Nụ hôn của quỷ (Tập 2) - Chương 106 - 107 - 108

CHƯƠNG 106

THUẦN HY GẶP NẠN

“Tiễn… Tiễn Ni, cậu… cậu định làm gì?” Phác Trân Hiền bỗng dừng cơn cười điên loạn, hai tay túm chặt lấy cổ tay tôi, trong một phần ngàn giây vẻ mặt cô ta đã đổi thành vẻ đáng thương, đôi mắt long lanh nước mắt đang ánh lên vẻ trách móc.

Hừm? Cô ta lại muốn gì đây? Tôi chưa phản ứng kịp, đã nghe thấy tiếng Thuần Hy vang đến từ nơi gần đó: “Hai người đang làm gì vậy?” Sắc mặt Thuần Hy chưa bao giờ khó coi đến thế, anh bước đến rất nhanh từ phía cánh rừng nhỏ.

“Tiễn Ni, cậu buông tha cho tôi được không? Cậu đừng cướp anh ấy đi được không? Nể tình bạn bè bao lâu năm của chúng ta, cậu buông tha chúng tôi đi nhé. Tôi xin cậu đấy, tôi quỳ xuống xin cậu được không?” ┯︵⊙^ Cô ta đang nói thứ quỷ quái gì vậy? Sao tôi không hiểu gì cả thế? Cái gì mà cướp với chả không? Trước đến nay chẳng phải cô ta luôn cướp đồ của tôi hay sao? “Cậu nói gì vậy? Buông tay ra!” Tôi thử đẩy cô ta ra, tôi muốn nói sự thật cho Thuần Hy biết, tôi phải xin lỗi Thuần Hy. >o< “Cậu không đồng ý thì tôi sẽ không buông”. Tay cô ta như thỏi nam châm dính chặt vào tay tôi, tôi không cách nào giằng ra được.

“Đồng ý cái gì? Tôi chẳng hiểu cậu đang nói gì cả! Thuần Hy! Thuần Hy…” Tôi chỉ còn nước cầu cứu anh.

Thuần Hy sa sầm mặt, càng bước đến gần hơn.

“Đừng mà…” Phác Trân Hiền bỗng kêu lên thảm thiết rồi ngã người ra phía sau, tay quơ loạn lên trong không khí.

Cô ta bị sao vậy? Sao giống như tôi đẩy cô ta ấy. Rõ ràng tôi không đẩy cô ta mà, tuy lúc nãy tôi cũng có chút chút cái ý nghĩ ác độc ấy, nhưng nó đã bị tôi giết ngay trong trứng nước rồi mà. *O_O* Chẳng lẽ ban nãy là do bản năng cơ thể tôi? Không thể nào… Trời ạ, phía sau Phác Trân Hiền không có lan can bảo vệ, nếu cô ta ngã xuống… tôi thực không dám tưởng tượng nữa. Tôi sẽ không trở thành hung thủ sát nhân chứ? Trước mắt tôi bắt đầu hiện lên cảnh trên cổ tôi treo tấm bảng “tội phạm giết người” bị người ta chỉ trỏ chửi mắng.

“Tệ quá”. Thuần Hy đã đến nơi vội vã đưa tay ra túm lấy Phác Trân Hiền.

Thuần Hy, anh nhất định phải túm lấy cô ta, tuy rằng cô ta đáng chết ngàn lần vạn lần cũng không đủ, nhưng lần này, cô ta tuyệt đối không thể chết được… “┯O┯ Đừng mà!” Lần này đến lượt tôi hét lên hai chữ đó một cách thảm thiết.

Bởi vì tôi nhìn thấy – sau khi Thuần Hy túm được Phác Trân Hiền, anh đã ngã nhào xuống dưới cùng với cô ta.

Sườn đồi này vừa cao vừa dốc như thế, Thuần Hy đã ngã xuống! Anh có chết không?

“Thuần Hy! Thuần Hy!” Tôi khóc, gào lên xuống bên dưới.

Không có tiếng nào đáp lại.

“Thuần Hy, Thuần Hy anh đang ở đâu? Anh sao rồi Thuần Hy? Anh không thể chết như thế được! Hu hu hu… ~~~~~>_<~~~~~” Tôi men theo sườn đồi chạy như điên xuống dưới… Thuần Hy, anh nhất định không thể xảy ra chuyện gì được! Em vẫn chưa xin lỗi anh mà, nhất định anh vẫn còn đang giận em… Tất cả đêu do tại em không nghe lời anh, do em không tin anh, do em quá ngu ngốc… Do em! Do em hết! Tôi chạy như bay xuống, nước mắt chảy tràn trên mặt, theo gò má rơi xuống tí tách… ~~~~~>_<~~~~~ “Thuần Hy!” Tạ trời tạ đất, cuối cùng tôi đã nhìn thấy anh rồi.

Thuần Hy nằm trên mặt đất, lặng lẽ như đang say ngủ, đầu Phác Trân Hiền gối lên một cánh tay anh trông rất ngứa mắt.

“p>o<q Tránh ra!” Tôi lao đến đẩy Phác Trân Hiền ra, nhưng cô ta như một xác chết không hề động đậy, chẳng lẽ cô ta chết thật rồi? Mặc kệ, tôi chả có thời gian lo cho cô ta.

“Thuần Hy, Thuần Hy, anh sao rồi…?” Tôi ôm đầu anh lên, không nói nổi lời nào.

Phía sau gáy Thuần Hy toàn là máu! Máu chảy theo cánh tay tôi xuống dưới, đập vào mắt tôi cùng với hòn đá nhỏ nhô lên ngay dưới đầu anh lúc nãy. *O_O* Thế giới của tôi trong phút chốc biến thành đen trắng. Trời ơi, chẳng lẽ Thuần Hy… anh ấy… lần này đã chết thật rồi ư… “Oái, có phải là Kim Thuần Hy không? Sao giống như chết rồi thế?”

“Bên cạnh hình như là Phác Trân Hiền thì phải, họ sao vậy?”

“Chắc không phải là vụ án mạng ghen tuông tình cảm tay ba đấy chứ?”

“Xùy xùy, Quách Tiễn Ni đáng sợ quá, dám đẩy cả Thuần Hy và Phác Trân Hiền từ trên kia xuống…” … Mấy tên mồm thối chết tiệt kia xuất hiện từ khi nào vậy, sao có mặt khắp nơi như virus bệnh tật vậy? >_< “Mấy người nhìn cái gì mà nhìn? Còn không gọi cấp cứu đi!” Tôi dùng hết sức hét lên với họ.

Rất nhanh… xe cấp cứu chạy đến… Rất nhanh… chúng tôi được đưa đến bệnh viện… Rất nhanh… Thuần Hy được đưa vào phòng cấp cứu… Khi mấy chữ lớn “đang phẫu thuật” lóe lên, tôi đã rũ rượi dựa vào tường ngồi bệt xuống đất.

Thần thánh ơi, Bồ Tát ơi, mẹ ơi, xin mọi người, xin mọi người hãy bảo vệ cho Thuần Hy bình an vô sự! ┯︵┯ “Thuần Hy, anh nhất định sẽ không sao, hu hu hu…” Có lẽ mấy thế kỷ đã trôi qua, tôi đã cố gắng tới lần thứ một trăm kiềm chế không xông vào phòng phẫu thuật, cuối cùng cửa phòng đã xịch mở. Thuần Hy được quấn băng kín đầu nằm yên trên giường và được đẩy ra ngoài.

“Thuần Hy, Thuần Hy…” Không có phản ứng? Tôi phóng ngay đến ôm lấy vị bác sĩ vừa cởi khẩu trang ra… “Bác sĩ ơi, Thuần Hy không sao chứ? Anh ấy không chết chứ? Anh ấy sẽ chết sao? Anh ấy không thể chết được, tuyệt đối không được, ┯O┯ bác sĩ phải có nghĩa vụ không để anh ấy chết…”

“Không chết đâu”. Bác sĩ nhìn tôi với vẻ kinh ngạc, có lẽ ông cảm thấy tôi nói chữ “chết” hơi bị nhiều chăng?

“Chủ yếu là bị thương phần đầu, não sẽ bị chấn động nhẹ, có thể sẽ hôn mê một hai ngày, tỉnh dậy rồi nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày sẽ không sao. Không nguy hiểm đến tính mạng”.

“Vậy thì tốt rồi, cám ơn bác sĩ, cám ơn, he he”.

Tôi ở trong bệnh viện để chăm sóc Thuần Hy suốt một ngày một đêm, cũng kể lể suốt đêm, đến sáng hôm sau mới lưu luyến chia tay Thuần Hy vẫn đang hôn mê để đi học.

Khi vác đôi mắt thâm quầng như gấu trúc vào lớp học, nhìn thấy vị trí ngồi của Phác Trân Hiền bỏ trống, đầu tôi lập tức to lên gấp đôi.

Tôi đã quên mất, hôm qua cô ta cũng được đưa vào bệnh viện. Trời ơi, chắc cô sẽ lợi dụng thời cơ mà lẻn vào phòng bệnh Thuần Hy để làm trò bậy bạ rồi. Cái tên đó trăm phần trăm sẽ giở kế ly gián ra với Thuần Hy, mà cô ta lại biết làm nũng như thế, nếu Thuần Hy tin cô ta thì phải làm sao đây? p>o<q Không được, đợi tan học xong tôi phải chạy ngay đến bệnh viện, tôi phải ngăn cô ta lại!

Chuyện hôm qua có lẽ đã khiến toàn trường sôi sục cả lên, những người xung quanh nhìn tôi bằng cặp mắt như thể tôi là nữ đại ác vậy. Trời đất, vậy sau này tôi còn sống sót ở trường Sâm Vĩnh này thế nào đây?

Như ngồi trên gai ing~… Tiết học hôm nay có vẻ còn đau khổ hơn những hôm khác… Cuối cùng tiếng chuông tan học đã vang lên, tôi nhảy nhổm lên như được cứu mạng, chạy ào ra cửa như một cơn gió… ~^O^~ Thuần Hy, em đến đây!

CHƯƠNG 107

ANH TIN!

Vừa đẩy cửa phòng 305 của Thuần Hy, tôi đã gầm lên như một con sư tử cái đang nổi điên… “Trời ơi~! Phác Trân Hiền chết tiệt! Cậu đang làm gì thế hả! p(>o<)q” Tôi phải hét lên thôi. Bất kỳ người con gái nào đến thăm bạn trai mà bỗng nhìn thấy cảnh đó cũng sẽ hét lên như tôi mà, không chừng còn gào lên ghê hơn tôi nữa ấy chứ.

Bởi vì… vì… vì cái cảnh khiến tôi phát điên lên ấy là… Trong phòng bệnh không có ai khác, Phác Trân Hiền mặc đồ bệnh nhân, đang khom lưng xuống phủ lên người Thuần Hy vẫn đang hôn mê chưa tỉnh, thò cái cổ xấu xí ra chu môi để chủ động hôn anh. Đáng ghét!

Nếu như, nếu như tôi đến chậm một bước, chắc cô ta đã hôn rồi.

“Ra ngay!” Tôi chồm lên, túm lấy Phác Trân Hiền như túm một con gà con, đẩy mạnh sang một bên.

“Cái đồ khốn kiếp chết tiệt, cậu muốn làm gì Thuần Hy của tôi? Rốt cuộc cậu có biết nhục không? Chuyện này mà cậu cũng làm được à…” Tôi nổi giậm gầm lên với cô ta.

Không nhịn được, tôi đã không nhịn được nữa! Tôi muốn quạt cho cô ta một cái bay đến sa mạc Sahara hoặc Bắc Băng Dương, Nam Cực gì gì đó quá, để không bao giờ nhìn thấy cái gương mặt hư hỏng của cô ta nữa… “Ôi, là Quách Tiễn Ni à~. Tôi còn đang thắc mắc sao trong bệnh viện sao lại có con chó dại nào ấy! Chẳng phải cậu đã chia tay với Thuần Hy rồi hay sao? Sao còn đến đây? Da mặt cậu cũng dày gớm nhỉ! ︶0︺” Phác Trân Hiền nhìn tôi với vẻ khiêu khích.

“Ai bảo chúng tôi chia tay nhau? Chúng tôi không chia tay! Tất cả đều do cái thứ nhơ bẩn là cậu! Đều do cậu bày mưu! Cậu dám làm cả cái việc ác độc là chụp trộm ảnh tôi rồi bỏ vào túi áo Thuần Hy làm cho tôi hiểu lầm Thuần Hy. Sao cậu có thể thế được?”

“Ha ha, có trách thì trách cậu quá ngu ngốc thôi~. Giống như ‘sự thực’ là hôm qua, cậu đẩy tôi xuống ấy, nhưng đã bị Thuần Hy nhìn rõ cả rồi. Ha ha ha ha”.

“Cái gì mà sự thực? Đó không phải là sự thực. Tôi không hề đẩy cậu, cậu nhìn thấy Thuần Hy đến nên giả vờ ngã thì có. p(>o<)q Chính cậu hại Thuần Hy ra nông nỗi này! Cái đồ chết tiệt!”

“Ôi~, cậu nhìn ra rồi à? Hay lắm~. ~^.^~ Tôi cứ tưởng cái đồ đầu heo như cậu sẽ không nhìn ra chứ! Đúng thế, tôi đã cố ý, tôi đã tính toán để diễn trước mặt Thuần Hy. Thế nào? Thế nào? A ha ha~, cậu chưa bao giờ là đối thủ của tôi cả, từ quá khứ đến hiện tại và cả tương lai cũng thế! Chuyện hôm qua chẳng đã nói rõ lắm rồi sao? Anh ấy thà ngã ra nông nỗi này để cứu tôi đó! Cậu bại trận dễ dàng rồi đấy thôi? A ha ha~! Những thứ mà Phác Trân Hiền này muốn có thì tại sao lại không có được? A ha ha~! ︶0︺ Quách Tiễn Ni, cậu biết được sự thật thì sao nào? Cậu tưởng còn có ai tin cậu hả? Cậu hét to lên đi, hét cho cả thế giới này nghe, xem có ai tin cậu không?” Phác Trân Hiền cười như điên uy hiếp tôi, từng lời khiêu khích đâm thẳng vào trái tim tôi. Trước gương mặt kênh kiệu của cô ta, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình bất lực đến thế… “Anh tin!” Một giọng nói quen thuộc trầm trầm vang lên từ phía sau. Tôi và Phác Trân Hiền cũng lúc quay lại nhìn Thuần Hy đang nằm trên giường.

“┯_⊙^ Thuần… Thuần Hy… Anh tỉnh rồi!” Nhìn thấy Thuần Hy mở đôi mắt đen nhánh phát ra thứ ánh sáng lấp lánh mê người, nghe thấy câu đầu tiên khi anh thức dậy lại là câu “Anh tin” mà hiện giờ tôi đang muốn nghe nhất, tôi xúc động đến độ đầu óc tạm ngừng tư duy.

“A, Thuần Hy~, anh tỉnh rồi, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi! Em vui quá, em xúc động quá à~!” Phác Trân Hiền chớp mắt đã biến hóa từ độc ác sang thành con cừu nhỏ đáng thương, cô ta chạy như bay đến bên giường Thuần Hy, bắt đầu tấn công anh.

Quách Tiễn Ni, sao mi lại quá chủ quan như vậy, sao lại quên bên cạnh còn có một nhân vật kinh dị như thế?

Tôi vừa định chồm lên kéo cái đứa đang dính chặt lấy Thuần Hy như thỏi nam châm kia ra, thì giọng nói lạnh lùng của anh đã vang lên:

“Diễn xuất của cô hay lắm, tiếc là vô hiệu với tôi”.

Ý gì vậy? Chẳng lẽ Thuần Hy biết Phác Trân Hiền đang đóng kịch ư? Lời Thuần Hy từng nói bỗng chốc vang lên bên tai tôi.

“Ngốc, anh đang giúp em!”

“Tóm lại, em phải tin anh. Cho dù người khác nói gì, em cũng phải tin anh, dù là sau này anh làm gì em cũng phải tin anh, anh chỉ cần em tin…”

“Em quên lúc nãy anh đã nói gì với em rồi à…”

“Vậy em nghĩ kỹ lại đi”.

“Sau này em bớt ở cạnh cô ta lại đi”.

*┯_⊙* Lẽ nào từ đầu Thuần Hy đã biết đây là cái bẫy Phác Trân Hiền tạo ra? Chẳng lẽ từ đầu đến cuối chỉ có tôi là ngu ngơ không biết gì? Thuần Hy đã cho tôi biết bao ám hiệu, tôi lại chẳng chút phát hiện ra, mà lại còn hiểu nhầm anh, nghi ngờ anh… Quách Tiễn Ni, mi đúng là đồ đại ngốc, siêu ngốc, siêu ngu! Không, mi còn ngốc, còn ngu, còn khờ hơn gấp ngàn lần gấp vạn lần nữa! Mi hoàn toàn là một đứa siêu cấp ngu ngốc, khờ dại, ngu đần!

“=^.^= Anh đang nói gì thế? Thuần Hy…” Giọng nói ẻo lả của Phác Trân Hiền ngọt đến phát ngấy.

Tỉnh táo! Quách Tiễn Ni, kẻ địch vẫn chưa lùi bước, không thể chủ quan được!

“Đừng gọi tôi là Thuần Hy, tên đó không cho cô gọi được”.

Thuần Hy, nói hay lắm, em ủng hộ anh. He he.

“Được thôi, được thôi, Thuần Hy… anh không cho em gọi thì em không gọi nữa, he he, he he…” Phác Trân Hiền vừa nói bằng giọng chảy nhớt của cô ta, vừa lén lút dùng tay ve vuốt cánh tay Thuần Hy.

“Buông ra…” p>O<q “Buông ra!” Điều khiến tôi vui sướng là, Thuần Hy cũng sắc giọng nói cùng một câu với tôi, đồng thời hất tay cô ta ra với vẻ chán ghét.

“Tiễn Ni, phiền em lấy chiếc khăn đằng kia cho anh”.

“Hả? Ồ, vâng.” Tôi đưa khăn cho Thuần Hy với tốc độ nhanh nhất. Thuần Hy đón lấy chiếc khăn, cau mày lau mạnh lên chỗ mà lúc nãy Phác Trân Hiền chạm vào, thấy vậy lòng tôi như nở hoa.

“Con gái phải biết giữ mình, đừng có động một tí là chủ động kéo tay con trai!” Thuần Hy đang dạy dỗ cô ta, he he, cuối cùng anh đã báo oán giùm tôi rồi. Có điều, sau câu này nghe quen quá vậy? ^@^ Phác Trân Hiền tức đến độ mặt tái xanh, nhưng vẫn cố gắng níu kéo: “A, Thuần Hy… anh giận rồi sao? Vì những lời lúc nãy em nói với Tiễn Ni ư? He he, đó là do em chọc Tiễn Ni thôi, em thường đùa với bạn ấy mà, anh đừng tưởng thật nhé. Em và Tiễn Ni từ nhỏ đã là chị em tốt, em thích trêu đùa bạn ấy nhất mà, vì dáng vẻ bạn ấy tức giận rất đáng yêu, he he…” Phác Trân Hiền đúng là một diễn viên thiên tài! Nói dối cũng chẳng hề ấp úng tí nào.

“Cô đóng kịch xong chưa? Xong rồi thì ra ngoài ngay!” Thuần Hy nhắm mắt lại, hạ lệnh tiễn khách.

Không, không thể là “lệnh tiễn khách”, cô ta có là “khách” đâu! ︶︹︺ Chúng tôi chưa bao giờ mời cô ta đến, tự cô ta vác cái mặt mo chạy đến đây ấy chứ, vả lại, cô ta còn có ý đồ… lợi dụng sờ soạng Thuần Hy của tôi, tuy kết quả chưa đâu vào đâu, nhưng từ những hành vi bỉ ổi của cô ta, có thể nói cô ta chính là một con chó ghẻ! Á, xin lỗi, các em chó đáng thương, không phải chị cố ý hạ thấp các em đâu!

“Thuần Hy… anh đừng đuổi em đi mà, như thế khiến em đau lòng lắm đó. Thực ra, hôm nay em đặc biệt đến đây để cám ơn anh mà, cám ơn anh hôm qua cứu em…” Giọng Phác Trân Hiền càng lúc càng mềm, càng lúc càng nhão, cuối cùng biến thành giọng “be be” của cừu nhỏ, khiến tôi muốn nôn ọe hết ra ngoài.

Thuần Hy có vẻ cũng rất bực bội, sức khỏe anh hiện giờ còn yếu hơn tôi, có lẽ không thể cố được bao lâu nữa. Nếu không đuổi con bé Phác Trân Hiền kinh tởm này ra ngay, tôi và Thuần Hy chắc chắn sẽ nôn ọe ra ngay trước mặt nó mất, lúc ấy hình tượng của tôi và anh sẽ đi tong mất.

Quách Tiễn Ni này đương nhiên không thể để cho việc đó xảy ra. Tôi quyết tâm túm lấy Phác Trân Hiền lôi ra ngoài. Nhưng cô ta lại bám chặt lấy thành giường, quyết không chịu buông tay.

“Đồ yêu tinh đáng ghét, cái bộ mặt xấu xa của cậu đã phơi bày dưới ánh mặt trời rồi, cậu có liều mạng chống cự cũng vô ích!”

“Tiễn Ni, cậu làm gì thế? Sao mà nói năng ác độc vậy, khủng khiếp quá. Thực ra tôi cũng chỉ đùa với cậu tí cho vui thôi mà, cậu đừng giận dữ như thế chứ? Chúng ta là chị em tốt của nhau mà”.

Phác Trân Hiền vừa cười hí hí nói với tôi, vừa véo tôi một cái ở chỗ Thuần Hy không nhìn thấy được.

Nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Thuần Hy, cơ thể cô ta run lẩy bẩy theo phản xạ, nhưng miệng thì vẫn cợt nhả: “Thuần Hy,… anh làm ơn đừng đuổi em đi được không, làm ơn mà… Thực ra, thực ra em vẫn chưa dám nói cho anh biết – em thích anh, lần đầu nhìn thấy anh em đã thích anh rồi, thật lòng em rất thích anh… Có lẽ cách bộc lộ tình cảm của em không đúng, em đã làm những việc sai trái, nhưng hoàn toàn là do em thích anh, em thích anh!” Đồ con gái đáng sợ! Phác Trân Hiền kinh tởm, nói mãi nói mãi rồi còn nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu nữa! Diễn xuất của cô ta hay như thế, sao không phát triển tài năng trong giới showbiz nhỉ? ‑,.‑^ Tôi muốn chết quá… “Tôi đã nói rồi: con gái phải biết giữ mình.”

“Thuần Hy… anh không tin lời em nói sao? Em thật sự thích anh mà! Tại sao anh không chịu tin em? Chẳng lẽ em thích anh là sai ư? Em phải làm sao để anh tin em đây? Em có thể chứng minh cho anh biết, chứng minh là em thật sự rất thích anh!” Thật sự tôi không thể không phục diễn xuất của Phác Trân Hiền, tôi sắp bị cô ta làm cho cảm động rồi. p(>o<)q Đáng sợ, đáng sợ, đáng sợ!

“Cô đã nói xong chưa? Mời ra ngoài! Phiền cô đóng cửa lại hộ tôi!”

“Thuần Hy… anh vẫn không tin em?! Vậy em chết là xong, em sẽ nhảy lầu để chứng minh tình yêu thật sự em dành cho anh!” Nước trong đôi mắt cô ta lấp lánh.

Xùy, cái gì mà “tình yêu thật sự”? Thế mà cô ta cũng nói ra được, đúng là mặt dày đã đạt đến cảnh giới cao nhất. Nếu cô ta mà chết thật thì hay quá!

Hả? ┯︵⊙* Không thể nào, cô ta chạy đến cửa sổ gần giường Thuần Hy thật, mà lại còn ngồi lên rồi. Chắc cô ta không đến nỗi nhảy lầu thật để chứng tỏ tình yêu với Thuần Hy đấy chứ? Tình cảm cô ta dành cho Thuần Hy sâu sắc đến thế sao? Cô ta định làm thật à? Câu hỏi trong đầu tôi càng lúc càng lớn…

CHƯƠNG 108

TRÈO LÊN TRANG NHẤT TIN TỨC LÁ CẢI

“‑_‑^ Cô nhảy đi!”.

Thuần Hy sao lại nói những lời đó? Lỡ cô ta bị chọc tức rồi nhảy thật thì sao? Cô ta đáng ghét thật đấy, nhưng chúng ta cũng không đến nỗi mắt mở trừng trừng nhìn cô ta chết mà.

“Phác Trân Hiền! Cậu đừng có làm bậy đó! Nhảy lầu không vui tí nào đâu, chết cũng không đẹp chút nào cả, cậu đừng thử. Huống hồ ở đây mới là lầu ba, nhảy xuống nhiều nhất chỉ gãy chân thôi, không thể chết được…” Tôi đang nói cái gì vậy trời, câu trước câu sau đánh nhau ầm ầm, nghe có vẻ chẳng giống đang khuyên người khác gì cả, ngược lại còn giống đang nhắc đối phương đổi cách chết khác kích thích hơn.

“A ha ha, a ha ha, Quách Tiễn Ni, chẳng phải cậu nói cậu thích Thuần Hy à? Cậu cũng đến đây, ngồi lên trên cửa sổ này! Chúng ta cùng nhảy xuống, thế nào? ~^O^~ A ha ha, cậu không dám chứ gì! Cậu là đồ giả dối, cậu vốn chẳng thích Thuần Hy gì cả! Thuần Hy, anh đã nhìn ra chưa, em mới là người thích anh thật lòng, ha ha ha ha ha ha!” Chu choa~! Ai không dám! Phác Trân Hiền đáng ghét, mất công tôi lúc nãy còn thương xót cô, tôi đúng là đồ mắt mù! Hừ, sao thua cậu được, tình cảm tôi dành cho Thuần Hy hơn cậu gấp trăm gấp ngàn lần, không, mà là một vạn lần, vạn vạn lần! Ai sợ ai chứ!

Tôi tức giận hùng hục đến đó, cũng trèo lên cửa sổ, cũng may cửa đủ rộng, đủ cho hai người ngồi. Tôi cúi đầu nhìn xuống dưới, ôi đúng là đáng sợ quá, đầu óc tôi bắt đầu choáng váng, tim bắt đầu hoảng loạn… p>O<q Hừ, không sợ không sợ, Quách Tiễn Ni cố lên, tuyệt đối không được thua con mụ yêu tinh Phác Trân Hiền kia!

Hai tay tôi bấu chặt bệ cửa sổ, cố gắng làm ra vẻ dũng cảm, trừng mắt nhìn Phác Trân Hiền.

“Quách Tiễn Ni, em còn làm loạn nữa hả, xuống ngay cho anh!” Thuần Hy ngồi dậy quát lên.

“Thuần Hy, anh đừng động đậy, vết thương chưa lành mà!” Tôi buông tay, quay người lại định đỡ lấy Thuần Hy lúc này đã bước xuống giường, đang lảo đảo tiến lại, nhưng khi tay tôi vừa chạm vào đầu ngón tay anh, phía sau lưng đã cảm thấy có một lực đẩy… “… Tiễn Ni!” Trong cơn hoảng loạn hình như tôi nghe thấy giọng nói thuộc tính “kim” đang run rẩy… còn lẫn cả tiếng cười điên loạn của Phác Trân Hiền… Cơ thể tôi đang rơi xuống cực nhanh… Xin lỗi, Thuần Hy, do em không nghe lời anh… ┯︵┯ Lạ quá, phía sau hình như có thứ gì đó cũng đang bay theo tôi~, không biết là gì… … Trời? Đây là thiên đường ư? Màu trắng! Màu trắng! Màu trắng! Sao toàn bộ đều màu trắng cả vậy? Thiên đường có màu trắng ư? Hình như chưa có ai nói cho tôi điều này thì phải. Ừ, vì chưa có ai đến được thiên đường thật sự, nên chẳng ai rõ cả… Ôi? Tivi? Trên thiên đường cũng có tivi à? Hình như cũng chẳng có gì khác biệt với nhân gian nhỉ… Không đúng, chắc là phải có sự khác biệt, chỉ có điều không nằm ở vẻ ngoài thôi? Bật lên xem xem, bật lên xem là biết ngay chứ gì, he he.

Tôi hí hửng bò dậy khỏi giường bật tivi lên. ~^.^~ “Xin chào các bạn xem truyền hình cả nước, sau đây chúng tôi sẽ tường thuật mười tin tức lớn nhất trong tuần, đứng đầu là tin:

Tình yêu sinh tử màu xanh cảm động đất trời – Kim đồng ngọc nữ vì tình yêu đã cùng nhau nhảy lầu.

Nội dung cụ thể như sau:

Chạng vạng ngày hôm qua, vào lúc mọi người đang quây quần ăn bữa tối ấm cúng với nhau, trong phòng bệnh 305 của bệnh viện Ái Nhân – bệnh viện lớn nhất thành phố ta – lại diễn ra một vở kịch tình cảm vô cùng đặc sắc.

Nữ chính vì bị kẻ thứ ba xinh đẹp nham hiểm khiêu khích, nên đã hiểu nhầm nghiêm trọng nam chính, suýt nữa hai người đã chia tay nhau. Kẻ thứ ba sau khi bị vạch trần bộ mặt thật đã tương kế tựu kế, giả vờ nhảy lầu để dụ dỗ nữ chính, bảo rằng ai dám nhảy xuống sẽ chứng minh được tình cảm của mình với nam chính. Nữ chính không suy nghĩ gì nhiều, nhận lời khiêu chiến này, sẵn sàng dùng sinh mạng để đánh cược với sự chân thành của tình yêu. Ngờ đâu, kẻ thứ ba nham hiểm đã nhân cơ hội đẩy nữ chính xuống dưới, nam chính vẫn còn mặc quần áo bệnh nhân, đầu còn quấn băng, thấy thế đã gào tên nữ chính trong tuyệt vọng và cũng bay ra ngoài theo cô. Cơ thể tươi trẻ tràn đầy sức sống của họ đã vẽ nên một đường cong mỹ lệ bi tráng, rồi cả hai rơi xuống thảm cỏ phía dưới như đôi thiên sứ đang say ngủ.

Chuyện khiến mọi người chấn động hơn cả là, nam chính trong giây phút cuối trước khi rơi xuống đất, trong lòng vẫn không thể nào quên được nữ chính, lo sợ cô sẽ bị ngã tan xương nát thịt chết không toàn thây, bèn cố gắng để mình rơi xuống trước bạn gái, và đã trở thành một tấm nệm an toàn cho cô gái mình yêu thương, do đó đã bị thương ở phần đầu rất nghiêm trọng. Tìm hiểu thêm thì nữ chính chỉ bị thương nhẹ, đến nay đã hoàn toàn bình phục. Còn nam chính đang bị thương phần đầu vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, vẫn đang được điều trị, bệnh tình càng nguy hiểm hơn, đã được đưa vào phòng cấp cứu ngay lúc đó.

Một điểm đáng chú ý hơn cả là, nam nữ chính đều có tướng mạo và khí chất vô cùng xuất chúng, nam chính được ví như Won Bin và Song Seung Hoon, nữ chính được ví như cô nàng ngổ ngáo Jeon Ji Hyun. Theo những lời dự báo đáng tin cậy, thì cặp kim đồng ngọc nữ này sẽ trở thành ngôi sao, khiến toàn thế giới không thể kháng cự lại sự hấp dẫn của trào lưu Hàn quốc… Bản tin này đến đây là kết thúc, tiếp theo tin mới nhất sẽ là…” ┯_⊙^⊙_⊙^⊙_⊙^⊙_⊙^⊙_⊙^…… Thì ra tôi không lên thiên đường, thì ra tôi vẫn chưa chết, thì ra tôi vẫn ở bệnh viện Ái Nhân, thì ra sau khi tôi nhảy lầu, thứ đã bay theo tôi chính là Thuần Hy, thì ra tình yêu Thuần Hy dành cho tôi lại sâu sắc đến thế, sâu đến độ không màng sinh tử mà cùng rơi xuống với tôi… “Thuần Hy, tình yêu anh dành cho em nhiều đến đâu?”

“…”

“Trả lời em đi! Tình yêu của anh rốt cuộc là bao nhiêu nào?”

“Chắc là to bằng nắm đấm này.”

“Cái gì? Kim Thuần Hy, anh muốn chết à?”

“Ngốc, đừng nhúc nhích! Em không biết tim người chỉ to bằng nắm đấm thôi hay sao?” ┯_⊙^...~*^‑^*~...~*^‑^*~ Thuần Hy… ┯︵┯ Thuần Hy… Thuần Hy em đến tìm anh đây, anh đợi em nhé, nhất định phải đợi em đó… Tôi bắt đầu chạy ra khỏi phòng bệnh như kẻ điên… ~~~~~>_<~~~~~

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này