You are here

Ám dục - Chương 105 - Phần 1

Chương 105

Hai đâRSHÙu lôRSHUng mày9aLa 9aLaDung ÂnsPGc nảy9aLa lên,sPGc ánhRSHU măNuE5́t củRSHUa ansPGch quá RSHUmức sắc9aLa bé9aLan RSHUthông sPGcsuốt, BRCTlàm ngườRSHUi NuE5ta nésPGc BRCTtránh 9aLakhông được.

Cô khônRSHUg sPGcnói gì,NuE5 NuE5tinh NuE5tế nghi9aLã, nếBRCTu NaNuE5m Dạ9aLa NuE5Tước biết NuE5Giản là9aLa TNuE5ư CsPGcần, isPGćt nhRSHUất sBRCTẽ bsPGciết BRCTcô sPGcấy NuE5lam NuE5như vRSHUậy v9aLaì BRCTlí dBRCTo BRCTgì, nghĩ BRCT như vNuE5ậy, sBRCTo RSHUvới GiBRCTản vNuE5ô duyêNuE5n NuE5vô cớsPGc tiRSHÙm NuE5người đBRCTối phsPGcó RSHUHạ PhRSHUi VusPGc̃ thì l9aLaý BRCTdo nRSHUày coNuE5́ sứsPGcc thusPGcyết phụcBRCT hơn.

 

Ngón 9aLatay bắmNuE5 9aLachặt lsPGcan c9aLaan lôBRCṬ sPGcra khẩnNuE5 trươBRCTng, DuBRCTng NuE5Ân xoay ngườNuE5i đRSHUi 9aLatới ph9aLaòng ngNuE5ủ, "AnsPGch đ9aLaã noNuE5́i, n9aLahững ngươNuE5̀i laBRCT̀m tổnsPGc thưsPGcơng Hạ PhNuE5i VũNuE5 mộBRCTt ngươRSHÙi cũBRCTng khôngRSHU bBRCTỏ quBRCTa, vậy9aLa lsPGcà coNuE5́ RSHUý gì?"

"Bọn hNuE5ọ laRSHÙ hướng9aLa vêNuE5̀ phíBRCTa csPGcô ấy9aLa đếBRCTn, măsPGc̣c dù bố9aLan bềBRCT lôNuE5́i NuE5ra đềuRSHU bRSHUị NuE5chặn lại9aLa, nhưnNuE5g lúcsPGc ấNuE5y, chún9aLag tôiNuE5 asPGci cusPGc̃ng không biếRSHUt. BRCTCô ấBRCTy 9aLatrong tRSHUình huốngNuE5 9aLanhư vNuE5ậy vẫnRSHU đâNuE5̉y cửNuE5a sPGcxe kesPGćo sPGctay cứasPGc tôBRCTi, Ân NuE5 Ân, 9aLatôi sPGckhông chsPGco BRCTcô sPGcấy đượcsPGc BRCTthứ khaBRCT́c, 9aLanhưng BRCTnếu NuE5ai muốnsPGc làmBRCT côsPGc tRSHUa 9aLatổn thương, tôiRSHU NuE5sẽ đòBRCTi vBRCTề từng9aLa cái9aLa một."

Dung ÂsPGcn BRCTđi vBRCTào phòngBRCT NuE5ngủ, tiếng9aLa kBRCThóc rôsPGćng củsPGca NuE5Hạ PBRCThi Vũ 9aLa còn ởNuE5 bêNuE5n tasPGci, co9aLàn có9aLa, gư9aLaơng msPGcặt sPGcbi sPGcthương tusPGcyệt vọnNuE5g cuBRCT̉a NuE5Hạ BRCTTử HaBRCṬo, cũng laRSHÙm RSHUcho ngựNuE5c cRSHUô nhRSHUư RSHUbị sPGcbóp nghBRCTẹn, dườnBRCTg như9aLa bịNuE5 tảsPGcng NuE5đá khsPGcổng lồ sPGcđè épNuE5, th9aLaở khônRSHUg được.

"Anh đòiRSHU nsPGcợ sPGccho HạsPGc P9aLahi Vũ,RSHU vâNuE5̣y sPGcnhững đNuE5au đớnBRCT 9aLaTư Cần đãBRCT BRCTtrải BRCTqua, cNuE5ô ấRSHUy phảiNuE5 đRSHUi 9aLađòi BRCTai đây?"RSHU DusPGcng ÂnNuE5 thấRSHUt thsPGcần ngồNuE5i sPGcở msPGcép giường, ngướcRSHU lênRSHU nhìnBRCT NuE5Nam NuE5Dạ Tước,RSHU "PhươRSHUng thứBRCTc giôsPGćng nhausPGc, BRCTanh còn BRCT muốn diễnRSHU 9aLalại lâsPGc̀n nưRSHŨa, phRSHUải không?"

Nam DsPGcạ TướcBRCT NuE5đứng 9aLaở cửaNuE5 NuE5thân BRCTthể 9aLacao tRSHUo dựRSHUa vàsPGco v9aLaách tườNuE5ng, “Cô BRCTta quảBRCT nhiêRSHUn chínhsPGc la9aLà NuE5Tư Cần."

Dung ÂnRSHU khRSHUông cóNuE5 thừNuE5a nhậnsPGc, cũngRSHU khBRCTông NuE5có pBRCThủ nhBRCTận, "Ban đầu,RSHU NuE5nếu k9aLahông 9aLaphải anRSHUh r9aLaa sPGctay tàn9aLa nhẫn,BRCT HạBRCT PhsPGci VsPGcũ cũngNuE5 sẽsPGc ksPGchông cóRSHU h9aLaôm nay, TNuE5ư Cần9aLa cũnNuE5g BRCTsẽ khôRSHUng cóBRCT kếtNuE5 quảBRCT NuE5như bâyNuE5 giờ,NuE5 N9aLaam NuE5Dạ NuE5Tước, rốtBRCT cuộc, cNuE5ục dBRCTiện đế9aLan nBRCTgày hô9aLam nasPGcy, cuNuE5̃ng sPGclà sPGcdo anh."

Cô RSHUgiương ngón9aLa tasPGcy chi9aLả đến9aLa ngườiNuE5 sPGcanh traBRCT́ch mócRSHU, N9aLaam Dạ TướRSHUc cànsPGcg khRSHUông BRCTcó phsPGcủ nhậnBRCT, lBRCTà trsPGcách nhiệmRSHU 9aLacủa anhNuE5, asPGcnh RSHUsẽ khôn9aLag sPGcđẩy ra, mặNuE5c dBRCTù 9aLangày đóRSHU RSHUTư C9aLaần đaNuE5̃ q9aLauá khíchsPGc RSHUtrước, 9aLanhưng hànNuE5h đ9aLaộng đốiRSHU phó n9aLahư vâBRCṬy, du9aLà NuE5sao cũn9aLag là9aLa anh.

"Anh muốnRSHU đòiBRCT vềRSHU nh9aLaư thBRCTế nàoBRCT chứNuE5?" NuE5Dung Ân 9aLahai tasPGcy chốngsPGc ởBRCT 9aLagiường, NuE5"Cô ấy9aLa bâNuE5y BRCTgiờ cRSHUòn co9aLá cáiRSHU g9aLaì để9aLa caNuE5́c người lấRSHUy điBRCT nữa?"

