra, mình hiểu về hắn trước đây, đều là sai lầm.

Cái lung tung lộn xộn gì thế này, tuy rằng Tần Phong không quá hiểu rõ lời Tần Lập nói có ý gì, nhưng từ trên biểu tình của hắn xem ra cũng không phải lời gì hay ho, nghe Tần Lập cự tuyệt, Tần Phong liền thẹn quá thành giận mắng:

- Ngươi là tên con hoang không có gan, kẻ hèn nhát, kẻ nhu nhược! Dù là leo lên nhà giàu, cũng không sửa đổi được bản chất phế vật! Thứ con hoang nhà ngươi, có tư cách gì ở lại Tần gia, nhanh mang theo bà mẹ xấu hổ của ngươi cút khỏi Tần gia đi!

Hai mắt Tần Lập chợt bắn ra hai tia hàn quang tràn ngập sát ý, bắn trên mặt Tần Phong, Tần Phong là Huyền cấp bậc sáu, thiếu niên thiên tài Tần gia, lại bị Tần Lập liếc mắt khiến đáy lòng phát lạnh, không nhịn được lui về sau một chút.

Lúc này một thanh niên bên cạnh ngữ khí lạnh lẽo nói:

- Tần Lập, đừng tự tìm phiền phức! Đừng tưởng rằng có chỗ dựa gia chủ, ngươi có thể kiêu ngạo như thế! Nếu như ngày hôm qua Tam đệ không bảo ta ngừng đánh, ta sẽ không để mẹ con ngươi từ nay về sau ở tại Tần gia này có ngày lành! Không tin... ngươi cứ thử xem!

- Tần Hổ, ngươi đừng quá phận! Cẩn thận ta...

Ở phía sau Tần Tuyết mở miệng nói.

Lời còn chưa dứt, đã bị Tần Hổ cắt đứt:

- Cô nói cẩn thận cái gì? Nói cho gia chủ? Tùy tiện! Ta cũng không tin, gia chủ có thể đợi ở Tử Thần Viên cả ngày! Đừng quên, Tử Thần Viên cùng với Tử Kim Viên của ta, chỉ cách có một bức tường!

Tần Lập xoay người lại ngăn Tần Tuyết muốn nói tiếp, vẻ mặt bình tĩnh nhìn hai huynh đệ Tần Hổ Tần Phong nói:

- Ta đáp ứng các ngươi.

- Thiếu gia...

Trên mặt Tần Tuyết tràn ngập lo lắng.

Tần Hổ nghe Tần Tuyết xưng hô với Tần Lập, hàm ý khinh miệt trong mắt càng đậm, bĩu môi cười lạnh nói:

- Yên tâm đi, Tần Tuyết muội muội, không chết người được, đánh hắn một bữa cho hết giận mà thôi!

Trong mắt Tần Phong xẹt qua một nụ cười hung ác, trong lòng đã bắt đầu nghĩ đến, đợi lúc đó làm sao chà đạp tên con hoang này, vừa có thể hết giận, còn không để bị ông nội nhìn ra.

Tần Lập quay đầu lại cho Tần Tuyết một ánh mắt thoải mái, vừa cười vừa nói:

- Yên tâm đi, ta không có việc gì, nhớ kỹ... ngàn vạn lần không được nói với mẹ ta.

Trong ánh mắt lo lắng của Tần Tuyết, Tần Lập bước lên một chiếc xe ngựa xa hoa, Tần Hổ cùng Tần Phong lên một chiếc khác, người đánh xe vung roi lên, mấy chiếc xe ngựa nhanh chóng biến mất khỏi cuối đường.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor