Ám dục - Chương 068

Chương 68:

Dáng vẻ tình nguyện bị anh nuôi.

Nam Dạ Tước cởi áo khoác, cô đứng dậy nhận lấy áo của anh treo lên, đôi chân mang vớ trắng đi đến lặng yên không một tiếng động, “Buổi tối đi theo tôi mua vài thứ được không?"

Anh nằm trên giường giang rộng hai tay, ánh mắt không mở không đóng. "Muốn mua cái gì?"

"Mua laptop."

"Không cần lãng phí một buổi tối như vậy, “Nam Dạ Tước cười híp mắt, “Laptop, thư phòng không thiếu, tùy tiện lấy một cái là được rồi."

Dung Ân nhẹ bước trở lại giường, “Nam Dạ Tước, tôi vừa mới bắt đầu chìa tay ra, một cái laptop anh cũng không cho?"

Hai mắt anh lúc này mới mở ra hoàn toàn, cầm tay phải Dung Ân vuốt ve lòng bàn tay vài cái, sau khi xoay người ngồi dậy, đặt cô ngồi lên đùi mình, “Cho, đương nhiên cho, em muốn cái gì tôi đều cho em."

Quả thật, cưng chiều hết mực.

Chưa bao giờ mở miệng yêu cầu người khác đồ vật gì, trên mặt Dung Ân, đến giờ vẫn còn chút xấu hổ.

"Đi thôi, đi ngay bây giờ," Nam Dạ Tước từ trước tới nay nói là làm ngay, nắm tay Dung Ân kéo lên, “Sau khi mua xong đi ăn cơm tối."

Ngồi trên xe Nam Dạ Tước, Dung Ân nghe tiếng nhạc êm dịu, cô chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, đầu hơi nghiêng, quan sát vẻ mắt anh lúc này.

Chân mày không nhịn được thất vọng khẽ nhíu, dường như, anh không quan tâm đến chuyện cô mở lời, ngược lại, trên mặt còn vất vui vẻ.

Dung Ân khẽ thở dài, nhìn ngoài cửa sổ, cô thật sự rất nóng vội, cảm giác mới mẻ của anh tuy cô đã đoán trước, nhưng không phải là biểu hiện ra ngoài ngay như vậy. Tay đặt ở đầu gối bị anh kéo qua, tư thế lái xe vẫn không thay đổi, “Đã xảy ra chuyện gì làm cho cô đột nhiên nghĩ thông suốt như vậy?"

"Tôi nghĩ, thay vì để anh vui đùa chán rồi phân phát cho tôi một khoản, chi bằng hiện tại hưởng thụ thật tốt, tôi nghĩ, trước đây tôi quá cố chấp, thật ngốc nghếch."

Anh nghe vậy, khóe miệng lạnh lùng cười, tiếng cười kìm hãm không được theo tâm tình sung sướng lộ ra, anh nói, “Ân Ân, tôi sẽ cho cô những thứ tốt nhất."

Có thể thấy cô khuất phục, anh thực sự rất cao hứng.

Tới trung tâm mua sắm, có rất nhiều loại laptop, nhìn hoa cả mắt, Dung Ân đến quầy phía trước lựa, đằng sau, Nam Dạ Tước hai tay chống hai bên người cô, thân thể kề sát bước đến.

Như vậy, ở nơi đông người, Dung Ân vẫn chưa quen, lấy khuỷu tay huýt nhẹ nuông chiều trên bụng anh, nhưng, anh vẫn không chịu buông tha, đem đầu tựa lên bả vai cô, chỉ chỉ một kiểu trong đó, “Lấy cái đắt nhất."

Nhân viên nghe xong hai mắt tỏa sáng, lập tức ân cần vô cùng, Dung Ân không mở miệng cự tuyệt, sau khi máy được lấy đến, Nam Dạ Tước lúc này mới buông tay, muốn thử tính năng của máy,

"Lấy cái này đi, kiểu dáng tôi cũng rất thích." Dung Ân giữ chặt tay anh, cuối cùng chột dạ, laptop này ngay cả đụng cũng không muốn cho anh đụng vào.