Nam DNuE5ạ TướcsPGc n9aLaghiêng đsPGcứng dậyRSHU, đsPGci vàoBRCT phònRSHUg ngủsPGc, "Cho nênBRCT, csPGcô 9aLata đNuE5ổi khu9aLaôn mặtsPGc chBRCTính làRSHU vìRSHU trảRSHU thBRCTù? 9aLaCô t9aLaa khBRCTuất 9aLanhục, ba9aLà nRSHUội BRCTcô ta chết,sPGc nBRCTếu nsPGchư vậy,NuE5 vì9aLa saBRCTo khôngNuE5 trựBRCTc tNuE5iếp 9aLatìm tôi?"

Dung ÂnBRCT thNuE5ấy aRSHUnh ngồNuE5i 9aLavào bsPGcên cNuE5ạnh mìnhBRCT, NuE5thân NuE5ảnh c9aLaao lớn BRCT ngăn trở9aLa ánh9aLa sánRSHUg nơiBRCT đỉnsPGch đRSHUầu, 9aLacô độtBRCT nhiêsPGcn cả9aLam giácBRCT râ9aLát mBRCTệt mỏi, c9aLahu toRSHUàn sPGcở RSHUhai 9aLabên, t9aLarơ m9aLaắt nBRCThìn BRCTngười kRSHUhác 9aLađau đơ9aLán rồisPGc lsPGcại kNuE5hông thể vãn9aLa hồBRCTi, NuE5"Cô ấyRSHU nói,NuE5 RSHUngười côsPGc 9aLaấy khônRSHUg muRSHUốn tBRCThương tổnBRCT n9aLahất là tôNuE5i, 9aLacô âRSHÚy biếtNuE5 chu9aLáng RSHUta sPGcở chungRSHU, NBRCTam DBRCTạ TướsPGcc, tố9aLai 9aLahôm đosPGć, BRCThai RSHUngười cũng kRSHUhông cóBRCT NuE5xảy NuE5ra chuyệNuE5n gì..."

Thông miNuE5nh nhưBRCT anhsPGc, sPGcchỉ cầnNuE5 nghBRCTĩ mộNuE5t ch9aLaút, làNuE5 coRSHÚ thể thôNuE5ng sBRCTuốt nsPGchững thsPGcứ kiRSHUa NuE5ban đầu9aLa kNuE5hông cBRCTó sPGcchuyện NuE5gì, NaNuE5m DRSHUạ TướcsPGc thuận thRSHUế nằsPGcm dàiBRCT trênRSHU giường,sPGc nNuE5ói cBRCTái gRSHUì cũNuE5ng không9aLa 9aLacó RSHUnói, nhắNuE5m haRSHUi mắtBRCT lại.

Dạ DBRCTạ dự9aLaa ởBRCT bBRCTên cạsPGcnh, bị9aLa đáRSHU môsPGc̣t c9aLaái, RSHUlần nàRSHUy NuE5không kêu NuE5lên nưRSHŨa, bộRSHU dáRSHUng iRSHUm lặngsPGc casPGc̀ng lộ9aLa NuE5ra vẻBRCT đángRSHU thương.

Tư Cần9aLa mấy9aLa NuE5ngày quRSHUa cRSHUũng khônNuE5g BRCTcó điNuE5 làBRCTm, côBRCT biếtsPGc trốnNuE5 cRSHUũng vô dụ9aLang, đợiRSHU BRCTchuyện RSHUsáng tỏRSHU… côRSHU liRSHUền kRSHUhông coBRCT́ đườnNuE5g RSHUthể đi.

Chẳng 9aLaqua l9aLaà, RSHUcô làsPGcm RSHUsao c9aLaũng BRCTkhông nsPGcghĩ tớNuE5i NsPGcam DạNuE5 TRSHUước sẽ tìmRSHU tớisPGc cửa.

Khi c9aLaô mơ9aLả cửa,9aLa thần9aLa sPGcsắc sPGcrun sơBRCṬ, BRCTrõ ràngBRCT kinBRCTh ngasPGc̣c, người đànRSHU 9aLaông 9aLamột mìnhNuE5 đêNuE5́n, TNuE5ư CầsPGcn tráRSHUnh NuE5ra bêBRCTn cạnh9aLa RSHUý no9aLái aBRCTnh vào.

Cô r9aLaót chRSHUo an9aLah l9aLay nước,9aLa NaRSHUm DạsPGc Tước9aLa mườiBRCT RSHUngón NuE5tay nắm chRSHUặt, TưBRCT sPGcCần mặNuE5c quầ9aLan áBRCTo đơnBRCT g9aLaiản ngRSHUồi đốisPGc dBRCTiện anh.

"Anh tớiRSHU, lBRCTà viBRCT̀ chuyNuE5ện 9aLaHạ Ph9aLai V9aLaũ sao?"

"Cô RSHUkhông sợNuE5 à?"sPGc 9aLaCon ngươiBRCT NasPGcm DạNuE5 Tước9aLa sPGcbén BRCTnhọn quét bốnNuE5 phía,RSHU cRSHUăn RSHUphòng NuE5rất RSHUđơn giảNuE5n, khôngBRCT RSHUcó ba9aLày biệsPGcn gsPGcì xinh đẹp.

"Lúc tôi9aLa RSHUbắt RSHUđầu lêNuE5n kếBRCT hoạch,sPGc tôRSHUi đaNuE5̃ khônBRCTg nghĩ đếnsPGc nNuE5ỗi sợsPGc nữa."BRCT MBRCTục đíchBRCT củNuE5a T9aLaư CầnBRCT đãsPGc đNuE5ạt được,sPGc khôngBRCT cầnsPGc phải g9aLaiấu giếmRSHU nưRSHŨa, “TôisPGc biếNuE5t, an9aLah BRCTsẽ kh9aLaông 9aLabỏ qu9aLaa cNuE5ho tNuE5ôi, HsPGcạ BRCTgia cũng ssPGcẽ không9aLa bNuE5ỏ quaNuE5, tôiNuE5 đãBRCT lNuE5àm đưBRCTợc 9aLađến nươsPGćc nàysPGc, đRSHUã cóNuE5 thểBRCT xeRSHUm như đòiBRCT nNuE5ợ đượNuE5c rồBRCTi, chsPGcuyện RSHUbà nội,NuE5 luậtRSHU p9aLaháp phánNuE5 qNuE5uyết rấtBRCT công9aLa bNuE5ằng sao? T9aLaôi khônRSHUg muôRSHÚn thứRSHU hưBRCT v9aLaô đó,NuE5 BRCTchân ch9aLaính đềnBRCT mạng,BRCT tRSHUôi RSHUcũng không t9aLahể NuE5làm được,sPGc chBRCTo nêsPGcn, tôBRCTi rBRCTạch trênNuE5 măNuE5̣t cBRCTô 9aLata môNuE5̣t đường."

Thật rsPGca t9aLahì, trBRCTong RSHUthế giRSHUới củRSHUa BRCTNam Dạ9aLa Tước,sPGc l9aLaoại ăn miếngRSHU traRSHỦ miếngsPGc nà9aLay gsPGcặp phả9aLai khôRSHUng ítRSHU, aNuE5nh 9aLathậm chi9aLá tìmRSHU khNuE5ông rRSHUa RSHUlí do phảnNuE5 bNuE5ác TưRSHU Cần.

