Duy Ngã Độc Tôn - Chương 003 - 004

CHƯƠNG 3: VẬN MAY.

Nguyên vốn mười mấy năm tu luyện Tiên Thiên Tử Khí Quyết cũng chưa từng có chút cảm giác gì, ngay tại khoảnh khắc vừa rồi hắn vừa mới vận hành, không ngờ... có phản ứng!

Một dòng khí cc nhỏ, bắt đầu từ huyệt Hội âm Nhâm mạch, chạy dọc theo Khúc cốt, Trung cực, Thần khuyết... Trung đình, Thiên đột mãi cho đến huyệt Thừa tương. Dòng khí lưu này, tuy rằng giống như một sợi tóc bình thường, có chỗ tích tụ kinh mạch thậm chí có chỗ đứt quãng, nhưng lấy một loại khí thế chưa từng có từ trước đến nay, một đường đả thông tất cả các huyệt vị trên Nhâm mạch!

Sắc mặt Tần Lập giờ phút này tuy rằng vô cùng quái dị, nhưng Tiên Thiên Tử Khí Quyết vẫn lưu chuyển không ngừng lại chút nào. Cái này giống một người khát nước sắp chết trong sa mạc, quanh quẩn thật lâ một chỗ, bỗng nhiên nhìn thấy một dòng suối mát, cho dù trong lòng có kinh ngạc đến mấy đi nữa, phản ứng đầu tiên của hắn cũng nhất định là nhào tới uống một ngụm.

Tần Lập đúng là như thế! Lúc này hắn hoàn toàn không hơi sức đâu đi lo lắng, mình làm như vậy, có thể có cái gì thương tổn đến thân thể hay không? Hoặc như người ta bấu vào đùi, để xem mình có phải nằm mơ hay không? Tóm lại, đồng chí Tần Lập của chúng ta chỉ toét miệng vui vẻ tươi cười, không thèm biết sống chết, dẫn dắt dòng khí đó một đường xông tới hướng Đốc mạch...

Kinh thư nói "thuận thành người, nghịch thành tiên", tức là Đốc mạch chạy ngược lên mà Nhâm mạch thì chạy trở xuống. Chỉ cần người hành công luyện pháp đúng, nguyên khí xoay vần trong thân thể. Nữ thì lấy luyện Nhâm mạch là việc chính, chủ kỳ huyết, nam thì lấy luyện Đốc mạch là việc chính, chủ kỳ khí; đồng thời theo "điều tâm", "nhập tĩnh" bắt tay vào làm, đảo ngược xoay vần, mà bồi dưỡng cho thân hình vững chắc, cho khí thông hai mạch Nhâm Đốc. Cái gọi là song tu tính mạng cũng là điều này.

Nhưng Tần Lập làm sao hiểu được những điều này? Thật ra lão đạo sĩ hiểu được, nhưng cho tới bây giờ lão đạo sĩ cũng không cho rằng đứa trẻ mình nhặt được này là người thích hợp tu tiên, vì thế đâu thèm phí tâm tư giảng cái này cho hắn chứ?

Cho nên, Tần Lập vẫn cho rằng: sau khi đả thông hai mạch Nhâm Đốc, tức sẽ trở thành cao thủ tuyệt đỉnh. Hơn nữa từ nhỏ trời sinh hắn lớn gan, tâm tư cũng rất tinh tế! Dưới tình huống hắn xác định rõ ràng vị trí huyệt vị trong cơ thể, bèn cứ như vậy nằm trên giường, vận hành Tiên Thiên Tử Khí Quyết, không đến hai khắc thời gian (khắc=15 phút), không ngờ lại xui khiến hắn đả thông toàn bộ hai mạch Nhâm Đốc!

Nếu để cho người ta biết, chỉ sợ sẽ hô to: yêu nghiệt!

Tần Lập này cũng coi như đánh bậy đánh bạ, vận may tốt tới cực hạn. Bình thường mà nói, một cao thủ chân chính muốn đả thông hai mạch Nhâm Đốc, người nào không phải qua hơn trăm tuổi? Không tu luyện mấy chục năm, dùng hết vô số thiên tài địa bảo, thì đừng mơ đả thông được kinh mạch toàn thân. Đó cũng đúng thực là trong tiểu thuyết của Tiểu Đao Phong Lợi mới có thể xuất hiện cảnh tượng này.

Tần Lập ở Thiên Nguyên Đại Lục, ở Tần gia có một cái ngoại hiệu làm cho Tần Lập trước đây cảm giác rất sỉ nhục: Đại Sư Cơ Sở!

Đúng vậy, cơ thể của Tần Lập chẳng những bên ngoài căn cơ tuyệt hảo, căn cơ bên trong cũng vô cùng tốt, hết thảy những điều này đều do Tần Hàn Nguyệt có một bản 'Yếu Quyết Cơ Sở' rất bình thường. Nói công pháp này bình thường, là bởi vì những thứ viết trên nó rất dễ hiểu, đến mức chỉ cần biết đọc chữ là có thể xem hiểu được. Hơn nữa có thể tu luyện! Nói nó không bình thường, bởi vì quyển sách này, là vật duy nhất của người cha mà Tần Lập chưa bao giờ gặp mặt kia, lưu lại cho Tần mẫu!

Không phải trâm cài, không phải vòng ngọc, gần như không hề có người nào nghĩ tới, lại có nam nhân tặng cho người yêu mình thứ này, hơn nữa còn trịnh trọng nói với nàng điều này mới kỳ lạ:

- Nếu nàng có con nhỏ, để cho nó tu luyện cái này. Không cần quản tới người khác nói thế nào, nàng chỉ cần làm theo ta. Một ngày nào đó, ta sẽ tới đón các người!

Cũng chính vì những lời này, mười ba năm qua riêng bản thân Tần Hàn Nguyệt dù phải nhận hết những lời châm biếm, ngậm đắng nuốt cay nuôi nấng Tần Lập cũng không có rời bỏ Tần gia. Bởi vì Tần Hàn Nguyệt sợ một khi mình rời đi, người nọ quay về tìm không thấy mình.

Có nhiều khi chỉ một niềm tin cũng đủ để con người bám víu ra sức chống chọi suốt cuộc đời. Đối với Tần Hàn Nguyệt mà nói, chính là như thế.

Bản công pháp này năm đó cũng từng có người Tần gia cầm đi nghiên cứu, kết quả họ cho là đồ rác rưởi ném trở về. Cơ sở ư? Cơ sở nếu hữu dụng như vậy, còn muốn tâm pháp nguyên lực cao cấp làm gì? Còn muốn chiến kỹ cao cấp làm gì?

Mà Tần Lập bị kích động đến hộc máu mà chết, cũng có liên quan với điều này!

Tuy nhiên Tần Lập này không phải như Tần Lập kia, Tần Lập đã tu luyện Tiên Thiên Tử Khí Quyết nên hắn biết rõ hơn ai hết: bộ thân thể này của mình, nếu nói theo lão đạo sĩ, đây quả thực chính là một cái lò luyện cực tốt, một cái thể chất tu luyện trời sinh!

Đến cuối cùng có thể thành tiên hay không, Tần Lập không biết. Nhưng chỉ cần mình tiếp tục tu luyện, trước hai mươi tuổi, trở thành một cường giả tuyệt thế, điều đó cũng không phải là chuyện khó.

Nghĩ đến sự không cam lòng cùng bi phẫn ở chỗ sâu trong trí nhớ của mình kia, nghĩ đến cuộc sống của Tần Hàn Nguyệt mười mấy năm qua, nghĩ đến Tần gia từ trên xuống dưới mấy năm nay đối xử tệ bạc với hai mẹ con mình.

Lòng người dễ thay đổi, thân tình phai nhạt như tờ!

Tần Lập từ trên giường bước xuống, không kìm nổi cất tiếng cười to!

Từ hôm nay trở đi, trêu chọc lão tử, liền đánh gảy chân chó các ngươi! Ai còn dám sỉ nhục cha mẹ ta, liền đánh vỡ miệng chó các ngươi!

Thứ tâm huyết này, cho tới bây giờ ta cũng không thiếu! Ta sẽ không ẩn nhẫn gục đầu nữa, nếu ai không sợ ta ở sau lưng giống như lang sói nhìn chằm chằm các ngươi, tùy thời chuẩn bị phập cho các ngươi một cái, cứ việc phóng ngựa đến trêu chọc ta đi!

Tần mẫu đang nấu nướng, đột nhiên nghe tiếng cười điên cuồng của con trai, vội vàng bỏ xuống chuyện đang làm. Tần Hàn Nguyệt ở bên ngoài nhìn vào thấy Tần Lập chân trần đứng trên mặt đất ngây ngô cười, không kìm nổi trong lòng dâng lên một nỗi bi thương thật lớn:

- Chẳng lẽ ta đã mạng khổ như vậy, con ta nó... lại điên rồi sao?

- Tiểu Lập! Nói với mẹ, con làm sao vậy?

Tần Hàn Nguyệt dịu dàng hỏi, không dám khuấy động đến Tần Lập chút nào, sợ thần kinh đứa con nàng mẫn cảm yếu ớt sẽ hỏng mất.

Lúc này Tần Hàn Nguyệt bỗng nhăn nhíu mũi của nàng. Là một tiểu thư khuê các xuất thân cao quý, cho dù nghèo túng, trong căn nhà cũ nát này nàng cũng dọn dẹp rất ngăn nắp sạch sẽ. Nhưng lúc này nàng lại ngửi được một mùi lạ thập phần khó ngửi, giống như là từ trên người một tên khất cái... chưa bao giờ tắm rửa phát ra cái mùi thum thủm chua lét.

Điều này làm cho Tần Hàn Nguyệt cảm thấy phi thường kinh ngạc: đứa con nàng nằm trên giường mấy ngày nay, nhưng mỗi ngày nàng đều lau mình cho nó sạch sẽ, như thế nào lại truyền đến cái mùi này chứ? Ánh mắt Tần Hàn Nguyệt mơ hồ quét một vòng, cũng không có phát hiện vấn đề gì.

Lúc này cái mùi khó chịu kia lại truyền đến, để nàng xác định đó chính là từ trên người đứa con truyền tới. Phát hiện này khiến Tần mẫu lại càng thêm thương tâm muốn chết, trên người đứa nhỏ đã phát ra cái mùi khó ngửi này, vậy nó còn làm sao tốt cho được chứ?

Nghĩ vậy, Tần Hàn Nguyệt rốt cuộc bất chấp cái mùi kia làm cho mình ngạt thở cơ hồ sắp ngất đi. Nàng chạy vào choàng tay ôm Tần Lập vào lòng, rốt cuộc không kìm nổi nỗi đau xót trong lòng, nàng lớn tiếng khóc ròng. Mười ba năm ủy khuất, mười ba năm lòng chua xót, mười ba năm nhẫn nại... Tất cả tâm tình tích tụ ở trong lồng ngực nàng đúng vào lúc này, toàn bộ phát tiết ra.

Tần Lập chỉ ngây ngốc đứng ở nơi đó, để mặc cho Tần Hàn Nguyệt ôm, có chút mờ mịt luống cuống không biết làm sao, thầm nghĩ:

- Làm sao vậy? Chuyện tốt đẹp thế này, vì sao lại khóc ầm ĩ vậy chứ?

Có điều Tần Lập nghĩ trong lòng, nhưng lại không biết làm sao nói lên, hắn dung hợp trí nhớ nơi này, nên cũng biết rõ mười mấy năm nay mẹ của mình bị biết bao ủy khuất. Từ trên góc độ sinh lý học mà nói, áp lực lâu ngày mà không được giải phóng, sẽ dẫn tới bệnh cho người.

Cho nên, khóc rống một hồi giải phóng hết ra ngoài, đối với thân thể cũng mới có lợi.

- Chao ôi! Tới sớm không ngờ thật đúng lúc! Đẹp thay cho cảnh thâm tình mẫu tử nha! "Chậc chậc", ta không nhìn lầm chứ! Đây chính là Đại tiểu thư cao quý kia sao? Hẳn không phải... muốn dùng cách này, trốn tránh tội của các ngươi chứ? Thật đúng là ý kiến hay đây!

Một giọng nữ bén nhọn bỗng nhiên vang lên ở ngoài cửa.

CHƯƠNG 4: SÁT

Tần Lập nhướng mày, thuận tay từ trên tường tháo xuống nắm trong tay một thanh kiếm rất cũ xem ra đã treo lâu rồi.

Tần Hàn Nguyệt biết người kia là ai, người đàn bà này đúng là bà vợ của Ngô y sư bị đánh đập, là một người đàn bà điển hình chanh chua đanh đá, nổi danh trong đám tôi tớ Tần gia. Ai ai cũng biết, chuyện vặt nhỏ mọn gì, qua tay bà ta đều có thể biến thành chuyện to lớn tày trời, gần như tất cả tôi tớ ở Tần gia, đều rất khiếp sợ nữ nhân này.

Từ trước tới nay, cũng là bà ta thích cười nhạo mẹ con Tần Lập nhất. Về chút tâm tư của Ngô y sư đối với Tần Hàn Nguyệt, làm bà vợ của hắn, nên bà ta biết rất rõ ràng. Vì thế bà ta đối với chuyện Ngô y sư đối xử với Tần Hàn Nguyệt, tuy rằng không dám quá mức táo bạo trắng trợn nhưng lợi dụng miệng lưỡi nói xiên nói xọ vẫn là chuyện thường tình.

Ngô y sư đã được bà vợ của hắn ở nhà chữa trị băng bó sơ qua lúc này ủ rũ đứng phía sau lão bà của mình. Bên cạnh Ngô y sư còn đứng một người trung niên toàn thân mặc áo dài màu lam ngọc, thoạt nhìn có vài phần nho nhã.

Người này là một viên quản sự của Tần gia, tên là Tần Vĩnh, rất có địa vị trong Tần gia đặc biệt được Ngô y sư mời đến để dựa thế uy hiếp. Tần Hàn Nguyệt dù sao cũng từng là Đại tiểu thư Tần gia, trên đạo lý không được phép đè ép nàng. Nếu vô duyên vô cớ những người này cũng không dám làm gì hai mẹ con nàng.

Nhưng có Tần Vĩnh làm nhân chứng, vậy thì khác. Một khi Tần Lập dám gây hấn động thủ lần nữa, thì có Tần Vĩnh xử lý

Ngô y sư mời Tần Vĩnh tới, là tổ tôn ba đời nhà hắn đều ở Tần gia sống chết vì Tần gia, người như thế bình thường đều rất được tín nhiệm. Địa vị tuy rằng không cao, nhưng nắm giữ thực quyền trong tay, so với mẹ con Tần Hàn Nguyệt đáng thương này hắn mạnh hơn nhiều lắm.

Tuy nhiên đối mặt với tiểu thư được sủng ái nhất của Tần gia ngày xưa, Tần Vĩnh cũng không dám làm quá mức, nhiều ít có chút khinh thường nhìn lướt qua bà vợ của Ngô y sư rồi thản nhiên nói:

- Tần Lập! Dựa theo luật pháp Thanh Long quốc, ngươi tuy chưa tới tuổi trưởng thành, nhưng hành động của ngươi cũng không đúng, mau dập đầu xin lỗi Ngô y sư đi! Chuyện này, cứ như vậy coi như xong đi.

Tần Vĩnh nói hời hợt nhẹ nhàng, nhưng bất kể là Ngô y sư hay Tần Lập đều không có khả năng chấp nhận loại hòa giải vô căn cứ như vậy.

- Dập đầu? Nói đùa! Lão Ngô nhà ta cứ như vậy bị mất không hai cái răng cửa? Ngực đến giờ vẫn còn đau, nói không chừng còn bị thương đến lục phủ ngũ tạng. Tần quản sự, chúng ta thấy ngài trước nay luôn công bằng chính trực mới mời ngài tới. Ngài xử như vậy ta cũng không thể chấp nhận!

Bà vợ Ngô y sư miệng lưỡi chanh chua, câu nói đầu tiên đã cắt đứt ý hòa giải của Tần Vĩnh.

Tần Vĩnh nhíu nhíu mày, nếu không phải thấy Ngô y sư xưa nay coi như biết nghe lời, hơn nữa hắn đối với Tần Hàn Nguyệt cũng có chút lòng tà như vậy, hôm nay tuyệt đối hắn sẽ không đến nhúng chân vào chuyện thị phi này. Tuy nhiên đến thì đã đến rồi, nghe vậy hắn nhíu mày, thấy Tần Lập vẫn giữ vẻ mặt trầm ổn, nhìn không ra biểu tình gì, hắn nói:

- Tần Lập! Ngươi tính sao?

Trên mặt Tần Lập kia vẫn như trước mang theo vài phần tính trẻ con. Bỗng nhiên hắn lộ ra vẻ tươi cười, cũng không thèm nhìn Ngô thị không ngừng than thở, mà quay sang Ngô y sư vẫy vẫy tay, cười nói:

- Ngô y sư! Ông lại đây.

Ngô y sư vừa mới bị Tần Lập đánh gãy hai cái răng, tuy rằng Tần Lập trước mắt nhìn qua cả người lẫn vật đều vô hại, nhưng mà ai biết tiểu tử này có thể lại nổi điên lần nữa hay không? Ngô y sư lắc lắc đầu như lắc trống bỏi:

- Tiểu tử! Muốn nói gì ngươi cứ nói đi!

Ngô y sư muốn làm ra chút khí thế, tiếc rằng sau khi rụng mất hai cái răng cửa,hở gió phều phào. Không ít người chạy tới vây xem đều không kìm được cười ra tiếng.

Ngô thị đập lên đầu trượng phu của mình một cái, mắng:

- Đồ không ra gì!

Nói xong bà ta ưỡn cao bộ ngực, bước thẳng tới trước mặt Tần Lập, trợn trừng đôi mắt tam giác hung tợn nhìn Tần Lập:

- Lão nương đến đây! Đồ cẩu tạp chủng ngươi! Đồ con hoang! Ngươi có thể làm gì lão nương chứ!

- Bốp!" Tần Lập hung hăng tát một cái trên mặt Ngô thị, tiếng vang giòn tan.

Khiến cho người ta có hơi phát lạnh toàn thân chính là: từ đầu tới giờ trên gương mặt của Tần Lập vẫn luôn lộ ra vẻ non nớt, thủy chung trên khóe miệng vẫn treo nụ cười mỉm kia. Không ít tôi tớ Tần gia quen biết Tần Lập, đều cảm giác được: sau cơn bệnh nặng lúc này đứa con hoang của Tần gia không ai coi trọng này, dường như thay đổi thật nhiều.

Ngô thị khẽ nhếch miệng, lúc này bà ta sửng sốt đứng lặng người. Có chết bà ta cũng không thể tưởng tượng, Tần Lập dám đánh bà ta ở trước mặt mọi người. Thế nhưng điều bà ta càng không thể tưởng được, còn ở phía sau.

- Xoẹt Kít.

Tần Lập rút ra thanh phá kiếm trong tay, trên thân kiếm một điểm sáng cũng không có. Vốn cảnh tượng lúc này trông thật khôi hài tức cười, nhưng tất cả người vây xem, lại không có người nào dám phát ra tiếng cười!

Một lời không hợp liền rút đao đối phó. Đối phương lại là đứa con hoang bị Tần gia ruồng bỏ. Mọi người đều cả kinh đến trợn mắt há hốc mồm, nhất là trọng tài Tần Vĩnh bị kéo tới cùng khổ chủ Ngô y sư, cả hai đứng sửng như tượng gỗ ở nơi đó, gần như đã đánh mất năng lực suy nghĩ.

Trong đầu chỉ có một ý niệm: hắn như thế nào liền dám rút kiếm?

