Duy Ngã Độc Tôn - Chương 005 - 006

CHƯƠNG 5: KỊCH

- Tần Lập! Ngươi điên rồi! Dám hành hung trước mặt mọi người. Nói gì thì nói hôm nay ta cũng phải bắt ngươi, để răn đe người khác!

Tần Vĩnh lớn tiếng quát, thân mình chuẩn bị tư thế phóng tới đánh Tần Lp.

Tần Vĩnh thực lực cũng không cao, chỉ có Hoàng cấp bậc ba. Hắn ở Tần gia cũng xếp hạng không cao, nhưng đối phó với đứa nhỏ Tần Lập vẫn ngưng lại ở Hoàng cấp bậc một mà nói, đó quả là chuyện dễ dàng.

Vừa rồi Tần Lập một kiếm chém Ngô thị, Tần Vĩnh cho rằng chuyện đó là Tần Lập nổi điên mà thôi. Một đứa nhỏ ngay cả chiến kỹ cùng tâm pháp nguyên lực cũng chưa học qua, làm sao có thể là đối thủ của hắn.

Cho nên Tần Vĩnh cũng không thèm sử dụng vũ khí, bàn tay ra thế ưng trảo chộp tới bả vai Tần Lập. Có dám giết Tần Lập hay không, đừng nói là hắn, cho dù là ai cũng dám cười nhạo hai mẹ con bọn họ mấy câu, nhưng muốn tánh mạng của họ ư! Toàn bộ Tần gia, cũng chỉ có một người có thể quyết định!

Tần Lập ở trong nháy mắt bàn tay Tần Vĩnh chụp tới vai mình, bước chân hắn lảo đảo một chút, thân mình nhoáng lên một cái, né qua một bên. Mà trong mắt người bên ngoài, giống như là Tần Lập lảo đảo té ngã, đúng dịp tránh thoát cái chộp.

Đồng thời, kiếm trong tay Tần Lập đâm thẳng vào ngực Ngô y sư. Mà Ngô y sư đang bị dọa choáng váng thậm chí quên cả tránh né, cứ như vậy trơ mắt nhìn mũi kiếm rỉ sét kia đâm vào ngực mình.

Tần Vĩnh ở sau lưng Tần Lập gầm lên một tiếng, biến trảo thành quyền, hung hăng nện vào hậu tâm Tần Lập. Kình lực thật lớn xé gió rít vù vù, cú đánh này nếu đánh trúng, Tần Lập không chết cũng bị tàn phế.

Tần Vĩnh đã thực sự nổi giận, không nghĩ tới tiểu súc sinh này giết một người còn chưa đủ, không ngờ còn muốn giết tiếp người thứ hai! Chuyện hôm nay nếu như hắn không tới đây thì không sao, nhiều lắm bị quở trách một phen. Nhưng ngay trước mắt hắn, mà Tần Lập ngang nhiên giết chết cả hai người, vậy hắn làm quản sự của Tần gia, chẳng những phải bị nghiêm khắc trừng phạt, mà sau này ở Tần gia còn có ai nghe lệnh của hắn nữa chứ?

Ngay sau đó hắn nổi lòng hung ác, dù sao xưa nay từ trên xuống dưới Tần gia đều xem tên con hoang này không vừa mắt. Hôm nay bất cứ giá nào dù có bị lão gia nghiêm khắc trách phạt, hắn cũng phải giết tiểu súc sinh này lập uy!

Xoạt!

Tần Lập đâm một kiếm xuyên qua người Ngô y sư, đồng thời tay trái nắm thành quyền, với tốc độ cực nhanh xoay người, nâng khuỷu tay tung ra một quyền...

Ầm!

Một tiếng vang nặng nề, "bịch bịch bịch... thân mình Tần Lập bị đẩy lùi về phía sau bảy tám bước, mà Tần Vĩnh thì thân mình chỉ lung lay nhoáng lên một cái, lui về phía sau nửa bước. Nhưng giờ phút này ánh mắt Tần Vĩnh lại dường như thấy quỷ, hắn hoảng sợ nhìn chằm chằm Tần Lập. Chính mình toàn lực đánh một kích, đối phương chỉ vội vàng chống đỡ, không ngờ chỉ lui lại mấy bước?

- Như thế nào có thể?

Tần Vĩnh chấn động giật mình cả kinh, khi hắn nhìn lại Tần Lập lần nữa, trong ánh mắt đã lạnh tanh, hắn cười gằn nói:

- Tốt, tốt lắm! Rất tốt! Không thể tưởng được, đồ nhỏ mọn như ngươi lại dám học trộm võ công của gia tộc, ngươi quả là giấu rất kỹ! Hôm nay có giết ngươi, cũng không sợ bị lão gia trách phạt. Không được cho phép, học trộm võ công gia tộc, đánh chết đáng đời ngươi! Tần Lập! Ngươi nạp mạng đi!

Tần Vĩnh quát một tiếng, phảng phất từ trên người hắn phát ra một vầng hào quang màu vàng nhạt. Hắn rút ra bội đao bên hông, chém một đao về phía Tần Lập.

Tần Lập hôm nay liên tiếp giết chết hai người, mục đích là lập uy. Tần Lập cũ lúc trước, hắn cũng không phải là người hay gây chuyện, thà rằng bị tức đến hộc máu cũng không ra tay đánh trả. Nhưng lúc này hắn quyết đoán giết người, thủ đoạn ác liệt như vậy là Tần Lập của hiện tại!

Từng bị các loại quy củ trói buộc, làm cho Tần Lập luôn cảm thấy mình bị bó tay bó chân. Sau khi đi vào đại lục này, hiểu được thế giới này chính là thực lực trên hết, Tần Lập cũng thầm quyết định: ai dám khi ta, ta nhất định đánh trả!

Huống chi, đối phương chẳng những làm nhục hắn, mà còn làm nhục người thân duy nhất của hắn ở trên đời này!

Trên trời dưới đất, ai dám sỉ nhục mẹ ta, cho dù là ông trời, lão tử cũng phải đâm cho hắn lòi ruột ra!

Sau khi Tần Lập chiếm khối thân thể này, dung hợp tất cả trí nhớ, trong lòng liền sớm đã có quyết đoán: Tần gia? Quỷ mới ở lại chỗ các ngươi! Để xem rời khỏi Tần gia các ngươi, chúng ta có đói chết hay không!

Về phần Tần Vĩnh, Tần Lậpẽ không giết, hắn không giống như vợ chồng Ngô y sư, hắn có chút địa vị ở Tần gia. Vả lại, làm việc gì cũng phải có chừng mực, không nên quá trớn.

Tần Lập nghĩ trong lòng, trong nháy mắt đã qua lại sáu bảy chiêu cùng Tần Vĩnh.

Đám người bên ngoài, ở một góc chỗ mấy gian nhà xa xa đứng mấy người. Trong đó một lão già dáng người khôi ngô, tóc bạc trắng mặt mũi hồng hào, hai mắt sáng như điện, đứng ở nơi đó ngưng thần nhìn Tần Lập cùng Tần Vĩnh hai người đánh nhau. Mấy người bên cạnh lão già xem ra cực kỳ tôn kính với lão, tất cả đều lùi lại đứng ở phía sau lão.

Còn những người xem náo nhiệt quá mức chuyên chú, trong lúc nhất thời nhưng lại không ai phát hiện mấy người bọn họ.

- Ông nội! Chẳng lẽ ngài cứ để mặc bọn họ càn quấy? Lấy tính mạng người ta!

Đứng gần bên cạnh lão già nhất, một thiếu niên mi thanh mục tú môi hồng răng trắng, ước chừng mười lăm mười sáu tuổi, dáng người cao to, dung mạo thập phần anh tuấn. Giờ phút này cau mày nhìn hai người đánh nhau bên kia. Ở hắn xem ra, hai võ giả Hoàng cấp chiến đấu, quả thực là không ra làm sao, không biết ông nội nghĩ thế nào, lại đứng xem có vẻ thích thú như vậy.

Hơn nữa, ông nội còn chưa từng thích xem mình đấu như vậy! Thiếu niên thầm nghĩ trong lòng, không kìm nổi có chút hờn giận, thuận miệng than phiền hai câu.

- Tần Vĩnh không phải đối thủ của Tần Lập!

Hỏi một đằng, lão già trả lời một nẻo! Lão than thở một câu, lại nhỏ giọng nói:

- Hắn chưa từng có cơ hội tu luyện chiến kỹ, như thế nào có thể có thân pháp như thế? Quả thực kỳ lạ!

Thiếu niên có vẻ không phục nói:

- Như thế nào có thể? Tần Vĩnh đã là Hoàng cấp bậc ba, Tần Lập... chẳng qua chỉ là Hoàng cấp bậc một mà thôi!

Lão già liếc mắt nhìn thiếu niên một cái, thản nhiên nói:

- Có gì không có khả năng! Phong nhi! Đừng tưởng rằng cấp bậc cao thì nhất định có thể thắng! Con đừng quên, trên đời này, còn có dũng khí và tâm huyết!

Nói xong lão xoay quá tiếp tục xem trận đấu bên kia.

Thiếu niên bĩu môi, thầm nghĩ:

- Cỡ hắn ư? Tâm huyết cùng dũng khí ư? Nếu thực sự có, như thế nào lại bị Nhị ca chọc tức đến hộc máu?

Lúc này, ở giữa sân Tần Lập cùng Tần Vĩnh đã trải qua hơn ba mươi chiêu!

Chiến kỹ Tần Vĩnh tu luyện càng đánh càng thông suốt, đao pháp ngoan độc, từng chiêu từng chiêu trí mạng. Còn Tần Lập thì như một người hoàn toàn không biết võ, gặp chiêu đỡ chiêu, vô cùng mạo hiểm. Mọi người vây xem thấy thế quên luôn thiếu niên này vừa rồi mặt không đổi sắc giết chết hai người, trong lòng đều có phần lo lắng cho hắn. Tần quản sự xem ra đã hạ quyết tâm muốn giết chết Tần Lập, cũng không biết thiếu niên này có thể chống đỡ được bao lâu? Tuy rằng là một đứa con hoang, nhưng chuyện đó cũng không phải là lỗi của hắn...

Con người luôn là một loại sinh vật kỳ quái như thế, tâm tư rất phức tạp. Có đôi khi là thiên sứ, có đôi khi lại biến thành ma quỷ.

Không ai biết tâm tình của Tần Vĩnh lúc này, hắn vô cùng hối hận. Nếu có thể được lựa chọn một lần nữa, hắn tuyệt đối sẽ không tới nơi này!

Không thể tưởng được tên tiểu tử Tần Lập này âm hiểm như thế. Cũng không biết hắn từ đâu học được bộ chiến kỹ này, thoạt nhìn không có quy tắc gì, nhưng mỗi một chiêu đánh ra đều đúng lúc khắc chế chiêu thức của Tần Vĩnh. Giống như được sắp sẵn từ trước, khiến Tần Vĩnh khó chịu đến cơ hồ muốn hộc máu.

Tần Lập đột nhiên cảm nhận được có hai tia mắt giống như mũi châm chích lên người mình, theo bản năng hắn nhìn lướt qua bên kia, lập tức phát hiện lão già đầy khí thế đứng ở đó. Trong lòng vừa động, hắn giả bộ như không địch lại, vừa lúc thiết kiếm trong tay bị Tần Vĩnh gõ trúng kêu "keng" một tiếng hắn buông tay thanh kiếm cho bay đi, sau đó thân mình hắn thối lui nhanh về phía sau. Tần Hàn Nguyệt từ đầu đến giờ vẫn luôn chú ý từng hành động của con mình, gần như không có nửa điểm do dự, nàng nhào tới che trước người Tần Lập.

Tần Lập vươn tay, kéo mẹ ra phía sau. Đúng lúc này, đao của Tần Vĩnh, từ trên xuống dưới hung hăng chém xéo xuống đầu Tần Lập! Đao phong cắt qua không khí, phát ra tiếng rít chói tai, ánh sáng mặt trời chiếu trên lưỡi đao sáng như gương tỏa ra một vầng sáng chói mắt!

Mắt thấy Tần Lập sắp bị chém thành hai mảnh, những người vây xem kìm lòng không được phát ra một tiếng thét kinh hãi.

Đúng lúc này, một thanh âm vô cùng uy nghiêm truyền đến:

- Dừng tay!

CHƯƠNG 6: TẦN HOÀNH VIỄN

Giữa tràng tiếng kêu kinh hãi, thanh đao sắc bén trong tay Tần Vĩnh kia, khó khăn lắm mới ngừng lại cách ba phân trên vai Tần Lập. Tròng mắt Tần Lập hơi co rụt một chút, ngay lập tức khôi phục bình thường. Không ai chú ý tới thủ thế của Tần Lập lúc này, cho dù Tần Vĩnh không thu đao kịp, Tần Lập cũng có nắm chắc, ở khoảnh khắc lưỡi đao rơi xuống trên người mình, hắn kịp tung một kích đánh chết Tần Vĩnh!

Nhưng thật ra trên trán Tần Vĩnh toát ra một lớp mồ hôi, ánh mắt hơi chớp chớp nhìn Tần Lập. Hôm nay Tần Lập mang tới cho hắn quá nhiều chấn động, nhiều đến mức hắn hoàn toàn nhìn không rõ thiếu niên này!

Vĩnh viễn không nên coi thường đám nhân vật Tần Vĩnh này, có thể hòa mình như cá gặp nước bên trong một gia tộc lớn như thế, bản thân hắn cũng không bình thường! Có lẽ, bọn họ không có tầm nhìn rộng như các đại nhân vật, cũng như không có lòng dạ như kẻ bề trên, nhưng chút thông minh và trí tuệ từ trước tới nay bọn họ cũng không thiếu.

Tần Lập có thể nhìn thấy lão già bên kia, Tần Vĩnh sao có thể không nhìn thấy? Mấy người đó vừa mới xuất hiện, Tần Vĩnh đã thấy ngay, trong lòng hắn giật mình kinh sợ.

Tuy rằng hắn không biết vì sao lão chủ nhân lại đột nhiên xuất hiện tại đây, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng gì tới suy nghĩ của hắn. Trong lòng hắn không khỏi nghĩ tới: dù thế nào đi nữa, người ta cũng là thâm tình cốt nhục.

Dưới tình huống lúc đó, nếu hắn không có khả năng trực tiếp thu tay lại, như vậy cũng coi như hắn không ở lại Tần gia được nữa rồi! Cho nên giờ phút này trong lòng Tần Vĩnh không khỏi tự cho mình may mắn: may mắn... mình không có làm chuyện sai lầm.

Nghĩ vậy, Tần Vĩnh bỗng nhiên cảm giác toàn bộ phía sau lưng mình đều ướt đẫm, làn gió thổi qua, cảm giác lạnh lẽo khiến hắn không kìm nổi khẽ run lên. Tần Vĩnh xoay người lại, trên mặt chỉ còn lại vẻ hết sức lo sợ, hắn khom lưng:

- Tần Vĩnh... ra mắt chủ nhân!

Lão già sa sầm nét mặt bước nhanh tới bên này, đám người Tần Phong ở phía sau lão già, đưa mắt nhìn nhau một cái, cũng chậm rãi đi theo tới.

Lúc này, những người vây xem bỗng nhiên phát hiện gia chủ không biết đến đây lúc nào, cả đám hoảng sợ câm như hến, sắc mặt trắng bệch quỳ trên mặt . Quy củ Tần gia rất nghiêm ngặt, như hành vi của bọn họ hôm nay bị trục xuất khỏi gia tộc cũng không quá đáng.

Tuy nhiên rõ ràng Tần gia chủ không có hứng thú chấp nhặt cùng bọn họ. Một người trung niên dáng vẻ như quản gia đi phía sau lão già, cau mày phất phất tay, đám người vây xem kia đột nhiên bỏ chạy tứ tán. Tuy rằng trong lòng họ đều rất tò mò không biết gia chủ đến đây làm gì, nhưng giờ phút này lại đều hận sao trước đó mình tới nơi này làm chi.

Lão già kia không phải là ai khác, chính là Tần Hoành Viễn gia chủ của Tần gia! Cũng chính là cha của Tần Hàn Nguyệt, ông ngoại của Tần Lập.

Thành Hoàng Sa ở vào phía nam Thanh Long quốc, là một trong những thành thị lớn nhất của Thanh Long quốc, cũng là địa phương giàu có nhất ở phía nam Thanh Long quốc.

Là một trong ba đại gia tộc ở thành thị này, địa vị của Tần Hoành Viễn có thể nghĩ cũng biết!

Nói không khoa trương, lão chủ Tần gia dậm chân một cái, toàn bộ thành Hoàng Sa đều phải rung chuyển!

Tần Hoành Viễn nhìn lướt qua Tần Vĩnh khom lưng đứng ở nơi đó, không dám ngẩng đầu nhìn chính mình, nói giọng lạnh nhạt:

- Tần Vĩnh! Nếu ta không nhớ lầm, tổ tông ba đời các ngươi đều là tôi tớ trong Tần gia, ngươi năm nay cũng có hơn bốn mươi tuổi phải không?

Thân mình Tần Vĩnh bỗng dưng run lên, giọng nói của Tần Hoành Viễn tuy rằng nghe rất ôn hòa điềm đạm, nhưng từ trong giọng nói đó hắn nghe ra sự bất mãn của gia chủ. "Phịch" một tiếng, Tần Vĩnh quỳ sụp xuống đất, thân mình run run đáp:

- Bẩm gia chủ! Tần Vĩnh năm nay bốn mươi bốn tuổi.

- Ngươi rất thông minh.

Tần Hoành Viễn nói:

- Nhưng ngươi vẫn chưa đủ sáng suốt! Tốt lắm, niệm tình tổ tông ba đời ngươi đều hết dạ trung thành với Tần gia...

Tần Vĩnh trong lòng vui vẻ, thầm nghĩ lão gia chủ quả nhiên vẫn còn nhớ tình cũ, nhưng lời nói kế tiếp của Tần Hoành Viễn lại khiến Tần Vĩnh như lọt vào hố băng cơ hồ sắp ngất xỉu!

- Ngươi đi đi!

Tần Hoành Viễn cũng không lớn tiếng, nhưng trong đó lại mang theo một sự uy nghiêm không để cho người ta từ chối. Nói xong, lão qua lại hướng về phía người trung niên bộ dáng quản gia nói:

- Đến phòng thu chi thanh toán cho hắn hai ngàn lượng bạc. Thưởng phạt phân minh, đây là điểm mấu chốt giúp Tần gia ta có thể đứng vững hơn ba trăm năm nay ở trấn Hoàng Sa!

Người trung niên dạ một tiếng, trong lòng cũng hiểu rằng, lão chủ nhân nói lời này là cố ý nói cho Tam công tử bên cạnh nghe!

Lúc này Tần Vĩnh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nước mắt chảy đầy mặt, nức nở nói:

- Tần Vĩnh... tạ ơn gia chủ tha mạng!

Tần Hoành Viễn khoát tay, thở dài:

- Ngươi đi đi!

- Ông nội...

Thiếu niên anh tuấn bên người Tần Hoành Viễn, dường như có chút bất nhẫn, nhíu mày nói:

- Tần Vĩnh làm sai điều gì? Chẳng lẽ Tần Lập giết người, còn làm đúng sao? Cái này sao tính là thưởng phạt phân minh?

Tần Hoành Viễn nhìn thoáng qua Tần Phong, nhưng không nói lý với hắn, mà chỉ nhìn Tần Hàn Nguyệt đứng ở nơi đó, từ đầu tới giờ không thèm liếc mắt nhìn lão một cái. Lão nhẹ giọng nói:

- Tiểu Nguyệt Nhi! Con... còn hận ta sao?

Nghe thấy tiếng "Tiểu Nguyệt Nhi" này, đôi mắt Tần Hàn Nguyệt chợt đỏ lên. Nhưng nàng cố nén nhịn không để nước mắt tuôn ra, mím môi lạnh giọng nói:

- Mười ba năm trước, Tiểu Nguyệt Nhi đã chết rồi.