"Được," Nam Dạ Tước nghe xong, tự nhiên cũng vui vẻ, không thử máy nữa.

Mua đồ xong, anh lại nắm tay Dung Ân, “Buổi tối muốn ăn gì?"

Cô muốn nói tùy anh, điện thoại của anh lại vang lên, anh đem máy tính để ra ghế sau, một tay cầm điện thoại, “Alo, chuyện gì? Lại chơi, không rảnh..."

Bên trong điện thoại rất ầm ĩ, nam nữ hét chói tai trong tiếng nhạc sàn, Dung Ân có thể nghe rõ, đối phương không biết nói gì, cô thấy trán Nam Dạ Tước giãn ra một chút, sau đó liếc cô một cái, “Các ngươi ở đâu?"

"Được rồi, các ngươi chơi trước, ta đến sau." Nói xong liền tắt điện thoại.

"Đi đâu?"

"Dẫn cô đi gặp một vài người bạn." Nam Dạ Tước tăng tốc, "Vốn không muốn đi, nhưng sợ cô ở nhà buồn chán, nên đi ra ngoài chơi một chút."

Nơi đến là một biệt thự xa hoa, bên ngoài rất nhiều siêu xe, có thể thấy được, đêm nay là tụ hội tại nơi này.

Dung Ân hoàn toàn không có chút hứng thú, trên mặt lại làm như tràn trề thích thú, cô kéo tay Nam Dạ Tước, hai người vừa mới đến cửa, trong phòng lúc đầu đèn sáng trưng liền tắt ngấm, anh nói thầm một câu, đưa tay đẩy cửa ra.

Bên trong tối như mực, chỉ đốt vài ngọn nến.

Dung Ân giữ chặt cánh tay Nam Dạ Tước, ngẩng đầu thấy anh mỉm cười, "Bên trong không có ai sao?"

Anh ôm chặt eo cô, kéo cô vào trong lòng ngực, mời vừa vào phòng, cửa liền bị đóng lại, ngay sau đó, đèn chợt sáng lên, làm chói mắt.

Dung Ân đang dùng tay che mắt, xuyên qua khe hở, cô thấy trong phòng có ít nhất mười mấy người, nam nhân đều mặc âu phục, mang giày da, cách ăn mặc cùng một kiểu, nhưng nữ lại không mặc gì ngoài áo ngực và quần lót khêu gợi, da thịt trắng nõn lõa lồ.

Cô theo bản năng nắm cánh tay bên cạnh.

"Tước thiếu, sao giờ mới đến..." Dung Ân biết người này, là cậu chủ nhỏ của Bất động sản Vạn Giai, Tần Thiên Huyền.

"Các ngươi lại chơi đùa bừa bãi gì nữa đây?" Nam Dạ Tước đặt tay lên vai Dung Ân, ôm lấy cô tiến đến.

"Không phải đang chờ ngươi sao?”Tiếu Bùi bên cạnh ôm một cô gái dáng người nóng bỏng tiến lên, Dung Ân nhíu nhíu mày, đối với anh ấn tượng cũng không tốt.

Không khí tràn ngập khói thuốc và rượu, Dung Ân cố nén cổ họng, Nam Dạ Tước dẫn cô đến ngồi trên ghế sô pha, Tiếu Bùi liếc mắt xem xét hai người một cái, vỗ vỗ bả vai cô gái trong lòng, “Thật sự là không hiểu luật lệ, đưa cho Tước thiếu ít rượu đi."

"Vâng." giọng nói cơ hồ có thể làm người ta rợn tóc gáy, lúc quay lại cô gái lắc lắc thân hình như rắn nước, trong tay bưng ly rượu màu đỏ, hai chân thon dài đứng trước mặt Nam Dạ Tước, vẫn chưa đưa ly rượu cho anh, mà là một tay phác thảo trên vai Nam Dạ Tước, hai chân dang rộng ngồi lên eo Nam Dạ Tước.

Động tác nóng bỏng như thế, ở trong mắt người ngoài, lại chỉ là thấy nhưng không thể trách.

Ngay cả Nam Dạ Tước cũng vui vẻ nhận, hai tay chia nhau đặt lên đùi cô gái, lòng bàn tay cảm nhận da thịt nhẵn nhụi, cô gái dáng người rất đẹp, đủ để làm cho máu đàn ông trào ra, sau khi khẽ nâng cơ thể, nửa người phía dưới nhẹ nhàng chậm chạm mát xa chỗ mẫn cảm của Nam Dạ Tước, động tác nóng bỏng sắc sảo như vậy, Dung Ân ngồi bên cạnh mặt đỏ bừng, toàn thân như bị đốt nóng.

Bàn tay Nam Dạ Tước đặt trên đùi cô gái nắm chặt, lúc di chuyển, để lại vết hằn ngón tay, cô gái ngẩng đầu nhấp rượu, ánh mắt tràn ngập mị hoặc cúi đầu, Nam Dạ Tước ngậm cười, bộ dạng rất thích thú.

"Ọe!”

Lúc môi cô gái sắp tiến đến môi Nam Dạ Tước, khiêu khích như vậy vốn đã nắm chắc phần thắng, nhưng lại không đúng thời điểm bị Dung Ân phá vỡ, cô che miệng lại, lúng túng nói, “Dạ dày tôi không tốt."

Cô gái trừng mắt liếc cô một cái, lại cúi đầu tức khắc, Nam Dạ Tước nhịn không được bật cười, anh nâng ngón trỏ đặt ở môi cô gái, cũng hơi nghiêng nghiêng đầu, một tay vỗ nhẹ mông cô, “Đi xuống đi."

Cô gái không cam tâm trượt khỏi người anh, lúc này, Tiếu Bùi lại đến gần, “Đây không phải là nhân viên của cậu sao? Lần trước tôi nói không sai mà, đã bị anh chơi qua đúng không?"

"Cô ấy là người phụ nữ của tôi."

"Tước thiếu, người ta cũng là người phụ nữ của anh mà," lúc này, một cô gái khác ngồi trong góc nũng nịu nói, “Giữa chúng ta đều đã cởi rồi, anh mang người đến, dù thế nào cũng ý tứ một chút đúng không?"

"Đúng vậy,” Tân Thiên Huyền cùng Tiếu Bùi bình thường chơi khá thân với Nam Dạ Tước, hai người cùng nhau đến bên người Dung Ân, “Cô bé, mặc nhiều như vậy sẽ nóng chết mất."

"Tước, chúng ta về nhà đi" Dung Ân xoay đầu bước đi, hai mắt đen nháy nhìn Nam Dạ Tước.

"Đừng đùa chứ", Tiếu Bùi một tay đặt trên vai cô, “Vừa mới đến đã muốn đi, rất không nể mặt anh em chúng ta?"

"Đúng vậy, Tước thiếu, hôm nay có một thứ.., đặc biệt dành cho mọi người chơi thử...”Tần Thiên Huyền thần bí lại gần nói.

"Thứ gì?" Nam Dạ Tước khẽ nhíu mày,

"Các cô gái, đem đồ lên."

Trên bàn, sau đó mấy bịch bột trắng được xếp lên bàn, Nam Dạ Tước nhìn thoáng qua liền quay trở về ghế sô pha, "Tôi chưa bao giờ chạm vào thứ này."

"Thứ này đặc biệt hăng hái, thật là..."

"Tần," Nam Dạ Tước nhấc một chân, giọng nói dường như cứng lại một chút, “Chơi đàn bà thì có thể, thứ này, tôi khuyên cậu đừng có đụng nhiều."

"Muốn thứ này hơn đàn bà, đó mới gọi là mất hồn đấy."

Nam Dạ Tước cầm ly rượu trên bàn, nhấp một ngụm, anh biết rõ, thứ này, nếu như đã nghiện, nếu muốn cai cũng khó.

"Cậu ta không biết phân biệt tốt xấu, lại đây, chúng ta cùng phê đi..."

Dung Ân đứng dậy tránh hai người, ngồi bên cạnh Nam Dạ Tước. Mọi người tụm năm tụm ba trước bàn, không bao lâu sau, cả phòng mù mịt khói, cả trai lẫn gái sắc mặt thay đổi nhanh chóng, rõ ràng là đã tới miền cực lạc.

Đây là chính là thế giới Nam Dạ Tước muốn dẫn cô vào sao? Dung Ân nhìn những gương mặt vặn vẹo tràn đầy khoái cảm kia, nhịn không được trong lòng run sợ nếu mình ở lại bên anh một thời gian nữa có thể cũng sẽ sa đọa như vậy. Nghĩ vậy, Dung Ân liền cảm giác được anh rất đáng sợ, cô không chút nghĩ ngợi, đứng dậy đi ra ngoài.

"Cô đi đâu?" Nam Dạ Tước ngẩng đầu.

"Về nhà"

Anh ngước lên, anh chưa bao giờ có thói quen nói chuyện dưới góc độ ngước nhìn người khác như vậy, “Tôi chưa nói muốn đi."

Giọng điệu có vẻ như không vui, Dung Ân dừng bước, những người phía sau cũng ồn ào nói, “Tước thiếu, cậu nuông chiều cô ta không ít nhỉ, bị cậu chiều sinh hư rồi?"

Đàn ông đi ra ngoài, mang theo phụ nữ chính là muốn phụ nữ nghe lời, không làm anh mất mặt.

Dung Ân xoay người, hai mắt cũng dịu đi rất nhiều, “Nhưng mà tôi đói bụng."

Nam Dạ Tước vẫn vẫy gọi cô, sau khi Dung Ân đến gần, kéo cô ngồi trên người mình, “Bên kia có rất nhiều đồ ăn, em ăn gì lót bụng trước, anh quay trở lại mình đi"

Dung Ân hơi cúi đầu,sau khi tới bàn tiệc anh vài thứ, quả nhiên anh không có nuốt lời, không để ý nhóm bạn khăng khăng giữ lại, dù thế nào cũng kéo Dung Ân rời đi.

Cô biết, chỉ cần một lần như vậy, cô coi như đã đắc tội với họ.

Lúc ngồi trong xe, mặt Dung Ân vẫn còn nóng rần rần, anh lấy chìa khóa xe ra, cô xoay người cầm tay Nam Dạ Tước, “Về sau không đi chỗ đó nữa được không?"

"Cô không thích?"

"Tôi không thích anh đi," Dung Ân biết yêu cầu này với anh mà nói thật vô lý, “Tôi không muốn anh mang theo mùi hương của cô gái khác về."

Động tác trong tay anh hơi trì hoãn, nghiêng người, cặp mắt đen láy dò xét: “Ân Ân, thái độ của cô chuyển biến quá nhanh."

Khi đối mặt với ánh mắt này, Dung Ân sợ cuối cùng mình sẽ để lộ cảm xúc, hai tay cô ôm cổ Nam Dạ Tước, cằm nhẹ tựa lên vai anh, "Chuyện tôi với Diêm Việt sớm đã nghĩ thông suốt rồi, nếu tôi theo anh, chỉ muốn anh toàn tâm toàn ý đối xử tốt với tôi, Nam Dạ Tước, anh có thể đối với tôi khác những người đàn bà khác được không?"

Nam Dạ Tước khẽ lùi, trước mặt đôi mắt đã tràn đầy thỏa mãn ngang ngược đã để lộ sự chờ đợi của anh, anh rốt cục thuần hóa được cô, biến cô thành một cô gái ngoan ngoãn nghe lời.

Ánh mắt Dung Ân nồng nàn nhìn anh, thấy anh không mở miệng, cẩn thận nói, "Có thể chứ?"

Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, tươi cười không chút để ý, anh buông tay ra, khởi động xe, “Đương nhiên có thể."

Dung Ân giấu nụ cười thỏa mãn, ở trên đường về, Nam Dạ Tước thường xuyên nhìn qua kính xe quan sát vẻ mặt của cô, sau khi nhìn kỹ, anh lúc này mới xác định, sự sắc sảo của Dung Ân đã biến mất hoàn toàn.

Ngày hôm sau, lúc Nam Dạ Tước thức dậy, cô vẫn còn ngủ, dù sao cũng không cần đi làm, thời gian rảnh rất nhiều.

Sau khi ăn mặc chỉnh tề, anh đem card vàng đặt trên đầu giường, "Muốn gì cứ mua lấy."

Lần này, cô không từ chối, lòng tràn đầy vui mừng tiếp nhận card, "Buổi tối về sớm một chút."

Sau khi Nam Dạ Tước đi không lâu, Dung Ân liền rời khỏi giường, cô bắt xe đi ngân hàng, rút mười vạn tiền mặt, rồi sau đó lại dùng tên minh mở một tài khoản, sau khi chuyển một trăm vạn từ thẻ của Nam Dạ Tước qua mới rời đi.

Lúc tới nhà Tư Cần, cô ấy không có ở nhà, Dung Ân nói với bà Tư Cần cô là bạn của cô ấy, lúc ngồi đợi, liền mượn cơ hội đem mười vạn tiền mặt để lại trong phòng.

Tuy rằng, Dung Ân biết như vậy không thể bù đắp được gì, nhưng cô muốn làm như vậy, dù không đổi được thanh thản, ít nhất có thể đội được một chút dễ chịu trong lòng,

Trở lại Ngự Cảnh Uyển, cô mở ngăn kéo ra, lấy ra một hộp trang sức.

Trong đó, là trang sức của Nam Dạ Tước tặng cho cô, Dung Ân đem thẻ tài khoản mới mở nhét vào dưới cùng, sau đó đem hộp trang sức bỏ lại trong ngăn kéo. Điên cuồng quẹt thẻ hoang phí, quá lãng phí thời gian, chi bằng trực tiếp chuyển tiền đi, có lẽ chiều nay Nam Dạ Tước sẽ nhận được hóa đơn giao dịch, người đàn ông như vậy, chắc chắn sẽ không thích phụ nữ tham lam.

Dung Ân thay đồ, cầm máy tính đến ban công, Thẩm Mặc đã gửi bản vẽ cho cô trong hòm thư, lúc làm việc, cô nhanh chóng khôi phục tinh thần, toàn tâm toàn ý.

Lúc Nam Dạ Tước trở về, chỉ thấy cô đang ngồi một mình trên ban công gõ máy tính, nghe tiếng bước chân, cô vội tắt chưng trình đang chạy, hai tay duỗi ra vặn vẹo thắt lưng.

"Đang làm gì vậy?"

Anh xoay người, khẽ hôn lên má cô vài cái.

Dung Ân dựa người trên ghế sô pha, hai chân xếp bằng, bộ dạng lười biếng, tóc cột đuôi ngựa, cô bắt chước dáng vẻ thường ngày của Nam Dạ Tước, nheo hai mắt lại, “Còn có thể làm gì, tán dóc, xem phim, nhàm chán gần chết."

"Vậy, buổi tối anh dẫn em ra ngoài chơi."

"Được!" Dung Ân đặt laptop bên cạnh, mượn lực sô pha nhẹ nẩy người lên, hai tay ôm cổ anh, hai chân thuận thế kẹp lấy thắt lưng của anh, “Tôi muốn đi xem phim, còn muốn đi dạo phố."

Nam Dạ Tước hai tay nhẹ nâng lấy mông cô, duy thì tư thế đó để cô ngồi lên lan can, “Được, chỉ cần em muốn, anh sẽ đáp ứng."

"Nam Dạ Tước, anh vì cái gì đối tốt với em như vậy?"

"Anh đối với người phụ nữ của mình, từ trước đến này đều rất tốt."

Nếu là yêu, khẳng định sẽ bị những lời này của anh làm tổn thương, phụ nữ với anh, chưa từng có gì đặc biệt, Dung Ân may mắn không rơi vào lưới tình của anh, tuy là nghĩ vậy, nhưng lại đè nén không được vẻ mặt ủ rũ, ngay cả tâm tình cũng bắt đầu buồn bã.

Mặt trời chiều ngả về tây, anh ôm lấy cô trong căn biệt thự xa hoa hôn nồng nhiệt, bất luận là đứng gần hay xa nhìn thấy, đều là một hình ảnh xa hoa lộng lẫy, biết bao người ao ước.

Đêm đó, anh cùng cô ăn cơm chiều, đi dạo phố, xem phim. Tuy rằng Dung Ân nhìn ra được, mặt Nam Dạ Tước đã lộ vẻ mệt mỏi, nhưng cũng không có ý định buông tha anh, mua vé, kéo anh vào rạp chiếu phim.

Trong góc tối, anh lúc đầu còn có chút tinh thần, không đến nữa phim, đã mệt mỏi nhắm hai mắt. Đây là bộ phim hài, khắp rạp đều nghe được tiếng cười vang, ánh sáng lúc sáng lúc tối chiếu vào khuôn mặt, trong không gian tối om không thấy 5 ngón tay, chỉ nhìn rõ hai mắt Dung Ân đều ngấn nước.

Nam Dạ Tước gắng sức không được, thân thể nghiêng qua, đầu tựa lên vai cô, trong hốc mắt chống chọi quá lâu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

"Ha ha ha !” dãy người phía trước cười vang khó có thệ nhịn được, Dung Ân nhét một bụm bắp rang bơ vào miệng, tắc lại ở cô nghẹn ngào.

Cô không biết vì cái gì muốn khóc, chỉ là cảm thấy trong lòng đau khổ, chua xót, bên tai, nghe tiếng thở trầm ổn của anh, tình cảnh này thật êm ấm biết bao. Nhưng, người đàn ông này không thuộc về cô, ngay cả những phút giây hạnh phúc cũng chỉ là giả tạo, Dung Ân dùng sức nuốt hết bắp trong miệng xuống, ngay cả khi nuốt xuống rồi, vẫn cảm thấy trong miệng mặn chát.

Hạnh phúc của cô, luôn đến không dễ dàng, còn chưa nắm chặt, đã vội bay đi.

Hai vai Dung Ân nhẹ rung, lúc Nam Dạ Tước mở mắt ra, liền thấy cô mặt đầy nước mắt, anh vươn tay ôm lấy cô vào lòng, tiếng nói không rõ ràng, "Sao lại khóc nhiều như vậy?"

"Ý nghĩa của bộ phim, rất cảm động..." Dung Ân nhịn không được, mắt sưng như quả hạnh đào.

Nam Dạ Tước lau nước mắt cho cô, Dung Ân cản tay anh lại, cầm lấy ngón trỏ, “Chúng ta đi thôi, lúc hết phim người sẽ rất đông."

Đi khỏi rạp chiếu phim, tâm tình Dung Ân cũng đã tốt hơn, Nam Dạ Tước cười cười, ôm eo cô, “Một bộ phim có thể làm có em khóc thành như vậy/"

"Bởi vì, em xúc động..." Dung Ân cười, đi theo anh, “Em muốn ăn khuya."

"Được, muốn ăn gì?"

"Mì hoành thánh."

"Mì hoành thánh?"

"Đúng vậy."

"Vậy, được rồi." Kết quả, hơn nửa đêm, lòng vòng cả nửa thành phố mới tìm được một tiệm mì nhỏ trong hẻm, lúc mang đến cho Dung Ân, lại không muốn ăn.

Ăn hai miếng, liền đẩy ra.

Đôi khi, tính tình Nam Dạ Tước dịu dàng, lúc gần đi, vì sợ cô còn muốn ăn, còn kêu ông chủ đóng gói một phần.

Trên đường trở về, Dung Ân cầm tô nhựa nóng hổi trong lòng bàn tay, ngay cả trái tim cũng nóng lên.

Trở lại biệt thự, đêm đã khuya, Nam Dạ Tước sáng mai còn phải đi làm, tắm sạch sẽ liền leo lên giường không muốn động chạm, Dung Ân xốc chăn lên đi vào, anh nghe được tiếng động tùy tay ôm cô vào lòng, mắt vẫn nhắm.

"Nam Dạ Tước."

"Hửm?"

"Em muốn đi ra ngoài chơi, anh đi cùng nhé."

Hai mắt mệt mỏi của anh khẽ mở, đường lông mày tuyệt đẹp khẽ nhíu, anh xoay người đặt cô dưới thân mình, “Nói đi, muốn đi đâu?"

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/