Thanh kiếm gỉ sét loang lổ trong tay Tần Lập đã đặt trên cổ Ngô thị, hắn lạnh lùng nói:

- Tần quản sự! Mẹ con Tần Lập ta ở Tần gia bị người khi nhục mười ba năm nay! Cười nhạo châm chọc, nói xấu sau lưng, lớp công khai lớp ngấm ngầm ngáng chân chúng ta. Những thứ đó chúng ta đều nhịn, nhưng hôm nay đồ đê tiện này dám can đảm nhục mạ mẹ ta trước mặt ta. Ngươi nói xem, kiếm của ta có dám cắt đứt ba phân chỗ này hay không? Ngươi muốn đánh cuộc một phen hay không? Thanh kiếm gỉ sét này, có thể thống khoái giết đồ đê tiện này hay không?

- Tiểu Lập...

Tần Hàn Nguyệt kinh sợ lấy tay che miệng, trái tim nàng như nhảy vọt lên chặn ngang cổ họng. Đứa con nàng vừa rồi tháo kiếm trên tường xuống, nàng nhìn thấy trong mắt, chỉ tưởng là Tần Lập dùng để tăng thêm can đảm, ai ngờ trong nháy mắt liền đặt kiếm này trên cổ Ngô thị. Hơn nữa tuy rằng Tần Hàn Nguyệt không biết võ công, nhưng tầm nhìn cũng thuộc hạng nhất lưu, mắt thấy bàn tay cầm kiếm của Tần Lập, ngay cả run cũng không run rẩy chút nào, liền biết Tần Lập đã thật sự động sát tâm. Tần Hàn Nguyệt còn có một nghi hoặc trong lòng: Tần Lập khi nào thì trở nên bình tĩnh như thế chứ?

- Dọa ta ư?...Lấy phá kiếm của ngươi ra đi! Đồ con hoang! Có gan thì giết lão nương đi! Không ngờ ngươi còn dám đánh ta, ngươi nhớ kỹ cho ta, hoặc là giết ta, nếu không lão nương sẽ không để yên cho ngươi! Còn nữa, trên người ngươi như thế nào thối như vậy? Quả nhiên là đồ con hoang, trên người khó ngửi muốn chết!

Ngô thị trợn tròn mắt, mặt cũng ngẩng cao lên, lại không một điểm nghĩ tới ảnh hưởng của những lời nói ác độc tuôn ra từ trong miệng bà ta.

- Tần Lập! Ngươi phải bình...

Tần Vĩnh mắt thấy khóe miệng của Tần Lập thoáng lóe lên một vẻ tươi cười rồi dần dần thu lại, trong ánh mắt bắt đầu lộ ra sát khí, hắn biết rằng tên tiểu tử này hoàn toàn điên lên rồi. Trong miệng định nói Tần Lập phải bình tĩnh, chữ tĩnh kia còn chưa kịp nói ra, chỉ thấy hai tròng mắt Tần Lập bắn ra hai tia sáng lạnh đầy sát khí, tay phải hắn vừa ấn xuống vừa kéo một cái.

Phù!

Một luồng máu nóng từ trên cổ Ngô thị bắn tung toé ra, ướt đẫm cả người Tần Lập.

Ngô thị hoa chân múa tay, ý đồ lấy tay che miệng vết thương, bà ta há miệng định nói cái gì, nhưng máu tươi từ miệng trào ra, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh hoàng cực độ. Nhưng cái gì cũng đã chậm, thân mình bà ta mềm nhũn, ngã xuống. Cuối cùng nhìn thấy trước mắt, lại chính là thằng con hoang bà ta chế giễu mười ba năm nay. Giờ phút này, hắn giống như một sát thần!

Giết người như giết gà! Tần Lập một kiếm giết chết Ngô thị, xong cũng không liếc mắt nhìn một cái, đi thẳng tới trước mặt Ngô y sư đã bị dọa cho sắp ngất xỉu. Trên mặt Tần Lập lại hiện lên vẻ tươi cười, trong mắt mọi người vây xem, trông hắn lúc này y hệt như "ác ma".

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor