Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa - Chương 32 - 33

Chương 32: Tập thể dục

Tình yêu qua một đợt sóng nhỏ lại càng trở nên ngọt ngào. Vi Đào dù bận mấy cũng sẽ báo trước với Cố Tịch, còn cô sau khi đã hiểu quan hệ giữa anh và Khổng Diễm thì không còn lo lắng thấp thỏm nữa.

Nhưng Phương Phi sau khi biết chuyện hôm đó thì lại bất bình thay Cố Tịch, bảo đàn ông dù thế nào cũng không nên để phụ nữ chờ đợi mỏi mòn như vậy. Cố Tịch cười, giải thích thay Vi Đào rằng anh cũng chỉ vì công việc. Phương Phi thấy bộ dạng của Cố Tịch thì lắc đầu thở dài, “Tịch Tịch, cậu toi rồi”. Cố Tịch đỏ mặt, “Nói bậy”. Phương Phi than thở, xem ra Vi Đào đã nắm chắc bạn mình rồi, đã bị tủi thân lại còn nói tốt cho anh ta nữa chứ. Cố Tịch khẽ nói, “Khi nào yêu, cậu sẽ hiểu”.

Phương Phi nhún vai, cười, mắt đảo một vòng rồi lôi hai tấm thẻ từ trong túi ra, “Mai có rảnh không?”. Cố Tịch thắc mắc, “Sao thế?”.

“Đây là thẻ ưu đãi tập thể dục thẩm mỹ người ta gửi hai hôm trước, có muốn đi thử không?”, Phương Phi hào hứng.

Cố Tịch ngần ngại lắc đầu, bình thường cô không thích vận động, trước kia mỗi ngày đón xe buýt đều phải chạy một đoạn, bây giờ ngồi xe Vi Đào, cơ bản là chẳng mấy khi động chân động tay.

Phương Phi túm tay cô van nài, “Đi với tớ đi, mùa hè tới nơi, cậu xem, eo tớ thành thế này rồi!”, vừa nói vừa véo eo mình, mặt mày đau khổ.

Cố Tịch cười, nắm tay bạn, “Eo cậu mà còn muốn giảm thì công ty ai cũng phải đi tập à”. Dáng người Phương Phi rất đẹp, nhưng cô nàng thường xuyên chê người mình lắm thịt.

“Tịch Tịch, đi với tớ đi mà, tớ đi một mình thấy hơi sợ”, Phương Phi đã quyết phải kéo cô đi bằng được, Cố Tịch đành nhận lời.

Hôm sau Cố Tịch và Phương Phi tự chuẩn bị một bộ đồ thể thao, định tan sở sẽ đi tập. Cố Tịch báo với Vi Đào rồi vừa hết giờ làm là đi cùng Phương Phi ngay.

Đến đó, Cố Tịch thấy cô tiếp tân chào đón họ rất nhiệt tình. Phương Phi đưa thẻ tập ra, sau đó nhắc rằng huấn luyện viên Trương có tên trên thẻ đã bảo họ tới. Cô gái kia gật đầu rồi dẫn họ vào trong.

Bọn họ bước vào một gian phòng lớn có rất nhiều dụng cụ, máy tập. Người đến tập cũng đông, Phương Phi vừa nhìn thấy một người đàn ông cao to mặc bộ đồ thể dục bó sát ở đó thì mỉm cười gọi, “Thầy Trương”. Huấn luyện viên họ Trương nghe thế quay lại, nhiệt tình đón họ vào.

Phương Phi và huấn luyện viên Trương hàn huyên với nhau rồi giới thiệu Cố Tịch. Anh ta bảo cô gái tiếp tân đưa họ vào thay đồ.

Vào phòng thay đồ, Phương Phi thì thào vào tai Cố Tịch, “Tớ nói không sai chứ, huấn luyện viên dáng ngon chưa?”. Cố Tịch trừng mắt, đồ háo sắc, hóa ra cô nàng tới tập thể dục chỉ đơn thuần để ngắm các anh chàng cơ bắp. Phương Phi ôm cô cười trộm. “Không chỉ tập luyện, cậu không nhìn thấy người tập tạ lúc nãy hả, ôi chao, cơ bắp trên tay thật quyến rũ”. Phương Phi hưng phấn, mắt phát sáng. Cố Tịch vội bịt miệng bạn lại, “Cho tớ xin, cậu đừng có kích động lao bổ vào, coi chừng người ta bảo cậu dê xồm đấy”. Phương Phi kéo tay cô ra, cười tươi, “Hoan nghênh dê xồm”. Ối, Cố Tịch hai mắt trợn trắng, cô nàng này đúng là “đói khát” thật.

Hai người thay quần áo xong đi ra, Phương Phi kéo Cố Tịch đi tìm huấn luyện viên Trương. Anh ta đang chỉ dẫn cho một học viên nam cách luyện cơ lưng, thấy họ ra thì hỏi họ định tập luyện thế nào. Phương Phi nói trước kia họ cũng chưa từng tập, không biết cái gì là thích hợp, hay là huấn luyện viên cứ đề cử. Anh ta nói phụ nữ bây giờ thường thích chạy trên máy tập chạy bộ và máy đạp xe, nếu muốn luyện cơ thì có thể thử gập bụng.

Phương Phi nói muốn luyện cơ bụng, bảo huấn luyện viên dạy mình, sau đó hỏi Cố Tịch muốn thử gì. Cố Tịch nghĩ ngợi, cảm thấy chạy bộ chắc sẽ dễ hơn nên chọn máy chạy bộ. Huấn luyện viên Trương gọi một chàng trai trẻ tên Tiểu Đông tới, bảo anh ta hướng dẫn Cố Tịch sử dụng máy chạy bộ.

Cố Tịch theo Tiểu Đông đến chỗ máy tập chạy, anh ta đứng lên máy, từng bước dạy cô thiết lập trình tự, rồi từ từ chạy. Cố Tịch gật đầu nói đã hiểu, sau đó Tiểu Đông xuống để cô bước lên, hướng dẫn cô bấm xong, anh ta ra hiệu cho cô chạy chậm. Cố Tịch cảm giác cũng giống khi chạy bình thường, khá dễ dàng.

Cố Tịch chạy chầm chậm, Tiểu Đông đứng cạnh quan sát một lúc rồi ra hiệu cho cô tạm dừng. Cố Tịch thắc mắc bấm nút ngừng, Tiểu Đông bước lên máy, đứng sau lưng cô. Sau đó bỗng hai tay đặt lên vai cô, đứng vững lại, nói khi chạy phải ưỡn ngực ngẩng đầu, ra sức thả lỏng hai vai. Cố Tịch ngơ ngẩn gật đầu, nghĩ rằng anh ta đang dạy cô tư thế chuẩn nên cố đè nén cảm giác khó chịu. Nhưng bỗng tay Tiểu Đông đặt lên eo cô, cơ thể cô căng cứng, không thể nhúc nhích. Tiểu Đông đứng sau nói rằng eo không được cứng như vậy, phải nhẹ nhàng chuyển động theo nhịp. Cố Tịch ngượng ngập gật đầu, tiến lên nửa bước, thoát ra khỏi tay anh ta, nói rằng đã hiểu. Tiểu Đông thấy cô lúng túng thì mỉm cười, “Học viên nữ mới tới thường hay xấu hổ, từ từ rồi sẽ quen”. Cố Tịch cười khan, hai tay chống eo, len lén nhích sang bên.

Cố Tịch nhìn về phía Phương Phi, thấy cô nàng nằm trên máy tập, huấn luyện viên Trương đứng cạnh, lát thì ấn vào vai, lúc thì giữ lấy eo cô nàng. Cố Tịch càng đỏ mặt, lẽ nào các huấn luyện viên nam ở đây đều chỉ dẫn học viên nữ như thế?

Tiểu Đông đứng cạnh, ra hiệu cho cô tiếp tục. Cố Tịch khởi động máy, tiếp tục chạy chậm. Cô trông thấy Tiểu Đông cứ đứng cạnh nhìn chăm chú cơ thể mình thì mặt nóng rực, nói với anh ta rằng cô đã hiểu, có thể tự tập, bảo anh ta ra dạy người khác được rồi. Tiểu Đông lại nói anh ta cũng chẳng có việc gì, có thể dạy riêng cho cô. Cố Tịch thót tim, nói ngay không cần không cần, nếu cô có gì cần sẽ gọi, anh ta cứ đứng thế này sẽ khiến cô căng thẳng. Tiểu Đông thấy Cố Tịch đỏ mặt thì cười nói có gì hãy gọi anh ta, sau đó rời đi.

Cố Tịch thấy cuối cùng Tiểu Đông cũng đi rồi, thở phào, từ từ tăng tốc độ. Vừa chạy vừa nhìn Phương Phi. Trời ạ, tay huấn luyện viên Trương lại sờ đến đùi Phương Phi! Chỉ tập cơ thôi mà, có cần chỉ đạo toàn thân như vậy không? Cố Tịch bắt đầu hối hận đã theo bạn tới đây, nhìn quanh một vòng trong phòng tập, huấn luyện viên đa phần là đàn ông, chỉ có vài cô gái, mà đều là cơ bắp cuồn cuộn, đang vừa tập vừa thở hổn hển.

Cố Tịch chạy toát mồ hôi, nhìn số trên máy, cảm thấy chạy trên máy cũng khá tốt, cố gắng nửa tiếng có thể giảm được khá nhiều mỡ thừa. Bỗng một giọng trầm ấm vang lên, “Lau mồ hôi đi”, một tấm khăn bông vừa được xé bao đưa đến trước mặt cô. Cố Tịch vội quay sang, một người đàn ông cao lớn đang cầm khăn đứng nhìn cô. Cố Tịch ngượng ngập nói không cần, anh ta lại nhận ra sự nghi ngại của cô, “Là đồ tặng miễn phí ở đây, đừng khách sáo”, sau đó đưa khăn bông ra. Cố Tịch thấy anh ta kiên quyết thì đành nhận lấy, lau mồ hôi trên trán và má, sau đó vắt ra sau gáy.

Người đàn ông bước lên máy tập chạy kế bên, thuần thục bấm nút rồi cùng chạy với Cố Tịch.

Anh ta vừa chạy vừa bắt chuyện với cô, Cố Tịch biết tên anh ta là Dương Duệ Nghị, trưởng phòng kinh doanh của một công ty quảng cáo. Anh ta không ngừng dò hỏi Cố Tịch, cô chỉ có thể ậm ờ trả lời qua loa là theo bạn tới đây. Anh ta nhìn về phía Phương Phi, gật đầu nói đã chú ý đến. Anh ta cứ cố dò hỏi tên cô, cô chỉ nói họ Cố, anh ta lại nhiệt tình giới thiệu nơi đây có đầy đủ thiết bị, phục vụ chu đáo tận tình, nhiệt liệt ủng hộ các cô đến đây tập luyện. Cố Tịch thở hổn hển, gật đầu, trong lòng thì làu bàu, chỉ nhìn mấy người họ thôi mà cô cũng chẳng dám đến nữa.

Dương Duệ Nghị rất cố chấp hỏi Cố Tịch bình thường thích làm gì, có thích thể thao dạng đánh bóng không. Anh ta có thẻ năm của Câu lạc bộ XXX, đánh tennis, cầu lông được giảm giá, chỉ cần cô có hứng thì anh ta có thể theo cùng. Cố Tịch cười lắc đầu, nói rằng không biết chơi, anh ta lại không chịu thua, không biết cũng chẳng sao, anh ta có thể dạy. Cố Tịch hơi bực bội vì sự đeo bám của anh ta, vội vàng giả bộ chạy mệt rồi, vừa thở ra vừa bấm nút ngừng rồi bước xuống. Dương Duệ Nghị cũng theo xuống, đi cạnh cô, nhiệt tình nói cô mới chạy xong đừng ngồi ngay, phải đi chậm. Cố Tịch hoàn toàn chịu thua sự tích cực của anh ta, chỉ có thể đi về phía Phương Phi.

Phương Phi đã chuyển sang máy tập ngực, huấn luyện viên Trương đứng sau lưng đỡ eo cô nàng, vừa nói vừa bảo phải chú ý những gì. Phương Phi thấy Cố Tịch và một người đàn ông cùng đến thì cười hỏi cô cảm thấy thế nào? Cố Tịch lau mồ hôi, gật đầu, “Mệt quá!”. Phương Phi cười rồi gọi huấn luyện viên Trương xem tư thế cô đã chuẩn chưa. Anh ta gật đầu khen, nói rằng cô nàng là học viên thông minh.

Cố Tịch thấy Phương Phi cười nói với huấn luyện viên thì bảo mình phải nghỉ ngơi một lúc, sau đó bước đến khu nghỉ kế bên. Dương Duệ Nghị cũng theo sau, cô thực sự không tránh được, đành mỉm cười nghe anh ta thao thao bất tuyệt, thỉnh thoảng ậm ừ vài câu.

Phương Phi tập rất lâu mới thở hổn hển lại chỗ Cố Tịch, ngồi cạnh cô, hưng phấn nói tập xong toát mồ hôi toàn thân thấy thoải mái quá. Cô nói huấn luyện viên Trương đã hứa nếu hai người cùng làm thẻ năm thì có thể giảm giá thấp nhất cho họ, chỉ còn 35%, cô nàng hứng chí thuyết phục Cố Tịch cùng làm. Cố Tịch vội lắc đầu, mới đến một lần mà cô đã không chịu nổi rồi. Điều kiện ở đây rất tốt, nhưng cô không chịu nổi những người ở đây, thấy con gái mà sao giống như hổ đói vồ mồi, quá nhiệt tình.

Phương Phi thấy Cố Tịch không chịu thì dịu giọng van nài, nếu Cố Tịch không làm thì cô không được giảm giá thấp nhất. Dương Duệ Nghị cũng nói vào, chiết khấu thấp thế này rất tiết kiệm, hơn nữa ở đây nổi tiếng, tuyệt đối không lo. Phương Phi cười cảm kích với Dương Duệ Nghị, chủ động làm quen đối phương, hai người bắt đầu trò chuyện. Nhìn Phương Phi và Dương Duệ Nghị trao đổi số điện thoại, Cố Tịch cuối cùng đã hiểu, cô nàng vốn không đến đây tập thể dục mà rõ ràng tới để câu trai đẹp.

Cố Tịch nói đã muộn rồi, giục Phương Phi về. Phương Phi hẹn Dương Duệ Nghị gặp lại sau rồi mới vào nhà tắm với Cố Tịch. Hai người tắm rửa, thay quần áo ra ngoài. Huấn luyện viên Trương thấy họ sắp đi thì bước đến, vô cùng nhiệt tình nói với Phương Phi rằng chỉ cần cô đến thì đảm bảo sẽ phục vụ ưu đãi nhất. Phương Phi cười đồng ý, Cố Tịch kéo bạn vội vã ra về. Đến quầy tiếp tân lại thấy Dương Duệ Nghị ngồi trên sô pha. Anh ta thấy hai người ra thì nở nụ cười nói vừa hay cũng sắp đi, có thể đưa họ về một đoạn. Phương Phi vui vẻ định nhận lời thì Cố Tịch đã kéo lại, bảo không cần đâu, có người đưa họ về rồi. Dương Duệ Nghị hơi sững lại nhưng nhanh chóng khôi phục sắc mặt, bảo không sao, đưa họ xuống lầu cũng được.

Vào trong thang máy, Dương Duệ Nghị vẫn chuyện trò rôm rả với Phương Phi, Cố Tịch giữ im lặng đứng một bên. Dương Duệ Nghị mấy lần cố ý nhắc đến cô nhưng cô chỉ uể oải nói mấy câu.

Ra khỏi phòng tập, Cố Tịch kéo Phương Phi chào tạm biệt anh ta, Dương Duệ Nghị lại hỏi có chắc không cần anh ta đưa về không? Phương Phi trừng mắt nhìn Cố Tịch, định mở miệng thì cô đã nhéo vào lòng bàn tay bạn, cướp lời trước, nói xe đón họ sắp tới rồi. Dương Duệ Nghị tỏ ra thất vọng chào hai người rồi bỏ đi.

Phương Phi thấy Dương Duệ Nghị ra về thì tỏ ý không vui, người ta nhiệt tình như thế, sao không để người ta đưa về. Cố Tịch ôm bạn nói, sẽ bắt taxi đưa cô nàng về trước. Phương Phi bó tay, đành theo lên xe, cằn nhằn rằng cứ tưởng cô gọi Vi Đào đến đón, ai ngờ còn phải ngồi taxi. Cố Tịch để mặc bạn làu bàu, chỉ muốn về nhà sớm.

Trên đường đi, Phương Phi hứng chí nói trai đẹp ở phòng tập quả nhiên là nhiều, dáng vóc lại siêu chuẩn, không ngừng khuyên nhủ Cố Tịch cùng mình làm thẻ. Cố Tịch kiên quyết lắc đầu, nếu cô muốn tập cũng phải tìm chỗ có đông phụ nữ, không bao giờ tới đây nữa.

Mấy hôm sau Phương Phi cứ khuyên mãi, thậm chí nói nếu cô cùng làm thẻ sẽ khao một bữa hoành tráng, Cố Tịch vẫn bất di bất dịch. Cô nghĩ mấy hôm nữa thì cơn bồng bột của Phương Phi sẽ qua, quên ngay chuyện này thôi. Nào ngờ, có lần buổi tối cô và Vi Đào đang ăn cơm bên ngoài bỗng nhận được một cú điện thoại lạ, mà lại là của Dương Duệ Nghị. Cố Tịch khó khăn lắm mới có thể từ chối khéo anh ta, nhưng lại phát hiện Vi Đào đang nhìn mình vẻ suy ngẫm. Cố Tịch thấy vẻ mặt bình thản của anh thì hiểu ngay rằng, đó chính là điềm báo trước khi anh nổi cáu. Cô vội chủ động nói thật, rằng đó là người cô quen khi Phương Phi cứ nằng nặc kéo cô đến phòng tập, không biết vì sao anh ta lại có số điện thoại của mình.

Vi Đào sắc mặt bình thường, thản nhiên nói, sau này số điện thoại lạ thì không cần nghe. Cố Tịch thấy anh không nói nhiều thì yên tâm, lại bảo Phương Phi cứ khuyên cô làm thẻ tập, nhưng cô không thích nơi đó, quá ít phụ nữ. Vi Đào nghĩ ngợi rồi nói, nếu không thích thì đừng làm, luyện tập có rất nhiều cách, nếu cô muốn, anh có thể đi cùng.

Cố Tịch cảm động gật đầu, thầm nghĩ cho dù có chơi bóng thì cũng sẽ tìm Vi Đào dạy, chắc chắn không tìm mấy anh chàng vớ vẩn kia. Nhưng Vi Đào bận như vậy, có lẽ sẽ hiếm có thời gian, cũng chỉ nghĩ thế mà thôi.

Lúc ăn sắp xong, Vi Đào bỗng hỏi, “Phương Phi chưa có bạn trai phải không?”.

Cố Tịch ngẩn người, gật đầu, “Chưa ạ”.

Vi Đào “ừ” khẽ rồi thong thả nói, “Em thì có người yêu rồi, một mình cô ấy cũng khá buồn chán, nên giới thiệu bạn cho cô ấy.

Cố Tịch hứng lên, vội tán thành ngay, không ngờ Vi Đào cũng biết quan tâm đến Phương Phi, “Tiếc là đồng nghiệp trong công ty thì cô ấy không ưng ai”. Nếu ưng thì đâu tới nỗi độc thân tới bây giờ.

Vi Đào ngước mắt lên, khóe môi thoáng nụ cười khó nhận thấy, “Có thể giới thiệu người ngoài công ty”.

Cố Tịch nhìn anh vẻ mong chờ, “Anh có người nào hợp không?”. Không chừng người mà Vi Đào quen sẽ nhiều hơn.

Vi Đào nhìn thẳng cô, chậm rãi nói, “Em thấy Tiết Khải thế nào?”.

Cố Tịch ngẩn người, Tiết Khải và Phương Phi? Cô nhìn Vi Đào, bỗng có ảo giác rằng đôi đồng tử sáng rỡ kia vừa thoáng qua một nụ cười gian xảo, anh... anh cố ý mà!

Chương 33: Tác hợp

Có thể nói rằng trong quá trình Cố Tịch và Vi Đào quen nhau, cô đã quá hiểu mặt đen tối của anh. Nhưng qua chuyện anh định tác hợp cho Tiết Khả và Phương Phi, cô mới hiểu triệt để sự khác biệt giữa cách đối xử với địch và bạn của anh. Tiết Khải khỏi phải nói, đã bị Vi Đào cho là đối tượng uy hiếp số một, cần phải kiên quyết quét ra khỏi vòng đấu. Vi Đào đương nhiên phải tìm đối tượng khác cho Tiết Khải, cắt đứt ý định của địch. Còn đối với Phương Phi, bạn thân kiêm đồng bọn của Cố Tịch, người lúc nào cũng rót vào đầu cô những tư tưởng nữ quyền hoặc các chiêu đối phó với bạn trai, Vi Đào nghĩ rằng cô nàng quá rảnh, chỉ cần tìm chút chuyện có ý nghĩa để làm thì sẽ không còn cớ quan tâm đến Cố Tịch nữa. Mà đối với phụ nữ, chuyện có ý nghĩa nhất mà lại có khả năng tiêu tốn thời gian chính là yêu đương. Phụ nữ một khi rơi vào tình ái thì sẽ vô cùng bận rộn.

Cố Tịch hiểu ý của anh, đương nhiên cũng không phản đối, nhưng lo là hai người liệu có hợp nhau không. Vi Đào bảo tìm cơ hội mọi người gặp mặt, cứ vun vào không chừng sẽ hợp mắt. Cố Tịch thấy dáng vẻ thầm đắc ý của anh thì cảm thán trong lòng, Phi Phi, không phải tớ không cứu cậu, ai bảo cậu đắc tội với kẻ xấu bụng kia, thôi thì tự cứu mình đi nhé!

Sau khi có suy nghĩ đó, Cố Tịch bắt đầu dò ý của Phương Phi, hỏi cô nàng cảm thấy Tiết Khải thế nào? Phương Phi nghe hỏi thế thì ngạc nhiên tưởng rằng cô định “vượt tường”[1], lập tức cảnh cáo, “Tuy Tiết Khải rất đẹp trai, tính cách lại tốt, nhưng Vi Đào cũng rất ổn, tài giỏi đẹp trai, còn rất hết lòng với cậu. Tục ngữ nói, làm người thì phải biết đủ, đừng có đứng núi này trông núi nọ”. Cố Tịch trợn mắt, cô nàng nghĩ cũng hơi xa rồi đấy. Nhưng Phương Phi nói Tiết Khải đẹp trai, tính cách lại tốt, có nghĩa là ấn tượng rất tốt đẹp. Được, có hy vọng.

[1] Ý nói đã có nơi chốn mà vẫn lăng nhăng bên ngoài.

Cố Tịch nói thật với Phương Phi rằng Tiết Khải vốn là do gia đình giới thiệu, nhưng hiện giờ cô đã yêu Vi Đào, cứ cảm thấy có lỗi với anh. Phương Phi nói có thể nhận ra Tiết Khải cũng có ý với Cố Tịch, nếu cô không thể ở cạnh anh thì nên nói sớm. Cố Tịch vội gật đầu, sau đó ấp úng bảo, thực ra Tiết Khải rất được, tính ôn hòa, có chí tiến thủ. Phương Phi vội gật đầu tán đồng, nói tuy không tiếp xúc nhiều với anh nhưng sau khi gặp nhau vài lần thì ấn tượng rất tốt. Cố Tịch nghiên cứu vẻ mặt của Phương Phi rồi dè dặt hỏi, “Cậu có cảm tình với anh ấy không?”. Phương Phi trợn tròn mắt nhìn cô, Cố Tịch vội xoa mặt, nói tiếp, “Kỳ thực tính cách như Tiết Khải nên tìm một cô gái hoạt bát một chút, cậu thích hợp đó”. Phương Phi nghĩ đến gương mặt ôn hòa của Tiết Khải, đôi mắt dịu dàng, hai má hồng hào, thật sao? Thực ra cô cũng thấy Tiết Khải rất được, nhưng cô lo tính cách của mình sẽ không hợp với anh.

Cố Tịch thấy bạn không phản đối thì nói hay là cả nhà tìm cơ hội tụ tập với nhau, hiểu nhau rồi sẽ biết hợp hay không. Phương Phi nghĩ đến giọng nói trầm ấm của Tiết Khải, e thẹn gật đầu đồng ý.

Cuối tuần Cố Tịch gọi điện cho Tiết Khải, hẹn anh cùng đi ăn, Tiết Khải vui vẻ đồng ý. Buổi tối bốn người y hẹn đến quán Hồng Đinh Đậu Lao để ăn hải sản.

Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, Cố Tịch chính thức giới thiệu với Tiết Khải rằng Vi Đào là bạn trai mình, nhìn thấy vẻ ảm đạm thoáng qua trong mắt anh, cô không khỏi áy náy. Nhưng Tiết Khải rất nhanh chóng vui vẻ chúc mừng hai người. Thực ra từ lần gặp ở sân bay, anh đã nhận ra cơn sóng ngầm giữa hai người. Tuy nhiên lúc ấy anh vẫn ngỡ mình và Vi Đào cùng tranh chấp công bằng nên tối Cố Tịch đi hát karaoke anh đã tới. Chỉ khi nhìn thấy Vi Đào đột ngột xuất hiện, thản nhiên nói đưa Cố Tịch về, cô không từ chối, thậm chí còn có chút vui mừng, anh mới hiểu ra, giữa họ không có chỗ cho anh.

Tiết Khải cũng nhận được điện thoại nhà gọi đến, quan tâm hỏi han anh và Cố Tịch tiến triển thế nào, anh đều viện cớ bận rộn để ậm ừ cho qua. Nhưng ban đêm thỉnh thoảng nhớ đến lần trò chuyện với Cố Tịch ven hồ, anh cũng có chút tiếc nuối, nếu anh tích cực hơn, liệu sự lựa chọn của cô có khác đi?

Tối nay nhìn chỗ ngồi của bốn người, Tiết Khải lại càng thêm chắc chắn. Vi Đào và Cố Tịch ngồi cạnh nhau, anh và Phương Phi ngồi phía đối diện, như thế đã chứng tỏ mối quan hệ của họ, anh nào còn cơ hội nữa.

Cố Tịch thấy Tiết Khải phóng khoáng chấp nhận thì rất cảm kích, nỗi day dứt cũng giảm bớt. Cô khéo léo gợi chủ đề, không ngừng khen Phương Phi giỏi giang hoạt bát, lạc quan tích cực, Tiết Khải chỉ mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng cũng nói suy nghĩ của mình. Nhưng đa phần là Tiết Khải cùng Vi Đào nói đến những vấn đề của cánh đàn ông, còn Phương Phi bình thường vốn hoạt bát thì hôm nay lại đặc biệt trầm lặng, bẽn lẽn đến mức không giống cô nàng tí nào.

Nhân lúc đi vệ sinh, Cố Tịch hỏi Phương Phi hôm nay sao im lặng thế? Phương Phi hơi nhíu mày thở dài nói Tiết Khải không mấy hứng thú với mình, mỗi lần cô hỏi gì, anh chỉ trả lời ngắn gọn rồi chuyển chủ đề. Cố Tịch vội nói không đâu, có lẽ Tiết Khải là dạng chậm mà chắc, cần tiếp xúc nhiều hơn. Phương Phi cười khổ, ngay cả cơ hội anh cũng không cho thì làm sao mà tiếp xúc? Cố Tịch ôm bạn an ủi, muốn tìm hiểu Tiết Khải thì phải nhẫn nại.

Ăn tối xong, Cố Tịch nói còn có việc với Vi Đào, nhờ Tiết Khải đưa Phương Phi về, anh vui vẻ đồng ý.

Nhìn Tiết Khải và Phương Phi lên xe đi, Cố Tịch khoác tay Vi Đào ra xe, hỏi anh, “Anh nghĩ hai người đó có ổn không?”.

Vi Đào không trả lời ngay, chỉ cúi đầu nhìn cô, “Thuận theo tự nhiên thôi”. Dù sao mục đích của anh đã đạt được, tối nay thấy Tiết Khải mỉm cười chúc mừng họ, là anh biết đối phương đã bỏ cuộc. Người đàn ông như Tiết Khải sẽ không bám riết dai dẳng, chỉ phong độ thừa nhận mình đã đến chậm một bước. Anh chính vì đoán chuẩn tính cách đó của Tiết Khải mới muốn công khai thân phận mình sớm nhất, như thế Tiết Khải sẽ không còn ảo tưởng nữa. Nhưng xem tình hình tối nay thì Tiết Khải chẳng mấy quan tâm đến Phương Phi, còn Phương Phi cũng có vẻ e thẹn quá, không thể khiến Tiết Khải hiểu hết. Nên giữa họ có khả năng hay không thì sau mới hạ hồi phân giải được. Có điều, hiện giờ anh chỉ quan tâm Cố Tịch và anh, những người khác tạm gác sang bên đã.

Cố Tịch nghe anh nói thế thì bỗng cảm thấy có chút bực bội bĩu môi, “Tiết Khải dù sao cũng là con trai của đồng nghiệp mẹ em, em cũng mong anh ấy có chốn về tốt đẹp, còn Phi Phi thì thật sự rất tốt mà”. Mong rằng họ sẽ thành, cô cũng dễ ứng phó với gia đình hơn.

Vi Đào đỡ cô ngồi vào xe, vỗ vỗ đầu cô, “Đừng lo, sẽ ổn thôi”.

Cố Tịch trên đường về vẫn băn khoăn chuyện của Phương Phi, như sực nhớ ra điều gì, “Nếu Phương Phi cũng không thích kiểu người như Tiết Khải thì sự sắp đặt này của chúng ta chẳng phải là công cốc ư?”.

Vi Đào cười thầm, lắc đầu không trả lời. Cô nghĩ nhiều rồi, anh thấy Phương Phi chắc là rất có cảm tình với Tiết Khải.

Cố Tịch nghĩ đến chuyện phòng tập, nói, “Không chừng Phi Phi thích dạng đàn ông mạnh mẽ, lần trước ở phòng tập, cô ấy nói đàn ông vóc dáng khỏe mạnh cơ bắp là rất MAN. Còn cá tính ôn hòa dịu dàng như Tiết Khải, em sợ cô ấy sẽ thấy chán”. Vi Đào nghe xong mắt sáng lên, “Mấy gã kia dáng đẹp lắm à?”.

“Vâng, cơ bắp rất đẹp, cảm giác rất an toàn.” Cố Tịch nghĩ đến lời Phương Phi nói, bất giác gật đầu.

Vi Đào nhìn cô, gân xanh trên mặt hơi hằn lên, ánh mắt nhanh chóng chuyển động, thản nhiên đổi chủ đề khác, “Khi nào em nghỉ phép năm?”.

Cố Tịch thắc mắc vì sao anh hỏi thế, nhưng vẫn thành thục trả lời là chưa có kế hoạch, thường thì phải xem công việc bận hay không rồi tính. Vi Đào nghĩ ngợi, “Vậy tháng sau nhé, tháng sau anh đi học bồi dưỡng ở Đại Liên, em đi cùng anh luôn”. Cố Tịch ngớ người, không biết nói gì. Anh đi việc công, cô đi nghỉ, nếu để đồng nghiệp biết nhất định sẽ bàn tán sau lưng cho xem.

Vi Đào nhận ra nỗi lo của cô, “Em có thể đi cùng Phương Phi, anh có bạn ở Đại Liên, ăn ở không cần lo”. Cố Tịch nói khẽ phải suy nghĩ đã. Mấy năm trước cô nghỉ phép thì về quê hoặc đi du lịch, năm nay anh đề xuất thế này, cô phải suy xét.

Vi Đào đưa cô vào nhà, Cố Tịch dựa vào tường cạnh cửa, mỉm cười chúc anh ngủ ngon, sau đó tay ấn lên khóa cửa định mở cửa cho anh. Mỗi lần như thế, anh đều hôn tạm biệt cô rất dịu dàng, sau đó phong nhã rời đi. Nhưng hôm nay anh lại giữ tay cô trên khóa cửa, tiến lên một bước áp sát phía trước cô, cúi xuống hôn cô tỉ mỉ dịu dàng. Cố Tịch rơi vào sự dịu dàng của anh, đầu óc choáng váng không thể hiểu nổi sự dịu dàng bất ngờ đó là vì sao, lẽ nào vì hôm nay đã giải quyết được Tiết Khải? Cô rối bời, bị anh ép vào tường.

Anh nắm lấy tay cô từ từ đặt lên trước ngực, khàn giọng thì thầm vào tai cô, “Ở anh có cảm giác an toàn không?”. Cố Tịch thấy tai tê dại, hai chân nhũn ra dựa vào tường, anh nói gì? Cái gì mà cảm giác an toàn? Mỗi khi anh hôn và hỏi cô, cô lúc nào cũng rối loạn tới mức không hiểu nổi.

Anh nắm bàn tay bé nhỏ của cô, di chuyển trên lượt áo, từ từ xuyên qua khe hở giữa các nút áo để đặt tay lên trước ngực mình. Làn da nóng bỏng như than hồng khiến cô rụt tay lại, trong lòng đang cảnh giác vô số lần, anh... anh đang làm gì thế? Anh nắm tay cô vuốt ve trước ngực mình, giọng trầm khàn pha chút gợi cảm: “Anh cũng tập đấy”. Tai Cố Tịch nóng lên, một luồng điện chạy dọc toàn thân, dưới ngón tay là hơi ấm rõ ràng đang tăng lên của anh, những đường nét cơ bắp dưới lòng bàn tay cô phập phồng theo nhịp thở của anh. Anh đang cho cô cảm nhận cơ thể tuyệt đẹp của mình.

Cố Tịch xấu hổ định lên tiếng nhưng khi tiếng rên khẽ của cô thoát ra, mới bàng hoàng cảm thấy không khí mờ ám đang bao bọc cả hai. Đầu anh tựa trên vai cô, bàn tay phải cô đang đặt lên ngực anh, ngón tay động đậy là có thể cảm nhận được hơi nóng từ làn da anh, hơi thở anh cứ lúc nhẹ lúc nặng phớt qua tai cô. Cô co rúm lại dựa vào tường, lồng ngực rộng rãi săn chắc của anh ngay trước mắt cô, khoảng cách gần đến nỗi như chỉ cần thở mạnh là đầu mũi nhạy cảm của cô sẽ chạm vào làn da anh.

Anh nắm tay cô di chuyển chậm rãi, một bên chân len vào giữa hai đùi cô, đùi anh và cô áp sát thân mật, “Nếu em muốn thấy dáng đẹp, thì trước mặt có đây”. Cố Tịch đỏ mặt lắc đầu, môi anh phớt qua mặt cô khó tránh được. Cô không thích những vóc dáng cơ bắp lực lưỡng, đó là do Phi Phi nói, cô... cô chỉ cảm thấy người có da có thịt một chút thì trông càng có cảm giác an toàn thôi.

Vi Đào biết anh nên buông cô ra, cứ thế này thì cơ thể căng cứng sẽ bộc lộ khao khát điên cuồng trong lòng mất. Anh không muốn, không muốn dọa cô sợ, nhưng cứ nghĩ đến cô thích ngắm cơ thể gã đàn ông khác là cơn giận trong lòng lại gào thét. Anh không phải thánh nhân, nếu không vì trân trọng yêu thương cô, thì mấy lần hôn say đắm dẫn đến khao khát có được cô, anh suýt đã không dừng lại được. Còn cô lại nói có cảm giác an toàn ở người đàn ông khác, đây đúng là một sự khiêu khích lộ liễu đối với anh. Cảm giác bàn tay bé nhỏ e thẹn của cô đặt trước ngực, sự mềm mại dịu dàng đó gợi lên dục vọng trong anh. Anh muốn cô biết anh đã chịu đựng khổ sở đến nhường nào. Nếu cô có tưởng tượng gì, thì cũng chỉ có thể tưởng tượng về anh; nếu cô cần, cũng chỉ có thể cần anh!

Khi cô thấy gương mặt anh từ từ dịch ra xa, ngọn lửa rừng rực nhảy múa trong mắt, cô dù ngờ nghệch đến mấy cũng biết, giữa họ ngoài tình yêu ra, còn có một thứ đang thiêu đốt, tên nó là “Dục vọng”.

“Chủ nhật về nhà em”, anh khàn giọng ném lại một câu rồi nhanh chóng rời đi.