- Ta biết! Con vẫn không chịu tha thứ cho cha.

Vẻ mặt Tần Hoành Viễn có phần ủ rũ, ý chí rã rời khoát tay áo, sau đó nói:

- Được rồi! Đều tan đi! Tần Trạch! Ngươi đi cho người dọn dẹp Tử Thần Viên, để mẹ con nó dọn qua bên đó ở đi.

Lão già nói xong, cũng không quản tới cả đám người phía sau trợn mắt há hốc mồm, lão xoay người rời đi. Tuy nhiên trong thoáng chốc xoay người, trong ánh mắt lão nhìn lướt về phía Tần Lập, có thêm vài phần ôn hòa.

- Tần Lập đây à? Cũng không tệ!

Tần Phong cũng thế, Tần Vĩnh đất cũng thế, gần như tất cả mọi người đều ngây người như phỗng, đứng ở nơi đó như bị hóa đá.

Mà ngay cả mẹ con Tần Hàn Nguyệt và Tần Lập, trong mắt cũng đều lộ vẻ mờ mịt. Trong khoảnh khắc Tần Hoành Viễn xoay người, Tần Hàn Nguyệt rốt cục không dằn được hai hàng nước mắt chảy dài xuống hai gò má.

Tử Thần Viên, đúng là nơi ở của nàng năm đó lúc chưa lấy chồng. Mười ba năm qua, cũng không biết có bao nhiêu người từ trên xuống dưới của Tần gia, có ý muốn được ở đó, nhưng mãi cho đến nay nơi đó vẫn để trống.

Mà hôm nay, gia chủ Tần Hoành Viễn không ngờ lại lần nữa trả lại Tử Thần Viên cho Tần Hàn Nguyệt. Tin tức này, gần như không tới một canh giờ, liền truyền khắp Tần gia!

Mọi người đều bị tin tức này làm cho kinh ngạc đến ngẩn người, không ai đoán được rốt cục lão chủ nhân căn cứ vào đâu mà đối xử tốt với Tần Lập. Tên con hoang làm chuyện ác như thế mà làm như không nghe không thấy, hơn nữa vừa nói thưởng phạt phân minh, vừa đuổi Tần Vĩnh không có làm sai điều gì ra khỏi Tần gia. Mà trọng yếu nhất... là còn một lần nữa cho mẹ con Tần Hàn Nguyệt trở về căn nhà tốt nhất của Tần gia.

Ả đàn bà không biết xấu hổ kia, cùng đứa con hoang của nàng ta, có tư cách gì mà ở đó chứ?

Nhất là mấy nàng con dâu dòng chính của Tần gia, mấy năm nay cũng không ít người mơ tưởng được vào ở trong ngôi nhà hoa lệ đó. Qua nhiều lần năn nỉ xin xỏ, cũng không ai được toại nguyện, đến sau này cũng dần dần phai nhạt tâm tư. Dù sao, nơi đó vẫn bỏ trống.

Nhưng hiện tại rốt cục họ không chịu được, nhất định phải đi tìm lão gia hỏi cho rõ: quy củ Tần gia rất nghiêm ngặt, nhưng chính vì vậy, cho dù là gia chủ, cũng không thể muốn làm gì thì làm? Lấy tài sản công của Tần gia giao cho người đã từng làm điếm nhục Tần gia, chuyện này là thế nào chứ?

Cũng không biết ai đem chuyện này truyền tới tai mấy trưởng lão cao tuổi của Tần gia. Mấy trưởng lão đều chống gậy, run lẩy bẩy, miệng lầm bầm chửi mắng làm bại hoại gia phong rồi nổi giận đùng đùng đi tới chỗ ở của Tần Hoành Viễn.

Mà mấy nàng con dâu dòng chính Tần gia, cùng đi theo sau các trưởng lão, phía sau nữa là một số quản sự cùng các người dòng thứ địa vị khá cao.

Dù sao cũng không thể trách bọn họ. Vả lại bọn họ cũng quả thật muốn biết, gia chủ đưa ra một quyết định không thể tưởng tượng như vậy, thậm chí khiến rất nhiều người nguội lạnh tâm lòng, là bởi vì sao?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor