Vụ bê bối ở Sung Kyun Kwan - Chương 05 - Phần 3

{2}

Cả Sung Kyun Kwan ồn ào như chợ vỡ. Vì tiếp sau sự kiện Nhập Thanh trai[4] sẽ diễn ra trận đấu mộc cầu náo nhiệt nhất trong các hoạt động của trường. Hôm nay không chỉ có các nho sinh bận rộn. Từ người chức vị cao nhất là Đại Tư Thành cho đến các quan viên, thư lại, trai bộc, tỳ bộc, rồi cả đám tiểu đồng, không ai có thể đi bộ nhàn nhã.

[4] Nhập Thanh trai: sự kiện diễn ra trước đại lễ Thích Điện ba ngày, Sung Kyun Kwan sẽ được tổng vệ sinh, các nho sinh sẽ mời người nhà và bạn bè vào Thanh trai dự tiệc.

Sau bữa sáng, mấy trai bộc phát cho nho sinh Đông trai mỗi người một chiếc áo khoác cộc tay màu đỏ. Họ mặc chiếc áo khoác ấy bên ngoài áo ngắn và buộc thêm một dải băng đỏ lên trán. Rồi họ cởi mũ chụp đầu, dùng thêm một sợi dây đỏ khác buộc búi tóc mình lại. Nho sinh Tây trai cũng chuẩn bị tương tự, chỉ khác là đồ của họ màu xanh. Cho đến tận lúc ấy, nho sinh Sung Kyun Kwan cũng như tất cả những người có mặt tại đây vẫn không thể ngờ rằng, sẽ có liên tiếp những chuyện động trời xảy ra trong ngày trọng đại này.

Một trong những chuyện động trời ấy đang ở ngay trong Trung nhị phòng của Sun Joon và Yoon Hee. Tiếp theo đó là Yoon Hee, và cuối cùng là Jae Shin. Các nho sinh đang túm năm tụm ba trông thấy Jae Shin thì đồng loạt thét lên. Không phải vì ngạc nhiên mà vì quái lạ thì đúng hơn. Kỳ cục ở chỗ, ai nấy đều mặt mày tươi tỉnh mừng rỡ. Yoon Hee thậm chí còn cảm giác ánh mắt họ nhìn Sun Joon cũng đầy vẻ kích động. Giọng nói hào hứng của họ lọt đến tai của Yoon Hee:

“Xem ra lần này Đông trai của chúng ta thắng chắc rồi.”

“Lần cuối cùng chúng ta thắng được Tây trai cách đây bao nhiêu năm rồi nhỉ? Lâu quá rồi nên chẳng còn nhớ nổi nữa.”

“Kiệt Ngao bị trúng gió hay sao mà không trốn mất nhỉ? Hôm nay mặt trời mọc hướng Tây à?”

“Biết lý do mà làm gì? Chỉ cần Kiệt Ngao tham gia thôi cũng đủ đám nho sinh Tây trai sợ vã mồ hôi rồi.”

“Nhìn Giai Lang, chắc chơi cũng khá lắm nhỉ?”

“Chưa chắc đâu, suốt ngày cậu ta chỉ có biết đọc sách thôi mà...”

“Nhưng sáng nào cậu ta cũng tập bắn cung đấy. Tài nghệ không thường đâu.”

“Không biết thế nào, nhưng chắc cũng giỏi hơn đám chúng ta nhiều.”

Đến khi mọi người bắt đầu di chuyển đến Phi Thiên đường, Yong Ha mới đủng đỉnh ra khỏi phòng. Hắn mặc một chiếc quần lụa màu mận, nổi bật giữa đám đông mặc áo cộc tay đỏ giống nhau. Và cũng như mọi ngày, trên tay hắn là một chiếc quạt vô cùng sặc sỡ. Jae Shin ngán ngẩm nói:

“Huynh định đi ngắm hoa à? Chuẩn bị phải lăn lộn trên bùn đất mà huynh ăn mặc cái kiểu gì vậy?”

“Nếu đem bộ đồ của tôi đi so với chuyện huynh tham gia sự kiện lần này thì chả có gì là lạ cả.”

Sau khi ném về phía Yong Ha một cái nhìn khó hiểu đầy đe doạ, Jae Shin bỏ đi. Yong Ha gọi với theo:

“Tôi biết chứ, lý do tại sao lần này huynh không bỏ trốn ấy!”

Thấy Jae Shin giả lơ, Yong Ha đi theo Sun Joon và Yoon Hee, liên tục liến thoắng:

“Chơi mộc cầu... Đâu phải chỉ lăn lộn trên bùn đất thôi đâu? Bị đè bẹp, bị kéo lê, còn bị giẫm đạp nữa. Chưa hết, đây cũng là cơ hội tốt để những kẻ có thù oán đập vỡ đầu nhau.”

Jae Shin sẽ không muốn đập vỡ đầu Sun Joon chứ? Yoon Hee lo lắng hết nhìn Sun Joon rồi lại nhìn Jae Shin, Yong Ha khoác vai cô nói:

“Cậu phải cẩn thận đám nho sinh Hạ trai đấy! Nhất định chúng sẽ chờ cơ hội để xử cậu. Còn nữa, chuyện đang thi đấu mà bị tụt quần cũng không hiếm đâu, cậu phải chú ý cả chuyện đó nữa.”

Yoon Hee cảm thấy chóng mặt. Không phải vì đám nho sinh Hạ trai. Mà chính là chuyện chưa biết chừng mình sẽ bị tụt quần khiến cô căng thẳng. Để tránh chuyện này xảy ra chỉ có một cách duy nhất. Không tham gia vào bất kỳ trận đấu nào. Để khỏi bị gọi ra thi đấu, Yoon Hee bắt đầu xịu mặt, rũ vai ra vẻ mệt mỏi, uể oải bước đi. Trong khi đó, Sun Joon hình như bắt đầu bị tác động bởi những lời của Yong Ha, khuôn mặt chàng đanh lại.

Jae Shin bước vào Phi Thiên đường, tiếng thét kinh ngạc lại rộ lên lần nữa. Nhưng lần này là từ các nho sinh Tây trai. Vẻ mặt họ rầu rĩ, hoàn toàn trái ngược với đám nho sinh Đông trai khi nãy. Rồi nhìn thấy Sun Joon bước vào, họ bắt đầu túm tụm lại thì thầm bàn tán. Cuối cùng, một người trong số họ bước về phía nho sinh Đông trai với vẻ quyết tâm.

“Giai Lang là người Lão luận. Vì vậy hôm nay cậu ấy phải ở đội bọn tôi!”

Nho sinh Đông trai cũng không chịu thua, lớn tiếng:

“Lại muốn đem chuyện đảng phái vào đây nữa sao?”

“Bọn tôi không nói đến chuyện phân chia Lão luận Thiếu luận! Nếu các huynh thật sự nghĩ đến sự công bằng của trận đấu, thì nhường cho bọn tôi Giai Lang, hay Kiệt Ngao cũng được.”

Jae Shin quát to, bước sấn tới:

“Cái gì? Bảo ta sang đó sao? Các ngươi nghĩ ta điên hay sao mà chịu về phe Lão luận các ngươi chứ?”

Jae Shin sấn tới bao nhiêu bước, nho sinh Tây trai lùi lại bấy nhiêu bước, vừa lùi vừa luống cuống giải thích:

“Vậy... vậy cho nên mới bảo nhường Giai Lang cho bọn tôi!”

Jae Shin bước đến phía trước, khoanh tay nhìn xuống. Chỉ riêng chiều cao của gã đã đủ uy hiếp đối phương rồi. Hồi lâu sau, Jae Shin mới cúi người, nói nhỏ vào tai tay nho sinh Tây trai:

“Giai Lang không phải của đám Lão luận các ngươi, mà thuộc về Đông trai bọn ta. Đừng có mơ hão.”

Tuy rất nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng câu nói ấy là một lời đe doạ. Khác với vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn thê lương của đám nho sinh Tây trai, khóe môi Sun Joon khẽ nhếch lên. Để xua đi bầu không khí kỳ lạ đang đè nặng trong Phi Thiên đường, Yong Ha chen vào với giọng vui vẻ:

“Thật là, nếu muốn chiêu mộ nhân tài thì các huynh phải nói với tôi ngay từ đầu chứ? Để tôi sang đội Tây trai nhé.”

Nho sinh Tây trai đều quay đầu đi chỗ khác làm như chưa hề nghe thấy gì.

“Ơ hay, tôi đã bảo sẽ sang đó cho mà, sao thế hả?”

“Muốn chiêu mộ thì cũng phải kiếm ai có ích một chút, chứ cái kiểu người không rõ định đi chơi bóng hay đi ngắm hoa như huynh lôi về làm gì, chẳng thà không có còn hơn.”

Cuối cùng đám nho sinh Tây trai cũng chịu bỏ cuộc, vừa tản đi vừa nói với nhau:

“Dù gì bên đó cũng vướng Nữ Lâm, kể cả Kiệt Ngao và Giai Lang có chạy hay bay đi chăng nữa cũng khó lòng mà thắng nổi chúng ta.”

“Đúng vậy. Đại Vật cũng có vẻ vụng về. Tốt! Xem như công bằng rồi.”

Một trong những lý do khiến cho Đông trai không lần nào thắng nổi Tây trai trong suốt mấy năm qua chính là Yong Ha, kẻ lúc này đang đứng một mình, vừa mân mê cây quạt trong tay vừa thở ngắn than dài không tài nào hiểu nổi tại sao mọi người lại từ chối một người như mình.

Hai bên Phi Thiên đường được giăng mỗi bên một mái lều dài. Yoon Hee ngồi dưới mái lều, khuôn mặt căng thẳng mệt mỏi như thể cô sẽ ngất xỉu ngay lập tức. Byung Choon đang ngồi ở phía đối diện nhìn cô chằm chằm. Càng cảm nhận được cái nhìn hằn học ấy, Yoon Hee càng cố tỏ ra mệt mỏi hơn. Nhưng không ai để tâm đến cô cả. Vì ngoài Yoon Hee ra, còn có rất nhiều nho sinh khác muốn trốn thi đấu cũng đang làm trò tương tự. Sun Joon ngồi xuống bên cạnh cô, tươi cười hỏi:

“Cậu không muốn tham gia thi đấu đến vậy sao?”

Yoon Hee cứ nghĩ Sun Joon sẽ lo lắng vì thấy cô đau ốm, không ngờ lại bị chàng hỏi thẳng như vậy nên có chút hụt hẫng. Nhưng cũng phải, vừa mới đây còn khoẻ mạnh là thế, vậy mà giờ đã đau ốm thế này, ai tin mới là đồ ngốc. Yoon Hee lập tức bỏ đi bộ mặt mệt mỏi, ngồi thẳng dậy, nhưng ngoài miệng vẫn cố chống chế:

“Từ xưa sức khoẻ của tôi đã không tốt rồi, dạo gần đây mới đỡ hơn một chút. Tôi sợ hôm nay vận động quá sức thì tình hình sức khoẻ lại xấu đi nên cẩn thận chút thôi.”

“Tôi thấy cậu tập bắn cung thành thạo lắm, tưởng sức khoẻ cậu tốt hơn nhiều rồi chứ... Nhưng ai cũng sẽ phải tham gia ít nhất một môn thi, mà dù có muốn tham gia nhiều thì tối đa cũng chỉ được ba trận thôi. Cậu không chơi mộc cầu cũng được, còn nhiều môn thi nhẹ nhàng khác, cậu cứ tham gia đi.”

Yong Ha từ đâu bỗng xuất hiện, ngồi xuống bên cạnh Yoon Hee nói:

“Muộn rồi. Nếu muốn làm vậy thì phải đăng ký từ trước kìa. Sao mấy hôm nay các cậu không báo cho người ta biết?”

Sun Joon và Yoon Hee không hề biết gì về việc chuyện này. Nhìn hai người ngơ ngác, Yong Ha vờ vừa như sực nhớ ra:

“À phải rồi! Mấy hôm nay thấy hai cậu bận quá nên hình như ta đăng ký hộ luôn rồi.”

“Bọn tôi bận lúc nào? Lần nào Nữ Lâm sư huynh cũng làm theo ý mình cả, huynh thật quá đáng?”

“Đợt vừa rồi các cậu bận thật mà. Chẳng phải các cậu còn nói thời gian học môn Kinh quốc đại điển sắp hết mà vẫn còn nhiều nội dung quan trọng chưa nắm được đấy sao. Mấy ngày liền các cậu phải học đêm, có mấy khi về Đông trai đâu?”

“Nữ Lâm sư huynh cũng học môn Kinh quốc đại điển với bọn tôi đấy thôi!”

“Á! Vừa hay, Sắc chưởng quản lý vụ này đang chạy sang đây kìa.”

Đúng như lời Yong Ha, Hạ Sắc chưởng đang cầm theo giấy bút chạy như bay về phía họ. Nhờ vậy hắn mới thoát khỏi màn tra vấn của Yoon Hee. Yoon Hee chạy đến chỗ Hạ Sắc chưởng kiểm tra danh sách đăng ký. Môn thi nào cũng có tên cô.

“Trời đất, sao tên tôi nhiều thế này?”

“Không phải cậu tự đăng ký sao?”

“Không đâu! Toàn bộ đều do Nữ Lâm sư huynh viết cả đấy.”

“Khỏi lo đi, dù gì Kiệt Ngao cũng chưa đăng ký, để hắn thi thay cậu là được chứ gì?”

Yoon Hee đọc kỹ lại tờ danh sách một lần nữa, đúng là không hề thấy tên Jae Shin. Yong Ha đứng trước mặt Jae Shin, chẳng buồn hỏi gã tiếng nào, cứ gặp môn thi hơi khó một chút là xóa tên Yoon Hee đi rồi viết tên Jae Shin vào. Nên cuối cùng Yoon Hee chỉ cần tham gia vào môn thi dễ nhất, môn mà tất cả mọi người đều tham gia, môn kéo co. Rồi Yoon Hee tìm tên Sun Joon. Tên chàng có trong ba môn thi khó nhất. Sun Joon cũng đứng dậy kiểm tra xem mình sẽ tham gia môn thi nào. Nét mặt chàng lộ vẻ lo lắng.

“Thật là, môn này khó lắm...”

“Giai Lang, cậu mà nói thế là không được đâu. Nếu cậu không thi, vậy để Đại Vật ra thi nhé?”

“Thôi được rồi, cũng không có cách nào khác.”

Sau khi sửa danh sách xong, Hạ Sắc chưởng lại tiếp tục chạy đi chỗ khác. Huynh ta vừa đi khỏi, Yong Ha đã phải hứng chịu những cái nhìn đầy oán hận của Sun Joon và Yoon Hee.

“Huynh phải bàn trước với bọn tôi chứ!”

Bi Sun Joon mắng, Yong Ha lí nhí:

“Chỉ là, ta muốn thắng Tây trai thôi mà...”

Lần này đến lượt Yoon Hee:

“Nếu huynh thật sự nghĩ vậy thì đã chẳng viết tên tôi vào tất cả các môn thi như thế!”

“Thì bây giờ cậu cũng chỉ phải tham gia mỗi môn kéo co thôi mà. Vậy là được rồi.”

“Kiệt Ngao sư huynh rất hay trốn. Lỡ như huynh ấy không chịu tham gia thì huynh tính sao?”

“Chẳng phải ta đã nói ta biết rõ lý do tại sao hắn chịu tham gia rồi sao?”

Đột nhiên Jae Shin trở nên bối rối, vội vàng lớn tiếng:

“Này! Huynh định nói nhảm gì nữa đây?”

Yong Ha không hề tỏ ra lo sợ, tiếp tục nói như đang uy hiếp Jae Shin.

“Hôm qua ta đã nói một câu để buộc chân tên Kiệt Ngao này lại. ‘Nếu ngày mai huynh mà đánh bài chuồn thì có khi Đại Vật sẽ phải thay huynh ra thi đấu đấy.’ Ha ha ha, cuối cùng mọi chuyện đã theo đúng kế hoạch của ta. Ta không muốn để lộ chuyện Jae Shin tham gia sự kiện lần này cho đám Tây trai biết. Nếu bọn họ mà biết trước thì đã dùng mọi thủ đoạn để cướp Giai Lang đi rồi. Thấy ta giỏi không?”

Ba người Jae Shin, Sun Joon, Yoon Hee đứng lặng không nói nên lời, trong khi toàn bộ nho sinh Đông trai xung quanh vừa khen Yong Ha vừa vỗ tay rào rào. Yong Ha cúi đầu một cách khoa trương tỏ ý cảm ơn những người đã vỗ tay khen mình.

Ngay lúc đó, chuyện động trời thứ hai xảy ra. Cánh cửa Phi Thiên đường bật mở, một đám đông kỹ nữ bước vào, kèm theo đó là mùi phấn hương phảng phất khắp nơi. Mỗi khi có thi đấu mộc cầu, các kỹ nữ đều đến Sung Kyun Kwan để cổ vũ nên sự xuất hiện của họ không có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng tất cả nho sinh Sung Kyun Kwan đều nhanh chóng nhận ra sự khác biệt, một điều mà từ trước đến giờ chưa từng xảy ra. Trước kia chỉ có những kỹ nữ bình thường mới tham gia sự kiện kiểu này. Nhưng hôm nay, tất cả kỹ nữ nổi tiếng trong kinh thành đều có mặt ở đây, tại Sung Kyun Kwan này. Một nho sinh nào đó hét lên với giọng run run:

“Điêu... Đông trai kìa!”

“Cái gì? Đâu, ở đâu? Để tôi xem mặt Điêu Thuyền nào.”

“Có thật là Điêu Thuyền không? Không lý nào người như nàng ấy lại đến đây...”

Yoon Hee vừa nhìn đã nhận ra ngay Điêu Thuyền. Tuy ở giữa những kỹ nữ cùng phục sức lộng lẫy trang điểm rực rỡ, nhưng ở nàng có cái gì đó rất đặc biệt, khiến người khác phải chú ý ngay.

“Quả nhiên, đứng giữa nhóm kỹ sư đệ nhất của kinh thành mà vẫn rất thu hút, Điêu Thuyền đúng là số một.”

Yoon Hee vừa im lặng dỏng tai nghe những lời lẩm bẩm ấy của Yong Ha vừa dõi mắt nhìn theo Điêu Thuyền. Hình ảnh Điêu Thuyền kiêu kỳ ngẩng cao đầu, sống mũi song song với bầu trời khiến Yoon Hee cảm thấy thật xa lạ. Nhưng thái độ kiêu kỳ xem thường tất cả ấy lập tức thay đổi ngay khi vừa nhìn thấy Yoon Hee. Điêu Thuyền bước ra khỏi hàng kỹ nữ, nhẹ nhàng nhún người cúi chào cô từ xa. Những cặp mắt đang tập trung vào Điêu Thuyền tự nhiên đều chuyển sang hướng được nàng cúi chào. Yoon Hee cũng cúi đầu chào lại, nhưng cô đã không thể ngẩng đầu lên ngay. Mỗi khi cảm nhận được sự chân thành trong tình cảm của Điêu Thuyền, cô lại thấy mặc cảm tội lỗi vô cùng. Nhưng giữa nơi đông người thế này, thái độ của cô rất dễ làm Điêu Thuyền tổn thương. Nghĩ vậy, Yoon Hee lại ngẩng đầu lên, mỉm cười thật tươi với Điêu Thuyền. Cô không hề biết rằng, Sun Joon, người đứng ngay cạnh cô, đang nhìn cô với ánh mắt phức tạp nhường nào...

Những kỹ nữ khác cũng thi nhau đưa mắt tìm người quen biết trong số các nho sinh Sung Kyun Kwan. Tất cả ánh mắt họ đều dồn về phía một người duy nhất, đó chính là Yong Ha. Phía nho sinh Tây trai bắt đầu hối hận nghĩ thầm:

“Nếu biết thế này thì đã chẳng thèm lôi kéo Giai Lang với Kiệt Ngao. Chỉ cần Đại Vật và Nữ Lâm là đủ. Có thua trong hội thi lần này cũng chẳng ảnh hưởng gì.”

Yong Ha lên tiếng chào hỏi lại từng kỹ nữ một:

“Ừ chào Thuý Liên. Liên Lan, nàng cũng đến à? Ồ, Mai Nương, lâu lắm rồi không gặp. Lan Nguyệt, vẫn ổn chứ? Được rồi, Thuý Hương, làm sao ta quên nàng được? Hơ? Sao Thu Nguyệt cũng đến nữa à? À không, ta vui chứ. Tố Hoa, cứ đi từ từ thôi. Tuyết Sang à, càng ngày nàng lại càng xinh đẹp hơn đấy...”

Trước màn chào hỏi không dứt ấy của Yong Ha, Yoon Hee lắc đầu ngán ngẩm:

“Huynh tài thật đấy. Sao huynh có thể nhớ hết từng ấy khuôn mặt từng ấy cái tên cơ chứ?”

“Chỉ cần đặt họ vào trong tim thì tự động trí não cũng ghi nhớ thôi mà.”

“Nếu huynh đặt trái tim ấy vào chuyện học một chút thôi thì có khi đã được cử làm Chính thừa, hoặc ít ra cũng là Phán thư rồi.”

“Cậu nói cũng phải. A! Anh Thảo, ta cũng định ghé qua chỗ nàng đây.”

Yong Ha bận bịu hết trò chuyện với người này lại chào hỏi người kia. Hắn sợ mình sẽ bỏ sót ai đó nên vừa cười vừa chào rất nhiệt tình. Sau khi đám kỹ nữ đã đi hẳn, Yoon Hee lên tiếng hỏi:

“Trong số những người Nữ Lâm sư huynh vừa chào hỏi khi nãy, sư huynh có tình cảm thật sự với người nào không?”

Yong Ha không trả lời mà chỉ mỉm cười.

“Cả những nàng kỹ nữ tầm thường nhất cũng có cái trinh tiết đáng giá ngàn vàng. Vậy là đàn ông, chẳng phải huynh cũng nên giữ nghĩa khí cho cái chân giữa của mình sao?”

“Hỏi một kẻ suốt ngày nhảy từ đảng phái này sang đảng phái kia như ta về chuyện nghĩa khí xem ra hơi thất lễ đấy.”

“Tôi không nói chuyện nghĩa khí đảng phái, mà đang nói về mối quan hệ giữa con người với con người.”

“Đàn bà cũng là con người sao?”

Đàn bà cũng là con người sao? Yoon Hee chỉ biết cười chua chát. Ở đất nước này, đàn bà chỉ là đàn bà, chứ không được xem là con người. Yoon Hee cố nén cơn giận đang dâng lên, im lặng không nói gì, thấy vậy Yong Ha thôi không cười nữa, nói nhỏ:

“Cậu cũng phải trả lời đàn bà cũng là người đi chứ. Phải vậy thì mẹ ta, tỉ tỉ ta, cả nương tử ta nữa, mới được là người...”

“Phu nhân huynh không ý kiến gì về tính trăng hoa của huynh sao?”

“Ta cũng không rõ. Mà kể cũng lạ, sao chẳng bao giờ lên tiếng oán trách ta một lời nhỉ? Từ khi còn bé chưa biết gì ta và nàng ấy đã thân thiết với nhau rồi, giờ thứ tình cảm giữa ta và nàng ấy chỉ là tình cảm gia đình mà thôi...”

“Vậy huynh từng có tình cảm thật sự với cô gái nào chưa?”

“Khi ta lớn lên và bắt đầu biết đến thứ tình cảm ấy thì đã là lang quân của người ta rồi. Vậy nên cũng chẳng thể để người con gái ta yêu thương biết đến sự tồn tại của ta nữa, ha ha ha.”

Không hiểu vì sao, Yoon Hee cảm thấy tiếng cười ấy của Yong Ha nghe không giống tiếng cười chút nào.

“Sao huynh không...”

“Sụyt! Cậu định nói sao ta không bày tỏ, có khi sẽ thành đôi với nàng ấy sao? Vậy còn nương tử ta thì sao? Sao ta có thể bỏ nương tử, bỏ gia đình được chứ.”

“Thì chỉ cần huynh đỗ đạt là có thể rước nàng ấy về làm thiếp mà?”

Yong Ha vỗ vai Yoon Hee, đứng lên nói:

“Có người cậu có thể cưới về làm thiếp, có người thì không. Ta chỉ mong sao nàng ấy cưới được người đàn ông tốt nhất Jo Seon rồi hạnh phúc cả đời mà thôi.”

Nhìn Yong Ha bước đi, Yoon Hee chợt nhớ đến Phù Dung Hoa, chẳng phải cái tên này phát âm giống tên “Gu Yong Ha” đó sao? Yoon Hee vừa thắc mắc không biết ai đã đặt cho nàng tiểu thư ấy cái tên hiệu đó, vừa xếp vào hàng Đông trai giữa Phi Thiên đường.

Cả trong một hôm ồn ào náo nhiệt thế này, bài diễn văn của Đại Tư Thành vẫn dài bất tận. Các nho sinh đã quen chịu cảnh tương tự nên không có gì để nói, nhưng họ cảm thấy cực kỳ có lỗi với mấy nàng kỹ nữ đang đứng hai bên Phi Thiên đường. Mà thật ra, mấy nàng kỹ nữ cũng chỉ lo nhìn đám nho sinh chăm chăm, chẳng hề để tâm gì đến bài diễn văn ấy cả. Họ rất muốn tìm cho ra những nho sinh nổi tiếng hay được người ta nhắc đến, nhưng vì đứng xa quá nên chẳng thể phân biệt được ai là ai nữa.

Trong lúc Đại Tư Thành đang huyên thuyên tự cảm động vì bài diễn văn dài lê thê của mình, một viên thư lại to gan nào đó ngắt lời ông:

“Xảy ra... xảy ra chuyện lớn rồi, đại nhân!”

“Ngươi không thấy ta đang phát biểu sao? Để sau đi...”

Viên thư lại tiếp tục nói:

“Chuyện này rất gấp, đại nhân. Tập... Tập... Tập Xuân môn[5] mở rồi!”

[5] Tập Xuân môn: cánh cửa nối giữa Sung Kyun Kwan và cung Dương Khánh, là cửa dùng riêng cho hoàng đế.

“Ngươi nói gì? Hôm nay có phải ngày tổ chức khoa cử đâu, tại sao Tập Xuân môn lại mở? Mau đi tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra đi!”

“Vừa nãy tiểu nhân đã phái một trai bộc đi rồi ạ.”

Trong khi tất cả mọi người ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ mình tiến sĩ Jang vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, ông thậm chí còn như đang cố nhịn cười được nữa. Các nho sinh bắt đầu nhốn nháo:

“Tập Xuân môn đã mở, vậy có nghĩa là hoàng đế sang đây?”

“Có thể lắm. Huynh nhớ lần ở Ye Jo không, lần hoàng thượng muốn kiểm tra những kẻ gian lận thi cử ấy. Lần đó, nhờ có tài năng xuất chúng của Giai Lang mà Đại Tư Thành đại nhân mới thoát được một phen nguy hiểm đấy thôi. Có khi hôm nay hoàng thượng lại muốn xuống kiểm tra một lần nữa.”

“Không lý nào, chuyện lần đó cũng lâu lắm rồi mà, giờ sao lại lôi ra làm gì nữa...”

“Thì Người muốn đích thân thị thực chứ sao, cũng khá lâu rồi Người không ghé qua mà.”

“Mà tại sao lại chọn đúng hôm nay cơ chứ! Lỡ như hôm nay chưa kịp chơi bời gì đã kết thúc thì sao? Được gặp mấy nàng kỹ nữ đó có dễ dàng đâu. Ít ra cũng để chúng ta được xem họ múa một lần rồi hãy đến chứ.”

“Có lẽ nên đi thay đồ thôi, còn chuẩn bị lên Xuân Đường đài. Hoàng thượng không để cho chúng ta chơi rồi, thật là!”

Các nho sinh bắt đầu từ bỏ ý định vui chơi cả ngày hôm nay, đang định di tản đi thì một trai bộc hớt hơ hớt hải chạy vào la lớn:

“Hoàng thượng đang hướng về Phi Thiên đường.”

Đại Tư Thành tái mặt chạy lại hỏi:

“Hoàng thượng đang đến đây ư? Người đang đến Sung Kyun Kwan rồi sao?”

“Vâng, thưa đại nhân!”

“Chết thật, lớn chuyện rồi! Mau chuẩn bị nghênh đón... À không, dọn dẹp trước đi! À không, phải thay đồ... Ta phải làm gì trước bây giờ... Khoan đã! Nếu hoàng thượng đến kiểm tra, vậy ta biết trình báo điểm của Lee Sun Joon thế nào đây? Lee Sun Joon vẫn chưa đủ tư cách dự thi, hoàng thượng mà biết thêm chuyện cậu ấy cũng chưa có người bảo hộ chắc sẽ nổi trận lôi đình đây. Sao tự dưng lại đến đây mà không báo trước tiếng nào như thế chứ...”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này