Cô gáiNuE5 bưngRSHU chénNuE5 tràBRCT đứngNuE5 lêsPGcn, đNuE5i RSHUđến bRSHUan 9aLacông, “Ban đầu,RSHU tôiNuE5 h9aLaận caBRCT̉ hBRCTai ngươsPGc̀i, BRCTcho nêRSHUn, BRCTtôi trơ9aLả sPGclại, cBRCThuyện thứRSHU nhất cNuE5hính NuE5là tì9aLam anBRCTh, tô9aLai vôRSHÚn đi9aLạnh, để9aLa s9aLaau 9aLakhi anBRCTh biBRCTết đươBRCṬc thânBRCT phận của9aLa tôiBRCT, c9aLaó RSHUphải sẽ9aLa thấBRCTy rấtRSHU ghRSHUê RSHUtởm, nhưngBRCT RSHUý n9aLaghĩ bNuE5an đầ9aLau sPGcsau khi 9aLa gặp RSHUDung ÂBRCTn đãBRCT dNuE5ao độnsPGcg. RSHUTôi tưNuE5̀ng mBRCTuốn từRSHU anh9aLa, lsPGcàm r9aLaa rấtsPGc nhiều chuyện,9aLa nhưRSHUng cuốiNuE5 csPGcùng cRSHUũng bỏ9aLa qusPGca, NuE5chính tôsPGci đ9aLaã khônsPGcg cóNuE5 sPGchạnh phúc, liền9aLa mNuE5uốn 9aLacô ấyNuE5 BRCTcó thsPGcể hạnhNuE5 phúc."

Nam D9aLaạ TướRSHUc mBRCTột lần9aLa nữasPGc nhiNuE5̀n kNuE5ỹ cBRCTô gáisPGc nRSHUày, sPGcbóng NuE5lưng sPGccô mảnh mBRCTai, mặsPGcc RSHUmặc NuE5dù sPGctư t9aLaưởng RSHUrất NuE5cực đoan,BRCT nhBRCTưng sPGckhông phảisPGc kh9aLaông thừaBRCT nhận, cNuE5ô đốiRSHU BRCTvới ngsPGcười tốsPGct vớiNuE5 mìRSHUnh, nhiNuE5ệt tNuE5ình bRSHUáo NuE5đáp nồnRSHUg BRCTnhiệt, ngưBRCTời như RSHUvậy, RSHUyêu hận9aLa RSHUquá rBRCTõ ràng.

"Tôi tRSHUừng khônRSHUg csPGcho RSHUlà mìnhsPGc làsPGcm gi9aLà sai,RSHU" aRSHÚnh mắt lướtBRCT qRSHUua taNuE5i NuE5Tư CầnBRCT nhìsPGcn về9aLa NuE5nơi 9aLaxa, “NhưngRSHU lần9aLa nàNuE5y, RSHUtôi lạRSHUi khôNuE5ng có 9aLacách nNuE5ào RSHUkhẳng định."

Cô gsPGcái cườiRSHU cười,BRCT nNuE5gón tBRCTay csPGcầm chsPGcặt chBRCTén RSHUtrà, sPGc"Tôi cũngNuE5 vậy,” BRCTcô cườsPGci nh9aLaư NuE5không cườiBRCT ngẩngNuE5 đầuNuE5 RSHUnhìn vsPGcề nơNuE5i xaRSHU, sPGc"Ngày đóRSHU ởNuE5 CámNuE5 Dỗ, nêNuE5́u n9aLahư 9aLatôi cóRSHU thNuE5ể kiêBRCTn nBRCThẫn sPGcmột chúNuE5t, cũnRSHUg sBRCTẽ kBRCThông có9aLa cụBRCTc diêRSHỤn n9aLahư hôm naBRCTy, nhưnNuE5g tBRCTôi không9aLa cBRCTó!” TBRCTính BRCTtình TưBRCT NuE5Cần rấtBRCT mRSHUạnh mẽ,RSHU cóBRCT lẽsPGc, chuyNuE5ện xsPGcưa một 9aLalần nữaBRCT nh9aLaớ laNuE5̣i… cBRCTô vsPGcẫn làRSHU nhịnRSHU khônNuE5g đượ9aLac HạsPGc BRCTPhi VũBRCT cônBRCTg k9aLaích, nhưng vsPGcừa nghĩBRCT tớisPGc HRSHUạ NuE5Tử Hạo…sPGc NuE5cô nhRSHUất địnhRSHU cóRSHU sPGcthể nhRSHUịn xuống.

Cô nghĩ,sPGc bNuE5an đầu9aLa cBRCTô BRCTcoi RSHUnhư làBRCT 9aLacắn nNuE5át BRCThàm răBRCTng cũng RSHUcó thêsPGc̉ nhịn.

Ánh nNuE5ắng xuyêNuE5n thấNuE5u sPGcđi v9aLaào, c9aLahiếu vBRCTào gBRCTương măRSHỤt NaBRCTm Dạ TướcRSHU hi9aLaện lêNuE5n âsPGcm mị,9aLa mỗ9aLai ngsPGcũ qusPGcan củaNuE5 asPGcnh cũ9aLang 9aLarất hsPGcoàn mNuE5ỹ, ksPGcết hợRSHUp với nhBRCTau, RSHUluôn lBRCTuôn lRSHUà loRSHUại RSHUcao qNuE5uý msPGcà mo9aLại ngườRSHUi đổBRCT RSHUxô vào.BRCT NếuRSHU anh biê9aLát cRSHUó ngsPGcày hNuE5ôm nayNuE5, basPGcn đầu9aLa sRSHUẽ khônNuE5g đốsPGci vớiRSHU BRCTcô ấysPGc nhBRCTư vậy,sPGc nhiều lăBRCT́m c9aLahỉ laNuE5̀ tr9aLaừng trRSHUị mấsPGcy têsPGcn k9aLaia, rôRSHÚt cuộc9aLa, BRCTDung BRCTÂn nóiNuE5 khônBRCTg saBRCTi, người gâyNuE5 nênRSHU hếtBRCT thảRSHUy chusPGcyện 9aLanày, thâNuE5̣t 9aLara laNuE5̀ anh.

Bọn họsPGc đứngRSHU ởNuE5 cùNuE5ng mộsPGct pBRCThòng, cũngRSHU kh9aLaông RSHUcó n9aLahư NuE5trong tưsPGcởng tượng, thủNuE5y hỏa9aLa bấBRCTt dunsPGcg, haBRCTi BRCTtay 9aLaTư CNuE5ần BRCTcảm nRSHUhận đượcBRCT nhiệtNuE5 độRSHU củNuE5a tách tràNuE5, "AnBRCTh s9aLaẽ đố9aLai xưRSHỦ tsPGcốt vớBRCTi Dun9aLag ÂRSHUn, đúBRCTng không?"

"Sao cNuE5ô laRSHỤi sPGccho là9aLa, cBRCTô ấsPGcy BRCTở bênNuE5 casPGc̣nh tô9aLai sNuE5ẽ hạnh phúc?"

Tư RSHUCần 9aLasuy nghĩNuE5 mộtsPGc csPGchút, chậmNuE5 rsPGcãi RSHUnói, NuE5"Trực giáNuE5c thôi, anh9aLa NuE5hôm nNuE5ay đếnRSHU nơsPGci nàyNuE5, khRSHUẳng địnhsPGc cũnNuE5g lRSHUà vìBRCT DunBRCTg Ân,9aLa thậ9aLat sPGcra thBRCTì, NuE5cho dBRCTù anh khRSHUông tRSHUìm tôsPGci, tôi9aLa cũBRCTng sPGcsẽ NuE5tìm RSHUanh. DRSHUĩ nhiRSHUên, chúngRSHU tsPGca khBRCTông làmsPGc đưRSHUợc bạn bè,NuE5 tsPGchậm chíNuE5 từnNuE5g coRSHÚ 9aLaý nRSHUghĩ đeBRCTm đ9aLaối phươNuE5ng sPGcđưa vàoRSHU chỗsPGc chếtNuE5, gặp9aLa qBRCTua lần nà9aLay vềBRCT saBRCTu, sPGccũng đừnsPGcg 9aLacó gặNuE5p mNuE5ặt lại9aLa nữ9aLaa, nsPGcói vớiRSHU DuBRCTng ÂnRSHU, tsPGcôi lạcRSHU BRCTtới tình traNuE5̣ng 9aLahôm nayNuE5, 9aLakhông liNuE5ên qu9aLaan gBRCTì đếnNuE5 anh..."

“Trả nRSHUợ RSHUvà NuE5trừng phạtNuE5, làRSHU BRCThai loRSHUại pRSHUhương thứcRSHU không giốngNuE5 nhauRSHU, tôsPGci bêsPGcn RSHUnày, tô9aLai sẽRSHU buông9aLa 9aLatay chuyê9aLạn nàBRCTy NuE5vì BRCTtôi màRSHU dựng BRCTlên, hBRCTôm RSHUnay biếNuE5n thsPGcành NuE5như v9aLaậy, tRSHUôi muốnsPGc đếnRSHU đBRCTây kết9aLa RSHUthúc. ViRSHÙ ÂBRCTn RSHUÂn, BRCTtôi cũng khôsPGcng thểRSHU RSHUtiếp tuRSHỤc làmNuE5 chuyệnsPGc tổn9aLa thươnNuE5g cô,9aLa nhNuE5ưng HạsPGc giBRCTa bsPGcên NuE5kia, bọn hRSHUọ RSHUsẽ c9aLaó hsPGcành NuE5động cu9aLảa hBRCTọ, RSHUtôi s9aLaẽ khôngRSHU nhúnsPGcg tayNuE5, đóNuE5 là RSHU chuyện gsPGciữa cáNuE5c ngươ9aLài, tô9aLai khôn9aLag c9aLaách naNuE5̀o giú9aLap 9aLacô, BRCTcô hiểu9aLa chưa?"BRCT Nam DBRCTạ T9aLaước BRCTnói rấtBRCT thựcBRCT sPGctế, cNuE5ô RSHUvén lêsPGcn khóesPGc NuE5miệng RSHUgật đầu,RSHU aBRCTnh RSHUta cósPGc thsPGcể vìNuE5 Dung ÂnsPGc NuE5làm đượcsPGc sPGcchuyện này,RSHU đúNuE5ng lsPGcà khôngBRCT dễ.

Nam 9aLaDạ TướcNuE5 sPGckhông sPGccó ởRSHU lâu9aLa, T9aLaư CầnRSHU 9aLanói rất9aLa NuE5đúng, RSHUbọn họBRCT không lBRCTà bạn,NuE5 9aLanếu khô9aLang phảNuE5i NuE5ở BRCTgiữa cóNuE5 mộRSHUt DuRSHUng 9aLaÂn, RSHUbọn họRSHU sớm9aLa NuE5đã bắ9aLat đsPGcầu chém gisPGcết lsPGcẫn nhau.

Lúc NuE5Nam sPGcDạ TướRSHUc mởsPGc cửasPGc đsPGci NuE5ra nsPGcgoài, giậ9aLat mìBRCTnh kinNuE5h nsPGcgạc, xoa vaBRCTi ngườiBRCT đàn9aLa ôn9aLag điNuE5 RSHUra ngoài.

Tư Cần9aLa khBRCTông NuE5có nghBRCTe đượ9aLac âmRSHU thansPGch đóNuE5ng NuE5cửa, 9aLacô NuE5xoay ngườiNuE5 lại, liền9aLa thấsPGcy HaNuE5̣ TưsPGc̉ Ha9aLạo đứngNuE5 ởNuE5 cửa.

Chén RSHUtrà tr9aLaong BRCTlòng NuE5bàn sPGctay rsPGcơi xsPGcuống BRCTmặt NuE5đất, nướNuE5c RSHUtrà ấBRCTm áp bRSHUắn tsPGcung tóRSHUe lưngNuE5 bBRCTàn chBRCTân TưNuE5 RSHUCần, côBRCT tRSHUheo bảnBRCT năn9aLag RSHUlui lạisPGc, mRSHUặc dù9aLa sPGcsớm muộNuE5n cũng sẽsPGc gặ9aLap, nhưn9aLag nNuE5ếu khBRCTông phảisPGc NaRSHUm DBRCTạ TướcRSHU đ9aLai RSHUra BRCTngoài, RSHUTư CsPGcần chBRCTắc 9aLachắn sẽ khôngBRCT đểBRCT aRSHUnh v9aLaào. ChRSHUân sPGctay NuE5cô luống9aLa cuốngBRCT đứngRSHU ở9aLa bNuE5an công,9aLa sPGcHạ TưsPGc̉ HsPGcạo đóng cửaRSHU lại,sPGc mRSHUặc NuE5chiếc sPGcáo sPGckhoác RSHUmàu 9aLanâu, cằNuE5m kiênRSHU nghBRCTị lộBRCT RSHUra mấy9aLa p9aLahần RSHUlạnh 9aLalùng, râu msPGcép lâuBRCT 9aLangày khônsPGcg cạo.

Hai n9aLagười lisPGcếc nha9aLau mộtNuE5 BRCTcái, 9aLaTư CầnNuE5 lướtNuE5 qRSHUua nhữnBRCTg mNuE5ãnh vỡBRCT kia RSHUđi vàoRSHU phòng.

Hạ NuE5Tử HRSHUạo thấNuE5y cBRCTô muốnsPGc NuE5đi vàoBRCT phò9aLang BRCTngủ, hắNuE5n nắmRSHU 9aLachặt tay cBRCTô, dùNuE5ng sứBRCTc rấtNuE5 msPGcạnh, dườngNuE5 RSHUnhư mNuE5uốn bẻBRCT gBRCTãy 9aLatay RSHUTư Cầ9aLan, mặcRSHU dù9aLa đau,NuE5 nBRCThưng cô 9aLacũng cắnsPGc răRSHUng khônsPGcg cóNuE5 kRSHUêu lên.

"Tại sao9aLa?” hắ9aLan hỏi.

Tư CầBRCTn cóNuE5 thểsPGc nóBRCTi vớBRCTi msPGcọi nNuE5gười, “TôiNuE5 khôNuE5ng RSHUhối hận”,NuE5 duyBRCT nhất khNuE5ông th9aLaể đốiRSHU mặtRSHU vớiNuE5 HạsPGc BRCTTử Hạo.

Người đànBRCT sPGcông nắmsPGc chặtNuE5 haBRCTi RSHUvai củ9aLaa cô,9aLa ksPGcéo cRSHUô đsPGcến, RSHUvội vNuE5ã đặt côBRCT 9aLatrước 9aLamặt mìRSHUnh, "sPGcTại sRSHUao, sPGcchúng tsPGca vRSHUốn lsPGcà có9aLa thBRCTể thậtNuE5 tốt,9aLa côBRCT tạiNuE5 sao muốnNuE5 là9aLam nhưsPGc 9aLavậy? TrầsPGcn Cần!"

Hắn BRCTlay bảNuE5 vaRSHUi củasPGc c9aLaô, 9aLacô ch9aLaỉ cảBRCTm thấyBRCT bênBRCT t9aLarong đ9aLaôi mắtRSHU t9aLahế giới NuE5tan tRSHUhành n9aLahững mảnhsPGc NuE5nhỏ, càBRCTng lúNuE5c cRSHUàng m9aLaơ hồBRCT, “TBRCTôi khôngBRCT gsPGcọi lRSHUà TrBRCTần Cần, tênBRCT csPGcủa tôBRCTi NuE5là TưsPGc Cần."

Người đàsPGcn ôngRSHU đốiRSHU vBRCTới cáiNuE5 tênsPGc 9aLanày cũnBRCTg cRSHUhưa quNuE5en thuộc, "TạBRCTi 9aLasao cô9aLa muốRSHUn gạsPGct tôi?"

Thân t9aLahể mảnRSHUh BRCTkhảnh sPGccủa côRSHU 9aLatrong lsPGcòng bàRSHUn ta9aLay sPGcanh càn9aLag lộ9aLa ra vẻBRCT gầysPGc yếuBRCT, tó9aLac quRSHUăn BRCTche ởsPGc taBRCTy ngư9aLaời đNuE5àn RSHUông, TưNuE5 9aLaCần NuE5ở rấtNuE5 gầnBRCT hắBRCTn, có9aLa thểBRCT nhìn thấyBRCT co9aLan ngườisPGc mNuE5àu đỏNuE5 tươisPGc, "NuE5Tử HRSHUạo, asPGcnh biếtsPGc BRCTtại NuE5sao không?"

"Nói BRCTcho RSHUtôi biếRSHUt." GiọsPGcng nósPGci ngBRCTười đàNuE5n sPGcông trà9aLan đầy thốNuE5ng kh9aLaổ, khà9aLan BRCTvô cùng.

"Được.” sPGcTư BRCTCần mặtRSHU khôngRSHU tBRCThấy đNuE5ổi chống9aLa lạisPGc áBRCTnh mắtNuE5 của hắn,RSHU “ABRCTnh sẽ9aLa ksPGchông quênBRCT, trướcRSHU đây9aLa khBRCTông BRCTlâu, esPGcm của9aLa NuE5anh đãRSHU đụngsPGc mộNuE5t lãoBRCT bà chứ?"

Hạ TửsPGc HạoNuE5 RSHUcon ngươiRSHU nhNuE5ư RSHUkiếm sắcBRCT thâNuE5m thúy,BRCT 9aLalắc đầu, “Cô..."

"Đúng, đRSHUó lsPGcà BRCTbà nộ9aLai tBRCTôi." NưsPGcớc mắtRSHU quáRSHU m9aLaức n9aLaặng nề, cusPGcối sPGccùng vẫnNuE5 NuE5chảy RSHUra, chảNuE5y xsPGcuống đếnBRCT khóBRCTe miRSHUệng, mặnNuE5 sNuE5áp làmRSHU ngườiRSHU RSHUta NuE5nôn mửa,RSHU “Bà làRSHU người9aLa thânRSHU BRCTduy nhấtsPGc củaNuE5 tôiBRCT, RSHUem củaRSHU anRSHUh đãBRCT t9aLaông chếtsPGc bà,NuE5 cònsPGc có,NuE5 tNuE5ôi sở dĩsPGc đốiNuE5 xửBRCT vớiNuE5 NuE5cô sPGcta như9aLa vậyBRCT, BRCTlà sPGcbởi NuE5vì tôsPGci cũBRCTng đãsPGc 9aLabị 9aLanhư v9aLaậy, HaRSHỤ TBRCTử Hạo, tôiBRCT RSHUbị ngườiRSHU BRCTta cưỡnRSHUg dâm,NuE5 asPGcnh cRSHUó bi9aLaết không?"

Tóc ngRSHUắn cNuE5ủa ngườisPGc đàsPGcn RSHUông dườBRCTng nhsPGcư dựng9aLa thẳ9aLang lên,BRCT mườiBRCT ngón tasPGcy RSHUanh dùBRCTng s9aLaức, trNuE5ên mặtNuE5 hi9aLaện r9aLaa vRSHUẻ NuE5khó tNuE5in, BRCT"Không thểBRCT nBRCTào, NuE5là NuE5ai, là ai?"

"Anh điRSHU vềsPGc hỏiRSHU HRSHUạ PhsPGci VũRSHU s9aLaẽ BRCTbiết thôi,”RSHU sPGcTư CầnsPGc biếtBRCT mình tàRSHUn 9aLanhẫn, côRSHU lúNuE5c NuE5này, 9aLatrong tasPGcy nhưNuE5 nắmNuE5 lấyRSHU mộ9aLat cBRCTon 9aLadao ha9aLai lNuE5ưỡi, đ9aLaâm TưsPGc Cần mộtBRCT nhBRCTát đNuE5ồng RSHUthời cũ9aLang husPGcng hăsPGcng ksPGchoét vNuE5ào 9aLachính mRSHUình, “TôiRSHU 9aLaở bêsPGcn cạnhBRCT anh, cũNuE5ng RSHUlà sPGcvì trảsPGc tsPGchù, c9aLahuyện aNuE5nh nNuE5hận BRCThối lộRSHU, c9aLaũng l9aLaà tôisPGc aNuE5n bàiNuE5, BRCTbây giRSHUờ, anh cuNuE5ối cBRCTùng NuE5cũng hiểsPGcu hếtsPGc 9aLarồi chứ?"

Hạ RSHUTử HNuE5ạo NuE5vung cáBRCTnh tasPGcy, TưBRCT CầnNuE5 RSHUngã xNuE5uống g9aLahế saBRCTlon, đầu cBRCThoáng vRSHUáng hoRSHUa m9aLaắt, hắnsPGc chỉsPGc cảmRSHU thấysPGc cảBRCT bộNuE5 NuE5ngực gisPGcống nhNuE5ư 9aLalà muốBRCTn nổRSHU tun9aLag NuE5lừa gạt, phảnsPGc bội9aLa, hắnBRCT NuE5yêu ngườsPGci sPGcphụ nữ9aLa này9aLa ssPGcâu đRSHUậm nhưsPGc BRCTvậy, cũnBRCTg vNuE5ì cNuE5ô msPGcà 9aLakhông tiếc t9aLarở mặBRCTt vớ9aLai mọiNuE5 ngBRCTười trsPGcong n9aLahà, muốBRCTn chBRCTo côRSHU BRCTmột gNuE5ia 9aLađình, hBRCTắn qBRCTuý trọngBRCT như t9aLahế, NuE5nhưng đổiNuE5 lạRSHUi 9aLalà cBRCTái gì?

Phanh thâ9aLay NuE5xé x9aLaác, cũnBRCTg khsPGcông NuE5có BRCTđau BRCTnhư vậy.BRCT RSHUHạ TưRSHỦ Hạo đứngsPGc ởsPGc tRSHUrong pNuE5hòng khácRSHUh, nhNuE5ớ tới9aLa gươngBRCT msPGcặt eBRCTm gái9aLa 9aLabị hủRSHUy hoạBRCTi, n9aLahớ tớsPGci BRCTcô ta nBRCTửa đê9aLam tRSHUhấy ácNuE5 mộngBRCT thứBRCTc 9aLagiấc, hắnNuE5 chBRCTỉ cảmBRCT thsPGcấy cànRSHUg ngà9aLay càngsPGc RSHUáy náyNuE5, dường như,RSHU chí9aLanh sPGcmình là9aLa hunsPGcg thRSHUủ gRSHUián tiếp9aLa phBRCTá hsPGcủy cô.

"Là mắtRSHU BRCTtôi bịRSHU mù,RSHU tBRCTôi nghRSHUĩ côsPGc 9aLathật tâm9aLa, mọiNuE5 nsPGcgười trong BRCTnhà đềuBRCT phsPGcản NuE5đối, t9aLaôi nhưNuE5 kNuE5ẻ điênsPGc vẫnsPGc kiênsPGc tBRCTrì, PBRCThi VsPGcũ lsPGcúc ấyBRCT đãBRCT nhắcRSHU sPGcnhở tôi,RSHU nói 9aLacô 9aLacùng NBRCTam DạsPGc TướcsPGc quBRCTan hệ9aLa sPGckhông phBRCTải nôNuE5ng cạn,BRCT BRCTnó RSHUcòn xeRSHUm qRSHUua hBRCTình các ngườiBRCT lBRCTên giường,9aLa nhưnNuE5g sPGclà NuE5tôi ksPGcêu NuE5nó câmNuE5 miệ9aLang. BRCTBởi vsPGcì, nhữngRSHU chusPGcyện NuE5đó cũng lRSHUà cRSHUhuyện trướRSHUc sPGckhi tôsPGci biết9aLa RSHUcô, tRSHUôi khônsPGcg quasPGcn 9aLatâm, tôiBRCT BRCTcứ tưởnNuE5g rằng,NuE5 tBRCTôi có thểBRCT chsPGco c9aLaô mộtsPGc cBRCTuộc sốsPGcng mớiNuE5, bắsPGct đầusPGc lạ9aLai tBRCTừ đầuBRCT..." Hạ9aLa NuE5Tử HạBRCTo BRCTnói 9aLaxong lời cuốiNuE5 cùngBRCT, RSHUnhư mộtBRCT đứBRCTa 9aLabé ngồiRSHU cBRCThồm hổmNuE5 trênsPGc 9aLamặt đsPGcất khó9aLac, haNuE5i 9aLatay anRSHUh dùng sBRCTức nắNuE5m lấBRCTy t9aLaóc mình,sPGc cầm9aLa lRSHUên qsPGcuả đấmRSHU hu9aLang hăng9aLa BRCTnện trêRSHUn đầu.

Tư 9aLaCần không9aLa chịuBRCT nBRCTổi ch9aLaảy nướcNuE5 mắt,9aLa NuE5khí lựcBRCT đứngRSHU lênBRCT BRCTcô cũng RSHU không cBRCTó, h9aLaai đầuNuE5 gốiBRCT quNuE5ỳ 9aLabò đBRCTến bênsPGc NuE5người RSHUđàn ô9aLang, “TửRSHU sPGcHạo, thậtRSHU xiRSHUn lRSHUỗi, thật xNuE5in lỗi..."

Cô khôngsPGc nNuE5ghĩ đếnNuE5 chí9aLanh mìn9aLah lBRCTại BRCTđau sPGcnhư vậysPGc, RSHUtim đãRSHU bsPGcị xé RSHU nát, cBRCTô RSHUcố gRSHUắng kBRCTéo taRSHUy ngBRCTười 9aLađàn ôsPGcng, musPGcốn ômBRCT ansPGch, nhưnNuE5g HsPGcạ Tử9aLa HasPGc̣o không muốn9aLa côRSHU đụngRSHU chsPGcạm, asPGcnh dù9aLang lựcBRCT hấtRSHU raRSHU, khNuE5ông còRSHUn kịpBRCT thsPGcu lạiNuE5 qsPGcuả đấmsPGc rNuE5ơi vào sPGc mặt TưNuE5 CầnsPGc. 9aLaNgười 9aLađàn ô9aLang đứngsPGc sPGclên, đốtNuE5 ngNuE5ón RSHUtay 9aLanắm chặt,sPGc tNuE5rên mặBRCTt đầ9aLay nước mắt,sPGc sasPGcu kNuE5hi ngNuE5ẩn ngNuE5ơ đếnBRCT đáyNuE5 mắtNuE5 tsPGcrở thBRCTành mộNuE5t mảsPGcnh lạnhNuE5 BRCTnhư bBRCTăng, aRSHUnh cũng khônsPGcg qsPGcuay 9aLađầu lạiBRCT đsPGci BRCTra ngoài.

Dung 9aLaÂn nBRCThận đNuE5ược điệnNuE5 thsPGcoại, lúcsPGc RSHUchạy đến,sPGc đãBRCT lBRCTà buổi9aLa tối.

Cửa nhNuE5à TBRCTư CRSHUần mởsPGc rộng9aLa, h9aLaàng xBRCTóm ởsPGc 9aLangoài cửaRSHU tNuE5hỉnh tRSHUhoảng ngó vào.

Bên tronNuE5g phòsPGcng ksPGchách, 9aLabừa 9aLabộn, lsPGcon sPGcbia cùnNuE5g g9aLaạc tNuE5àn thuốcRSHU, gối, tấtBRCT cảNuE5 nhữRSHUng đNuE5ồ sPGcvật cNuE5ó thNuE5ể NuE5ném đượcRSHU đầu9aLa nằBRCTm dRSHUưới đBRCTất. NuE5Dung sPGcÂn đóngsPGc cửa lại,BRCT ởBRCT sRSHUau NuE5rèm cNuE5ửa s9aLaổ tBRCTìm được9aLa TRSHUư Cần.

CÔ chật9aLa vậtRSHU 9aLađem mặtRSHU ch9aLaôn ởRSHU sPGchai đầu9aLa gối,sPGc 9aLatrên BRCTcổ tBRCTay trNuE5ái, 9aLamáu tươi chảBRCTy BRCTra, DuNuE5ng ÂBRCTn nhẹsPGc kéRSHUo đRSHUầu csPGcủa cRSHUô, cRSHUhỉ thBRCTấy trênBRCT mặtsPGc RSHUcô sPGcsưng NuE5lên một mảngsPGc lsPGcớn, 9aLakhóe miệngNuE5 rBRCTách toạc,BRCT "TRSHUư Cần,9aLa cRSHUhuyện gìNuE5 xảNuE5y BRCTra, BRCTcó phảRSHUi aNuE5i đánh cậuBRCT không?"

Bên RSHUchân, làRSHU NuE5một cosPGcn BRCTdao cắtNuE5 tỉaBRCT. C9aLaô khắcBRCT tạsPGci cNuE5hính cổsPGc tsPGcay mình b9aLaa BRCTchữ “HRSHUạ TửsPGc HNuE5ạo”, hơn9aLa sPGcnữa, kh9aLaắc RSHUrất sâNuE5u, mỗiRSHU BRCTmột vếBRCTt sPGcdao làmsPGc rách tBRCToạc NuE5da thịt.

" DunBRCTg Ân,NuE5 mìnRSHUh thNuE5ật BRCTsự yêuBRCT 9aLaanh ấyNuE5, yêBRCTu đếnNuE5 tậnsPGc xươ9aLang tủy... KhắRSHUc sRSHUâu, nhBRCTưng, mìnhsPGc bâyNuE5 giờNuE5 đãsPGc m9aLaất ansPGch ấRSHUy rồNuE5i...”Tóc TưNuE5 C9aLaần rốRSHUi NuE5bù, 9aLacô bắt đượcsPGc RSHUcánh ta9aLay DNuE5ung ÂnBRCT, “LBRCTàm saNuE5o bNuE5ây giờ,BRCT có9aLa pNuE5hải mìnBRCTh sẽRSHU khô9aLang baNuE5o giờBRCT có thểNuE5 tìNuE5m a9aLanh ấsPGcy tNuE5rở vềRSHU n9aLaữa đúngsPGc không?"

Dung ÂNuE5n c9aLahỉ c9aLaảm th9aLaấy RSHUcổ họng9aLa khBRCTô rNuE5áp 9aLakhó chNuE5ịu, cô9aLa biết,sPGc Tư CầNuE5n cuRSHUối cùnRSHUg cRSHUũng sẽBRCT RSHUcó nBRCTgày BRCThối hậ9aLan, RSHUcô BRCTôm haBRCTi bRSHUai sPGccô gái,RSHU “TNuE5ư Cần,NuE5 đứngBRCT lên đi,9aLa chúNuE5ng NuE5ta vàoNuE5 RSHUphòng trước."

"Ban BRCTđầu lúcsPGc cậusPGc khuyênsPGc mìnhsPGc, mì9aLanh khBRCTông nghe9aLa, NuE5nhưng bây giNuE5ờ, NuE5tim củNuE5a m9aLaình rsPGcất đaBRCTu rNuE5ất đau...”RSHU haBRCTi t9aLaay TưRSHU BRCTCần dánBRCT 9aLachặt trưRSHUớc ngựcRSHU, ba chữNuE5 HaBRCṬ TưRSHỦ H9aLaạo t9aLarên BRCTtay, vRSHUì côBRCT dùnsPGcg sNuE5ức msPGcà msPGcáu tươisPGc csPGchảy r9aLaa, chsPGcất lỏnRSHUg rỉRSHU r9aLaa đỏ sẫm,BRCT chóiRSHU mắtBRCT kNuE5hông thôi.

"Anh ấyRSHU sPGcnói, ansPGch ấyRSHU khônBRCTg q9aLauan tâmNuE5 đếnsPGc quásPGc kNuE5hứ cBRCTủa mình, sPGc anh ấyBRCT mu9aLaốn cướiNuE5 mìn9aLah, DuNuE5ng BRCTÂn, NuE5anh ấyNuE5 9aLanói muốRSHUn kếsPGct hBRCTôn vớiNuE5 RSHUmình...” NuE5Tư Cần 9aLa ngồi dNuE5ưới đất,RSHU vBRCTừa khóc9aLa 9aLavừa cườsPGci, tr9aLaên mặtNuE5 nướcBRCT mắtsPGc cùngRSHU máuBRCT hòa9aLa và9aLao nhRSHUau, cô đếnNuE5 bâNuE5y giờ9aLa vNuE5ẫn côBRCT đơnsPGc, hiệnRSHU tNuE5ại, thậtRSHU NuE5khó kRSHUhăn cóRSHU ngườBRCTi nóisPGc yBRCTêu csPGcô, m9aLauốn 9aLacho cô mộtsPGc g9aLaia đìnhsPGc NuE5ấm áBRCTp, nsPGchưng HBRCTạ TửNuE5 HaNuE5̣o, chRSHUo NuE5dù BRCTcô tBRCThật muốnBRCT tiế9aLap nhBRCTận tìnhRSHU yêu csPGcủa asPGcnh, họNuE5 cũnRSHUg khôngsPGc cNuE5ó một9aLa ch9aLaút BRCTkhả năng.

Yêu sâsPGcu 9aLađậm nhưRSHU vsPGcậy, NuE5vừa mớiBRCT bắtRSHU đầu,sPGc cũBRCTng đãsPGc sắp9aLa chsPGcết điBRCT, nó RSHU được sPGchun đúc9aLa từNuE5 tuyệBRCTt vọngRSHU vàNuE5 cừuNuE5 hNuE5ận, sa9aLau khsPGci mọNuE5c rsPGcể nẩy9aLa mầmsPGc, n9aLahất địBRCTnh s9aLaẽ chết nNuE5on. TRSHUư CBRCTần RSHUchặt l9aLaấy DunBRCTg ÂnNuE5, sPGccô khôngNuE5 sPGcmuốn mộtNuE5 mBRCTình NuE5cô đsPGcơn sPGcở cBRCThỗ 9aLanày, cô cảBRCTm gNuE5iác mìBRCTnh sắpBRCT điênRSHU rRSHUồi, "MìRSHUnh tạiNuE5 s9aLaao lạ9aLai yBRCTêu aNuE5nh ấy,NuE5 9aLatại sao?"

Dung RSHUÂn mân9aLa khẩRSHUn đôRSHUi môiRSHU, mặcBRCT 9aLadù nh9aLaư NuE5vậy, bêNuE5n tr9aLaong đô9aLai mắt RSHUvẫn lsPGcà mơNuE5 h9aLaồ hơiRSHU nước.

“Tư Cần,BRCT sPGchãy quê9aLan hếsPGct đi..."

"Mình kh9aLaông qRSHUuên được,”sPGc TưRSHU sPGcCần tNuE5hất NuE5thanh khóNuE5c rống, "DungsPGc ÂRSHUn, csPGcậu đRSHUừng nóiBRCT, hsPGcãy n9aLaghe mìNuE5nh nó9aLai đượcsPGc kBRCThông, mìsPGcnh cóNuE5 rất9aLa nhiềuNuE5 điều muốnsPGc nói..."

Hai RSHUngười sPGcco rNuE5úc ở9aLa 9aLasau rNuE5èm cửa9aLa sBRCTổ, ômsPGc nha9aLau thậtsPGc cBRCThặt, RSHUTư Cần nBRCTói, khsPGci còn9aLa bsPGcé, lNuE5úc côNuE5 cảmsPGc thấRSHUy côsPGc đơn,sPGc liềnBRCT thBRCTích nRSHUúp tronNuE5g gócRSHU, hoặcsPGc lNuE5à trốn tsPGcrong chă9aLan, ch9aLaỉ cầnBRCT cBRCTó thểRSHU đeBRCTm csPGchính mìnRSHUh giấuRSHU đisPGc. CBRCTô nóiRSHU DuNuE5ng ÂsPGcn th9aLaật giống 9aLanhư bàRSHU nội,BRCT giốnsPGcg BRCTbà nBRCTội sờNuE5 sờNuE5 đầu9aLa củasPGc sPGccô, nóiRSHU BRCTA Cần,NuE5 làmRSHU sBRCTao BRCTbây giNuE5ờ sPGcmới RSHUvề, đừng làsPGcm quáNuE5 sức...

Dung ÂnNuE5 thBRCTật khôsPGcng cóNuE5 chNuE5en vàRSHUo nsPGcói, côRSHU rấBRCTt BRCTan tĩnhRSHU n9aLaghe, nước sPGc mắt RSHUchảy xuốn9aLag rơiBRCT đếnsPGc RSHUtrên m9aLau bàsPGcn tasPGcy, t9aLaừng giọtRSHU nởsPGc rộ.

Tư CầBRCTn nósPGci cRSHUô c9aLaùng HBRCTạ 9aLaTử HaNuE5̣o bắRSHUt đầu,BRCT BRCTcô nó9aLai, bọnRSHU hRSHUọ RSHUgặp nhau RSHUở NuE5Cám Dỗ9aLa, RSHUlúc BRCTấy ansPGch đứng9aLa tBRCTrong đám9aLa ngườNuE5i, hạNuE5c gi9aLaữa bầyRSHU 9aLagà, nRSHUhìn quBRCTa mộsPGct cái, NuE5đã hRSHUấp dẫnsPGc cô.

Cô nóNuE5i, lầBRCTn đầu9aLa BRCTgiữa haBRCTi ngRSHUười, BRCTanh 9aLacũng rấtRSHU cẩnRSHU t9aLahận từBRCTng lBRCTi từng sPGctí, nân9aLag nsPGciu côRSHU, sợsPGc 9aLacô đau.

Tư CầnNuE5 n9aLaói rấtNuE5 nhi9aLaều rấtsPGc BRCTnhiều… đsPGcến kNuE5hi, tiếngBRCT n9aLaói áchRSHU đi, vọnBRCTg lRSHUại nhRSHUư tiNuE5ếng RSHUkêu oáBRCTn, DunsPGcg BRCTÂn NuE5lau nướcsPGc m9aLaắt, đứngNuE5 dậysPGc đ9aLaến RSHUmáy đun9aLa nước, lsPGcấy RSHUcho cBRCTô mộtBRCT lsPGcy nước.

Lúc trởBRCT lại9aLa, liền9aLa đốtNuE5 9aLamột điếNuE5u thuốsPGcc, 9aLahung sPGchăng hútRSHU BRCThai hơRSHUi sau đóNuE5 đeBRCTm RSHUđiếu thuốc9aLa giụBRCTi vàoNuE5 cNuE5ổ tay.

Mùi BRCTvị d9aLaa sPGcthịt RSHUcháy RSHUtrong n9aLaháy mBRCTắt tBRCTràn ngậRSHUp sPGccả căsPGcn phònsPGcg, Dung 9aLaÂn vứtsPGc bỏRSHU chén9aLa nướcBRCT, lậtNuE5 đậtNuE5 kéoNuE5 taRSHUy cRSHUô rRSHUa, “TưRSHU NuE5Cần, cBRCTậu NuE5điên rồisPGc saNuE5o, cậu sPGcnhư vậysPGc sPGckhông sợ9aLa mìnhBRCT sNuE5ẽ xsPGcảy r9aLaa chBRCTuyện gì9aLa sao?"

Chữ HạRSHU kRSHUia rướmNuE5 máuBRCT BRCTđã bBRCTị hủyRSHU diệt,9aLa trNuE5ên cổBRCT tsPGcay hNuE5iện rRSHUa một đố9aLat rấNuE5t sâusPGc, TBRCTư CsPGcần RSHUdựa vácRSHUh tườnRSHUg, “DungsPGc NuE5Ân, cBRCTậu biRSHUết 9aLakhông? MsPGcình mu9aLaốn đRSHUem Hạ Tư9aLả HạBRCTo sPGcvĩnh viễnsPGc nhRSHUớ tsPGcrong l9aLaòng mìRSHUnh, BRCTđợi nhữnBRCTg RSHUvết thưRSHUơng NuE5này lBRCTành điNuE5, chúng sPGc có thsPGcể lưBRCTu lạiNuE5 trênsPGc thâsPGcn th9aLaể RSHUmình cảRSHU đờiNuE5 nàNuE5y, ngườiRSHU đàn9aLa ôngsPGc nsPGcày, mình9aLa sẽBRCT sPGccó 9aLaanh ấy cả9aLa BRCTđời, NuE5anh ấysPGc sẽBRCT khsPGcông RSHUbiến mất,9aLa 9aLachỉ c9aLaó 9aLathể RSHUtheo thời9aLa giRSHUan NuE5mà khắcRSHU sâ9aLau hơn, m9aLaình muốRSHUn RSHUdùng cáBRCTi nNuE5ày đểsPGc tNuE5ế RSHUlễ, đâRSHUy NuE5là kh9aLaoảng thờ9aLai giaNuE5n dNuE5uy nhấtsPGc mìsPGcnh đưRSHUợc yêu, mìsPGcnh yRSHUêu rấtNuE5 sâBRCTu đậm,RSHU RSHUkhông tBRCThể sPGclấy BRCTra được..."

Hai m9aLaắt RSHUTư Cầ9aLan trốngRSHU rBRCTỗng, DsPGcung Â9aLan véNuE5n tócBRCT cNuE5ô, muốnsPGc xeRSHUm vết RSHU thương trêBRCTn t9aLaay cô,NuE5 nhưnsPGcg khônRSHUg cho.

Cô nNuE5gồi dsPGcưới NuE5đất, khóBRCTc đếnsPGc BRCTsau cùngNuE5, NuE5lại i9aLam lặnsPGcg lạsPGc thường, côsPGc NuE5dựa 9aLavào 9aLacửa RSHUsổ ssPGcát đấtBRCT, RSHUánh BRCTmắt nsPGchìn RSHUra sPGcmặt trời.

Sau hơRSHUn sPGcnửa đRSHUêm, mộtRSHU cNuE5âu TưBRCT CầnNuE5 cNuE5ũng khôngNuE5 nói,BRCT 9aLaDung ÂsPGcn theo 9aLa cô ngồiNuE5, NuE5cả đêmNuE5 khôRSHUng 9aLacó NuE5nhắm mắt.

Đến ngàyNuE5 thNuE5ứ RSHUhai, TBRCTư CầnBRCT 9aLamệt mỏi,sPGc phảiBRCT dựaBRCT vRSHUào BRCTcửa sổRSHU ngủBRCT say, BRCTDung ÂsPGcn sPGcđỡ côNuE5 9aLavào phòng,NuE5 trNuE5ong pNuE5hòng kháRSHUch sPGcđã dọnNuE5 dẹpRSHU sạch9aLa sẽ,NuE5 côRSHU kRSHUhông dám BRCTra cNuE5ửa, gọiRSHU đ9aLaồ RSHUăn maNuE5ng đến,9aLa cBRCTảm sPGcthấy rấtNuE5 mệt,BRCT liềnNuE5 tựNuE5a vBRCTào trêBRCTn ghRSHUế s9aLaa lon ng9aLaủ RSHUmột hồi.

Tư CầnsPGc nBRCTgủ đếnRSHU xRSHUế chiềBRCTu, lsPGcúc sPGcđi raRSHU, BRCTtắm rửa,BRCT quầnBRCT áoBRCT cũng tha9aLay, đầBRCTu tócBRCT vẫnNuE5 cò9aLan BRCTướt, BRCTtinh thầnNuE5 RSHUnhìn sPGcqua kh9aLaông tệBRCT, khsPGcôi BRCTphục không9aLa ít.